Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Hữu Sơn ăn sáng xong, từ trong tủ tìm ra hai cái đèn pin được ông cất giữ cẩn thận, mỗi tay cầm một cái đi ra ruộng. Đến cả cái cuốc cũng phải nhờ mấy người con trai đi cùng ông vác hộ, bản thân ông thì nắm chặt hai cái đèn pin, không dám đưa cho ai.
Bộ dáng này của ông quả thực thu hút không ít ánh mắt trên đường đi, mấy người dân trong thôn đi cùng nhau chào hỏi, ánh mắt đều lướt qua thứ hai tay ông đang cằm.
Trần Hữu Sơn dù sao cũng là người từng trải nên mặt không đổi sắc. Đợi ông đi xa rồi, những người dân mới dám tụ lại thì thầm vài câu.
“Mấy người nói anh hai làm gì thế, sao giữa ban ngày lại cầm hai cái đèn pin?”
“Đúng đấy, cái đèn pin nhà ông ấy không phải bị Trần Kiến Thiết làm hỏng rồi sao? Tôi còn nghe nói chú Hữu Sơn đi khắp nơi tìm người sửa mà.”
“Cái đèn pin kia là của ai vậy? Trong thôn mình không phải chỉ có nhà ông ấy có thứ đồ hiếm này sao?”
“Ai mà biết được.”
“Hay là chúng ta đi xem thử đi!”
“Đi, đi xem cùng nhau…”
Lúc này còn sớm, người dân nổi tính tò mò, lảng vảng đi theo sau nhóm Trần Hữu Sơn, may mà Trần Hữu Sơn không rẽ sang chỗ khác, đi thẳng ra đầu ruộng. Người dân vốn cũng tập trung ở đây, nhận nhiệm vụ trong ngày rồi mới chia nhau đi làm ruộng.
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đã đợi sẵn ở đó. Thấy Hứa Hằng Châu, Trần Hữu Sơn vội vàng trả lại cái đèn pin của anh, trong lòng lúc này mới nhẹ nhõm.
Hứa Hằng Châu tiện tay đưa cho Hướng Thần rồi nhận lấy cái đèn pin trên tay Trần Hữu Sơn xem xét cẩn thận, xung quanh lập tức vây lại một đám đông người dân hiếu kỳ.
“Cậu ta làm gì thế?”
“Sửa đèn pin à?”
“Ôi trời, đùa tôi hả? Thằng nhóc trẻ tuổi thế kia biết sửa đèn pin sao?”
“Người ta là người đọc sách từ thành phố đến, sao lại không biết được?”
“Thế nhưng chú Hữu Sơn còn từng tìm mấy thanh niên trí thức đến lúc trước đấy, có ai sửa được đâu?”
“Ê ê, đừng cãi nữa, sáng rồi sáng rồi!”
Người dân kinh ngạc nhìn cái đèn pin trong tay Hứa Hằng Châu phát sáng bình thường. Hứa Hằng Châu bật tắt công tắc qua lại một lúc, xác nhận cái đèn pin này có thể chiếu sáng bình thường rồi mới trả lại cho Trần Hữu Sơn.
Trần Hữu Sơn mở to mắt: “Cái, cái này xong rồi ư?”
Ông nhìn cái đèn pin trên tay Hướng Thần, suýt chút nữa nghi ngờ có phải mình nhầm lẫn hai cái với nhau không, nhưng cái nhà ông có ký hiệu mà!
Hướng Thần thấy Trần Hữu Sơn nhìn sang thì lanh lợi bật cả đèn pin của nhà mình lên. Cả hai đều hoạt động bình thường.
Lúc này Trần Hữu Sơn và những người dân vây xem mới hoàn toàn phục, đối với những nông dân quanh năm cầm cuốc mà nói, người có thể mày mò mấy món đồ máy móc này đều là người phi thường. Mặc dù đèn pin chỉ là một thứ đồ nhỏ chỉ cần trình độ kỹ thuật rất thấp, nhưng trong mắt người dân thôn vẫn là rất đáng nể.
“Thật có bản lĩnh!”
“Đúng thế, một người trẻ tuổi như vậy sao lại hiểu biết nhiều thế nhỉ?”
“Nghe nói em trai người ta bé tí thế thôi đã học xong cấp ba rồi đó! Anh nó chẳng phải càng tài giỏi hơn sao?”
“Tôi cũng nghe nói. Hai anh em này không lẽ là Văn Khúc tinh trên trời hạ phàm sao?”
“Tôi thấy giống đấy, làm gì có ai thấy hai anh em nào đẹp trai như thế này.”
“Bà già này, lớn tuổi rồi chỉ lo nhìn tướng mạo người ta, không biết xấu hổ à!”
“Xấu hổ gì, đẹp trai lại còn có tài, sao không được nhìn? Biết đâu sau này nhà mình có mấy thứ đồ hiếm kiểu này còn có thể tìm cậu ấy sửa giúp đấy.”
“Mơ giữa ban ngày đi. Hai gian nhà tranh nát nhà bà thì mua được đồ tốt gì mà mơ!”
“Ôi, cái bà này…”
Người dân xôn xao bàn tán nói chuyện phiếm, chốc lát đã lạc đề xa tận tám trượng.
Trần Hữu Sơn vui sướng nhìn cái đèn pin nhà mình một lúc, lúc này mới cẩn thận cất đi, quyết định mang về nhà cất kỹ rồi mới quay lại làm việc. Ông cũng tình cờ nghe thấy mấy người dân nói chuyện, người nói vô tình, người nghe có ý. Trần Hữu Sơn dù sao cũng là trưởng thôn, suy nghĩ và tầm nhìn khác với người dân thường.
Ý tưởng đột nhiên nảy ra trong đầu khiến Trần Hữu Sơn vô cùng kích động, ông kéo Hứa Hằng Châu lại: “Đồng chí Hứa, chú hỏi cháu một câu nhé, cháu còn biết sửa những thứ khác không?”
“Trưởng thôn, ý chú là về mặt nào ạ?” Hứa Hằng Châu trong lòng mừng thầm nhưng ngoài mặt vẫn không hề biểu lộ. Tối qua anh có thể sửa xong đèn pin nhà Trần Hữu Sơn nhưng cố tình kéo đến trước mặt mọi người sửa, đương nhiên là có tính toán riêng của mình.
Nhưng vì mới đến lại không có người quen, bên Tưởng Miểu thì sau khi họ chuyển ra khỏi ký túc xá càng không tiện liên lạc bừa bãi, anh thực sự chưa hiểu rõ về thông tin trong thôn.
Cho nên anh làm đến bước này chẳng qua là muốn tạo nền tảng cho sau này, nhỡ đâu có một cơ hội nào đó, người trong thôn có thể nghĩ đến anh ngay. Tuy nhiên bây giờ xem ra, vận may của anh không tệ, vừa vặn đụng trúng.
Quả nhiên, Trần Hữu Sơn hỏi: “Sửa được máy móc nông nghiệp không? Máy đập lúa ấy.”
Trong lòng Hứa Hằng Châu đã bình tĩnh lại, anh đoán không sai. Thời đại này về cơ bản vẫn phải dựa vào sức người cày cấy, trong thôn cùng lắm chỉ có vài dụng cụ nông nghiệp đơn giản. Nhưng cho dù bây giờ chưa có thì sau này cũng có thể có mà, anh cứ chuẩn bị trước cũng không thừa.
Anh ở xưởng cơ khí lâu như vậy cũng không phải ăn không ngồi rồi, tuy mấy năm trước chưa vào xưởng nhưng cũng đã học được không ít thứ.
Hơn nữa trong không gian của anh có rất nhiều sách, tuy nội dung liên quan quá tiên tiến từng khiến anh rất đau đầu khi đọc nhưng quả thực anh đã đối chiếu và học được nhiều kỹ năng thực tế dùng được. Sửa chữa máy móc nông nghiệp gì đó không làm khó được anh.
Hứa Hằng Châu đương nhiên không thể tỏ ra bộ dạng nắm chắc phần thắng không có vấn đề gì được. Mặc dù anh đã sửa được đèn pin của Trần Hữu Sơn, nhưng nếu anh biểu hiện quá tự tin như vậy, người trong thôn ngược lại sẽ không tin.
Trong giá trị quan đơn giản mộc mạc của họ, chưa nói đến cái khác, chỉ xét về bề ngoài kích cỡ thì đèn pin và máy đập lúa không cùng một đẳng cấp, sửa được đèn pin chưa chắc đã sửa được cái máy to đùng đó!
Vì vậy Hứa Hằng Châu rất khiêm tốn nói: “Trước đây từng thấy, cũng từng tiếp xúc nhưng chưa tự tay làm bao giờ, không dám nói chắc với chú là có thể sửa được.”
Trần Hữu Sơn nghe anh nói vậy, ngược lại lại tin tưởng thêm vài phần, còn sợ anh không dám động tay vào bèn vội vàng an ủi: “Không sao, cháu cứ xem trước đã. Không sửa được cũng không trách cậu đâu.”
Dù sao thì nó vốn đã hỏng rồi, Trần Hữu Sơn nghĩ thầm.
Cái máy đập lúa này của thôn họ, là công xã chia về từ mấy năm trước. Đương nhiên, thôn cũng bỏ ra một phần tiền bạc lương thực, phần còn lại là công xã bù thêm. Đó là vì thôn họ lần nào cũng được biểu dương, mới có cơ hội này, trưởng thôn Trần Hữu Sơn khi dẫn người dân đi khiêng máy về phải gọi là vinh dự vẻ vang, có thể được liệt vào một trong những thời khắc vẻ vang nhất trong sự nghiệp chính trị của Trần Hữu Sơn.
Đương nhiên, máy đập lúa cũng rất hữu dụng, tiết kiệm thời gian và sức lực. Đặc biệt là lúc vụ mùa bận rộn, nó quả thực là một sự trợ giúp lớn. Người trong thôn nếm được vị ngọt rồi, không ai là không nhớ đến cái tốt của nó, thậm chí còn bàn bạc xem có cơ hội nào kiếm thêm một cái nữa về không.
Đáng tiếc là còn chưa kịp tích đủ tiền tìm được cơ hội thì cái máy trong thôn đã hỏng rồi, lúc này không chỉ một m*nh tr*n Hữu Sơn đau lòng mà là cả thôn cùng nhau đau lòng!
Thứ tốt như vậy sao lại không dùng được nữa chứ? Trần Hữu Sơn lo lắng đến mức nổi mụn nước ở khóe miệng, lập tức lên đường đi công xã muốn mời họ cử người đến xem.
Nhưng thứ này cũng không phải do công xã sản xuất, là xưởng máy nông nghiệp sản xuất, người trong công xã làm gì biết sửa, chỉ có thể nói là sẽ giúp ông hỏi thăm, bảo ông về đợi tin tức.
Lần đợi này là hai ba năm, năm đầu tiên Trần Hữu Sơn mỗi lần về công xã còn hỏi dò một câu, sau đó lần nào cũng nhận được câu trả lời là chưa mời được người, bảo ông đợi thêm. Cứ đợi mãi đợi mãi, Trần Hữu Sơn liền từ bỏ. Chủ yếu là không thấy được chút hy vọng nào nên sau này ông cũng lười hỏi luôn, công xã cũng không mời được người đến sửa cho họ.
Theo như Trần Hữu Sơn được biết, hai thôn khác trong công xã cũng có máy đập lúa nhưng cũng đều lần lượt bị hỏng, cũng không có ai đến sửa, đều đang cất trong kho thóc chất đầy bụi.
Thực ra không phải do máy không bền, thời đại này chất lượng nhiều thứ cũng tốt thật sự. Chỉ là cái máy đập lúa này tuy là một cái máy nhưng cũng cần được nghỉ ngơi, sử dụng thời gian dài khẳng định sẽ bị hao mòn cần bảo dưỡng, hơn nữa lúc vụ mùa bận rộn trong thôn toàn phải chạy liên tục cả ngày lẫn đêm. Máy đập lúa thời đại này là loại bán cơ giới, vẫn cần có người đạp bằng chân, mỗi người dùng lại không giống nhau, người thì nhẹ chân người thì đạp nặng, máy lại quay liên tục không ngừng nghỉ. Cứ bị hành hạ như vậy không hỏng mới là lạ.
Nhưng đám Trần Hữu Sơn không biết điều đó, nếu biết khẳng định không dám làm như vậy. Nhưng chuyện cũng đã rồi, máy đập lúa đã hỏng không dùng được nữa.
Cho nên Trần Hữu Sơn bảo Hứa Hằng Châu đi sửa máy đập lúa là mang tâm lý còn nước còn tát. Sửa được tốt nhất, cả thôn đều phải cảm ơn anh, mà không sửa được cũng chẳng sao. Dù sao cũng đã hỏng rồi, không thể tệ hơn được nữa.
Hứa Hằng Châu nghe Trần Hữu Sơn nói vậy mới cẩn trọng nói: “Vậy được, để cháu thử xem.”
Thế là, việc đồng áng cũng không cần anh làm nữa, trưởng thôn trực tiếp dẫn anh đi sửa máy. Đương nhiên là sau khi được người dân đồng ý, còn có thể tính trọn vẹn điểm công lao động cho anh vì dù sao người ta không phải đi trốn việc, là đi giúp đỡ mà.
Trong lòng Hứa Hằng Châu cũng rõ ràng, nếu thời gian dài anh làm không ra kết quả thì khẳng định chuyện tốt này sẽ mất.
“Thần Thần, em mang đèn pin về nhà đi, anh đi với họ xem thử.” Hứa Hằng Châu dặn dò Hướng Thần một câu liền theo Trần Hữu Sơn đi.
Đến chỗ để máy đập lúa, Trần Hữu Sơn vén rơm rạ đậy bên trên ra để lộ cái máy đập lúa phía dưới. May mà ông cất giữ còn tính là cẩn thận, nếu không cứ để bám đầy bụi thì chỉ riêng việc dọn dẹp cũng phải tốn không ít thời gian và công sức.
Hứa Hằng Châu ngồi xổm xuống cẩn thận kiểm tra hồi lâu, Trần Hữu Sơn đứng bên cạnh không dám lên tiếng, sợ quấy rầy mạch suy nghĩ của anh. Mãi đến khi Hứa Hằng Châu đứng dậy, ông mới cẩn thận hỏi: “Thế nào? Sửa được không?”
Hứa Hằng Châu gật đầu, cho ông một tin tốt: “Cháu thấy có thể sửa được đó ạ. Cháu từng thấy loại này rồi, cũng từng thấy người khác sửa. Nhưng phải cho cháu chút thời gian.”
Trần Hữu Sơn mừng rỡ quá đỗi, vội vàng nói: “Sửa được là tốt rồi, sửa được là tốt rồi.”
Ông vốn chỉ muốn thử vận may, không ngờ lại thật sự trúng số. Nếu máy đập lúa sửa được sẽ tiết kiệm cho họ biết bao nhiêu thời gian và công sức chứ! Hơn nữa có Hứa Hằng Châu ở đây cũng không sợ máy hỏng lần nữa. Trần Hữu Sơn cảm thấy, việc ông đồng ý nhận Hứa Hằng Châu dẫn theo một đứa trẻ đến thôn quả là một quyết định sáng suốt!
“Cháu cứ yên tâm ở đây sửa, vẫn tính điểm công lao động cho cháu, khẳng định không để cháu bị thiệt.” Trần Hữu Sơn long trọng cam đoan.
Hứa Hằng Châu cười cười, chấp nhận ý tốt của ông, cũng nương theo đó nói hai câu hay để ông an tâm: “Chú, chú cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ cố hết sức sửa xong sớm cho chú.”
“Thế thì tốt, thế thì tốt.” Trong lòng Trần Hữu Sơn quả thực kiên định hơn một chút, ông nhìn người thanh niên đang nghiêm túc kiểm tra máy móc, không dám làm làm phiền anh, lặng lẽ rút lui khỏi nhà kho chứa thóc chỗ đang để máy đập lúa.
Đứng ở cửa nhà kho chứa thóc, Trần Hữu Sơn suy nghĩ một lát, ông còn nhớ Hứa Hằng Châu từng nhắc đến muốn xây một gian chứa củi. Ban đầu ông còn định đợi qua hai hôm ruộng đồng đều dọn dẹp sạch sẽ rồi mới đi tìm người. Dù sao lúc đó ít việc, nhiều người rảnh rỗi, nhờ họ cũng tiện hơn.
Nhưng bây giờ xem ra chuyện này không thể kéo dài được nữa, nhỡ Hứa Hằng Châu cứ nghĩ mãi chuyện này mà phân tâm thì sao?
Nếu lỡ phân tâm quên mất cách sửa máy thì đáng tiếc biết bao!
Lúc này bản thân với tư cách là một trưởng thôn nên giải quyết nỗi lo của vị đồng chí trẻ tuổi này, Trần Hữu Sơn tự nhủ trong lòng.
Ông lại quay đầu nhìn nhà kho một cái, Hứa Hằng Châu đã bắt tay vào tháo dỡ máy móc, trông có vẻ làm rất bài bản. Trên mặt Trần Hữu Sơn không kìm được lộ ra ý cười, suy nghĩ trong lòng càng thêm kiên định.
Thế là, trưa hôm đó, Hứa Hằng Châu về nhà ăn cơm liền gặp hai nhóm người liên tiếp.
Hôm qua Hứa Hằng Châu đã nói với Hướng Thần là hôm nay nhà sẽ có người khác đến, nên khi Hướng Thần nấu cơm trưa chỉ nấu cháo bột ngô. Trên danh nghĩa nhà họ chỉ có một cái niêu đất để dùng, không có đủ điều kiện để làm những loại thức ăn khác.
May mà bột ngô nhà họ rất mịn, cháo nấu ra vẫn coi như còn thơm ngọt. Thêm chút dưa muối mẹ Mai Tử làm là vừa ngon, Hứa Hằng Châu một hơi ăn liền hai bát lớn.
Nhóm người đầu tiên đến đúng lúc anh đang ăn bát thứ hai. Cũng không trách người ta được, trưa nay anh về muộn nên ăn cơm cũng muộn, chứ theo giờ giấc sinh hoạt bình thường, lúc này nên là giờ nghỉ trưa.
Người đến không phải ai khác, chính là Thím Vu và mấy người thím tìm đến. Hứa Hằng Châu vội vàng mời họ ăn cùng, đây là lời khách sáo. Gặp loại tình huống này, bất kể người ta có ăn hay không cũng đều phải nói.
Mấy người kia quả nhiên từ chối, Thím Vu còn giục anh mau ăn cơm đi, không cần lo cho họ. Hứa Hằng Châu còn đang bưng nửa bát cháo, đặt xuống không được mà không đặt cũng không xong. May mà Hướng Thần lanh lợi vội vàng rót nước đãi khách, Hứa Hằng Châu mượn cớ dọn dẹp bát đũa vào bếp, vội vàng cất bát cháo đi.
Anh dọn dẹp xong xuôi gọn gàng sạch sẽ rồi bước ra, Thím Vu liền giới thiệu mấy người còn lại cho anh: “Đây là Trần Lão Đại. Em trai ông ấy cháu cũng biết đó, chính là Trần Lão Tam đã sửa nhà cho cháu mấy hôm trước, hai người họ là anh em ruột. Đồ nhà ông ấy nung ra phải nói là cỡ này.”
Thím Vu giơ ngón cái, tiếp tục nói: “Bảo đảm dùng rất tốt. Còn hai cha con nhà này là thợ thủ công nổi tiếng nhất khắp 10 dặm thôn mình đó, tay nghề thợ mộc giỏi vô cùng. Cháu nhờ họ làm đồ nội thất là chắc chắn không chê vào đâu được!”
Thím Vu khen ngợi chân thành, mấy người kia đều lộ vẻ đắc ý, xem ra rõ ràng rất tự tin vào tay nghề của mình. Tự tin là tốt rồi, Hứa Hằng Châu không bận tâm chút thù lao đó, anh chỉ sợ họ làm ra mấy thứ linh tinh kém chất lượng, sau này lại phải tốn công sửa sang lại nữa. Hơn nữa người là do Thím Vu dẫn đến, thiết nghĩ sẽ không tùy tiện lừa anh.
Hứa Hằng Châu trước giờ rất biết cách ứng xử, trước hết bày tỏ kính trọng đối với họ, rất nhanh đã dỗ cho mấy người mặt mày hớn hở, tiếp theo lại rất khách khí nói xin họ giúp đỡ, tốn công làm cho nhà anh vài thứ, mấy người liền đồng ý.
Rồi sau đó là mấy người đó hỏi yêu cầu của Hứa Hằng Châu, muốn cụ thể những gì, muốn làm thành kiểu như nào. Trần Lão Đại thì còn đỡ, ông ấy hỏi xong thì cứ thế nung thôi, hai cha con thợ mộc Trần Mộc Đầu còn phải hỏi kích thước, vật liệu linh tinh.
Thế là Hứa Hằng Châu bàn với Trần Lão Đại trước, anh đã lên kế hoạch xong rồi. Họ cần một cái lu đựng gạo, hai cái lu chứa nước. Hai anh em họ đều thích sạch sẽ nên lượng nước dùng lớn, trữ thêm chút nước không bao giờ thừa.
Ngoài ra còn cần nung thêm vài cái niêu đất dự phòng. Qua một thời gian dài hầm nấu mà không chú ý thì nóng lạnh đột ngột rất dễ làm niêu đất bị nứt. Họ không thiếu chút tiền này, dứt khoát một lần nung thêm vài cái, để sau này cho dù có nồi rồi thì dùng niêu đất nấu canh nấu cháo gì đó đều rất tiện.
Theo lời nhắc nhở của Thím Vu, anh lại cần thêm mấy cái vại muối dưa, sau này khi có vườn rau của riêng mình thì rau dưa thừa có thể muối chua, ăn kèm với cháo rất hợp.
Trừ những thứ này, Hứa Hằng Châu còn cần mấy cái hũ lớn nhỏ khác nhau để dự phòng, tuy chưa nghĩ ra dùng để làm gì nhưng có chuẩn bị vẫn hơn.
Trần Lão Đại lần lượt ghi lại yêu cầu của Hứa Hằng Châu, sau đó bàn bạc trước thù lao trước mặt Thím Vu. Hứa Hằng Châu khá thích kiểu này, nói rõ ràng trước tránh sau này có thêm rắc rối.
“Những thứ này của cháu, tôi nung một lần không xong đâu. Hơn nữa tôi nhất định dùng loại đất sét tốt nhất cho cháu, chỉ là cái này…”
“Không sao, bác cứ nói ạ. Mua đồ tốt cho nhà minh dùng không thể quá tiết kiệm, chuyện này cháu biết mà.” Hứa Hằng Châu vẻ mặt bình tĩnh, anh thật sự không sợ người này hét giá.
Trần Lão Đại do dự một lát, ngập ngừng nói: “Tôi, tôi nghe nói cậu có đường trắng, có thể cho tôi 1 kí đường không?”
Hứa Hằng Châu sững sờ, cái giá này… thật sự rất thấp.
Những thứ anh muốn, cứ nói mấy cái lu lớn kia đi, càng lớn càng tốn công. Mấy thứ này thật sự không dễ nung, từ đào đất sét đến nặn hình rồi đến nung đốt, chỉ cần sai sót một chút là hỏng, phải làm lại từ đầu. Hơn nữa nung thứ này thật sự tốn củi, riêng củi thôi đã phải dùng không biết bao nhiêu.
Trần Lão Đại thấy anh không nói gì thì sốt ruột trong lòng. Ông cũng như em trai mình đều là người thật thà không biết nói lời hay ý đẹp, nhưng ông thật sự muốn làm việc cho tốt. Ông đã nghĩ xong rồi, lần này ông sẽ nung nhiều lần, chọn cái tốt nhất gửi cho người ta, bảo đảm dùng tốt.
Ông cũng thấy việc mình mở miệng đòi đường trắng có hơi không giữ kẽ. Bình thường nung thứ gì đó cho người trong thôn, thường được nhận lại bát bột ngô hoặc hai củ khoai lang khoai tây. Mặc dù người trong thôn chỉ cần toàn đồ nhỏ nhưng nung một lần vẫn tốn một lần sức, nên ông cảm thấy giờ mình đòi hỏi vậy có hơi cắn rứt lương tâm.
Trần Lão Đại run run khóe miệng, càng vội càng nói không nên lời. Thím Vu thấy vậy, lập tức giảng hòa: “Ôi, không có đường dùng lương thực cũng được mà. Làm gì có nhà nào còn trữ nhiều đường trắng thế cho ông, để thằng bé trả cho ông 1 kí lương thực.”
Một kí lương thực với một kí đường khác nhau một trời một vực, nhưng Trần Lão Đại chỉ lí nhí một lát cuối cùng không nói gì, cúi đầu ngầm đồng ý.
Trong lòng thím cũng có hơi giận. Cái ông Trần Lão Đại này sao lại có thể làm như thế chứ. Thím tìm ông ta đến là vì thấy ông ta tay nghề tốt, người cũng thật thà, sao lại có thể hét giá bừa như vậy. Cứ thế này, thím cũng mất mặt, thanh niên trí thức Hứa e là còn nghĩ thím cùng với người ta hùa nhau lừa anh.
“Không phải.” Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười, vội vàng giải thích: “Đường trắng cháu còn chút hàng tồn. Cháu là đang nghĩ cái giá này có phải là thấp quá không.”
Thím Vu đầu tiên là kinh ngạc, sau đó không đợi Trần Lão Đại mở miệng, đã cướp lời nói: “Không thấp không thấp, cái này thật sự không thấp đâu.”
Dù sao cũng là người cùng thôn, Thím Vu còn giữ thể diện cho người ta vài phần. Thím không nói ra là giá này Trần Lão Đại hét cao rồi.
Trần Lão Đại cũng mạnh mẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Hứa Hằng Châu lộ ra vài phần chờ mong.
Hứa Hằng Châu cười cười, đứng dậy vào nhà, lúc đi ra trên tay cầm một gói giấy: “Đây là 1 kí đường trắng, nhà cháu không có cân. Bác tìm một cái cân đến cân lại nhé?”
“Thím làm cho.” Thím Vu tự mình xung phong, thím nhận lấy gói giấy cân thử, khẳng định: “1 kí rồi, còn dư một ít nữa.”
Phụ nữ trong thôn trước đây ăn cơm đều phải cân đong, phụ nữ trong thành phố lĩnh khẩu phần hàng tháng cũng phải ước lượng nên trong tay ai cũng có cân, dù có sai cũng không chênh lệch bao nhiêu.
Trần Lão Đại đương nhiên không thể đi cân lại, không nói đến việc ông vốn tin tưởng Thím Vu thì dù có thiếu một tí ông cũng thấy không thiệt.
Trần Lão Đại mở gói giấy nhìn thoáng qua lớp đường trắng tinh bên trong, tuy chưa được nếm thử nhưng trong lòng đã ngọt lịm rồi.
“Vậy chuyện nhà cháu xin nhờ bác cả Trần ạ.” Hứa Hằng Châu trả xong thù lao thì nói lời khách sáo.
Trần Lão Đại liên tục gật đầu, lòng tràn đầy khí thế, quyết tâm phải làm tốt cho người ta, nhất định phải đưa đồ tốt nhất đến.
Nói chuyện xong với Trần Lão Đại, thì đến lượt cha con Trần Mộc Đầu, hai người họ vừa rồi cũng thấy Trần Lão Đại mở gói giấy, mắt họ gần như dán chặt vào đường trắng tinh bên trong.
Vì vậy, sau khi thương lượng xong những món đồ cần làm, con trai Trần Mộc Đầu là Trần Thụ sốt ruột nói: “Chúng tôi cũng muốn đường trắng.”
Khối lượng công việc của họ còn nặng hơn Trần Lão Đại nhiều, vì căn nhà này cái gì cũng thiếu nên Hứa Hằng Châu đặt không ít đồ.
Tủ quần áo, tủ chén, bàn học, tủ năm ngăn, bàn ăn, ghế, vân vân, ngay cả thùng nước Trần Mộc Đầu cũng làm được, nên anh dứt khoát đặt thêm mấy cái, ngoài ra còn có chậu rửa mặt, chậu rửa chân, bồn tắm, chậu giặt và một số đồ lặt vặt như chày đập, cây cán bột, đũa cuốn mì và các món đồ nhỏ khác, Hứa Hằng Châu quyết định một việc không cần làm phiền đến hai nhà, đặt làm hết ở chỗ họ.
Ban đầu Hứa Hằng Châu còn muốn làm thêm một cái giường, nhưng nghĩ lại cái đó thật sự tốn thời gian. Hơn nữa anh dự định năm sau lúc trời ấm hơn, đất không còn đông cứng nữa sẽ tìm cách xây một cái giường sưởi, vậy nên đặt làm thêm một cái giường gỗ có lẽ không cần thiết. Chỉ những thứ này thôi cũng đủ để cha con Trần Mộc Đầu làm rất lâu, giường nếu để làm sau, có thể còn chưa làm xong, giường sưởi của anh đã xây xong rồi.
Cứ như vậy, vì đồ nhiều lại toàn là món lớn nên thù lao không thể ít. Đơn hàng này là đơn hàng lớn nhất Trần Mộc Đầu nhận được trong mấy năm gần đây, những thứ này ông đều từng làm nhưng chưa ai đặt làm nhiều như thế trong một lần. Nhà ở nông thôn gả con gái, cho dù là thương con thì có thể đặt làm cho con một cái tủ làm của hồi môn là đã rất tốt lắm rồi. Thường ngày phần lớn những thứ họ nhận là những việc như vậy.
Trần Thụ mở miệng là đòi đường trắng, Trần Mộc Đầu hằn học trừng mắt nhìn anh ta. Đương nhiên ông ta cũng muốn đường, nhưng nói ra một cách không kiêng dè như vậy hơi có vẻ hăm dọa người ta, không ra thể thống gì.
Hứa Hằng Châu không để ý chuyện này. Trong không gian của anh, chỉ riêng cái ô vuông đựng đường trắng trong siêu thị, anh mới dùng khoảng một phần ba, trong kho hàng còn nguyên lô hàng tồn kho đủ cho người trong thôn ăn đến ngấy.
Nhưng dù anh có nhiều hơn nữa,cũng không thể mang ra ngoài khoe khoang khắp nơi. Đúng như lời Thím Vu nói, nhà nào lại trữ nhiều đường trắng đến thế. Cho dù thành phố có cung cấp phiếu đường cũng là giới hạn thôi, mỗi người chỉ có từng ấy, anh gom góp dữ lắm thì cũng làm gì được nhiều đến thế
Vì vậy Hứa Hằng Châu lộ ra một vẻ mặt hơi khó xử: “Nhà chỉ còn lại một ít để tiếp khách thôi ạ, dùng để trả thù lao chắc chắn không đủ, các chú xem có muốn thứ khác không?”
Cha con Trần Mộc Đầu đều lộ vẻ thất vọng, Trần Thụ càng rũ đầu xuống, mặt lộ ra vài phần buồn bã. Vừa nãy anh ta còn nghĩ nếu nhà mình cũng được trả đường trắng, anh ta sẽ xin cha một chút mang sang cho Xuân Ni nhà bên cạnh. Đường ngọt như thế, Xuân Ni ăn vào sẽ vui biết bao!
“Vậy thì dùng lương thực đi. Lương thực là tốt nhất, có thể ăn no bụng, ai mà chẳng muốn nhỉ?!” Thím Vu tiếp tục làm trung gian nói đỡ, Trần Mộc Đầu cũng hoàn hồn lại, gật đầu bày tỏ đồng ý. Dù sao Hứa Hằng Châu là khách lớn, người ta cũng đâu phải không chịu trả thù lao, không thể đắc tội.
“Các chú nếu không muốn lương thực thì cũng có thứ khác.”
Trần Thụ lập tức ngẩng đầu lên, nhìn Hứa Hằng Châu chằm chằm, Trần Mộc Đầu cũng lộ vẻ mong đợi. Lúc này Hứa Hằng Châu mới chậm rãi nói: “Cháu có mang theo chút bánh kẹo từ thành phố đến. Cái này cũng ngọt, hơn nữa còn là làm từ ngũ cốc. Không biết các chú có bằng lòng lấy không?”
“Lấy, đương nhiên lấy!” Trần Thụ vội vàng gật đầu, trong mắt gần như muốn phát sáng. Bánh kẹo đó, còn từ thành phố đó, quý hiếm biết bao!
Tuy nhiên người ra quyết định vẫn là Trần Mộc Đầu, ông cũng không yêu cầu xem trước xem là bánh kẹo thế nào đã đồng ý.
Ông có tay nghề thợ mộc, so với những người dân khác có thêm một nguồn thu nhập, điều kiện gia đình trong thôn coi là không tệ. So với lương thực, đương nhiên ông càng muốn lấy những thứ hiếm khi có được. Những thứ này đều là hàng hóa cứng, dù nhà có thiếu lương thực thì cũng có thể tùy thời mang đi đổi lương thực. Nhưng nếu muốn dùng lương thực đổi lấy những thứ này thì trừ cơ hội lần này e là khó.
Hơn nữa Trần Mộc Đầu thấy Hứa Hằng Châu trả thù lao cho Trần Lão Đại rất rộng rãi, thêm vào việc nhiều người từng tiếp xúc với anh em Hứa Hằng Châu đều có ấn tượng tốt, nên Trần Mộc Đầu không lo Hứa Hằng Châu lừa ông, trực tiếp nhận lời.
Quả nhiên, Hứa Hằng Châu vào nhà lấy ra mấy gói bánh kẹo. Sau khi cho cha con Trần Mộc Đầu xem qua, họ đều vô cùng hài lòng.
Bên trong không chỉ có loại bánh quy vuông mà Hướng Thần đã chia cho người khác, bên cạnh loại đó, còn có bánh xốp, quẩy gạo chiên nổi tiếng, và mấy loại bánh kẹo khác. Có những thứ là mấy năm trước anh đi thành phố tỉnh lỵ và thành phố Hải mua sỉ gom nhiều, còn có những thứ bí mật thu thập trong những năm này. Dù sao thời gian trong không gian của anh là ngưng đọng, cũng không sợ bị hỏng.
Thấy nhiều loại bánh kẹo thậm chí còn chưa từng nghe qua tên như vậy, không chỉ cha con Trần Mộc Đầu, ngay cả Thím Vu và Trần Lão Đại cũng nhìn chằm chằm. Trong lòng Trần Lão Đại có chút hối hận, cũng muốn xin đổi lấy một gói bánh kẹo, nhưng nghĩ rồi lại thôi, sợ mình không biết điều chọc giận người ta.