Sáng sớm hôm sau, Hướng Thần nghe tiếng động là bật dậy ngay. Trước đây cậu rất thích ngủ nướng, đặc biệt là sau khi ở một mình luôn phải ngủ cho đã thèm mới chịu dậy.
Bây giờ thì không được nữa, dù vẫn còn buồn ngủ nhưng nếu buổi sáng không dậy Thái Trân sẽ không để dành đồ ăn cho cậu, cả buổi sáng cậu sẽ phải nhịn đói. Mặc dù đồ ăn sáng chỉ là cháo loãng nhưng có còn hơn không ăn gì. Hơn nữa, hôm nay cậu có việc quan trọng phải làm.
Có lẽ hôm nay Hướng Thần gặp may, sáng Trần Phân dậy muộn, Thái Trân lại vội đi làm, cũng không dám giao chìa khóa cho Trần Phân vì sợ con nhóc làm mất. Thêm vào đó mấy ngày nay Hướng Thần tỏ ra rất ngoan ngoãn nên Thái Trân chỉ dặn Trần Tiểu Hoa trông chừng em trai em gái rồi vội vã rời đi.
Trần Phân uống hết bát cháo rau dại nấu với cao lương chỉ trong vài hơi, chưa kịp lau miệng đã vội xách cặp chạy đi, càng không có tâm trạng giành cháo của Hướng Thần.
Trong nhà chỉ còn lại ba đứa nhỏ, Hướng Thần ung dung uống hết nửa bát cháo như nước lã, sau đó đi lấy chút nước sạch để súc miệng, gột sạch vị đắng của rau dại trong miệng.
Lúc này nhà họ Trần mới đi chưa được bao lâu, Hướng Thần không dám hành động lung tung, sợ nếu họ quay về sẽ đụng mặt. Cậu định đợi khoảng mười giờ hơn mới ra ngoài, chỉ cần nửa tiếng là đủ rồi.
Lên kế hoạch xong, Hướng Thần nói với Trần Tiểu Hoa là mình muốn ngủ thêm một lát. Cô bé rất ngoan ngoãn bế em gái vào phòng khách, kéo rèm lại cho cậu ngủ.
Hướng Thần trèo lên giường lật cái túi nhỏ của mình ra. Ba viên kẹo tròn cậu đã lén ăn mất hai viên lúc đói đến không ngủ được, giấy gói kẹo vẫn còn trong túi. Kẹo cao su thì không động đến, vì cậu không có chỗ nào để nhả ra…
Hướng Thần tính toán một chút, kẹo thì có thể giữ lại hết, tìm cơ hội ăn sau. Còn những thứ khác thì cất đi, đợi khi nào mình có chút bản lĩnh rồi hẵng lấy về, hoặc đợi đến khi quen với hoàn cảnh nơi đây rồi thì tìm ch* k*n đáo hơn để giấu.
Quyết định xong, Hướng Thần nhét lại chiếc nhẫn vàng và cái kìm dụng cụ vào túi nhỏ. Hai tờ tiền giấy không biết xử lý thế nào đành nhét luôn vào. Số kẹo còn lại thì lấy ra hết, bây giờ trời càng ngày càng nóng, chi bằng tìm cơ hội ăn hết kẹo đi.
Dọn dẹp đồ đạc xong, Hướng Thần vén rèm lên, vẫy tay gọi Trần Tiểu Hoa vào. Cô bé khó nhọc bế em gái vào, đặt em gái lên giường rồi mới nhìn Hướng Thần.
Hướng Thần ngẩng cằm lên: “Nhắm mắt lại, em chưa nói mở mắt thì không được mở nha.”
Trần Tiểu Hoa tưởng em trai muốn chơi trò chơi với mình nên ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Hướng Thần vội vàng xé giấy gói viên kẹo còn lại nhét vào miệng Trần Tiểu Hoa.
Trần Tiểu Hoa bị nhét vật gì đó vào miệng một cách bất ngờ, theo bản năng dùng lưỡi đẩy nhẹ, lập tức vị ngọt lan tỏa trong khoang miệng.
“Kẹo!” Mắt cô bé sáng rực lên vì kích động, miệng ngậm kẹo, khuôn mặt vui sướng không gì tả xiết.
Thấy cô bé vui như vậy Hướng Thần cũng mím môi cười, loại kẹo viên chất lượng kém này nói thật không ngon chút nào. Chất tạo ngọt quá đậm, vị sữa nhân tạo chẳng thanh tí napf, nhưng trong cái thời đại mà ai cũng thiếu đường như thế này thì một viên kẹo như vậy cũng được coi là món ngon hiếm có rồi.
Ngay cả bản thân Hướng Thần sau vài ngày ăn cháo rau dại nấu với cao lương, lúc lén ăn kẹo vào buổi tối cũng cảm thấy viên kẹo này ngon bất ngờ.
Chỉ còn lại một viên kẹo này, Hướng Thần nghĩ về những món ngon cậu từng ăn hồi nhỏ rồi nhìn Trần Tiểu Hoa, cảm thấy kẹo mình ăn chỉ là làm ngọt miệng, nhưng đối với cô bé này có lẽ lại là một niềm hạnh phúc bất ngờ hiếm có được.
Quả nhiên, Trần Tiểu Hoa ngậm kẹo, gần như không dám dùng lực mà ngậm, chỉ sợ viên kẹo tan nhanh quá.
Hướng Thần cũng không quên dặn dò Trần Tiểu Hoa: “Không được nói với ai là chị đã ăn kẹo nhé, không được nói cho cả bố mẹ hay các chị gái luôn. Nhớ chưa?”
Trần Tiểu Hoa liên tục gật đầu, rồi lại nhíu mày suy nghĩ chốc lát mới nói lắp bắp: “Em trai ăn kẹo chưa?”
Hướng Thần nhìn vẻ mặt không nỡ của cô bé, nghi ngờ nếu mình nói chưa ăn, có khi cô bé sẽ móc viên kẹo ra cho mình…
Thế là Hướng Thần vội vàng nói: “Em ăn rồi, cái này là để dành cho chị đó.”
Trần Tiểu Hoa lúc này mới mãn nguyện ngậm viên kẹo tròn, vẻ mặt hưởng thụ.
Hướng Thần nhìn mặt trời bên ngoài, ước chừng thời gian cũng gần tới, bèn nói với Trần Tiểu Hoa là ra ngoài chơi một lát.
Trần Tiểu Hoa gật đầu, cô bé còn phải trông em gái nên không thể tùy tiện chạy lung tung, chỉ học theo lời Thái Trân thường ngày dặn cậu đừng chạy xa.
Hướng Thần nói: “Em chỉ chơi ở cửa thôi.” Rồi đi ra ngoài.
Ngồi xổm ở cửa một lát, Trần Tiểu Hoa thò đầu ra nhìn mấy lần, xác định cậu không chạy xa, thì không để ý nữa. Em gái bên trong lại khóc, Trần Tiểu Hoa vội vàng vào dỗ dành.
Hướng Thần thấy thế biết thời cơ đã đến, người lớn ở tầng này hoặc đi làm hoặc đi học hết rồi, chỉ còn lại vài người già ở nhà ở hai tầng dưới, nhưng có hành lang che chắn nên cũng không nhìn thấy cậu đang làm gì.
Hướng Thần xoa xoa tay, vẻ mặt hưng phấn bám vào đống đồ tạp nham bằng gỗ để trèo lên. Hồi nhỏ cậu cũng rất nghịch ngợm, không ít lần theo mấy đứa lớn hơn trèo cây lội sông, lớn lên ngược lại không thích vận động cho mấy.
Đống đồ tạp hóa phía dưới là hình bậc thang, Hướng Thần trèo lên rất thuận lợi, nhưng đến lúc muốn bám vào cửa sổ thì cậu phát hiện ra vấn đề, cậu đã đánh giá sai chiều cao và vóc dáng của mình.
Vốn tưởng mình là một con mèo mướp thân thủ nhẹ như bay, nhưng thực tế lại là một con mèo mướp béo ú…
Tệ hơn nữa là tay chân cậu còn ngắn…
Hướng Thần mặt dần ra nhìn khoảng cách đến cửa sổ, trèo thì trèo được nhưng có lẽ sẽ khá vất vả. Kế hoạch giải quyết trong vòng nửa tiếng của cậu có lẽ không hoàn thành được. May mà hôm nay cậu ra sớm, chắc là sẽ ổn thỏa cả thôi.
Hướng Thần dồn hết sức lực dùng đôi chân ngắn cun cũn của mình trèo lên, tự mình mệt đến mức thở hổn hển.
Lúc này, mấy vị giám đốc ở xưởng cơ khí đang tiếp đón khách.
Tống Văn Bân dẫn theo Hứa Hằng Châu xã giao qua lại với mấy ông giám đốc kia, ai nấy đều tỏ ra vô cùng hoan nghênh sự có mặt của họ.
Sau khi giới thiệu làm quen, một vị giám đốc cười nói với Tống Văn Bân: “Đây là con trai anh à? Sao chị nhà không đến cùng!”
Tống Văn Bân vỗ vai Hứa Hằng Châu giới thiệu: “Đây là cháu trai tôi Hứa Hằng Châu, ở với tôi, tôi chưa kết hôn.”
Mấy vị giám đốc nghe vậy lén nhìn nhau, đương nhiên không ai dại dột hỏi tại sao Tống Văn Bân chưa kết hôn hay tại sao chú họ Tống mà cháu lại họ Hứa.
Một vị giám đốc vội vàng lái sang chuyện khác, nói là muốn dẫn Tống Văn Bân đi xem tình hình nhà máy. Tống Văn Bân nghe vậy, do dự nhìn Hứa Hằng Châu. Sáng sớm nay họ phải dậy sớm để kịp chuyến xe, chú cảm thấy Hứa Hằng Châu lúc này chắc hẳn rất buồn ngủ, không muốn ép anh đi theo nữa, nhưng người ta đã mời thì mình không đi cũng không hay.
Mấy vị giám đốc kia ai mà chẳng là tay lõi đời. Ánh mắt Tống Văn Bân vừa thay đổi là họ hiểu ngay chú đang lo lắng điều gì. Thế là có người đề nghị, hay là cứ để Hứa Hằng Châu ở đây đợi họ, hoặc là để người khác dẫn anh đi xem căn nhà được phân cho họ trước.
Tống Văn Bân nghe vậy, cảm thấy đề nghị sau hợp ý mình hơn, Hứa Hằng Châu chắc cũng không muốn ngồi không ở đây, thế là Tống Văn Bân nói: “Như vậy có làm phiền mọi người quá không?”
“Không phiền không phiền.” Người đó gọi một thanh niên trẻ tuổi đến rồi nói với anh ta: “Tiểu Ngô, cậu dẫn đứa nhỏ nhà giám đốc Tống này đi xem nhà đi, biết ở đâu chưa?” Nói rồi đưa chìa khóa cho anh ta.
“Biết ạ.” Tiểu Ngô vội vàng gật đầu tươi cười với Tống Văn Bân, rồi bảo Hứa Hằng Châu đi theo mình.
Hứa Hằng Châu xách túi hành lý đơn giản đi theo anh ta. Tống Văn Bân thấy họ đi rồi mới vừa nói vừa cười với các giám đốc vừa đi ra ngoài.
Tiểu Ngô là một thanh niên rất hoạt bát, trên đường đi sau vài câu dẫn dắt của Hứa Hằng Châu, anh ta bèn kể đại khái về tình hình chung của xưởng cơ khí.
Hứa Hằng Châu thầm ghi nhớ những thông tin hữu ích mà anh cho là quan trọng, xem ra mấy năm tới anh có thể sống yên ổn.
Đến khu nhà công nhân, Tiểu Ngô dẫn Hứa Hằng Châu đi lên lầu, vừa đi vừa nói: “Nhà em ở tầng ba, hai ngủ một khách, có bếp có nhà vệ sinh, cơ sở vật chất rất tốt đó.”
Nói xong Tiểu Ngô tỏ ra hâm mộ vô cùng. Nhà anh ta bảy miệng ăn nên bây giờ vẫn phải ngủ chung giường với hai em trai, cháu trai của giám đốc xưởng này lại được một mình một phòng, sao mà không ghen tị cho được.
Hứa Hằng Châu cười khách sáo, không đáp lời.
Hai người vừa nói vừa cười đi đến cuối hành lang, lấy chìa khóa chuẩn bị mở cửa.
Họ không hề hay biết, trên đầu đang có một bé con nằm rạp, co rúm lại trên xà nhà không dám nhúc nhích.
Phải nói là Hướng Thần xui xẻo, khó khăn lắm mới trèo lên được mà men theo xà nhà trườn về phía tổ chim én, vừa mới tháo túi nhỏ ra chuẩn bị nhét vào tổ chim thì đột nhiên nghe thấy tiếng người đi lên lầu. Cậu sợ hãi đến mức ôm chặt xà nhà không dám động đậy.
May mà Tiểu Ngô chỉ dẫn Hứa Hằng Châu vào nhà, đưa chìa khóa cho anh rồi rất thức thời chào tạm biệt luôn. Hướng Thần nằm trên cao nghe người lớn tuổi hơn nói muốn đi thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Đợi đứa bé phía dưới vào nhà xong, cậu mới trèo xuống.
Hứa Hằng Châu khách sáo nói để anh tiễn Tiểu Ngô xuống lầu, Tiểu Ngô từ chối hai câu, rồi để Hứa Hằng Châu tiễn mình đến chỗ cầu thang. Hứa Hằng Châu nhìn anh ta đi xuống lầu xong mới quay người đi trở về.
Hướng Thần nằm trên xà nhà, cánh tay mỏi nhừ. Xà nhà nhìn thì thô nhưng cũng không quá lớn, cánh tay Hướng Thần vừa ngắn lại không có sức, sắp bám không nổi nữa rồi. Một lát sau cánh tay cậu mỏi đến mức gần như không ôm nổi nữa.
Thấy đứa bé phía dưới đã lấy chìa khóa ra mở cửa thêm lần nữa, Hướng Thần lén thở phào một hơi, lúc này mới có tâm trạng thò đầu xuống nhìn.
Nhìn một cái mới thấy ôi chao, anh trai nhỏ này giống nam thần của cậu quá đi!
Hướng Thần vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, một mình cậu tay trắng xuyên không đến thời đại xa lạ này, Hướng Thần cảm thấy mình như đang vật lộn để sinh tồn. Bây giờ có thể nhìn thấy một anh trai nhỏ giống nam thần của mình như vậy, dù biết rõ không phải là cùng một người, nhưng Hướng Thần vẫn có cảm giác được an ủi.
Nam thần nhà mình đẹp trai quá mà, phiên bản thu nhỏ cũng đẹp trai nữa. Hướng Thần thò đầu ra vui vẻ thỏa mãn mà nghĩ.
Hướng Thần chìm đắm trong sắc đẹp không dứt ra được, lại không phát hiện ra cái túi nhỏ cậu vốn đang nắm chặt trên tay chỉ có một góc được giữ lại, còn lại đang bị cái kìm dụng cụ bên trong kéo trượt xuống.
Phía dưới Hứa Hằng Châu đã cắm chìa khóa vào, anh chưa từng dùng loại khóa này, nên hơi mất thời gian.
Rút chìa khóa ra, Hứa Hằng Châu đang định đẩy cửa thì đột nhiên có vật gì đó rơi xuống, đập vào nền đất bên cạnh anh.Hứa Hằng Châu vô thức ngẩng đầu nhìn bèn thấy một khuôn mặt b*nh b** tr*ng n*n cứng đờ, đang cười trừ nhìn anh từ trên đỉnh đầu.