Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 10

Sáng sớm hôm sau khi mặt trời vừa mới ló dạng, khu nhà tập thể đã bắt đầu vang lên tiếng động, người đi làm, người đi học, lúc này đều nên dậy rồi.

Hướng Thần vẫn còn ngủ, mơ màng nghe thấy tiếng người nói chuyện, có người lớn có trẻ con.

Cậu đưa tay dụi dụi mắt, đầu óc vẫn còn mông lung. Sao nhà cậu lại có người nhỉ, cậu ở một mình mà, chắc là mơ thôi.

Hướng Thần lật người chuẩn bị ngủ tiếp, má cọ vào mặt gối thô ráp, rõ ràng không phải cảm giác khi cọ vào hai chiếc gối mềm mại ở nhà.

Hướng Thần ngồi bật dậy, ngơ ngác nhìn không gian chật hẹp và bức tường xi măng sát giường. Cậu ngây người một lúc mới phản ứng lại, cậu đã xuyên không rồi.

Mọi người nhà họ Trần đều đã dậy, Thái Trân nấu cháo loãng, cô và Trần Quốc Lương phải đi làm, hai đứa Trần Phân và Trần Phương phải đi học, lúc này đều quây quần bên bàn vuông nhỏ uống cháo.

Hôm nay họ uống không phải là cháo ngô nữa mà mà rau dại thêm chút gạo cao lương. Cháo nấu ra nước có màu xanh đen, mùi vị cũng không thơm ngọt bằng cháo ngô mà ngược lại có hơi chát.

Trần Phân uống cháo mặt đầy vẻ khó chịu, nghĩ cũng biết là vì sao. Nhưng bữa tối hôm qua không ăn nên lúc này con nhóc sớm đã đói không chịu nổi, vừa tức giận vừa húp từng ngụm cháo lớn.

“Em trai dậy rồi.” Hướng Thần vẫn đang ngồi ngây ra trên giường, Trần Tiểu Hoa quay đầu nhìn thấy thì lập tức nói với Thái Trân.

Trần Phân lườm cô bé một cái, lầm bầm một câu trong miệng: “Ai là em trai mày…”

Thái Trân giả vờ như không nghe thấy lời con nhóc, cười nói với Hướng Thần: “Còn đang định cho con ngủ thêm chút nữa đấy, mẹ bế con đi uống cháo nhé?”

Hướng Thần lắc đầu. Cậu tự mình trèo xuống giường, đi dép vào rồi đi qua đó.

Đôi dép của cậu vẫn là đôi Thái Trân tìm cho cậu ngày hôm qua, là một đôi giày vải cũ của Trần Tiểu Hoa. Vốn là của Trần Phân, con nhóc dùng xong là xả cho Trần Phương, chưa kịp rách đã không vừa nữa nên lại xả cho Trần Tiểu Hoa.

Lúc Hướng Thần mới nhận giày, nhìn mặt giày màu đỏ còn thêu hoa thì im lặng một lúc, thôi được rồi, không phải đi chân trần là tốt lắm rồi.

Cậu đi đến bên cạnh Thái Trân, Trần Quốc Lương đang ăn miếng bánh hấp cuối cùng. Hướng Thần nhìn một chút, vợ chồng Trần Quốc Lương và Trần Phân mỗi người một cái bánh hấp, ngay cả Trần Phương cũng không có, những đứa trẻ khác đều uống cháo bèn nghĩ là cậu cũng vậy.

Quả nhiên, Thái Trân múc cho cậu nửa bát cháo loãng nhỏ, còn không nhiều bằng phần cháo loãng tối qua của cậu, tối qua cháo đặc hơn thế này cậu còn ăn hết, Thái Trân dù sao cũng phải biết sức ăn của cậu rồi.

“Ít vậy đủ ăn sao?” Trần Quốc Lương vừa lau miệng vừa tiện hỏi một câu.

“Đủ, sao lại không đủ.” Thái Trân tiếp lời: “Nó mới bao lớn đâu, trẻ con không nhận thức được đói hay no. Cứ cho bao nhiêu ăn bấy nhiêu thì ruột sẽ bị căng hỏng mất.”

Trần Quốc Lương nghe vậy thì không nói thêm gì nữa, đứng dậy mặc áo khoác ngoài. Thái Trân vội vàng đưa hộp cơm cho hắn ta, Trần Quốc Lương nhận lấy rồi đi.

Hướng Thần cầm bát không nói gì, người ở dưới mái hiên phải cúi đầu. Tối qua còn có bà cụ Trần chống lưng cho cậu, hôm nay nếu cậu làm ầm ĩ nói không đủ ăn, Thái Trân vừa nói trước chặn hết lí lẽ của cậu rồi kia.

Cháo cao lương rau dại thật sự rất khó uống, Hướng Thần suýt chút nữa không nuốt trôi được ngụm đầu tiên. Cậu ép mình nuốt vào, trong lòng tủi thân cực kỳ. Dù gì cậu cũng là một công tử bột sở hữu năm căn hộ, cuộc sống sao lại trở nên như thế này chứ. Đại thần xuyên không đối với cậu cũng tàn nhẫn quá, nếu có thể quay về thì tốt biết mấy…

Chưa kịp để Hướng Thần buồn bã xong, bát cháo mới uống được hai ngụm trong tay đột nhiên bị người ta giật lấy. Hướng Thần ngẩng đầu, Trần Phân cười lạnh với cậu một cái, ngửa cổ, húp hết bát cháo của cậu trong vài ngụm.

Hướng Thần ngây người, còn có làm vậy nữa hả? Cậu đã uống rồi, người này không ngại bẩn sao?

Trần Phân đương nhiên không ngại, thời buổi này có cái ăn đã là tốt rồi, nào có để ý được nhiều như vậy. Con nhóc uống xong liền đặt bát xuống trước mặt Hướng Thần, nói với Thái Trân một tiếng rồi quay người đi học.

Trần Phương vội vàng đuổi theo sau con nhóc, hai chị em họ học cùng một trường, một người lớp sáu, một người lớp hai. Lẽ ra Trần Phương phải học lớp ba, nhưng vì thành tích quá kém trường không cho lên lớp, bị ở lại lớp một năm. Trần Phân chê con bé làm nó mất mặt, bình thường ở trường coi như không quen biết con bé.

Thái Trân chứng kiến toàn bộ quá trình Trần Phân giật cháo của Hướng Thần nhưng lại làm như không thấy, vẫn cười nói với Hướng Thần: “Ăn no rồi thì đi chơi đi, mẹ phải đi làm rồi.” Nói xong thu dọn bát đĩa trên bàn.

Thái Trân rửa bát xong, thím Trương dưới lầu đã cất giọng gọi Thái Trân từ dưới lầu, hỏi cô ả có đi làm cùng không. Thái Trân đáp một tiếng, dặn Trần Tiểu Hoa trông chừng em trai, chăm sóc em gái, sau đó đi ra ngoài khóa cửa lại, quay người rời đi.

Thái Trân và Trần Quốc Lương không làm cùng một xưởng. Thành phố Thanh Giang cũng được coi là một thành phố công nghiệp, xưởng lớn nhất thành phố không phải xưởng đúc gang mà là xưởng Cơ khí đối diện xưởng Đúc gang. Tên đầy đủ của Xưởng Cơ khí là Xưởng Chế tạo Cơ khí số Một tỉnh Hoài, nghe tên là biết là một xưởng lớn cấp tỉnh. Tương ứng thì tiền lương phúc lợi cũng tốt hơn nhiều.

Cho nên Trần Quốc Lương tuy làm việc ở xưởng đúc gang, nhưng Thái Trân lại được gia đình sớm tìm quan hệ đưa vào xưởng Cơ khí. Nhưng những nơi có quyền lợi hoặc có bổng lộc như ban ủy, công đoàn, hậu cần, mua sắm của xưởng Cơ khí Thái Trân cũng không vào được. Cha cô ả Thái Hồng Chí ngàn lần nhờ vả mới nhét được ả vào phòng in ấn, một bộ phận nhàn rỗi, tuy không có bổng lộc gì, nhưng tiền lương cũng ổn, công việc rất nhàn.

Vì khu nhà máy ở đây công nhân rất đông, hai nhà máy cộng thêm gia đình công nhân nữa là phải có đến hàng trăm nghìn người, nên cơ sở vật chất phụ trợ đều rất đầy đủ, trường học bệnh viện có đủ cả. Trường học trực thuộc xưởng Cơ khí có chất lượng giảng dạy tốt nhất thành phố, chỉ nhận con em cán bộ công nhân viên. Trần Phân và Trần Phương đang học tại trường Tiểu học trực thuộc xưởng Cơ khí.

Ngoài ra, nói nghiêm túc thì căn nhà Trần Quốc Lương đang ở không hẳn là khu nhà ở của xưởng Đúc gang mà là khu nhà ở của xưởng Cơ khí, căn nhà trệt lớn hơn họ ở ban đầu mới là do cơ quan Trần Quốc Lương phân cho.

Xưởng Cơ khí xây khu nhà mới, công nhân viên đều mong ngóng. Ai mà không muốn ở nhà lầu chứ, theo lý mà nói, Thái Trân tuy cũng là công nhân viên xưởng Cơ khí nhưng không được phân căn nhà này.

Cô lấy căn nhà trệt lớn hơn của nhà mình đổi với gia đình được phân căn này, còn bù thêm rất nhiều tiền và lương thực. Đây cũng là một trong những lý do khiến gia đình họ Trần hiện tại sống chật vật như vậy.

Còn gia đình kia thì vì quá đông nhân khẩu, già trẻ lớn bé hơn chục miệng ăn, căn nhà bé tí này thực sự không ở hết được mới đành lòng đổi nhà.

Rõ ràng căn nhà này là có được bằng cách đó, nhưng Thái Trân lại nói với người nhà họ Trần là nhờ cha cô ra sức, chỉ muốn người nhà họ Trần ghi nhớ cái tốt của cha cô, biết năng lực của cha cô, không dám đắc tội với cô. Trần Quốc Lương cảm thấy đây là chuyện nhỏ, có nhà lầu để ở là có thể diện rồi, những chuyện khác cũng không quan tâm lắm.

Cho nên cứ như vậy, tòa nhà này đa số đều là công nhân viên xưởng Cơ khí ở, còn có hai ba hộ giống như Thái Trân kiểu hai vợ chồng không cùng một nhà máy, hoặc là được phân đến hoặc là đổi nhà.

Thím Trương sáng nay gọi Thái Trân đi làm cùng đó, chồng cô ấy cũng làm ở xưởng Đúc gang, cũng khá thân với Trần Quốc Lương, hai nhà chơi với nhau cũng ổn, nên cô mới gọi Thái Trân đi làm cùng.

Thái Trân khi đi đã khóa cửa lại, thực ra bình thường cô sẽ không nhốt cả Trần Tiểu Hoa trong nhà, chỉ là sợ Hướng Thần bỏ chạy mà thôi.

Hướng Thần nhón chân nhìn ra ngoài, cửa sổ quá cao không nhìn thấy gì. Cậu lạch bạch chạy về chiếc giường nhỏ mình ngủ, thò tay xuống dưới gối lấy ra miếng khoai lang khô mình giấu.

Mở tờ báo bên ngoài ra, Hướng Thần nhéo một miếng nhét vào miệng, cậu chưa từng nghĩ có ngày mình lại thèm khoai lang khô đến mức này.

Răng sữa khó nhọc cắn hết một miếng khoai lang khô, Hướng Thần xoa xoa bên má hơi mỏi, cúi đầu nhìn hai miếng khoai lang khô còn lại trong tay, trong lòng có hơi lo lắng. Cho dù mỗi ngày ăn một miếng cũng chỉ đủ ba ngày thôi, những ngày còn lại phải sống sao đây.

Đang lúc rối rắm, đứa bé sơ sinh vẫn luôn ngủ đột nhiên tỉnh dậy rồi khóc, Trần Tiểu Hoa lập tức đi tới, thành thạo lật xem tã lót của em bé, rồi lại vỗ vỗ bé, lát sau đã dỗ cho bé nín khóc.

Hướng Thần nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O, cô bé này cũng đảm đang quá đi!

Trần Tiểu Hoa dỗ em út xong, quay đầu thấy Hướng Thần đang nhìn mình, lộ ra một nụ cười rụt rè.

Hướng Thần sửng sốt một chút, tưởng cô bé đói rồi, lấy một miếng khoai lang khô trong tay mình đưa qua.

Lần này Trần Tiểu Hoa lại không nhận, ngược lại đẩy tay cậu nói: “Em trai ăn đi.” Cô bé biết chị cả đã cướp cháo của em trai, em trai chắc chắn đói hơn cô bé, cô bé không thể ăn khoai lang khô của em trai.

Hướng Thần nhìn ra ý của cô bé, không nhịn được nở một nụ cười thật lớn. Từ khi xuyên không đến nay, người tốt và dễ thương nhất cậu từng gặp chính là cô bé này.

Hướng Thần nhét khoai lang khô vào tay Trần Tiểu Hoa, giơ miếng còn lại của mình: “Em còn, chị ăn đi.” Vừa nói vừa nhét vào miệng cắn luôn, ăn đi ăn đi, ăn hết thì thôi, dù sao bây giờ Trần Phân muốn cướp cậu cũng không giữ được, chi bằng ăn hết vào bụng cho rồi.

Trần Tiểu Hoa thấy vậy cũng ăn miếng khoai lang khô trong tay, chút nước canh buổi sáng căn bản không đủ, ai nấy đều đói cả.

Ăn xong khoai lang khô lại không có gì để làm nữa, Hướng Thần đi loanh quanh trong nhà vài vòng, muốn tìm một chỗ có thể giấu đồ.

Cái túi nhỏ của cậu cứ đeo trên người quá không an toàn, lỡ như quần áo bị ướt hoặc có người muốn c** q**n áo cậu thì cái túi nhỏ sẽ không giữ được, Hướng Thần còn trông cậy vào chiếc nhẫn vàng kia để ăn no sống tốt mà.

Đi lòng vòng mấy lần cũng không tìm thấy chỗ nào để giấu, căn nhà bé tí này nhìn chỗ nào cũng không an toàn, Hướng Thần nhíu mày bỏ cuộc, nghĩ hay là đợi đến lúc có thể ra ngoài rồi xem sao.

Cậu chơi trò nhảy dây cùng Trần Tiểu Hoa cả buổi sáng. Buổi trưa Thái Trân về trước làm cơm, vẫn là cháo thêm bánh hấp đen, lần này Hướng Thần và Trần Tiểu Hoa cũng có phần. Hai người chia nhau một cái, Trần Phân và Trần Phương mỗi người một cái.

Lần này Hướng Thần rút kinh nghiệm, lấy được đồ ăn liền nhét vào miệng, bất kể có ăn nổi hay không, dù sao cũng phải giữ chặt.

Cậu đã nghĩ kỹ rồi, nếu Trần Phân còn cướp của cậu cậu sẽ khóc tiếp, nếu không cứ thế này cậu cảm thấy mình sẽ chết đói mất.

May mắn thay lần này Trần Phân đoán chừng nhìn ra thái độ của cậu, chỉ hừ một tiếng không thèm để ý đến cậu.

Ăn cơm xong Thái Trân đi tìm cha mẹ cô ả bàn chuyện Hướng Thần, Trần Phân và Trần Phương sớm đã đeo cặp sách chạy đi, Hướng Thần và Trần Tiểu Hoa lại bị khóa trong nhà.

Buổi tối, Trần Quốc Lương trở về có vẻ rất mệt mỏi, Thái Trân đưa cơm cho hắn ta, rồi kể lại tình hình cô ả về nhà hôm nay.

Thái Trân nói, cô đã cầu xin cha cô nửa ngày, cha cô nói không phải sinh ở thành phố, đứa bé này cũng không có giấy khai sinh gì, hộ khẩu khó làm, còn phải tìm thêm người.

Trần Quốc Lương nhíu mày, nhưng cũng không tiện nói gì, dù sao còn phải nhờ cậy bố vợ, thế là gật đầu không nói.Một ngày trôi qua, Hướng Thần nằm trên chiếc giường ván gỗ cứng nhắc, tiếng ngáy của Trần Quốc Lương vẫn vang như vậy, Hướng Thần ôm cái bụng kêu ọc ọc, dần dần ngủ thiếp đi…

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn