Trần Phân ngay lập tức sợ đến cứng đờ.
Hồi Tết con nhóc từng cùng cha mẹ về quê cha, lúc đó còn rất nhỏ nhưng sự khác biệt một trời một vực của môi trường nông thôn và thành phố đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Trần Phân.
Lúc này nghe bà cụ Trần nói như vậy, Trần Phân cũng không dám õng ẹo nữa.
Con nhóc run rẩy kéo tay áo Thái Trân, nhỏ giọng cầu xin: “Mẹ, con không đi nông thôn đâu.”
Thái Trân cũng nhìn chồng mình bằng ánh mắt hy vọng hắn nói đỡ cho con gái vài lời.
Trần Phân là con đầu lòng của họ. Lúc đó cô ả và Trần Quốc Lương còn trẻ, đẻ con gái xong cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy nở hoa trước kết quả sau cũng không tệ. Cho nên đối với Trần Phân là bọn họ thật lòng quan tâm, Trần Phân vẫn luôn là đứa trẻ được cưng chiều nhất cái nhà này.
Cha Thái Trân là phó xưởng của Xưởng Đúc Gang, tuy chức quyền không lớn nhưng dù sao cũng coi như cán bộ của xí nghiệp quốc doanh. Nhờ vậy điều kiện gia đình cũng khá tốt, thỉnh thoảng còn có thể chu cấp cho con gái.
Trong khi rất nhiều gia đình phải dựa vào bánh hấp đen làm từ bột cao lương trộn với rau dại hấp lên để lót dạ, nhà họ Trần vẫn còn ăn được một bát cháo bột ngô loãng trong mỗi bữa ăn, cái loại có lẽ đặc hơn một chút so với bát Trần Phân đang có hiện tại, đã là có một cuộc sống rất tốt rồi.
Nồi cháo bột ngô Thái Trân nấu hôm nay có lẽ là cô ả đã vét sạch số lương thực tinh trong nhà. Trong lòng Trần Phân đương nhiên hiểu rõ, tuy rất bất mãn nhưng cũng biết đây là ý của cha, cho nên một lòng chờ mẹ múc thêm cho một chút, coi như tự mình ăn bù lại số lương thực nhà mình.
Kết quả khi đến lượt nó lại còn không bằng bữa ăn ngày thường, Trần Phân tất nhiên rất không hài lòng. Hơn nữa trước mặt Hướng Thần còn được nửa bát cháo bột ngô, Trần Phân càng tức giận hơn.
Con nhóc vừa đi học về nghe người ta nói bà nội đến chơi thì trốn biền biệt đến tận lúc chuẩn bị ăn cơm mới về. Đứa em gái thứ hai của nó lén nói với nó rằng bà nội ôm về một đứa con hoang, sau này sẽ là người nhà của họ.
Trần Phân từ nhỏ đã nghe được những lời đàm tiếu bên ngoài, cộng thêm mấy năm trước khi định nhận nuôi con trai út của chú năm nhà họ Trần là con nhóc đã có nhận thức rồi. Ngày thường cũng thấy được nhiều bạn học nữ có anh em trai phải sống những ngày tháng như thế nào, Trần Phân làm sao có thể thích Hướng Thần được.
Mới đến ngày đầu tiên, mẹ nó đã thiên vị như vậy, Trần Phân không thể nhịn được nữa nên bùng nổ.
Nhưng con nhóc vừa mới bùng nổ còn chưa kịp xả lửa giận trong lòng thì một ngọn núi lớn đã từ trên trời giáng xuống, dập tắt hết lửa trong lòng nó, bà cụ Trần dễ dàng trấn áp Trần Phân.
Trần Phân sợ hãi, trong lòng Thái Trân càng nóng như lửa đốt, cô ả nào phải không muốn cho con mình ăn ngon, chẳng qua là làm ra vẻ cho mẹ chồng xem mà thôi. Không ngờ gái cả không hiểu lòng cô ả còn chọc cho mẹ chồng tức giận, nếu bà ta thực sự mang con bé đi thì không biết nó sẽ phải chịu đựng những khổ sở gì đây.
Trần Quốc Lương nhận thấy ánh mắt của vợ thì cười lấy lòng với bà cụ Trần, nói: “Mẹ, là do con dạy con chưa tốt. Mẹ đừng giận, con sẽ phạt nó.”
Lời này cũng có ý bảo bà cụ Trần đừng phạt, cũng coi như gián tiếp bào chữa cho Trần Phân. Dù sao cũng là đứa con gái cưng nhất của mình, Trần Quốc Lương làm sao không quan tâm cho được.
Bà cụ Trần bưng bát cháo bột ngô lên uống một ngụm, chép chép miệng rồi nói: “Được, tôi biết anh thương con, tôi cũng lười phải phí sức vào nó.”
Bà vừa nói vậy, không đợi ba người nhà họ Trần kịp vui mừng, lại bồi thêm một câu: “Mà đập đũa vậy chắc chắn không đói rồi, bữa này đừng ăn nữa.”
Mặt Trần Phân ngay lập tức đỏ bừng, vành mắt cũng đỏ theo. Lương thực không đủ ăn, mọi người hầu như không có lúc nào được no đủ, vừa ăn xong đã đói, nhịn bữa tối nay thì chắc chắn sẽ đói đến không ngủ được.
Nhưng Trần Phân không dám nói gì. Trần Quốc Lương và Thái Trân thấy kết quả như vậy biết không thể thương lượng được nên cũng không nói thêm lời thừa thãi nào.
Trần Phương bên cạnh vẫn luôn không có cảm giác tồn tại đã sớm uống hết bát cháo bột ngô của mình, thấy tình huống này bèn mừng rỡ cầm luôn bát của chị gái qua tiện tay đổ hết cháo vào bát mình, cứ một miếng bánh hấp một ngụm cháo mà ăn rất ngon miệng.
Trần Phân tức đến nghiến răng, ngày thường chỉ có nó cướp đồ ăn của Trần Phương, nào đến lượt Trần Phương cướp được của nó.
Mọi người trên bàn đều ăn phần của mình, không ai để ý đến Trần Phân. Trần Phân nuốt nước bọt, hậm hực quay người bỏ đi.
Sau màn náo loạn này, Hướng Thần bỏ ý định nhường nửa bát cháo bột ngô này ra. Chưa nói đến việc bà cụ Trần có đồng ý hay không thì cho dù đồng ý, cứ nhìn vợ chồng nhà họ Vương đang ăn bánh hấp của Trần Phân đến ngon miệng như kia thì cậu cảm thấy nửa bát cháo của mình cũng không đến được miệng mấy đứa nhỏ.
Nghĩ như vậy, Hướng Thần nâng bát lên cúi đầu uống một ngụm.
Cháo bột ngô loãng này rất rát cổ, hoàn toàn khác với món cháo ngô thơm ngọt cậu từng uống trước khi xuyên không. Bên trong có rất nhiều vụn cứng, dù rát cổ họng nhưng cũng có mùi thơm thanh khiết của ngô, không đến nỗi quá khó uống. Đây cũng tạm coi là món ngon nhất Hướng Thần từng ăn kể từ khi xuyên không đến đây, ngoại trừ miếng khoai lang khô kia.
Ngày hôm nay đã trôi qua nhiều giờ như thế rồi, Hướng Thần tổng cộng chỉ có một miếng bánh hấp đen, một miếng khoai lang khô bỏ bụng, bụng cậu sớm đã kêu ùng ục rồi. Lúc này có thứ có thể nuốt trôi cũng là may rồi, Hướng Thần tự mình nâng bát, vừa thổi vừa uống, cứ thổi hai cái lại uống một ngụm.
Chiếc bát đó lớn bằng đầu Hướng Thần, một bé con bé một mẩu ngồi đó, hai bàn tay nhỏ bụ bẫm nâng vành bát, má phồng lên thổi phù phù rồi mới thong thả uống cháo, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.
Những người khác đã ăn xong từ lâu đều nhìn chằm chằm vào Hướng Thần, trong mắt bà cụ Trần tràn đầy từ ái, Thái Trân lén lút chọc chồng mình, nhỏ giọng nói: “Sao em cứ cảm thấy đứa bé này không giống con cái nhà bình thường…”
Trần Quốc Lương nhìn không chớp mắt, giờ thằng bé này là con trai hắn ta rồi, xem cái phong thái này chắc chắn mai sau có thể làm cán bộ. Đang suy nghĩ thì bị Thái Trân chọc một cái, hắn ta sửng sốt một chút, nói: “Mặc kệ con nhà nào thì sau này cũng là người nhà mình.”
Thái Trân gật đầu, cảm thấy lời chồng mình nói có lý.
Ăn xong nửa bát cháo loãng, bụng Hướng Thần cuối cùng cũng no bảy phần. Đừng thấy cậu còn bé mà nghĩ cậu lười ăn, lớp thịt này không phải tự nhiên mà có. Từ nhỏ cậu đã háu ăn cực kỳ, khi những đứa trẻ khác cần người lớn đuổi theo đút ăn, Hướng Thần đã một mình ôm bát nhỏ lên xúc từng muỗng từng muỗng ăn món trứng hấp bà ngoại làm cho.
Sau khi lớn lên thì khẩu phần ăn của Hướng Thần cũng tăng lên theo từng năm. Nhìn bề ngoài có vẻ trắng trẻo thon gầy, chứ bữa chính của cậu ít nhất phải ăn hai bát cơm trắng lớn, nhất quyết không chịu bát nhỏ, ngoài ra hoa quả ăn nhẹ sau bữa ăn cũng không hề thiếu.
May mắn thay Hướng Thần là thể chất ăn không béo, nếu không với cái tính lười vận động kia của cậu thì sớm đã thành một tên béo ú rồi, lấy đâu ra dũng khí đi tỏ tình với nam thần.
Nghĩ đến khẩu phần ăn của mình, Hướng Thần lo lắng không thôi, ngay cả cơm cũng không ăn no được, lần xuyên không này cũng thảm quá đi. Không biết chiếc nhẫn vàng kia có thể đổi được bao nhiêu cháo, đủ cho cậu ăn bao lâu…
Sau khi ăn xong, Thái Trân thu dọn bát đĩa mang ra ngoài rửa, bát của người nào cũng sạch bong, không phải là bị l**m sạch mà là dùng bánh hấp lau sạch lớp cháo dính trên bát, ngay cả bát của Hướng Thần cũng bị Trần Phân lấy đi l**m sạch một lượt…
Bà cụ Trần cùng con gái con rể ngồi nghỉ một lát, Thái Trân rất biết điều đi lấy tiền đưa cho bà cụ Trần, họ sớm đã thăm dò “giá trị” của Hướng Thần, lương thực nhất thời không thể lấy ra nhiều như vậy nhưng tiền thì không thể để mẹ già phải bỏ ra được.
Bà cụ Trần nhận tiền xong mới hài lòng dẫn con gái con rể rời đi, trước khi đi còn bốc từ trong bọc của mình ra một nắm khoai lang khô đưa cho Hướng Thần, phần còn lại mới đưa cho Thái Trân bảo cô ả cất đi.
Bàn tay bà cụ lớn, nắm khoai lang khô đưa cho Hướng Thần kia suýt chút nữa cậu không giữ hết được bằng hai tay.
Thấy Trần Phương và Trần Tiểu Hoa đang nhìn chằm chằm vào miếng khoai lang khô trên tay cậu, Hướng Thần chia cho mỗi người một miếng.
Hai cô bé nhận lấy vội vàng nhét vào miệng, Hướng Thần nhìn bốn miếng còn lại trong tay mình, có hơi do dự không biết có nên đưa cho Trần Phân đang giận dỗi bên kia một miếng hay không.
Chưa kịp đợi cậu do dự xong, Trần Phân đã đứng dậy đi tới, mặt hằm hằm lườm hai đứa em gái một cái rồi vươn tay giật hết khoai lang khô trên tay Hướng Thần, hạ giọng nói: “Đồ con hoang, mày nhớ kỹ, đồ của nhà bọn tao đều là của tao. Mày mà dám đụng vào, tao sẽ xé rách miệng mày.”
Hướng Thần liếc nhìn vết hằn đỏ bị móng tay Trần Phân cào ra trên mu bàn tay mình, ngầm chuẩn bị một chút rồi cao giọng gào lên: “Huhu, mẹ ơi, con muốn mẹ cơ…”
Kỹ năng khóc của Hướng Thần có thể nói là đã được rèn luyện qua thời gian, hồi nhỏ cậu dựa vào kỹ năng này mà thoát được không biết bao nhiêu trận đòn. Tiếng gào khóc này vang lên, tất cả hàng xóm đang hỏi thăm vợ chồng Trần Quốc Lương về chuyện Hướng Thần ngoài hành lang đều nghe thấy.
“Ấy, là làm sao đó, sao lại khóc dữ vậy.”
“Mau vào xem, đứa bé ngã hay va phải cái gì rồi?”
Một đám người lớn xông vào nhà họ Trần, vẻ mặt hung dữ Trần Phân cố tình bày ra để hù dọa Hướng Thần còn chưa kịp thu lại đã bị đám người đột ngột xuất hiện làm cho giật mình.
Hướng Thần vẫn đang giơ bàn tay nhỏ của mình lên khóc nức nở, da cậu trắng, vết hằn đỏ kia nổi bật cực kỳ.
“Mẹ, con, không phải…” Trần Phân cũng nhận ra không khí không đúng, vội vàng muốn giải thích với Thái Trân.
Thái Trân nhìn thấy khoai lang khô Trần Phân đang nắm chặt trong tay làm sao còn không hiểu được. Trong lòng càng hận sắt không thành thép, mày muốn cướp đồ của nó thì ít nhất cũng phải bịt miệng nó lại chứ, mười mấy tuổi đầu rồi còn không thu phục được một thằng oắt bốn tuổi à?
Nhưng ý nghĩ này tuyệt đối không thể nói ra, ánh mắt hàng xóm đã hơi sai sai rồi, còn có những lời thì thầm bàn tán kia e rằng đều là những lời không hay về Trần Phân.
Trần Quốc Lương lườm gái cả hôm nay liên tục gây rắc rối một cái rồi lạnh giọng: “Trả khoai lang khô lại cho em trai, sau này còn dám cướp đồ của nó xem cha sẽ trừng trị mày thế nào.”
Trần Phân dám làm nũng với mẹ nhưng lại hơi sợ khuôn mặt lạnh lùng của cha ruột mình, vội vàng nhét khoai lang khô trở lại tay Hướng Thần, ôm mặt chạy về phòng.
Hướng Thần thấy đủ thì dừng, cậu không phải thực sự vì mấy miếng khoai lang khô này mới làm ầm ĩ như vậy. Tầm nhìn của cậu không nông cạn đến mức ấy.
Chỉ là cậu không biết sau này còn phải ở trong gia đình này bao lâu, mấy đứa nhóc khác không nói nhưng Trần Phân rõ ràng có địch ý rất lớn với cậu. Nếu cậu cứ nhẫn nhịn mãi không những không khiến Trần Phân thay đổi thái độ đối mà ngược lại sẽ coi việc bắt nạt cậu là chuyện bình thường.
Với tuổi tác hiện tại của cậu, Trần Phân muốn làm gì cậu cũng quá dễ dàng. Mặc dù hiện tại hoàn cảnh sống gian nan nhưng Hướng Thần vẫn muốn sống tốt, cho nên cậu chỉ có thể làm ầm ĩ một phen.
Buổi tối, Trần Phân khăng khăng không chịu ngủ chung giường với Hướng Thần, Hướng Thần giả vờ ngây thơ ngồi trên chiếc giường nhỏ không chịu xuống. Đùa sao, nhỡ đâu vợ chồng người ta buổi tối muốn làm gì đó, cậu lại ở trên cùng một chiếc giường thì thật ngượng ngùng quá.
Vợ chồng Trần Quốc Lương đành chịu, họ đặt con gái út lên giường nhỏ để Trần Phương trông, còn Trần Phân tạm thời ngủ cùng họ.
Ý định ban đầu của Trần Phân là đuổi Hướng Thần đi, cuối cùng lại thành con nhóc ngủ cùng cha mẹ, lúc này muốn hối hận cũng không kịp. Trần Quốc Lương ngày mai còn phải đi làm, bấy giờ mặt mày đều đen sì sì, Trần Phân chỉ có thể ngoan ngoãn lên giường.
Đêm đã khuya, cả căn nhà đều yên tĩnh, chỉ có tiếng ngáy của Trần Quốc Lương vang lên mỗi lúc một to.
Hướng Thần nằm trên giường, nhắm mắt nhưng không ngủ được, giờ này hôm qua, cậu còn đang uống rượu với Hoắc Khải ở phòng khách nhà mình. Mới có chừng đó thời gian mà cậu đã trải qua nhiều chuyện đến thế.
Chiếc giường ván gỗ dưới thân rất cứng, tấm đệm vừa mỏng vừa cứng, Hướng Thần nhíu mày trở mình, suýt bị đôi mắt đang mở to bên cạnh dọa cho hét lên.
“Chị không ngủ ạ?” Hướng Thần dùng giọng thì thầm hỏi Trần Tiểu Hoa bên cạnh.
Đứa bé này nghe nói năm tuổi rồi nhưng còn chưa cao bằng Hướng Thần, ít nói, không có nhiều cảm giác tồn tại.
Mãi lâu sau, Hướng Thần còn tưởng cô bé sẽ không thèm để ý đến mình thì cô bé mới nhỏ giọng nói: “Đói…”
Lòng Hướng Thần mềm nhũn, cậu thò tay xuống dưới gối lấy ra một gói giấy. Đây là nửa tờ báo cậu xin Trần Quốc Lương để bọc bốn miếng khoai lang khô còn lại của cậu.
Cậu lấy ra một miếng đưa cho Trần Tiểu Hoa.
Trần Tiểu Hoa nhận lấy, lộ ra một nụ cười be bé giống như một đóa hoa nhỏ ven đường, mềm mại nhưng rất đẹp.
Cô bé cắn từng miếng nhỏ, rất trân trọng miếng khoai lang khô, Hướng Thần nhìn một lúc thì buồn ngủ, mắt từ từ nhắm lại.
Trước khi ngủ, hình như nghe thấy cô bé khẽ nói bên tai cậu: “Cảm ơn em trai, sau này chị cũng cho em trai khoai lang khô ăn…”