Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 87

Sáng hôm đó, Trần Lão Tam ăn xong bữa sáng lau miệng, dặn dò vợ mình: “Hôm nay Tiểu Ngõa không cần đi làm đồng, bảo nó dẫn bà đến căn nhà đó, bà giúp người ta dọn dẹp cho sạch sẽ.”

Vợ Trần Lão Tam nhớ lại gần nửa cân đường trắng mà cha con họ mang về hôm qua, nụ cười trên mặt không thể kiềm lại: “Được, tôi đi ngay đây, đảm bảo dọn dẹp sạch bong kin kít.”

“Mang theo cả tấm ván ở sân sau nữa.” Trần Lão Tam nói thêm một câu. Hôm qua ông xem rồi, trong phòng đó không có giường, tấm ván đó vốn dĩ chuẩn bị dùng để lắp giường mới cho Trần Tiểu Ngõa, bây giờ cứ cho thanh niên trí thức Hứa dùng trước, như vậy cũng không tính là chiếm lợi của người ta.

Trần Lão Tam vác cuốc đi làm đồng, con trai cả lập tức dẫn vợ ông đi về phía căn nhà dưới chân núi. Mùa này công việc đồng áng không nhiều, vợ và con trai xuống đồng cũng không tính được bao nhiêu điểm công lao động, Trần Lão Tam mới nỡ để họ đi dọn nhà vào ban ngày.

Nhà Trần Kiến Dân, Phạm Lệ cũng chuẩn bị lên đường đi dọn nhà, cậu con trai út Thiết Ngưu chạy vào, bám vào quần cô gọi: “Mẹ, mẹ, con còn muốn ăn đường, cho con ăn một tí nữa đi.”

Phạm Lệ bị thằng bé làm phiền đến đau đầu nhưng trong lòng vẫn vui vẻ. Tối hôm qua, chồng cô ta mang về một gói đường trắng nhỏ, nói là do đi giúp người ta mấy tối xong được cho khiến Phạm Lệ vô cùng bất ngờ.

Cô lúc đó liền vào bếp múc một bát nước nóng, sau khi về phòng liền múc nửa muỗng đường cho vào hòa tan. Một bát nước đường ngọt lịm, cô và chồng mỗi người uống một ngụm, phần còn lại chia hết cho mấy đứa con, khiến mấy đứa trẻ vui mừng khôn xiết.

Giờ thì đã nếm được mùi vị rồi nên thèm, từ sáng ngủ dậy đã quấn lấy cô đòi đường.

“Đừng nói to!” Phạm Lệ che miệng con trai, nhìn ra ngoài nhà. Hôm qua chỉ có nhà họ và nhà chú Ba được chia đường, nhà anh cả chẳng có gì. Nếu để chị dâu cả nghe thấy rồi đòi cô chia cho mấy đứa cháu thì sao? Đường nhà mình ăn còn không đủ, sao nỡ cho con người khác.

“Cho con ăn một miếng nữa thôi, không được đòi nữa, đòi nữa là sau này không có đâu.” Phạm Lệ nói với con trai út.

Thiết Ngưu lập tức gật đầu, chỉ cần được ăn đường thì mẹ nói gì cũng nghe theo.

Phạm Lệ mở tủ khóa ra, lật tìm gói giấy giấu kỹ rồi bốc một nhúm đường nhỏ cho vào cái miệng đang há hốc của Thiết Ngưu.

“Có ngọt không?” Phạm Lệ cười hỏi.

Thiết Ngưu ngậm đường, mê tít đến híp cả mắt lại, ra sức gật đầu.

Phạm Lệ cười cười, l**m ngón tay vừa bốc đường, vẫn còn chút vị ngọt. Cô cất đường lại, khóa tủ cẩn thận, đuổi Thiết Ngưu đang nhìn chằm chằm vào tủ với ánh mắt lưu luyến không rời đi chỗ khác chơi, rồi vào bếp lấy đồ chuẩn bị lên đường.

Cô lấy ra một cái vại sành không dùng đến của nhà mình từ trong bếp, chuẩn bị mang cái này đi. Chồng cô nói với cô, Trần Lão Tam nói cho nhà họ một tấm ván để lắp giường, vậy cô cũng không thể đi tay không. Thanh niên trí thức Hứa kia là người rộng rãi, gây dựng quan hệ tốt với anh chắc chắn không sai.

Bước ra khỏi bếp, vừa lúc đụng phải Trần Hạnh vừa ra khỏi phòng, hai chị em dâu nhìn nhau, tâm ý tương thông đi đến cùng một chỗ.

Trần Hạnh cũng không đi tay không, cô ấy xách theo một cái xô, còn mang theo hai cái giẻ lau, chuẩn bị lát nữa dọn dẹp xong sẽ để lại cái xô đó.

Hai người đi ra lại gặp vợ Trần Hỷ, tức là thím tư của Trần Hạnh. Ba người cùng chung đích đến nên dứt khoát đi cùng nhau, tiện thể phân công công việc trên đường.

Các bà vợ nông thôn đều là những người làm việc nhà từ nhỏ đến lớn, tay chân người nào cũng nhanh nhẹn hơn người. Chỉ trong một buổi sáng, toàn bộ căn nhà đã được dọn dẹp tinh tươm.

Tuy nhìn qua vẫn còn hơi trống trải, đồ đạc cần phải sắm sửa thêm nhiều, nhưng ít nhất dọn vào ở là không thành vấn đề, nhìn đã giống một tổ ấm rồi.

Trưa Hứa Hằng Châu theo lời trưởng thôn đến xem thì thấy là căn nhà đã dọn dẹp xong tinh tươm. Trong phòng ngủ mới lắp một cái giường, bên trên trải đầy rơm rạ mới, đây là vợ Trần Hỷ mang từ nhà mình sang.

Đống đồ linh tinh vốn có trong bếp được gom lại đặt gọn ở góc tường. Đó là đồ cũ lão Lâm để lại, có một số thứ kỳ quái, mấy bà vợ nghĩ để lại đốt thay củi cũng được nên giữ lại.

Nửa bên phòng bếp, bếp lò đã được sửa sang lại, tuy không có nồi nhưng có đặt một cái vại sành. Góc tường đặt một cái xô nước, bên trong đã múc đầy nước.

“Cậu xem có được không.” Trần Hữu Sơn hỏi. Ông thấy căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, trong lòng cũng thấy hài lòng. Dù sao đây là việc ông nhận làm, còn có hai người con trai ông tham gia, làm tốt thì ông cũng được nở mày nở mặt.

“Được rồi ạ.” Hứa Hằng Châu hài lòng gật đầu, anh vốn đang nghĩ tìm cách mua một cái giường, giờ thì đã được làm xong hết rồi. Hơn nữa còn dọn dẹp sạch sẽ, họ chỉ cần xách hành lý đến là có thể ở được.

“Trưởng thôn, thật sự đã làm phiền chú quá nhiều rồi ạ. Hôm nay cháu sẽ dẫn em trai chuyển đến ở ngay.” Hứa Hằng Châu nói: “Buổi chiều cháu xin phép không ra đồng nữa, đi nhặt ít củi khô hay gì đó.”

Trần Hữu Sơn nói: “Được, tôi sẽ nói với Trần Phúc một tiếng, bảo cậu ta chỉ tính cho cậu điểm công lao động nửa ngày thôi.”

Hứa Hằng Châu trầm ngâm một lát, nghi ngờ nói: “Trưởng thôn, cháu thấy giường trong phòng và những thứ khác đều khá mới, chắc không phải là đồ vốn có trong căn nhà này…”

Trần Hữu Sơn biết ý anh là gì, phẩy tay nói: “Mấy cân đường trắng cậu cho quá nhiều, họ cầm thấy nóng tay, thêm chút đồ đạc là phải đạo.”

Hứa Hằng Châu suy nghĩ một chút, nói: “Trưởng thôn, không biết chú có tiện nói cho cháu biết là những nhà nào đã giúp đỡ không ạ? Cháu muốn đến chào hỏi một chút.”

Thù lao anh đưa ra quả thực là vượt quá mức trung bình ở địa phương, nhưng những gia đình kia có thể làm được đến mức này chứng tỏ tâm địa đều không xấu, có thể qua lại. Anh và Hướng Thần mới đến, nếu không có gì bất trắc sẽ phải ở lại nhiều năm, việc tạo mối quan hệ tốt với người địa phương là cần thiết. Đây chính là một cơ hội.

Trần Hữu Sơn cười ha hả hai tiếng: “Chào hỏi gì chứ, cứ ghé chơi thôi. Cậu muốn đi thì không thành vấn đề, tôi dẫn đường cho cậu.”

“Vâng, vậy chú xem khi nào có thời gian thì chúng ta cùng đi nhé ạ.” Hứa Hằng Châu nói.

Xem xong căn nhà, Hứa Hằng Châu và Trần Hữu Sơn cùng nhau quay về. Trên đường, Trần Hữu Sơn giới thiệu sơ qua tình hình mấy hộ gia đình đã giúp anh sửa nhà. Ông còn cố ý nói rõ chuyện xảy ra lúc ban đầu tìm người, bày tỏ không phải ông muốn chiếm lợi mà nhét con trai mình vào.

Hứa Hằng Châu liên tục nói lời cảm ơn, nói mình hiểu rõ, sau đó lại trò chuyện bên lề với Trần Hữu Sơn, kín đáo tìm hiểu thêm về tình hình gia đình ông.

Trở lại ký túc xá thanh niên trí thức, Hướng Thần nghe nói hôm nay có thể dọn nhà, vui mừng quay hai vòng tại chỗ.

Các thanh niên trí thức khác nghe thấy thì lần lượt đến chúc mừng. Hứa Hằng Châu lịch sự đáp lời, sau đó cùng Hướng Thần thu dọn hành lý.

Mới chỉ ở có hai, ba ngày, ở khu thanh niên trí thức ngoài Lâm Gia Ngôn và Cao Dương ra thì những người khác họ đều không thân thiết gì, chia tay chỉ cần nói một tiếng là xong, cũng đỡ phiền phức.

Lâm Gia Ngôn đến giúp Hứa Hằng Châu bó chăn, thấy Hướng Thần mắt cong cong, dáng vẻ như vừa thoát khỏi bể khổ, anh ấy không cam lòng xán lại gần: “Thần Thần à, anh nói cho em biết nhá, chỗ đó hẻo lánh lắm luôn. Nếu em sợ thì cứ quay về đây, ở với anh, anh chăm sóc em.”

Hướng Thần bĩu môi, ánh mắt liếc xéo về phía giường ngủ, cố ý chọc tức anh ấy: “Em không thèm về đâu nhá, ở với anh lỡ bị ướt chăn thì sao?”

Mặt Lâm Gia Ngôn hơi méo mó, bị Hướng Thần chọc đến mức không nói nên lời.

Anh ấy cũng thật xui xẻo. Hôm qua Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân đánh nhau, ai cũng bị thương. Vết thương trên sống mũi La Vĩ Dân được bác sĩ Diêu trong thôn xem thấy không ổn nên đã đi lên huyện. Giả Văn Tinh không biết là vì không tin tưởng y thuật của bác sĩ Diêu hay muốn trốn việc nên cũng đi theo.

Hai người đến bệnh viện huyện khám bệnh, mãi đến hôm nay mới quay về. Vừa về đến, La Vĩ Dân lập tức xách chăn nệm của Giả Văn Tinh ném ra ngoài, sống chết không chịu ngủ cùng hắn ta nữa.

Buổi trưa các thanh niên trí thức vừa về, liền đối mặt với một vấn đề khó khăn: ai sẽ ngủ cạnh Giả Văn Tinh. Các thanh niên trí thức nhìn nhau, không ai muốn, dù sao tấm gương La Vĩ Dân còn bày ra đó.

Cuối cùng, có người đề nghị, để Giả Văn Tinh ngủ chỗ sát tường, như vậy ít nhất chỉ có một người phải ngủ cạnh hắn ta. Hơn nữa, vì là quay vòng luân phiên, nên mỗi người chỉ phải ở đó một đêm, ai cũng không bị thiệt, chỉ xem ai xui xẻo trúng giải đặc biệt ngủ cạnh hắn ta mà thôi.

Đề nghị này nhanh chóng được thông qua, chỉ có hai người tối nay ngủ sát tường phản đối. Xui xẻo thay, trong đó có Lâm Gia Ngôn, anh ấy bốc thăm với người còn lại, anh ấy còn xui xẻo hơn người kém xui xẻo thứ hai một chút, tối nay anh ấy phải ngủ cạnh Giả Văn Tinh.

Lâm Gia Ngôn sống không còn gì luyến tiếc, Hứa Hằng Châu không chút đồng cảm cười lớn một trận, trong lòng đắc ý: “Đáng đời, ai bảo cậu cứ đòi dụ dỗ em trai tôi.”

Hứa Hằng Châu đã chuẩn bị sẵn, hành lý không tháo ra nhiều, bây giờ cũng không cần thu dọn nhiều, anh cậu và Hướng Thần nhanh chóng thu xếp xong. Chào tạm biệt các thanh niên trí thức, họ vác hành lý chuẩn bị rời đi.

Lâm Gia Ngôn và Cao Dương giúp xách hành lý, đến nơi, hai người đi vòng quanh căn nhà hai lượt, ngưỡng mộ nói: “Thật sự rất tốt đấy, ngoại trừ hơi xa một chút, tốt hơn ký túc xá thanh niên trí thức của chúng ta nhiều.”

Hứa Hằng Châu cười cười không tiếp lời, nếu không tốt, anh phí sức xoay xở để dọn nhà làm gì?

Lâm Gia Ngôn và Cao Dương đặt hành lý xuống, thấy anh bận rộn dọn dẹp, cũng không tiện ngồi lâu, liền chào tạm biệt trước.

Từ lúc bước vào nhà, mắt Hướng Thần không hề rảnh rỗi, cậu nhìn ngó khắp nơi, thấy chỗ nào cũng tốt. Tuy căn nhà này, đừng nói là so với nhà cậu ở hiện đại, ngay cả nhà được phân ở thành phố cũng không bằng, nhưng trong mắt cậu nó vẫn rất tốt, vì đây là nhà của cậu và anh trai cậu.

Nhà nên là một nơi riêng tư, thoải mái, không giống ở ký túc xá thanh niên trí thức, ngay cả ăn một cái bánh bao cũng phải lén lút, nói chuyện gì cũng không tiện, quá là ức chế.

“Dọn dẹp một chút đã rồi chúng ta đi nhặt ít củi.” Hứa Hằng Châu lấy ra một tấm ga giường, bọc rơm rạ trên giường lại cho chắc chắn trước, tránh lúc ngủ bị bung ra.

Sau đó lại lấy chiếc chăn mà hai người dùng ở khu thanh niên trí thức lót ở dưới, bên trên lót thêm một chiếc chăn dày rồi mới trải ga giường sạch sẽ lên. Ngồi xuống là thấy mềm mại ấm áp, hẳn là lúc ngủ sẽ rất ấm.

“Đợi anh nghiên cứu xem làm sao xây lò sưởi đã, năm sau tranh thủ thời gian xây một cái, mùa đông sẽ không bị lạnh.” Hứa Hằng Châu nói.

Hướng Thần đang tỉ mỉ vuốt phẳng những nếp nhăn trên ga giường, nghe vậy ngẩn ra một chút, mới nhớ ra anh trai cậu đang nói đến loại lò sưởi Đông Bắc mà cậu từng xem trên TV.

“Oke luôn, em còn chưa ngủ lò sưởi bao giờ.” Hướng Thần cười nói.

Trước khi xuyên không, lò sưởi chỉ có thể thấy ở một số vùng nông thôn phía Bắc. Sau khi xuyên không, ở khu vực giáp ranh giữa Nam và Bắc này, cậu không biết là chỉ riêng chỗ họ không có hay cả vùng đều không có, dù sao cậu chưa từng thấy.

Hứa Hằng Châu thấy cậu vui vẻ, cũng cười theo: “Đói không, ăn chút gì đã.”

Hướng Thần gật gật đầu. Lúc ở khu thanh niên trí thức, họ ăn theo số đông nên chỉ gặm hai cái bánh ngô, nhưng ăn rất qua loa, căn bản là chưa no bụng.

Hứa Hằng Châu đóng cửa lại, lấy từ trong không gian ra một cái bàn, hai cái ghế đẩu. Sau đó lại lấy ra một ít thức ăn, hỏi qua ý kiến Hướng Thần, một thau lớn thịt bò luộc, một đĩa cá kho tàu, một đĩa khoai tây thái sợi chua cay, cộng thêm một bát canh tam tiên, và một nồi cơm.

Những món này đều do Hứa Hằng Châu làm sẵn và cho vào không gian từ trước, hai người họ ăn như thế này đã rất thịnh soạn rồi.

Hướng Thần tuy không kén ăn, nhưng có đồ ngon thì ai muốn ăn đồ thô rát cổ đâu. Thịt bò luộc cay nồng, mềm ngon, đặc biệt hao cơm. Rau ăn kèm bên trong cũng có hương vị đặc trưng, thỉnh thoảng lại thêm một miếng cá mềm, chấm chút nước canh ăn vào thật là thơm vô cùng. Nếu không sợ bị mắc xương cá, cậu đã muốn trộn cá với cơm để ăn rồi.

Ăn nhiều thịt, lại ăn thêm một chút khoai tây thái sợi để giảm độ ngấy. Hướng Thần rất thích ăn khoai tây, làm kiểu nào cậu cũng thích.

Nhờ mấy món ăn này, Hướng Thần đã ăn liền tù tì hai bát cơm, nếu không phải Hứa Hằng Châu cản lại, cậu có thể ăn thêm nửa bát nữa.

“Lâu lắm rồi không được ăn đã miệng như vậy.” Hướng Thần thả lỏng trên ghế cảm thán: “Ước gì ngày nào cũng được ăn như thế này.”

Hứa Hằng Châu cất đồ vào không gian rồi bảo Hướng Thần qua giường ngồi, cất luôn cả bàn ghế đi. Để thận trọng thì tốt hơn là không nên để những thứ vốn không có trong căn nhà này của họ ở bên ngoài.

“Yên tâm, anh vẫn đủ khả năng nuôi em ăn uống no đủ.” Hứa Hằng Châu cười nói: “Trước đây ở gần người khác còn phải đề phòng hàng xóm, bây giờ em muốn ăn thế nào thì ăn thế đó, muốn ăn gì cũng được.”

Hứa Hằng Châu mang theo cả một không gian toàn vật tư, nói chuyện đầy tự tin.

Hướng Thần vui vẻ mắt cong cong, nói ngọt ngào: “Anh, anh tốt thật.”

Hứa Hằng Châu được dỗ dành vui vẻ, nhưng trên mặt lại cố tỏ ra nghiêm túc: “Đừng có dỗ anh, một chút đồ ăn ngon đã dụ được em rồi. Nếu người khác cho em ăn có phải em cũng thấy họ tốt không?”

Hướng Thần kêu oan, rũ mắt xuống, vẻ ấm ức nói: “Em là loại người như vậy sao? Em không cần đồ người khác cho nhé, em chỉ cần của anh thôi.”

Hứa Hằng Châu không nhịn được nữa, khóe miệng nhếch lên, không nói lời an ủi nào, nhưng lại lấy ra món ăn vặt yêu thích của cậu từ trong không gian, bảo cậu để dành ăn dần.

Ăn trưa xong, hai người nghỉ ngơi một lát. Hứa Hằng Châu tìm vài viên đá để lắp một cái bếp nhỏ. Cái vại sành trong bếp không lớn, không hợp với bếp lớn, anh còn phải tìm cách kiếm một cái nồi.

Nồi ở thời đại này đều to, dày và nặng, phải dùng phiếu công nghiệp mới mua được, là một trong những tài sản quan trọng của các gia đình nông thôn. Trong không gian của Hứa Hằng Châu cũng có nồi nhưng hơi khác biệt so với hiện tại. Mấy thứ như nồi chống dính, nồi không khói còn không bằng một cái nồi sắt lớn nặng nề.

“Anh, anh xem cái này là cái gì?” Hướng Thần đang dọn dẹp trong bếp thì đột nhiên cầm một thứ chạy ra.

Hứa Hằng Châu nhìn kỹ vật trên tay cậu, đó là một vòng tròn làm bằng tre, còn nối với một vài bộ phận nhỏ khác, đã mục nát sắp rụng.

“Hình như là một cái bẫy vòng.” Hứa Hằng Châu nói.

Hướng Thần nghi hoặc: “Bẫy vòng là gì ạ?”

“Bẫy di động để đặt trong rừng núi, có thể bẫy các loài động vật nhỏ.” Hứa Hằng Châu giải thích: “Chủ cũ của căn nhà này biết săn bắn, đây chắc là đồ cũ của ông ấy.”

Hướng Thần tỏ ra thích thú: “Cái này còn dùng được không?”

Hứa Hằng Châu cầm lấy nghịch một chút, đồ làm bằng tre không chắc chắn, bộ phận quan trọng đã hỏng nên không dùng được nữa. Nếu là đồ sắt thì còn có giá trị sửa chữa, cái này thì không còn tác dụng gì. Nhưng nếu là đồ sắt thì cũng không còn ở lại đây, chắc chắn đã bị người trong thôn lấy đi rồi.

Hướng Thần nghe anh nói không dùng được thì hơi buồn bã. Hứa Hằng Châu an ủi cậu: “Đợi chúng ta ổn định chỗ ở rồi anh sẽ bắt thú hoang cho em. Gà rừng hầm canh rất ngon đấy.”

Mắt Hướng Thần sáng lên: “Cả thỏ con nữa!”

Hứa Hằng Châu hứa hẹn ngay: “Được, thỏ con, anh cho em nuôi hai con.”

Anh thầm cười trong lòng, rốt cuộc vẫn là tính trẻ con, thích động vật nhỏ đáng yêu. Tuy nhiên là con trai thì sau này vẫn nên kiếm cho cậu một con chó con nuôi thì hơn, nuôi thỏ thì ra thể thống gì.

Hướng Thần vẫn đang đắm chìm trong sự phấn khích, lẩm bẩm nói: “Nghe nói thỏ sinh sản cực nhanh, nuôi hai con sẽ thành rất nhiều, rất nhiều con. Thỏ quay, thỏ kho tàu, đùi thỏ cay, thịt thỏ khô, thỏ viên cay tê… Anh, mỗi ngày chúng ta làm một món đi!”

Hứa Hằng Châu: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn