“Ban ngày cho nó uống ít nước thôi. Đặc biệt là trước khi ngủ tuyệt đối không được uống nước. Buổi tối tốt nhất nên gọi nó dậy đi tiểu đêm.” Trâu Tư Nam đi đến bên cạnh Hứa Hằng Châu còn khuyên nhủ tận tình, truyền thụ lại kinh nghiệm chữa tè dầm.
Hướng Thần xấu hổ xen lẫn phẫn nộ, cả khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt ngậm vài phần hơi nước nhìn Hứa Hằng Châu với ánh mắt đầy u oán.
Hứa Hằng Châu nhịn cười đến vất vả, anh thật sự chỉ thuận miệng nói ra, là muốn dọa tên phiền phức dai như đỉa Giả Văn Tinh đó đi mất, không ngờ Hướng Thần lại quyết tâm như vậy, trực tiếp hét to lên thừa nhận.
“Ừ, được, cảm ơn cô.” Hứa Hằng Châu tùy tiện đáp lời Trâu Tư Nam tốt bụng, kéo Hướng Thần vào nhà dọn dẹp hành lý. Vì sẽ không ở lâu, nên hành lý không cần mở hết ra mà chỉ lấy những thứ cần thiết là được, tránh lát nữa lại phải thu dọn lại.
Giả Văn Tinh vào sớm hơn họ, đã mở bọc đồ ra, đang trải chăn nệm của mình lên giường. Vì giường lớn tập thể đã đầy người, trên giường cũng xếp đủ loại chăn nệm nên hẳn là đã được mọi người phân chia chỗ ổn thỏa.
Hứa Hằng Châu sớm đã nhận ra, nên chăn nệm của anh vẫn được bó lại đặt sang một bên, chuẩn bị đợi các thanh niên trí thức khác trở về hỏi rõ xem có thể nhường cho họ chỗ nào rồi mới trải giường.
Nhưng Giả Văn Tinh lại không như vậy. Hắn ta đặt chiếc chăn mình mang theo lên giường, dọn chăn nệm đã đặt sẵn của người khác ra khỏi vị trí chính giữa rồi đặt chăn nệm của mình vào.
Thực ra ý định của hắn ta rất dễ hiểu, giống như khi ngồi trên xe tải, người ngồi bên trong có người bên ngoài chắn gió sẽ không lạnh lắm.
Ngủ cũng vậy, tuy nhà có tường chắn gió, nhưng loại tường đất thô này khả năng chống lạnh không tốt lắm, nơi gần tường chắc chắn là lạnh nhất. Hơn nữa căn nhà này là nhà cũ, tuy đã được sửa sang, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề. Ví dụ, tường có vài chỗ thủng lỗ được người ta dùng rơm vò thành nắm để bịt lại, nhưng khi đến gần vẫn có thể cảm nhận được gió lạnh lùa vào từ các khe hở.
Tương ứng, đoạn giữa giường tập thể có người ở cả hai bên, vừa có thể chắn gió vừa có thể chen chúc lấy hơi ấm, được coi là chỗ tốt nhất. Hơn nữa trong phòng này đều là đàn ông, không như trên xe giành giật với các cô gái thì là không cần mặt mũi rồi, nên Giả Văn Tinh làm rất thoải mái.
Hứa Hằng Châu liếc một cái, thấy Giả Văn Tinh đắc ý trải giường xong thì trong lòng cười khẩy một tiếng, chậm rãi lấy đồ lặt vặt trong hành lý của mình ra.
Khi họ đến thôn Đại Hà đã gần trưa, việc phân đội và các việc lặt vặt khác đã làm mất một ít thời gian. Chưa kịp dọn dẹp xong hành lý thì bên ngoài đã có tiếng người ồn ào truyền đến, các thanh niên trí thức khác đã trở về.
“Ê, sao cái cửa này lại mở thế?” Một giọng đàn ông lớn tiếng hỏi: “Ai vào phòng mình rồi?”
“Chắc là có thanh niên trí thức mới đến.” Người nói là một giọng nghe khá nho nhã: “Hình như tôi nghe người ta nói, lại sắp phân thêm một nhóm thanh niên trí thức nữa tới đây.”
Hứa Hằng Châu nghe thấy tiếng nói liền kéo Hướng Thần đi về phía cửa. Vừa nói chuyện xong, những người đó đã đến nơi. Mấy thanh niên trẻ xuất hiện ở cửa lập tức chặn kín lối ra.
“Chà, đúng là người mới thật.” Vẫn là giọng lớn tiếng kia. Lần này Hứa Hằng Châu thấy được dáng vẻ của anh ta, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ. Qua ánh mắt, Hứa Hằng Châu nghĩ người này tuổi hẳn không lớn nhưng lại để râu rậm rạp, khiến anh ta trông già hơn nhiều tuổi một cách vô ích.
“Chào các cậu.” Người đứng cạnh anh râu rậm chào hỏi. Nghe giọng nói, chính là hai người họ bắt đầu trò chuyện.
Người này cao gầy, tướng mạo thanh tú, trông có chút phong thái thư sinh, anh ta cũng đeo một cặp kính giống Giả Văn Tinh nhưng trông đẹp hơn Giả Văn Tinh nhiều.
“Tôi tên là Lâm Gia Ngôn.” Người này tự giới thiệu, sau đó chỉ vào anh râu rậm bên cạnh: “Đây là Cao Dương.”
Hướng Thần sặc ho một tiếng, không thể nào liên hệ được anh râu rậm cao lớn vạm vỡ, da đồng hun này với chữ “Cao Dương” (cừu non), ngoài việc cả hai đều có lông tóc rậm rạp thì còn có điểm chung nào khác không?
Hướng Thần ngượng ngùng gãi gãi mặt, cậu không cố ý cười tên người ta, chỉ là vừa nghe thấy cái tên có sự tương phản lớn như vậy thì không nhịn được.
Lâm Gia Ngôn rõ ràng cũng nhìn ra Hướng Thần đang nghĩ gì, khóe miệng không nhịn được cong lên, muốn cười nhưng lại kiêng nể mặt mũi bạn thân, nên nhịn xuống. Còn Cao Dương có lẽ đã quen rồi, bàn tay to sờ sờ bộ râu của mình cười ha hả, không thấy tức giận.
Lâm Gia Ngôn nghiêng người, chuẩn bị giới thiệu những thanh niên trí thức khác phía sau, Giả Văn Tinh đột nhiên đẩy Hướng Thần ra, đi đến trước mặt Lâm Gia Ngôn nói: “Chào mọi người, tôi là Giả Văn Tinh, đến từ thành phố Kinh.”
Lâm Gia Ngôn ngẩn ra một chút rồi mới phản ứng lại, vội nói: “Hoan nghênh, hoan nghênh đồng chí Giả.” Nói xong cùng Cao Dương đi vào trong nhà, nhường chỗ cho những người khác vào.
Cũng không cần Lâm Gia Ngôn giới thiệu thêm, Giả Văn Tinh tự mình xáp lại, nhanh chóng chào hỏi từng người một.
Lâm Gia Ngôn và Cao Dương bị đẩy đến bên cạnh Hứa Hằng Châu. Hai bên nhìn nhau cười thể hiện sự thân thiện, Hứa Hằng Châu nhân cơ hội này tự giới thiệu: “Tôi là Hứa Hằng Châu, là người mới đến, đây là em trai tôi Hướng Thần.”
Anh thấy hai người kia, đặc biệt là Cao Dương, đều tò mò nhìn Hướng Thần. Không đợi họ hỏi, anh nói luôn nguyên nhân. Hai người chợt hiểu ra gật đầu. Lâm Gia Ngôn lục lọi trong túi tìm ra một quả táo tàu khô đưa cho Hướng Thần.
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều biết anh ta có ý tốt nên tuy không thiếu thốn chút đồ ăn này, Hướng Thần vẫn vui vẻ nhận lấy, nói giọng giòn tan: “Cảm ơn anh Lâm ạ.”
Lâm Gia Ngôn vui vẻ đến mức mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, nói đùa với Hứa Hằng Châu: “Cho tôi em trai cậu đi, tôi giúp cậu nuôi.”
Hứa Hằng Châu mặt đen lại từ chối “ý tốt” của anh ta, âm thầm nghiến răng. Chẳng lẽ anh lại còn để Hướng Thần thiếu ăn à, một quả táo tàu khô suýt nữa đã dụ đi được rồi, quá dễ bị lừa, sau này nhất định phải trông chừng kỹ hơn.
Bốn người họ trò chuyện khá hài hòa, có nói có cười. Mấy thanh niên trí thức khác đang nói chuyện với nhau, đột nhiên mặt mày khó coi đi tới.
Lâm Gia Ngôn nhận thấy tình hình không ổn, vội vàng bước ra chặn lại: “Có chuyện gì thế?”
Một trong số thanh niên trí thức giận dữ nói: “Chuyện gì á? Chúng ta xuống nông thôn không phải để hưởng phúc, còn có người còn kéo theo gia đình đến, có còn biết liêm sỉ hay không!”
Gã ta nói ai thì tất cả mọi người có mặt đều rõ ràng. Sắc mặt Hứa Hằng Châu trầm xuống, liếc thấy vẻ đắc ý trên mặt Giả Văn Tinh đang đứng sau lưng mọi người thì lập tức hiểu ra chuyện gì. Chắc chắn là hắn ta ghi hận chuyện căn nhà, nên kiếm chuyện gây sự với anh đây mà.
“Vĩ Dân, cậu nói năng kiểu gì đấy?” Lâm Gia Ngôn nhíu mày: “Tình huống của đồng chí Hứa đã được báo cáo với tổ chức rồi. Gia đình cậu ấy chỉ còn hai anh em, cậu ấy không mang theo em trai đến đây thì đứa bé còn nhỏ như vậy phải làm sao?”
La Vĩ Dân giận dữ nói: “Vậy chúng tôi phải giúp cậu ta nuôi thằng ranh này à? Lý lẽ ở đâu ra đấy? Nếu nói như vậ thì tôi cũng phải mang hết em trai em gái không làm được việc về đây, dù sao cũng có mọi người giúp tôi nuôi.”
“Đúng vậy, tại sao chứ?” Các thanh niên trí thức khác nhao nhao đồng tình.
Hứa Hằng Châu cười lạnh một tiếng: “Ai nói với cậu là tôi cần các cậu nuôi em tôi?”
La Vĩ Dân thấy anh không hề có chút hổ thẹn nào, càng cảm thấy người này lòng dạ đen tối, vẻ mặt chán ghét nói: “Còn cần phải nói sao? Cậu mang theo một đứa trẻ xuống nông thôn, nó ăn gì uống gì, chẳng phải vẫn phải bớt từ khẩu phần lương thực của tất cả chúng tôi ra sao? Cậu có phải nghĩ rằng, chúng tôi thấy anh em cậu đáng thương sẽ nhường nhịn cậu không? Tôi nói cho cậu biết, cậu nghĩ sai rồi. Những kẻ luôn muốn chiếm lợi từ người khác như cậu, chúng tôi chỉ khinh thường mà thôi, tuyệt đối sẽ không để gian kế của cậu thành công!”
Giọng La Vĩ Dân càng nói càng lớn, thu hút cả nhóm thanh niên trí thức nữ vừa trở về. Các cô gái đứng ngoài cửa tò mò nhìn nhóm thanh niên trí thức nam bên trong.
Người càng lúc càng đông, La Vĩ Dân không những không lùi bước, ngược lại tinh thần chiến đấu càng thêm cao. Gã ta cảm thấy mình giống như một chiến sĩ dũng cảm đối mặt với thế lực đen tối, toàn thân đều tỏa ra ánh hào quang vĩ đại.
Hứa Hằng Châu gần như bật cười trước sự ngốc nghếch của người này. Bị Giả Văn Tinh lợi dụng làm bia đỡ đạn mà còn bày ra bộ dạng này, đợi đến lúc bị vả mặt e rằng sẽ khóc không ra nước mắt.
“Tôi hỏi lại một lần nữa, ai nói với cậu là tôi muốn các cậu nuôi em trai tôi?” Hứa Hằng Châu điềm tĩnh hỏi.
La Vĩ Dân nói: “Cậu đừng tránh nặng tìm nhẹ đánh lạc hướng nữa đi.”
Hứa Hằng Châu cười khẩy một tiếng: “Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi hỏi câu này chỉ là muốn tìm ra kẻ gây chuyện. Nếu cậu không nói, vậy tôi sẽ coi là do cậu nói.”
La Vĩ Dân sững sờ, vô thức quay đầu nhìn Giả Văn Tinh. Giả Văn Tinh bày ra vẻ mặt vô tội, như thể chuyện này không liên quan gì đến hắn ta.
“Tránh ra, đứng chật cứng ở cửa làm gì?” Đột nhiên, nhóm thanh niên trí thức nữ tụ tập ngoài cửa nhường ra một lối đi, trưởng thôn xách mấy cái túi đi vào.
“Trưởng thôn, chú đến đúng lúc lắm.” Mắt La Vĩ Dân sáng lên, lập tức tìm trưởng thôn để phân xử công bằng. Miệng gã ta không ngừng nghỉ, lát sau đã nói xong hết mọi chuyện.
“Chỉ có thế thôi à?” Trưởng thôn nhíu mày.
La Vĩ Dân ngây ngốc gật đầu, chuyện này mà không có vấn đề gì sao?
“Ai nói với cậu là đứa bé này cần các cậu nuôi?” Trưởng thôn hỏi một câu hỏi y hệt Hứa Hằng Châu.
La Vĩ Dân dù có ngốc đến đâu cũng nhận ra có điều không ổn, lập tức chỉ vào Giả Văn Tinh: “Là cậu ta đó, họ đi cùng nhau, cậu ta nói người họ Hứa kia mang theo một đứa trẻ là muốn đến để ăn chực của chúng tôi, uống chực của chúng tôi.”
“Giả Văn Tinh, anh có bị thần kinh không hả!” Không đợi trưởng thôn lên tiếng, Trâu Tư Nam, người biết rõ sự tình đã lên tiếng bất bình: “Anh rõ ràng biết đồng chí Hứa vì không muốn chiếm hời của mọi người đã chuẩn bị dọn ra ngoài ở rồi, thế mà anh còn nói như vậy. Ban đầu tôi còn nghĩ có phải anh ấy nghĩ nhiều rồi không, hóa ra thật sự có người như anh, thảo nào người ta phải xin ra ở riêng tránh hiềm nghi!”
Trâu Tư Nam ăn nói lưu loát, tốc độ nói rất nhanh, không đợi Giả Văn Tinh ngăn cản, cô ấy đã kể rõ chi tiết mọi chuyện.
Mọi người chợt hiểu ra, ánh mắt nhìn Giả Văn Tinh có chút kỳ lạ, đều không hiểu hắn ta vu oan cho người khác vô cớ để làm gì.
“Tôi nói lúc nào cơ?” Giả Văn Tinh vẫn muốn giãy giụa trong tuyệt vọng, trừng mắt nhìn La Vĩ Dân nói: “Tôi chỉ nói cậu ta mang theo em trai đến, phía sau đều là cậu nói, không liên quan gì đến tôi.”
Con thuyền tình bạn nói lật là lật. Không chỉ lật, hai người còn cầm mái chèo vả vào mặt nhau.
La Vĩ Dân tức đến mức lỗ mũi bốc khói: “Chính cậu nói cậu ta mang theo một đứa trẻ không làm được việc gì, chắc chắn không được chia lương thực. Đến lúc đó chúng ta không thể trơ mắt nhìn đứa bé đó chết đói, cậu…”
“Thôi đủ rồi.” Trưởng thôn ngắt lời gã ta. Ông đã nghe hiểu hết, chính là cái tên phiền phức Giả Văn Tinh này cố tình gây chuyện, còn La Vĩ Dân ngu ngốc bị người ta lợi dụng làm bia đỡ đạn. Những thanh niên trí thức này toàn là đàn ông to xác mà còn nhiều chuyện, biết gây rối hơn cả đàn bà con gái.
“Ngày nào cũng không yên ổn, còn là thanh niên trí thức đấy mà làm toàn chuyện ruồi bu không!” Trưởng thôn mắng cả Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân. Trước mặt nhiều thanh niên trí thức như vậy, hai người chỉ cảm thấy mặt mày nóng ran.
Trưởng thôn nhìn quanh một lượt, thấy mọi người đã yên tĩnh trở lại, mới hắng giọng nói: “Vì mọi người đều ở đây, nhân cơ hội này tôi nói rõ luôn, sau này không cần tranh cãi chuyện này nữa.”
“Các cậu lại đây.” Ông vẫy tay gọi Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đến bên cạnh. Hai người đi qua, trưởng thôn chỉ vào họ nói: “Vị thanh niên trí thức mới đến này, nhà cậu ấy chỉ còn lại có một mình cậu ấy với em trai nên đã được tổ chức đồng ý cho phép mang em trai theo xuống nông thôn.”
“Xét thấy đứa trẻ còn nhỏ tuổi không làm được việc, nên em trai cậu ấy không được chia khẩu phần lương thực. Không chia của thôn làng, cũng không chia của các cậu. Nếu sau này nó lớn lên có thể kiếm điểm công lao động mà vẫn ở thôn ta thì lúc đó tính sau, nhưng hiện tại không chia khẩu phần cho nó!”
“Vậy thằng bé ăn gì?” Có người trong nhóm thanh niên trí thức hỏi to. Rõ ràng là sợ sống chung rồi Hướng Thần không có gì ăn, vẫn phải lấy của họ bù vào.
“Thằng bé ăn gì thì anh nó tự lo liệu.” Trưởng thôn nói: “Trước khi các cậu về, đồng chí Hứa đã nói trước với tôi về vấn đề này, còn đề xuất đưa theo em trai dọn ra ngoài ở, không gây phiền phức cho các cậu.”
Lúc này, các thanh niên trí thức mới thở phào nhẹ nhõm, thái độ đối với Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng dịu đi nhiều.
Trưởng thôn gọi Viên Vi và Trâu Tư Nam trong đám đông lại, đưa bốn cái túi trong tay cho họ, nói với họ đây là thôn cho vay, cứ ăn tạm trước, sau khi chia lương thực theo điểm công lao động thì bù lại cho thôn sau. Các thanh niên trí thức khác cũng đều qua giai đoạn này nên không nói gì.
Trưởng thôn thấy Hứa Hằng Châu nhận túi rồi, lại lớn tiếng bổ sung một câu: “Căn nhà họ định ở vẫn đang được sửa chữa, trước tiên ở chỗ các cậu hai ngày, trước ngày kia là có thể chuyển đi.”
Việc này mọi người không có ý kiến gì, dù sao người ta cũng nói là sắp đi rồi, còn cố ý ra mặt phản đối, đắc tội người khác vô ích thì có nghĩa lý gì.
Tuy nhiên, ban đầu mọi người tưởng họ sẽ chuyển đến nhà dân địa phương ở, nghe trưởng thôn nói vậy mới biết không phải, liền có người gặng hỏi vài câu.
Việc này không có gì phải giấu giếm, trưởng thôn liền nói thẳng đó là căn nhà cũ nát dưới chân núi.
Các thanh niên trí thức ngẫm lại một chút, đều nhớ ra căn nhà đó. Đôi khi họ lên núi nhặt củi thỉnh thoảng cũng đi ngang qua nó, cũng từng vào nghỉ chân nên biết rõ căn nhà đã tồi tàn cũ nát đến mức không ra hình dạng gì rồi.
Lâm Gia Ngôn nghe xong thì lo lắng nói: “Bên đó có phải hẻo lánh quá không, hơn nữa nhà đó cũng quá tồi tàn rồi, mùa đông sắp đến, hai người họ ở đó…”
Anh ta có ý tốt, nhưng Hứa Hằng Châu không thể để anh ta phá hỏng việc tốt của mình. Vừa định nói vài câu, Giả Văn Tinh lại âm dương quái khí chen vào: “Em trai cậu ta tè dầm đó. Nếu cậu không chê thì cậu ngủ với cậu ta đi, giữa mùa đông ai muốn ngày nào cũng phải giặt chăn nệm.”
Trong phòng nhất thời im lặng như tờ.
Trừ trưởng thôn và hai nữ thanh niên trí thức đã nghe tin này từ sớm, những người khác kinh ngạc nhìn về phía Hướng Thần. Trẻ con tè dầm kỳ thực rất phổ biến, chỉ là không ngờ Hướng Thần lớn như vậy còn tè dầm.
Hướng Thần đứng sững tại chỗ, trong khoảnh khắc đó cả người cậu đỏ bừng như quả cà chua, tay chân luống cuống nhìn anh trai mình, viền mắt sắp đỏ lên rồi.
Hứa Hằng Châu không ngờ Giả Văn Tinh lại chơi bẩn như vậy, cũng không còn bận tâm Giả Văn Tinh có muốn bám lấy nữa hay không bèn vội vàng kéo Hướng Thần về phía mình, giúp cậu giải thích: “Em trai tôi không tè dầm.”
Mọi người cười xong ậm ừ gật đầu, nhưng rõ ràng không ai tin lời Hứa Hằng Châu.
Lâm Gia Ngôn ho nhẹ một tiếng, đi đến bên cạnh họ, thấy Hướng Thần cúi đầu tủi thân thì ôn tồn an ủi: “Không sao đâu, hồi nhỏ ai cũng tè dầm mà, hồi nhỏ anh cũng tè dầm luôn á.”
Hướng Thần ngước mắt nhìn anh ta một cái, ánh mắt Lâm Gia Ngôn lảng tránh, nhìn qua là biết nói dối. Hướng Thần hừ một tiếng, không thèm để ý đến anh ta nữa.
Trưởng thôn giao xong lương thực liền rời đi, trước khi đi nói với Hứa Hằng Châu rằng, nhà sửa xong sẽ báo cho anh.
Buổi trưa các thanh niên trí thức trở về ăn cơm nghỉ ngơi. Vì chỉ có một bếp nên bình thường mọi người đều nấu ăn chung, phân công người làm luân phiên mỗi ngày, nấu xong chia nhau ăn.
Hôm nay đến lượt bên thanh niên trí thức nữ làm cơm. Viên Vi, Trâu Tư Nam và Giả Văn Tinh đều học theo các thanh niên trí thức khác đổ lương thực vào chung, nấu xong thì cùng ăn.
Đến lượt Hứa Hằng Châu, anh giải thích với các thanh niên trí thức nam trong phòng rằng anh không ở đây dài ngày, nên sẽ không góp chung lương thực. Tương ứng, hai ngày này anh và em trai cũng không ăn đồ ăn của mọi người, anh còn mang theo một ít lương khô chưa ăn hết, vừa hay ăn hết trong mấy ngày này, chỉ là cần mượn một ít nước nóng.
Nước nóng không phải vấn đề lớn. Các thanh niên trí thức tuy tiếc lương thực nhưng chia cho anh em họ một ngụm nước nóng thì không thành vấn đề. Hơn nữa cậu nói có lý, những người khác liền không yêu cầu anh phải giao ra phần lương thực trưởng thôn đã đưa.
Các thanh niên trí thức ăn bánh hấp 3 loại ngũ cốc với canh rau dại. Banh hấp làm kích cỡ vừa phải, canh thì mỗi người một muỗng lớn.
Mọi người bắt đầu ăn. Hứa Hằng Châu lấy đồ ăn khô đã làm sẵn từ hành lý ra, vẫn là bánh hấp vì nó tiện và không gây chú ý. Nhưng chúng đều đã nguội lạnh. Đây là những cái anh cố ý bỏ vào hành lý để làm màu, trong không gian còn có nhiều đồ ăn nóng hổi hơn.
Thời tiết này không nên ăn đồ lạnh, Hứa Hằng Châu lấy một cái bánh ngô hấp nhân đường đưa cho Hướng Thần, nhỏ giọng dặn dò: “Ăn ít thôi.”
Hướng Thần hiểu ý, ôm cái bánh ngô hấp mài răng, mất nửa ngày mới gặm hết một lớp vỏ.
Lâm Gia Ngôn tưởng cậu không thích ăn bánh ngô hấp, nhưng thấy bánh hấp ba loại ngũ cốc trên tay mình còn không ngon bằng bánh hấp của Hướng Thần. Thế là anh ta đưa bát canh rau của mình cho cậu, bảo cậu uống cho ấm bụng.
Hướng Thần lắc đầu, lật bình nước nhỏ của mình ra, cầm lấy chạy ra ngoài: “Em đi xin chút nước nóng ạ.”
Bên cạnh bếp lò, một thanh niên trí thức nữ đang ngồi ở đó ăn cơm, cô ấy hẳn là người nấu ăn hôm nay. Hướng Thần chạy đến nói giọng giòn tan: “Chị ơi, có thể cho em xin chút nước nóng không?”
Thanh niên trí thức nữ nghe vậy ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt Hướng Thần lập tức cứng lại, kinh ngạc hỏi: “Chị Tưởng Miểu?”
Tưởng Miểu vội vàng ra dấu suỵt, Hướng Thần vội vàng gật đầu, lại nhìn quanh, may mắn là bên ngoài lạnh, mọi người đều đã vào nhà ăn cơm rồi.
“Sao chị lại ở đây?” Hướng Thần mở to mắt hỏi cô.
Ban đầu Tưởng Miểu chỉ nói muốn xuống nông thôn nhưng không nói đi đâu. Sau đó Tống Văn Bân tiễn cô đi, bảo cô đến nơi gửi thư về nhưng không thấy cô gửi.
Tưởng Miểu cầm bình nước trên tay Hướng Thần, múc nước nóng trong nồi đổ vào cho cậu, nhẹ giọng giải thích: “Cha chị nói vị trí ở đây tốt, không ra khỏi tỉnh để tránh cho chị không quen. Ông ấy đã hỏi thăm, thôn này dân phong đơn thuần chất phác, nên để bọn chị qua đây.”
Hướng Thần phản ứng lại: “Đúng rồi, em trai chị đâu?”
Tưởng Miểu và Tưởng Lỗi nghe nói được phân vào cùng một thôn, nhưng cậu không thấy Tưởng Lỗi ở bên thanh niên trí thức nam.
“Thằng bé ở bên kia sông.” Tưởng Miểu nói.
Cô ấy đưa bình nước nóng đã đổ đầy cho Hướng Thần dặn cậu cẩn thận kẻo bỏng, lại căn dặn: “Em nói với anh trai em cứ coi như chúng ta không quen nhau, sau này từ từ giả vờ làm quen.”
Cô ấy vừa nãy đã nhận ra Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, chỉ là tránh mặt không ra nhận người quen, chuẩn bị tìm cơ hội không có ai rồi nói.
Hướng Thần gật đầu, nhìn thấy nửa cái bánh hấp tổng hợp 3 loại ngũ cốc Tưởng Miểu đặt sang một bên, và bát canh rau chỉ toàn nước trong veo. Cậu đặt bình nước xuống, bẻ cái bánh ngô hấp nhân đường trên tay mình ra, phần cậu đã cắn thì bẻ ra để riêng, còn lại nhét hết vào tay Tưởng Miểu.
Tưởng Miểu sững sờ, vội vàng muốn đưa lại cho cậu. Hướng Thần cầm bình nước chạy vào nhà, Tưởng Miểu không dám đuổi theo. Bánh hấp bị bẻ ra khiến cho nhân đường sắp chảy ra ngoài nên không thể giấu đi được, Tưởng Miểu muốn cất đi tìm cơ hội trả lại cho Hướng Thần cũng không được.
Cô dậm chân, hờn dỗi lẩm bẩm một câu, nhưng viền mắt lại từ từ đỏ lên, trân trọng ăn từng miếng món ăn ngon nhất mà cô được ăn trong nửa năm nay.
Hướng Thần chạy vào phòng, ăn hết chút bánh hấp còn lại trên tay, giả vờ là cậu ăn hết ở bên ngoài.
“Chạy gì thế?” Hứa Hằng Châu thấy tay cậu trống không thì chỉ nhướng mày, không hỏi gì thêm.
Hướng Thần vặn mở bình nước, đổ một chút nước vào nắp đưa cho Hứa Hằng Châu uống. Hứa Hằng Châu uống xong lại đưa cho cậu một cốc, bảo cậu uống từ từ.
Hướng Thần nương theo nước nóng nuốt chút bánh hấp trong miệng xuống, thấy anh cậu còn lại hơn nửa cái trên tay thì biết anh cũng không muốn ăn đồ lạnh.
Thế là cậu xích lại gần, ngoàm một cái cắn một miếng lớn, cố ý chọn phần nhân đường bên trong. Anh cậu không thích ăn cái này, nên cậu cắn một cái lỗ ở giữa.
Nhân đường bên trong được làm từ đậu phộng, mè, óc chó nghiền nát trộn với đường. Thật ra ăn rất thơm. Hướng Thần cắn nhân đường kêu rắc rắc, cảm thấy nhân đường bị đông lạnh này lại ăn ngon bất ngờ.
Hứa Hằng Châu thấy cậu ăn vui vẻ liền đưa cái bánh hấp trên tay mình qua: “Cắn thêm miếng nữa đi.”
Hướng Thần cúi đầu, dứt khoát ăn hết sạch nhân đường, chỉ còn lại vỏ bánh hấp bên ngoài tạo thành một hình vòng cung lớn.
Hứa Hằng Châu dùng nước nóng nuốt hết phần vỏ bánh còn lại. Anh cảm thấy may mắn vì Hướng Thần thích ăn đồ ngọt. Lượng đường đó thực sự khiến anh cảm thấy quá ngọt, còn đang suy nghĩ làm sao để vứt cái bánh hấp này vào không gian.
Hai anh em họ ăn uống vui vẻ nhưng không biết có mấy thanh niên trí thức nhìn thấy cảnh này xúm lại nói thầm: “Nhìn xem, may mà không ở chung. Bao nhiêu đồ ăn của thằng đó cho em trai nó hết, thằng đó nhịn đói chẳng lẽ lại không cần chúng ta cứu trợ à?”
“Đúng thế, may mà thằng đó tự biết điều dọn ra ngoài ở rồi. Nếu không, chúng ta còn phải tìm cách đuổi thằng đó đi.”
“Nói xong chưa?” Cao Dương gầm lên một tiếng: “Đồ ăn cũng không chặn được miệng chúng mày à? Người ta đã ăn được miếng nào của chúng mày chưa mà nói như đúng rồi vậy?”
Giọng anh ta quá lớn, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần nghe thấy liền nhìn qua. Mấy người đang nói xấu sau lưng bị chính chủ nhìn thấy, ai nấy đều cúi gằm mặt, thầm oán trách Cao Dương lo chuyện bao đồng.
Hứa Hằng Châu xoa đầu Hướng Thần: “Đừng để ý đến họ.” Nói xong, anh dẫn Hướng Thần đi mở bọc chăn nệm đã được bó kỹ.
Anh đi đến bên cạnh Lâm Gia Ngôn, hỏi: “Xin hỏi tối nay chúng tôi ngủ ở đâu?”
Các thanh niên trí thức trong phòng lập tức nhìn qua. Giả Văn Tinh âm dương quái khí nói: “Dù sao tôi cũng không đồng ý ngủ cho nó ngủ bên cạnh tôi.”
Lâm Gia Ngôn liếc nhìn anh ta, nói: “Vậy ngủ bên cạnh tôi đi, Hướng Thần ngủ giữa tôi và anh thằng bé.”
Có người lầm bầm phàn nàn: “Vốn ngủ sát tường đã lạnh rồi, lại còn chen ba người, tối nay còn không phải dán vào tường ngủ sao? Thà cứ đóng băng tôi đi còn hơn.”
Hứa Hằng Châu ôm chăn lên: “Vậy chúng tôi ngủ sát tường nhé, bên nào? Tôi trải chăn.”
Người mới phàn nàn vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, nhảy dựng lên, chạy đến bên giường dịch chăn của mình vào trong, nhường chỗ cho Hứa Hằng Châu trải chăn.
Người ngủ bên tường đối diện có hơi bất mãn nhưng người ta đã lên tiếng trước nên đành phải nhịn. May mắn là vị trí của họ là đổi luân phiên, chỉ hai ngày nữa là đến lượt anh ta ngủ giữa rồi.
Hứa Hằng Châu đi trải giường. Chiếc chăn anh mang theo rất lớn, bên trong là bông mới đã được phơi nắng trước, đặc biệt ấm áp. Anh trải chăn ra, phần sát tường gấp thành hai lớp, sờ vào thấy rất dày dặn, không còn bị lọt gió nữa mới thôi.
Buổi trưa ăn cơm xong lại nghỉ ngơi một lát, các thanh niên trí thức lại đi làm việc. Đáng lẽ phải dẫn những người mới đến làm quen với công việc trước, nhưng Giả Văn Tinh lấy cớ chưa thu dọn xong hành lý nói để mai đi. Hứa Hằng Châu hỏi rõ nơi họ làm việc, nói lát nữa sẽ đi theo sau.
Ở đây làm bao nhiêu được tính điểm công lao động bấy nhiêu. Giả Văn Tinh không muốn đi, người khác cũng không ép, liền rủ nhau ra đồng.
Đợi các thanh niên trí thức đi hết, Giả Văn Tinh lập tức sang phòng bên cạnh tìm Viên Vi. Hai cô gái này không biết vì sao cũng chưa đi.
Trong phòng chỉ còn lại Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Hứa Hằng Châu vội vàng lấy hai cái bánh bao nhân thịt lớn còn nóng hổi ra, chia cho Hướng Thần rồi mỗi người một cái ăn hết. Ăn xong lại bổ sung thêm hai cái nữa, sau đó lấy một bình giữ nhiệt đựng món sườn heo hầm củ sen đã nấu sẵn cùng Hướng Thần chia nhau uống hết.
Ăn uống no nê, Hứa Hằng Châu mở cửa sổ cho thông gió từ từ, lại đốt một điếu thuốc để khử mùi. Mãi đến lúc phòng chỉ có đúng một mùi khói thuốc thì mới thôi.
Hướng Thần nhân lúc không có ai, báo tin Tưởng Miểu cũng ở đây cho Hứa Hằng Châu. Hứa Hằng Châu hơi ngạc nhiên, không ngờ lại trùng hợp như vậy.
“Em cho chị Miểu ăn bánh hấp của em rồi.” Hướng Thần nói: “Anh, chị ấy nói Tưởng Lỗi ở bên kia sông.”
Hứa Hằng Châu hiểu ý cậu. Tưởng Thủ Bình đã giúp nhà họ Tống rất nhiều, họ cũng là người gián tiếp hưởng lợi. Đã gặp chị em họ thì giúp đỡ một tay là điều nên làm.
Hứa Hằng Châu nghe Hướng Thần nói về thái độ của Tưởng Miểu, suy nghĩ một lát liền hiểu vì sao cô ấy lại giả vờ không quen. Cả hai bên đều che giấu thân thế khi đến thôn Đại Hà, bị người khác biết họ quen nhau quá dễ bị lộ.
“Nghe lời chị ấy đi.” Hứa Hằng Châu quyết định.