Sau khi cùng Hướng Thần bổ sung một bữa trưa ấm nóng, Hứa Hằng Châu dặn dò Hướng Thần thu dọn những thứ cần dùng trong hai ngày này, còn hành lý khác thì cứ để sang một bên, đợi chuyển nhà rồi tính.
Hướng Thần gật đầu đồng ý. Hứa Hằng Châu rót đầy sữa nóng vào bình giữ nhiệt của cậu. Vốn còn muốn để lại cho cậu một ít đồ ăn, nhưng buổi chiều Giả Văn Tinh sẽ quay lại, Hứa Hằng Châu đành thôi.
Cuối cùng, anh dặn dò Hướng Thần một lần nữa, nếu có chuyện gì thì cứ kêu to, hoặc sang phòng bên cạnh tìm Trâu Tư Nam giúp đỡ. Nói đi nói lại mấy lượt đến mức Hướng Thần cũng thấy phiền, Hứa Hằng Châu mới dựa vào địa chỉ Lâm Gia Ngôn để lại đi tìm họ.
Ở đây vốn dĩ làm bao nhiêu tính điểm công lao động bấy nhiêu. Giả Văn Tinh không muốn đi thì người khác cũng không miễn cưỡng, trực tiếp rủ nhau ra đồng.
Mặc dù do Giả Văn Tinh trì hoãn, họ có thể để đến ngày mai rồi ra đồng làm việc nhưng đến nơi vẫn phải học việc trước, làm quen tay rồi thôn mới tính điểm công lao động cho họ.
Anh mang theo Hướng Thần, một người làm hai người ăn. Tuy lương thực kiểu gì cũng đủ, nhưng người ngoài lại không biết. Nếu anh để lại ấn tượng là một kẻ lười biếng thì nguồn gốc lương thực của họ sẽ rất đáng ngờ.
Vì vậy, anh đi ra đồng trước làm quen với mọi người, học cách làm nông. Một là để lại ấn tượng tốt, hai là có thể sớm nhận được điểm công lao động, tính thế nào cũng không thiệt.
Hứa Hằng Châu đi rồi, Hướng Thần trước hết lấy những đồ cần dùng, như khăn mặt, bình nước ấm ra đặt gọn gàng. Sau đó cậu ngồi trên chăn nệm đã trải của nhà mình, vừa xem sách anh cậu để lại vừa uống sữa.
Khoảng ba bốn giờ chiều, Hướng Thần nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài thì vội vàng vặn chặt bình nước, lau sạch vết sữa trên miệng.
Cậu vừa dọn xong, Giả Văn Tinh đẩy cửa bước vào, phía sau còn có Viên Vi và Trâu Tư Nam.
Họ thấy trong phòng chỉ có một mình Hướng Thần thì hơi ngạc nhiên. Trâu Tư Nam tính tình thẳng thắn bèn hỏi thẳng Hướng Thần: “Anh em đâu?”
Hướng Thần nói: “Anh ấy nói anh ấy không biết làm nông, chim ngốc học bay trước nên đi xem người khác làm thế nào trước rồi ạ.”
Trâu Tư Nam cười: “Em nói anh em ngốc mà không sợ anh em đánh em à!”
Hướng Thần cạn lời, đây là lời nói khách sáo, sao lại có người tin là thật chứ.
Còn Viên Vi nghe xong lời Hướng Thần thì ngây người một lát, dường như nhớ ra điều gì đó, trên mặt lại lộ ra vài phần hối hận.
Giả Văn Tinh thấy họ vào cửa chỉ nói chuyện với Hướng Thần thì bất mãn trừng mắt nhìn Hướng Thần một cái, nói với Viên Vi: “Có gì hay ho mà nói với cái thằng ranh con này, lại đây, không phải các cậu cần giấy sao? Xem những thứ này của tôi thế nào.”
Hắn ta lấy ra một xấp giấy từ hành lý, có lẽ là xé từ trong sổ ra nên mép bên không đều, nhưng may mà chất lượng giấy vẫn ổn.
Viên Vi thấy vậy thì lấy hai tờ từ tay hắn ta: “Tôi chỉ cần thế này là đủ rồi, cảm ơn đồng chí Giả.”
“Không có gì, không có gì.” Giả Văn Tinh cười đến mức gần như không thấy mắt đâu, “Hai tờ này sao đủ, lại đây, lấy thêm chút nữa.”
Giả Văn Tinh hào phóng đưa một nửa số giấy trong tay đưa cho Viên Vi. Viên Vi cười từ chối. Trâu Tư Nam vội vàng nói: “Ê ê, cho tôi hai tờ.”
Giả Văn Tinh cứng đờ, trong lòng không muốn lắm nhưng Viên Vi vẫn còn đứng bên cạnh nhìn, hắn ta đành phải đưa hai tờ cho Trâu Tư Nam.
Giả Văn Tinh cất phần giấy còn lại, muốn tiếp tục nói chuyện với Viên Vi. Viên Vi nắm chặt tờ giấy trong tay, chào tạm biệt hắn ta: “Đồng chí Giả, tôi về viết thư đây, cảm ơn giấy của anh.”
Nói xong, Viên Vi và Trâu Tư Nam cùng nhau rời đi.
Giả Văn Tinh đuổi theo hai bước, nghĩ lại lời cô ấy nói thì hiểu ý người ta là muốn viết thư, đừng làm phiền. Hắn ta cúi đầu, hối hận vì mình đã đưa giấy quá nhanh, đáng lẽ nên kéo dài thêm một lát mới phải.
Hướng Thần nghe nãy giờ, cuối cùng cũng hiểu vì sao Viên Vi, một người vốn thông minh, lại chọn ở lại vào buổi chiều, hóa ra là để viết thư về nhà.
Tuy cậu chưa vào phòng thanh niên trí thức nữ xem, nhưng nghĩ chắc cũng tương tự bên nam. Sau khi xây dựng giường tâp thể cho hai căn phòng thì không gian còn lại không nhiều lắm.
Đối diện giường có vài bàn học nhỏ kê sát tường, hẳn là bàn học của học sinh ngày xưa. Trên đó bày bừa bộn đồ lặt vặt của các thanh niên trí thức, chiếm hết cả mặt bàn.
Nếu phòng thanh niên trí thức nữ cũng như vậy, Viên Vi muốn viết thư nhà chỉ có thể nhân lúc ít người dọn dẹp một chỗ trên bàn, nếu không ngay cả chỗ đặt giấy cũng không có.
Hơn nữa Hướng Thần cảm thấy, Viên Vi hẳn là kiểu người có tính cảnh giác cao, khi cô ấy viết thư về nhà nhất định không muốn có người khác đi qua đi lại bên cạnh mình, điều đó sẽ khiến cô ấy rất bất an.
Viên Vi và Trâu Tư Nam đi rồi, Giả Văn Tinh và Hướng Thần nhìn nhau là thấy ghét. Giả Văn Tinh thấy Hướng Thần đang ôm một cuốn sách đọc, chế giễu: “Chữ trên đó mày có nhận được hết không đấy?”
Hướng Thần lườm một cái, cảm thấy nói chuyện với hắn ta chỉ là phí nước bọt.
Tuy Giả Văn Tinh ghét Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, nhưng hắn ta không dám làm gì Hướng Thần. Hắn ta xuống nông thôn chỉ mang theo một cuốn ngữ lục, lật xem hai cái, thấy không có gì thú vị. Chỉ đành nén giận nằm trên giường ngủ.
Khó khăn lắm mới chịu đựng qua mấy tiếng còn lại, các thanh niên trí thức trở về. Người trực ca bắt đầu nấu cơm, những người khác làm việc riêng của mình.
Hứa Hằng Châu cùng Lâm Gia Ngôn và Cao Dương trở về, ba người nói nói cười cười, trông có vẻ quan hệ rất tốt.
Bữa tối của các thanh niên trí thức không ngon bằng bữa trưa. Bữa trưa ít ra còn có bánh hấp, bữa tối chỉ có cháo loãng nấu rất lỏng. Hướng Thần và Hứa Hằng Châu vẫn ăn bánh ngô hấp. Có kinh nghiệm từ bữa trưa, Hứa Hằng Châu dứt khoát bẻ bánh ra, nhân cho Hướng Thần ăn, mình ăn vỏ.
Hướng Thần nhân lúc đi lấy nước nóng muốn nói thêm vài câu với Tưởng Miểu, nhưng ra đến nơi mới thấy bên bếp lò còn có thanh niên trí thức nữ khác không quen biết. Cậu đành phải giả vờ không quen Tưởng Miểu, xin nước nóng xong liền quay về.
Trong thôn không có điện, buổi tối không có đèn điện, trời vừa tối chỉ có thể đi ngủ sớm. Trước khi ngủ còn xảy ra một chuyện lộn xộn. Trước đó đã nói, Giả Văn Tinh vừa đến đã đặt chăn của mình vào giữa giường. Buổi tối mọi người đi ngủ, mới phát hiện ở giữa có thêm một chiếc chăn.
Vốn dĩ hắn ta là người mới đến, nếu nói năng tử tế thì để hắn ta ngủ giữa cũng không sao. Nhưng Hướng Thần và Hứa Hằng Châu bị hắn ta chèn ép phải ngủ sát tường, hắn ta lại âm thầm lặng lẽ chiếm lấy vị trí giữa, điều này khiến mọi người cảm thấy khó chịu.
Vài thanh niên trí thức, đặc biệt là hai người bị Giả Văn t*nh d*ch chăn nệm ở giữa, suýt chút nữa đã cãi nhau to với hắn ta. Lâm Gia Ngôn thấy phiền phức quá, đành phải đứng ra hòa giải.
Hướng Thần nhân cơ hội kéo Hứa Hằng Châu sang một bên, thì thầm kể lại chuyện gặp Tưởng Miểu buổi chiều, rồi lại ghé sát tai anh trai mình, nói về kế hoạch nhỏ mà cậu đã nghĩ suốt buổi chiều.
Hứa Hứa Châu nghe xong không nhịn được cười, nhéo mũi Hướng Thần: “Nhóc hư đốn này”
Hướng Thần đánh rớt tay anh, chớp chớp mắt làm nũng: “Anh, anh giúp em đi.”
“Được.” Hứa Hằng Châu bất lực nói: “Anh sẽ chuẩn bị đồ cho em.”
Hứa Hằng Châu đồng ý với Hướng Thần liền dựa vào một bên, vẻ ngoài thì như đang thẫn thờ, thực chất là đang chuẩn bị những thứ Hướng Thần cần trong không gian của mình.
Hướng Thần cậy mình nhỏ tuổi miệng ngọt, rót đầy nước nóng vào túi đựng thuốc truyền mà họ mang đến dùng làm túi giữ nhiệt, vẫn dùng khăn lông bọc lại đặt dưới chân.
Các thanh niên trí thức khác thấy vậy thì vây lại xem một lát rồi bàn tán với nhau, đều cảm thấy vật này dễ dùng. Tiếc là hiện tại họ đang ở dưới quê, muốn tìm thứ này cũng khó.
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nằm xuống cạnh nhau. Hướng Thần ngủ bên sát tường. Hứa Hằng Châu xếp chăn đủ dày nên không sợ làm cậu bị lạnh.
Các thanh niên trí thức nói chuyện một lúc, có mấy người nói lần tới đi lên huyện sẽ đến bệnh viện tìm mua hai túi đựng thuốc truyền về, mùa đông dùng làm túi giữ nhiệt rất tiện. Những người khác nghe vậy đều hưởng ứng.
Càng nói càng nhỏ tiếng, rồi mọi người đều ngủ thiếp đi.
Trong chăn, Hướng Thần nắm tay Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu nắm lại tay cậu, đưa chiếc đồng hồ báo thức mini mà mình lén lấy ra cho cậu sờ.
Hướng Thần sờ được vật đó thì thỏa mãn ngủ thiếp đi.
Khoảng hai ba giờ sáng, khi mọi người đang ngủ say, chiếc đồng hồ báo thức trên tay Hứa Hằng Châu đột nhiên rung lên. Anh giật mình tỉnh dậy, nhanh chóng ném đồng hồ vào không gian và tắt nó đi. Sau đó anh nằm trên giường, bất động chờ đợi một lát, xác nhận không có ai tỉnh dậy mới nhẹ nhàng đẩy Hướng Thần.
Hướng Thần bị làm tỉnh cứ tưởng đang ở nhà mình, vừa định gọi anh trai thì bị Hứa Hằng Châu bịt miệng lại.
Hướng Thần ngẩn ra một chút, đầu óc dần tỉnh táo lại. Hứa Hằng Châu bỏ tay ra, ghé sát tai cậu, dùng hơi thở hỏi: “Em đi hay anh đi?”
Hướng Thần chỉ vào mình, cũng dùng hơi thở nói: “Em, em nhỏ con.”
Hứa Hằng Châu gật đầu. Hướng Thần vén chăn lên, nhẹ nhàng trượt xuống giường. Hứa Hằng Châu đưa cho cậu cái chai nước đã chuẩn bị sẵn, bên trong đựng nước trà.
Hướng Thần cầm chai nước, nước bên trong ấm nóng, không làm bỏng người, cũng sẽ không làm người ta tỉnh giấc vì lạnh. Mượn ánh trăng mờ nhạt, Hướng Thần đi đến giữa giường. Giả Văn Tinh đang cuộn tròn trong chăn ngủ rất say.
Bởi vì Giả Văn Tinh chỉ mang theo một chiếc chăn, nên chăn của hắn ta một nửa dùng lót dưới thân, một nửa để đắp. Chăn của hắn ta cũng không lớn lắm nên phần cạnh bên không được quấn chặt.
Hướng Thần vặn nắp chai, nhẹ nhàng vén chăn của Giả Văn Tinh lên, đổ gần hết chai nước trà ấm nóng vào chăn nệm dưới người Giả Văn Tinh.
Nước nóng làm ướt sũng quần hắn ta, hắn ta khẽ động đậy một chút, Hướng Thần lập tức ngồi xổm xuống, đợi một lát không thấy động tĩnh gì, Hướng Thần mới lén lút trốn về.
Hứa Hằng Châu cất chai nước rỗng đi, Hướng Thần rúc vào lòng Hứa Hằng Châu cười híp cả mắt, che miệng lại suýt bật thành tiếng.
Giả Văn Tinh ba lần bảy lượt làm những chuyện ghê tởm, còn chế giễu cậu, Hướng Thần đã sớm muốn cho anh ta một bài học rồi. Nếu không phải hắn ta phiền phức dai như đỉa đuổi cũng không đi, Hướng Thần đã không đến mức bị người khác cười nhạo.
Hướng Thần sống với Hứa Hằng Châu lâu như vậy chưa học được gì khác, nhưng ăn miếng trả miếng thì học rất nhuần nhuyễn. Này nhé, đã dám nói với người khác là Hướng Thần tè dầm, vậy Hướng Thần sẽ cho hắn ta tè dầm một lần trước.
Còn về chuyện này là do Hứa Hằng Châu khơi mào trước, Hướng Thần quên có chọn lọc, cứ đổ hết lỗi cho Giả Văn Tinh, anh cậu là bất đắc dĩ thôi!
“Nhanh ngủ đi.” Hứa Hằng Châu vỗ vỗ lưng Hướng Thần nói khẽ.
Hướng Thần gật đầu vui vẻ nhắm mắt lại, trong mơ toàn là dáng vẻ chật vật của Giả Văn Tinh, khiến cậu ngủ rồi mà khóe miệng vẫn còn cong lên.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hướng Thần tỉnh dậy trong tiếng tranh cãi ồn ào.
Cậu mơ màng dụi mắt ngồi dậy, Hứa Hằng Châu vội vàng khoác áo khoác ngoài cho cậu, sợ cậu bị cảm lạnh.
Hứa Hằng Châu đã mặc quần áo đứng dưới giường, những người khác đang chắn ở giữa. Hướng Thần kéo tay Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu liếc mắt ra hiệu cho cậu, Hướng Thần lập tức hiểu ra, cố gắng đè nén khóe miệng đang nhếch lên của mình, giả bộ như không biết gì.
“Đã nói không phải tôi, các cậu nói linh tinh cái gì?” Đây là giọng của Giả Văn Tinh, hắn ta lùn nên bị người khác vây lại, Hướng Thần không nhìn thấy mặt hắn ta.
“Hôm qua còn nói trẻ con nhà người ta tè dầm, kết quả thì sao? Thực ra là chính mày tè dầm, còn nói không muốn ngủ cùng người ta, đẩy hai anh em người ta ra sát tường, mình ngủ ở giữa hại những người khác. Ngủ cùng mày đúng là xui xẻo tám đời.”
Người nói là thanh niên trí thức nằm bên cạnh Giả Văn Tinh. Đêm qua Hướng Thần đổ quá nhiều nước, lớp bông trong chăn nệm của Giả Văn Tinh dùng lâu rồi, không giữ ấm cũng không thấm nước, nước dư thừa thấm sang bên cạnh, làm ướt chăn nệm của giường bên.
Về chuyện này Hướng Thần cảm thấy hơi có lỗi, nhưng thật sự chỉ là hơi thôi, bởi vì người này chính là La Vĩ Dân, thanh niên trí thức hôm qua cùng Giả Văn Tinh kiếm chuyện với họ. Sau đó bị trưởng thôn mắng cho trận, gã ta lại nói xấu sau lưng Hứa Hằng Châu, nói chung là rất đáng ghét.
“Không phải tôi, tôi bị oan!” Giả Văn Tinh vẫn đang gào thét khản cả giọng: “Là nó, nhất định là thằng ranh con đó, nó mới tè dầm, là nó, chính là nó!”
“Cậu nói đủ chưa?” Lâm Gia Ngôn nổi giận: “Hướng Thần cách cậu xa như vậy, nó tè dầm kiểu gì mà tè được lên chăn nệm của cậu? Quần của cậu cũng là nó tè lên à? Nó mặc quần của cậu tè xong rồi lại mặc trả lại cho cậu à?”
Lâm Gia Ngôn vừa nói xong trong phòng cười ầm lên, hiển nhiên mọi người đều cảm thấy lời này rất nực cười, Giả Văn Tinh chỉ trích Hướng Thần cũng rất nực cười. Cho dù muốn tìm người đổ tội, hắn ta nói La Vĩ Dân giường bên tè dầm còn đáng tin hơn nói Hướng Thần tè dầm.
“Các cậu, các cậu…” Giả Văn Tinh tức đến mức gần như muốn ngất đi. Hắn ta gạt mạnh những người đang chắn trước mặt mình ra, chạy đến trước mặt Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, chất vấn: “Là bọn mày đúng không, nhất định là bọn mày hãm hại tao!”
Hứa Hằng Châu nhíu mày, bày ra vẻ cậu thật là vô lý, hỏi ngược lại: “Chúng tôi hãm hại cậu kiểu gì?”
Giả Văn Tinh á khẩu, suy nghĩ một chút, nói: “Bọn mày đã đổ nước lên chăn nệm của tao!”
Đoán đúng rồi, tiếc là không có thưởng.
Hứa Hằng Châu cười khẩy một tiếng, chỉ vào vệt vàng trên chiếc chăn nệm vẫn còn khá trắng của hắn ta: “Chưa nói đến việc chúng tôi lấy đâu ra nước nóng để đổ lên chăn nệm của cậu, cho dù có thì cái màu này… chẳng lẽ chúng tôi trộn cả bùn vào à?”
“Khai rình như vậy sao có thể là bùn, là do thằng đó tè dầm!” Một thanh niên trí thức hét lên. Giả Văn Tinh mặt đỏ bừng, bất chấp tất cả định vén chăn của Hướng Thần lên.
“Cậu làm gì đấy?” Hứa Hằng Châu chặn hắn ta lại.
Giả Văn Tinh vội vã hỏi: “Túi nước nóng giữ nhiệt của mày đâu?”
Hướng Thần với tay lấy chiếc túi từ trong chăn ra. Một đêm đã trôi qua, nước không còn nóng nữa nhưng vẫn còn đầy ắp cả túi.
Giả Văn Tinh thất vọng lùi lại hai bước, suýt nữa đâm vào người khác. Người đó vội vàng tránh ra xa, sợ hắn ta làm dính vết “nước tiểu” lên quần mình.
La Vĩ Dân đi tới, túm lấy cổ áo hắn ta, lớn tiếng nói: “Mày nói đi, giờ phải làm sao? Tao chỉ có một bộ chăn nệm này thôi mà mày làm nó ra nông nỗi này, tối nay tao ngủ kiểu gì?”
Giả Văn Tinh vươn tay gỡ tay La Vĩ Dân ra, giận dữ nói: “Buông ra, đã nói không phải tao làm, mày ngủ kiểu gì liên quan gì đến tao. Có khi là mày tè dầm làm ướt chăn của tao ấy.”
“Đệch mịa mày vu tội bậy bạ!” La Vĩ Dân gầm lên một tiếng, mọi người can ngăn không kịp, gã ta đã đấm một cú vào hốc mắt Giả Văn Tinh.
Giả Văn Tinh bị đánh suýt nổ đom đóm mắt, đang định phản kháng thì đột nhiên nghe thấy tiếng nói ở cửa hỏi: “Các cậu đang làm gì thế? Không ăn sáng sao?”
Thì ra là thanh niên trí thức nữ trực ca đã làm xong bữa sáng nhưng không thấy bên nam có ai đến ăn, lại nghe thấy tiếng cãi vã trong phòng liền đến xem sao.
Giả Văn Tinh nghe tiếng quay đầu lại, ở cửa có mấy cô gái thanh niên trí thức đang đứng, trong đó có cả Viên Vi mà hắn ta luôn tâm niệm.
Các thanh niên trí thức nữ kinh ngạc nhìn cảnh tượng trong phòng, ánh mắt dừng lại trên người Giả Văn Tinh. Có người không nhịn được bật cười thành tiếng, người không cười cũng quay đầu đi, cố gắng nhịn cười rất khổ sở.
Giả Văn Tinh cúi gằm mặt xuống. Khi ngủ hắn ta đã c** q**n dài ra, mặc mỗi chiếc quần đùi rộng được may lại từ quần hè không mặc vừa trước đây. Phía mông có hai miếng vá, còn trên nền vải màu nhạt, ở vị trí không tiện nói ra in hằn vệt nước màu vàng.
Trong đầu hắn ta ầm lên một tiếng, trước mắt sao vàng lấp lánh, há miệng ra nhưng cảm thấy cổ họng khô khốc đến mức không nói nên lời.
La Vĩ Dân thấy hắn ta thất thần thì đảo mắt một cái, lớn tiếng nói với các thanh niên trí thức nữ đứng ngoài cửa: “Giả Văn Tinh tè dầm rồi, đợi bọn tôi dọn dẹp xong sẽ ra ăn cơm.”
Các thanh niên trí thức nữ cười ồ lên, Giả Văn Tinh tối sầm mặt mũi, lao tới húc đầu vào mũi La Vĩ Dân: “Tao liều mạng với mày!”