Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 81

Thời tiết đã vào đông, nhiệt độ giảm xuống từng ngày. Tỉnh Lãnh nằm ở khu vực giao giới bắc nam, tuy không lạnh như miền bắc nhưng đến mùa đông cũng có thể khiến người ta lạnh thấu xương tủy.

Chiếc xe tải chạy trên con đường không rộng rãi, thỉnh thoảng lại xóc nảy, những người trẻ trên xe theo đó mà lắc lư qua lại. Một cơn gió lạnh buốt thổi tới, mọi người rùng mình, vội vàng quấn chặt quần áo trên người.

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ngồi ở giữa thùng xe gần vị trí đầu xe, bên ngoài có những người khác chắn gió nên không quá lạnh. Hứa Hằng Châu vẫn mở chiếc chăn bông dày mang theo ra, khoác lên người mình, rồi lại ôm Hướng Thần vào lòng.

Những người khác thấy vậy đều bắt chước làm theo, người mang chăn nệm thì dùng chăn nệm, người không mang thì dùng quần áo dày. Còn có vài người dường như quen biết nhau, thậm chí còn học theo Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, tựa vào nhau dùng chung chăn nệm để sưởi ấm.

Cứ như vậy, trên người cuối cùng cũng ấm áp hơn nhiều. Những người trẻ tuổi bị lạnh đến tái mét môi, run cầm cập đã dần hồi sức lại, cuối cùng cũng có hứng thú trò chuyện.

Gần Hướng Thần và Hứa Hằng Châu có hai cô gái trẻ khoảng mười tám, mười chín tuổi, một người tóc dài mặt trái xoan, một người tóc ngắn mặt tròn. Cả hai cô gái đều xinh đẹp, đặc biệt là cô gái tóc dài kia, trong số các cô gái trên xe, ngoại trừ một cô gái ngồi một mình ở ngoài cùng thì cô ấy là người xinh đẹp nhất.

Cô gái mặt tròn nói cười vài câu với bạn đồng hành, ánh mắt rơi trên người Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. So với Hứa Hằng Châu có dung mạo thanh tú, khí chất xuất chúng, cô ấy lại chú ý đến Hướng Thần nhiều hơn.

Hướng Thần quấn chăn co mình trong lòng anh trai, chỉ lộ một cái đầu ra ngoài, nếu lạnh còn có thể vùi vào lòng Hứa Hằng Châu. Trên người ấm áp, má hồng hồng, càng làm nổi bật vẻ đẹp trai của cậu thiếu niên chưa trưởng thành, nhìn qua đã thấy đáng yêu.

Cô gái mặt tròn nhìn chằm chằm Hướng Thần một lúc lâu, nhìn đến mức cậu không khỏi ngượng ngùng, Hứa Hằng Châu nhíu mày nhìn về phía cô gái đó.

Cô gái tóc dài bên cạnh kéo tay áo cô ấy, ngại ngùng nói với Hứa Hằng Châu: “Xin lỗi, cô ấy không có ác ý, chỉ là thấy em trai cậu còn nhỏ quá, cảm thấy hơi kỳ lạ thôi.”

Hứa Hằng Châu còn chưa kịp trả lời, cô gái mặt tròn đã khẽ lẩm bẩm: “Đâu có, tớ thấy em ấy trông đẹp trai chứ có lạ đâu…”

Giọng cô ấy không lớn, nhưng thùng xe quá nhỏ, mọi người ngồi rất gần nhau, câu nói này đương nhiên lọt vào tai Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Hứa Hằng Châu sững người, cúi đầu nhìn Hướng Thần. Hướng Thần ngây người trong chốc lát, sau đó vệt hồng trên má lan nhanh đến sau tai, bối rối vùi mặt vào lòng Hứa Hằng Châu.

Không phải chưa từng có ai khen Hướng Thần đẹp trai, chỉ là trước đây những người khen cậu đều là các bà, các cô lớn tuổi, ánh mắt nhìn Hướng Thần vô cùng từ ái. Không giống cô gái này, tuổi còn trẻ, rõ ràng còn có anh trai cậu là “châu ngọc” ở ngay trước mắt, lại cứ chăm chú nhìn cậu, ánh mắt nóng rực, Hướng Thần vì thế mới ngại ngùng.

Hứa Hằng Châu bật cười vì vẻ bối rối của Hướng Thần, sự tức giận trong lòng dần tan biến. Anh đưa một tay ra xoa đầu Hướng Thần, sau đó cũng không rút tay về, đặt bên cổ Hướng Thần, véo nhẹ gáy, rồi xoa xoa vành tai mềm mại, nóng bỏng của cậu.

Hướng Thần bị anh trai đối xử như búp bê bự đã quen, không thấy có gì lạ. Nhưng những người đang nhìn họ thì lại cảm thán trong lòng, tình cảm của hai anh em này quả thật rất tốt.

Hứa Hằng Châu tâm trạng tốt hơn, trên mặt cũng nở nụ cười. Anh giả vờ như không nghe thấy lời lẩm bẩm của cô gái mặt tròn, giải thích với họ: “Trong nhà chỉ còn lại hai anh em chúng tôi nên chỉ có thể đưa em ấy đi cùng, đã báo cáo với tổ chức rồi.”

Những người khác vốn cũng thấy kỳ lạ khi Hướng Thần nhỏ như vậy cũng xuống nông thôn. Nghe Hứa Hằng Châu nói xong, họ mới hiểu ra và gật đầu. Ánh mắt nhìn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng pha chút thương xót. Lúc này nhà nào mà chẳng là một đại gia đình đông người, họ lại chỉ còn lại một đôi anh em, thật đáng thương biết bao.

Vốn dĩ họ thấy Hứa Hằng Châu mang theo một đứa trẻ nên chiếu cố anh, phân anh ngồi ở vị trí bên trong. Ngoại trừ anh và Hướng Thần, phần lớn những người ngồi bên trong đều là con gái. Nếu không phải Hướng Thần cứ giữ chặt Hứa Hằng Châu không buông, anh cũng sẽ như những chàng trai trẻ khác ngồi ngoài để chắn gió.

Giờ đây mọi người đã hiểu rõ tình hình, càng thêm đồng cảm với họ. Hứa Hằng Châu không cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương hay gì, dù sao họ cũng không thiệt thòi, bị nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ một hai lần cũng chẳng sao.

Tuy nhiên, nghĩ đến lời cô gái mặt tròn vừa nói, Hứa Hằng Châu vô thức đặt tay sau gáy Hướng Thần, giữ cậu lại không cho ngẩng đầu. Đồng thời, anh không nhịn được thầm nghĩ: Bây giờ con gái thật đáng sợ, “bé cưng” nhà anh mới bao lớn mà đã có người để ý rồi. Anh phải trông chừng kỹ mới được, bé cưng nhà mình còn nhỏ lắm, không thể để người ta lừa đi mất.

Diễn biến tâm lý của Hứa Hằng Châu người khác không hề hay biết. Bắt đầu bật công tắc miệng cái là mọi người trên xe nhao nhao trò chuyện, việc đầu tiên chắc chắn là tự giới thiệu.

Có một anh chàng khoảng hai mươi tuổi đứng dậy, bất chấp gió lạnh chủ động đảm nhận vai trò điều hành. Hắn ta tự giới thiệu trước, xưng là đến từ thành phố Kinh, tên là Giả Văn Tinh.

Giả Văn Tinh cao khoảng một mét bảy mươi mấy, không quá cao nhưng cũng không thấp, tướng mạo nho nhã, đeo một cặp kính trông như người có học vấn, nhưng lời nói lại mang đậm giọng điệu quan cách.

Sau khi hắn ta tự giới thiệu xong liền trực tiếp sắp xếp những người còn lại, yêu cầu mọi người bắt đầu giới thiệu từ người bên cạnh hắn ta. Hắn ta đã mở lời, những người có mặt lại đều là thanh niên, phần lớn cũng có ý muốn làm quen với nhau nên là bắt đầu từ người bên cạnh hắn ta, từng người một tự giới thiệu.

Người thứ hai học theo Giả Văn Tinh, trước nói quê quán, sau báo tên. Những người khác cũng làm theo, phần lớn đều nói như vậy, thỉnh thoảng còn có người thêm vài câu.

Có người còn nói một hai câu bông đùa, Hướng Thần nổi tính tò mò, thò đầu ra nhìn người đang nói, đó là một chàng trai trẻ, cao lớn vạm vỡ, nhìn qua cũng khoảng hai mươi tuổi. Hướng Thần nghe anh ta nói anh ta tên là Thạch Hạo.

Thạch Hạo đứng cạnh cô gái trẻ ngồi một mình ở ngoài cùng, trông cô không lớn tuổi nhưng quả thực rất xinh đẹp. Mắt hạnh, mũi ngọc, môi anh đào, đường cong tự nhiên ở đuôi mắt toát lên vẻ quyến rũ, nhưng ánh mắt lại thanh chính, trông có vẻ là tính cách đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài.

Đến lượt cô, cô gái này dừng lại một chút, khẽ nói: “Tôi tên là Khúc Vi.” Nói xong cô liền im lặng.

Khúc Vi không nói quê quán của mình. Những người bên cạnh đợi cô một lát, thấy cô không có ý định nói tiếp, liền mở lời nói về tình hình của mình, sau đó lại tiếp tục theo thứ tự.

Hướng Thần nhìn Khúc Vi một cái, cảm thấy cô rất hợp với tóc dài, loại tóc xoăn lượn sóng lớn. Sở dĩ cậu có suy nghĩ này, là vì tóc Khúc Vi cắt rất ngắn, chỉ dài hơn kiểu đầu đinh của đàn ông một chút.

Nhưng tóc ngắn lại càng làm nổi bật ngũ quan tinh xảo của Khúc Vi. Hướng Thần nhìn một lúc bèn ghé sát tai Hứa Hằng Châu dùng giọng thì thầm nói: “Anh, em thấy chị ấy đẹp ghê, còn đẹp hơn cả minh tinh.”

Hứa Hằng Châu nghe là biết cậu đang nói ai, ánh mắt không dấu vết quét qua Khúc Vi một vòng. Quần áo không có miếng vá nhưng mỏng manh không hợp thời tiết. Bàn tay lộ ra bên ngoài tuy bị lạnh đến đỏ lên nhưng không có vết cước nào.

Chú thích: Bệnh cước tay lạnh xảy ra với tình trạng các mạch máu nhỏ của da bị viêm và tạo nên các vùng da đổi màu như đỏ, xanh tím, hay trắng cùng với các biểu hiện sưng to, phồng rộp và gây ngứa. Tình trạng này sẽ xảy ra ở những vị trí trên cơ thể tiếp xúc trực tiếp với nhiệt độ lạnh, đặc biệt ở những vị trí như đầu ngón tay, chân rất thường dễ mắc.

Cước tay cước chân, hầu hết mọi người vào thời điểm này đều bị, và chỉ cần bị một lần thì sau này cứ đến mùa đông là rất dễ tái phát. Tay Khúc Vi sạch sẽ như thế, hoặc là cô ấy là người miền nam, hoặc là điều kiện gia đình trước đây khá tốt, được chăm sóc kỹ lưỡng.

Hứa Hằng Châu dựa vào giọng nói và các tình hình khác để phán đoán thì có lẽ là vế sau. Nhưng nhìn dáng vẻ cô ấy hiện tại e rằng tình hình không mấy khả quan.

Hứa Hằng Châu không hề có lòng thương hoa tiếc ngọc gì, sau khi đưa ra kết luận, phản ứng đầu tiên của anh là, tốt nhất là không bị phân vào chung đội với họ. Cho dù có bị phân vào cùng chỗ thì cũng phải cách xa ra một chút.

Nghĩ đến việc Hướng Thần vừa rồi còn khen Khúc Vi xinh đẹp, trong lòng Hứa Hằng Châu đột nhiên dấy lên cảm giác cảnh giác, quyết tâm phải tách Hướng Thần và Khúc Vi ra.

Vì xung quanh đông người, Hứa Hằng Châu không tiện nói nhiều, chỉ có thể ấn đầu Hướng Thần không cho cậu nhìn về phía Khúc Vi, lời nói ra lại chính trực như không hề có chút tư tâm nào: “Đừng cử động lung tung, gió lùa vào  mặt bị nẻ rồi đừng khóc.”

Hướng Thần lại thực sự nghĩ rằng cậu cử động làm gió lùa vào, khiến anh trai bị lạnh, vội vàng rúc vào lòng anh rồi giục Hứa Hằng Châu: “Anh, anh mau đưa tay vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”

Hứa Hằng Châu thuận theo ý cậu co tay lại. Hướng Thần lập tức ôm lấy bàn tay lạnh cóng của anh. Tay Hứa Hằng Châu lớn, tay cậu lại nhỏ, dùng hai tay hợp lại mới miễn cưỡng bao được. Thế là cậu ôm luôn tay Hứa Hằng Châu, đặt vào giữa ngực và bụng mình.

Những ngón tay bị lạnh đến cứng đờ được hơi ấm cơ thể Hướng Thần làm nóng, Hứa Hằng Châu rũ mắt. Đứa trẻ vừa rồi còn nhìn ngang nhìn dọc, giờ đang cúi đầu chuyên tâm sưởi ấm tay cho anh. Từng luồng hơi ấm từ từ hồi phục dường như chảy xuôi theo đầu ngón tay vào tận đáy lòng, làm trái tim Hứa Hằng Châu cũng ấm áp đến nóng ran.

Họ lơ đãng một lúc, thoáng cái đã đến lượt Hứa Hằng Châu và Hướng Thần. Bị người bên cạnh đẩy một cái, Hứa Hằng Châu hoàn hồn, nhanh nhẹn nói: “Tôi tên là Hứa Hằng Châu, em trai tôi tên là Hứa Hướng Thần.”

Anh dùng tiếng phổ thông chứ không phải tiếng địa phương Thanh Giang đã quen nói mấy năm nay. Thực ra, từ lúc đứng chung với nhóm thanh niên trí thức, Hứa Hằng Châu đã bắt đầu nói tiếng phổ thông. Hướng Thần tuy không hiểu nhưng cũng làm theo anh.

Anh không giới thiệu quê quán của mình và Hướng Thần, vì có những người khác cũng không nói, mọi người cũng không để tâm, trực tiếp cho qua, đến lượt người tiếp theo.

Phía sau Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, cơ bản đều là con gái. Những người khác Hướng Thần không mấy chú ý, đến cô gái mặt tròn vẫn luôn nhìn cậu, Hướng Thần dựng một tai lên hóng. Cô gái mặt tròn nói cô ấy tên là Trâu Tư Nam, cô ấy còn cố ý bổ sung một câu, “Nam” này là “Nam” trong phương Nam, không phải “Nam” đàn ông.

Lời này vừa thốt ra, mọi người cười rộ lên. Mặt Trâu Tư Nam hơi đỏ, nhưng vẫn ngồi thẳng lưng tại chỗ.

Hướng Thần nghe cô ấy lẩm bẩm: “Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười đâu. Cha mẹ tôi đặt tên cũng đâu có hỏi ý kiến tôi…”

Vốn dĩ không muốn cười nhưng nghe Trâu Tư Nam than vãn, Hướng Thần không nhịn được bật cười, rúc vào lòng Hứa Hằng Châu, cười đến mức toàn thân run lên.

Đợi mọi người dừng lại, không khí trong thùng xe lại náo nhiệt hơn một chút. Bên cạnh Trâu Tư Nam là cô gái tóc dài kia, cô ấy cũng xinh đẹp, tuy không bằng Khúc Vi nhưng là kiểu dung mạo dịu dàng ôn hòa, so ra thì thực ra phù hợp hơn với thẩm mỹ đại chúng trong thời đại này.

Cô gái tóc dài nói quê quán trước, cô ấy cũng đến từ thành phố Kinh. Hiện tại, ngoài Giả Văn Tinh, chỉ có cô ấy là người thành phố Kinh.

Cô ấy vừa nói xong, ánh mắt Giả Văn Tinh nhìn cô ấy đã trở nên nhiệt tình hơn. Cô ấy dường như không nhận ra, tiếp tục không nhanh không chậm nói: “Tôi tên là Viên Vi.”

Mọi người vô thức nhìn về phía Khúc Vi. Cùng là cô gái trẻ xinh đẹp, thật trùng hợp tên lại giống nhau. Lúc này con gái dùng chữ “Vi” làm tên không nhiều, vậy mà trên chiếc xe này lại có tới hai người, quả là kỳ lạ.

Khúc Vi khẽ sững sờ, quay đầu nhìn Viên Vi một cái. Viên Vi nở một nụ cười ôn hòa với cô. Khúc Vi lúng túng nâng khóe miệng, coi như là đáp lại bằng một nụ cười.

Việc tự giới thiệu sau đó không còn sóng gió gì nữa. Trong số các cô gái, còn có một người nữa đến từ thành phố Kinh, nhưng lại không quen biết Viên Vi. Còn Trâu Tư Nam rõ ràng có quan hệ rất tốt với Viên Vi, nghe cô ấy nói thì hai người họ chỉ mới quen nhau trên tàu hỏa.

Nói chuyện dọc đường, thời gian trôi qua cũng không còn dài. Lần lượt đi qua một số huyện thị, xe tải sẽ dừng lại. Người ngồi ghế phụ nhảy xuống, đọc tên theo danh sách. Người được gọi tên thì ở lại, những người còn lại tiếp tục ngồi xe đi tiếp.

Sau khi lần lượt vài nhóm người xuống xe, thùng xe trở nên trống trải hơn. Những người ngồi bên ngoài nhao nhao ngồi vào trong, ngay cả Khúc Vi vẫn luôn ngồi một mình cũng không ngoại lệ. Hứa Hằng Châu liếc nhìn đôi môi trắng bệch của cô ấy đoán rằng cô ấy sợ là sắp không chịu nổi nữa rồi.

Giả Văn Tinh không biết từ lúc nào đã xích lại gần Viên Vi, đang tìm cách bắt chuyện với cô ấy. Thế nhưng, có một Trâu Tư Nam không rõ tình hình ở bên cạnh, chỉ vài câu đã có thể lái chủ đề đi hướng khác khiến Giả Văn Tinh tức đến râu tóc dựng ngược, bụng đầy bực bội mà không thể xả ra.

Hướng Thần thấy buồn cười, chỉ lộ đôi mắt ra ngoài vui vẻ xem kịch hay.

Chưa xem được bao lâu, xe lại chạy vào một huyện thành. Người cầm danh sách vẫn đọc tên như thường lệ, lần này Hướng Thần nghe thấy tên anh trai mình. Hai người vội vàng thu chăn, xách hành lý nhảy xuống xe.

Vừa chui ra khỏi chăn ấm, Hướng Thần run nhẹ một cái. Hứa Hằng Châu sợ cậu bị lạnh đột ngột dễ bị cảm liền vội vàng lấy ra một chiếc áo bông có mũ trùm đầu cho cậu mặc vào. Họ xuống xe vội, chăn chưa bó kỹ. Hứa Hằng Châu thấy Hướng Thần không còn run nữa mới bó lại chăn. 

Người đọc danh sách bên kia vẫn tiếp tục, Hướng Thần nghĩ, chắc có người đi cùng họ trong danh sách này, liền tập trung tinh thần cùng lắng nghe. Rất nhanh, Giả Văn Tinh xách hành lý chậm rãi nhảy xuống xe. Đứng vững xong, hắn ta nóng lòng nhìn chằm chằm vào chỗ Viên Vi trên xe, chỉ mong giây tiếp theo sẽ nghe thấy tên Viên Vi. Hướng Thần không thích kiểu này của Giả Văn Tinh lắm, mang chút ý nghĩ xấu, thầm nhủ: “Kẻ đáng thương, tuy không có ngân hà của Vương Mẫu nương nương nhưng vẫn có danh sách phân chia đáng ghét đây mà…” 

Tuy nhiên, giây tiếp theo, tên Viên Vi được gọi lên. Cô ấy nói gì đó với Trâu Tư Nam, hai cô gái ôm nhau. Trâu Tư Nam giúp cô ấy xách hành lý ra đuôi xe, tiễn cô ấy xuống. Giả Văn Tinh vội vàng chạy tới đón, Viên Vi không chạm vào tay hắn ta mà tự mình nhảy xuống xe. Hướng Thần bị nghẹn lời một chút, nhìn Giả Văn Tinh mừng rỡ khôn xiết, trong lòng tự an ủi: “Dù sao cũng chỉ là cùng một huyện, không nhất thiết phải phân vào cùng một thôn.” 

Hứa Hằng Châu bó xong chăn, thấy Hướng Thần dán mắt vào cái xe thì thuận theo tầm mắt cậu nhìn sang, hóa ra là Khúc Vi. Lòng anh thắt lại, vỗ nhẹ Hướng Thần một cái: “Nhìn gì đấy?” 

Hướng Thần liếc nhìn Giả Văn Tinh và Viên Vi, rúc vào Hứa Hằng Châu, hạ giọng nói: “Nếu Khúc Vi cũng xuống thì thú vị rồi.” 

Lời vừa dứt, Khúc Vi đã bị gọi xuống. Hướng Thần mặt đơ ra, không biết nên nói gì cho phải. Hứa Hằng Châu thấy cậu vẻ mặt “sống không còn gì luyến tiếc”, cảm thấy buồn cười, cố tình trêu cậu: “Em nói xem Trâu Tư Nam có xuống không.” 

Hướng Thần “đã lỡ thì lỡ luôn”: “Sẽ xuống.” 

Lời vừa dứt, tên Trâu Tư Nam được xướng lên. 

Hướng Thần: “…” 

Hướng Thần nhân lúc miệng mình linh nghiệm bèn vội vàng khấn nguyện: “Con và anh con, chú con, thím Chung cùng em bé đều sống lâu trăm tuổi, khỏe mạnh không lo âu!” 

Hứa Hằng Châu bị cậu chọc cho suýt bật cười thành tiếng. Hướng Thần vẻ mặt nghiêm túc, nhắm mắt chắp tay cầu nguyện một lát, còn lặp lại mấy lần như để xác nhận nếu vừa rồi có thần tiên đi ngang qua chắc chắn sẽ nghe rõ điều ước của cậu. 

“Đừng cười, lỡ đâu linh nghiệm thật thì sao?” Hướng Thần nghiêm túc nói. 

Trước đây cậu cũng không tin những chuyện này, nhưng cậu không phải đã xuyên không rồi sao, tin một chút cũng không sao. Hứa Hằng Châu không nói gì. Rõ ràng hiện tại gió lạnh vẫn đang thổi, nhưng trong lòng anh lại ấm áp vô cùng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn