Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 86

Trong phòng im lặng không ai nói gì, mấy người, bao gồm cả hai người con trai của Trần Hữu Sơn, đều mở to mắt nhìn đường trắng, rồi nhìn trưởng thôn, trong lòng đã có suy đoán nhưng không dám tin.

Ngay cả khi họ đi giúp người trong thôn xây nhà cũng chỉ được lo một bữa cơm, hơn nữa còn phải làm việc cả ngày, đồ ăn cũng chỉ là cháo bột ngô, khoai lang—những thứ thường ăn. Đây là đường trắng đó, phải có phiếu đường thì hợp tác xã mua bán mới bán cho họ! Một năm họ cũng không được ăn đường vài lần đâu đó. Giờ chỉ sửa một cái mái nhà, cũng không chiếm dụng thời gian làm việc đồng áng mà chỉ là tan ca buổi chiều đi làm qua loa một chút, sao lại cho họ đường trắng?

Trần Tiểu Ngõa l**m môi, mắt không chớp nhìn đường trắng trên bàn. Lần cuối thằng bé được ăn đường là nửa năm trước, nó về nhà bà ngoại, bà ngoại lén pha cho nó một chén nước đường, chỉ cho nửa muỗng đường mà thật sự rất ngọt! Hương vị đó đến bây giờ nó nhớ lại vẫn còn ch** n**c miếng.

Trần Kiến Thiết, con trai út của Trần Hữu Sơn, mở lời trước, mắt không rời khỏi đường trắng trên bàn, lắp bắp nói: “Cha, cha ơi, chỗ đường này…”

Những người khác cũng nhìn Trần Hữu Sơn bằng ánh mắt thèm thuồng, chỉ mong ông ấy có thể cho một lời khẳng định.

Trần Hữu Sơn khẽ ho một tiếng, gõ gõ mặt bàn: “Đường trắng này là do đồng chí Hứa mới đến kia đưa cho để cảm ơn các cậu giúp cậu ấy sửa nhà, nhờ tôi chuyển những thứ này cho các cậu.”

Trần Lão Tam run run miệng, kinh ngạc nói: “Thật sự cho chúng tôi à!”

“Tôi còn lừa anh làm gì?!” Trần Hữu Sơn trừng mắt nhìn ông ấy, “Nếu anh không cần cũng được, cứ coi như không có chuyện này.”

“Muốn, muốn, muốn.” Trần Lão Tam nói liên tục, bị trưởng thôn cười mắng vài câu cũng không giận, vui vẻ nhìn đường trắng trên bàn, mắt như dán chặt vào đó.

“Bà nó, mang cái cân gạo của bà ra đây tôi dùng chút.” Trần Hữu Sơn lớn tiếng gọi với vào trong bếp.

Ông gọi người vào phòng chính nói chuyện, người nhà đều không dám vào. Vợ ông là Lưu Thúy và mấy cô con dâu đều trốn trong bếp, chỉ chờ ông bàn xong việc để còn dọn bàn ăn cơm trong phòng chính.

“Đến đây, đến đây.” Lưu Thúy nghe tiếng chồng gọi thì vội vàng đi vào hũ đựng bột ngô lấy chiếc cân nhỏ bên trong ra.

Nói là hũ đựng gạo, thực ra bên trong không đựng gạo mà đựng bột ngô. Loại cân nhỏ dùng để cân lương thực này đa số các gia đình đều có. Mỗi bữa ăn bao nhiêu đều phải tính toán, đặc biệt là mấy năm đói kém này, nhà nào cũng phải tính kỹ số lương thực ăn hàng ngày.

Nhưng ở nhà trưởng thôn, Lưu Thúy không phải là một bà mẹ chồng khó tính, đối xử với mấy cô con dâu cũng rộng lượng. Thường ngày mấy cô con dâu thay phiên nhau nấu cơm cũng hiếm khi dùng đến cân gạo mà đều áng chừng đại khái. Chiếc cân để trong hũ đựng bột ngô cũng chỉ là đồ trưng bày.

“Cái ông già này, tối rồi không cho người ta về ăn cơm mà không biết bày vẽ cái gì nữa.” Lưu Thúy lầm bầm một câu, mấy cô con dâu không dám tiếp lời, nhìn bà cầm chiếc cân gạo ra khỏi bếp.

“Chị dâu cả, chị nói xem cha cần cân gạo để làm gì?” Lưu Thúy vừa đi, cô con dâu thứ hai Phạm Lệ liền hoạt bát hẳn lên, rón rén đến bên cạnh chị dâu cả Trần Chiêu Đệ thì thầm.

“Chị biết làm sao được.” Trần Chiêu Đệ cầm cái kẹp than chọc chọc vào bếp lò, đè lửa xuống một chút, chỉ để lại lửa nhỏ giữ ấm cơm trong nồi.

Phạm Lệ không hỏi ra được kết quả gì từ chị dâu cả, quay người đi tìm Trần Hạnh. Trần Hạnh là con dâu út của Trần Hữu Sơn, là chị họ ruột của Triệu Cầm Cầm.

“Bé Hạnh, chú em chẳng phải cũng ở trong đó sao, em có biết gì không?”

Động tác trên tay Trần Hạnh dừng lại, nở một nụ cười gượng: “Chị dâu, trong đó đâu phải chỉ có một mình chú em. Vả lại, chị còn không biết thì làm sao em biết được.”

Nói xong không đợi Phạm Lệ lên tiếng, Trần Hạnh vội vàng lau tay rồi nói với Trần Chiêu Đệ: “Chị dâu cả, em vào nhà xem Mao Đản một chút, thằng bé ở một mình em không yên tâm.”

Trần Chiêu Đệ đồng ý xong, Trần Hạnh liền chạy đi ngay như thể có chó đuổi phía sau. Trần Chiêu Đệ là chị dâu cả có thể không để ý đến Phạm Lệ, nhưng cô là dâu út, cứ phải nghe chị dâu hai lải nhải bên tai, thật sự phiền không chịu nổi.

Trong phòng chính, Trần Hữu Sơn cầm chiếc cân gạo nhỏ, đang cẩn thận cân đường dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người.

“Một cân hai lạng.” Trần Hữu Sơn cho những người khác xem qua vạch chia trên cân.

Mấy người rướn dài cổ ra xem xong, trong lòng lập tức bắt đầu tính toán xem mình có thể được chia bao nhiêu. Tổng cộng có năm người bọn họ đi làm, mỗi người 2 lạng rưỡi thì phải có 1 nhà chịu thiếu nửa lạng. Thật ra, ai mà bị thiếu nửa lạng này trong lòng cũng thấy không thoải mái.

Thực ra lúc đóng gói, Hứa Hằng Châu là gói theo một cân kí nguyên vẹn, mỗi gói một cân nhưng giấy gói không đủ chắc chắn, anh theo thói quen thêm vào để phòng hao hụt, nên mỗi gói đều dư ra một chút.

“Năm người các cậu, Tiểu Ngõa tính là nửa sức lao động nên chỉ chia 2 lạng thôi nhé, những người còn lại chia 2 lạng rưỡi, được không.” Trần Hữu Sơn thấy mọi người đều im lặng, biết họ đang chờ mình liền trực tiếp mở lời.

Anh em Trần Kiến Dân, Trần Kiến Thiết, cùng với Lưu Thúy cầm cân đi vào đứng bên cạnh đều thở phào nhẹ nhõm. Họ chỉ sợ Trần Hữu Sơn lại muốn giữ sĩ diện, bắt các con trai mình chịu phần ít hơn.

Trần Lão Tam nghe mà hơi ê kẽ răng, trong lòng hơi không cam tâm nhưng cũng biết đây là phương pháp công bằng nhất. Nghĩ lại, vốn dĩ ông đưa Trần Tiểu Ngõa đến giúp cũng không tính toán lấy lợi lộc gì, chỗ đường trắng này đã là niềm vui bất ngờ rồi, nhà ông còn được chia hai phần đấy! Nghĩ vậy, trong lòng ông lại thấy thoải mái.

“Được, cứ chia như vậy đi.” Trần Lão Tam thay Trần Tiểu Ngõa đáp lời. Những người khác không còn gì để nói, bên ông đã đồng ý, vậy là có thể chia đường rồi.

Trần Hữu Sơn thấy họ đều đồng ý liền cầm cân bắt đầu chia đường. Một người giữ cân, một người ôm gói giấy đổ vào đĩa cân. Một hạt đường văng ra ngoài cũng khiến người ta tiếc nửa ngày, vội vàng nhặt lên.

Chia làm năm phần, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười tươi rói. Trần Tiểu Ngõa nhận được phần của mình thì nóng lòng nhón một nhúm đường nhỏ nhét vào miệng, vui vẻ đến híp cả mắt lại.

Trần Lão Tam không vui vẻ gì đánh nhẹ thằng bé một cái, nhưng nụ cười trên mặt ông vẫn không thể ngừng lại.

Trần Hỷ cầm gói giấy mừng rỡ không biết phải làm sao cho phải, chuyện hôm nay đối với ông ta mà nói thật sự như một giấc mơ. Ông ta bây giờ mới hiểu tại sao anh cả lại dặn dò nhất định phải đi giúp đỡ.

“Cái này, cái này thật ngại quá.” Trần Hỷ xoa xoa tay, đột nhiên hỏi Trần Hữu Sơn: “Trưởng thôn, thanh niên trí thức Hứa khi nào sẽ dọn vào ở ạ?”

Trần Hữu Sơn nói: “Hôm nay trời tối rồi, ngày mai tôi sẽ nói với nó. Chắc là dọn vào lúc trưa hoặc tối.”

Trần Hỷ lập tức nói: “Vậy tôi đi dọn dẹp lại nhà cho thằng bé một chút. Nó là một thanh niên trẻ đến từ thành phố làm sao biết làm những việc này. Tôi sẽ gọi vợ tôi đi giúp thằng bé sửa soạn lại đồ đạc trong nhà một chút.”

Trần Lão Tam nghe vậy, lập tức đồng tình: “Đúng, trong nhà thằng bé chẳng có gì cả, phải làm sao kiếm được mấy vật dụng hữu ích. Nhà tôi còn có tấm ván đã làm sẵn, ngày mai tôi sẽ đi lắp cho thằng bé một cái giường.”

Anh em họ Trần nhìn nhau, nói: “Chúng tôi cũng đi.”

Trần Hữu Sơn ngẫm nghĩ một chút, cũng phải. Chỉ có căn nhà không thì không được, đồ đạc trong nhà đã bị người ta lấy hết từ lâu rồi, sao ông lại quên mất chuyện này chứ.

“Ngày mai tôi sẽ đi nói chuyện với thanh niên trí thức Hứa xem cậu ta nói sao.” Trần Hữu Sơn nói.

Mấy người thỏa thuận xong thì cầm phần đường trắng của mình vui vẻ về nhà. Cửa nhà Trần Hữu Sơn vừa đóng lại, Lưu Thúy còn chưa kịp lo chuyện cơm nước thì vội vàng đi qua đòi hai người con trai giao nộp phần đường trắng mà họ vừa được chia.

Nhà mấy đứa con trai nhà họ vẫn chưa tách ra ở riêng, ngày thường vẫn sống cùng nhau, tiền bạc và lương thực kiếm được đều phải nộp lên. Nhưng thứ tốt như này vừa đến tay đã phải giao ra, trong lòng anh em họ Trần vẫn có hơi không vừa ý.

“Để đó đi.” Trần Hữu Sơn lên tiếng: “Tẹo đường thế thì làm được gì, cứ để chúng nó mang về pha nước đường uống.”

“Ăn cơm thôi.” Lưu Thúy không cam lòng phẩy tay, đi ra ngoài gọi các con dâu mang cơm ra.

Lúc này ở ký túc xá thanh niên trí thức đã ăn cơm xong. Hứa Hằng Châu ngồi đầu giường trên đống chăn nệm của mình, Hướng Thần đang sốt sắng xoa bóp cánh tay, đấm lưng cho anh.

Hôm nay anh làm việc cả ngày, tuy thể lực tốt vẫn chống đỡ được, nhưng cơ thể khó tránh khỏi cảm giác không thoải mái. Lúc đi lấy nước, Hướng Thần thấy anh vung vẩy cánh tay, biết anh bị mỏi liền lập tức đề nghị xoa bóp cho anh.

Đứa nhỏ nhà mình xót mình, Hứa Hằng Châu trong lòng ngọt ngào, nghĩ rằng bất kể cậu xoa bóp thế nào thì tấm lòng này cũng đủ khiến anh hưởng thụ rồi.

Vốn dĩ Hứa Hằng Châu nên nằm xuống, nhưng lúc này các thanh niên trí thức khác vẫn chưa ai lên giường, họ quá nổi bật cũng không tốt. Vì vậy anh bàn với Hướng Thần cứ đấm lưng một chút là được.

Thế là có cảnh tượng hiện tại, Hướng Thần xoa bóp tay cho Hứa Hằng Châu xong thì nửa quỳ phía sau lưng anh đấm lưng, thỉnh thoảng còn hỏi một câu: “Có mạnh quá không anh?” “Có thoải mái không anh?”

Các thanh niên trí thức khác nhìn thấy mà thèm thuồng, nhưng em trai người ta đấm lưng cho anh trai, họ cũng không thể nói gì, cùng lắm chỉ có hai người tính cách không tốt chua ngoa vài câu, nói Hứa Hằng Châu không chịu được khổ chỉ thích hưởng thụ.

Lâm Gia Ngôn ghen tị muốn chết, anh ấy xán lại gần hai người xem xét hồi lâu, hậm hực nói với Hứa Hằng Châu: “Sao tôi lại không có một đứa em trai như vậy nhỉ? Tri kỷ quá đi mà.”

Hứa Hằng Châu lộ vẻ đắc ý, nhưng lại phải giả vờ không bận tâm: “Ôi, cũng hết cách rồi, nó bảo tôi làm việc vất vả cứ đòi đấm lưng cho tôi, cản cũng không được.”

Lâm Gia Ngôn tức đến cười ra tiếng, cố ý nói với Hướng Thần: “Thần Thần à, em xem anh trai em chỉ biết sai vặt em thôi. Em qua làm em trai anh đi, anh chắc chắn sẽ đối xử tốt với em hơn cách nó đối xử với em.”

Anh ấy nghe Hứa Hằng Châu gọi Hướng Thần là “Thần Thần” liền gọi theo.

Kết quả nói xong, không đợi Hứa Hằng Châu lên tiếng, Hướng Thần đã nhào tới phía trước, ôm chặt lấy Hứa Hằng Châu từ phía sau, cảnh giác nhìn Lâm Gia Ngôn, hậm hực nói: “Anh trai em đối xử với em tốt nhất, em chỉ cần một mình anh ấy thôi!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn