Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 97

Trong số các thanh niên trí thức mới đến thôn Đại Hà lần này có hai người nổi tiếng.

Trong cùng một ngày, thôn Đại Hà đã xảy ra hai sự việc đáng chú ý, một việc miễn cưỡng coi là chuyện vui, việc còn lại là chuyện lớn thực sự đóng góp cho lợi ích của thôn dân. Từ đó các nhân vật chính của hai sự kiện này đã hoàn toàn nổi tiếng.

Lứa thanh niên trí thức này đến chưa lâu, ngoài thời gian lao động thì vòng tròn sinh hoạt của họ không trùng lặp nhiều với thôn dân. Có thanh niên trí thức đến hơn một năm rồi, trong thôn vẫn có người không biết tên họ là gì.

Nhưng lần này thì khác, từ người già lãng tai nhất cho đến đứa trẻ sún răng còn mặc quần thủng đít đều đã biết hai thanh niên trí thức này.

Đương nhiên, một người mang tiếng tốt, một người mang tiếng xấu.

Nhắc đến Giả Văn Tinh, đánh giá của thôn dân đều là ham ăn lười làm, không chịu làm việc, lớn tuổi còn tè dầm, ngu ngốc, không yêu thương cây trồng, luộm thuộm bẩn thỉu, đầu óc có vấn đề…

Không nói đến chuyện khác, thực ra nói Giả Văn Tinh bẩn thỉu có hơi oan uổng cho hắn ta. Trong số các thanh niên trí thức nam, hắn ta còn được coi là người tương đối sạch sẽ, ít nhất buổi sáng thức dậy sẽ dùng khăn mặt lau mặt. Không như một số nam thanh niên trí thức khác, dậy muộn thì cứ thế đi ra ngoài, dù sao cả ngày không rửa mặt cũng chẳng ai nhìn ra.

 Nhưng trớ trêu thay, khi Giả Văn Tinh xuất hiện trong tầm mắt của toàn bộ thôn dân, cả người hắn thật ba chấm… Cái bộ dạng đó, ngoài La Vĩ Dân cùng hôi cùng thối với hắn ta thì không thể tìm ra người thứ hai nào bẩn thỉu hơn, Giả Văn Tinh cứ thế mang tiếng là bẩn thỉu.

Trái ngược với hắn ta, chính là người nổi tiếng khác Hứa Hằng Châu.

Thôn dân nhắc đến Hứa Hằng Châu, không ai không nói lời tốt đẹp. Ấn tượng của đa số thôn dân về anh là thông minh lanh lợi, nói chuyện dễ nghe, không kiêu căng. Những người quen thân hơn sẽ bổ sung thêm, anh còn tốt bụng, thật thà, không bao giờ chiếm lợi của người khác.

Qua sự trao đổi này, ấn tượng của thôn dân về Hứa Hằng Châu càng thêm tốt. So với Giả Văn Tinh, thôn dân chỉ biết thở dài: “Ôi, đều là người trẻ từ thành phố đến, sao khác biệt lớn đến vậy chứ?”

Hơn nữa, vì lúc máy đập lúa sửa xong, Hướng Thần đã băng qua đám đông, đi đến bên cạnh anh trai mình trong sự chú ý của mọi người, thôn dân cũng có chút ấn tượng về cậu. Lại có người nhắc đến đây là một thiên tài nhỏ, thôn dân đột nhiên có cảm giác bừng tỉnh. Quả không hổ là anh em, đều thông minh như vậy, Hướng Thần coi như nhờ danh tiếng của anh trai mà cũng có chút tiếng tăm.

Sau chuyện này, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần không còn là người ngoài không ai quan tâm, không có căn cơ trong thôn nữa. Hứa Hằng Châu đi làm công sẽ có thôn dân chủ động bắt chuyện với anh, hỏi han chuyện thành phố, hoặc bảo anh nói thêm về máy đập lúa.

Hướng Thần đi nhặt củi trong thôn cũng sẽ có thôn dân chủ động chỉ cho cậu chỗ nào có cành khô, hoặc nhét một nắm hành lá, ném hai củ tỏi vào gùi của cậu.

Lần đầu tiên Hướng Thần đổ ra hai củ tỏi lớn từ giỏ ra, cậu ngây người một lúc lâu, cậu bỏ hai củ tỏi này vào từ khi nào vậy?

Sau này kể lại với mấy người bạn nhỏ, Hoa Ni mới vừa cười vừa nói cho cậu biết, đó là thôn dân cảm ơn anh trai cậu đã sửa xong máy đập lúa nên tặng cho cậu. Cô bé nói xong còn quang minh chính đại đặt một cây cải thảo trắng mọng nước vào gùi của cậu, khiến cái gùi nhỏ của Hướng Thần nặng trĩu xuống.

Lần trước bà nội Thạch Đầu tặng cho nhà họ một giỏ rau lớn, Hứa Hằng Châu đã lấy ra nấu ăn, bất kể là nấu canh hay nấu cháo, hương vị đều rất ngon, tươi non mọng nước. Họ không dùng rau trong không gian mà liên tục ăn hết hơn nửa giỏ rau đó.

Đặc biệt là món canh củ cải trắng nấu thịt dê, nồi đất nhỏ lửa hầm chậm, củ cải hút đủ nước dùng thịt tan chảy trong miệng, không hề có chút mùi tanh hôi, sự mọng nước của củ cải và độ đậm đà của nước dùng thịt kết hợp hoàn hảo. Hướng Thần chỉ ăn hai miếng thịt dê, nhưng lại ăn một bát lớn củ cải, còn húp nước dùng ăn thêm hai bát cơm.

Hứa Hằng Châu thấy Hướng Thần ăn ngon miệng, cộng thêm quả thật ăn rất hợp khẩu vị, chính anh cũng ăn ngon miệng, chỉ hai người mà ăn hết một nồi canh.

Ăn xong bữa này lại đúng dịp thôn dân đến giúp họ sửa nhà và xây tường bao, Hứa Hằng Châu không dám làm món ăn có mùi nặng nữa, sợ mùi còn sót lại bị thôn dân phát hiện.

Anh luôn cẩn thận, những ngày đó nhà cửa người ra người vào, anh với Hướng Thần luôn ăn cháo ngô hoặc nấu chút cháo loãng với cải thảo với cải xanh được thái nhỏ, thêm chút thịt nạc hoặc tôm khô. Cháo nấu ra có vị mặn vừa phải, tươi ngon, hương vị lại không quá đậm, uống vào còn rất tốt cho dạ dày.

Tường bao đã xây xong, máy đập lúa cũng đã sửa xong, công việc trong tay Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều tạm thời kết thúc. Khoảng thời gian đó có hai lần đám Hắc Oa vào núi, nhưng vì Hướng Thần phải ở nhà lo việc nên không đi cùng họ. Lần này Hướng Thần cuối cùng lại có thời gian rảnh, mấy đứa trẻ đã hẹn trước với Hướng Thần, sớm tinh mơ đã đến tìm cậu.

Lần này vẫn là mấy đứa trẻ lần trước, nhưng không mang theo em trai em gái. Cũng có những đứa trẻ khác muốn đi cùng họ, nhưng Thạch Đầu lén nói với Hướng Thần là Hắc Oa không chịu dẫn chúng đi, trong đám đó có mấy đứa hay gây rối, sợ chúng bắt nạt Hướng Thần.

Hướng Thần mím môi cười. Lúc Hắc Oa đến tìm cậu còn mặt mày đen sì, miệng thì chê cậu chậm chạp làm lỡ việc, cậu còn tưởng cậu ta không muốn dẫn cậu đi cùng, hóa ra là khẩu xà tâm phật.

Hướng Thần nói với Hứa Hằng Châu một tiếng, vác cái gùi nhỏ của mình cùng mấy người bạn nhỏ lên núi, mọi người đều biết Hướng Thần cần nhặt củi mang về, sau khi chất đầy của mình thì giúp cậu làm. Mấy đứa trẻ trông không lớn lắm nhưng làm những việc này đều rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc không chỉ chất đầy cái gùi nhỏ của Hướng Thần, mà còn buộc xong mấy bó chuẩn bị mang xuống núi cho cậu.

Đương nhiên, những đứa trẻ này vào núi không chỉ để nhặt củi, mục đích chính của chúng là tìm kiếm thứ gì đó có thể lấp đầy bụng.

Đa số thôn dân thôn Đại Hà chăm chỉ chịu khó, vị trí địa lý của thôn lại không tệ nên so với các thôn khác vẫn được coi là một thôn giàu có. Lũ trẻ trong thôn đa phần đều có thể ăn no.

Nhưng bữa ăn thời này không có chất béo, nhanh đói, cũng không có cái gọi là trà chiều hay bữa ăn khuya, thêm bữa lại càng không thể, dù đói đến mấy cũng chỉ có thể chờ đến bữa ăn chính. Người lớn có thể nhịn được, nhưng lũ trẻ thì chỉ muốn tìm kiếm thứ gì đó có thể ăn được để lấp đầy bụng.

Đáng tiếc lần này vận may của chúng không đủ tốt, không tìm thấy gì cả, mấy đứa trẻ ôm một chút hy vọng đến chỗ cây táo dại lần trước. Trên cây trơ trụi, đừng nói quả, ngay cả một cái lõi quả cũng không thấy.

Mấy đứa trẻ lại chán nản quay về, lần này Hướng Thần cũng không mang theo đồ ăn gì. Gần đây nhà cậu lấy ra hơi nhiều đồ, anh trai bảo cậu chậm lại một chút, sau này tìm cơ hội khác.

Hướng Thần nghĩ rằng ngày hôm nay cứ thế thôi. Nhưng không ngờ Hắc Oa lại móc ra vũ khí bí mật của mình, Hoa Ni rất thành thạo tiếp đạn cho cậu ta. Hắc Oa cầm một cái ná cao su đầy sát khí bắn rơi mấy con chim sẻ.

Những đứa trẻ khác reo hò một tiếng, chạy đi nhặt mấy con chim sẻ đó lên, thành thạo nhổ lông, loại bỏ nội tạng, rửa sạch ở bờ suối.

“Đi thôi, chúng ta xuống núi tìm chỗ nướng chim sẻ ăn.” Hắc Oa vẫy tay, mấy đứa trẻ đều đi theo sau cậu ta xuống núi.

 Hướng Thần tò mò hỏi Hoa Ni: “Sao không nướng trên núi?”

 Không đợi Hoa Ni trả lời, Mai Tử đã nhanh miệng nói: “Người lớn không cho chúng ta đốt lửa trong núi, nếu bị phát hiện sẽ bị ăn đòn đấy.”

 Hướng Thần hiểu ra, là sợ bọn trẻ không chú ý làm cháy rừng.

 Xuống núi vẫn như cũ vòng qua nhà Hướng Thần trước. Cậu đặt cái gùi nhỏ xuống, những đứa trẻ khác cũng giúp cậu đặt củi khô vào kho củi.

 Hắc Oa gõ ngón tay nói với những người khác: “Mấy cậu đi đến chỗ cũ đợi tớ trước, lát nữa tớ sẽ tìm mấy cậu.”

 Hoa Ni vội vàng: “Anh, anh lại muốn quay về ăn trộm muối à, mẹ sẽ đánh anh đấy!”

 Hắc Oa nhíu mày, vẻ mặt khó chịu: “Con bé lắm chuyện này, mày ăn là được rồi, mày có bị đánh đâu mà lo.”

 Hướng Thần chớp mắt, giơ tay: “Khoan đã, mấy cậu cần muối à? Nhà tớ có này.”

 Hoa Ni liếc cậu một cái: “Cậu lấy ra anh cậu có đánh cậu không?”

 Hướng Thần vội vàng lắc đầu: “Anh tớ thương tớ lắm, sẽ không đánh tớ đâu. Để tớ đi lấy cho.”

 Cậu mở cửa bếp, đồ đạc trong bếp nhà cậu ít nên trông hơi trống trải. Góc tường đặt mấy cái rổ chồng lên nhau, thùng nước đầy đặt một bên, bên kia là nửa rổ rau nhỏ và một túi nhỏ bột ngô.

 Trên bếp đặt một cái hũ nhỏ, đó là dưa muối mẹ Mai Tử làm, họ đã ăn không ít rồi. Bên cạnh đặt mấy cái hũ, cái chai, đều là lọ gia vị ban đầu của nhà cậu, anh cậu bỏ vào không gian đến đây mới mang ra. Đồ vật nhỏ nên lấy ra cũng không lộ liễu, mọi người chắc nghĩ là để trong hành lý.

Hướng Thần đi đến trước bếp mở hũ muối, bên trong muối trắng mịn gần đầy nửa hũ, Hướng Thần vẫy tay gọi những người khác lại: “Cần bao nhiêu?”

 Hoa Ni xòe tay ra, bảo cậu đổ vào tay mình: “Một nhúm nhỏ là đủ rồi.”

 “Lát nữa bị tan ra đó, tớ đi tìm một tờ giấy.” Hướng Thần quay vào nhà lật ra mấy tờ giấy sạch sẽ, xúc hai muỗng muối đổ lên giấy, cẩn thận gấp thành một gói giấy.

 “Có cần thứ gì khác không? Dầu có cần không?” Hướng Thần hỏi. Cậu nhớ trước đây đi ăn đồ nướng cần phải quét dầu, con chim sẻ này gầy như vậy chắc cũng cần.

 Ánh mắt mấy đứa trẻ tập trung vào chai dầu, trong chai thủy tinh trong suốt đựng hơn nửa chai dầu, mấy đứa trẻ nuốt nước miếng ừng ực. Phải biết rằng đối với những đứa trẻ thiếu chất béo, cơm trộn mỡ heo đã là món ngon tối thượng không gì sánh bằng rồi. Có đứa thèm quá còn uống thẳng dầu kìa.

 “Không cần, lãng phí lắm!” Hắc Oa từ chối ngay lập tức, khó khăn kéo ánh mắt mình khỏi chai dầu.

Hướng Thần chớp mắt, rõ ràng là rất muốn mà. Nhưng đã nói vậy thì cậu cũng không tiện mang theo. Cậu lục lọi các hũ khác đổ ra một chút bột thì là, cũng dùng giấy gói lại cẩn thận.

“Đây là gì?” Thạch Đầu tò mò hỏi.

Hướng Thần cất hai gói giấy đi, suy nghĩ một chút, giải thích: “Một loại gia vị, khi nướng đồ ăn thêm vào sẽ rất thơm.”

Mấy đứa trẻ nửa hiểu nửa không gật đầu, trong lòng thầm nghĩ chắc là thứ đồ mới lạ gì đó của thành phố.

Thu dọn xong đồ đạc, mấy đứa trẻ liền dẫn Hướng Thần đi đến căn cứ bí mật của chúng. Dưới chân núi bên kia có một chỗ vắng vẻ, đường lên núi chỗ đó không dễ đi, cũng không có đất để trồng trọt nên ít người qua lại. Chỉ có vào vụ thu sẽ chất một số rơm rạ thu về ở đó, bây giờ cũng đã được mang đi hết rồi.

 Mấy đứa trẻ đều rất thành thạo, chúng nhặt một ít rơm rạ vụn để mồi lửa rồi chất củi khô mang theo lên. Thạch Đầu móc ra một hộp diêm, bên trong chỉ còn lại hai que. Cậu ta lấy ra một que quẹt lửa, mấy đứa trẻ quây lại chắn gió cho cậu ta, rất nhanh đã nhóm được lửa.

 Chim sẻ đã làm sạch được xiên vào những que củi nhỏ, do Sơn Tử là người có tay nghề tốt nhất đảm nhiệm việc nướng. Hướng Thần cũng đưa muối và bột thì là cho cậu ta, và hướng dẫn cậu ta cách sử dụng bột thì là.

 Sơn Tử thỉnh thoảng xoay que củi, rắc các gia vị đơn giản lên một cách có trật tự, dần dần có mùi thơm kỳ diệu bốc lên.

 Mấy đứa trẻ hít hà thật mạnh, ngay cả Hướng Thần cũng không nhịn được nuốt nước miếng. Nói thật cậu đã lâu không được ăn đồ nướng, anh cậu cho rằng món này không lành mạnh nên rất ít khi làm. Lọ bột thì là đó vẫn là lần trước nướng thịt mới lấy ra, còn chỉ dùng có một lần.

 Nhưng món này thực sự rất thơm, bột thì là rắc lên thịt nướng xong, cái mùi đó quả thực thơm nức mũi.

 “Thơm thật!”

 “Tớ thấy còn thơm hơn lần trước, có phải nhờ cái bột đó không?”

 “Tớ cũng nghĩ là vậy, đồ ở thành phố tốt thật!”

 Người nói câu này là Mai Tử, trên mặt cô bé đầy vẻ ngưỡng mộ: “Ước gì tớ cũng được vào thành phố. Mẹ tớ nói người thành phố tháng nào cũng được phát lương thực, không cần phải xuống đồng!”

“Mơ đẹp đấy, cậu là con nhóc nhà quê mà còn đòi vào thành phố ha ha ha ha ha…” Thạch Đầu cười nhạo rất không thân thiện.

Mai Tử tức giận đá cậu ta một cái: “Tớ là con nhóc nhà quê, cậu cũng là thằng nhóc nhà quê!”

Hoa Ni vội vàng giảng hòa: “Thôi được rồi, chim sẻ sắp chín rồi, đừng cãi nhau nữa.”

Hai người hậm hực ngậm miệng, chạm mắt nhau còn phải hừ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác.

Hướng Thần nhìn thấy muốn cười, qua thời gian tiếp xúc này cậu cũng hiểu ra, hai người này là kiểu yêu nhau lắm cắn nhau đau đây mà. Nhà ở gần nhau từ nhỏ, tuổi tác xấp xỉ, cùng chơi cùng quậy, cãi nhau thì cãi vậy thôi chứ cãi xong quan hệ vẫn rất tốt. Quả thực là thanh mai trúc mã mà, nếu lớn lên cũng vẫn tốt như vậy thì hay biết mấy.

“Xong rồi.” Sơn Tử di chuyển chim sẻ đã nướng chín sang một bên, mấy đứa trẻ lập tức xúm lại, Hắc Oa rất có uy tín, là người đứng đầu đám trẻ này nên việc chia thịt cũng do cậu ta đảm nhận.

Cậu ta xé chim sẻ nướng ra, mỗi người một phần nhỏ, chim sẻ sau khi làm sạch rất nhỏ, mỗi phần chỉ vừa một miếng ăn, nhưng mọi người vẫn rất trân trọng ăn chút thịt hiếm lắm mới có dịp này.

 Hướng Thần cẩn thận nếm một chút, thịt rất mềm, nướng rất ngon, lớp da ngoài hơi cháy xém còn bên trong là thịt mềm trơn. Tuy không được tẩm ướp nhưng vì quá nhỏ nên thịt bên trong cũng rất thơm.

Hướng Thần ăn xong phần của mình, vẫn còn thòm thèm nhìn phần còn lại. Sơn Tử đã bắt đầu nướng con tiếp theo. Thực ra họ cũng có thể nướng cùng lúc nhưng mọi người đều công nhận tay nghề của Sơn Tử tốt, chút thịt hiếm lắm mới có như vậy đương nhiên phải được làm ngon nhất, hơn nữa chia nhau ăn từ từ lại càng thơm.

Hắc Oa bắn được tổng cộng bốn con chim sẻ, ba con trong số đó mọi người đã chia nhau ăn. Đến con cuối cùng, Hắc Oa nói với Hướng Thần: “Con này cho cậu ăn một mình. Lần trước tôi đã nói sẽ mời cậu một con chim sẻ béo nhất.”

Hướng Thần sững sờ, có chút được cưng mà sợ. Cậu nhìn những đứa trẻ khác, chúng đều không nói gì, hiển nhiên đồng tình với ý kiến của Hắc Oa. Những con chim sẻ này đều do Hắc Oa bắn, cậu ta muốn mời Hướng Thần ăn thì những người khác không có quyền lên tiếng.

Hướng Thần mặc dù rất muốn ăn, nhưng vẫn lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, mọi người ăn cùng nhau đi!”

Hắc Oa nhíu mày: “Tôi đã nói là muốn mời cậu rồi mà.”

Hướng Thần cong mắt không nhịn được cười: “Những con trước tớ cũng đã ăn rồi mà. Những con đó cũng là cậu bắn, cộng lại cũng được một con rồi.”

Hắc Oa bất mãn lẩm bẩm một câu: “Những con trước mọi người đều chia nhau rồi…”

Cậu ta thấy Hướng Thần thái độ kiên quyết, cuối cùng đồng ý chia con chim sẻ đó ra, mấy đứa trẻ vui vẻ lại chia nhau một con chim sẻ nướng nữa, ăn xong miếng cuối cùng thì thòm thèm l**m môi.

“Ngon thật, ước gì ngày nào cũng được ăn thịt thì tốt, bảo tớ làm gì tớ cũng đồng ý.” Thạch Đầu nói.

Hướng Thần cười nhẹ, ước muốn này vẫn rất dễ thực hiện, chỉ cần hơn mười năm nữa, đất nước sẽ có sự thay đổi long trời lở đất. Không nói gì khác, riêng việc Thạch Đầu muốn ăn thịt mỗi ngày là điều có thể làm được.

Ăn xong chim sẻ nướng, mấy đứa trẻ dập tắt đống lửa, thu dọn xong mới chào tạm biệt nhau về nhà, và hẹn thời gian lần sau cùng nhau vào núi.

Hướng Thần hôm nay được ăn đồ ăn ngon bên ngoài nên trong lòng vui vẻ, vừa hát lệch tông bài Hai Con Hổ vừa về nhà.

Hứa Hằng Châu đang nhóm lửa thì thấy cậu cười híp mắt trở về, tâm trạng cũng vô cớ trở nên tốt hơn. Hướng Thần đi đến bên cạnh anh, anh lập tức ngửi thấy mùi khói nhàn nhạt còn xen lẫn mùi thịt nướng.

“Ăn đồ nướng rồi à?” Hứa Hằng Châu hỏi.

Hướng Thần theo phản xạ che miệng, cười toe toét: “Đám Hắc Oa mời em ăn chim sẻ nướng, ăn một chút xíu thôi…”

Cậu đưa tay ra hiệu miêu tả kích cỡ, đó thực sự là một chút xíu, còn chưa bằng một phần ba miếng thịt nướng lần trước Hứa Hằng Châu làm cho cậu.

“Thật là có chí khí.” Hứa Hằng Châu cười mắng một câu, “Em muốn ăn gì anh còn không làm cho em sao? Ăn một con chim sẻ nướng mà vui vẻ đến thế.”

Mắt Hướng Thần sáng lên: “Vậy chúng ta ăn gà quay đi, em muốn ăn món đó!”

Thịt chim sẻ ít quá, gà quay mới đã, dù sao trông cũng gần giống nhau… chắc là gần giống? Thịt gà thì nhiều hơn nhiều, nhất là cái đùi gà đó, nướng xong cắn một miếng, đầy miệng là thịt!

Hứa Hằng Châu im lặng một cách khó hiểu, một lúc lâu sau mới hơi bất lực nói: “Được, đợi chúng ta đi về rồi anh làm cho em.”

Hướng Thần sững sờ: “Về? Chúng ta đi đâu?”

Hứa Hằng Châu đặt nồi đất lên bếp đã nhóm lửa, không ngẩng đầu lên: “Đi thành phố. Đợi anh kiếm được cái nồi về, muốn ăn gì cũng làm cho em.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn