Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 88

Buổi chiều ngày đầu tiên dọn nhà, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần tất bật ra vào, cuối cùng cũng chuẩn bị xong những thứ cần thiết. Những thứ còn thiếu cũng được ghi lại đợi sau này có cơ hội sẽ sắm sửa dần.

Trong bếp chất đống củi khô, là do buổi chiều Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cùng nhau đi nhặt. Họ sống dưới chân núi, không nói gì khác chỉ riêng việc nhặt củi đã tiện hơn người khác rồi.

Trong phòng chính có đặt một cái gốc cây làm bàn, đó là do lúc nhặt củi Hướng Thần thấy bèn bảo Hứa Hằng Châu khiêng về. Hiện tại họ không có bàn ghế, mang một gốc cây về dùng để đặt đồ rất thích hợp. Hiện tại trên cái gốc cây đó đang đặt hai cái hộp cơm có nắp đậy và một cái bình nước.

Cửa sổ cũng đã được dán lại. Khi trưởng thôn dẫn Hứa Hằng Châu đến xem nhà cũng đã nói đến vấn đề này, còn nói nhà ông ấy có mấy tờ báo có thể dùng được, nếu anh cần có thể mang đến cho anh. Hứa Hằng Châu từ chối, nói mình đã mang theo giấy dùng được.

Anh dùng loại giấy dầu bán trong suốt, có khả năng chống nước tốt, chất giấy dai. Dán xong, trong phòng không còn gió lạnh lùa vào nữa, lập tức ấm áp hơn rất nhiều.

Trong phòng ngủ bên trong đặt các túi hành lý của họ, còn có những thứ chưa mở ra đựng trong đó. Sau này khi lấy đồ ra ngoài cũng có thể dùng cái này để che mắt.

Đây là toàn bộ của cải hiện tại của tổ ấm hai người. Hứa Hằng Châu đi vòng quanh căn nhà hai lần, trong lòng đã có kế hoạch. Nông thôn đất rộng, anh muốn quây lại mảnh đất trước nhà. Dựa vào những vết tích còn sót lại trên đất, chủ nhà cũ là lão Lâm cũng từng xây hàng rào trước nhà, nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Hứa Hằng Châu dự định xây tường bao, một là độ an toàn cao hơn, hai là anh dù sao cũng mang bí mật trong mình, có thêm một lớp bảo vệ thì tốt hơn.

Tuy nhiên, việc này không thể vội, ít nhất phải đợi anh đứng vững chân trong thôn, quen thuộc hơn với người trong thôn mới tiện mở lời nói chuyện này.

Ngoài ra, lúc vào thôn anh thấy nhiều nhà có một mảnh đất trồng rau phía sau nhà. Nghe nói các thanh niên trí thức ở khu ký túc cũng có một phần đất tự canh tác, cho họ trồng ít rau xanh để bổ sung nhu cầu hàng ngày.

Hứa Hằng Châu thầm nghĩ, chỗ anh đất rộng, phía sau nhà nhìn khá bằng phẳng, không biết có thể xin trưởng thôn khoảnh đất đó để trồng ít rau xanh gì đó không.

Đến tối, Hứa Hằng Châu dùng cái vại sành đã rửa sạch nấu một nồi cháo thịt, thêm một ít rau củ thanh mát, rồi thêm một đĩa trái cây đã cắt sẵn sau bữa ăn. Hướng Thần ăn đến mức kêu no căng bụng.

Hứa Hằng Châu buồn cười kéo cậu dậy đi dạo hai vòng, tiện thể nói cho cậu nghe kế hoạch của mình. Mắt Hướng Thần sáng lên, trước mắt cậu dường như đã hiện ra khung cảnh mà anh trai đã phác họa.

“Chúng ta có thể trồng cây trong sân!” Hướng Thần nói: “Trồng cây ăn quả đi, mùa hè có thể hóng mát, lại còn được ăn quả nữa.”

“Được.” Hứa Hằng Châu hào phóng đồng ý: “Để anh xem ở đây có thể trồng nho không, hay là lắp cho em một giàn nho nhé.”

Hướng Thần gật đầu lia lịa, cái này tốt nha. Nho chua chua ngọt ngọt ngon cực kỳ, ăn không hết còn có thể phơi nho khô. Dưới giàn nho đặt một chiếc ghế tựa, mùa hè nằm ngủ thì còn gì thoải mái bằng.

“Cả giàn nho và cây ăn quả em đều muốn.” Hướng Thần chăm chú nhìn Hứa Hằng Châu, “Anh, chúng ta trồng hết đi.”

Hứa Hằng Châu nhìn mảnh đất trước nhà, thầm lặng dịch chuyển khoảng cách của bức tường bao trong đầu ra xa thêm một vòng. Thôi được rồi, muốn gì thì có nấy. Trẻ con mới lựa chọn, chứ người lớn là muốn hết!

Tối hôm đó hai người đều ngủ rất ngon, đặc biệt là Hứa Hằng Châu. Mấy ngày trước anh ngủ rất nông, có chút động tĩnh là tỉnh.

Tối nay anh cuối cùng cũng yên tâm, không có tiếng ngáy ngủ hay nghiến răng, không có mùi hôi chân khó chịu, chỉ có đứa nhỏ bên cạnh toát ra mùi sữa thơm, cái đầu mềm mại cọ cọ vào cổ anh, hơi thở ổn định chìm vào giấc ngủ sâu.

Ngày hôm sau, Hứa Hằng Châu vẫn ra đồng làm việc như thường lệ. Mấy ngày tiếp xúc này, người trong thôn có ấn tượng tốt với anh. Ngoại hình ưa nhìn lại hiểu lễ nghĩa, không có cái kiểu coi thường người khác như dân thành phố. Nói chuyện với ai cũng nhã nhặn lịch sự, làm việc cũng không lười biếng, nghiêm túc tỉ mỉ, chẳng có điểm nào để chê.

Vì vậy hôm nay khi Hứa Hằng Châu ra đồng, có người trong thôn chủ động chào hỏi anh, hỏi sao chiều hôm qua anh không ra đồng làm.

Hứa Hằng Châu nở nụ cười, hòa nhã nói chiều hôm qua chuyển nhà, rồi lại bày ra vẻ mặt khổ sở, nói nhà anh thiếu nhiều đồ, anh có lòng muốn sắm sửa một ít nhưng mới đến nên không biết nên tìm ai. Trưởng thôn thì bận rộn như vậy, anh cũng không thể cứ làm phiền ông ấy mãi.

Thím họ Vu này lập tức vỗ ngực nói: “Ôi, chuyện nhỏ ấy mà, hỏi thím này, thím biết.”

Thế là Hứa Hằng Châu liền biết được từ miệng thím Vu trong thôn những người nào biết nghề mộc, ai làm tốt nhất. Nhà nào có thể nung vại sành, bình gốm lớn, đồ làm ra chắc chắn bền bỉ.

Những thông tin khác anh cũng nghe được không ít, Hứa Hằng Châu cố ý hạ thấp bản thân, thím Vu nói không ngừng nghỉ, Hứa Hằng Châu thầm ghi nhớ không ít thông tin.

Người dân nông thôn quen tự cung tự cấp, thôn  Đại Hà vẫn còn không ít thợ thủ công. Lúc này tuy mua bán riêng không được phép làm lớn, nhưng thợ thủ công làm chút việc đổi lấy lương thực vật dụng sinh hoạt thì vẫn được phép.

Đây là tin tốt đối với Hứa Hằng Châu. Trong nhà thiếu quá nhiều đồ, nếu toàn bộ đều “mua” từ thành phố thì chỉ riêng việc vận chuyển đã là vấn đề lớn, còn phiếu mua hàng các loại lấy ra nhiều quá cũng khiến người ta nghi ngờ. Nếu trong thôn có người có thể làm thì ít nhất sẽ không đòi hỏi anh phải có phiếu.

Thím Vu nói đến khô cả họng mới dừng lại, đặt cuốc xuống thở một hơi. Lúc họ nói chuyện tay cũng không ngừng làm việc, nếu chỉ lo nói chuyện phiếm mà không động tay để người khác thấy báo cho đội trưởng sẽ bị trừ điểm công lao động.

Hướng Thần rất tinh ý, anh trai cậu thăm dò tin tức thì cậu cũng ngoan ngoãn lắng nghe không chen lời, chỉ chớp chớp mắt to nhìn thím Vu. Ánh mắt đầy tò mò ấy khiến thím Vu càng muốn khoe hết những gì mình biết ra.

Lúc này thấy thím Vu dừng lại, Hướng Thần liền vội vàng mở bình giữ nhiệt cậu đang cầm, rót đầy một cốc nước nóng cho bà ấy: “Thím vất vả rồi, mau uống ngụm nước làm ẩm họng đi ạ.”

Thím Vu ngạc nhiên nhận lấy cái nắp bình được dùng làm cốc đựng nước trên tay cậu: “Ối, sao nước này còn bốc hơi vậy? Lâu như vậy rồi vẫn còn nóng sao?”

Hướng Thần vẻ mặt tự hào: “Cái này là anh trai cháu mang từ thành phố lớn về đó ạ, có thể giữ nhiệt lâu lắm. Nước nóng đổ vào có thể giữ nóng cả ngày, tiện lợi lắm ạ!”

Thực ra là bình giữ nhiệt rẻ tiền mà Hứa Hằng Châu lấy ra từ không gian, loại có thể mua được ở siêu thị với giá mười mấy. Anh chọn mấy cái không có bề ngoài kỳ lạ mà chỉ có màu trơn để dùng. Lúc Tống Văn Bân đi Tây Bắc, Hứa Hằng Châu cũng trang bị cho chú một cái, dĩ nhiên cái đó là hàng cao cấp, chắc chắn có thể dùng được nhiều năm.

Thím Vu tò mò không thôi, mắt dán chặt vào cái bình trên tay Hướng Thần, đến nước cũng quên uống: “Cái này có phải giống như cái phích nước không?”

Trong thôn họ từng có người đi làm ở thành phố xong về nhà kể về món đồ tốt này. Nhà bên cạnh nhà thím Vu, đứa con trai có tiền đồ cưới được con gái của một cán bộ trong xã, của hồi môn của người ta có cả một cái phích nước. Chà chà, nước nóng đổ vào nửa ngày vẫn còn nóng bỏng, dùng rất tiện lợi. Cả thôn ai cũng đến xem, ngay cả thím Vu đây cũng thèm thuồng không chịu nổi.

Hướng Thần gật đầu: “Gần giống ạ, đều là một nguyên lý.”

“Tốt thật.” Thím Vu càng không rời mắt được, hận không thể cầm cái bình trên tay Hướng Thần qua xem xét kỹ lưỡng.

“Thím mau uống đi ạ, nước sắp nguội rồi.” Hướng Thần cười híp mắt nói.

Thím Vu đâu còn tâm trí uống nước, thím ấy lơ đãng đưa nắp bình đến miệng, một ngụm nước ấm áp vào miệng thì sững sờ, sao lại ngọt thế này?

“Cái này…” Thím Vu cầm nắp cốc do dự: “Sao nước này lại ngọt thế?”

“Cho đường vào nên đương nhiên là ngọt rồi ạ.” Hướng Thần nói.

Thím Vu ngây ra một chút, cầm nắp bình hơi lúng túng. Nếu là nước lọc bình thường, thím uống thì cứ uống, ở thôn đây không phải là vấn đề gì. Nhưng đây là nước đường, đó là thứ chỉ dùng để đãi khách quý thôi đấy, thím sao có thể chiếm hời của người ta được.

“Thím cứ yên tâm uống đi ạ.” Hứa Hằng Châu cười nói: “Thím không biết chứ đợt thanh niên trí thức chúng cháu đi vội, trong nhà chỉ còn lại hai anh em cháu, nên đồ đạc trong nhà đều phải thu dọn mang đi hết! Còn có phiếu này đó trước đây tiết kiệm được, dùng được thì dùng hết luôn, đổi được không ít thứ, may mắn lắm mới đủ cho hai anh em cháu an cư ở thôn mình. Thím nói có đúng không?”

Thím Vu nghĩ lại, cũng có lý lắm đấy chứ? Các thanh niên trí thức khác chỉ mang theo chăn nệm và lương khô, đồ đạc khác thì tùy thuộc vào cha mẹ chuẩn bị. Còn hai anh em này thì mang cả nhà đến, trách gì lại hỏi thím chuyện sắm sửa đồ gia dụng.

Thím vốn còn nghĩ, hỏi cũng chẳng ích gì, hai người một thanh niên trẻ, một đứa trẻ con làm sao thuê được người làm đồ nội thất, nung vại nước với hũ đựng lương thực các thứ. Bây giờ xem ra, trong tay người ta có lẽ có không ít đồ tốt. Không nói đâu xa, chỉ riêng đường trắng này với cái bình giữ nhiệt này, ôi chao, nếu thím mà biết làm nghề mộc, thím đã hận không thể tự mình ra tay rồi.

Nhưng hai anh em này thật sự không biết sống tiết kiệm, sao lại phá của như vậy chứ! Thím Vu thầm thở dài trong lòng, ngọt như thế, không biết đã cho bao nhiêu đường vào rồi.

“Lại đây, lại đây, thím đổ nước vào lại cho cháu.” Thím Vu không chịu uống nước đường nữa. Hai anh em nhà người ta giờ chỉ còn cô đơn lẻ loi không cha mẹ như vậy, thím làm sao nhẫn tâm chiếm món hời này của người ta.

Hướng Thần che miệng cốc không cho thím đổ, Hứa Hằng Châu ngăn lại nói: “Thím ơi, thím ơi, thím nghe cháu nói đã. Chúng cháu mới đến đây cái gì cũng không biết. Thím đã mở lời chỉ bảo, hai anh em cháu đều cảm kích thím, bát nước đường này thím uống đáng lắm ạ.”

Hướng Thần cũng gật đầu theo: “Thím uống đi ạ, anh trai cháu nói thím tốt cực kỳ luôn, sáng hôm qua còn giúp anh ấy nữa. Hôm nay cháu cố ý cho rất nhiều đường vốn là để cảm ơn thím mà.”

Hai anh em kẻ tung người hứng, khiến thím Vu đỏ cả mặt: “Ôi, giúp gì đâu, chỉ là buộc cho thằng bé cái cán cuốc thôi. Mấy đứa trẻ thành phố như các cháu không biết làm những việc này là chuyện rất bình thường, chỉ là tiện giúp một tay thôi mà. Ôi chao, còn khách sáo thế này nữa.”

Miệng thím nói là thế, nhưng vẻ mặt lại rất vui vẻ, dù sao thì không có ai không thích nghe những lời dễ nghe cả.

Cuối cùng thím Vu vẫn uống hết cốc nước đường đó. Nếu không phải ngại, thím đã muốn mang về nhà cho các con mình uống rồi.

Uống xong nước đường, thím Vu cam đoan chắc chắn: “Các cháu cứ yên tâm, chuyện của các cháu cứ giao cho thím lo liệu, đảm bảo tìm được ngay cho các cháu.”

“Thật sự cảm ơn thím nhiều lắm ạ.” Hứa Hằng Châu và Hướng Thần vội vàng cảm ơn. Hướng Thần lại cầm cốc muốn rót thêm nước đường cho thím mà thím Vu không chịu, Hướng Thần liền nói, nước đường này là chuẩn bị riêng cho thím, đều là tấm lòng của họ.

Thím Vu nghe xong cảm động vô cùng, liên tục khen ngợi Hướng Thần. Cuối cùng thấy Hướng Thần cứ kiên trì, thím ngượng ngùng hỏi, có thể mang nước đường về nhà được không.

Cốc đầu tiên thím đã uống rồi thì thôi, nhưng chỗ này còn nhiều như vậy, thím già đầu như này rồi sao có thể ham ăn như thế, chi bằng mang về nhà cho người nhà cùng ngọt miệng.

“Thím về nhà lấy cái bát, nhanh lắm.” Thím Vu chăm chú nhìn Hướng Thần.

“Không sao ạ, thím cứ cầm cái bình này về, chiều mang trả cho bọn cháu là được rồi.” Hướng Thần đưa chiếc bình qua.

Thím Vu liên tục xua tay không dám nhận. Đây là đồ vật quý giá, thím làm hỏng thì phải làm sao, không đền nổi cho người ta đâu.

Thím Vu gọi một đứa trẻ đang chơi trên bờ ruộng: “Nhị Cẩu, đi nói với Hoa Ni nhà thím bảo mang một cái bát lớn ra đồng nhé.”

Đứa trẻ nghe lời liền chạy đi. Một lát sau dẫn theo một cô bé mười mấy tuổi, trên cánh tay khoác một cái giỏ tre lớn.

Gặp thím Vu, cô bé gọi một tiếng “Mẹ”, ánh mắt rụt rè nhìn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần một cái rồi nép vào bên cạnh thím Vu, sau đó mới bưng một bát nước từ trong giỏ ra đưa cho bà.

“Mẹ bảo con mang bát ra đây, sao con còn đựng cả nước vào làm gì.”

Cô bé chớp chớp mắt: “Con cứ nghĩ mẹ khát, nếu không thì cần bát không làm gì ạ. Con còn mang cho cha một bát nữa, lát nữa sẽ đưa cho cha.”

Thím Vu nhìn vào, quả đúng là như thế, trong giỏ còn một bát nước nữa.

“Đúng là con bé ngốc.” Thím Vu vừa cười vừa mắng một câu nhưng trong lòng thực ra rất vui, con gái thương mình sao có thể không vui cho được.

“Mẹ giúp hai anh này một tay, họ muốn cảm ơn mẹ nên tặng nhà mình nước đường về uống đấy.” Thím Vu hớn hở giải thích một câu, rồi đổ bát nước đang cầm đi.

Hướng Thần vội vàng vặn nắp bình đổ hết nước đường bên trong ra. Bát sứ lớn rất to, Hướng Thần đổ xong, bên trong mới lưng chừng được hơn nửa.

Thím Vu bưng bát đưa đến miệng con gái: “Nhanh, uống một ngụm trước đi.”

Hoa Ni nhấp một ngụm, mắt lập tức mở to, mãi một lúc lâu sau mới ngậm ngùi nuốt xuống: “Mẹ ơi, ngọt thật!”

Thím Vu đẩy cô bé: “Mau cảm ơn các anh đi.”

Hoa Ni cười híp mắt cảm ơn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, hai người vội vàng nói không cần khách sáo.

“Thím ơi, con nhà thím được dạy dỗ tốt thật đấy.” Hứa Hằng Châu khen một câu, rồi nói thêm: “Sau này thím dẫn Thần Thần nhà cháu theo nhiều hơn nhé. Nó đó, nhìn thì lớn vậy thôi chứ ngoài việc học giỏi với tính cách ngoan ngoãn một chút thì chẳng biết việc gì khác. Cháu phải đi làm, cứ để nó ở nhà một mình cũng không yên tâm.”

“Anh!” Hướng Thần kéo kéo áo anh, mặt hơi đỏ.

“Có gì đâu.” Thím Vu nhận lời ngay: “Con trai thứ hai nhà thím cũng bằng tuổi em cháu đó, lát nữa thím bảo nó dẫn em cháu đi chơi. Hoa Ni cũng đi đi. Nhớ đừng để anh trai con bắt nạt bạn này, nghe chưa?”

Hoa Ni liên tục gật đầu. Thím Vu nhớ đến lời Hứa Hằng Châu vừa nói, tò mò hỏi: “Em cháu đi học rồi à, học lớp mấy rồi? Thôn mình trước đây có trường tiểu học thôn nhưng bây giờ không còn nữa. Tiếc thật đấy, nếu không em cháu còn có thể tiếp tục đi học.”

Hứa Hằng Châu cười một cái: “Thằng bé học hết lớp 11 ở trường cấp ba rồi ạ, chương trình lớp 12 thì mới học được một thời gian ngắn.”

“Cái gì?” Thím Vu không dám tin vào tai mình. Vừa nãy Hứa Hằng Châu nói là lớp ba à, sao thím nghe như là cấp ba vậy?

Hứa Hằng Châu không thấy phiền mà lặp lại một lần nữa, đồng thời giải thích: “Thằng bé có chút năng khiếu trong việc học, đi học sớm lại còn nhảy mấy lớp.”

Ánh mắt thím Vu nhìn Hướng Thần như nhìn một cục vàng. Học sinh cấp ba à, mấy người trong thôn họ đi làm ở thành phố cũng mới chỉ học hết cấp hai thôi đó. Nếu là thời xưa, chắc phải là một trạng nguyên nhí rồi!

Thím Vu càng thêm quyết tâm, nhất định phải để con cái nhà mình giao lưu nhiều với Hướng Thần. Kiểu gì cũng phải lây được của người ta tí hơi thở văn hóa chứ.

Trong lúc nói chuyện, cỏ trên mảnh đất này của họ đã được làm sạch hết. Mấy người chuyển sang một chỗ khác, vừa tiếp tục làm việc vừa nói chuyện.

Thím Vu thấy Hoa Ni bưng nước đường đi cùng mình thì tim đập thình thịch, sợ cô bé làm đổ nước. Cuối cùng thấy thật sự không yên tâm, thím lấy cả bát nước trong giỏ của cô bé ra rồi nói: “Đừng đưa nước này cho cha con nữa, chia nước đường ra hai bát để khỏi văng ra rồi mau cầm về đi.”

Hướng Thần thấy thím chuẩn bị đổ nước đi thì vội vàng ngăn lại: “Khoan đã, thím ơi, nước này cho cháu rửa bình đi ạ, nắp bình hơi dính nên khó vặn.”

Thím Vu đưa nước cho cậu. Thấy cậu rửa xong nắp cốc rồi đổ nước đi, thím tiếc đứt ruột: “Nước này vẫn còn ngọt mà, sao lại đổ đi rồi?”

Hướng Thần ngẩn ra một chút, lúng túng nói: “Cháu quên mất.”

Thím Vu đổ chỗ nước còn lại vào cốc, tráng qua tráng lại hai lần, hỏi họ: “Hai đứa uống không?”

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều xua tay. Thím Vu liền đổ nước này vào chiếc bát không, cùng Hoa Ni chia nhau uống. Sau đó lại chia phần nước đường còn lại ra hai bát, bảo Hoa Ni mang về nhà.

Sáng làm việc xong, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cùng nhau về nhà, đồng thời hẹn với thím Vu buổi chiều sẽ tiếp tục làm cùng nhau.

Trở về nhà, Hướng Thần rửa lại chiếc bình giữ nhiệt một lần nữa rồi đặt nó lên cái gốc cây lớn mà nhà họ dùng để chứa đồ. Cái bình này đã đem ra ngoài trước mặt người ta rồi, cất đi thì không tiện. Tuy sau này cậu và anh trai sẽ không dùng nữa nhưng cũng sẽ có lúc cần dùng đến.

Hứa Hằng Châu múc nước rửa mặt, ra ngoài thấy Hướng Thần đang nhóm lửa bên cái bếp mà anh tự xây, liền bước tới xoa đầu cậu, khen ngợi: “Hôm nay em làm rất tốt.”

Việc hôm nay thực ra đã nằm trong kế hoạch của anh, những việc lặt vặt này quá nhiều, một mình anh không thể xoay xở hết. Hơn nữa với thân phận là khách lạ, anh hiểu biết quá ít về người dân trong thôn này, tìm người giúp đỡ có thể tiết kiệm được rất nhiều công sức.

Tất nhiên anh cũng có thể tìm trưởng thôn hoặc Trần Phúc, cả hai người đều có ấn tượng tốt về anh, chắc chắn sẽ không tiếc giúp đỡ việc này.

Nhưng Hứa Hằng Châu cảm thấy, là một người ngoài tới, nếu anh cứ mãi chỉ giao thiệp với cán bộ trong thôn sẽ càng kéo giãn khoảng cách với dân trong thôn. Không phải là anh muốn quá thân thiết với dân trong thôn, nhưng ít nhất cũng nên quen thân với một vài gia đình, sau này có việc gì cũng không đến nỗi bị cô lập không người giúp.

Thím Vu là một trong những người anh chọn. Khi còn ở khu thanh niên trí thức, anh đã nghe các thanh niên trí thức nói qua một số thông tin về dân làng, còn bảo Hướng Thần lén lút hỏi thăm Tưởng Miểu, cuối cùng chọn ra vài gia đình có tiếng tăm khá tốt để từ từ tiếp xúc.

Thím Vu tuy không họ Trần, nhưng nhà mẹ đẻ có rất nhiều chú bác anh em, cả nhà cũng là một gia đình lớn ở Thôn Đại Hà. Chồng thím mang họ Trần, còn cùng một chi với nhà trưởng thôn. Ông nội của hai người là anh em, quan hệ hai nhà cũng khá tốt.

Bản thân Thím Vu là người có tính cách hào sảng nhiệt tình, tuy hơi thích buôn chuyện một chút, nhưng Hứa Hằng Châu cũng nhìn trúng thím là người tin tức linh thông. Chồng thím có năm anh em trai, nhà thím có thể coi là có tiếng nói ở Thôn Đại Hà.

Việc bắt được mối với Thím Vu hôm nay xem như đã giải quyết được rất nhiều vấn đề.

Thứ nhất là những thứ còn thiếu trong nhà đã có nơi để tìm, Thím Vu sẽ tìm thợ đến, anh chỉ cần trả thù lao và đổi lấy đồ vật, không cần tự mình mất công tìm hiểu, cũng không sợ người ta lừa gạt.

Thứ hai là mượn miệng Thím Vu để lan truyền chuyện nhà mình vẫn còn vật chất khá dư dả, sau này anh sắm sửa gì đó cũng có cái cớ. Gia tài của anh đều đã mang hết đến đây rồi, sắm sửa thêm chút đồ thì có sao đâu.

Còn về việc tuyên truyền thành tích của Hướng Thần coi như là ý định chợt nảy ra. Bất kể ở đâu, những đứa trẻ học giỏi luôn khiến người lớn yêu thích.

Hứa Hằng Châu cảm thấy làm nông thực sự rất vất vả, anh mới làm mấy việc đơn giản thôi mà đã thấy mệt rồi. Nghe nói lúc vào vụ mùa còn có thể làm cho trai tráng khỏe mạnh cũng phải kiệt sức. Anh thì chắc còn tạm được, nhưng Hướng Thần thì sao? Lớn lên rồi cũng phải xuống đồng, nếu định không làm gì cả để anh nuôi thì định kiến của dân trong thôn cũng đủ khiến cậu nghẹt thở.

Vậy làm gì ở thôn là tương đối nhẹ nhàng? Đương nhiên là dạy học. Ngay cả trưởng thôn cũng phải xuống đồng làm việc nhưng giáo viên thì không cần. À, cũng không phải là không cần, khi vào mùa vụ vẫn phải làm nhưng dù sao cũng nhẹ nhàng hơn so với trồng trọt quanh năm.

Mặc dù hiện tại thôn không có trường tiểu học, nhưng không phải trưởng thôn không muốn xây mà là hiệu trưởng cũ đã qua đời nên không có giáo viên. Thêm vào đó là những năm đói kém vừa qua, cơm còn không đủ ăn thì lấy đâu ra tâm trí học hành, trường học của thôn cứ thế mà bị bỏ hoang.

Bây giờ trong thôn cũng có trẻ con đi học nhưng phải đi bộ gần một giờ đồng hồ đến trường tiểu học công xã, nếu thôn có trường tiểu học thì tin rằng phần lớn phụ huynh vẫn sẵn lòng cho con cái học gần nhà.

Hướng Thần còn nhỏ, còn vài năm để anh từ từ lên kế hoạch. Anh luôn có cách thuyết phục trưởng thôn xây lại trường thôn. Khi đó, sự chuẩn bị hôm nay của anh sẽ có tác dụng, tuổi nhỏ thì làm sao? Học sinh do thiên tài dạy ra có thể kém được sao?

Tâm tư của Hứa Hằng Châu thì Hướng Thần không thể đoán được, cậu chỉ cố gắng phối hợp với anh trai, dù sao anh trai cậu luôn luôn đúng.

“Anh xem em nhóm lửa tốt chưa này.” Hướng Thần đắc ý ngẩng đầu lên, nũng nịu nói: “Anh lần sau không được nói với người khác là em chẳng biết làm gì nữa đâu nhé, mất mặt lắm!”

Cậu bẻ ngón tay từ từ đếm: “Em biết giặt quần áo nấu cơm, sau này cũng có thể nhặt củi, đợi nhà mình có mảnh đất để trồng rau, em cũng sẽ học trồng. Đợi em lớn hơn một chút, em sẽ đi xuống đồng làm việc, sau này anh sẽ không phải vất vả như thế nữa.”

Hứa Hằng Châu nghe cậu nói mà lòng mềm nhũn, đứa nhỏ nhà anh chưa bao giờ làm anh thất vọng: “Được, Bé Sao nhà anh là giỏi nhất, sau này sẽ không nói em vậy nữa.”

“Cũng không phải là không thể nói.” Hướng Thần gãi gãi đầu, ngại ngùng nói: “Chúng ta nói nhỏ với nhau thôi, em làm sai bị anh phạt cũng không sao hết.”

Hứa Hằng Châu xoa xoa đầu cậu không nói gì. Đứa nhỏ nhà anh ngoan như vậy sao có thể làm sai chuyện gì được, cho dù có làm sai, anh cũng sẽ không phạt cậu, làm sao nỡ đây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn