Vào trong núi, lũ trẻ tản ra bốn phía, thỉnh thoảng tìm được thứ gì đó liền ném vào chiếc gùi nhỏ sau lưng, nói là vào núi nhặt củi, nhưng thực tế thứ chúng nhặt không chỉ là củi.
Hướng Thần nhìn thấy cô bé tên Mai Tử đã hái rất nhiều loại lá cây lớn, chốc lát đã chất đầy nửa cái gùi tre nhỏ.
Hoa Nhi luôn đi bên cạnh Hướng Thần, thấy cậu tò mò liền chủ động giải thích: “Mẹ Mai Tử là người nuôi heo trong thôn, nó hái cỏ heo đấy.”
Hướng Thần chợt hiểu ra, thảo nào những đứa trẻ khác không ai nhặt loại cây đó. Hiểu rõ rồi, cậu liền không nhìn chằm chằm nữa, theo sau những đứa trẻ khác nhặt những cành cây khô cho vào gùi của mình.
“Đừng nhặt cái đó, lúc đốt khói nhiều lắm, nhặt cái này này.” Hoa Nhi đưa cành củi mình nhặt được cho cậu xem: “Cành cây này cháy lâu lắm, còn cái này nữa, cái này dùng để mồi lửa rất tốt.”
Hướng Thần ghi nhớ từng điều một, thán phục cảm ơn cô bé: “Cảm ơn cậu, cậu biết nhiều thật đấy.”
Hoa Nhi cười một cách ngượng ngùng, sau đó càng thêm nhiệt tình chỉ bảo Hướng Thần khắp nơi, đem tất cả kinh nghiệm của mình nói cho cậu. Nghe Hướng Thần nói nhà cậu cần tích trữ củi, Hoa Nhi còn bảo cậu, trẻ con như bọn họ không nhặt được bao nhiêu đâu, cành cây nhỏ không cháy được lâu. Tốt nhất nên để anh cậu chặt hai bó củi lớn mang về.
Hướng Thần ghi nhớ, quyết định về nhà sẽ nói với anh trai.
Hướng Thần lần đầu lên núi nên đi chậm, dần dần bị tụt lại phía sau cùng Hoa Nhi, chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng của những đứa trẻ khác.
Cái gùi của Hướng Thần không lớn, cậu một lòng nhặt củi, chốc lát đã chất đầy được nửa gùi. Lúc này đột nhiên nghe thấy một tràng reo hò từ phía trước, Hoa Nhi vội vàng kéo Hướng Thần chạy tới: “Đi nhanh lên, chắc chắn bọn nó tìm thấy thứ gì đó ngon để ăn rồi.”
Khi họ chạy đến nơi, chỉ thấy tất cả đám trẻ đang vây quanh một cái cây nhỏ, trên cây còn có một thằng bé đang trèo, đen nhẻm lại gầy gò, chính là anh trai của Hoa Nhi, Hắc Oa.
“Hoa Nhi, đỡ lấy.” Hắc Oa thấy em gái đến thì ném quả vừa hái xuống, Hoa Nhi chụp lấy, vui mừng kêu lên: “A, là táo dại.”
Những đứa trẻ khác hối Hắc Oa mau hái đi, có hai cậu bé còn xoa tay, nếu không phải cái cây quá nhỏ, chắc chúng nó cũng muốn trèo lên rồi.
“Gấp gì, đang hái đây mà.” Hắc Oa nhanh nhẹn leo trèo qua lại như con khỉ, rất nhanh đã hái hết những quả có thể nhìn thấy. Cây đó rất nhỏ, cành cũng mảnh, may mà nó là trẻ con, nếu không chắc cả thân cây cũng bị đè gãy.
Quả trên cây rất ít, chỉ lèo tèo vài câu quả, dù cây nhỏ như vậy cũng không nên chỉ có ngần ấy quả. Hướng Thần đoán, chắc chắn đã có người từng hái một lần rồi.
Hắc Oa hái xong quả thì ôm thân cây trượt xuống, một đám trẻ con lập tức vây quanh chờ chia quả.
Bọn chúng có tám đứa trẻ nhưng chỉ có năm quả, Hắc Oa gãi đầu, chỉ vào hai đứa bé tuổi còn rất nhỏ, chỉ chừng năm sáu tuổi đi theo anh chị mình: “Hai đứa mày không có phần.”
Hai đứa trẻ xị mặt xuống, nắm tay anh chị không dám nói gì, mặt anh chị chúng cũng không vui, nhưng vẫn không nói gì, rõ ràng là ngầm chấp nhận quyết định phân chia của Hắc Oa.
Trẻ lớn trong thôn không thích dẫn trẻ nhỏ theo, ngoài việc chê chúng hay khóc ăn vạ vướng víu, còn vì một khi tìm thấy thứ gì đó có thể ăn được, phần của mình sẽ phải chia cho em trai em gái. Dù sao đám em trai em gái đó cũng còn nhỏ không làm được việc gì, không có tư cách được chia phần.
Bớt đi hai người rồi, nhưng vẫn không đủ chia, mấy đứa trẻ nhìn Hướng Thần và Hoa Nhi, đều không nói gì.
Hoa Nhi cũng là do anh trai dẫn đi, nhưng cô bé đủ tuổi rồi, tháo vát, không làm vướng chân. Dù không có anh trai, bản thân cô bé cũng có thể trèo lên cây hái quả, nên cô bé cũng xứng đáng có một phần.
Nếu chia cho Hoa Nhi vậy Hướng Thần sẽ không có, Hắc Oa dùng vạt áo giữ lấy mấy quả, lẩm bẩm một câu: “Phiền phức thật.”
Nó chia hết mấy quả còn lại, trên tay chỉ còn một quả duy nhất. Nó đi đến trước mặt Hướng Thần, không vui vẻ nói: “Cho cậu.”
Hướng Thần ngây ra, vội xua tay: “Tớ không cần, cậu ăn đi.”
Nhìn dáng vẻ của mấy đứa trẻ này cũng biết chúng hiếm khi có được thành quả như thế này, cậu không thiếu miếng ăn này, không cần thiết phải tranh giành với người ta.
“Bảo cậu cầm thì cậu cầm đi.” Hắc Oa mất kiên nhẫn nói: “Để mẹ tớ biết được, lại cằn nhằn tớ nữa.” Nói xong liền nhét quả vào tay Hướng Thần.
Hướng Thần nắm lấy quả do Hắc Oa nhét vào, khóe môi cong lên. Cậu không phải là thèm thuồng một quả này, mà là cảm thấy, đứa trẻ này thật thú vị, nói theo lời người đời sau thì là có hơi tsundere .
Hướng Thần nhìn kỹ quả trên tay, Hoa Nhi nói là táo dại, cậu nhìn hình dạng đúng là quả táo chỉ có điều nhỏ hơn rất nhiều, còn nhỏ hơn nắm tay cậu một chút. Vỏ ngoài màu xanh, ngửi gần còn có chút mùi táo thơm.
Những đứa trẻ khác đã bắt đầu ăn rồi, hoặc dùng vạt áo lau lau, hoặc trực tiếp dùng tay xoa hai cái sau đó liền cắn ngay. Kể cả hai đứa nhỏ nhất kia, trong miệng cũng đang ngậm một miếng thịt quả do anh chị chúng cắn ra cho.
Hắc Oa tiến sát bên Hoa Nhi, cười xun xoe: “Hoa Nhi, cho anh cắn một miếng.”
Hoa Nhi mím môi cười một chút, tự cắn một miếng lớn rồi đưa phần còn lại cho anh trai: “Cho anh ăn.”
“Hê hê hê, lần sau anh sẽ tìm đồ ngon khác cho mày.” Hắc Oa nhận lấy và cắn một miếng, lắp bắp nói với Hoa Nhi để cam đoan.
Hướng Thần thấy họ ăn ngon lành thì trong miệng cũng thèm. Những đứa trẻ khác đều không rửa, nếu cậu tìm nước rửa quả táo, có vẻ hơi khác biệt.
Hướng Thần suy nghĩ một chút, thôi vậy, dù sao quả dại này cũng không thể có thuốc trừ sâu. Cậu bắt chước những đứa trẻ khác, vén vạt áo lên, dùng sức lau lau quả táo, sau đó cắn một miếng.
Khoảnh khắc tiếp theo, cả khuôn mặt Hướng Thần đều nhăn lại, bị chua đến nỗi nước mắt sắp trào ra, những đứa trẻ khác thấy vẻ mặt khó xử của Hướng Thần, không nhịn được cười ha hả.
“Chua quá!” Hướng Thần ôm má, nghi ngờ răng mình liệu có còn ổn không. Thấy những đứa trẻ khác vẫn ăn ngon lành, cậu còn nghi ngờ không biết có phải chỉ mình cậu lấy phải quả chua không.
“Ăn từ từ sẽ nếm được một chút vị ngọt.” Hoa Nhi cười xong, nói với cậu: “Táo dại còn chưa phải là chua nhất đâu. Lần sau tớ dẫn cậu đi hái quả sơn trà, cái đó còn chua hơn.”
Cô bé không nói thì thôi, vừa nói xong Hướng Thần đã bắt đầu tiết nước chua trong miệng. Táo dại này đã chua đến mức này rồi, cái còn chua hơn nó sẽ chua đến mức nào chứ.
Mấy đứa trẻ cười đùa vui vẻ cắn sạch phần quả được chia, suýt chút nữa là nhai nát cả hạt quả mà nuốt xuống. Hướng Thần cố chịu chua từ từ cắn quả xanh trên tay, người ta không nỡ ăn mà tặng cho cậu, cậu không thích cũng không thể vứt đi.
Không biết là do tâm lý hay lời Hoa Nhi nói là thật, vừa ăn vừa ăn, Hướng Thần cảm thấy hình như có chút vị ngọt trở lại, sau vị chua trong miệng dần dần có chút vị ngọt cho cậu một ảo giác hình như thực ra cũng không chua đến thế, khiến cậu không nhịn được cắn thêm một miếng nữa.
Cứ như vậy từng miếng từng miếng, quả táo dại nhỏ bé đó đã được Hướng Thần ăn hết, cậu l**m môi, lại có chút cảm giác chưa thỏa mãn.
“Ngon không.” Hoa Nhi cười nói: “Hôm nay bọn mình may mắn đấy, nếu đến muộn một chút, mấy quả này đã bị người ta hái mất rồi.”
Hướng Thần gật đầu: “Ngon.”
Cậu cảm thấy quả dại này thực sự có một hương vị riêng biệt, lần sau gặp lại, nhất định phải mang một quả về cho anh trai cậu nếm thử.
“Có chỗ nào rửa tay không?” Hướng Thần xòe tay cho Hoa Nhi xem: “Tay tớ dính quá.”
Hắc Oa đứng bên cạnh nghe thấy, lẩm bẩm một câu: “Sao mà yếu ớt thế.”
Nói là nói vậy, nó vẫn dẫn Hướng Thần tìm đến một con suối nhỏ, nước suối trong veo chảy qua khe núi, đi gần đến là có thể cảm nhận được luồng hơi nước mát lạnh, trong lành.
Hướng Thần ngồi xổm xuống rửa tay, nước hơi lạnh, cậu rửa sạch vội vàng rồi không chạm vào nước lạnh nữa. Những đứa trẻ khác cũng ngồi xổm xuống rửa tay, có hai đứa còn hứng nước uống hai ngụm, khiến Hướng Thần nhăn mặt một hồi, thật là không sợ lạnh.
Rửa tay xong, mọi người quay lại đường cũ, Hướng Thần vẫn đi cùng Hoa Nhi, Hắc Oa đi ở phía bên kia của Hoa Nhi.
Trên đường đi, Hoa Nhi nhớ lại quả táo dại vừa ăn, hồi vị nói: “Táo ngon thật, ước gì có thể ăn thêm lần nữa.”
Hắc Oa vung vẩy cành cây trên tay, đập lung tung khắp nơi, nghe thấy lời em gái, chế giễu: “Mơ đẹp quá, đây là lứa táo dại cuối cùng rồi, muốn ăn thì đợi đến năm sau đi!”
Hoa Nhi tiếc nuối thở dài. Hướng Thần nghe thấy cảm thấy buồn cười, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, dừng bước: “Tớ có mang bánh quy, các cậu ăn không?”
Hôm qua Thím Vu nói để con mình dẫn Hướng Thần lên núi cùng, Hứa Hằng Châu đã nghĩ rằng trẻ con chơi cùng nhau cùng ăn bánh quy kẹo ngọt gì đó là cách dễ nhất để làm quen. Vì vậy, trước khi đi vào buổi sáng, Hứa Hằng Châu đã gói cho Hướng Thần một gói bánh quy nhỏ, bảo cậu mang theo ăn cùng bạn bè.
Hoa Nhi chớp mắt: “Bánh quy là gì?”
Bàn tay Hướng Thần đang móc gói giấy khựng lại một chút, do dự nói: “Là một loại đồ ngọt thôi.”
Những đứa trẻ khác nghe nói có đồ ăn đều vây lại, nhìn Hướng Thần lấy ra một gói giấy nhỏ từ túi, mở ra từng lớp, bên trong là những khối hình chữ nhật màu vàng nhạt, phía trên còn dính hạt vừng.
“Đây chính là bánh quy sao!” Hoa Nhi kinh ngạc: “Đồ ngọt của thành phố trông lạ thật đấy, đồ ngọt bà ngoại tớ làm không phải như thế này.”
“Thành phố cũng có những loại đồ ngọt khác, không chỉ có loại này.” Hướng Thần mở gói giấy ra, lại nhìn lướt qua đám trẻ con đang vây quanh. Đứa nào đứa nấy mắt nhìn chằm chằm vào bánh quy trên tay cậu.
“Hình như không đủ chia.” Hướng Thần nhíu mày.
Loại bánh quy này khá to, túi quần áo mùa đông rộng mới có thể đựng vừa, dù vậy, mấy miếng bánh quy trong một gói cũng không nhỏ, nhiều hơn nữa thì túi không chứa nổi. Ban đầu Hứa Hằng Châu nghĩ chỉ có đứa nhỏ nhà anh và con của Thím Vu đi cùng nhau, mỗi đứa một miếng là đủ, không ngờ lần này lại có nhiều đứa trẻ đi cùng đến thế.
Mấy đứa trẻ, đặc biệt là hai đứa nhỏ nhất, nghe cậu nói không đủ chia, vành mắt suýt đỏ lên. Đây không phải táo dại, thứ đó trước đây ít nhiều cũng từng được ăn rồi. Đây là Quà vặt thành phố đó, chúng còn chưa từng nghe nói đến chứ đừng nói đến được ăn.
Hướng Thần thấy vậy, vội vàng an ủi: “Đừng gấp đừng gấp, mỗi người một nửa cái là được, vừa đúng bốn miếng.”
Cậu đưa gói giấy cho Hoa Nhi: “Cậu giúp tớ cầm một lát.”
Hoa Nhi vội vàng nhận lấy, hai tay nâng niu không dám nhúc nhích, Hướng Thần cầm miếng bánh trên cùng, do quá trình chạy nhảy khó tránh khỏi bị chèn ép, các góc bánh quy vỡ vụn rơi thẳng xuống.
“Đây là của hai cậu.” Hướng Thần đưa miếng bánh quy cho thằng bé tên Thạch Đầu: “Cậu và em trai cậu chia nhau, bẻ đôi từ giữa là được.”
Sau đó lại lấy một miếng cho Mai Tử bảo cô bé chia cho em gái, Hắc Oa và Hoa Nhi chia nhau một miếng, Hướng Thần và cậu bé tên Sơn Tử chia nhau một miếng.
Mấy đứa trẻ nhận được bánh quy, đều không dám động đậy. Thấy Hướng Thần bẻ đôi miếng bánh của mình chia một nửa cho Sơn Tử, một nửa tự đưa vào miệng, chúng mới làm theo.
“Ngon quá!”
“Ngọt thật đấy!”
“Giòn tan, thơm quá!”
“Tớ ăn được hạt vừng rồi!”
Mấy đứa trẻ kinh ngạc kêu lên, nửa miếng bánh quy khiến đứa nào đứa nấy mặt mày hớn hở, cắn từng miếng nhỏ một, cẩn thận nếm thử mùi vị.
Dù có ăn chậm thế nào, nửa miếng bánh quy vẫn nhanh chóng hết sạch, lũ trẻ lưu luyến l**m ngón tay, vị ngọt dịu trong miệng ngon đến mức khiến chúng nhớ mãi không thôi.
“Sơn Tử, sao cậu không ăn nữa?” Thạch Đầu thấy Sơn Tử đang cất miếng bánh quy của mình vào túi dù chỉ vừa mới cắn một miếng nhỏ, tò mò hỏi.
Sơn Tử là một đứa trẻ ít nói, từ lúc gặp mặt, ngoài lúc tự giới thiệu thì Hướng Thần chưa từng nghe thấy tiếng cậu bé.
Bị Thạch Đầu gọi như vậy, những người khác đều nhìn về phía Sơn Tử, Sơn Tử hoảng hốt một chút, khẽ nói: “Tớ mang về cho ông bà nội tớ nếm thử.”
Những đứa trẻ khác đột nhiên hối hận, đúng rồi, đồ ngọt vừa hiếm vừa ngon như thế này nên đem về cho người nhà nếm thử chứ, sao lại ăn hết sạch rồi?! Chắc chắn là do bánh quy ngon quá chúng mới không kiềm chế được bản thân.
Hướng Thần nghe xong, vội vàng kéo Sơn Tử lại: “Tớ dùng giấy này gói cho cậu nhé, để trong túi bị vỡ vụn hết sẽ làm bẩn quần áo đấy.”
Tấm giấy gói bánh quy ban đầu còn rất nhiều vụn bánh quy, cậu nghĩ đến lúc rửa cái cốc đựng nước đường, Thím Vu nói cậu lãng phí. Thế là cậu hỏi Hoa Nhi: “Vụn bánh này cậu ăn không?”
Hoa Nhi vội vàng gật đầu, Hướng Thần bảo cô bé xòe tay ra, đổ hết vụn bánh quy vào tay cô bé.
Những đứa trẻ khác thèm thuồng không thôi, Hoa Nhi không chia cho ai cả, ngay cả anh trai cô bé cũng không cho: “Chúng tớ cũng mang về cho cha mẹ nếm thử.”
Hướng Thần thoáng ngượng ngùng, cậu thấy mấy vụn bánh quy này thực sự không đáng để mang về, nhưng thấy vẻ mặt trân trọng của Hoa Nhi, Hướng Thần đành xé đôi giấy gói chia cho Hoa Nhi và Sơn Tử, nhìn họ cẩn thận gói lại rồi nhét vào túi.
“Lần sau tớ mời cậu ăn chim sẻ nướng.” Hắc Oa nói với Hướng Thần: “Tớ sẽ săn cho cậu con béo nhất, đảm bảo ngon.”
Hướng Thần mím môi cười một chút, cậu biết đây là cách Hắc Oa thể hiện thiện chí, sau này còn rủ cậu chơi cùng nữa.
Mấy đứa trẻ lớn khác cũng nhao nhao cam đoan sẽ mời lại Hướng Thần. Chúng kể hết các loại quả dại trên núi, nghe đến mức Hướng Thần cũng thấy thèm.
Được ăn ngon hai lần, hứng thú của đám trẻ tăng cao, trên đường về vừa chạy vừa nhảy. Cái gùi của chúng đã đầy từ lâu, thấy Hướng Thần vẫn còn nhặt củi, từng đứa bèn nhặt rồi bỏ vào gùi Hướng Thần, rất nhanh đã chất đầy.
Hướng Thần nhìn đống củi dư ra lộ vẻ tiếc nuối. Cậu đang chìm đắm trong sự phấn khích của việc tích trữ vật tư, rõ ràng là đang thiếu củi mà nhiều củi như thế này bày ra trước mắt lại không thể mang đi, thật đáng tiếc.
Hắc Oa thấy vậy, bật cười một tiếng: “Chuyện nhỏ.”
Cậu ta đi nhổ một sợi dây leo dài, bó củi thành mấy bó nhỏ, mấy đứa lớn hơn mỗi đứa xách một bó, cứ thế giúp cậu mang về.
Chúng ở trong rừng khoảng nửa buổi, giờ đã là lúc phải xuống núi. Ngày thường lên núi nhặt củi, chúng đi một con đường gần hơn. Lần này vì Hướng Thần nên chúng vòng qua cửa nhà Hướng Thần, chất củi giúp cậu gọn gàng rồi mới chào tạm biệt.
“Lần sau chơi cùng nữa nha!”
“Được, nhớ gọi tớ đấy.” Hướng Thần đứng ở cửa tiễn những người bạn mới quen của mình.
Mọi người đã đi hết, Hướng Thần quay lại thu dọn củi mình nhặt về, làm theo lời anh trai, chất hết củi ở bức tường cạnh nhà bếp, xếp gọn gàng ngay ngắn. Mấy ngày nay cậu cũng không rảnh rỗi, cộng thêm hôm nay nữa là đã có một đống củi nhỏ rồi.
Hướng Thần nhìn mà lòng mãn nguyện, lúc Hứa Hằng Châu trở về, cậu còn đang ngồi xổm bên cửa, ngân nga khúc hát nhỏ đếm số củi mình nhặt được.
Hứa Hằng Châu nở nụ cười, đứa nhỏ nhà anh đã lâu không vui vẻ như vậy. Anh nâng cao giọng, cố ý kinh ngạc nói: “Ồ, nhặt được nhiều thế này sao!”
“Anh, anh về rồi.” Hướng Thần quay đầu lại, vừa nhìn thấy Hứa Hằng Châu, liền đứng dậy kéo anh xem: “Anh xem, em nhặt đấy, nhiều thế này này.”
Hứa Hằng Châu giơ ngón cái: “Bé Sao nhà anh giỏi thật, giúp anh được việc lớn rồi.”
Hướng Thần vui vẻ đến đỏ mặt, anh trai khen cậu rồi, cậu cũng không phải là hoàn toàn vô dụng. Đứa bé ăn bám được nuôi dưỡng một thời gian rồi cũng sẽ lớn lên làm được việc mà.
“Thực ra không hoàn toàn là em nhặt đâu.” Hướng Thần vui xong thì có hơ ngại ngùng nói: “Một số là do mấy bạn khác giúp em nhặt, còn giúp em mang về nữa.”
“Thế cũng rất giỏi rồi.” Hứa Hằng Châu xoa xoa đầu cậu: “Bé Sao nhà anh còn nhỏ mà, sau này sẽ càng ngày càng tháo vát hơn.”
Hướng Thần cười toe toét, dùng sức gật đầu nói: “Vâng, em học được nhiều thứ lắm, sau này nhất định có thể làm được nhiều việc hơn.”
Hứa Hằng Châu thấy cậu vui vẻ như vậy, cười nói: “Hôm nay rất vui sao?”
Hướng Thần vội vàng kể lại chuyện buổi sáng cho anh nghe. Kể đến chuyện ăn quả chua, Hướng Thần vừa nhớ lại mặt đã nhăn tít vào trước rồi.
Hứa Hằng Châu bật cười, xem ra quả đó thực sự rất chua.
“Nhưng ăn đến hết lại khá ngon.” Hướng Thần nuốt một ngụm nước bọt, “Lần sau nếu còn gặp được, em sẽ mang một quả về cho anh. À phải rồi, bọn họ còn nói muốn dẫn em đi hái sơn trà nữa, cái đó còn chua hơn cơ.”
Hứa Hằng Châu xin miễn, nhìn biểu cảm của Hướng Thần là biết nó chua đến mức nào. Anh lớn tuổi rồi chịu không nổi, cứ để mấy đứa nhỏ ăn thêm chút vậy.
“Em chia bánh quy cho bọn trẻ rồi.” Hướng Thần lại nói đến chuyện chia bánh quy, cuối cùng gãi má: “Hoa Nhi mang cả vụn bánh về nhà, em thấy hơi ngại. Lúc đó đông người quá, em vốn còn định nói đợi đến về nhà em sẽ đưa cho bạn ấy mấy cái nguyên vẹn.”
“Không sao.” Hứa Hằng Châu an ủi cậu: “Bọn trẻ con các em chia nhau miếng ăn thôi, Thím Vu và mọi người sẽ không để ý đâu. Nhà mình còn đang nhờ Thím Vu lo hộ ít việc, sau này luôn có cơ hội cảm ơn họ mà.”
Anh nghe Hướng Thần kể lại thì biết hai đứa con nhà Thím Vu đều rất quan tâm Hướng Thần. Có qua có lại, anh cũng sẵn lòng giúp đỡ thêm chút lợi ích cho gia đình Thím Vu.
Buổi chiều những đứa trẻ khác không lên núi, Hứa Hằng Châu không yên tâm để Hướng Thần lên núi một mình, Hướng Thần đành phải đeo cái gùi nhỏ đi nhặt củi trong thôn.
Trong thôn cũng có nhiều cây, chỉ là củi không nhiều lắm. Bao nhiêu cành khô rụng xuống, người trong thôn đi qua tiện tay đã nhặt về hết rồi. Nhưng Hướng Thần hiện tại đang say mê nhặt củi tích trữ củi, không muốn lãng phí thời gian nên quyết định vào thôn thử vận may, thịt muỗi cũng là thịt mà.
Hứa Hằng Châu nghe cậu nói xong thì trong lòng buồn cười, lúc Hướng Thần còn đi học chưa có cái tinh thần này, không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Thực ra rất dễ hiểu, giống như chơi trò chơi vậy, nhiều người giống như chuột hamster rất thích tích trữ vật tư, khi nhìn đồ vật mình tích trữ dần dần nhiều lên, trong lòng sẽ có một cảm giác thỏa mãn. Hướng Thần hiện tại chính là như vậy, chỉ muốn dồn hết tâm trí dựng một đống củi lớn ngay trước cửa nhà mình.