Mảnh Ghép Tử Thần

Chương 16: Đấu Trường Cuối Cùng

Khi ánh sáng từ mảnh ghép hòa quyện vào nhau, tạo ra một sức mạnh mới, Khoa cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa các thành viên trong nhóm. Họ đã cùng nhau trải qua quá nhiều, giờ đây không gì có thể tách rời họ. “Chúng ta không thể bỏ cuộc!” Khoa thét lên, lòng dũng cảm bừng sáng.

Nguyên đứng giữa, ánh sáng từ tay cô như ngọn đuốc rực rỡ trong đêm tối. “Hãy chấm dứt mọi thứ!” Cô hô to, và sức mạnh từ nhóm dường như đang dồn lại, chuẩn bị bùng nổ. Tuyền, với đôi mắt tinh tường, nhanh chóng tìm ra cách để phá hủy sức mạnh của Mai Anh.

“Cô ta đang triệu hồi thực thể!” Tuyền vừa nói vừa thao tác nhanh chóng trên thiết bị. “Chúng ta phải chặn đứng nó ngay lập tức!”

Đăng không ngần ngại, anh lao về phía Mai Anh, cảm nhận sức mạnh bên trong đang trỗi dậy. “Cô không thể thắng!” Đăng gầm lên, cơ bắp anh như co giật dưới áp lực. Anh dồn hết sức mạnh vào cú đấm, nhưng Mai Anh chỉ cười khẩy, ánh mắt cô ta lạnh lẽo.

“Các người thật ngốc nghếch!” Mai Anh quát, rồi vung tay lên. Một làn sóng đen tối ập đến, như một cơn lũ cuốn trôi mọi thứ. Khoa cảm thấy không khí trở nên ngột ngạt, dồn nén từng giây phút.

“Nguyên, giữ vững!” Đăng hét, nhưng tiếng nói của anh bị át đi trong tiếng gió gào thét. Nguyên cố gắng tập trung sức mạnh, nhưng cô cảm thấy như bị kéo xuống đáy sâu của nỗi sợ hãi.

“Chúng ta không thể để cô ta tiếp tục!” Khoa cảm nhận được sự hỗn loạn bên trong, nhưng anh biết không thể lùi bước. “Hãy cùng nhau! Tất cả!”

Bên ngoài, thực thể mà Mai Anh triệu hồi từ từ hiện ra. Nó to lớn, với đôi mắt như hố sâu không đáy, khiến mọi người trong nhóm run rẩy. “Ta sẽ làm chủ Không gian Chủ Thần này!” Giọng nói của nó vang vọng, không chỉ qua không gian mà còn chạm đến tâm hồn từng người.

“Chúng ta không thể để nó chiếm lấy!” Đăng quát, ánh mắt anh đầy quyết tâm. Họ đã chiến đấu quá nhiều để có thể dễ dàng từ bỏ.

“Cố lên! Chúng ta có thể làm được!” Nguyên hét lên, ánh sáng từ tay cô như một ngọn hải đăng giữa màn đêm. Nhưng sức mạnh của thực thể đang ập tới, khiến không gian xung quanh họ trở nên u ám.

“Không thể để nó áp đảo!” Tuyền lẩm bẩm, vừa gõ phím vừa tìm cách phá vỡ sức mạnh của đối thủ. Khoa cảm thấy như mình đang đứng trước một bờ vực, nơi mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

“Đăng, Nguyên, Tuyền, hãy cùng nhau!” Khoa hô lớn, và trong khoảnh khắc đó, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu anh. “Chúng ta sẽ sử dụng sức mạnh của mảnh ghép để kết nối với nhau!”

Nguyên gật đầu, đôi mắt sáng lên. “Đúng! Hợp nhất sức mạnh lại!”

“Cùng nhau!” Đăng hô lên, và cả nhóm bắt đầu tạo thành một vòng tròn, ánh sáng từ các mảnh ghép hòa quyện, tạo thành một sức mạnh mới. Khoa cảm nhận được năng lượng dâng trào, một sức mạnh mà họ chưa bao giờ trải qua.“Giờ thì tấn công!” Khoa hét lên, và họ cùng nhau lao về phía thực thể, ánh sáng rực rỡ từ mảnh ghép như một tia chớp xé tan màn đêm.

Mai Anh đứng đó, vẫn lạnh lùng và kiêu ngạo. “Các người nghĩ có thể đánh bại ta sao?” Cô ta cười, nhưng trong ánh mắt có chút lo lắng.

Nhưng họ không dừng lại. Ánh sáng từ mảnh ghép như một con sóng cuồn cuộn, ập vào thực thể, khiến nó chao đảo. Khoa cảm thấy sức mạnh từ nhóm như một cơn lốc, mạnh mẽ và không thể ngăn cản. “Hãy cùng nhau tạo ra sức mạnh tối thượng!”

“Đúng vậy!” Nguyên hô to, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, như một ngọn lửa thiêng liêng. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”

Thực thể, giờ đây đang bị bao vây bởi sức mạnh của họ, gào lên trong cơn thịnh nộ. “Không! Ta sẽ không để điều này xảy ra!” Nó vung tay, nhưng sức mạnh từ nhóm đã chặn đứng mọi nỗ lực của nó.

“Chúng ta gần đến đích rồi!” Tuyền gào lên, đôi mắt anh sáng rực. “Hãy giữ vững!”

Mai Anh, giờ đây không còn vẻ tự tin, bắt đầu lùi lại. “Điều này không thể kết thúc như thế này!” Cô ta quát, nhưng sức mạnh từ nhóm đã mạnh mẽ đến mức không thể cưỡng lại.

Khoa cảm nhận được sự chuyển mình. “Hãy cùng nhau, lần này là để giải phóng tất cả!” Anh gầm lên, dồn hết sức vào mảnh ghép. Ánh sáng từ họ dường như hòa quyện vào nhau, tạo ra một cú đập mạnh mẽ vào thực thể.

“Không!” Giọng nói của thực thể vang lên như một tiếng kêu thảm thiết, trước khi tan biến vào không gian.

Khi mọi thứ lắng xuống, nhóm đứng đó, thở hổn hển. Họ đã đánh bại một thực thể mạnh mẽ, nhưng phía trước vẫn còn nhiều thử thách đang chờ đợi. Khoa nhìn vào mắt từng người, cảm nhận được sự gắn kết. “Chúng ta đã làm được, nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.”

“Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?” Nguyên hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với những kẻ thù mạnh mẽ hơn,” Đăng đáp, giọng anh nghiêm túc. “Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc.”

Tuyền gật đầu, ánh mắt anh sáng lên. “Hãy chuẩn bị cho những điều bất ngờ. Chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn nữa.”

Khoa cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí, như thể mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Họ đã chiến đấu để sống sót, nhưng giờ đây, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn