Buổi trưa người nhà họ Trần quay về ăn cơm, một đám đông ùn ùn kéo về, Hướng Thần bị kéo đi gọi chú thím anh chị một hồi, cuối cùng cũng chẳng phân rõ ai là ai.
Hai người duy nhất nhớ được đại khái chính là Trần Quốc Tài và Bàng Lệ mà cậu gọi là chú út thím út, vì ánh mắt hai người này nhìn cậu cứ như tẩm độc, chỉ hận không thể dùng ánh mắt đâm chết cậu.
Hướng Thần rụt lại phía sau Trần Quốc Lương, giả vờ như bị dọa sợ. Trần Quốc Lương trong lòng nảy sinh ý muốn bảo vệ, ánh mắt sắc bén nhìn về phía em trai em dâu.
Quan hệ giữa hắn ta và em út Trần Quốc Tài thực ra không tốt lắm, những năm đầu khi cha hắn còn sống, người được cưng chiều nhất thực ra là Trần Quốc Tài nhỏ tuổi nhất. Trần Quốc Lương và Trần Quốc Tài tuổi tác gần nhau nên hắn lại càng cảm nhận được sự thiên vị của cha.
Sau này Trần Quốc Lương và Trần Quốc Tài đều được gửi đi học. Sau khi gia đình trở nên khó khăn hơn, chỉ đủ điều kiện chu cấp cho một người đi học, Trần Quốc Lương tỉnh táo hơn một chút so với Trần Quốc Tài được cưng chiều đã nhận thức được rằng nếu sự thiên vị của cha anh ta không thể thay đổi, điều duy nhất có thể thay đổi chính là thành tích của bản thân.
Thế nên hắn dốc sức mà học, bỏ xa Trần Quốc Tài phía sau. Hắn cứ như vậy học lên, gia đình tự nhiên phải chu cấp cho người có thể học thành tài, Trần Quốc Tài không bằng Trần Quốc Lương đành phải bỏ học.
Đây cũng là một trong những lý do Trần Quốc Tài luôn oán hận Trần Quốc Lương và thèm muốn tài sản nhà anh trai mình. Anh ta luôn cảm thấy lúc đầu cha anh ta muốn chu cấp cho anh ta đi học, nếu anh ta được đi học tiếp thì có lẽ người đang làm công nhân giờ phải là anh ta, Trần Quốc Lương là nợ anh ta.
Bây giờ giấc mộng tan vỡ, mong muốn nhiều năm của Trần Quốc Tài bỗng trở thành gút mắc trong lòng, hận không thể nuốt sống Hướng Thần đã làm hỏng chuyện tốt của anh ta.
Hướng Thần cảm nhận được ác ý của Trần Quốc Tài nên cả ngày không dám rời Trần Quốc Lương hoặc bà cụ Trần, ngay cả Thái Trân cậu cũng không dám tin tưởng.
Làm cái đuôi nhỏ cả ngày lại bất ngờ thu hoạch được hảo cảm của bà cụ Trần và Trần Quốc Lương, thái độ hai người đối với Hướng Thần đều tốt hơn rất nhiều. Đặc biệt là Trần Quốc Lương, ánh mắt hắn nhìn Hướng Thần càng thêm hài lòng.
Buổi trưa ăn được bảy phần no, cộng thêm đồ ăn vặt bà cụ Trần cho nên cuối cùng sau mấy ngày xuyên không đến nay, Hướng Thần lần đầu tiên có cảm giác no bụng, tự mình nghĩ cũng thấy đau lòng cho bản thân quá đi mất
Qua buổi trưa, tránh lúc mặt trời gay gắt nhất, Trần Quốc Lương liền đưa vợ con về thành phố.
Sau khi về, bốn cô con gái nhà họ Trần đều ở nhà, Thái Trân đã để sẵn bánh hấp cho bọn trẻ nhưng cháo thì không còn, chúng nó chỉ có thể uống chút nước.
Trần Phân và Trần Phương đều bê ghế đẩu nhỏ ra ngồi làm bài tập. Trần Phân năm nay học lớp sáu, còn mấy tháng nữa là phải tham gia kỳ thi chuyển cấp. Thành tích học tập của con nhóc không tệ, từ nhỏ Thái Trân đã quản rất nghiêm, tự mình dạy dỗ con nhóc về tầm quan trọng của việc học, cho nên Trần Phân một lòng muốn học cấp ba, sau này tốt nghiệp thì thi vào xưởng cơ khí làm việc.
Thái Trân vào phòng dọn dẹp một chút, nói với Trần Quốc Lương cô ả về nhà mẹ đẻ hỏi thăm chuyện hộ khẩu của Hướng Thần. Trần Quốc Lương gật đầu, cô ả liền đi luôn.
Trần Quốc Lương mệt mỏi cả tuần chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi. Hắn kéo rèm lại liền nằm xuống, trước khi ngủ dặn Trần Phân trông chừng em trai em gái, đừng có làm ồn.
Trần Phân biết lúc cha nó nghỉ ngơi cần giữ yên tĩnh, lúc này mà còn cố ý gây ra tiếng động là thèm đòn rồi. Cho nên lúc đi ngang qua Hướng Thần nó cũng chỉ lườm cậu một cái, không làm chuyện gì khác.
Hướng Thần nhìn hai chị em Trần Phân đang cắm cúi làm bài tập bèn lén lút đi đến sau lưng Trần Tiểu Hoa, nhỏ giọng nói: “Chúng ta ra ngoài chơi.” Trần Quốc Lương không khóa cửa, cửa lớn nhà họ vẫn đang mở.
Trần Tiểu Hoa nhìn em gái út đã ngủ say, gật đầu, dắt Hướng Thần đi ra ngoài. Trần Phân nhướng mày cười lạnh một tiếng, con nhóc không giống mẹ nó, còn cảm thấy Hướng Thần đi lạc mất còn tốt hơn.
Hướng Thần đương nhiên sẽ không bỏ trốn, chưa nói đến việc có chạy thoát được hay không thì cho dù chạy thoát, cậu đoán chừng cũng sẽ bị đưa vào trại trẻ mồ côi. Thời buổi này khắp nơi đều thiếu ăn, số thức ăn mà trại trẻ mồ côi có thể cho e là còn ít hơn nhiều.
Hướng Thần dắt Trần Tiểu Hoa đi dọc theo hành lang vào trong, khu nhà lầu họ ở mỗi tầng có năm đến sáu hộ. Tầng một là sáu hộ, tầng hai và ba chỉ có năm hộ. Ít đi một hộ là vì căn nhà trong cùng có diện tích lớn hơn, hai phòng ngủ một phòng khách, nghe nói còn có phòng vệ sinh và nhà bếp riêng.
Loại căn hộ này đương nhiên không tới lượt công nhân bình thường. Căn ở tầng hai là một cặp vợ chồng ở, một người là cán bộ công đoàn, một người là quản lý phân xưởng, ông cụ nhà đó còn là thợ kỹ thuật cao cấp, là kiểu thợ được nhận mức lương cao nhất.
Còn về căn ở tầng ba này, ban đầu là được phân cho một phó giám đốc xưởng cơ khí. Một thời gian trước người đó bị điều chuyển công tác nên căn nhà bị bỏ trống, không biết có bao nhiêu người thèm thuồng không thôi.
Căn nhà của Trần Quốc Lương nằm ở căn áp chót cuối hành lang, tức là ngay cạnh căn nhà lớn kia. Thái Trân đã vô số lần tưởng tượng nhà mình nếu có thể chuyển vào căn nhà như vậy thì tốt biết mấy.
Hướng Thần kéo Trần Tiểu Hoa, hai đứa trẻ co lại trong góc hành lang. Hướng Thần liếc nhìn phía sau thấy Trần Phân không đi ra mới đặt nhúm đậu nành đã nắm suốt dọc đường vào tay Trần Tiểu Hoa.
Trần Tiểu Hoa khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc: “Đậu nành rang!”
“Suỵt!” Hướng Thần vội vàng ra dấu im lặng, sợ âm thanh lớn quá lại kéoTrần Phân tới.
Trần Tiểu Hoa vội vàng gật đầu, cười híp mắt nhón một hạt bỏ vào miệng, vui vẻ ăn. Ăn xong một hạt, lại đưa nhúm đậu nành trong tay mình cho Hướng Thần: “Em trai cũng ăn đi.”
“Em ăn rồi.” Hướng Thần vỗ vỗ bụng cố làm ra vẻ hào phóng: “Em ăn nhiều lắm, chỗ này là để dành cho chị đó.”
Trần Tiểu Hoa lúc này mới thu tay về, trân trọng ăn từng hạt từng hạt đậu nành trong tay.
Hướng Thần nhìn mà thấy xót xa. Cô bé mới bao lớn chứ, nếu ở thời đại của cậu gia đình nào mà không ngàn yêu vạn chiều. Huống chi Trần Tiểu Hoa lại ngoan ngoãn biết điều, có một cô em gái nhỏ như vậy là dễ thương biết bao.
Trần Tiểu Hoa ăn chậm, Hướng Thần nhìn một lúc liền đứng dậy xem xét môi trường xung quanh. Cậu vẫn chưa quên cái túi nhỏ của mình còn chưa kịp giấu.
Vì diện tích mỗi căn hộ đều rất nhỏ nên nhiều nhà đều tận dụng để đồ chất thành đống trên hành lang. Ví dụ như trước cửa nhà Trần Quốc Lương chất đống than tổ ong và một số đồ lặt vặt bằng gỗ.
Hướng Thần xem xét một lúc, than tổ ong mỗi ngày Thái Trân đều lấy hai cục để đốt bếp đun nước, còn xếp rất gọn gàng, cái túi nhỏ của cậu không thể nhét vào đó được. Đống đồ lặt vặt kia thì có thể cân nhắc một chút, nhưng đồ đạc lộn xộn quá, cậu sợ nhét cái túi nhỏ vào đó sẽ không tìm thấy nữa, muốn dọn ra sạch sẽ thì không phải cái thân hình nhỏ bé này của cậu có thể tự làm được.
Hướng Thần nhíu mày suy nghĩ một chút, chẳng lẽ vẫn phải giấu trong nhà? Dù sao cậu cũng ở trong nhà nhiều hơn.
Lúc này, đột nhiên có một con chim én bay qua trước mắt Hướng Thần, bay thẳng lên tầng hai, bên dưới truyền đến tiếng kêu chíp chíp của chim én con.
Hướng Thần sững sờ, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn. Quả nhiên, trong dãy năm hộ gia đình này có hai hộ dưới mái hiên đều có tổ chim én, một hộ là căn thứ hai gần cầu thang, hộ kia chính là căn cuối hành lang.
Trong tổ chim én của nhà gần cầu thang có mấy con chim én con, còn tổ trên đầu cậu thì trống rỗng, có lẽ là tổ cũ, năm nay chim én không quay về.
Chim én con không ở, nhưng Hướng Thần lại như nhặt được bảo vật. Chim én là loài chim có ích ăn sâu bọ, trong thời đại không có thuốc trừ sâu như này thì sâu bọ trong hoa màu đều phải nhờ những loài chim này giải quyết. Cho nên rất ít người đi bắt chim én, đương nhiên cũng sẽ không chọc phá tổ của chúng.
Hướng Thần quan sát kỹ lưỡng một chút, từ đống than nhà Trần Quốc Lương trèo lên xong có thể dẫm lên cửa sổ để trèo tới chỗ đó. Phía trên có một cây xà ngang rất dày không biết dùng làm gì, bên cạnh có nhà treo quần áo, cũng có phơi đồ. Cậu có thể trèo lên rồi dẫm lên xà ngang đặt cái túi nhỏ vào tổ chim én, đợi khi cần thì lấy ra.
Quyết định xong xuôi trong lòng Hướng Thần không khỏi nhẹ nhõm, chuyện lo lắng đã lâu cuối cùng cũng có thể giải quyết. Đương nhiên, bây giờ cậu không thể làm được, cửa nhà Trần Quốc Lương mở toang, Trần Phân có thể đi ra bất cứ lúc nào. Hơn nữa hôm nay công nhân nghỉ cuối tuần, cả tòa nhà đều có người qua lại, nếu bị nhìn thấy thì gay to. Cho nên tốt nhất nên chọn ngày thường, lúc vắng người trốn đi giấu là tốt nhất.
Hướng Thần suy nghĩ kỹ lưỡng về tuyến đường trong lòng, đợi Trần Tiểu Hoa ăn xong đậu nành thì dẫn cô bé quay về nhà. Cậu còn muốn thể hiện tốt để vợ chồng Trần Quốc Lương đừng nhốt cậu trong nhà nữa.
Lúc Thái Trân trở về đã gần tối, Trần Quốc Lương sớm đã ngủ dậy, không biết bị lão Trương dưới lầu gọi đi làm gì rồi.
Thái Trân chuẩn bị cơm tối xong thì bảo Trần Phân xuống gọi Trần Quốc Lương về. Trần Phân đang canh nồi trên bếp không muốn đi nên sai Trần Phương xuống.
Trần Phương đang muốn đẩy cho Trần Tiểu Hoa thì bị Thái Trân gõ một cái vào đầu: “Đi nhanh lên, muộn thì mày không có ăn đâu.” Trần Phương lúc này mới không tình nguyện chạy xuống.
Buổi tối ăn xong nước cháo, Trần Quốc Lương cầm dụng cụ sửa chữa chân ghế bị hỏng trong nhà.
Thái Trân bê một cái ghế đẩu nhỏ ngồi bên cạnh Trần Quốc Lương, nhỏ giọng nói: “Lão Trần này, để tôi kể mình nghe, hôm nay tôi về nhà nghe có người nói với cha là xưởng Cơ khí sắp có một giám đốc xưởng mới đấy.”
“Đến thì đến thôi, liên quan gì đến nhà mình.” tay Trần Quốc Lương không ngừng làm việc, hắn ta là công nhân xưởng Đúc gang. Kể cả xưởng của anh ta có giám đốc xưởng mới, chỉ cần không có thay đổi lớn về chính sách thì cũng chẳng liên quan nhiều đến hắn ta, nói gì đến giám đốc mới của xưởng Cơ khí.
“Không phải.” Thái Trân vỗ hắn ta một cái, gấp gáp nói: “Bố nó thử nghĩ xem, giám đốc xưởng mới đến thì ở đâu?!”
“Ở đâu?” Trần Quốc Lương hơi sững sờ, vừa định nói tôi làm sao biết được thì đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng: “Ở cạnh nhà chúng ta?!”
“Đúng vậy!” Thái Trân vỗ tay nói: “Những tòa khác không có nhà trống cho anh ấy, lên đến cấp giám đốc xưởng là đủ điều kiện rồi, chín phần mười là sẽ chuyển đến ở cạnh nhà chúng ta.”
“Vậy chúng ta có nên dọn bớt đồ đạc bên ngoài không?” Trần Quốc Lương nhíu mày nói. Ngoài cửa nhà họ chất đống rất nhiều đồ đạc, nhà bên cạnh lâu ngày không có người ở nên đồ đạc chất ở đó dần lấn chỗ sang bên đó, nếu giám đốc xưởng mới đến thấy thì cũng không hay.
“Phải dọn chứ.” Thái Trân gật đầu: “Buổi tối ánh sáng không đủ, trưa mai chúng ta dọn dẹp.”
“Được, vậy trưa mai tôi không mang cơm theo nữa, về nhà ăn.” Trần Quốc Lương cũng gật đầu nói.
Thái Trân lại hạ giọng: “Đợi giám đốc xưởng mới đến…”
Những gì cô ả nói không ngoài việc để Trần Quốc Lương kết thân với giám đốc xưởng mới. Vị phó giám đốc xưởng ở cạnh nhà họ trước đây cảm thấy Trần Quốc Lương không cùng nhà máy với ông ta, Thái Trân lại là phụ nữ, cho nên tuy ở gần nhưng thực ra không có giao tình gì.
Lần này có giám đốc xưởng mới đến, Thái Trân liền dặn dò Trần Quốc Lương phải sớm qua chào hỏi. Người ta vừa đến lạ nước lạ cái, Trần Quốc Lương biểu hiện nhiệt tình một chút thì chẳng phải từ từ cũng móc nối được quan hệ sao.
Trần Quốc Lương nghe xong liên tục gật đầu. Hướng Thần ngồi xổm một bên, lén lút vỗ vỗ ngực, may mà hôm nay cậu không giấu cái túi nhỏ vào đống đồ lặt vặt, nếu không ngày mai tiêu đời rồi.
Tuy nhiên như vậy thì có lẽ chỉ còn sáng mai là cậu có cơ hội giấu cái túi nhỏ vào tổ chim én thôi. Lúc cậu tính toán tuyến đường hôm nay đã xem xét qua, nếu đống đồ lặt vặt được dọn hẳn sang bên nhà Trần Quốc Lương thì cậu muốn trèo lên sẽ khó khăn hơn nhiều vì quá xa bên kia.
Hướng Thần suy nghĩ một chút, cơ hội chỉ có một lần duy nhất mà thôi. Nếu sáng mai Thái Trân không khóa cậu lại, cậu phải nhanh chóng đi giấu cái túi nhỏ. Ban ngày hôm nay còn nghe Trần Phân làm ầm ĩ đòi đun nước tắm, đến lúc đó cậu phải c** q**n áo thì không giấu được gì hết trơn.
Cái vị giám đốc xưởng này tới đây không đúng lúc tí nào, Hướng Thần nhủ thầm trong lòng trước khi đi ngủ.