Trong lòng Hứa Hằng Châu đột nhiên có hơi không vui, tặng đồ cho nhiều người như vậy, sao em lại không nghĩ đến anh? Mặc dù anh biết Hướng Thần làm vậy vì anh không thiếu thứ gì, nhưng không thiếu và không được tặng, đó là hai việc khác nhau mà.
Nhóc con vô lương tâm! Hứa Hằng Châu hằn học véo một cái lên mặt Hướng Thần, đối diện với ánh mắt ngây thơ của cậu lại bất lực thở dài.
“Anh… anh sao vậy?” Hướng Thần hỏi với vẻ lo lắng, sao anh cậu lại nhìn chằm chằm vào mấy cái dây buộc tóc đỏ với vẻ mặt đau khổ như vậy? Lẽ nào cậu không chịu để anh tết tóc bím cho cậu khiến anh không vui sao?
“Không sao.” Giọng Hứa Hằng Châu không được tốt lắm, cuối cùng vẫn không cam lòng, không nhịn được nói thêm một câu: “Em chỉ mua nhiêu đây là đủ rồi à?”
Hướng Thần giật mình, đột nhiên nhớ lại hồi nhỏ cậu luôn bị anh trai ôm ấp n*n b*p như một con búp bê lớn, hơn nữa anh cậu còn đặc biệt thích nhìn cậu mặc quần áo mới! Giống hệt như các cô bé chơi búp bê thích thay đồ cho búp bê vậy.
Hướng Thần không nhịn được ngước mắt lén nhìn anh trai mình. Hóa ra anh cậu thật sự có sở thích như con gái này à, nhưng tết tóc bím thắt dây rồi dùng dây buộc tóc đỏ các thứ, thật là khó cho cậu quá…
Hướng Thần khổ sở không thôi, một bên là sĩ diện của mình, một bên là sở thích của anh trai. Cậu lưỡng lự giữa hai bên cuối cùng cắn răng, thôi bỏ đi, chẳng qua là tết tóc bím thôi mà. Trước khi xuyên không có biết bao nhiêu người đàn ông tết tóc, còn tết đầy đầu nữa, cũng khá ngầu mà. Anh cậu muốn tết cho cậu thì tết đi, miễn là anh vui là được.
Sau khi hạ quyết tâm, Hướng Thần ngẩng đầu với vẻ mặt bi tráng lại đi mua thêm một cái dây buộc tóc đỏ nữa, nhét vào tay Hứa Hằng Châu trong vẻ mặt nghi hoặc của anh.
Hứa Hằng Châu: “???”
Anh là muốn quà, nhưng anh không muốn cái này chứ? Đưa cho anh dây buộc tóc đỏ là ý gì?
Hướng Thần nhìn quanh, hai người họ đang đứng nói chuyện trong góc nên không ai chú ý đến họ. Thế là cậu vẫy tay bảo Hứa Hằng Châu cúi xuống, thì thầm vào tai anh: “Anh không phải muốn tết tóc bím cho em sao? Để anh tết đó, anh đừng không vui nữa. Chúng ta về nhà lén tết có được không?”
Hướng Thần đã cân nhắc rất toàn diện, sở thích này của anh cậu bây giờ có lẽ không được mọi người chấp nhận, nếu để người khác biết cũng sẽ bị chế giễu. Cùng lắm thì cậu hy sinh một chút, ở nhà cho anh lén lút chơi, để anh cậu thỏa mãn.
Hứa Hằng Châu ngây người một chút mới phản ứng lại lời Hướng Thần nói là có ý gì. Anh lập tức dở khóc dở cười, đồng thời lại bị cậu dỗ dành cho lòng mềm nhũn.
Anh biết Hướng Thần coi trọng sĩ diện đến mức nào, lại còn luôn thích nhấn mạnh cái gọi là khí phách đàn ông. Không nói đến việc cậu có cái đó hay không nhưng chắc chắn là rất quan tâm. Nhưng cậu lại sẵn lòng vì một chút cảm xúc nhỏ của mình mà nhượng bộ như vậy, Hứa Hằng Châu lập tức cảm thấy sự bất mãn và thất vọng ban nãy tan biến không còn dấu vết, trong lòng ngọt ngào như được rót mật.
Hứa Hằng Châu không giải thích, mặc nhận sự hiểu lầm của Hướng Thần. Anh cất kỹ cái dây buộc tóc đỏ đó đi, trong lòng thậm chí còn có cảm giác vui sướng khi nhận được quà.
Hướng Thần thấy trên mặt Hứa Hằng Châu lại nở nụ cười, trong lòng cũng vui vẻ theo, quả nhiên quyết định của cậu không sai.
Họ đã mua xong đồ đạc, hai người nắm tay nhau tươi cười đi ra khỏi hợp tác xã mua bán, Trần Kiến Quốc từ xa nhìn thấy thì lớn tiếng gọi: “Mua được đồ tốt rồi à?”
Hứa Hằng Châu đặt gói kẹo Hướng Thần mua và diêm anh mua ở phía chất đồ lặt vặt trên xe bò, cười nói: “Không mua gì cả, chỉ mấy gói diêm với mua chút kẹo cho lũ trẻ thôi.”
Trần Kiến Quốc liếc nhìn gói kẹo đó, trong lòng lập tức dựa vào kích cỡ mà tính ra giá tiền đại khái, không nhịn được khẽ hít một hơi. Người làm anh này thật sự thương em, người lớn trong thôn mua kẹo cho con nít nhiều nhất cũng chỉ mua một hai hào, gói này nhìn có vẻ phải cả đồng tiền rồi, đổi được bao nhiêu lương thực chứ.
Nhưng tiền nhà người ta tiêu thế nào không liên quan gì đến chú, Trần Kiến Quốc chỉ nghĩ thoáng qua trong lòng rồi gọi Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cùng đi với chú.
Họ xuất phát từ thôn từ sáng sớm, xe đồ lặt vặt của Trần Kiến Quốc đổi sang tiền rồi lại mua đồ tốn không ít thời gian, lại còn đợi Hứa Hằng Châu và Hướng Thần một lúc nên lúc này trời đã không còn sớm nữa. Trong những ngôi nhà ven đường đã bắt đầu bốc khói bếp, có nhà làm cơm trưa sớm giờ này đã ăn xong rồi.
Bụng Trần Kiến Quốc phát ra tiếng kêu òng ọc lớn, chú xoa bụng, cũng không ngại ngùng. Thời đại này đói bụng là chuyện thường tình, khi làm việc dưới đồng đôi khi sẽ nghe thấy tiếng bụng kêu vang lên không ngớt, đến mức không biết là của ai phát ra nữa.
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng đói, nếu Trần Kiến Quốc không ở đây, hai người họ còn có thể lấy đồ ra ăn dọc đường để lót dạ trước, nhưng Hứa Hằng Châu cũng có cách.
Khi đi ngang qua quán ăn quốc doanh, Hứa Hằng Châu lấy tiền và mấy tấm phiếu lương thực đưa cho Hướng Thần: “Đi mua chút đồ ăn, chúng ta ăn trên đường đi.”
Nếu anh mời Trần Kiến Quốc vào quán ăn, Trần Kiến Quốc chắc chắn sẽ không chịu, hơn nữa còn phải để lại một người trông xe. Chi bằng mua chút thức ăn dọc đường tìm chỗ vắng vẻ lót dạ.
Hướng Thần cầm tiền và phiếu chạy vào quán ăn, rất nhanh ôm ra một gói bánh bao bằng giấy, cậu cười hì hì đưa đến trước mặt Hứa Hằng Châu: “Anh, em mua bánh bao rồi, nhân thịt, thơm lắm!”
“Cất đi đã, ra khỏi huyện thành rồi tìm chỗ ăn.” Hứa Hằng Châu nói.
Trần Kiến Quốc quay đầu sang một bên, ép mình không nhìn vào gói bánh bao trên tay Hướng Thần. Mùi thơm của bánh bao thịt cứ thoang thoảng bay ra ngoài qua lớp giấy, chú không kiểm soát được mà nuốt nước miếng.
Ra khỏi huyện thành, tìm một chỗ vắng vẻ, Trần Kiến Quốc dừng xe bò lại, cũng không nhìn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần: “Các cậu ăn đi, ăn xong rồi chúng ta đi tiếp.”
Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đã sớm có sự ăn ý, nếu không đã không mua nhiều bánh bao như vậy. Lúc này ngay cả ánh mắt cũng không cần trao đổi, cậu trực tiếp đưa gói giấy đến trước mặt Trần Kiến Quốc: “Chú ơi, chú ăn bánh bao đi.”
Trần Kiến Quốc ngây người, trên khuôn mặt đen sạm thoáng hiện một tia đỏ ửng, vội vàng xua tay: “Không cần không cần, các cậu ăn đi.”
Chú không chịu nhận, Hướng Thần đành tự mình lấy một cái nhét vào tay chú: “Chú, chú ăn đi, anh cháu cố ý bảo cháu mua đó. Hôm nay chú giúp chúng cháu nhiều như vậy, ăn một cái bánh bao thì có sao đâu?”
Trần Kiến Quốc ngượng ngùng nói: “Cũng không giúp gì nhiều.”
Hướng Thần cười với chú, cũng không đáp lời chú mà cùng anh trai mỗi người lấy một cái bánh bao ăn. Vỏ bánh bao vừa cắn ra, mùi thơm càng thêm đậm đà, nước miếng trong miệng Trần Kiến Quốc gần như muốn tràn ra, cái bánh bao trắng to đùng trên tay cứ không ngừng quyến rũ chú.
Chú nhìn Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, cả hai đang ăn bánh bao, không ai nhìn chú. Cuối cùng chú cũng không kiềm chế được, cắn một miếng gần như hết nửa cái bánh bao.
Vỏ bánh bao làm bằng bột mì trắng, nhân thịt được nêm nếm vừa vặn, mặn ngọt vừa miệng, nước sốt thịt đậm đà chảy ra. Trần Kiến Quốc không kịp thở, nuốt chửng hết một cái bánh bao.
Ăn xong, Trần Kiến Quốc l**m môi một cách thòm thèm, người ta nói bánh bao thịt của quán ăn quốc doanh trong huyện là một món ăn tuyệt vời quả không sai, thật sự rất ngon. Lúc này chú bắt đầu hối hận vì vừa rồi ăn quá nhanh, đáng lẽ nên ăn từ từ, còn có thể nếm hương vị lâu thêm một chút.
Chưa kịp cảm thán xong, một cái bánh bao khác lại được đưa đến trước mặt, Hướng Thần vẫn đang ăn, vừa cố gắng nuốt thức ăn trong miệng xuống, vừa nói với Trần Kiến Quốc: “Một cái không đủ no đâu ạ, chú ăn thêm cái nữa đi.”
Má Trần Kiến Quốc đỏ ửng lan đến tận sau tai, chú nhếch khóe miệng cười với Hướng Thần, muốn từ chối nhưng cuối cùng lời nói ra lại thành: “Vậy tôi ăn thêm một cái nữa nhé…”
Trần Kiến Quốc ngồi xổm một bên, nhìn kỹ cái bánh bao này một lần, nhìn thế nào cũng thấy đẹp. Chú cười tít mắt, mở to miệng đưa bánh bao đến gần, vừa định cắn xuống thì đột nhiên dừng lại.
Chú đã ăn một cái rồi, cái này… mang về cho cha mẹ nếm thử đi.
Trần Kiến Quốc quay đầu lén nhìn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần một cái, hai anh em ghé sát đầu vào nhau không biết đang nói gì. Trần Kiến Quốc lấy một tờ báo cũ dùng để gói đồ trên xe ra để bọc cái bánh bao lại, cẩn thận giấu vào đống đồ của nhà mình.
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần dường như không phát hiện ra điều gì, mỗi người ăn hai cái coi như xong bữa.
Trần Kiến Quốc nhìn gói bánh bao bằng giấy, bên trong còn mấy cái bánh bao nữa, đoán chừng họ định mang về nhà ăn.
Không ngờ Hướng Thần lại đưa cho chú một cái bánh bao nữa, lần này Trần Kiến Quốc kiên quyết không nhận, chính chủ còn chỉ ăn hai cái mỗi người, chú làm sao còn dám nhận nữa.
Hứa Hằng Châu giải thích: “Không phải cho chú đâu ạ, cái này là nhờ chú đưa cho trưởng thôn. Ở đây không có người ngoài nên cháu cũng nói thật với chú, trưởng thôn giúp chúng cháu rất nhiều, cái bánh bao này gửi chú mang về cho ông ấy nếm thử.”
Trần Kiến Quốc lúc này mới nhận lấy bánh bao, cười toe toét gói lại để chung với cái của mình. Chú đã nghĩ kỹ rồi, đã có hai cái thì cái của chú có thể cho vợ con nếm thử. Vợ chú gả cho chú bao nhiêu năm nay cũng chưa được ăn cái gì ngon, vừa hay để bà ấy biết mùi.
Ăn của người thì cũng biết giữ mồm giữ miệng, Trần Kiến Quốc tuy không đến mức vì hai cái bánh bao mà đối xử tốt hơn với Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nhưng thái độ quả thật hòa nhã hơn nhiều, cảm giác xa cách trong lời nói cũng biến mất.
Ba người vừa nói vừa cười quay về thôn, lúc qua sông bên bờ có mấy người dân đội ba không ngừng nhìn về phía xe bò, nhìn xong lại nhìn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần.
Trần Kiến Quốc mặc kệ họ, trực tiếp thúc xe bò qua sông, lúc qua sông, cây cầu gỗ đơn sơ kêu kẽo kẹt kẽo kẹt khiến Hướng Thần nắm chặt tay anh trai, sợ mình bị rơi xuống.
Hứa Hằng Châu thì không sợ, còn có tâm trạng bắt chuyện với Trần Kiến Quốc: “Cây cầu này của thôn mình hình như làm từ lâu lắm rồi chú nhỉ?”
“Đúng vậy.” Trần Kiến Quốc nói: “Là hồi thằng cả nhà tôi mới sinh. Nước lũ lớn cuốn trôi cái cầu cũ nên mới xây cái này, thoáng cái cũng đã hơn mười năm rồi.”
Ánh mắt Hứa Hằng Châu lóe lên, làm như vô tình hỏi: “Bao nhiêu năm rồi mà thôn mình không nghĩ đến việc xây một cây cầu mới sao? Mùa đông nếu cầu đóng băng trơn trượt thì khó đi lắm.”
“Không chỉ là khó đi đâu!” Trần Kiến Quốc vừa nói vừa nhíu mày: “Các cậu biết Mai Tử đúng không, chính là đứa hay chơi với em trai nhà cậu đó. Trước đây nó có một đứa anh trai thông minh lắm, đầu óc lanh lợi, cha mẹ nó muốn gửi nó đi học, sau này thi đỗ làm công nhân vào thành phố.”
“Nhưng lúc đó hiệu trưởng già của trường thôn mình mất rồi, hai giáo viên còn lại, một người tìm được quan hệ chuyển vào trường tiểu học công xã, một cô giáo thì lấy chồng đi đến thôn khác, thế là trường thôn không hoạt động được nữa. Nhà Mai Tử đành phải gửi đứa bé đó đến trường tiểu học công xã để học. Mùa đông năm đó lạnh lắm, lúc đứa bé đó đi học không đứng vững trên cầu nên bị ngã xuống, cha nó hôm đó đưa nó đi giơ tay ra giữ không kịp liền nhảy xuống cứu nó. Giữa mùa đông lạnh giá, trên mặt sông còn có những tảng băng vụn nên cuối cùng hai cha con đều không lên được.”
Trần Kiến Quốc thở dài một hơi: “Từ đó về sau, mấy đứa trẻ trong thôn mình trước đây còn đi học đều nghỉ hết, chỉ sợ lại xảy ra chuyện như vậy.”
Hứa Hằng Châu im lặng một lúc, mới tiếp tục: “Vậy sao không sửa lại cầu ạ? Ít nhất cũng phải lát lại mặt cầu chứ, trẻ con trong thôn muốn đi học cũng an toàn.”
“Sao lại không muốn sửa.” Trần Kiến Quốc bực tức nói: “Chẳng phải lũ quỷ sứ bên kia sông đó sao, nói con cái họ lại không cần đi qua cây cầu này để đến trường thì tốn công tốn sức sửa làm gì! Có giỏi thì đừng qua sông đến núi chỗ chúng ta đốn củi hái quả dại nữa đi!”
Trần Kiến Quốc hiển nhiên rất oán hận dân phía bên kia sông, miệng mắng không ngừng. Hứa Hằng Châu hùa theo vài câu rồi mới giả vờ vô tình nói: “Ước gì thôn mình cũng có một trường học nhỉ? Biết đâu lũ trẻ bên kia còn phải qua sông đến đây học, đến lúc đó chính là họ phải cầu xin bên mình sửa cầu.”
Trường tiểu học công xã cũng rất xa, trẻ con đi bộ cũng mất gần một tiếng, nếu bên phía dựa vào núi này có trường thì họ chắc chắn sẽ muốn cho con cái đến đây học cho gần hơn.
“Giáo viên nào chịu đến chỗ chúng ta chứ?!” Trần Kiến Quốc khổ sở nói: “Cha tôi đã đi tìm rất nhiều lần rồi, trong công xã cứ nói sẽ sắp xếp sẽ sắp xếp nhưng không thấy giáo viên nào đến.”
Lần này Hứa Hằng Châu không đáp lời, có những lời nói quá cụ thể dễ khiến người khác nhìn ra ý đồ của mình. Nếu người ta tốt thì cũng sẽ giúp mình đạt được thôi, nhưng trong lòng khó tránh khỏi khinh thường, còn tự cho là người ta đã giúp đỡ mình một việc lớn. Người xấu hơn thì nhân cơ hội này mà nắm thóp mình, càng làm cho mình khó xử.
Chi bằng từ từ dẫn dắt, sẽ có ngày Trần Kiến Quốc hoặc Trần Hữu Sơn chủ động xây trường thôn, anh có lòng tin sẽ đưa được Hướng Thần vào làm giáo viên nhỏ trong trường.
“Ây, đến rồi!” Vừa nói chuyện đã đến cổng thôn, Trần Kiến Quốc vội vàng dừng xe bò, giây tiếp theo một đám trẻ con xúm lại.