Chiều đi làm, thím Vu đặc biệt mang hai cái giỏ tre tặng cho Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu cảm ơn thím, thím xua tay nói: “Không phải thứ hiếm hoi gì, nhà tự đan đấy, cháu cứ lấy mà dùng.”
Thôn Đại Hà gần sông dựa núi, tài nguyên thiên nhiên phong phú. Trên núi có một rừng tre, tuy là tài sản tập thể không cho phép cá nhân chặt cây săn bắn, nhưng thực tế ở nông thôn quản lý không quá nghiêm ngặt.
Bình thường nhặt ít củi, chặt hai ba cây tre đan giỏ đan rổ, trẻ con nhặt rau hái nấm, hái ít quả dại, những việc này đều được phép.
Chồng Thím Vu là Trần Đại Thụ có thể dùng tre đan đủ thứ đồ vật, nhà thím vốn không thiếu mấy cái này. Sáng nay Thím Vu nhận của Hứa Hằng Châu một cốc nước đường, về nhà cả nhà chia nhau uống xong cứ cảm thấy mình vẫn chiếm lợi của người ta. Thế là buổi chiều thím mang hai cái giỏ tre đến cho anh.
“Sáng mai, thằng con trai nhà thím vào rừng nhặt củi, hay là cháu cho em cháu đi cùng nó nhé?” Thím Vu tận tình khuyên bảo: “Mùa đông này tích trữ nhiều củi chắc chắn không thừa đâu, nấu cơm đun nước hàng ngày đều dùng, chớp mắt cái củi đã dùng hết rồi. Lỡ đâu tuyết rơi thì lúc đó củi nhặt được đều bị ướt, nấu bữa cơm cứ như đốt nhà ấy, khói bay đầy.”
Hứa Hằng Châu tiếp thu gật đầu: “Thím nói rất đúng, vậy thì làm phiền thím rồi, ngày mai thím dặn bạn bé cho em trai cháu đi cùng nhé.”
Thím Vu cam đoan: “Cháu yên tâm, nhất định thím sẽ bảo con trai thím chăm sóc tốt cho thằng bé.”
Chiều làm xong việc, Hứa Hằng Châu mang hai cái giỏ tre về nhà. Nghĩ đến lời Thím Vu nói buổi chiều, tích trữ thêm củi quả thực là có chuẩn bị trước không lo.
Nhưng nhà họ thực sự không quá lớn, củi khô chất đống nhiều trong bếp cũng không an toàn. Anh suy nghĩ một lát, kế hoạch phải thay đổi một chút, trước tiên phải xây một gian nhà nhỏ ở sân trước, hoặc dựng tạm một cái mái che cũng được, có thể dùng để chất củi và đựng đồ lặt vặt, anh thấy sân nhà người khác cũng làm như vậy.
Ngoài ra cũng phải xây một cái nhà vệ sinh riêng, vừa sạch sẽ hơn, vừa tiện, nếu không giữa mùa đông mà đi ra ngoài giải quyết vấn đề sinh lý, lỡ bị cảm lạnh thì cũng buồn cười thật.
Đã quyết định, Hứa Hằng Châu định tranh thủ thời gian đi tìm trưởng thôn bàn chuyện, những việc cần động đến đất đai như thế này nói với người chủ trì trong thôn một tiếng là bổn phận cần có.
Không đợi anh đi tìm trưởng thôn, trưởng thôn đã tìm đến trước. Lúc đó Hứa Hằng Châu và Hướng Thần vừa ăn tối xong, đang tựa vào nhau ăn hoa quả. Nghe thấy tiếng gọi bên ngoài, Hứa Hằng Châu vội vàng cất mâm hoa quả vào không gian, kiểm tra xem có thứ gì không nên đặt ở ngoài hay không, sau đó mới mở cửa.
“Thần Thần, mau đi rót nước vào đây.” Hứa Hằng Châu đón Trần Hữu Sơn vào nhà rồi sai Hướng Thần đi rót nước, cái vại sành đựng nước của nhà họ vẫn luôn được hâm nóng bằng lửa nhỏ, lúc nào cần là có thể dùng ngay.
“Ăn cơm chưa?” Trần Hữu Sơn trước hết hàn huyên với Hứa Hằng Châu đôi câu, hỏi anh sống ở đây thế nào, có thiếu thốn gì không.
Hứa Hằng Châu đầu tiên cảm ơn Trần Hữu Sơn một tràng dài, do dự hồi lâu, dưới sự thúc giục của ông, anh lặp lại lời Thím Vu đã nói với anh rồi nói: “Cháu thấy thím ấy nói có lý. Chú cũng biết đấy, chúng cháu không có nhiều kinh nghiệm sống, cần phải nhờ cậy sự giúp đỡ của các bậc trưởng bối trong thôn. Những việc chú làm cho anh em chúng cháu, chúng cháu đều ghi nhớ trong lòng. Nay lại có việc cần làm phiền chú, cháu ngại quá không dám mở lời.”
“Có gì mà không dám mở lời.” Trần Hữu Sơn biết Hứa Hằng Châu khác với tay thanh niên trí thức họ Giả kia, tính tình an phận, không tùy tiện gây chuyện. Tìm ông giúp đỡ chắc chắn là có việc thực tế cần hỗ trợ.
“Vậy cháu xin phép nói thẳng ạ.” Hứa Hằng Châu cười ngượng nghịu: “Cháu muốn dựng một gian nhà nhỏ ở sân trước, hoặc dựng tạm cái mái che đươn giản cũng được, để tích trữ ít củi cho anh em chúng cháu qua mùa đông.”
Anh không đề cập đến chuyện nhà vệ sinh, định đợi tìm người đến, xây xong gian chứa củi rồi mới nói chuyện này. Chỉ cần anh trả thù lao đầy đủ, không sợ người trong thôn không giúp anh xây.
“Chuyện nhỏ thôi.” Trần Hữu Sơn không để tâm nói: “Chú sẽ tìm người xây cho cháu một cái mái che, nhanh lắm.”
Mùa đông là mùa ít công việc đồng áng nhất trong thôn, tìm vài người đến giúp xây một cái mái che đối với Trần Hữu Sơn là một trưởng thôn mà nói thì không có gì khó khăn. Thực sự không tìm được thì lại gọi mấy đứa con trai của ông, còn có cháu trai của ông, đứa nào mà không làm được mấy việc này.
Hơn nữa, Trần Hữu Sơn cảm thấy cậu thanh niên trí thức họ Hứa này là người có kiến thức, từ khi giao thiệp với anh, qua những gì ông tận mắt thấy tận tai nghe thì anh chưa bao giờ chiếm lợi của người khác, cũng không để người giúp đỡ mình chịu thiệt. Đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến Trần Hữu Sơn nhận lời ngay.
Đúng lúc này Hướng Thần bưng một bình nước nóng vào đưa đến tay Trần Hữu Sơn: “Chú trưởng thôn, mời chú uống nước ạ.”
“Thật là ngoan quá.” Trần Hữu Sơn nhận lấy cốc, khen Hướng Thần một câu, cầm bình nhưng không uống ngay, ngược lại nhìn tới nhìn lui: “Đây chính là cái vợ chồng Đại Thụ nói, cái bình giữ nhiệt đó à?”
Sáng sớm Thím Vu thấy một món đồ phương Tây, buổi trưa đã khoe khoang với mọi người, hầu hết dân làng đều đã biết thanh niên trí thức mới đến, cái người đẹp trai nhất ấy, đã mang hết gia tài đến đây!
Người ta đến từ thành phố lớn mang theo rất nhiều đồ tốt, người lại rộng rãi lịch sự, đánh giá này là do Thím Vu nói, thím khen ngợi anh em Hứa Hằng Châu hết lời.
Cả chuyện Hướng Thần là thiên tài thím cũng không bỏ sót. Người trong thôn đều không dám tin, nếu không phải Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ở xa, với lại mới đến chưa quen thân với ai thì đã sớm có người đến thăm để xem đồ hiếm rồi.
“Vâng, đây là bình giữ nhiệt ạ.” Hướng Thần dùng chính cái bình đó để rót nước cho trưởng thôn. Nhà họ tổng cộng bày ra hai cái bát và ba cái bình giữ nhiệt, lần lượt là của cậu và anh trai, cái còn lại dứt khoát lấy ra dùng để tiếp khách luôn. Thời đại này cũng không câu nệ chuyện dùng bình giữ nhiệt để tiếp khách là không đủ lịch sự, nhìn vẻ như nhìn thấy vật hiếm lạ của trưởng thôn là biết ông ấy rất thích rồi.
“Tốt thật.” Trần Hữu Sơn cảm thán vài câu, cẩn thận nâng bình uống một ngụm nước, bên trong là nước đường ngọt ngào. Hứa Hằng Châu và Hướng Thần phát hiện ra đường trắng, nước đường, và tất cả mọi thứ có vị ngọt quả thực là vũ khí lợi hại để tạo ấn tượng tốt.
“Cho chú uống nước đường làm gì, hai anh em các cháu không thể sống phung phí như vậy được.” Trần Hữu Sơn trách mắng hai câu với giọng điệu không hề nghiêm khắc chút nào, tỏ ra rất thân thiết với hai anh em Hứa Hằng Châu.
“Chú đã giúp chúng cháu nhiều việc như vậy, uống một ngụm nước đường thì có sao?” Hứa Hằng Châu cố tình tỏ vẻ giận dỗi: “Nếu chú nói như vậy, sau này bọn cháu không dám tìm chú giúp đỡ nữa đâu.”
Trần Hữu Sơn mặt mày giãn ra cười, cảm thấy thằng bé trước mặt này quả thực rất thật lòng, sau này ông phải chiếu cố nó nhiều hơn một chút, không để anh em nó bị người ta bắt nạt.
“Sau này có việc gì cứ việc đến tìm chú, người chú này của cháu không có tài cán gì lớn, nhưng vẫn nói được vài lời trong cái thôn này.” Trần Hữu Sơn uống cốc nước đường ấm áp, ngọt ngào, nói chuyện với Hứa Hằng Châu càng thêm thân thiết.
Hứa Hằng Châu thừa thắng xông lên, lập tức nói: “Chú, vậy sau này có chuyện gì cần anh em bọn cháu xin phép làm phiền chú ạ.”
Trần Hữu Sơn hài lòng gật đầu, thật lòng, có tầm nhìn, người trẻ tuổi này không tồi.
“À đúng rồi, chú đến để nói với cậu một chuyện.” Trần Hữu Sơn uống hết nước, vỗ đùi nói: “Không phải cháu nói muốn qua lại với mấy nhà như Trần Lão Tam sao, chú đến tìm cháu là để nói chuyện này đấy. Ban đầu định tối nay dẫn cháu đi mà xem đấy, nói chuyện một hồi lại quên béng mất, trời đã tối mất rồi.”
“Không sao ạ, ngày mai chúng cháu đi cũng được.” Hứa Hằng Châu an ủi: “Khi nào rảnh chú cứ đến tìm tôi là được ạ, cứ theo thời gian rảnh của chú thôi.”
“Vậy thì ngày mai nhé.” Trần Hữu Sơn nói: “Tối mai chúng ta đi sớm một chút.”
“Vâng.” Hứa Hằng Châu đồng ý.
Trần Hữu Sơn nói xong chuyện chính thì đứng dậy định về, Hứa Hằng Châu lại nói vài câu khách sáo giữ lại, thấy ông kiên quyết liền dùng đèn pin tiễn ông một đoạn đường, sau đó mới quay về.
“Anh, tại sao chúng ta không tặng cái bình này cho trưởng thôn, chú ấy hình như thích lắm.” Vừa vào nhà, Hướng Thần liền tò mò hỏi.
Cậu vừa thấy, Trần Hữu Sơn đã xem đi xem lại cái bình rất nhiều lần, uống hết nước rồi mà vẫn chưa đặt xuống. Một cái bình giữ nhiệt có thể đổi lấy thiện cảm của trưởng thôn, vậy thì quá đáng giá rồi.
“Ông ấy sẽ không nhận đâu, tặng rồi có khi lại gây ra tác dụng ngược.” Hứa Hằng Châu giải thích: “Cái bình này Thím Vu đã thấy, dân trong thôn cũng đã biết. Nếu nó xuất hiện ở nhà trưởng thôn, em nghĩ dân trong thôn sẽ nghĩ gì? Trưởng thôn là người thông minh, cho dù anh có tặng ông ấy cũng sẽ không nhận, món quà chúng ta tặng quá quý giá ngược lại sẽ khiến ông ấy đề phòng.”
Hướng Thần gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Anh, vẫn là anh thông minh nhất.”
Hứa Hằng Châu xoa xoa đầu cậu, cười nói: “Bé Sao cũng thông minh, sau này anh sẽ từ từ dạy em, đừng vội.”
Hướng Thần không phải là một đứa trẻ ngốc nghếch, chỉ là môi trường sống và sự giáo dục từ nhỏ khiến cậu chưa hiểu thấu đáo chuyện đối nhân xử thế này. Cậu sẵn lòng nghe và học, Hứa Hằng Châu liền sẵn lòng dạy, không có gì là không thể cho cậu.
“À phải rồi, anh đã đồng ý với Thím Vu là ngày mai em sẽ cùng con trai thím ấy lên núi nhặt củi.” Hứa Hằng Châu đột nhiên nói. Chiều nay Hướng Thần không đi ra đồng nên không biết chuyện này.
“Vâng, được ạ.” Hướng Thần nghe cuộc nói chuyện giữa anh và trưởng thôn nên cũng biết nhà cần tích trữ củi để qua mùa đông. Có thể làm thêm chút việc để san sẻ bớt gánh nặng cho anh trai, Hướng Thần cảm thấy khá vui.
Sáng hôm sau, Hứa Hằng Châu còn chưa đi làm, Thím Vu đã dẫn theo một đám trẻ con đến tận cửa nhà họ, trong số đó có cả con gái bà là Hoa Nhi.
Hứa Hằng Châu vội mời họ vào nhà, Thím Vu xua tay: “Không cần không cần, thím dẫn chúng nó đến cho chúng nó biết đường thôi. Để tụi nhỏ vào núi đi, chúng ta cũng nên đi làm rồi.”
Thực ra, trẻ con trong núi làm sao mà không biết đường đi lối lại ở đây, Thím Vu là nghĩ Hướng Thần lần đầu đi cùng những đứa trẻ khác vào núi, nên cố ý dẫn bọn trẻ đến cho Hứa Hằng Châu biết mặt để anh yên tâm hơn.
Hứa Hằng Châu sao lại không hiểu ý tốt của thím, lúc này không tiện nói nhiều, anh xoay người khóa cửa lại. Thím Vu đang giới thiệu con trai mình với Hướng Thần: “Đây là con trai thím, tên là Hắc Oa, lớn hơn con một tuổi. Nếu nó bắt nạt con, con cứ nói với thím, xem thím xử lý nó thế nào.”
Hắc Oa người đúng như tên, rất đen, đứng cạnh Hướng Thần trắng trẻo, non nớt đúng là một sự đối lập rõ ràng. Thằng bé nghe thấy mẹ mình nói vậy thì bĩu môi bất mãn.
“Thím ơi, cháu chuẩn bị xong rồi.” Hứa Hằng Châu bước ra, Thím Vu đưa chiếc gùi nhỏ đang xách trên tay cho Hướng Thần, rồi giải thích với Hứa Hằng Châu: “Hôm qua quên đưa cái này cho cháu, trẻ con lên núi đeo gùi sẽ tiện hơn.”
“Thật sự cảm ơn thím ạ.” Hứa Hằng Châu vội vàng cảm ơn, giúp Hướng Thần đeo cái gùi rõ ràng là mới đan xong lên lưng. Hứa Hằng Châu đoán, cái gùi này chắc chắn được đan ngay trong đêm qua.
“Ôi, khách sáo quá.” Thím Vu xua tay, cùng Hứa Hằng Châu đi về phía ruộng, trước khi đi còn dặn dò con gái mình là Hoa Nhi, phải chăm sóc Hướng Thần nhiều hơn.
Người lớn vừa đi, lũ trẻ liền hoạt bát hẳn lên, mấy đứa trẻ vây quanh Hướng Thần, nhìn cậu như thể nhìn thấy thứ đồ hiếm lạ nào đó. Trong số chúng, nơi xa nhất từng đi là huyện thành, có đứa còn chưa ra khỏi thôn bao giờ, chưa từng thấy trẻ con thành phố trông như thế nào.
“Tớ là Hướng Thần, các cậu tên là gì?” Hướng Thần mở lời trước, tỏ thái độ thân thiện.
“Tớ tên Thạch Đầu.”
“Tớ tên Sơn Tử.”
“Tớ tên Mai Tử.”
“Tớ tên Tam Nha.”
“Tớ tên…”
Mấy đứa trẻ nhao nhao tự giới thiệu, nói xong còn muốn hỏi Hướng Thần thêm nữa, Hắc Oa nhíu mày kêu lên: “Được rồi được rồi, các cậu còn muốn lên núi nữa không? Vừa đi vừa nói không được à?”
Những đứa trẻ khác cười rộ lên, từng đứa một linh hoạt chạy lên núi, Hướng Thần theo sau, vững vàng bước tới.