Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 98

“Về đi, về hết đi!” Trần Kiến Quốc giơ roi lên dọa dẫm: “Mấy đứa nít ranh này, còn đi theo là sẽ gọi cha mẹ chúng mày đến đánh chúng mày đấy.”

Hai cô bé rụt rè vẫn hơi sợ người đội trưởng sản xuất Trần Kiến Quốc này, nhưng Hắc Oa và Thạch Đầu thì rất lì lợm, cười hềnh hệch tiến lại gần, biết chắc Trần Kiến Quốc sẽ không đánh họ thật.

“Này, chú nói chúng mày có phải muốn ăn đòn thật không hả?” Trần Kiến Quốc tức đến bật cười, dùng roi quất nhẹ vào vai Hắc Oa một cái.

Hướng Thần nhìn thấy buồn cười, hôm nay cậu và anh trai phải đi lên huyện, trùng hợp Trần Kiến Quốc cũng phải đi lên huyện nên đi cùng nhau.

Trần Kiến Quốc đi huyện thành là để bán một số vật phẩm mà thôn dân tích góp được như trứng gà, vải thổ cẩm dệt và một số thứ lặt vặt khác. Bán được tiền thì mua về những thứ cần thiết khác cho gia đình.

Mỗi nhà không có bao nhiêu đồ nhưng đi huyện thành mất gần nửa ngày cả đi lẫn về, làm lỡ biết bao công việc. Vì vậy, thôn Đại Hà cứ cách một thời gian lại thu thập vật phẩm của các hộ gia đình, để đội trưởng đại diện dùng xe bò chở đi một chuyến đến huyện thành, rồi mua sắm những thứ cần thiết về chỉ trong một lần.

Hiện tại Trần Kiến Quốc đang mang theo một cuốn sổ nhỏ, ghi chép lại những thứ thôn dân cần bán và cần mua. Hướng Thần nhìn lướt qua lúc ông viết, cuốn sổ ghi chép đó rất thú vị.

Trần Kiến Quốc hồi đó chỉ học hết tiểu học, kiến thức học được có hạn, nhiều chữ ông không biết viết nên ông dùng các loại ký hiệu để thay thế, trứng gà là một hình tròn, diêm là một hình vuông, nếu người không hiểu rõ tình hình nhìn vào cứ như đang xem thiên thư vậy.

Trần Hữu Sơn chủ động nói để họ đi cùng Trần Kiến Quốc, thực ra là có ý muốn giúp đỡ họ. Trước đó Hứa Hằng Châu có nói, lần này anh muốn mang đồ đạc gửi ở nhà bạn về. Trần Hữu Sơn ước chừng đồ không ít, nếu chỉ có hai anh em họ, Hướng Thần lại là một đứa trẻ chưa lớn, thì mang về rất vất vả.

 Đi cùng Trần Kiến Quốc thì lúc về có thể đặt đồ trên xe bò, những thứ thôn dân cần mỗi lần không nhiều, toàn là kim chỉ, dầu muối tương giấm nên không chiếm nhiều chỗ.

Hứa Hằng Châu nhận lòng tốt của ông, dẫn Hướng Thần, đến ngã tư đường từ sớm chờ Trần Kiến Quốc cưỡi xe bò đi ra. Trần Kiến Quốc đã được cha dặn dò từ sớm nên cũng không bất ngờ, cười hì hì bảo họ đi cùng.

Nhưng chưa ra khỏi cổng thôn, một đám nhóc con đã đuổi kịp đi theo sau xe, chúng biết Trần Kiến Quốc đi huyện thành làm gì.

Mỗi lần như vậy, lũ trẻ con sẽ khóc lóc mè nheo với gia đình, đòi một viên kẹo, đòi một cái dây buộc tóc đỏ, cha mẹ bị làm phiền quá không chịu nổi đành phải đồng ý. Đợi đến khi Trần Kiến Quốc về từ huyện thành còn náo nhiệt hơn, bọn trẻ sẽ đứng đợi ở cổng thôn.

Trần Kiến Quốc thấy cảnh này nhiều rồi, xua đuổi vài tiếng là phần lớn lũ trẻ đều tan đi, chỉ còn lại mấy người bạn của Hướng Thần vẫn đi theo.

“Mấy đứa có đi về không thì bảo?!” Trần Kiến Quốc nghiêm mặt lại, nhưng trong mắt không có bao nhiêu vẻ nghiêm khắc.

“Có ạ.” Hắc Oa nhảy tới như con khỉ, kéo Hướng Thần sang một bên hét lớn với Trần Kiến Quốc: “Chú cứ đi trước đi ạ, cháu nói chuyện với Hướng Thần một lát. Lát nữa cháu bảo cậu ấy đuổi theo chú ngay.”

Trần Kiến Quốc lúc này mới thúc xe bò tiếp tục đi về phía trước, Hứa Hằng Châu nhìn về phía Hướng Thần, Hướng Thần vẫy tay với cậu, Hứa Hằng Châu liền đi theo Trần Kiến Quốc trước.

Mấy đứa trẻ vây quanh Hướng Thần. Hứa Hằng Châu và Trần Kiến Quốc đi xa một chút, Hắc Oa mới thần bí rút bàn tay trái vẫn giấu trong túi ra, mở ra mới thấy trong lòng bàn tay là mấy tờ tiền giấy.

Hướng Thần chớp mắt, có hơi không hiểu ý chúng: “Mấy cậu đưa tiền cho tớ làm gì?”

Thạch Đầu nhanh miệng nói: “Đây là tiền bọn tớ lén dành dụm được, cậu mua cho bọn tớ chút kẹo về nhé.”

“Sao mấy cậu không bảo cha mẹ nói với đội trưởng? Ông ấy cũng đi mua kẹo mà.” Hướng Thần hỏi.

Thạch Đầu bĩu môi: “Mấy cái này là bọn tớ lén dành dụm đó. Nếu để cha mẹ biết chắc chắn sẽ bị thu hết sạch luôn.”

 Hướng Thần nghe vậy thì vui vẻ, mím môi cười: “Được, nếu có bán tớ sẽ mua cho mấy cậu.” Anh cậu nói sẽ đi xem hợp tác xã mua bán trong huyện, tiện thể có thể mua kẹo luôn.

 “Cảm ơn cậu!” Thạch Đầu cười toe toét móc từ túi mình ra mấy tờ tiền xu đưa cho Hướng Thần, Hắc Oa cũng đưa tiền trên tay mình ra: “Đây là của tớ và Hoa Ni, giống Thạch Đầu, dùng để mua kẹo hết.”

Mai Tử cũng cẩn thận móc ra một hào đưa cho Hướng Thần, trong mắt lấp lánh sự mong đợi: “Tớ không muốn kẹo, tớ muốn một cái dây buộc tóc màu đỏ!”

Thạch Đầu la lên: “Cậu ngốc hay sao vậy, mua cái dây buộc tóc đỏ cậu dám đeo không? Nếu mẹ cậu hỏi cậu lấy ở đâu ra thì cậu nói sao? Chẳng thà mua kẹo ăn vào bụng cho yên tâm.”

Mắt Mai Tử đỏ hoe, số tiền này cô bé đã lén dành dụm rất lâu, Tết cũng không nỡ mua một viên kẹo ăn mà chỉ muốn một cái dây buộc tóc đỏ. Chị họ lớn và chị họ thứ hai của cô bé đều có, đeo vào trông đẹp lắm. Cô bé cũng muốn nhưng mẹ cô bé nói cô bé không còn cha nên không thể so với các chị họ, vậy nên cô bé mới tự mình dành dụm tiền.

“Ấy, sao cậu lại khóc?” Thạch Đầu vốn đang cười, thấy cô bé đỏ mắt thì lập tức lo lắng: “Tớ cũng không nói gì mà. Cậu đừng khóc nữa, tớ không nói nữa là được.”

Mai Tử mạnh mẽ lau khóe mắt, giọng nói nghèn nghẹn: “Tớ không khóc.”

Cô bé quay sang nói với Hướng Thần: “Tớ không muốn dây buộc tóc đỏ nữa, cũng mua kẹo cho tớ đi.” Thực ra dây buộc tóc đỏ cũng chẳng là gì, chẳng phải chỉ dùng để buộc tóc sao. Không bằng kẹo, mua về còn có thể chia cho em gái ăn cùng.

Hướng Thần cẩn thận nhìn cô bé một cái. Mặt Mai Tử căng thẳng, Hướng Thần không nhìn ra được gì đành nhận tiền cất đi.

Cuối cùng Sơn Tử cũng đưa cho Hướng Thần mấy xu, tiền cậu ta ít nhất, chỉ có năm xu, Hướng Thần vẫn nhận lấy cất vào túi áo, xác nhận lại những thứ cần mua với chúng một lần nữa. Sau đó cậu chào tạm biệt chúng, chạy nhanh đuổi theo anh trai.

Chạy được một lúc, Hướng Thần liền nhìn thấy anh trai và xe bò của Trần Kiến Quốc, họ vốn không đi nhanh để chờ Hướng Thần.

Hướng Thần vội vàng chạy tới, đến bên cạnh Hứa Hằng Châu mới dần giảm tốc độ đi cùng anh.

Hứa Hằng Châu đang nói chuyện với Trần Kiến Quốc, thấy Hướng Thần chạy đến mồ hôi nhễ nhại thì lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho cậu: “Lau mồ hôi đi kẻo cảm lạnh.”

Trần Kiến Quốc liếc mắt một cái, trong lòng nghĩ thằng bé thành phố này sống thật tinh tế, đàn ông còn mang khăn tay như con gái vậy, khá thú vị.

Hứa Hằng Châu nói xong với Hướng Thần, lại quay sang hỏi Trần Kiến Quốc: “Chú nói thêm cho cháu đi ạ, trường hợp của chúng cháu có thể nuôi gà được không ạ?”

Hướng Thần nghe vậy ngẩng đầu, anh cậu muốn nuôi gà? Có phải vì cậu nói muốn ăn gà quay không? Thực ra thịt gà trong không gian cũng khá ngon, không cần phiền phức vậy đâu.

Anh cậu thật tốt, phải nói là tốt nhất thế giới. Hướng Thần nghĩ thầm một cách vui vẻ.

“Chắc là có thể nuôi được, để tôi về hỏi cha tôi đã.” Trần Kiến Quốc không chắc chắn nói.

Lúc nãy Hướng Thần chưa đuổi kịp, Trần Kiến Quốc và Hứa Hằng Châu trò chuyện, còn nói đến mỗi lần đi huyện thành đổi đồ, trứng gà là mặt hàng chủ yếu. Hầu như mỗi hộ gia đình trong thôn đều nuôi vài con gà, trứng gà không nỡ ăn mà đều dành dụm lại, được nhiều rồi thì đổi lấy tiền mua những thứ khác về.

Thực ra việc thôn dân nuôi bao nhiêu gà cũng có quy định, nuôi quá nhiều thì không dám, nhưng người trong thôn ít nhiều cũng vượt quá mức thông thường một hai con. Trần Hữu Sơn là người rộng lượng, phần lớn thôn dân đều cùng một tổ tiên với ông, không đến mức làm khó mọi người vì chuyện nhỏ này.

Hứa Hằng Châu nghe xong liền động lòng, trứng gà giàu dinh dưỡng, Hướng Thần cũng khá thích ăn. Mặc dù anh có rất nhiều trứng trong không gian nhưng có thể công khai có được nguồn cung luôn tốt hơn việc cứ lén lút lấy từ không gian ra.

Hơn nữa gà nuôi lớn còn có thể ăn thịt, gà ta ngon hơn nhiều so với gà công nghiệp. Gà mái già hầm canh, gà trống tơ kho tàu, ăn kiểu gì cũng ngon.

“Vậy được, làm phiền chú giúp chúng cháu hỏi một chút nhé.” Hứa Hằng Châu cảm ơn rồi lại trò chuyện với Trần Kiến Quốc về những chủ đề khác.

Vừa đi vừa nói chuyện, thoải mái hơn nhiều so với việc một mình cắm đầu đi đường, chẳng mấy chốc đã đến huyện thành. Hứa Hằng Châu đã nói với Trần Kiến Quốc trên đường, cậu phải đi gặp bạn bè, Trần Kiến Quốc phải đi hợp tác xã mua bán, thế là họ hẹn nhau lát nữa gặp ở cổng hợp tác xã mua bán, rồi chia tay.

Trần Kiến Quốc cưỡi xe bò đi đến hợp tác xã mua bán, Hứa Hằng Châu dẫn Hướng Thần đi tìm bưu điện trước để gửi thư cho Tống Văn Bân, lần này không gửi đồ, họ vừa mới ổn định, nếu gửi quá nhiều đồ qua, Tống Văn Bân sẽ lo lắng.

Gửi thư xong hai người đi dạo một vòng quanh huyện thành. Hứa Hằng Châu có kinh nghiệm đầy mình, rất nhanh đã nắm rõ chợ đen ở huyện thành nằm ở đâu. Anh không mạo hiểm đi tới đó mà chỉ lén chỉ cho Hướng Thần, sau đó liền dẫn Hướng Thần đi vòng ra xa.

Đi dạo một vòng lớn, tính toán thời gian cũng gần đến lúc, Hứa Hằng Châu mới tìm một chỗ vắng vẻ không người lấy ra mấy cái túi lớn đã chuẩn bị sẵn. Anh đeo một cái, vác một cái, Hướng Thần cũng giúp xách một cái, hai người như kéo một đống hành lý đi về phía hợp tác xã mua bán.

May mắn là chỗ Hứa Hằng Châu tìm không quá xa hợp tác xã mua bán, chỉ vài phút là đi tới, từ xa nhìn thấy Trần Kiến Quốc đậu xe bò ở một góc khuất trên phố không cản trở giao thông, tự mình ngồi xổm bên cạnh xe.

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đi đến gần, Trần Kiến Quốc giật mình vì bóng tối đột ngột bao phủ, ngẩng đầu lên thì lập tức mở to mắt: “Ôi, nhiều thế này sao?!”

Chú nghe cha nói, hành lý của hai đứa trẻ thành phố này chắc không ít, bảo chú giúp mang vác một chút, không ngờ lại nhiều đến vậy.

Hứa Hằng Châu dưới sự giúp đỡ của Trần Kiến Quốc tháo những chiếc túi lớn trên người xuống, nghe vậy cười khổ mở một chiếc túi nặng nhất cho ông xem: “Đây, mấy chú của cháu sợ chúng cháu sống không tốt nên cố ý nhờ người mang đến.”

Trần Kiến Quốc cúi đầu nhìn, lập tức đỏ mắt, trời ơi đất hỡi, nhiều lương thực thế này, còn có thịt! Nguyên cái đùi heo muối to như thế! Đây mà là chú bác sao? Là cha ruột mới đúng! Sao tôi lại không có người cha như vậy chứ!

“Cái này để ở dưới đi.” Hứa Hằng Châu đóng gói thịt và lương thực lại rồi chồng cái túi khác lên trên. Không gian trên xe bò có hạn, không ngờ đồ đạc của họ lại nhiều đến vậy, chỗ trống dành cho họ không đủ nên đồ đạc chỉ có thể xếp chồng lên nhau.

“Thịt này sao có thể bị đè được?” Trần Kiến Quốc không đồng ý, bảo anh để cái túi đựng thịt lên trên.

Hứa Hằng Châu càng không đồng ý. Anh mở cái túi đang cầm trên tay cho ông xem, một tấm chăn mỏng bằng vải thổ cẩm bọc hai chiếc bình giữ nhiệt, trong góc còn đặt một cái lò than nhỏ đã được rửa sạch, trong các kẽ hở còn nhét một số vật dụng nhỏ, Trần Kiến Quốc nhìn thấy một vật tròn tròn, không biết là gì.

Trần Kiến Quốc trợn tròn mắt, cái này thật là. Chú kích động hồi lâu, không tìm được từ nào để diễn tả tâm trạng của mình, mãi sau mới cảm thán trong lòng một câu, người thành phố quả nhiên là sống sung sướng.

Những thứ này quả thực càng không thể bị đè, Trần Kiến Quốc nhìn quanh, quét mắt một lượt, dưới chân Hướng Thần còn đặt một cái túi, chú vui mừng nói: “Chẳng phải còn một cái này sao? Cái này để ở dưới đi.”

Chỗ trống trên xe chú đủ để đặt hai cái túi lớn như vậy, chỉ cần chất thêm một cái là đủ.

Hứa Hằng Châu lắc đầu từ chối, kéo khóa túi cho ông xem, lờ mờ nhìn thấy mấy quyển sách: “Đựng một ít sách, còn có bút máy, mực tàu các thứ còn những đồ lặt vặt khác nữa, không chịu được sức nặng đè lên đâu ạ.”

Trần Kiến Quốc bất đắc dĩ, chỉ có thể giúp họ đặt ba cái túi vào đúng vị trí, nhìn cái túi đựng thịt bị đè lún xuống thì đau lòng như thể thịt của chính mình bị đè vậy.

“Lại phải làm phiền chú một chuyện nữa.” Hứa Hằng Châu nói.

Trần Kiến Quốc vẫn còn đang nghĩ đến mấy cái túi lớn, nghe vậy lơ đãng hỏi: “Chuyện gì?”

“Cháu còn phải mua một cái nồi, một mình cháu có thể không xách nổi. Chú có thể giúp cháu một tay không?” Hứa Hằng Châu nói.

Xách thì chắc chắn là xách được, nhưng cái nồi lớn như vậy ôm không tiện, lại tròn vo ngay cả tay cầm cũng không có, anh cũng sợ không giữ được làm rơi, cõng… có phải rùa đâu mà cõng cái nồi to tướng thế! Chi bằng gọi Trần Kiến Quốc đi cùng, hai người cùng khiêng ra.

Trần Kiến Quốc nghe vậy thì đồng ý ngay, sau đó lại dừng bước: “Cậu có phiếu không? Mua nồi cần phải có phiếu công nghiệp đấy.”

Cái nồi trong hợp tác xã mua bán nhìn tốt thật, chắc chắn, bền, anh em nông dân nào vào cũng phải nhìn hai lần. Tiếc là không có phiếu, nếu không thì dù phải dành dụm tiền cũng phải mua một cái về, sau này các con trai lớn lên chia nhà ra ở riêng cũng phải có cái nồi để nấu cơm chứ.

“Có ạ.” Hứa Hằng Châu móc ra một nắm từ túi áo, “Vừa rồi anh em của cháu đưa. Cậu ấy nghe cháu cần phiếu mua nồi liền móc hết phiếu trên người ra cho cháu, còn mượn đồng nghiệp mấy cái.”

Trần Kiến Quốc lười cả ghen tị, quả thật là người với người khác nhau. Nhưng ngày tháng sung sướng của thanh niên trí thức Hứa này cũng là do cha cậu ấy dùng mạng đổi lấy, nhìn đứa nhỏ kia mới bao lớn đã phải sống dựa vào anh trai nuôi. Nghĩ vậy, Trần Kiến Quốc trong lòng thoải mái hơn nhiều.

Hai người để Hướng Thần trông xe bò và đồ đạc trên xe, không lâu sau đã khiêng về một cái nồi sắt lớn. Trần Kiến Quốc lấy dây thừng buộc chặt nồi sắt và những thứ khác trên xe, tránh để đường đi gập ghềnh làm rơi xuống.

Hướng Thần kéo tay áo Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu quay lại nắm tay cậu, nói với Trần Kiến Quốc: “Vừa rồi vào trong chưa kịp xem kỹ, cháu và em cháu cũng muốn mua ít đồ, chú đợi chúng cháu một lát nhé?”

Trần Kiến Quốc xua tay: “Đi đi, tôi đợi các cậu ở đây.”

Hứa Hằng Châu liền dẫn Hướng Thần đi vào hợp tác xã mua bán. Vừa bước vào, Hướng Thần quan sát xung quanh một lúc, hợp tác xã mua bán trong huyện nhỏ hơn nhiều so với ở thành phố Thanh Giang, ngay cả của xưởng cơ khí cũng không bằng. Hàng hóa bên trong cũng không phong phú, chỉ có một số thứ phổ biến.

Bánh ngọt như họ mang theo ở đây không có, chỉ có một loại bánh phồng gạo và đã gần hết, hộp kẹo bên cạnh chỉ còn lại một phần nhỏ.

Hứa Hằng Châu mua mấy gói diêm lớn, trong không gian của anh chỉ có một số diêm dài được làm tinh xảo hơn bây giờ nhiều, bật lửa thì nhiều hơn. Tiếc là chỉ có thể lén lút dùng.

Hướng Thần đi đến chỗ bán kẹo, loại kẹo rẻ nhất này rất nhỏ, không có bao bì, chỉ là một viên kẹo tròn trọc lóc, ba xu một viên, năm xu hai viên. Cậu lấy hết tiền bạn bè cho trong túi ra mua kẹo, tiếc là tổng cộng chỉ có mấy hào, số kẹo mua được cộng lại cũng chỉ có một ít đáng thương.

Hướng Thần lại tự mình móc tiền ra mua một đồng kẹo. Trong tay cậu cũng có không ít tiền, Tết đến chú và anh trai đều lì xì cho cậu, cũng không có ai yêu cầu giữ hộ. Bình thường Hứa Hằng Châu cũng cho cậu tiền tiêu vặt để cậu mua những thứ mình muốn.

Cô bán hàng không kiên nhẫn giúp cậu chia gói nên ném cho Hướng Thần một mẩu báo nhỏ bảo cậu tự gói, Hứa Hằng Châu đến giúp cậu chia kẹo thành hai phần.

Gói xong kẹo, Hướng Thần chạy đến chỗ bán dây buộc tóc đỏ. Thực ra chỉ là một đoạn len đỏ, cô bán hàng cầm một cái kéo lớn, ai muốn mua thì cắt một đoạn xuống.

 Hướng Thần suy nghĩ một chút rồi mua ba cái dây buộc tóc đỏ, Hứa Hằng Châu đi tới, tò mò hỏi: “Em mua cái này làm gì?”

 Ánh mắt anh lướt qua tóc Hướng Thần một vòng, cố ý trêu cậu: “Muốn tết tóc bím? Anh chưa học, phải tập luyện mới có thể tết cho em, mà tóc em có phải hơi ngắn không? Để anh xem có thể buộc cho em một cái chỏm nhỏ không nhé.”

Nói xong anh tự thấy khá thú vị. Từ khi Hướng Thần lớn hơn một chút không còn dễ lừa nữa, cũng không chịu cắt kiểu tóc bát úp nữa, thà đi tìm thợ cắt tóc cạo đầu đinh. Hứa Hằng Châu không thể thực sự để cậu hành hạ tóc mình như vậy, đành phải tự tay cắt cho cậu kiểu tóc lởm chởm bình thường như những cậu bé khác.

Bây giờ đột nhiên nổi hứng trêu chọc, Hứa Hằng Châu đưa tay lên tóc Hướng Thần túm nhẹ, muốn nhúm một lọn tóc lên thử.

Hướng Thần đen mặt hất tay anh trai ra: “Không phải mua cho em, là mua cho Mai Tử, Hoa Ni và chị Tưởng Miểu.”

Anh cậu mọi thứ đều tốt, chỉ là cứ thích trêu cậu quá đáng!

Hướng Thần kể lại chuyện xảy ra trên đường đi, Hứa Hằng Châu bừng tỉnh: “Thảo nào em phải chia kẹo ra các gói, còn mua dây buộc tóc để tặng mấy đứa à?”

Hướng Thần cất ba cái dây buộc tóc đỏ đi, giọng nói dịu dàng: “Đúng vậy, Mai Tử hình như rất thích mà chỉ tặng cho một mình cô bé có vẻ không hay lắm. Hoa Ni cũng giúp em rất nhiều, coi như em tặng quà cho cô bé đi. Chị Tưởng Miểu rất tốt, em cũng muốn tặng chị ấy một cái.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn