“Bảo Căn, mày làm gì đấy!” Trần Quốc Lương quát lớn một tiếng, nắm phần sau cổ áo của thằng bé kéo ra, lại đỡ Hướng Thần dậy.
Hướng Thần phủi phủi bụi trên tay, nhíu mày không nói gì. Cậu vừa rồi theo phản xạ chống tay xuống đất nên không bị ngã mạnh, nếu là đứa trẻ khác không đề phòng thì cú ngã này có thể làm cho rụng răng luôn.
“Cút ra ngoài!” Trần Bảo Căn bị Trần Quốc Lương kéo ra, thấy hắn ta đi đỡ Hướng Thần thì lập tức lao tới như một viên pháo nhỏ, gầm lên với Hướng Thần.
Trần Quốc Lương nhíu mày, chặn Trần Bảo Căn đang muốn xông tới đẩy đánh Hướng Thần: “Mày định làm gì, đứng im cho bác!”
Trần Bảo Căn không đánh được Hướng Thần thì như bị chọc giận, không kiêng nể gì đá đánh Trần Quốc Lương, miệng còn tuôn ra những lời không sạch sẽ, toàn là những lời th* t*c khó nghe nông thôn hay chửi.
Hướng Thần nghe mà nhíu mày liên tục, môi trường sống từ nhỏ của cậu không hề tiếp xúc với những thứ này. Ngay cả mẹ kế cậu trước mặt cậu cũng rất dịu dàng, dù sao còn phải làm ra vẻ cho ba cậu xem. Bình thường bên cạnh cũng có mấy đứa trai chửi thề vài câu nhưng không giống Trần Bảo Căn này, trực tiếp hỏi thăm bộ phận sinh lý phụ nữ nhà Trần Quốc Lương, càng chưa nói đến nó mới có mười mấy tuổi, nói được những lời khó nghe như thế càng khiến người bất ngờ.
Trần Quốc Lương tức đến đỏ mặt, nó chửi khó nghe đến mức Hướng Thần còn thấy khó chịu, hắn ta là người trong cuộc càng không thể nhịn được. Hơn nữa người chửi mình còn là cháu trai mình, bị con cháu mắng nhiếc như vậy làm sao có thể nhịn được.
Trần Quốc Lương gầm lên mấy tiếng liền, lòng bàn tay cũng giơ lên rồi, nhưng Trần Bảo Căn căn bản không coi là gì. Nó là cháu trai nhỏ nhất trong nhà này, luôn được cưng chiều.
Ban đầu Trần Quốc Tài và vợ Bàng Lệ muốn cho Trần Bảo Căn đi làm con nuôi Trần Quốc Lương, đương nhiên họ không phải thật sự nghĩ là Trần Quốc Lương không có con trai mà nhà mình có dư nên cho hắn ta một đứa, mà là vì Trần Quốc Lương là người có tiền đồ nhất trong nhà này, làm công nhân ở thành phố, bố vợ lại là cán bộ, có tiền!
Cho nên từ khi họ bắt đầu có ý định này thì vừa dỗ dành bà cụ Trần mở lời giùm, vừa tẩy não Trần Bảo Căn, nói sau này để nó sang nhà bác Tư thì tuyệt đối đừng quên cha mẹ ruột, ăn được món gì ngon phải nhớ nói, có đồ tốt cũng phải mang về nhà để cha mẹ ruột giữ cho nó. Đương nhiên họ cũng không quên tẩy não Trần Bảo Căn là nhà bác Tư nó có bao nhiêu đồ ăn ngon đồ chơi hay, dỗ cho Trần Bảo Căn một lòng muốn đến nhà Trần Quốc Lương làm con trai.
Sau này Thái Trân không đẻ được con trai, bà cụ Trần dẫn Trần Bảo Căn đến gây áp lực, Trần Quốc Lương và Thái Trân không còn cách nào khác đành phải để nó lại.
Kết quả ngày đầu tiên Trần Bảo Căn đến đã đánh Trần Phương và cướp đồ ăn của Trần Phân, nhìn thấy cái gì tốt đều nhét vào cái túi nhỏ mẹ nó may riêng cho, có thể thấy quả thật gia đình này đã dạy dỗ “rất tốt”.
Vợ chồng Trần Quốc Lương làm sao chịu nổi cái dáng vẻ tham ăn tham của này. Trần Quốc Lương muốn con trai, cũng từng nghĩ đến chuyện có nên nhận nuôi con của em trai không, nhưng hắn ta không ngốc, đứa bé này đã được dạy dỗ đến mức này rồi, hắn ta còn giữ lại nữa chẳng phải là tự rước phiền phức vào thân sao.
Sau này lại vừa gặp lúc Thái Trân mang thai, họ mới có cớ trả Trần Bảo Căn về thôn.
Vợ chồng Trần Quốc Tài tuy tức giận nhưng không vội, cả hai đều nghĩ Trần Quốc Lương đời này định không có con trai, đã có công việc tốt như vậy rồi thì làm sao có thể mọi chuyện đều thuận lợi được chứ, nếu không thì ông trời cũng bất công quá.
Cả hai đều nghĩ, Thái Trân không thể đẻ được con trai, đến lúc đó vẫn phải nhận nuôi Bảo Căn nhà họ nên trả về cũng không sợ, họ còn có thể dạy dỗ thêm, tránh cho đứa bé còn nhỏ quá, qua thời gian dài lại không nhớ lời cha mẹ ruột nữa.
Cho nên mấy năm nay, Trần Bảo Căn tuy sống ở thôn nhưng vẫn luôn tự coi mình là con trai của Trần Quốc Lương. Nó ra ngoài chơi với đám trẻ cùng thôn đều nói cha nó là người thành phố, sau này nó cũng sẽ đi thành phố làm công nhân, ăn bánh hấp trắng, ngày nào cũng có cháo bột ngô ăn.
Kết quả, bà cụ Trần nói đi thăm con gái út Trần Hồng Anh ở nhà họ Vương xong quay về lại nói con trai thứ tư nhà bà có con trai rồi, là bé trai thành phố, thông minh đẹp trai, sau này chắc chắn có tiền đồ.
Như sét đánh ngang tai! Vợ chồng Trần Quốc Tài không dám tin, anh tư họ không phải không đẻ được con trai à? Sao lại đột nhiên có rồi?
Bà cụ Trần cảm thấy không việc gì phải giấu người nhà mình nhưng cũng không ngu đến mức nói là đi mua một đứa trẻ, chỉ nói là có gia đình không nuôi nổi nên gửi cho họ.
Trần Quốc Tài nóng ruột, tranh cãi với bà cụ Trần, nói nếu muốn nhận nuôi thì cũng nên nhận nuôi con của anh em ruột thịt, chứ ai lại đi nuôi cái đứa không máu mủ ruột rà gì? Vừa nói vừa muốn dẫn Trần Bảo Căn lên thành phố tìm Trần Quốc Lương, bảo hắn ta trả đứa bé kia về, giữ Trần Bảo Căn lại nuôi.
Bà cụ Trần trợn mắt cau mày, dọa Trần Quốc Tài sợ: “Không được đi, hộ khẩu của đứa bé đã làm xong rồi, chuyện này cứ quyết định như thế đi.”
Bà cụ Trần là ai chứ, một mình nuôi nấng sáu đứa con, trong lòng làm sao lại không biết tính toán.
Những chuyện ngu ngốc vợ chồng Trần Quốc Tài làm bà đều thấy rõ, lúc đầu đồng ý cho nhận nuôi chẳng qua là nghĩ đứa bé còn nhỏ, dạy dỗ tốt cũng có thể uốn nắn lại.
Nhưng kể từ khi Trần Quốc Lương trả Trần Bảo Căn về, cùng với việc Trần Bảo Căn ngày càng lớn, bà cụ Trần sớm đã dập tắt ý định để Trần Quốc Lương nhận nuôi Trần Bảo Căn. Nếu không cũng sẽ không để con gái út Trần Hồng Anh giúp bà tìm mua trẻ con, lại còn phải lựa ra đứa trẻ không vướng bận gì để mua.
Nhưng ý định của bà cụ Trần vợ chồng Trần Quốc Tài đều không rõ, họ đã mơ đẹp bao nhiêu năm nay. Ngay cả chuyện Trần Bảo Căn đón họ vào thành phố hưởng phúc, một bữa ăn mấy cái bánh ngô cũng đã mơ đến mấy lần rồi.
Lúc này bảo họ đừng mơ nữa, chuyện này hết hy vọng rồi, vợ chồng Trần Quốc Tài làm sao có thể cam tâm.
Bà cụ Trần không cho Trần Quốc Tài lên thành phố tìm Trần Quốc Lương, Trần Quốc Tài đã lén trốn đi một lần nhưng mới được nửa đường đã bị Trần Quốc Dân dẫn người theo đuổi về, còn bị bà cụ Trần mắng cho một trận mới chịu yên.
Nhưng vào trong phòng riêng của mình, Trần Quốc Tài đương nhiên phải xả hết sự bực tức. Bàng Lệ đồng cảm với anh ta, hai người cùng nhau chửi, chửi vợ chồng Trần Quốc Lương, chửi đứa bé không biết từ đâu nhảy ra kia, lời bẩn thỉu hôi thối nào cũng có thể phun ra.
Trần Bảo Căn tuổi nhỏ vốn không hiểu chuyện gì xảy ra, vẫn đang ngây ngô chơi đùa. Bàng Lệ túm nó qua ôm lấy khóc một hồi, nào là con ơi đồ của con đều bị người ta cướp rồi, cha mẹ nuôi không cần con nữa, nói đến mức Trần Bảo Căn cũng ngây người.
Nó lúc này mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, đồ ăn ngon mất rồi? Không thể vào thành phố nữa? Làm sao có thể nhịn được?!
Hôm nay khi Trần Quốc Lương vừa vào thôn, Trần Bảo Căn chạy về nhà liền nghe thấy hàng xóm ngoài cửa đang nói Trần Quốc Lương dẫn con trai về rồi, đứa bé trông trắng trẻo xinh xắn lắm.
Trần Bảo Căn vừa vào cửa, liền nhìn thấy một đứa lùn mặc quần áo đẹp đứng ở cửa nhà bà nội nó, lửa giận bốc lên, không nói hai lời liền xông lên đẩy Hướng Thần một cái. Nếu không phải Trần Quốc Lương nhanh tay, nó chắc chắn còn phải bồi thêm hai cước nữa.
“Cãi nhau cái gì!” Bà cụ Trần bưng một cái bát đi ra, thấy trong phòng chính ồn ào thì lạnh mặt quát lên một tiếng.
Trần Quốc Lương nhìn thấy bà cụ Trần, tuy vẫn còn rất tức giận nhưng cũng không tiện dạy dỗ cháu trai trước mặt mẹ già, thế là nén giận nghĩ thôi bỏ qua.
Thái Trân bên cạnh nhìn nãy giờ, lúc Hướng Thần suýt bị đánh cô ả không phản ứng. Lúc Trần Quốc Lương định dạy dỗ Trần Bảo Căn cô ả cũng không có động tĩnh, bây giờ thấy Trần Quốc Lương muốn cho qua chuyện, cô ả lại không chịu.
Hai thằng ranh này cô ả đều không ưa, đánh thì cứ đánh thôi, nhưng vừa rồi Trần Bảo Căn đá Trần Quốc Lương cô ả đã thấy rồi, có thể dạy dỗ cái thứ đáng ghét này một trận thì tốt quá.
Thế là Thái Trân giành trước Trần Quốc Lương khóc lóc kể lể với bà cụ Trần: “Mẹ ơi, mẹ không biết đâu, Bảo Căn vừa vào đã đánh Đại Bảo nhà con, Quốc Lương muốn ngăn lại. Mẹ xem này trên người anh ấy còn bị đạp này. Nó còn chửi người nữa chứ, để con kể lại cho mẹ nghe.”
Nói rồi Thái Trân bắt chước y hệt những lời Trần Bảo Căn vừa chửi, đúng là không thiếu một chữ nào. Lúc cô ả đi học mà được như thế này chắc cũng không đến nỗi thi không đỗ cấp hai rồi.
Thái Trân bắt chước đến hứng khởi, người nghe lại không vui. Vừa rồi Trần Bảo Căn hỏi thăm thân nhân nữ giới nhà Trần Quốc Lương, trong đó còn bao gồm cả bà cụ Trần.
“Đừng nói nữa!” Thấy mặt bà cụ Trần càng lúc càng đen, Trần Quốc Lương vội vàng ngăn Thái Trân lại, cái con vợ ngu ngốc này, Trần Bảo Căn không được nói thì cô ả được nói chắc? Nói thêm nữa bà cụ Trần sẽ ghét luôn cả Thái Trân.
Thái Trân nhìn thấy ánh mắt Trần Quốc Lương ra hiệu cho cô ả thì lập tức nhận ra, vội vàng dừng lại, hèn hèn nói: “Mẹ ơi, con chỉ là tức thay cho mẹ…”
Bà cụ Trần cũng không phải không biết mấy cô con dâu nhà mình, những lời đó của Trần Bảo Căn học từ ai bà ta tự nhiên cũng rõ, người ngay tại bên cạnh mình thì có đầy cơ hội để dạy dỗ cô ta. Nhưng Thái Trân cũng không có ý tốt, ả cũng không phải loại tốt lành gì.
Bà ta mặt lạnh hừ một tiếng, không thèm để ý đến Thái Trân mà đưa cái bát đến trước mặt Hướng Thần, cười nói: “Đại Bảo, lại đây, xem bà nội lấy gì ngon cho cháu này?”
Trong bát có mấy miếng khoai lang khô, còn có một nắm đậu nành rang, đây đều là những món ăn vặt ngon hiếm có rồi.
Đại Bảo là gọi ai đấy? Hướng Thần mắng thầm trong lòng, nhưng nhìn thấy có đồ ăn liền cười toe toét với bà cụ Trần, vui vẻ đưa tay đón lấy bát.
“Cái này là của tao!” Trần Bảo Căn vừa bị bà cụ Trần dọa một trận, thấy bà đưa bát cho Hướng Thần thì lập tức nổi đóa, xông lên định giật lấy.
Hướng Thần vội vàng ôm bát vào lòng, sợ miếng ăn của mình bị cướp mất. Đương nhiên cái thân hình nhỏ bé này của cậu chắc chắn không thể đối phó được với Trần Bảo Căn. May mắn có một vị Đại Phật bên cạnh, bà cụ Trần hừ lạnh một tiếng cũng đủ để dọa Trần Bảo Căn sợ hãi, có thể thấy bà cụ rất có sức nặng trong gia đình.
Bà cụ Trần mặt lạnh lôi Trần Bảo Căn ra ngoài, xem ra là muốn dạy dỗ nó. Trước khi ra cửa bà cụ còn cười với Hướng Thần một cái, khiến Hướng Thần có hơi được cưng mà sợ.
Trần Quốc Lương và Thái Trân thấy vậy, cũng đi theo ra ngoài. Trần Quốc Lương là muốn xem tình hình, Thái Trân thì thuần túy là đi xem trò vui, tốt nhất là Trần Bảo Căn bị đánh nặng một trận, cô ả mới hả hê.
Hướng Thần không có tâm trạng để ý họ, vui vẻ cầm bát lên ăn. Ừm, khoai lang khô vẫn là mùi vị đó, chắc là cùng một mẻ khoai lang phơi ra, đậu nành hơi cứng, nhưng nhai từ từ cũng rất thơm.
Những món ăn mà Hướng Thần trước đây không thèm liếc mắt nhìn bây giờ đối với cậu lại là món ngon hiếm có.
Buổi sáng chỉ uống nửa bát nước canh lỏng toẹt, bụng Hướng Thần sớm đã đói không chịu nổi, vừa ăn là không ngừng miệng. Khoai lang khô dễ cắn và đủ lấp đầy bụng được ăn hết trước, cậu ăn đến khi đậu nành chỉ còn lại một nhúm nhỏ. Hướng Thần hơi do dự, nhân lúc những người khác không chú ý, thì giấu chặt nhúm đậu nành này trong lòng bàn tay. Cậu muốn mang về cho Trần Tiểu Hoa ăn. Khoai lang khô cậu không giấu được, mang về sợ bị Trần Phân cướp mất. Chút đậu nành này lại có thể lén lút giấu đi mang về cho cô bé nếm thử.