Khi ánh sáng mờ dần, nhóm của Khoa đứng trước cánh cửa khổng lồ, nơi dẫn vào căn cứ của Lê Thị Mai Anh. Họ có thể cảm nhận được áp lực dồn dập từ không khí xung quanh. Đăng, với vẻ mặt nghiêm túc, đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến. “Chúng ta không thể lùi bước. Đây là cơ hội duy nhất để đối mặt với cô ta.”
“Đúng vậy,” Khoa đồng ý, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta đã chuẩn bị đủ mọi thứ. Đừng quên những mảnh ghép mà chúng ta đã thu thập.”
Nguyên đứng cạnh, thở sâu. “Hãy nhớ, Mai Anh không chỉ mạnh mẽ về sức mạnh, mà còn rất xảo quyệt. Chúng ta cần phải hết sức cẩn thận.”
“Cô ấy sẽ không dễ dàng để chúng ta vào,” Tuyền nói, ánh mắt rực rỡ khi nhìn vào màn hình thiết bị. “Tôi đã hack được một phần hệ thống của cô ấy. Chúng ta có thể vào từ phía bên trái.”
Đăng gật đầu, lãnh đạo nhóm tiến về phía cánh cửa, nơi có hai tên lính canh đứng gác. Khoa ra hiệu cho mọi người chuẩn bị. “Tôi sẽ đánh lạc hướng họ. Nguyên, bạn cùng Tuyền vào trong. Đăng, bạn theo tôi.”
“Cẩn thận nhé,” Nguyên nhắc nhở, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
Khi Khoa và Đăng tiến lên, Tuyền đã bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển nhỏ. Chỉ trong vài giây, ánh sáng xanh từ thiết bị tắt ngấm. “Xong rồi,” Tuyền thì thầm. “Chúng ta có khoảng một phút trước khi hệ thống phát hiện ra.”
Khoa và Đăng xông vào, nhanh chóng đánh bại hai lính canh. Họ vào được bên trong, và không khí trở nên nặng nề hơn. Mọi thứ đều tối tăm, chỉ có ánh sáng từ những màn hình lớn phát ra. “Đây là nơi tập trung sức mạnh,” Đăng nói, ánh mắt lướt qua các thiết bị.
“Chúng ta phải tìm mảnh ghép đó,” Khoa nói. “Nó sẽ là chìa khóa để đánh bại Mai Anh.”
Bất ngờ, một giọng nói vang lên từ phía sau. “Các người thật sự nghĩ rằng mình có thể đánh bại tôi?” Lê Thị Mai Anh xuất hiện, dáng vẻ kiêu sa, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo. “Tôi đã chờ đợi các người. Chỉ có điều, các người không hề biết rằng đây chính là cái bẫy mà tôi đã dọn sẵn.”
Khoa cảm thấy sự hồi hộp dâng trào. “Chúng tôi sẽ không ngần ngại chiến đấu vì điều này.”
Mai Anh cười khẩy. “Các người nghĩ mình có thể chiến thắng tôi chỉ bằng những mảnh ghép vớ vẩn sao? Tôi đã thu thập được sức mạnh từ những người khác. Hãy xem khả năng của tôi.”
Cô ta giơ tay lên, và ngay lập tức, những hình bóng đen tối xuất hiện xung quanh. Chúng là những thực thể mà Mai Anh đã triệu hồi, mỗi tên đều mang trong mình sức mạnh đáng sợ. Đăng lập tức đứng ra bảo vệ Nguyên và Tuyền. “Chúng ta phải tách chúng ra. Tuyền, hãy dùng công nghệ của cậu để tìm ra điểm yếu của chúng.”
“Được,” Tuyền đáp, đôi tay lướt nhanh trên bảng điều khiển. “Tôi sẽ tìm cách làm yếu đi sức mạnh của chúng.”
Khoa không chần chừ, lao vào một tên thực thể. Anh ra đòn mạnh mẽ, nhưng đối thủ chỉ lùi lại một chút, không hề bị ảnh hưởng. “Nó mạnh quá!” Khoa thốt lên, cảm giác nản lòng.
“Đừng từ bỏ!” Đăng hô lớn, lao vào chiến đấu cùng Khoa. “Chúng ta phải phối hợp!”
Nguyên đứng bên cạnh, cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào. Cô nhìn thấy những hình bóng đang lao về phía nhóm. “Tôi sẽ giúp các bạn!” Cô hít sâu, tập trung tinh thần, rồi gọi tên một trong những thực thể. “Hãy dừng lại!” Giọng cô vang lên, mạnh mẽ và đầy quyền lực.
Một ánh sáng phát ra từ đôi tay Nguyên, chiếu thẳng vào tên thực thể, làm nó tạm thời dừng lại. “Tuyền, bây giờ!” Nguyên kêu lên.“Được!” Tuyền gõ nhanh, ánh sáng từ thiết bị chớp lên. Những hình ảnh trên màn hình hiện ra, chỉ ra điểm yếu của từng thực thể. “Chúng ta cần tấn công vào những điểm này!”
Đăng và Khoa không chần chừ, lập tức phối hợp tấn công theo chỉ dẫn của Tuyền. Những cú đấm, những đòn đá mạnh mẽ, họ không còn là những cá nhân đơn lẻ mà đã trở thành một đội ngũ thống nhất. Mỗi đòn đánh đều chính xác và mạnh mẽ hơn. Nguyên đứng ở giữa, tiếp thêm sức mạnh cho họ, ánh sáng từ tay cô như một nguồn năng lượng giúp họ chiến đấu.
Thực thể đầu tiên ngã xuống, khiến Khoa và Đăng cảm thấy phấn chấn. “Chúng ta có thể làm được!” Khoa hô lớn.
Nhưng Mai Anh chỉ đứng đó, cười nhạt. “Các người nghĩ chỉ có vậy thôi sao? Hãy xem đây!”
Cô ta vung tay lên, những bóng đen khác xuất hiện, đông đảo hơn và mạnh mẽ hơn. Khoa cảm thấy sự lo lắng quay trở lại. “Chúng ta không thể để cô ấy tiếp tục triệu hồi thêm!”
“Phải ngăn cô ta lại!” Đăng hô lớn. “Tôi sẽ lao vào tấn công Mai Anh. Cậu và Nguyên hãy xử lý những thực thể còn lại!”
“Chúng ta phải nhanh chóng!” Tuyền gật đầu, cảm thấy sức ép từ cuộc chiến đang gia tăng.
Đăng lao vào Mai Anh, nhưng cô ta đã sẵn sàng. Một đòn đánh mạnh mẽ từ cô khiến Đăng lùi lại. Khoa và Tuyền không thể chần chừ, họ phải nhanh chóng tìm cách chiến thắng.
“Chúng ta phải kết hợp sức mạnh của mảnh ghép!” Nguyên hét lên, hy vọng lan tỏa trong mắt họ. “Hãy cùng nhau!”
Khoa cảm nhận được nguồn năng lượng dâng trào trong lòng. “Đúng vậy! Chúng ta hãy làm điều này!”
Mọi người nhanh chóng tập trung sức mạnh, những mảnh ghép trong tay họ tỏa sáng. Một ánh sáng rực rỡ bùng lên, lan tỏa khắp không gian. Những thực thể xung quanh bắt đầu run rẩy, dường như cảm thấy sức mạnh từ nhóm của họ.
“Đánh đi!” Khoa hét lớn, lòng tràn đầy quyết tâm. “Hãy chiến đấu vì nhau!”
Họ cùng nhau tấn công, một lần nữa, ánh sáng từ những mảnh ghép hòa quyện, tạo thành một sức mạnh vượt trội. Dù cho Mai Anh có mạnh mẽ đến đâu, nhưng họ đã sẵn sàng để chiến đấu đến cùng.
Khi cuộc chiến diễn ra, mọi thứ đều trở nên hỗn loạn. Những tiếng động vang lên, tiếng đấm đá hòa lẫn với những âm thanh của thực thể. Nhưng trong lòng họ, một niềm tin mãnh liệt đang dâng trào. Họ sẽ không để cho bóng tối chiếm lấy cuộc sống của mình.
Nhưng bất ngờ, Mai Anh cười lớn. “Các người không thể thắng được tôi! Ta sẽ xem ai mới là kẻ mạnh nhất trong Không gian này!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, và mọi thứ trở nên tối tăm. Khoa không thể nhìn thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng thét của đồng đội. “Nguyên! Đăng! Tuyền!” Anh kêu lên, cảm giác sợ hãi dâng trào. Họ đã làm gì sai? Cuộc chiến này có thực sự kết thúc hay không?
Khi ánh sáng trở lại, một hình bóng khác đứng giữa đống đổ nát, một thực thể mạnh mẽ hơn, và nó đang tiến về phía họ. Họ biết rằng cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc.