“Hôm nay sao chỉ có mình cháu thôi vậy, em trai cháu không đến à?” Trên ruộng, Thím Vu lớn tiếng hỏi Hứa Hằng Châu.
“Không ạ.” Hứa Hằng Châu đứng thẳng người dậy, cười nói với Thím Vu để cảm ơn: “Thật sự cảm ơn thím lắm ạ. Thần Thần về nhà có nói với cháu rồi. Hắc Oa và Hoa Nhi đều rất quan tâm nó, còn bảo cháu gửi lời cảm ơn thím nữa.”
“Ôi chao, mấy đứa nhỏ thành phố các cháu khách sáo quá.” Thím Vu dùng sức vung cuốc, tay không ngừng làm, miệng cũng không ngừng nói: “Hôm nay Hoa Nhi còn nói với thím, Thần Thần nhà cháu mời bọn nó ăn cái gì ấy nhỉ? À, là bánh quy?! Đồ ăn vặt trong thành phố đắt lắm phải không? Hai đứa nhỏ nhà thím cũng tham ăn cơ, người ta cứ cho là chúng nó ăn ngay, làm thím bực ghê…”
“Thím ơi, thím đừng trách phạt hai em.” Hứa Hằng Châu vội vàng nói: “Trẻ con chơi với nhau, chia nhau chút quà vặt thì có gì đâu ạ. Thần Thần kể với cháu Hắc Oa còn nhường quả cho thằng bé đó ạ, thím nói thế vậy cháu cũng nên phạt thằng bé một trận, đúng không ạ?”
Thím Vu không phục: “Cái này khác nhau chứ.”
“Không có gì khác nhau đâu ạ.” Hứa Hằng Châu cười nói: “Đều là tấm lòng của bọn trẻ cả mà. Thím ơi, về nhà nhất định đừng mắng hai em nhé.”
“Lời cháu nói nghe giống như người có học thức nói vậy.” Thím Vu cũng cười theo, cười xong nói đến chuyện chính: “Người cháu nhờ thím tìm thím đã tìm xong rồi. Cháu xem lúc nào rảnh rỗi bảo họ đến nhà tìm cháu. Hoặc là để thím dẫn cháu đi gặp họ cũng được, nói rõ những thứ cháu cần với họ, tranh thủ lúc nông nhàn làm sớm cho cháu, anh em các cháu trải qua mùa đông này cũng nhẹ nhàng hơn chút.”
Hứa Hằng Châu nghe vậy trong lòng mừng rỡ, Thím Vu làm việc hiệu quả thật đấy, anh lập tức nói: “Mấy hôm trước trưởng thôn tìm người giúp cháu sửa nhà nên tối nay cháu và trưởng thôn sẽ đi cảm ơn mọi người. Vậy chúng ta cứ hẹn trước là ngày mai được không thím, họ đến chỗ cháu hay cháu đi tìm họ đều được, tùy họ sắp xếp.”
Tối nay anh và Trần Hữu Sơn đi đến nhà người ta chắc chắn sẽ bị người khác nhìn thấy, thà nói cho Thím Vu biết còn hơn để dân trong thôn đoán mò, mượn miệng thím ấy để truyền tin ra ngoài.
“Vậy được, thím sẽ đi hỏi hai nhà đó rồi báo lại cho cháu sau nhé.” Thím Vu nói.
…
Trong thôn, Hướng Thần men theo con đường nhỏ cúi đầu tìm kiếm những cành khô chưa bị người khác nhặt đi. Nhặt củi trong thôn khó hơn trên núi nhiều, dưới một cái cây chưa chắc đã nhặt được một cành. Không giống trên núi, chỉ cần nhìn lướt qua một cái, không cần di chuyển xa mà chỉ nhặt linh tinh xung quanh cũng nhặt được gần nửa gùi. Cậu đã đi bộ lâu như vậy rồi, cái gùi nhỏ trên lưng mới chỉ lót được một lớp dưới đáy.
“Hướng Thần!”
Đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, Hướng Thần nhìn theo tiếng gọi, hóa ra là Thạch Đầu đang đứng ở cửa một cái sân nhỏ.
Hướng Thần chạy tới, nở nụ cười: “Thạch Đầu, đây là nhà cậu à?”
Thạch Đầu gật đầu, hỏi cậu: “Cậu đến tìm tớ chơi à?”
“Tớ đến nhặt củi mà.” Hướng Thần đưa cái bình nước trong gùi ra lắc lắc: “Anh tớ không cho tớ lên núi một mình nên tớ đành nhặt trong thôn thôi.”
“Trong thôn thì nhặt được cái gì đâu.” Thạch Đầu khinh thường nói, cậu ta kéo Hướng Thần: “Cậu vào đây.”
Hướng Thần không hiểu đi theo cậu bé vào sân. Cái sân không tính là nhỏ nhưng chất đầy đồ đạc, riêng củi thôi đã chất thành hai đống, Hướng Thần nhìn mà hâm mộ không thôi.
Trong sân còn có những người khác, hai cô gái mười mấy tuổi, một người đang bổ củi, một người phơi quần áo, còn có mấy đứa nhỏ hơn đang ngồi xổm chơi ở góc sân. Thấy Hướng Thần bước vào, hai cô gái lén lút dùng ánh mắt liếc nhìn cậu.
“Cậu uống nước không?” Thạch Đầu hỏi.
Hướng Thần lấy bình nước trong gùi ra lắc lắc: “Tớ có mang rồi, chưa uống hết.”
“Đây chính là cái bình giữ nhiệt gì đó đúng không!” Mắt Thạch Đầu sáng lên.
Trong thôn, tin tức truyền đi rất nhanh, thêm vào không có hoạt động giải trí nào, nên những tin tức hơi mới lạ này người trong thôn nghe đi nghe lại mấy lần cũng không thấy chán.
“Cậu muốn xem không?” Hướng Thần rộng rãi đưa cái bình qua.
“Không không không.” Thạch Đầu liên tục xua tay, thứ quý giá như vậy cậu ta không dám chạm vào đâu, lỡ làm hỏng thì phải làm sao. Cha cậu ta sẽ đánh chết cậu ta mất.
“Thạch Đầu, con đang nói chuyện với ai đấy?” Cánh cửa phòng giữa được đẩy ra, một bà cụ bước ra.
“Bà, đây là đứa trẻ từ thành phố đó, anh bạn ấy là thanh niên trí thức trong thôn mình.” Thạch Đầu nói với bà cụ.
Hướng Thần cũng vội vàng chào một tiếng “Cháu chào bà ạ”.
Bà nội Thạch Đầu đáp lại, nheo mắt nhìn Hướng Thần vài lần, cười tủm tỉm nói: “Đứa trẻ này trông đẹp quá đi mà, con nít thành phố khác hẳn mấy thằng nhóc nghịch ngợm nhà mình.”
Thạch Đầu cũng không giận, cười hì hì hai tiếng rồi lớn tiếng nói: “Bà, Hướng Thần đang nhặt củi, con lấy cho bạn ấy hai khúc nhé.”
“Lấy đi lấy đi.” Bà cụ xua tay: “Đi ra vườn rau phía sau nhổ hai cây củ cải, con ăn quà vặt của người ta thì phải trả lại hai khúc củi chứ.”
“Con biết rồi!” Thạch Đầu lớn tiếng đáp. Cậu ta chạy đến đống củi, chọn ra một ít củi được bổ gọn gàng, dễ cháy để đưa cho Hướng Thần, nhét vào gùi cậu.
“Cậu đợi tớ ở đây một lát.” Thạch Đầu nói xong, liền chạy ra sau vườn nhổ củ cải cho cậu.
Hướng Thần đeo cái gùi nặng trĩu, thoáng cái bạn bè đã chạy đi mất dạng. Cậu nhìn bà cụ đang cười tủm tỉm trước mặt thì sờ sờ vào túi mình.
“Bà ơi.” Hướng Thần đi đến trước mặt bà cụ, gọi một tiếng ngoan ngoãn dịu dàng. Cậu được ông bà ngoại nuôi lớn từ khi còn bé xíu nên luôn có thiện cảm với người cao tuổi.
“Ôi, sao thế?” Bà cụ nhìn Hướng Thần cũng quý mến lắm, mấy đứa con trai trong thôn đứa nào đứa nấy đều nghịch ngợm, mấy đứa cháu nội nhà bà thì cứ như khỉ, chỉ cần dính thêm lông vào là trèo được lên cây ngay đấy. Hiếm khi gặp được một đứa bé như Hướng Thần, ngoan ngoãn lễ phép, nhìn là thấy dễ thương.
Hướng Thần lấy ra một viên kẹo sữa thỏ trắng, bóc lớp giấy gói đưa miếng kẹo trắng sữa đến bên miệng bà cụ: “Bà ơi, bà ăn đi.”
Trong túi cậu chỉ có hai viên kẹo sữa thỏ trắng, là khẩu phần hai ngày của cậu. Sau khi cậu thay răng xong, Hứa Hằng Châu sợ cậu ăn hỏng răng nên luôn giới hạn đồ ngọt, bao gồm cả loại kẹo sữa thỏ trắng cậu thích nhất.
Bà cụ kinh ngạc: “Cái này là gì?”
Hướng Thần tranh thủ lúc bà nói thì đút kẹo vào miệng bà, bà cụ chép chép miệng, nếm được vị ngọt, lập tức mở to mắt: “Là kẹo à, sao lại cho cái bà già này ăn, đứa trẻ này…”
Hướng Thần mắt cười cong cong, chỉ cười chứ không nói.
“Hướng Thần, nhìn củ cải tớ nhổ được này.” Thạch Đầu chạy về, một tay xách hai cây củ cải lớn.
“Nhiều quá.” Hướng Thần kinh ngạc: “Nhiều thế này tớ không cầm hết được.”
“Sao mà không cầm được, không cầm hết được thì bảo Thạch Đầu đưa về nhà cho con.” Bà cụ ngậm kẹo sữa thấy sung sướng vô cùng. Bà đã lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn được ăn kẹo thành phố, đúng là có phước mà.
“Bà đang ăn gì thế ạ?” Thạch Đầu nghe giọng bà cụ không đúng, tò mò hỏi.
“Kẹo, Hướng Thần cho đấy.” Bà cụ cười đến mức mặt đầy nếp nhăn: “Kẹo thành phố đúng là khác biệt, ngọt lắm.”
Thạch Đầu nuốt một ngụm nước bọt, những đứa trẻ khác trong sân cũng đã vây lại, đứa nào đứa nấy mắt nhìn chằm chằm vào bà cụ. Bà cụ lại chép miệng một cái, rốt cuộc vẫn thương cháu, đưa tay chuẩn bị móc miếng kẹo đã tan gần hết trong miệng ra.
“Bà, bà tự ăn đi, bọn con không ăn đâu.” Thạch Đầu ngăn bà cụ lại. Hướng Thần còn chưa kịp phản ứng, cậu chỉ thấy bà cụ đưa tay lên miệng, không ngờ bà lại muốn làm thế.
“Tớ còn một cái nữa.” Hướng Thần chớp chớp mắt, lấy cái cuối cùng ra đưa cho Thạch Đầu: “Nè, cho cậu.”
“Không được nhận đâu.” Bà cụ vội nói: “Con tự ăn đi, không được cho chúng nó. Về nhà người nhà sẽ mắng con đấy.”
Hướng Thần nhét kẹo vào tay Thạch Đầu, giơ hai cây củ cải lớn Thạch Đầu mang đến lên, cười nói: “Cháu có cái này rồi, về nhà bảo anh trai cháu nấu lên ăn. Anh ấy sẽ không mắng cháu đâu.”
“Mấy cây rau củ này tính là gì. À đúng rồi, nhà các con còn chưa có vườn rau.” Bà cụ vỗ đùi, nhớ ra rồi, hai anh em này mới đến, nghe nói còn chuyển xuống chân núi ở, thế thì thiếu đủ thứ rồi.
“Xuân Phương, đi lấy cái giỏ ra đây.” Bà cụ gọi cháu gái mình, cô gái đang phơi quần áo trong sân lập tức mang một cái giỏ tre lớn ra. Bà cụ dặn dò: “Đám Thạch Đầu, mấy đứa đi ra sân sau chọn mấy cây rau ngon hái đầy giỏ đi. Thôi, để bà đi cho.”
Chân cẳng bà cụ còn khá nhanh nhẹn, dẫn theo một đám binh đoàn nhí vòng ra sân sau, hái một ít những thứ có thể hái trong vườn rau nhà mình.
Vừa hái bà cụ vừa cảm thán: “Mùa này rau không tốtl ắm. Nếu là sớm hơn, vườn nhà bà còn nhiều rau hơn nữa.”
Nhà bà toàn người siêng năng, đất tự trồng trọt được chăm sóc tốt, rau cỏ cũng được vun trồng cẩn thận, quanh năm không thiếu rau. Mùa đông dù chỉ còn củ cải trắng thì cũng có rau khô phơi sẵn từ các mùa khác để bổ sung.
Hướng Thần nhìn mà thấy sợ, liên tục kêu đủ rồi đủ rồi. Cậu không ngờ hai viên kẹo của mình lại đổi được nhiều rau xanh tươi tốt đến vậy. Lúc đầu cậu không muốn nhận, cứ cảm thấy mình chiếm lợi của người ta. Kết quả bà cụ nói, nếu cậu không nhận, bà sẽ đem đến tận nhà cậu, còn bắt Thạch Đầu trả lại kẹo cho cậu.
Cuối cùng, bà cụ sắp xếp một giỏ rau lớn bảo Thạch Đầu mang về cho Hướng Thần. Hướng Thần tràn đầy bất lực lẽo đẽo theo sau Thạch Đầu, nhìn cậu bé ôm cái giỏ chạy còn nhanh hơn cả cậu.
Vừa ra khỏi cửa chưa đi được bao xa thì gặp Mai Tử. Mai Tử cầm một cái lọ nhỏ trên tay, nhét thẳng vào lòng Hướng Thần: “Dưa muối mẹ tớ làm đấy, ngon lắm. Cậu mang về nếm thử đi.” Nói xong cô bé chạy mất.
“Cậu cầm đi, mẹ Mai Tử làm đồ muối chua ngon nhất thôn mình đấy.” Thạch Đầu nói: “Vừa nãy tớ thấy Tam Nha ở cửa sân nhà tớ, chắc chắn là nó về báo tin rồi.”
Tam Nha là em gái Mai Tử. Lúc lên núi cô bé cũng đi cùng, còn được ăn nửa cái bánh quy của Hướng Thần nên nhớ cậu rất rõ.
Trong lòng Hướng Thần ấm áp, cậu bắt đầu thích nơi này rồi. Nơi này thực sự khác hẳn quê hương của Hứa Đại Sơn, dân phong thuần hậu chất phác. Thảo nào anh trai sau khi tìm hiểu lại quyết định đưa cậu đến đây.
Đeo cái gùi đầy củi đi đến cửa nhà, Hướng Thần đã thở hổn hển. Thể lực cậu cũng khá tốt, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ hơn mười tuổi, không có nhiều sức lực như thế.
“Sao cậu yếu thế.” Thạch Đầu không chút khách khí chê cười cậu, cười xong kinh ngạc nói: “Ê, sao trước cửa nhà cậu lại có mấy cái giỏ thế kia.”
Hướng Thần nhìn theo, đúng vậy thật. Trước cửa nhà cậu chất một vài vật dụng đan bằng tre, có giỏ, có rổ, còn có cái gùi lớn hơn cái của cậu nữa.
“Cái này từ đâu ra?” Hướng Thần hơi ngơ ngác, lẽ nào là anh cậu tìm người đan sao? Sao lại không nói với cậu một tiếng, mà lại còn để ở ngay cửa.
Thạch Đầu đặt giỏ rau xuống cầm một cái rổ lên xem, khẳng định nói: “Cái này là Sơn Tử mang đến, trong thôn chỉ có ông nội nó đan giỏ đan đẹp nhất. Cậu nhìn cái giỏ này xem, tốt hơn cái giỏ nhà tớ nhiều.”
Vì trên núi có rừng tre, đa số các nhà đều tự đan một vài dụng cụ để dùng trong nhà, vừa rẻ vừa tiện. Nhưng dù nhiều người biết làm, tay nghề cũng có tốt có xấu, ông nội Sơn Tử là người được công nhận có tay nghề giỏi nhất thôn.
Nhưng biết đan giỏ cũng chẳng có tác dụng gì, trong thôn nhà nào cũng có người biết đan, chỉ là không tinh xảo và bền bằng thôi. Cái giỏ ông nội Sơn Tử đan không đổi được lương thực, chỉ có thể để dành ở nhà dùng.
“Đẹp thật đấy.” Hướng Thần khen ngợi một cách chân thành, sau đó có chút phiền não hỏi Thạch Đầu: “Cậu ấy cho tớ nhiều đồ như vậy làm gì? Người nhà cậu ấy có biết không? Tớ có nên trả lại cho cậu ấy không?”
“Không sao đâu.” Thạch Đầu thờ ơ xua tay: “Những thứ này không đáng giá gì, chị tớ cũng biết đan. Cậu ấy mang đến chắc chắn là ông bà cậu ấy cho phép. Sáng nay cậu còn chia bánh quy cho cậu ấy ăn còn gì?”
“Chỉ nửa cái bánh quy…” Hướng Thần thấy ngại. Cậu nghĩ việc cậu chia bánh quy cũng giống như Hắc Oa chia táo, là bạn bè chia sẻ đồ ăn vặt với nhau nên không có gì to tát. Không ngờ bọn họ ai cũng nghĩ đến việc báo đáp cậu.
“Đó là quà vặt từ thành phố của cậu đấy.” Thạch Đầu không đồng tình, cậu ta l**m môi, hồi tưởng lại vị của món ngon được ăn lúc sáng, chép miệng nói: “Quà vặt ngon như vậy sao lại không đáng mấy cái giỏ rách nát này.”
Hướng Thần dở khóc dở cười, mấy cái giỏ này không hề rách nát, phải nói là tinh xảo rồi. Vì Thạch Đầu đã nói vậy, cậu cũng không nghĩ đến việc trả đồ lại, coi bộ tính cách của Sơn Tử có vẻ hơi hướng nội nhút nhát, nếu hiểu lầm thì không hay. Cùng lắm sau này cậu chia thêm đồ ăn cho mấy người bạn mới này.
Đã quyết định vậy nên, Hướng Thần không còn băn khoăn nữa, cậu mở cửa, đặt các giỏ và rổ vào bếp. Thạch Đầu cũng bê rau vào theo.
“Tớ còn đang lo không biết để mấy cây rau này ở đâu, cái giỏ Sơn Tử gửi đến thật đúng lúc.” Hướng Thần cùng Thạch Đầu chuyển rau vào cái giỏ mới do Sơn Tử tặng.
“Tớ về đây.” Thạch Đầu giúp xong thì chào tạm biệt Hướng Thần. Lúc đi cậu ta đã đưa viên kẹo đó cho bà nội giữ, không biết có bị lũ nhóc ở nhà kia ăn hết không.
“Lần sau chơi cùng nha, cảm ơn rau nhà cậu.”
Chiều tối, Hứa Hằng Châu đi làm về, Hướng Thần lập tức kéo anh vào xem những thứ mới có trong bếp, lải nhải kể hết nguồn gốc của chúng.
Hứa Hằng Châu nhìn giỏ rau chất đống trong bếp, lọ dưa muối nhỏ bày trên bếp, thì kinh ngạc nhướng mày. Anh không ngờ, anh còn chưa kịp hành động, Hướng Thần đã hòa nhập được với nội bộ dân làng rồi. Nhìn những thứ này xem, cho dù không có anh thì Hướng Thần dựa vào vẻ ngoài cũng có thể tự nuôi sống mình rồi, anh đây có phải là đang hưởng phúc của em trai không?
Buổi tối, Hứa Hằng Châu dùng rau xanh mới thu hoạch trong bếp nấu một nồi cháo thịt nạc rau xanh. Vì trưởng thôn sắp đến, anh không dám nấu thứ gì nặng mùi,l nhưng cũng hứa với Hướng Thần, ngày mai sẽ nấu canh củ cải thịt dê cho cậu.
Thịt dê có thể chống cảm mạo lại bổ dưỡng cơ thể, rất thích hợp để ăn vào mùa đông. Củ cải nhà Thạch Đầu gửi đến tươi rói, nhìn là biết rất ngon, nấu một nồi canh vừa ngon miệng vừa ấm cơ thể.