Tại điểm tập kết thanh niên trí thức Huyện Phượng Sơn.
Chiếc xe tải do thành phố Thanh Giang phái đến sau khi đưa người tới nơi liền vội vã chở những thanh niên trí thức còn lại đến các điểm đến khác. Người tiếp nhận do Huyện Phượng Sơn phái đến sau khi kiểm đếm xong số người cũng lấy danh sách ra, bắt đầu phân chia người đến các thôn làng.
Người đó đọc vài cái tên, bảo mọi người đứng chung một chỗ, sau đó nói tên thôn để họ ghi nhớ. Đợi lát nữa người đến đón đến nơi có thể đi theo họ về thôn ngay. Đợi phân chia xong hết, người đó cất danh sách đi, đi qua tiếp đón nhóm đội trưởng sản xuất hoặc trưởng thôn đầu tiên đến đón người. Bọn họ có thôn chỉ cử một người đi đón, có thôn lại là nhóm hai ba người đi cùng nhau. Mấy thôn làng, phần lớn đều là đi bộ đến, chỉ có một hai người đi xe bò.
Người đến đón họ còn chưa tới, Hướng Thần tựa nửa người vào Hứa Hằng Châu, sờ sờ cái bụng đang kêu “ục ục”, thấy hơi đói rồi. Hứa Hằng Châu vừa định hỏi Hướng Thần có muốn ăn chút gì trước không, thì vai anh bị người ta vỗ một cái. Người thanh niên tên Thạch Hạo kia, gác tay lên vai Hứa Hằng Châu, cười hì hì tiến lại gần làm thân: “Người anh em, sau này chúng ta ở cùng một nơi rồi, chiếu cố nhau nhiều nhé.”
Hứa Hằng Châu hơi cứng người, không để lộ cảm xúc quay người một cái, gạt tay Thạch Hạo xuống, khách khí nói: “Đương nhiên, chiếu cố lẫn nhau nhé.”
Nói xong, anh đau đầu nhìn đám người xung quanh. Đây là chuyện yêu ma quỷ quái gì thế này, hóa ra tất cả rắc rối đều tụ tập quanh anh. Cũng không biết Hướng Thần làm cách nào, uy lực của cái miệng của cậu này có hơi linh quá rồi. Không sai, tất cả những người bị Hướng Thần gọi tên, hiện tại đều đứng cạnh Hứa Hằng Châu. Nói cách khác, họ chính là nhóm thanh niên trí thức cùng đi thôn Đại Hà: Hai người tên “Vi”, Trâu Tư Nam, Giả Văn Tinh, Thạch Hạo, cùng với anh và Hướng Thần.
Bên cạnh, Giả Văn Tinh vẫn kiên trì không bỏ cuộc bắt chuyện với Viên Vi. Trâu Tư Nam lại l* m*ng, thỉnh thoảng xen vào một câu, khiến chủ đề của Giả Văn Tinh lạc đi tận đẩu tận đâu không thể tìm lại được. Khúc Vi vẫn như khi ở trên xe, một mình đứng riêng một bên, vạch ra một ranh giới rõ ràng với những người khác.
Hứa Hằng Châu bực bội vò rối mái tóc Hướng Thần, rồi lại chịu thua trước ánh mắt ngơ ngác của cậu. Thôi vậy, hy vọng đôi kia có thể được phân đến Đội Ba đi, dù sao cũng cách nhau một con sông.
Không lâu sau, lại có vài người đi tới, trong đó có ba người đang dắt xe bò, đều là những người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, mặc áo bông chắp vá.
Họ đi đến bên cạnh người đang điều hành công việc, người dẫn đầu lên tiếng chào: “Đồng chí, chúng tôi là người của thôn Đại Hà đến đón thanh niên trí thức.”
Người đó vẫy tay về phía Hứa Hằng Châu, nói: “Mấy người đó đấy, đến đây ký tên rồi dẫn đi đi.”
Một người đàn ông đi phía sau than phiền: “Đồng chí, sao thôn chúng tôi lần nào cũng nhiều thế?”
Người đó đưa cuốn sổ trong tay cho người dẫn đầu, cười nói: “Thôn Đại Hà của các anh là một trong những thôn lớn có tiếng của huyện mình, phân thêm vài người thanh niên trí thức thì có sao?”
Người đàn ông kia còn muốn than vãn thêm, người dẫn đầu lườm ông ta một cái, ông ta mới hậm hực ngậm miệng. Kỳ thực cũng không thể trách người này than phiền. Thanh niên trí thức xuống nông thôn, đến nơi phải cử người dạy họ làm việc, việc này đã lãng phí một phần nhân lực. Dạy rồi chưa chắc họ đã làm được, mà có làm được thì cũng không được việc bằng nông dân làm việc quanh năm, thế mà lại không thể tính ít điểm công lao động cho họ.
Ngoài ra, thanh niên trí thức nam thì còn đỡ, thế nào cũng có chút sức lực. Còn thanh niên trí thức nữ, nhiều việc nặng họ không làm được, mà lấy đâu ra nhiều việc nhẹ nhàng cho họ làm. Hơn nữa, những người như Hướng Thần, họ đến vào mùa đông thì còn may mắn một chút, ít nhất là việc đồng áng không nhiều. Chứ nếu gặp phải ngày mùa bận rộn, lại thêm vài thanh niên trí thức mới nữa thì đúng là rối càng thêm rối.
Vì vậy khi mới bắt đầu phong trào thanh niên trí thức xuống nông thôn, thôn dân còn khá hoan nghênh và kỳ vọng vào những người trẻ tuổi thành phố này. Nhưng đến bây giờ, cũng như người đàn ông này, trong lòng rất nhiều người dân quê đã tích tụ sự bất mãn.
Người dẫn đầu ghi tên vào cuốn sổ trong tay, sau đó đi đến trước mặt Hứa Hằng Châu và những người khác, tự giới thiệu: “Tôi là Trần Hữu Sơn, trưởng thôn của thôn Đại Hà. Hai người này là đội trưởng đội sản xuất của thôn chúng tôi, Trần Phúc và Trần Quốc Dân.”
Trần Phúc chính là bác cả của Triệu Cầm Cầm, đội trưởng Đội sản xuất số Một. Lần này Hướng Thần và Hứa Hằng Châu hẳn sẽ được phân về đội sản xuất dưới quyền ông ấy.
Trần Phúc trông có vẻ thật thà chất phác, từ nãy đến giờ không nói nhiều lời. Đối với Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, ông cũng không để lộ biểu cảm gì khác, có lẽ Trần Hiểu Mai đã về nói với ông, dặn ông đừng để lộ chuyện có quen biết hai anh em Hứa Hằng Châu.
Người vừa mở miệng than phiền chính là Trần Quốc Dân, người anh trai ruột bị gửi đi làm con thừa tự của Trần Quốc Lương. Nhưng mẹ nuôi đã mất sớm nên tuy Trần Quốc Dân phải gọi bà cụ Trần là thím, nhưng thực chất vẫn hiếu thảo với bà cụ như mẹ đẻ.
Trần Quốc Dân đảo mắt nhìn sáu thanh niên trí thức đang đứng cùng nhau, sự bất mãn trong lòng càng sâu sắc hơn. Đông người thì thôi đi, lại còn có đến ba đứa con gái, nhìn qua đã thấy yếu ớt, chẳng làm được việc gì nặng nhọc. Cho đến khi nhìn thấy Hướng Thần, ánh mắt ông ta đọng lại.
Hướng Thần vô thức trốn ra sau lưng Hứa Hằng Châu. Trước đây, khi bị nhà Trần Quốc Lương mua về, cậu từng theo Trần Quốc Lương và Thái Trân đến thôn Đại Hà, nhưng không qua sông sang bờ đối diện mà chỉ ở lại nhà họ Trần một buổi trưa. Tuy nhiên lúc đó có gặp Trần Quốc Dân, qua lâu như vậy rồi chắc ông ta không nhận ra cậu đâu nhỉ.
Trần Quốc Dân không hề nhận ra Hướng Thần, ông ta chỉ vào Hướng Thần bất mãn nói: “Sao lại có cả một đứa trẻ, nhỏ thế này thì làm được gì?”
“Im miệng!” Trưởng thôn Trần Hữu Sơn quát.
Hứa Hằng Châu vội vàng lặp lại lời giải thích trên xe. Trần Quốc Dân nghe nói Hướng Thần không cần chia khẩu phần lương thực, lúc này mới ngậm miệng lại.
Xảy ra chuyện này, mấy thanh niên trí thức đều nhận ra Trần Quốc Dân không mấy chào đón họ, nhất thời trên mặt ai cũng có chút ngượng nghịu.
Giả Văn Tinh trên mặt còn mang vài phần tức giận. Trong tưởng tượng của hắn ta, hắn ta là một học sinh cấp ba đến từ thành phố Kinh, dù là đến cái nơi thôn quê hẻo lánh này để hỗ trợ xây dựng, không đến mức phải tổ chức một nghi thức chào đón đặc biệt thì ít nhất cũng không nên là cảnh tượng này.
Trưởng thôn vỗ vỗ thùng xe, nói: “Bỏ hành lý lên đây, đi thôi, vừa đi vừa nói.”
Mấy thanh niên trí thức không ai nói gì, lần lượt chất hành lý lên xe bò sau đó đi theo trưởng thôn, cả nhóm đi về phía thôn Đại Hà.
Không phải vác hành lý đi đường ít nhiều cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Hứa Hằng Châu kéo Hướng Thần chậm rãi đi lùi về phía sau, nhân lúc không ai chú ý đút một miếng sô cô la cho Hướng Thần. Sô cô la tan chảy trong miệng, có lẽ là do tác động tâm lý, Hướng Thần cảm thấy hình như không còn đói như vậy nữa.
Trên đường đi, Giả Văn Tinh tranh thủ giới thiệu thông tin của các thanh niên trí thức cho trưởng thôn, tức là những điều họ đã nói trên xe. Đến lượt Hướng Thần, đoán là hắn ta không để ý, không biết tên Hướng Thần nên nói lấp lửng cho qua.
Từ huyện thành đến thôn Đại Hà, đi bộ mất khoảng hơn một tiếng, giữa đường còn có những con dốc dài, không dễ đi. Trưởng thôn và hai người còn lại vì đã quen đi đường ở đây nên không thấy mệt. Nhưng những người khác đã bắt đầu thở hổn hển.
Trưởng thôn nhìn những người trẻ tuổi đi theo sau, Hứa Hằng Châu và Thạch Hạo vẫn ổn, chỉ là trán lấm tấm mồ hôi. Hướng Thần hơi th* d*c, còn Giả Văn Tinh đã thở hồng hộc, tiếng thở còn lớn hơn cả mấy cô gái bên cạnh. May mà mấy cô gái tuy mệt đến th* d*c nhưng đều cắn răng không than vãn, khiến trưởng thôn có ấn tượng tốt hơn về họ.
“Nghỉ một lát rồi đi tiếp.” Trưởng thôn dừng xe bò lại nói.
Mọi người lập tức dừng bước. Giả Văn Tinh suýt nữa ngồi phịch xuống đất, may mà Thạch Hạo ở bên cạnh đỡ hắn ta một tay, giúp hắn ta không đến mức mất mặt.
Giả Văn Tinh th* d*c một hơi, bất mãn nói: “Có xe sao không để chúng tôi ngồi?” Nếu không thì hắn ta đâu đến nỗi suýt mất mặt như vậy.
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt ba người thôn Đại Hà nhìn hắn ta lập tức trở nên rất khó chịu. Lúc này không giống như thời đại sau này, các loại máy móc được ứng dụng rộng rãi trong đồng ruộng. Bấy giờ trâu cày vẫn là tài sản quan trọng của thôn làng, chỉ dùng để cày ruộng và kéo xe. Nói thẳng ra, người nuôi trâu bò chăm sóc bản thân còn không kỹ bằng chăm sóc trâu bò đâu đấy.
Vì vậy, thôn dân đều rất trân trọng, còn tiếc sức trâu, chỉ mong chúng có thể khỏe mạnh góp thêm sức trong ngày mùa bận rộn.
Trưởng thôn đánh xe đến đón thanh niên trí thức, bản thân còn không nỡ ngồi lên, chỉ bảo họ đặt hành lý lên để giảm bớt gánh nặng. Thế mà Giả Văn Tinh không những không cảm kích ngược lại còn than phiền đủ điều, ngay lập tức gây ra sự bất mãn cho những người khác. Ngay cả những thanh niên trí thức khác cũng có vẻ ngượng ngùng, rõ ràng là không tán thành lời hắn ta nói.
Trưởng thôn lạnh lùng liếc hắn ta một cái: “Chỉ có chỗ cho một người ngồi thôi, cậu ngồi à?”
Sắc mặt Giả Văn Tinh cứng đờ. Cho dù hắn ta có ngu ngốc đến đâu cũng biết, ở đây có phụ nữ có trẻ con, thế nào cũng không đến lượt hắn ta ngồi.
Hắn ta cứng ngắc xoay cổ, muốn nói với Viên Vi bảo cô ấy ngồi xe đi, nhưng vừa chạm mắt Viên Vi, cô ấy đã quay đầu nói chuyện với Trâu Tư Nam, rõ ràng là không muốn ngồi xe.
Không khí đột nhiên trở nên khó xử. Trần Phúc và Trần Quốc Dân chắc chắn đứng về phía trưởng thôn, chỉ chờ Giả Văn Tinh mất mặt. Ánh mắt Giả Văn Tinh quét qua ba cô gái, họ đều không chịu nhìn thẳng vào hắn ta, thái độ rất rõ ràng.
Mặt Giả Văn Tinh trong nháy mắt đỏ bừng, mắt cũng đầy tơ máu, trông có vẻ hơi đáng sợ. Hắn ta cắn răng quay người lại, thực sự chuẩn bị tự mình trèo lên ngồi.
Đúng lúc này, Hứa Hằng Châu bế Hướng Thần lên đặt cậu lên thùng xe, rồi nói với trưởng thôn: “Cho em trai cháu ngồi với ạ.”
Không phải anh thực sự tốt bụng muốn giúp Giả Văn Tinh. Chỉ là hiện tại họ vẫn được coi là một tập thể, nếu thực sự để Giả Văn Tinh ngồi xe bò vào thôn, người trong thôn không biết tình hình sẽ chỉ nói về việc nhóm thanh niên trí thức này tệ như thế nào, đàn ông to xác lại ngồi xe bò về.
Giả Văn Tinh không biết xấu hổ, nhưng anh còn cần mặt mũi. Nếu không có gì bất trắc, họ sẽ phải ở Đại Hà Thôn vài năm, vừa đến đã để lại ấn tượng xấu, phải gánh cái nồi này thì thảm thật.
Để Hướng Thần ngồi lên, một là để cậu nghỉ ngơi một chút, hai là cậu chắc là người nhẹ cân nhất, sẽ không khiến trưởng thôn vốn quý trọng trâu cày càng thêm bất mãn.
Quả nhiên, sau khi Hướng Thần vẻ mặt ngơ ngác ngồi vững trên xe, trưởng thôn không nói gì mà chỉ vung roi chỉ huy trâu kéo xe đi, nói: “Đi thôi.”
Giả Văn Tinh lơ mơ đi theo sau. Sau khi xảy ra chuyện này, mọi người càng không muốn nói chuyện nữa, không khí trầm lặng kéo dài suốt cả quãng đường.
Hứa Hằng Châu tính toán thời gian, cảm thấy cũng gần đủ rồi liền bế Hướng Thần xuống, nói cậu nghỉ đủ rồi, để cậu tự đi một đoạn.
Trưởng thôn nhìn Hứa Hằng Châu một cái rồi không nói gì, tiếp tục đánh xe bò đi về phía trước, không lâu sau đã đến ngoại ô thôn Đại Hà.
Vì sáu thanh niên trí thức cần được phân vào các đội sản xuất khác nhau, Đội Một và Đội Hai ở gần nhau nên thanh niên trí thức của hai đội cũng sống chung một chỗ. Nhưng thanh niên trí thức của Đội Ba sống cùng với thôn làng ở bên kia sông, nên đến khu ngoại ô của thôn họ phải phân luôn thanh niên trí thức vào các thôn để tách ra.
Nếu để Trần Quốc Dân tự chọn, ông ta chắc chắn muốn hai chàng trai, nhưng vừa hay có ba nam ba nữ, nên chắc chắn mỗi đội sẽ được phân một nam một nữ.
Ông ta không đợi trưởng thôn mở lời, đã chỉ vào Thạch Hạo và Viên Vi giành nói trước: “Trưởng thôn, cho hai người này về đội chúng tôi đi.”
Trên đường đi trưởng thôn đã nói sơ qua tình hình của thôn Đại Hà nên các thanh niên trí thức cũng hiểu được tình hình tại thôn.
Trưởng thôn không nói gì, gật đầu: “Được thôi.”
Sắc mặt Viên Vi căng thẳng, dịu giọng nói: “Trưởng thôn, cháu và Tư Nam muốn ở cùng nhau, chúng cháu có thể về cùng một đội được không?”
Trần Quốc Dân lập tức nói: “Không được, trưởng thôn, tôi không muốn hai cô gái đâu.”
Viên Vi cười hiền hòa, đi đến bên cạnh Khúc Vi, cầu xin: “Chúng ta có thể đổi cho nhau không? Tôi muốn ở cùng với Tư Nam.”
Khúc Vi vẻ mặt ngượng nghịu, do dự một lát rồi gật đầu.
Trần Quốc Dân liếc nhìn họ, hừ hừ vài tiếng không nói gì, coi như ngầm đồng ý.
Thế là Thạch Hạo và Khúc Vi liền ở lại đây, đợi Trần Quốc Dân dẫn họ vào thôn. Trưởng thôn đánh xe bò dẫn những người còn lại vượt sông sang bờ đối diện.
Con sông ngăn cách thôn Đại Hà này không có tên. Mặt sông rộng khoảng mười hai mươi mét. Theo lời trưởng thôn, chỗ sâu nhất có hơn hai mét, từng có trẻ con xuống sông chơi bị chết đuối.
Lúc ông nói câu này còn nhìn Hứa Hằng Châu một cái. Hứa Hằng Châu hiểu ý trưởng thôn là muốn anh trông chừng Hướng Thần cẩn thận.
Trên sông có một cây cầu gỗ, khá đơn sơ nhưng không hẹp, xe bò có thể đi qua. Chắc là do dân làng tự xây. Bên bờ sông còn có một chiếc thuyền nhỏ đậu ở đó, không thấy người chèo thuyền.
Trưởng thôn đánh xe bò dẫn đoàn người đi qua cầu. Bên bờ sông có những phụ nữ đang giặt quần áo, nhìn thấy trưởng thôn và Trần Phúc, họ chào hỏi, đồng thời dùng ánh mắt tò mò đánh giá Hứa Hằng Châu và những người khác.
Vào trong thôn, dọc đường thấy toàn là nhà đất. Mái nhà hầu hết được lợp bằng rơm rạ dày, thỉnh thoảng mới thấy một hai căn nhà lợp ngói.
Trưởng thôn đưa họ đến ký túc xá cho thanh niên trí thức. Hai căn nhà lớn ở đây khá gần nhau được dành riêng cho thanh niên trí thức ở. Vì Đội Một và Đội Hai ở gần nhau nên là thanh niên trí thức cũng sống chung.
Trong nhà là giường lớn trải chung, một phòng cho thanh niên trí thức nam, một phòng cho thanh niên trí thức nữ. Trước khi đám Hướng Thần đến, ở đây đã có hơn mười người ở, trung bình mỗi phòng có bảy tám người. Cộng thêm những người mới đến là khoảng mười người, có thể hình dung được điều kiện ăn ở sẽ như thế nào.
Trưởng thôn và Trần Phúc giúp họ đặt hành lý vào trước. Hướng Thần liếc nhìn căn phòng tuy không thể gọi là bừa bộn nhưng tuyệt đối không sạch sẽ, trong lòng có chút lo lắng. Anh cậu có vẻ hơi mắc bệnh sạch sẽ, sống trong căn phòng như thế này chắc không chịu nổi.
Đặt xong hành lý, trưởng thôn gọi họ ra ngoài. Sắc mặt Viên Vi và Trâu Tư Nam đều không được tốt lắm. Hướng Thần nghĩ một chút liền hiểu, hoàn cảnh bên phía thanh niên trí thức nữ chắc cũng chẳng ra sao. Nhưng cũng phải thôi, trời ngày càng lạnh, nước nóng không có nhiều chỉ có thể tạm bợ sống qua ngày, người lại đông thì chẳng thể khác được.
Trưởng thôn gọi họ ra là để phân đội sản xuất. Trần Phúc xoa xoa tay, cười chất phác nói: “Cho hai người này về đội chúng tôi đi.” Ông ta chỉ Hứa Hằng Châu và Trâu Tư Nam.
Giả Văn Tinh vui đến mức gần như không kiểm soát được biểu cảm. Đông người như vậy, cuối cùng hắn ta và Viên Vi không chỉ được phân về cùng một thôn mà còn cùng một đội sản xuất, đây là gì? Đây chính là duyên phận!
Trưởng thôn nhìn Giả Văn Tinh nhíu mày. Nếu để ông chọn, ông thà chọn Hứa Hằng Châu có mang theo trẻ con cũng không muốn chọn cái tên đầu óc không tỉnh táo này. Nhưng Trần Phúc đã nói trước với ông, Hứa Hằng Châu chắc chắn phải về Đội Một, ông đành phải giữ Giả Văn Tinh lại.
Sự vui mừng trên mặt Giả Văn Tinh quá rõ ràng, cứ như thể hắn ta và Viên Vi thực sự có gì đó khiến Viên Vi có chút ngượng ngùng. Cô liếc nhìn Hứa Hằng Châu đang rũ mắt không biết đang nghĩ gì, muốn xin về cùng đội với anh, nhưng cô ấy vừa từ chối Trần Quốc Dân, giờ lại từ chối trưởng thôn thì thật không khôn ngoan.
Cuối cùng, cô ấy không nói gì, mọi chuyện cứ thế được định đoạt.
Giải quyết xong việc phân đội, trưởng thôn nói: “Các cậu mới đến có lẽ không mang theo lương thực. Thôn có thể cung cấp trước một phần, nhưng khi chia lương thực theo điểm công lao động sẽ phải bù lại. Thanh niên trí thức ăn chung, bếp ở đó.”
Ông chỉ vào một mái nhà cỏ nhỏ dựng giữa hai căn nhà, lờ mờ thấy một cái bếp đất.
“Những tình hình khác đợi các thanh niên trí thức tan ca sẽ nói với các cậu. Có vấn đề gì các cậu cũng có thể đến tìm tôi.” Trưởng thôn nói xong thì nhìn mấy người, hỏi họ còn có việc gì nữa không.
Hứa Hằng Châu nói: “Trưởng thôn, cháu muốn hỏi là thanh niên trí thức ăn chung, vậy lương thực có để chung không?”
Trưởng thôn gật đầu: “Đúng vậy.”
Hứa Hằng Châu nhíu mày: “Trưởng thôn, chú cũng biết đấy, cháu đưa em trai theo, nó không có khẩu phần lương thực, ăn cùng mọi người không thích hợp lắm. Cháu vốn định tự bù thêm lương thực vào nấu chung, nhưng như vậy cũng không phân được rõ ràng. Mọi người đông như vậy, nấu ăn riêng cho mình em cháu thì tốn củi tốn nước cũng không tiện.”
Nói đến đây, anh dừng lại một chút, thấy trưởng thôn không cắt lời biết là có hy vọng, liền nói tiếp: “Chú xem thôn có căn nhà trống nào không ạ? Nhà dột nát một chút cũng không sao, cho hai anh em cháu ở riêng là được ạ.”
Trưởng thôn trầm ngâm một lát. Trần Phúc nghĩ đến lời em gái về nhà đã nói, tiếp lời: “Anh Hai, cậu ấy nói có lý, nhỡ xảy ra chuyện nữa thì…”
Trong các anh em nhà Trần Hữu Sơn thì ông ta đứng thứ hai nên Trần Phúc mới gọi ông một tiếng ‘anh hai’. Câu sau không nói ra, chính là để nhắc khéo cho ông trưởng thôn về cái chuyện đám trí thức trẻ từng gây náo loạn trong làng hồi trước.
Lúc mới thành lập điểm thanh niên trí thức, đã có những thanh niên trí thức hẹp hòi vì người này bớt một muỗng cháo, người kia múc thêm một bát canh, suýt nữa đánh nhau. Giống như Hứa Hằng Châu nói, Hướng Thần cần ăn cần uống, sống chung với thanh niên trí thức, kiểu gì cũng có những chuyện không rõ ràng. Chi bằng tách ra từ sớm.
Trưởng thôn do dự: “Làm gì có phòng trống.”
Trần Phúc cũng cứng người. Xây nhà là chuyện lớn, dù có xây nhà mới, nhà cũ cũng không để không. Trong thôn thật sự không có nhà trống nào. Hai căn nhà ở điểm thanh niên trí thức này, trước đây còn là lớp học của trường tiểu học thôn. Sau này hiệu trưởng già dạy chữ duy nhất qua đời, nhà trống ra dùng làm nhà kho, sau đó lại tạm thời dọn ra cho thanh niên trí thức ở.
“Ê, căn nhà của lão Lâm đầu bên kia chẳng phải vẫn còn đó sao?” Trần Phúc suy đi tính lại, cuối cùng cũng nhớ ra một chỗ.
Trưởng thôn chợt hiểu ra, đúng rồi, căn nhà của lão Lâm đầu vẫn còn đó, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu: “Căn nhà đó sợ là không thể ở được nữa rồi.”
Hứa Hằng Châu vẫn luôn lắng nghe cuộc đối thoại của họ, biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Cậu không muốn phải chen chúc trong một căn phòng với nhiều người như vậy, quá bất tiện, ở cũng không thoải mái.
Thế là cậu vội vàng tiếp lời: “Không sao, dù thế nào chúng tôi cũng có thể ở được.” Hướng Thần cũng gật đầu theo.
Trưởng thôn nhíu mày nói: “Không chỉ là rách nát, căn nhà đó còn ở xa. Hai anh em cậu ở đó không sợ sao?”
Thì ra, chủ nhân ban đầu của căn nhà đó là một thợ săn. Ngôi nhà được xây dựng dưới chân núi, cách hộ dân gần nhất cũng phải đi một đoạn đường.
Sau này mọi thứ đều được thu về tập thể, trên núi cũng không cho phép săn bắn nữa. Lão Lâm đầu không con cái, không vợ, tự mình trồng trọt mảnh đất cằn cỗi được chia. Khi ông mất đi vì tuổi già, ngôi nhà cũng không có người thừa kế, liền thuộc về thôn.
Nhưng căn nhà của ông ta cũng không lớn, lão Lâm đầu ở một mình nên chỉ xây hai gian phòng, một phòng ngủ và một phòng vừa để đồ lặt vặt vừa làm bếp. Dân làng cũng có người muốn đến ở, nhưng một gia đình thì không đủ chỗ, hơn nữa lại bị tách biệt khỏi dân làng, cảm giác không được thoải mái, thế là căn nhà cứ thế bỏ trống.
Hứa Hằng Châu nghe xong, không những không chê mà còn rất mừng rỡ. Ở xa thật tốt, cậu làm món ngon gì cũng không sợ người khác phát hiện. Hơn nữa nhà nhỏ cũng vừa vặn, chỉ hai anh em cậu ở, tránh để sau này không đủ chỗ lại phân thêm thanh niên trí thức về đó.
Hứa Hằng Châu trong lòng hài lòng, nhưng vẻ mặt lại giấu kín: “Không sao, có chỗ để ở là được rồi, tôi thấy rất tốt, là chúng tôi đã làm phiền ông rồi.”
Lời hay ý đẹp ai cũng thích nghe. Trưởng thôn day day hàm răng, đập bàn quyết định: “Vậy được. Cậu cứ ở đây hai ngày trước, tôi sẽ tìm người sửa sang lại căn nhà đó cho cậu. Lần trước tôi đi xem, mái nhà bị thủng một lỗ lớn, cứ thế ở vào thì không bị lạnh đến đổ bệnh mới lạ.”
Hứa Hằng Châu vội vàng nói: “Việc này làm sao mà được, mọi người còn đang làm việc. Hay là thế này, trong hành lý của tôi còn chút đường trắng, không nhiều, khoảng hai ba cân thôi. Ông cầm lấy giúp tôi chiêu đãi bà con hàng xóm, pha cho mọi người bát nước đường uống.”
Trưởng thôn kinh ngạc nhìn cậu một cái, thấy cậu vẻ mặt thành khẩn, hiểu được ý cậu. Đây là dùng ba cân đường trắng đó làm thù lao, trả cho những người giúp cậu sửa nhà.
Tuy chỉ là hai ba cân đường, nhưng sửa một căn nhà, nhiều lắm cũng chỉ cần hai ba người là xong. Muốn nhanh hơn, bốn năm người cũng được, chia ra mỗi người cũng được nửa cân. Mang về nhà, ngày thường thì chẳng dám ăn, chỉ cần bốc một nhúm cho trẻ con l**m từ từ, cũng đủ khiến đứa trẻ vui cả buổi. Số còn lại thì cất kỹ, khi có khách quý đến pha bát nước đường, đó là một điều rất có thể diện.
Làm công không công và làm công có thù lao là hai khái niệm khác nhau. Hơn nữa, thù lao của Hứa Hằng Châu còn rất hấp dẫn, cậu biết điều như vậy, trưởng thôn cũng đánh giá cậu cao hơn vài phần.
“Được, tôi giúp cậu tìm người sửa nhà, chậm nhất là ngày kia, các cậu có thể chuyển đến.”
Hứa Hằng Châu không nói hai lời, quay người vào nhà lật hành lý, lấy ra một gói đường trắng đã gói sẵn từ không gian đưa cho trưởng thôn. Trưởng thôn cũng không khách khí với cậu, nhận lấy xem qua một chút rồi cất đi.
“Được rồi, các cậu dọn dẹp đồ đạc đi, lát nữa mọi người tan ca về thì không tiện.” Trưởng thôn phất tay nói, chuẩn bị quay lưng rời đi.
Giả Văn Tinh đã lắng nghe nãy giờ, liền xông tới chặn trưởng thôn lại, không hề kiêng nể Hứa Hằng Châu, nói thẳng: “Trưởng thôn, hay là cho tôi cũng chuyển qua đi. Ông xem căn nhà này sắp không đủ chỗ ở rồi.”
Khóe miệng trưởng thôn giật giật, muốn vỗ gói đường trắng trong tay lên mặt anh ta, nhưng dù sao ông cũng là người từng trải, sự kiềm chế vẫn còn tốt. Hơn nữa đường trắng hiếm như vậy, không thể lãng phí.
Nói về việc ở riêng, thanh niên trí thức nào mà chẳng muốn ở riêng, Viên Vi và Trâu Tư Nam cũng muốn. Nhưng nghe trưởng thôn nói về tình hình căn nhà kia, họ đã dập tắt ý định. Hai cô gái ở quá xa một mình thì không an toàn. Hơn nữa, người ta Hứa Hằng Châu đề xuất trước, dù có muốn ở ghép cũng nên thương lượng trước với Hứa Hằng Châu.
Hơn nữa, Hứa Hằng Châu còn bỏ đường trắng ra làm thù lao để sửa nhà. Nếu Giả Văn Tinh thực sự có ý định ở ghép, thì nên đề xuất trước khi Hứa Hằng Châu đưa ra thù lao. Đâu có cái kiểu này, người ta đã thỏa thuận xong xuôi hết rồi, anh ta xông ra hái quả, còn đẩy chủ nhân sang một bên.
Trưởng thôn hừ lạnh một tiếng, giơ gói giấy trong tay lên: “Cậu đi nói với cậu ta đi.”
Sắc mặt Giả Văn Tinh cứng lại. Anh ta vòng qua Hứa Hằng Châu tìm trưởng thôn, chính là biết Hứa Hằng Châu sẽ không đồng ý, muốn dùng trưởng thôn để áp chế Hứa Hằng Châu. Không ngờ trưởng thôn lại không mắc bẫy.
Nghĩ đến cái giường tập thể lớn mà mình vừa nhìn thấy, Giả Văn Tinh cắn răng, xáp lại gần Hứa Hằng Châu cười bồi: “Đồng chí Hứa, cậu xem, một mình cậu dẫn em trai ở xa như vậy, không an toàn chút nào. Tôi qua đó còn có thể làm bạn với cậu.”
Hứa Hằng Châu kéo khóe miệng, cười như không cười: “Không sao, tôi gan lớn, không sợ.”
Giả Văn Tinh làm như không nghe thấy lời từ chối của cậu, tự mình nói tiếp: “Cậu dẫn theo một đứa trẻ, lại còn phải đi làm, tôi qua đó có thể giúp cậu trông chừng nó. Cậu không nghe trưởng thôn nói sao, con sông kia đã nhấn chìm không ít trẻ con. Nhỡ một ngày em trai cậu…”
“Em trai tôi rất nghe lời!” Hứa Hằng Châu ngắt lời anh ta, giọng nghiêm khắc: “Đồng chí Giả, chuyện của hai anh em chúng tôi không cần làm phiền đến anh bận tâm. Hy vọng anh nói chuyện chú ý một chút, kẻo có ngày đắc tội với người khác, chết thế nào cũng không hay.”
“Cậu nói chuyện kiểu gì vậy?” Giả Văn Tinh giận dữ nói: “Có giáo dưỡng không hả, động một tí là trù ẻo người ta chết, cậu là loại người gì thế!”
Hứa Hằng Châu cười lạnh một tiếng, không định tiếp tục dây dưa với anh ta nữa. Cậu chào trưởng thôn và Trần Phúc, chuẩn bị vào nhà dọn dẹp hành lý.
Giả Văn Tinh thấy vậy, tức đến mắt trợn tròn, nghển cổ nói: “Tôi cứ muốn qua đó ở đấy, đều là thanh niên trí thức, tại sao cậu được ở mà tôi không được ở!”
Bước chân Hứa Hằng Châu dừng lại, bị anh ta làm cho ghê tởm hết sức. Trong lòng nảy sinh ác ý, cậu cố tình cười nói: “Thế thì anh cứ đến đi, em trai tôi tối đến thích tè dầm lắm, anh xem quần áo chăn nệm của mình có đủ thay không.”
Hướng Thần: “…”
Cái nồi đen lớn này úp xuống khiến Hướng Thần quay cuồng. Cậu nhìn thoáng qua Giả Văn Tinh đang đứng sững sờ tại chỗ, cắn răng, lớn tiếng nói: “Đúng vậy, tôi tè dầm, ngày nào cũng tè, anh đến đi, vừa hay sưởi ấm chăn cho tôi.”