Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 11

Hướng Thần đến nhà họ Trần được ngày thứ ba, gần nửa xưởng đúc gang đều biết Trần Quốc Lương sinh bốn cô con gái đã có thêm một đứa con trai rồi.

Đừng tưởng đàn ông không hóng chuyện, họ mà nói giỡn thì đúng là không kiêng dè gì. Trần Quốc Lương sinh liền bốn cô con gái, những đồng nghiệp quan hệ tốt không ít lần giỡn với hắn ta, còn thảo luận xem có phải tư thế không đúng nên vợ hắn ta mới không sinh được con trai hay không.

Bây giờ có con trai rồi, tuy nói không phải con ruột nhưng không ai ngốc đến mức đi nhắc đến chuyện này, đều là lời chúc mừng.

Cho đến khi có người hỏi đứa bé tên gì, Trần Quốc Lương mới nhớ ra, đúng rồi, còn chưa đặt tên cho con trai.

Tối hôm đó tan làm về nhà, Trần Quốc Lương liền nói với vợ chuyện này. Thời đại này không hay gọi tên thật của con cái, Trần Phân bị gọi là gái cả đã nhiều năm, đứng ở cửa gọi một tiếng có thể có mấy đứa con gái đáp lời. Đến tận khi đi học nó mới biết tên thật của mình là Trần Phân, sau đó liền không cho người nhà gọi nó là gái cả nữa, ai gọi như thế là nó cãi nhau với người đó.

Tình huống của Hướng Thần không giống thế, biệt danh gọi ở nhà lẽ ra phải đặt từ khi sinh ra cậu không có, hoặc nói là cho dù có người nhà họ Trần cũng không định dùng. Để cậu quên sạch sẽ gia đình cũ là tốt nhất, nào có chuyện cho cậu dùng cái tên trước kia.

Cho nên Trần Quốc Lương dứt khoát không thèm hỏi gì Hướng Thần mà trực tiếp thảo luận với Thái Trân xem nên đặt tên gì cho đứa bé.

Trần Quốc Lương tốt nghiệp cấp hai, vào thời đại này miễn cưỡng cũng coi là có học thức cao rồi. Thái Trân thì khác, cô ả từ nhỏ học hành đã không tốt lắm, đầu óc không thông minh. Việc nhà thì học nhanh, nhưng những môn thầy cô dạy thì học không tốt lắm, học hết tiểu học là nghỉ.

Đây cũng là lý do sau này cha Thái Trân đưa cô ả vào xưởng Cơ khí lại tốn nhiều công sức như vậy. Cô ả tự thi không đỗ vào được, hoàn toàn dựa vào quan hệ.

Thái Trân tự thấy trình độ văn hóa không đủ, chuyện đặt tên cho Hướng Thần chủ yếu do Trần Quốc Lương quyết định.

Hướng Thần không ngại đổi họ, nhưng cậu rất ngại đổi tên. Họ của cậu theo cha, dù sao cha cậu nhiều con trai, ngoài cậu ra còn có hai đứa nữa, cậu thấy đổi cũng không sao, nhưng tên là mẹ cậu đặt, Hướng Thần không muốn đổi.

Nhưng Hướng Thần cũng biết cậu hiện tại không có quyền lên tiếng, tự mình nhớ mình tên gì là được, đợi cậu có năng lực rồi đổi lại là xong. Thế là cậu thành thật ngồi xổm bên cạnh Trần Quốc Lương, nhìn hắn ta cầm một tờ giấy ghi lại tất cả những cái tên hắn ta cảm thấy hay, cuối cùng mới chậm rãi chọn.

Thế là, Hướng Thần nhìn thấy trên tờ giấy đó có các tên như: “Kiến Quốc”, “Ái Quốc”, “Vệ Quốc” một loạt, hoặc thay chữ Quốc bằng chữ Đảng…

Hướng Thần: “…”

Loại tên này thật sự là sau này không đổi không được!

Trần Quốc Lương viết đầy một tờ giấy, phía sau thì không hoàn toàn theo công thức kia nữa mà còn có một số cái tên hắn ta cảm thấy bình thường hơn, ví dụ như “Cường”, “Sơn”, “Thụ” vân vân…

Hắn ta đưa những cái tên này cho Thái Trân xem, để cô ả cũng giúp chọn lựa. Thái Trân nhìn tờ giấy viết đầy chữ, trong mắt lướt qua một tia bất mãn. Cô còn nhớ, tên của gái cả nhà họ Trần Quốc Lương đặt rất tùy tiện, mấy đứa nhỏ sau đều đặt tương ứng theo tên Trần Phân, đứa thứ tư bây giờ còn chưa được đặt tên.

Thái Trân và Trần Quốc Lương là vợ chồng, hai kẻ này có một điểm rất giống nhau chính là gu thẩm mỹ. Trần Quốc Lương cảm thấy những cái tên phía trước hay, Thái Trân cũng cảm thấy hay. Nhưng chính vì hay nên cô ả lại không muốn dùng cho Hướng Thần.

Chính là cảm giác tên mà chồng mình vất vả suy nghĩ ra, lại bị một người ngoài sử dụng, bị người ngoài chiếm hời.

Cho nên Thái Trân chọn nửa ngày mới  chọn ra một cái tên mà cô ả cảm thấy kém nhất: Đại Bảo. Cô ả chọn cái này là vì nghe người ta nói tên xấu dễ nuôi, cái tên này vừa nghe đã thấy không xấu, tốt nhất là cái thứ nhỏ bé này không trấn áp được mới tốt.

Thái Trân cũng có lời nói với Trần Quốc Lương: “Những cái tên phía trước lớn quá, đứa bé còn nhỏ không chịu nổi. Cứ gọi Đại Bảo trước đã, đợi đi học rồi đổi cũng được, còn có thể từ từ chọn.”

Trần Quốc Lương nghe thấy có lý, cười híp mắt kéo Hướng Thần lại trước mặt, nói: “Đại Bảo, sau này con sẽ lấy tên như vậy nhé.”

Hướng Thần: “…”

Đại Bảo?! Tôi còn là Hoàng tử Ếch nữa kìa!

Đương nhiên, Hướng Thần không có quyền phản đối, Trần Quốc Lương đã đặt tên xong thì rất thích thú, cứ chốc lại gọi một câu Đại Bảo, không đáp không được. Hướng Thần phiền không chịu nổi, nên bò lên giường sớm giả vờ ngủ.

Hôm nay vẫn đói bụng, Hướng Thần lên giường cũng không ngủ được. Cộng thêm ban ngày bị nhốt trong nhà không có gì làm, cậu cũng đã ngủ một lát, cho nên hiện tại xung quanh đều yên tĩnh, Hướng Thần vẫn còn tỉnh.

Nhắm mắt lại suy nghĩ lung tung một lúc, Hướng Thần cảm thấy hơi buồn ngủ, xung quanh rất yên tĩnh, cậu cảm thấy hình như có gì đó không đúng.

Đang lúc suy ngẫm, cách tấm rèm, trên chiếc giường lớn của vợ chồng Trần Quốc Lương truyền đến tiếng động. Hướng Thần chợt hiểu ra, đúng rồi, Trần Quốc Lương hôm nay không ngáy.

Ngáy là vì sao nhỉ? Hướng Thần ngay lập tức suy luận. Chưa kịp nghĩ ra một cái lý do nào, tiếng động từ chiếc giường lớn càng lúc càng lớn.

Tiếng th* d*c bị đè nén của đàn ông và phụ nữ, tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt của chiếc giường ván gỗ, Hướng Thần cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ, mặt đỏ bừng như một con tôm hùm nhỏ.

May mà lúc đó đã kiên trì ngủ trên giường nhỏ, trước khi ngủ, Hướng Thần mơ màng nghĩ.

Ngày hôm sau là thứ bảy, nhưng thời đại này chỉ có một ngày nghỉ cuối tuần là Chủ nhật, cho nên người đi học vẫn phải đi học, người đi làm vẫn phải đi làm.

Hướng Thần vẫn bị nhốt trong nhà một ngày, may mắn có cô bé Tiểu Hoa bầu bạn nên cũng không đến nỗi cô đơn.

Khi người lớn ở nhà, Hướng Thần thử đi ra ngoài chơi, cậu muốn ra ngoài một lát rồi quay về, sau khi lấy được lòng tin hẳn là sẽ không nhốt cậu nữa. Nhưng thực tế là cậu vừa bước ra khỏi cửa phòng, đã bị Trần Quốc Lương xách trở về.

May mắn là tối thứ bảy, Hướng Thần nghe thấy Trần Quốc Lương nói với Thái Trân muốn đưa Hướng Thần về làng, cho mẹ hắn ta xem.

Thái Trân không mấy vui vẻ khi về quê chồng, vì chuyện cô ả không thể đẻ con trai mà mấy cô chú trong họ của Trần Quốc Lương ở quê đều có ý kiến rất lớn với cô ả, lần nào về cũng lôi kéo cô ả nói chuyện nửa ngày.

Nhưng tình huống lần này khác, đây là chuyện bà cụ Trần đã dặn kỹ họ từ lần trước là phải đưa Hướng Thần về cho người làng xem, để mọi người biết Trần Quốc Lương cuối cùng cũng có con nối dõi rồi.

Hướng Thần còn nghe thấy Thái Trân bàn bạc với Trần Quốc Lương, chuyện hộ khẩu của Hướng Thần còn chưa làm xong trước tiên đừng nói với mẹ chồng, cứ nói là đã làm xong rồi, nếu không mẹ sẽ lo lắng.

Thực ra ai cũng biết Thái Trân sợ bà cụ Trần gây phiền phức cho cô ả. Trần Quốc Lương cũng rất không thích bị kẹp giữa mẹ già và vợ. Hắn ta nghĩ bố vợ không phải là không chịu làm, là cần thời gian thôi mà, kiểu gì cũng làm xong, thế là đồng ý.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hướng Thần thức dậy sau đó rất mong chờ Trần Quốc Lương đưa cậu ra ngoài. Bị nhốt mấy ngày liền rồi, chỉ cần có thể ra ngoài hít thở không khí, dù là đi về nông thôn cũng tốt.

Ban đầu Trần Quốc Lương muốn đưa hai cô con gái lớn cùng về, nhưng Trần Phân vừa nghe nói phải về quê liền nói là đã có hẹn với bạn học rồi, vội vàng uống hết cháo rồi chạy mất.

Trần Phương thấy chị mình chạy rồi, còn không tìm cớ đã chạy theo.

Hướng Thần nhìn khuôn mặt đen sầm của Trần Quốc Lương, chợt hiểu vì sao Trần Phương lại không được lòng cha mẹ đến vậy. Đầu óc không thông minh lại còn không biết che giấu thái độ. Dù sao đó cũng là nơi sinh ra Trần Quốc Lương, con bé dù có ghét bỏ đến mấy thì ít nhất cũng phải học Trần Phân tìm một cái cớ chứ.

Đương nhiên, những chuyện này không liên quan nhiều đến Hướng Thần, quan hệ của cậu và Trần Phương cũng chưa tốt đến mức giúp con bé nói đỡ hay dạy con bé cách đối nhân xử thế. Cậu chỉ cần làm một đứa trẻ không hiểu nhiều chuyện, chờ Trần Quốc Lương đưa cậu ra ngoài.

Trần Quốc Lương đi sang nhà lão Ngô bên cạnh mượn một chiếc xe đạp. Thời đại này xe đạp là một món đồ xa xỉ. Khi người ở nông thôn kết hôn, nếu chú rể có thể mượn được một chiếc xe đạp đi đón cô dâu thì đừng hỏi có thể diện đến mức nào.

Trần Quốc Lương cũng muốn một chiếc xe đạp, nhưng mua xe đạp không chỉ cần tiền mà còn cần phiếu công nghiệp. Tiền thì còn dễ nói, vợ chồng hắn ta tiết kiệm cũng có thể dành dụm được, nhưng phiếu công nghiệp thì không đủ dùng, mỗi tháng chỉ có vài tấm, lúc nào trong nhà cũng cần dùng, làm thế nào cũng không dành dụm đủ được mà mua một chiếc xe đạp.

Trần Quốc Lương mới từ bỏ, tình hình nhà lão Ngô bên cạnh tốt hơn hắn ta một chút. Nhà ông ấy có ba đứa con, đứa lớn đứa thứ hai đều đã đi làm, con gái út Yến Tử học cấp ba, quê nhà ông ấy cũng xa không cần trợ cấp, gia đình khá giả nên mới mua được một chiếc xe đạp, cả nhà đều có thể dùng.

Trần Quốc Lương đạp xe, Thái Trân ôm Hướng Thần ngồi đằng sau. Suốt dọc đường Trần Quốc Lương đạp xe đi rất nhanh, không hề cảm thấy mệt.

Có xe dù sao cũng nhanh hơn, chỉ chưa đầy một giờ, Trần Quốc Lương đã đạp xe vào làng.

Thôn Tiền Pha của họ điều kiện còn khá tốt, gần xã, đường đi cũng không khó, không như thôn Hậu Sơn phía sau kia thật sự ở trong núi, đã ít ruộng còn khó trồng trọt, nhà nhà nghèo đến mức phải đem quần áo cầm cố.

Khi đoàn người Trần Quốc Lương vào thôn, mọi người vẫn còn đang bận rộn ngoài đồng, chỉ có mấy người lớn tuổi nhìn thấy hắn ta mới sai một đứa trẻ đi gọi bà cụ Trần.

Trần Quốc Lương vừa đi vừa chào hỏi người trong thôn. Người trong thôn sớm đã nghe bà cụ Trần nhắc đến con trai thứ tư nhà họ có con nối dõi rồi, lần đầu tiên nhìn thấy Hướng Thần,ai nấy đều rất hứng thú, người này nhìn một cái, người kia liếc hai cái, còn có người muốn duỗi tay véo má Hướng Thần.

Hướng Thần sợ đến mức che hai má không dám buông tay, rõ ràng mấy ngày nay cậu đã gầy đi một vòng rồi, sao còn muốn nhắm vào lớp thịt trên người cậu chứ.

Khi Trần Quốc Lương về đến nhà bà cụ Trần cũng đã về nhà rồi, những người khác còn việc đồng áng không thể chạy về.

Cha ruột Trần Quốc Lương chết sớm, anh em họ tổng cộng bảy người đều do bà cụ Trần một tay nuôi lớn, cho nên bà cụ Trần rất có tiếng nói trong nhà.

Chị lớn Trần Hồng Mai lớn hơn Trần Quốc Lương mười mấy tuổi, đã lấy chồng từ lâu, lấy chồng xa nên ít về. Anh cả Trần Quốc Phú còn lớn hơn Trần Hồng Mai hai tuổi, dưới có hai con trai hai con gái, đứa nhỏ nhất đã mười lăm tuổi rồi.

Anh thứ hai Trần Quốc Dân bị cho đi làm con nuôi cho một người chú họ không con của nhà họ Trần, hiện đang là đội trưởng đội sản xuất thôn họ, giấy khai sinh bà cụ Trần làm cho Hướng Thần lần trước chính là nhờ gã ta làm cho.

Anh thứ ba Trần Quốc Cường lớn hơn Trần Quốc Lương ba tuổi, nhà có ba con gái một con trai, đứa con trai độc nhất được xem trọng hơn cả mạng sống.

Thứ tư chính là Trần Quốc Lương, thứ năm Trần Quốc Tài tuổi cũng gần với hắn ta, nhà có ba con trai, đứa út Trần Bảo Căn cùng tuổi với Trần Phương nhưng sinh sau mấy tháng, người bà cụ Trần muốn Trần Quốc Lương nhận nuôi lần trước chính là nó.

Trần Quốc Lương dừng xe ở cửa nhà mình, Thái Trân đang bế Hướng Thần cũng nhảy xuống, bà cụ Trần tươi cười chào đón họ vào, lớn tiếng nói: ” Ây da Thằng Tư đưa cháu trai về thăm mẹ rồi này!”

Trần Quốc Lương biết mẹ già nói to như thế để cho hàng xóm và người trong thôn đang vây xem nghe được nên rất hợp tác đáp một tiếng, bảo Thái Trân thả Hướng Thần xuống, dắt cậu đi đến trước mặt bà cụ Trần, bảo cậu gọi bà nội.

Hướng Thần nghĩ dù gì người ta cũng đã bỏ ra nhiều lương thực như vậy để mua cậu từ tay bọn buôn người, hơn nữa tuổi này gọi một tiếng bà nội cũng chẳng sao, thế là không chút ngượng ngùng lớn tiếng gọi: “Bà nội.”

Bà cụ Trần cười đến mức mặt nở thành một đóa hoa cúc, nhìn Hướng Thần chỗ nào cũng thuận mắt, cảm thấy đứa cháu trai này mình chọn đúng rồi, nắm tay Hướng Thần nói muốn đi lấy đồ ăn ngon cho cậu.

Hướng Thần trong lòng vui vẻ, không ngờ còn được hưởng cái lợi này. Từ khi cậu xuyên không đến nay, món ăn vặt duy nhất chính là mấy miếng khoai lang khô do bà cụ này cho.

Vừa nghĩ đến hôm nay lại có đồ ăn, Hướng Thần đã mấy ngày không được ăn no bụng không kìm được vui mừng.

Bà cụ  Trần bảo Trần Quốc Lương và Thái Trân đợi ở phòng chính, bà cụ đi vào phòng mình mở tủ, chuẩn bị lấy đồ ăn cho Hướng Thần.

Hướng Thần ngoan ngoãn đợi ngoài cửa, đột nhiên một lực mạnh từ phía sau đẩy Hướng Thần lảo đảo.Hướng Thần ngã sụp xuống đất, quay đầu nhìn, một thằng bé bẩn thỉu đang hung hăng trừng mắt nhìn cậu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn