Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 85

Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân chính thức kết thù.

Sau vụ lộn xộn sáng sớm nay, cuối cùng cả hai đều bị thương. Giả Văn Tinh bị La Vĩ Dân đánh cho thành mắt gấu trúc, còn sống mũi La Vĩ Dân thì bị đầu Giả Văn Tinh húc lệch. Nếu các thanh niên trí thức khác không kịp thời ngăn lại, hai người có lẽ đã đánh nhau to hơn rồi.

Gây chuyện đến mức này không thể đi làm được nữa. Trưởng thôn nhận được tin vội vàng chạy đến, vừa thấy lại là hai người này, sắc mặt liền không được tốt. Đối với trưởng thôn mà nói, ông không yêu cầu những đứa trẻ thành phố này phải giỏi giang đến mức nào nhưng ít nhất cũng phải an phận một chút, đừng gây chuyện. Hai người này thì hay rồi, đặc biệt là Giả Văn Tinh mới đến kia cứ như một con gà chọi, gặp ai cũng châm chọc. Đồng chí Hứa người ta mang theo cả con nít đến còn không nhiều chuyện phiền phức bằng hắn ta.

Trưởng thôn tìm hiểu tình hình, Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân mỗi người nói một kiểu, đều cho rằng lỗi là do đối phương. Mặc dù chuyện này theo trưởng thôn thấy La Vĩ Dân là vô duyên vô cớ gặp tai họa, nhưng gã ta lại là người ra tay đánh Giả Văn Tinh trước.

Cuối cùng đành phải phạt nặng cả hai, yêu cầu họ xin lỗi nhau, tự chi trả phí thuốc men. Cuối cùng, La Vĩ Dân lấy lý lẽ tranh cãi, yêu cầu Giả Văn Tinh giặt chăn nệm bị làm bẩn của mình.

Giả Văn Tinh còn muốn cãi chày cãi cối nói không phải mình, nhưng hắn ta lại không thể đưa ra bằng chứng tự chứng minh sự trong sạch của bản thân, cứ cố chấp không chịu buông thì trông rất trơ tráo. Thấy ánh mắt của trưởng thôn và các thanh niên trí thức khác đã thay đổi, Giả Văn Tinh như người câm ăn hoàng liên, có khổ mà không nói nên lời, đành phải chịu.

“Mau mau đi làm đi.” Trưởng thôn hòa giải xong thì nói với các thanh niên trí thức khác: “Trễ nữa thì buổi sáng khỏi đi luôn, đi cũng không được tính điểm công lao động.”

Các thanh niên trí thức vừa nghe liên quan đến điểm công lao động đều không còn bận tâm đến mâu thuẫn của Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân nữa, vội vàng đổ bữa sáng đã nguội lạnh vào bụng, gấp gáp chạy ra đồng làm việc. Phải biết rằng, họ làm bao nhiêu thì được ghi bấy nhiêu điểm công lao động. Đến lúc chia lương thực, nếu điểm công lao động không đủ thì lương thực được chia sẽ ít, mà ít lương thực thì sẽ không đủ ăn.

Đáng lẽ hôm nay Giả Văn Tinh phải đi ra đồng học làm một số công việc nhà nông đơn giản, nhưng lúc này, hắn ta đang ôm mắt kêu la oai oái. Trưởng thôn mặt đen lại, cho người gọi bác sĩ chân đất trong thôn đến khám cho hắn anh ta và La Vĩ Dân.

Bác sĩ họ Diêu bị gọi từ dưới đồng về trên tay còn dính đầy bùn đất. Tổ tiên nhà bác sĩ Diêu trước đây có người biết chút kiến thức y học, ông ấy học lỏm được một ít, có thể chữa trị đau đầu, cảm mạo, té ngã bong gân.

Bác sĩ Diêu rửa tay sạch sẽ xem xét tình hình của hai bệnh nhân, cuối cùng nói với trưởng thôn: “Cậu này không sao đâu, vài ngày nữa tự khỏi.” Ông ấy nói về Giả Văn Tinh trước. Giả Văn Tinh nghe xong chưa kịp vui mừng, đã thấy bác sĩ Diêu nhíu mày, nhìn La Vĩ Dân nói: “Trường hợp của cậu tôi không xử lý được, sống mũi bị lệch rồi, xương chỗ này nhỏ, tôi cũng chưa từng chữa cho ai tương tự. Cậu phải đi bệnh viện lớn khám, nếu không lành rồi cũng sẽ là một cái mũi vẹo.”

La Vĩ Dân kinh hoàng thất sắc. Tuy hắn ta không phải con gái không quá để ý đến ngoại hình, nhưng có cái mũi vẹo thì xấu xí đến mức nào!

La Vĩ Dân hoảng sợ đến mức run cầm cập, mãi mới trấn tĩnh lại được, vội vàng xin phép trưởng thôn nghỉ, muốn đi lên huyện khám bệnh.

Giả Văn Tinh thấy tình hình không ổn muốn chuồn đi, bị La Vĩ Dân tóm chặt lại: “Đền tiền, tao cần tiền thuốc men!”

Giả Văn Tinh mặt mày khổ sở: “Tôi không có tiền…”

La Vĩ Dân tức giận, suýt nữa vung nắm đấm đánh hắn ta thêm hai cái. Cuối cùng, trưởng thôn đau đầu không thôi lại tiếp tục hòa giải. La Vĩ Dân cắn chết không buông, đòi Giả Văn Tinh phải đưa tiền cho hắn ta đi khám bệnh, nếu không cũng sẽ đánh Giả Văn Tinh đến mức cũng có một cái mũi vẹo.

Giả Văn Tinh bị ép đến mức không còn cách nào, lật khoản tiền tiết kiệm được giấu kỹ từ dưới đáy hành lý ra. Lúc đưa cho La Vĩ Dân, hắn ta đau lòng đến phát khóc.

Thà tự đập nát đầu mình còn hơn. Giả Văn Tinh hối hận không thôi, thầm hận cái đầu mình quá cứng. Kết quả không những không được lợi lộc gì, còn phải bồi thường một khoản tiền lớn, đau xót chết đi được.

Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân ở lại ký túc xá thanh niên trí thức cãi nhau qua lại, các thanh niên trí thức khác đã sớm vác cuốc cầm xẻng ra đồng rồi.

Hôm nay Hướng Thần cũng đi theo. Tuy bây giờ cậu còn nhỏ, nhưng ở nông thôn, những đứa trẻ lớn bằng cậu, dù không ra đồng làm việc thì ở nhà cũng làm không ít việc nhà, như bổ củi, cắt cỏ nuôi heo, cho gà ăn, làm đủ thứ.

Hứa Hằng Châu dẫn Hướng Thần ra đồng không phải là để Hướng Thần đi làm việc. Cho dù là để lấy lòng người dân trong thôn, anh cũng sẽ không dùng cách này.

Là tự Hướng Thần muốn đi. Cậu nghĩ một mình ở ký túc xá thanh niên trí thức cũng chẳng có việc gì làm, nhìn Giả Văn Tinh thì ngứa mắt, chi bằng ra đồng xem anh trai làm việc.

Cậu có thể làm quen với địa điểm trong thôn, học trước cách làm việc. Xem nhiều hơn thì sau này đến lượt mình cũng sẽ không lúng túng.

Các thanh niên trí thức đi được nửa đường thì chia ra, mỗi người đến cánh đồng của đội mình. Đến đầu đồng, người trong thôn đã bắt đầu làm việc rồi, Trần Phúc cũng không rảnh rỗi. Tuy ông là đội trưởng sản xuất nhưng nếu không làm việc thì cũng không có điểm công lao động.

Ban đầu trưởng thôn cho người đến đồng gọi bác sĩ Diêu về, người đó lúc sau ở lại đồng luôn. Lúc này, mọi người đều đã biết chuyện xảy ra ở ký túc xá thanh niên trí thức.

Trần Phúc phân công công việc cho các thanh niên trí thức. Mùa đông là lúc ít việc nhất. Hứa Hằng Châu mới đến cũng không làm được việc khác, Trần Phúc phân cho anh một mảnh đất, bảo anh đi làm cỏ.

Các thanh niên trí thức nhận nhiệm vụ liền tản ra. Hứa Hằng Châu vác cuốc đi làm cỏ ở mảnh đất được phân. Trước khi đến, Hứa Hằng Châu đã đọc không ít sách nông nghiệp liên quan, hôm qua lại học một số công việc cơ bản với Lâm Gia Ngôn. Công việc đơn giản này, anh làm vẫn có vẻ ra hình ra dạng.

Khi Trần Phúc đến kiểm tra thấy anh làm việc tỉ mỉ thì không nhịn được gật đầu.

Mấy thanh niên trí thức mới đến, hai người bên kia sông ông không rõ, nhưng bốn người bên này, Giả Văn Tinh cứng đầu khỏi phải nói rồi, hai nữ thanh niên trí thức còn phải được người cầm tay chỉ việc, xem ra vẫn là Hứa Hằng Châu an phận nhất, làm việc cũng nghiêm túc.

Trần Phúc trong lòng hài lòng. Tuy em gái ông bảo ông chăm sóc hai anh em Hứa Hằng Châu, nhưng nếu Hứa Hằng Châu là người như Giả Văn Tinh, Trần Phúc thà cãi nhau với em gái cũng không muốn dây vào cái gánh nặng này. Cái loại cứng đầu đó không biết chừng ngày nào đó lại gây họa cho người khác.

Nhưng Hứa Hằng Châu thì khác, thông minh biết điều, làm việc cũng nghiêm túc thực tế, còn đứa nhỏ nhà cậu ta nữa, ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chuyện, dễ mến. Một cặp anh em như vậy, ông giúp đỡ một tay cũng không sao.

Trần Phúc nghĩ gì, Hứa Hằng Châu không hề hay biết. Anh không đặt quá nhiều kỳ vọng vào Trần Phúc, chỉ mong ông ấy có thể đảm bảo cậu và Hướng Thần không phải chịu đối xử bất công là đủ. Dĩ nhiên, nếu người ta sẵn lòng cho họ lợi ích, anh cũng sẽ không ngu ngốc từ chối, dù sao trong tay anh có rất nhiều đồ tốt, không sợ không trả lại ân tình được.

Lúc này, Hứa Hằng Châu đang lén nói chuyện với Hướng Thần. Hướng Thần rất tò mò, chai nước trà đêm qua đã được pha chế kiểu gì, tại sao sáng sớm dậy lại ngửi thấy một mùi lạ, hơi hôi.

Hứa Hằng Châu nhớ lại cũng không nhịn được cười: “Anh đã bỏ một chút sầu riêng vào trong đó.”

Hướng Thần: “…Là sao ạ?”

Hứa Hằng Châu giải thích cho cậu. Thì ra, sau khi Hướng Thần nói với anh về kế hoạch này, Hứa Hằng Châu đã tìm cách bù đắp sai sót trong đầu. Hứa Hằng Châu nghĩ, nước trà có mùi, nếu ai đó mũi thính ngửi ra được thì hỏng, nên anh nghĩ phải làm sao để che đi mùi đó.

Sau đó, Hứa Hằng Châu nghĩ đến sầu riêng. Thời gian trong không gian của anh là tĩnh, có nước sôi đã đun sẵn để ở trong đó. Anh dùng nước sôi đó pha trà, sau đó lại cho một viên kem sầu riêng vào để giảm nhiệt.

Sau khi kem tan chảy, nước trà ấm lên, chất nước so với ban đầu hơi sền sệt hơn một chút, hơn nữa lại có mùi kỳ lạ. Đêm qua Hướng Thần quá căng thẳng, tuy có ngửi thấy, nhưng lại tưởng là mùi hôi chân của Giả Văn Tinh nên không để ý. Sáng nay mọi người cãi nhau, các thanh niên trí thức khác đều nói là hôi, Hướng Thần ngửi cũng thấy lạ. Nếu không phải do tự tay mình làm chuyện xấu, cậu đã tưởng thật là Giả Văn Tinh tè dầm rồi.

Lúc đó đông người, Hướng Thần không có cơ hội hỏi Hứa Hằng Châu, giờ thì cuối cùng đã giải được mối hồ nghi.

“Anh, anh đỉnh quá.” Hướng Thần giơ ngón cái lên, ngưỡng mộ anh trai sát đất.

Hứa Hằng Châu cười kiềm chế, thản nhiên chấp nhận lời khen của Hướng Thần, và khuyến khích cậu: “Học hỏi thêm đi, sau này sẽ càng ngày càng tốt hơn. Như lần này em làm rất tốt, còn biết lôi cả La Vĩ Dân vào, một mũi tên trúng hai đích, vừa cho hai người đó một bài học, lại vừa khiến nội bộ nảy sinh mâu thuẫn. Hai người này sau này có thể tự đấu đá, tự tiêu hao, không còn thời gian và tinh thần làm phiền chúng ta nữa.”

Hướng Thần cười gượng một cái, không dám nói với anh trai rằng cậu vốn chỉ muốn bày trò phá Giả Văn Tinh thôi, việc liên lụy đến La Vĩ Dân khiến hai người họ đánh nhau hoàn toàn là do trượt tay ngoài ý muốn!

Làm việc một buổi sáng, Hứa Hằng Châu đã làm cỏ xong mảnh đất được phân. Hướng Thần giữa chừng cũng giúp một tay để anh cậu được nghỉ ngơi. Trần Phúc nhìn thấy hài lòng, người ghi điểm công lao động trong thôn và những người dân khác cũng đã xem qua thấy anh làm không tệ, nên khi Trần Phúc đề nghị hôm nay tính điểm công lao động cho anh, họ không phản đối.

Như vậy, Hứa Hằng Châu bắt đầu có điểm công lao động của riêng mình, đợi đến lần chia lương thực tiếp theo, anh cũng có thể được chia lương thực theo điểm công lao động của mình.

Viên Vi cùng tan ca lộ vẻ ghen tị. Sáng nay cô ấy vẫn đang học việc, không có điểm công lao động để nhận. Thấy người ghi điểm công lao động ghi tên Hứa Hằng Châu vào sổ, trong lòng Viên Vi có hơi hối hận, thư nhà viết lúc nào chẳng được, sao cứ phải vội viết vào chiều hôm qua. Lẽ ra cô ấy nên cùng Hứa Hằng Châu ra đồng, như vậy hôm nay cô ấy cũng có thể được tính điểm công lao động rồi.

Các thanh niên trí thức tan ca kết bạn đi về, trên đường gặp các thanh niên trí thức của đội Hai. Trưởng thôn Trần Hữu Sơn cũng ở đó, ông thấy Hứa Hằng Châu liền đi tới bắt chuyện.

“Tôi đã tìm người sửa nhà cho cậu rồi, bắt đầu từ hôm qua.” Trưởng thôn nói: “Nói với cậu một tiếng, cậu cứ tạm thời ở ký túc xá thanh niên trí thức đi. Tôi sẽ trông chừng bên kia, cố gắng bảo họ sửa cho chắc chắn một chút kẻo mùa đông tuyết rơi không chịu nổi.”

Hứa Hằng Châu vội vàng cảm ơn, Hướng Thần cũng cong mắt nói lời cảm ơn. Trưởng thôn phẩy tay, trìu mến xoa đầu Hướng Thần rồi chắp tay sau lưng bỏ đi.

Trưởng thôn làm việc rất quyết đoán. Chuyện sửa nhà đã bàn bạc xong từ hôm qua, ông ra khỏi khu thanh niên trí thức là đi tìm người ngay.

Nói thật, sức hấp dẫn của một cân rưỡi đường trắng quá lớn, nếu không phải ông là trưởng thôn, ông đã muốn tự mình sửa nhà cho Hứa Hằng Châu để giữ lại hết số đường đó rồi.

Cuối cùng, Trưởng thôn vẫn tìm những người giỏi sửa nhà trong thôn, gọi họ đến, nói về việc giúp thanh niên trí thức sửa nhà.

Ông rất cẩn thận, không nói Hứa Hằng Châu đã dùng đường trắng làm thù lao. Lúc này trong thôn không có quy tắc thuê người làm việc trả thù lao, ngoài việc thuê những người thợ thủ công lành nghề. Việc như sửa nhà, lợp nhà đều là bà con hàng xóm tự nguyện giúp đỡ, sau đó chủ nhà lo cơm nước, đến khi nhà người khác cần thì mình lại giúp lại.

Nhưng Hứa Hằng Châu thì khác, anh còn phải tự ăn lương khô mình trữ thì làm sao lo được cơm nước cho người trong thôn. Nếu không có cân đường trắng kia thì là nhờ người giúp không công.

Ban đầu trưởng thôn nghĩ, đứa trẻ nhà người ta xa xứ từ thành phố về quê, chuyện nhỏ này giúp được thì giúp, dù người trong thôn không ai muốn làm thì ba đứa con trai nhà ông từ từ làm cũng xong.

Nhưng có mấy cân đường trắng này thì khác rồi. Nếu ông nói trước về thù lao, chỉ riêng việc tranh giành nhau đi giúp đã đủ đánh nhau bể đầu rồi.

Vì vậy, Trưởng thôn chỉ tìm những người giỏi sửa nhà, sau này dù có ai nói ra nói vào, ông cũng có lời giải thích.

Thôn Đại Hà là một thôn lớn, dân số đông, việc sửa nhà là một kỹ năng cơ bản đối với đàn ông trong nhiều gia đình, nên sau khi trưởng thôn chọn lọc ra thì số người được gọi đến cũng không ít. Ông không tìm người bên kia sông, nhưng chỉ riêng đội Một và đội Hai đã có hơn hai mươi người.

Đây cũng là tính toán riêng của trưởng thôn. Nếu ông chỉ tìm vài người, những người đó sợ đắc tội với ông chắc chắn sẽ cắn răng đồng ý. Nhưng với nhiều người như vậy không chắc giữ lại được mấy người.

Quả nhiên, những người này nghe lời trưởng thôn nói thì nhìn nhau, cuối cùng có người thăm dò nói rằng, nhà họ có việc, không thể sắp xếp thời gian được.

Trưởng thôn nghe xong cũng không làm khó họ, trực tiếp nói: “Vậy anh không cần đi đâu.”

Có người đầu tiên, lập tức có thêm nhiều người nhà có việc. Chẳng mấy chốc chỉ còn lại ba người.

Thực ra cũng không trách những người dân này. Lúc này lương thực còn không đủ ăn, họ làm việc nặng nhiều, tiêu hao thể lực lớn sẽ mau đói bụng. Đi giúp người trong thôn ít ra còn được bao bữa cơm, giúp thanh niên trí thức thì được cái gì.

Vì vậy, phần lớn người dân được trưởng thôn gọi đến đều bỏ đi, chỉ còn lại ba người: Trần Lão Tam đội Một và con trai ông là Trần Tiểu Ngõa, cùng với em trai thứ tư của Trần Phúc là Trần Hỷ.

Trần Lão Tam vốn là một thợ hồ, biết làm ngói và xây nhà. Cha ông, ông nội ông đều làm nghề này, tiếc là đến đời ông, trong thôn này nhà có điều kiện xây được nhà ngói thật sự quá ít, tay nghề này của ông sắp bị bỏ phí rồi.

Trần Tiểu Ngõa là con trai lớn của Trần Lão Tam, năm nay mới mười bốn tuổi. Sở dĩ Trần Lão Tam lần này ở lại là muốn dạy Trần Tiểu Ngõa sửa nhà để luyện tay. Lúc xây nhà cho người khác, Trần Tiểu Ngõa còn quá nhỏ không làm được gì, đi đến đó còn phải được bao cơm, khiến mọi người nghĩ thằng bé đi ăn chực. Trần Lão Tam không chịu được mất mặt như thế, nghĩ rằng đằng nào thanh niên trí thức này cũng không bao cơm, ông dẫn theo con trai mình đến làm cũng không ai nói được gì.

Còn về Trần Hỷ, trước khi đến ông ta đã được Trần Phúc dặn dò, nhất định phải ở lại giúp đỡ.

Khi Trần Hiểu Mai trở về, thực ra chỉ nói chuyện của hai anh em Hứa Hằng Châu với anh trai cả Trần Phúc. Mấy anh trai cô ấy tuy tốt nhưng các chị dâu chưa chắc đã đồng lòng với cô. Mẹ chồng cô ấy đã dặn dò chuyện này không được tùy tiện nói ra, nên cô ấy chỉ tìm anh trai cả Trần Phúc là người cần bàn chuyện để nói, vì vậy nhà họ Trần thực ra chỉ có Trần Phúc và vợ ông ấy biết chuyện của hai anh em Hứa Hằng Châu.

Trưởng thôn gọi hơn hai mươi người đến, trong chốc lát đi hết chỉ còn lại ba người, trong đó còn có một đứa nửa lớn nửa bé, thật sự là không nể mặt trưởng thôn. Vài người con trai của Trần Hữu Sơn lập tức lộ vẻ không vui.

“Cha, họ không đi thì thôi, anh em chúng con đi.” Trần Kiến Thiết, con trai út của Trần Hữu Sơn vỗ ngực nói.

Hai người con trai khác của Trần Hữu Sơn cũng gật đầu theo. Trần Hữu Sơn trong lòng ấm áp, dù nói thế nào đi nữa, nhà ông ấy đồng lòng là được!

Tuy ông cũng muốn các con trai mình đi hết, nhưng số lượng đủ rồi, sửa một căn nhà nhỏ cũ nát cũng không cần nhiều người như vậy. Mảnh đất đó bé bằng bàn tay, đến đó cũng không có chỗ mà chen chúc.

Trần Hữu Sơn nói với con trai cả: “Kiến Quốc thôi vậy, để các em con đi.”

Người sửa nhà cứ thế được quyết định: hai anh em Trần Kiến Dân và Trần Kiến Thiết, cha con Trần Lão Tam và Trần Hỷ, mỗi ngày sau khi làm xong việc đồng áng buổi chiều, họ đi sửa nhà trước, trời tối rồi mới về ăn cơm.

Đều là trai tráng nhanh nhẹn tháo vát, Trần Lão Tam lại là người chuyên nghiệp nên làm việc rất gọn gàng. Cái lỗ lớn trên mái nhà nhanh chóng được vá xong, họ còn sửa sang lại căn nhà một chút.

Căn nhà của lão Lâm tuy nhỏ, nhưng tuy chim sẻ nhỏ nhưng nội tạng đầy đủ, ban đầu ông ấy xây nhà cũng đã tốn rất nhiều công sức. Dù thân nhà cũng là gạch bùn, nhưng được xây rất dày, rất chắc chắn.

Đám Trần Lão Tam vá xong mái nhà mới phát hiện tường nhà vẫn còn nguyên vẹn. Trước đây rơm rạ trên mái hoặc bị gió thổi bay đi, hoặc bị người ta ôm đi đốt nên  mái nhà gần như không còn, cộng thêm tất cả cửa sổ đều bị vỡ nát, nên căn nhà trông tồi tàn tả tơi.

Bây giờ mái nhà đã được sửa xong, nhìn lại, căn nhà cũng có vẻ ra hình ra dạng. Cửa sổ cần tìm giấy để dán, mấy người họ không có loại giấy lớn như vậy chỉ đành tạm gác lại hỏi trưởng thôn xem phải làm thế nào.

Vì số lượng người đông nên giai đoạn sau khi mái nhà sửa gần xong, trong lúc Trần Lão Tam sửa trên mái nhà, những người khác cũng ngại ngồi không nên họ dọn dẹp tất cả những gì có thể dọn dẹp. Đống đồ vật linh tinh tích tụ trong bếp được dọn sạch, bếp lò cũng được thông lại.

Dọn dẹp xong căn nhà, nhóm người đi tìm trưởng thôn để bàn giao công việc. Trần Hữu Sơn đến xem xét một lượt, thấy gần như hoàn tất mới dẫn mấy người về nhà mình, lấy ra cân đường trắng mà ông đã giấu kỹ.

Trong phòng chính nhà trưởng thôn, Trần Hữu Sơn đặt gói giấy lên bàn, cởi sợi dây buộc. Gói giấy bung ra, những hạt đường trắng tinh xuất hiện trước mắt mọi người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn