Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 92

Ăn tối xong không lâu, Trần Hữu Sơn đến như đã hẹn.

Ông gọi cửa, đứng ở ngoài không vào: “Còn việc gì không? Không thì chúng ta đi luôn.”

Hứa Hằng Châu dẫn ông vào cửa: “Không còn việc gì nữa đâu ạ, chú vào uống ngụm nước đã.”

“Không cần đâu.” Trần Hữu Sơn xua tay, “Chúng ta đi nhanh thôi, trời càng ngày càng tối sớm.”

Hứa Hằng Châu nghe vậy thì quay lại lấy một cái đèn pin, khóa cửa, dắt Hướng Thần cùng Trần Hữu Sơn đi về phía thôn.

“Chúng ta đi đến nhà Trần Lão Tam trước, nhà ông ấy xa nhất. Trên đường về tiện thể ghé qua nhà Trần Hỷ luôn.” Trần Hữu Sơn vừa đi vừa nói.

“Vâng, cứ theo ý chú ạ.” Hứa Hằng Châu dùng đèn pin soi đường, anh vừa thay pin mới nên ánh sáng rất rõ ràng.

“Cái đèn pin của cậu sáng thật đấy.” Trần Hữu Sơn cảm thán: “Nhà chú cũng có một cái đèn pin, dùng tốt lắm. Tiếc là bị thằng con phá nhà phá của nhà chú làm rơi một cái, xong giờ làm thế nào cũng không sáng nữa.”

Hứa Hằng Châu nghe vậy thì trong lòng khẽ động: “Lát nữa cháu xem cho bác, có lẽ là bị đoản mạch ở đâu đó rồi.”

“Ồ, cậu còn biết sửa cái này nữa à?”

“Anh trai cháu thông minh lắm, anh ấy thi đỗ thủ khoa vào xưởng cơ khí đấy ạ.” Hướng Thần nói chen vào.

Trần Hữu Sơn ngạc nhiên nhìn Hứa Hằng Châu. Ông cứ nghĩ đây là một cậu học sinh thôi, không ngờ lại là một công nhân.

“Vậy được, lát nữa về nhà cháu xem giúp chú nhé.” Trần Hữu Sơn nói.

Cái đèn pin bị hỏng của nhà ông là một nỗi niềm canh cánh trong lòng ông. Lúc mua ngoài tiền ra còn tốn mấy phiếu công nghiệp. Bình thường phiếu công nghiệp chỉ công nhân thành phố mới có, nhà ông phải dùng không ít lương thực mới đổi được.

Cái đen pin này vốn là đồ tốt, dùng rất hiệu quả, người nhà đều nói không lỗ. Tiếc là chưa dùng được bao lâu thì bị thằng con trai út nhà ông vô tình làm rơi một cái, xong họ có làm thế nào cũng không sáng nữa.

Cả nhà Trần Hữu Sơn đều tiếc lắm, nhưng lần đó Trần Kiến Thiết bị ngã cũng thảm, Trần Hữu Sơn nhìn bộ dạng anh ta như thế cũng không tiện nói nhiều. Sau này nghe người ta nói, thành phố có người biết sửa, Trần Hữu Sơn hỏi thăm khắp nơi cũng không tìm được cách nào đành cất cái đèn pin đi, tránh nhìn thấy lại đau lòng.

Hôm nay thấy Hứa Hằng Châu cầm đèn pin, Trần Hữu Sơn liền nhớ đến cái của nhà mình, thuận miệng nói một câu. Kết quả Hứa Hằng Châu nói anh biết sửa, trong lòng Trần Hữu Sơn lại nhen nhóm một tia hy vọng. Thằng bé này không giống người thích nói khoác, hơn nữa em trai nó không phải nói nó từng làm ở xưởng cơ khí à, lỡ đâu nó sửa được thật thì sao?!

Vì chuyện này, trên đường đi Trần Hữu Sơn có hơi lơ đễnh, may mà ông quen thuộc đường xá trong thôn rồi nên cũng không sợ đi nhầm, rất nhanh đã đến nhà Trần Lão Tam.

Trước khi đến Trần Hữu Sơn không nói trước với mấy nhà này, người nhà quê mà, cũng không câu nệ nhiều, ghé thăm nhà đâu cần phải báo trước.

“Lão Tam, mở cửa!” Trời tối rồi, cửa sân nhà Trần Lão Tam đóng, Trần Hữu Sơn mạnh mẽ đập cửa từ bên ngoài.

“Đến đây đến đây, ai đấy… Ôi, Anh hai à, sao anh lại đến, mau vào đi mau vào đi.” Vợ Trần Lão Tam mở cổng lớn, mời họ vào.

Trần Lão Tam nghe thấy động tĩnh cũng đi ra, ông vội dẫn mấy người vào phòng khách ngồi, bảo vợ đi đun nước nóng.

“Anh hai, tối muộn thế này đến có việc gì không ạ?” Mấy người ngồi xuống, Trần Lão Tam có hơi lo lắng hỏi. Ông thấy anh em Hứa Hằng Châu cũng ở đây thì trong lòng nghi ngờ, có phải là họ sửa nhà cho người ta có chỗ nào chưa tốt, người ta tìm đến tận nơi rồi không.

“Không có chuyện gì lớn đâu.” Trần Hữu Sơn nhìn ra sự căng thẳng của Trần Lão Tam, an ủi một câu: “Yên tâm, không phải chuyện xấu đâu.”

Thấy Trần Lão Tam thở phào nhẹ nhõm, Trần Hữu Sơn cười cười, chỉ vào Hứa Hằng Châu và Hướng Thần: “Hai đứa này chắc chú cũng biết rồi, thanh niên trí thức họ Hứa mới đến và em trai cậu ấy. Mấy hôm trước có nhờ chú sửa nhà, chính là căn nhà hai đứa đang ở đó.”

“Biết biết.” Trần Lão Tam nói liên tục. Tuy chưa gặp mặt trực tiếp nhưng danh tiếng của Hứa Hằng Châu trong thôn hai ngày nay không hề thấp. Khi ra đồng làm việc, ông ta cũng được người ta chỉ cho, có nhìn thoáng qua từ xa một lần. Khuôn mặt đẹp trai như vậy ngay cả trong số thanh niên trí thức cũng hiếm thấy, ông ta nhớ ngay lập tức.

“Lúc này, vợ của Trần Lão Tam đã đun xong nước nóng bèn múc mấy bát bưng vào, Trần Lão Tam lần lượt đưa tới: “Anh hai, thanh niên trí thức Hứa, còn có vị đồng chí nhỏ tuổi này, mời các vị uống nước, uống nước đi…” 

Trần Hữu Sơn nhận lấy uống một ngụm lớn, ông tìm Hứa Hằng Châu trước, rồi lại dẫn họ đến nhà Trần Lão Tam, đi một lúc nên có hơi khát. Nước sôi ấm nóng vừa vào miệng, Trần Hữu Sơn ngẩn ra, ngọt lịm, chắc chắn là đã cho thêm đường. 

“Hôm nay tôi được thơm lây nhờ hai cậu rồi.” Trần Hữu Sơn cười nói với Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Hướng Thần chớp mắt, không hiểu ý ông là gì. 

Hứa Hằng Châu trong đầu nhảy số nhanh chóng, nâng bát nhấp một ngụm, vị ngọt thanh đạm đã xác nhận suy đoán của anh. Trần Lão Tam cười chất phác: “Anh hai, anh nói thế là sao? Anh cũng là khách quý mà, nhưng mà quả thật nhờ phúc thanh niên trí thức Hứa nên nhà nông chúng tôi mới được ngọt miệng một bữa.” 

“Mấy người làm trò gì thế này?” Trần Hữu Sơn bật cười, “Thanh niên trí thức Hứa người ta còn nói muốn đến cảm ơn chú, cố ý nhờ tôi dẫn đến thăm, chú lại dùng đường người ta cho để đãi khách.” 

Khuôn mặt đen nhẻm của Trần Lão Tam ánh lên chút đỏ, vẻ mặt có hơi bối rối: “Cảm ơn gì chứ, tôi cũng có làm gì đâu…” 

“Đương nhiên phải cảm ơn rồi ạ.” Hứa Hằng Châu mỉm cười: “Chú sửa căn nhà rất tốt, cháu và em trai ở thoải mái lắm. Sao có thể không đến cảm ơn chú được chứ?” 

“Ôi, có gì đâu, nên làm, nên làm.” Trần Lão Tam gãi đầu, nụ cười trên mặt không ngớt. Quả nhiên người đọc sách từ thành phố đến có khác, lời này nghe thật lọt tai! 

“Chúng cháu đến đây cũng không có ý gì khác, một là cảm ơn chú, hai là khi đến thôn mình có mang theo chút quà vặt. Đồ làm sẵn không để lâu được, chúng ta đã có lần giao lưu này cũng xem như có quen biết rồi. Nếu chú không chê, cháu để lại một ít cho các bé nhà mình nếm thử.” 

Anh vừa nói xong, Hướng Thần liền buông gói giấy vẫn luôn xách trên tay, mở gói giấy lớn ra, bên trong là ba gói giấy nhỏ, nhìn là biết đã được chuẩn bị sẵn, mỗi gia đình tham gia sửa nhà có một phần. Trần Hữu Sơn cũng không ngờ anh mang theo đồ đến, Trần Lão Tam lại càng không nghĩ tới, ông luống cuống đứng dậy, muốn từ chối, nhưng lời Hứa Hằng Châu nói lại quá hay, từ chối rồi hình như lại phụ lòng tốt của người ta. 

“Không có nhiều nhặn gì đâu ạ, chú đừng cảm thấy nặng nề.” Hứa Hằng Châu ôn hòa nói, anh cầm gói giấy lên đưa cho Trần Lão Tam, “Chú xem, gói nhỏ xíu thế này thật sự không có bao nhiêu.” 

Đúng là không nhiều, bên trong chỉ có bốn cái bánh quy lớn gói bằng giấy da bò, tinh xảo đẹp mắt. Mang nhiều quá sẽ gây chú ý, Trần Lão Tam cũng không dám nhận, cứ thế này là vừa vặn. 

Quả nhiên, Trần Lão Tam do dự một lúc lâu, cuối cùng không từ chối, bàn tay to lớn thô ráp nắm lấy gói giấy nhỏ được gói ghém tinh xảo, ngón tay có phần không dám dùng sức. 

“Uống nước, uống nước đi.” Trần Lão Tam là người mồm miệng không nhanh nhẹn cho lắm, không biết nói lời hay ý đẹp, chỉ biết liên tục mời họ uống nước. Hướng Thần đã sớm nhìn thấy đứa trẻ đang ghé cửa rình rồi, ánh mắt nhìn vào bát nước trên tay cậu cứ như đang phát sáng. Cậu vẫy tay với đứa trẻ đó, ý bảo nó vào, Trần Lão Tam thấy hành động của cậu, quay đầu lại liền thấy con trai út nhà mình đang bám trên cửa. 

“Ra ngoài!” Ông tanhíu mày đuổi nó đi. 

“Cho em uống đi ạ, cháu với anh trai uống chung một bát là được rồi.” Hướng Thần vội vàng ngăn lại. 

Hứa Hằng Châu cũng nói: “Trước lúc đi bọn cháu đã uống nhiều nước rồi, lát nữa còn phải đến nhà người khác nữa. Hai chúng tôi uống chung một bát là đủ rồi.” Trần Lão Tam lúc này mới dịu nét mặt, vẫy tay cho con trai út vào. 

Đứa bé mừng rỡ lập tức đẩy cửa chạy vào, phía sau còn có một bé gái cũng chạy theo vào. Hướng Thần đưa bát nước trên tay mình cho nó, hai đứa trẻ nhận lấy, mỗi đứa một ngụm chia nhau uống mà mặt mày rạng rỡ. Hướng Thần thấy vậy cũng cười theo, niềm hạnh phúc đơn thuần đó chỉ nhìn vào khiến lòng người ta cũng vui vẻ theo. 

Cậu kéo tay anh trai, ghé vào mép bát, ừng ực uống hết nửa bát nước đường, bất ngờ thấy nước đường này lại khá ngon. Uống xong nước đường, Hứa Hằng Châu đứng dậy chào tạm biệt Trần Lão Tam, họ còn phải đi nhà Trần Hỷ nên không thể ở lại quá lâu. Trần Lão Tam níu kéo một chút, tiễn họ ra đến ngã ba đường mới quay về. 

Trần Lão Tam vừa đi, Trần Hữu Sơn mở lời: “Tiểu Hứa à, cậu làm thế này…” 

Ông muốn nói chuyện quà vặt, nhưng lời đến miệng lại không biết nói thế nào. Tính theo số lượng, nhà ông cũng có một gói, nếu nói nhà mình không nhận nhưng nhà kia đã nhận quà rồi khiến ông có vẻ khác thường. Nếu bảo anh đừng tặng cho nhà Trần Hỷ nữa, sau này Trần Lão Tam mà nói ra ngoài thì cả hai bên đều khó xử. Nhưng nếu cứ nhận lấy, trong lòng ông cũng không yên, luôn cảm thấy mình không bỏ ra nhiều tới vậy, nhận lợi lộc mà không làm gì thì lương tâm ông khó an! 

“Chú ơi, chú đừng nghĩ nhiều thế.” Ông vừa mở miệng Hứa Hằng Châu đã biết ông muốn nói gì rồi, “Chú xem này, thật sự không có bao nhiêu, Thần Thần nhà cháu sáng nay còn chia cho mấy đứa trẻ chơi cùng một phần, số lượng cũng giống như mang cho nhà các chú, chỉ gọi là để cho mọi người nếm thử hương vị thôi.” 

Trần Hữu Sơn nghe xong, trong lòng hơi an tâm. Đã như vậy thì cứ coi như hai nhà đi lại thân thích đi, dù sao cũng gọi ông một tiếng chú rồi. Cùng lắm sau này ông chăm sóc giúp đỡ hai anh em này nhiều hơn, coi như trả lại chút ý tốt này. 

Đến nhà Trần Hỷ, vì ông bà cụ nhà ông ta còn sống nên bốn anh em họ chưa chia ra ở riêng. Ông bà cụ ở nhà chính, trời đã tối Hứa Hằng Châu họ không tiện quấy rầy nên ở trong phòng ngủ của Trần Hỷ, vội vàng nói rõ mục đích, để đồ lại rồi đi ngay. Trần Hỷ ra tiễn họ, vừa bước ra khỏi cổng đã nghe thấy tiếng cãi vã phía sau, mặt Trần Hỷ biến sắc, vẻ mặt có hơi khó coi. 

Hứa Hằng Châu giả vờ như không nghe thấy, gỡ rối cho ông: “Không cần tiễn đâu ạ, có trưởng thôn dẫn đường rồi. Chú mau về nhà đi ạ, trời cũng tối rồi.” Trần Hỷ gượng cười, lại nói thêm vài câu khách sáo, rồi quay người trở về sân nhà mình. 

“Gia đình họ ấy mà, làm người đều tốt bụng cả. Chỉ có cô vợ của anh hai Trần Lộc là không an phận, hay làm mưa làm gió. Sau này nếu cậu có giao lưu gì với nhà họ thì chú ý một chút.” 

Hứa Hằng Châu biết Trần Hữu Sơn đang nhắc nhở anh, anh là thanh niên trí thức của đội một, sau này sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với đội trưởng sản xuất Trần Phúc. Gia đình họ còn chưa chia ra ở riêng nên khó tránh khỏi tị nạnh xích mích. Trần Hữu Sơn sợ anh không biết gì, đến lúc đó bị thiệt thòi. 

“Cháu biết rồi ạ.” Hứa Hằng Châu cười cười, không phải mọi thứ đều cần nói ra lời.

Lúc đến nhà Trần Hữu Sơn trời đã tối. Mấy người con trai nhà họ Trần đều đã vào phòng nghỉ ngơi, chỉ có vợ Trần Hữu Sơn là Lưu Thúy còn chưa ngủ, đợi ông về.

Vừa vào nhà, Trần Hữu Sơn không bận tâm đến chuyện khác, vội vàng đi lật tìm cái đèn pin nhà mình: “Cậu xem thử xem sửa được không?”

Hứa Hằng Châu mở nắp sau đèn pin, tháo pin ra, rồi dưới ánh sáng yếu ớt của đèn dầu kiểm tra một lượt, trong lòng đã nắm chắc. Anh đoán không sai, cú ngã đó làm một sợi dây bị lệch, nối lại là được, rất đơn giản.

Nhưng Hứa Hằng Châu không thể hiện ra, anh xem đi xem lại hồi lâu mới khẳng định: “Sửa được, chỉ là ánh sáng như này hơi tối, cháu sợ mình nối sai dây. Hay là để ngày mai ban ngày cháu sửa cho chú được không ạ?”

Trần Hữu Sơn và vợ đều mừng rỡ. Vừa nãy Lưu Thúy còn cằn nhằn Trần Hữu Sơn bày vẽ, còn lật tung hòm tủ, giờ cũng không cằn nhằn nữa, không ngờ cái đèn pin hỏng này còn sửa được, đứa trẻ từ thành phố đến này thật có tài.

“Được được, không thành vấn đề.” Trần Hữu Sơn cười tươi rói, sửa được là tốt rồi, chậm một ngày cũng chẳng sao.

“Vậy trưa mai chú đến tìm cháu nhé.” Trần Hữu Sơn nói.

“Không cần đâu ạ.” Hứa Hằng Châu vẻ mặt bình thản: “Mai chú đi làm thì mang theo là được, cháu sẽ đến sớm, sửa một lát là xong.”

Có thể sửa xong sớm hơn Trần Hữu Sơn đương nhiên vui vẻ, hai người cứ thế thống nhất. Họ để lại gói bánh quy cuối cùng rồi chào tạm biệt Trần Hữu Sơn.

Trần Hữu Sơn đưa gói giấy cho Lưu Thúy bảo bà cất đi, quay sang nói với Hứa Hằng Châu: “Chú tiễn hai cháu. Trời tối rồi, đường khó đi.”

Hứa Hằng Châu không từ chối, Trần Hữu Sơn tiễn họ về đến nhà, Hứa Hằng Châu cố ý bảo ông cầm đèn pin của anh để soi đường về nhà, mai hãy mang trả.

Qua mấy lần giao tiếp này, hai bên cũng coi như quen biết nhau, lại đều có ý muốn kết giao, nên Trần Hữu Sơn không từ chối một cách cứng rắn nữa, cầm đèn pin rời đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn