Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 15

Hứa Hằng Châu nhướng mày, đây là bắt được bé trộm vặt à?

Hướng Thần thấy biểu cảm kỳ lạ trên mặt anh thì vội vàng lắp bắp định giải thích: “Anh,, em, em không phải…”

Càng vội càng không nói rõ được, Hướng Thần gấp gáp vô cùng, vô thức chống tay lên xà nhà định đứng thẳng người dậy nói chuyện đàng hoàng với Hứa Hằng Châu.

Bàn tay mũm mĩm be bé vừa cử động, nốt ruồi đỏ nho nhỏ lướt qua trước mắt Hứa Hằng Châu, ánh mắt anh chợt ngưng lại, ngẩng đầu muốn nhìn kỹ hơn.

Kết quả lại nghe thấy một tiếng kêu kinh hãi, Hướng Thần buông tay xong không bám vững nên rớt thẳng từ trên xà nhà xuống.

Theo tính cách vốn có của Hứa Hằng Châu, lúc này anh nên lập tức lùi sang một bên, tránh để đứa bé kia đè trúng mình.

Thế nhưng có lẽ vì nốt ruồi nhỏ màu đỏ kia làm tâm trí anh dao động, Hứa Hằng Châu lại vô thức đưa tay ra muốn đỡ lấy Hướng Thần.

Nếu Hứa Hằng Châu vẫn là người trưởng thành hơn hai mươi tuổi, đỡ Hướng Thần ở khoảng cách gần như vậy đương nhiên không thành vấn đề, nhưng anh cũng quên mất cơ thể mình cũng đã bị thu nhỏ lại.

Lần giơ tay ra này tuy đã đỡ được Hướng Thần khi cậu rơi xuống, giúp cậu không bị ngã sấp mặt đo đất, nhưng thực tế cũng không đỡ được Hướng Thần triệt để mà còn kéo theo cả mình ngã theo.

Hứa Hằng Châu khẽ rên lên một tiếng, gần như bị Hướng Thần đè lên vai làm cho tức đến muốn phun ra mọt búng máu.

Hướng Thần vội vàng bò dậy, may nhờ Hứa Hằng Châu đưa tay ra đỡ nên dù cậu có ngã cũng không nặng lắm, chỉ hơi đau một chút.

“Anh không sao chứ!” Cậu nhìn Hứa Hằng Châu đang nhăn mày cau có, lo lắng tới muốn khóc, nhỡ làm con nhà người ta bị thương thì sao bây giờ!

Hứa Hằng Châu cố gắng cử động cánh tay và bàn tay, may mà không gãy.

Hứa Hằng Châu, người chưa từng có ý định làm việc tốt, cảm thấy mình đúng là có vấn đề. Đâu phải người thân của mình, cả đời này mình cũng chẳng thể gặp lại tên ngốc kia nữa, sao chỉ vì một nốt ruồi có chút tương tự lại tự khiến mình ra nông nỗi này.

Trong lòng bực bội, Hứa Hằng Châu không muốn để ý đến Hướng Thần, tự mình chống tay đứng dậy, muốn đi thẳng vào nhà nghỉ ngơi.

Hướng Thần không níu được chỉ đành nhìn Hứa Hằng Châu đi về phía cửa, rồi vô tình đá phải thủ phạm – chiếc túi nhỏ của Hướng Thần.

Đinh một tiếng giòn vang, một chiếc nhẫn vàng lớn quen thuộc lăn ra từ trong túi nhỏ…

Ánh mắt Hứa Hằng Châu đông cứng lại trên chiếc nhẫn vàng lớn kia. Cái nhẫn xấu xí như vậy, anh chỉ mới thấy qua một lần…

Hướng Thần sợ đến mức mặt tái mét, vội vàng chạy tới nhặt chiếc nhẫn lên nắm chặt trong lòng bàn tay rồi giấu ra sau lưng, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra hết.

Nhẫn đã biến mất, Hứa Hằng Châu nhìn lên, ánh mắt dừng trên mặt Hướng Thần.

Chiếc cằm thon đã trở nên tròn trịa, hình dáng mắt không đổi nhưng cũng tròn hơn một chút, trông ngốc hơn. Mũi, miệng, tuy đều thu nhỏ lại, nhưng hình dáng cơ bản vẫn còn đó.

Không sai được nữa, Hứa Hằng Châu nhắm mắt lại, nốt ruồi ở cùng vị trí có thể là trùng hợp, ngoại hình tương tự cũng có thể là trùng hợp nhưng một đứa trẻ nhỏ xíu trông y chang lại còn cầm một chiếc nhẫn vàng y hệt, nếu nói không phải vật nhỏ ngốc nghếch kia thì chính Hứa Hằng Châu cũng không tin.

Không biết trong lòng có cảm giác gì, Hứa Hằng Châu cảm thấy có lẽ mình nên vui mừng. Ở thế giới cũ anh không có vướng bận ràng buộc nào, có xuyên đi đâu cũng chẳng sao. Điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa kịp nói lời yêu thương với người mà anh để trong tim.

Kết quả là ông trời quả nhiên đang đền bù cho anh, lại còn đưa người đến bên cạnh anh nữa.

Hứa Hằng Châu không kiềm chế được mà nhếch môi, vật nhỏ ngốc này hồi bé thật mũm mĩm, nhưng cũng thật đáng yêu.

Hướng Thần không biết diễn biến tâm lý của Hứa Hằng Châu, cậu chỉ thấy người này nhìn mình rồi đột nhiên cười lên, thật sự kinh khủng.

Hướng Thần nắm chặt chiếc nhẫn vàng lớn của mình, cái này tuyệt đối không thể bị cướp đi, sau này mình có được ăn no hay không đều phải nhờ vào nó đó trời.

Trong lòng nghĩ vậy nên Hướng Thần dịch chuyển đôi chân ngắn cũn của mình định chạy vào nhà, Hứa Hằng Châu thong thả gọi cậu từ phía sau: “Hướng Thần.”

“Dạ?!” Hướng Thần vô thức đáp một tiếng rồi mới phản ứng lại. Tại sao người này lại biết tên mình? Mọi người ở đây đều tưởng mình tên là Trần Đại Bảo mà!

Nghĩ vậy, Hướng Thần cũng hỏi: “Sao anh biết tên em là Hướng Thần?”

Hứa Hằng Châu bước lên trước hai bước, cúi đầu nhìn bé con lùn tịt trước mặt: “Em nghĩ sao?”

Anh đưa tay ra, ra hiệu Hướng Thần đưa nhẫn cho mình.

Tay Hướng Thần nắm chặt chiếc nhẫn, giấu ra sau lưng không chịu giao ra: “Đây là của em!”

Hứa Hằng Châu cười khẩy một tiếng: “Chẳng phải em nói là mua cho tôi sao? Đã tặng tôi rồi thì là của tôi.”

Mua cho anh ta? Hướng Thần ngây người, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, nam thần của mình cũng xuyên không tới đây rồi sao?! Sao lại teo nhỏ đi vậy? À đúng rồi, chính cậu cũng teo nhỏ đi mà.

Gặp được người quen ở xứ lạ, không, chuyện này còn khiến người ta vui hơn thế nữa kìa. Hướng Thần vui sướng đến suýt nữa nhảy cẫng lên, túm lấy cánh tay Hứa Hằng Châu nhiệt tình nói: “Vương Đại Quý, anh cũng xuyên không à?”

Hứa Hằng Châu: “…”

Ban nãy sao không để tên nhóc này ngã ngỏm quách đi cho rồi!

Gân xanh trên trán giật giật, Hứa Hằng Châu nhặt túi nhỏ của Hướng Thần lên, kéo Hướng Thần vào nhà mình, đóng cửa lại.

Sau đó gắng gượng nở một nụ cười, nghiêm túc nói với Hướng Thần: “Tôi tên là Hứa Hằng Châu, không phải cái tên Vương Đại Quý gì đó.”

“Anh đổi tên ạ?!” Hướng Thần kinh ngạc.

Hứa Hằng Châu: “…Không đổi, từ lúc sinh ra đến giờ tôi chỉ có một cái tên, là Hứa Hằng Châu, nhớ kỹ chưa?”

Hướng Thần bị vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa sợ, ấp úng nói: “Vậy Vương Đại Quý là ai…”

Hứa Hằng Châu nghe đến cái tên này là tức, đưa tay véo hai má mềm mại của cậu, không vui nói: “Em còn hỏi tôi? Đi tỏ tình mà còn sai tên, nói đi, có phải cố ý đùa giỡn tôi không hả?”

“Không có, em không cố ý mà.” Mặt Hướng Thần bị véo đến biến dạng cũng không dám giãy giụa, nếu quả thật là mình nhầm tên thì đúng là xui xẻo thật, thảo nào nam thần đuổi mình cút đi.

Hứa Hằng Châu ban đầu chỉ định xả giận một chút, nhưng vừa động tay mới phát hiện thịt trên mặt bé con mềm mềm, cảm giác thật tuyệt. Thế là nhân lúc Hướng Thần áy náy lại nhéo lại xoa thêm tí nữa cho đã thèm. Đợi đến khi anh buông tay mới phát hiện khuôn mặt bánh bao bé nhỏ của Hướng Thần đỏ bừng cả lên, nhất thời hơi thấy có lỗi.

“Đau không?” Hứa Hằng Châu đưa tay sờ sờ, lần này thật sự không dám dùng sức.

“Không đau ạ.” Hướng Thần cười nịnh nọt với Hứa Hằng Châu, hy vọng anh đừng truy cứu chuyện mình gọi nhầm tên nữa.

Hứa Hằng Châu xoa xoa ngón tay, suýt nữa thốt ra câu “Không đau thì để tôi đây x** n*n thêm tí nữa”.

Kìm nén h*m m**n đó lại, Hứa Hằng Châu hỏi chuyện chính: “Em xuyên không đến đây từ khi nào? Sao lại ở đây? Kể cụ thể tình hình cho tôi nghe đi.”

Hướng Thần kể lại toàn bộ chuyện mình tỉnh dậy trên đường, rồi bị bọn buôn bán trẻ em gặp, sau cùng bị bán đi cho Hứa Hằng Châu nghe, cuối cùng xoa xoa bụng cảm thán: “May mà bị bán đi, em lại còn mang theo mấy viên kẹo, nếu không đã chết đói từ lâu rồi.”

Hứa Hằng Châu: “…”

Im lặng một lúc lâu, Hứa Hằng Châu mới mở miệng hỏi: “Bọn buôn bán trẻ em mà em gặp có phải là một nam một nữ dẫn theo hai đứa nhỏ, tự xưng họ Mã. Người đàn ông trông hung dữ, người phụ nữ nhìn có vẻ hiền lành không?”

“Đúng vậy! Sao anh biết?” Hướng Thần kỳ lạ hỏi: “Anh cũng bị bọn họ bán à?”

Không, bọn họ bị tôi bán, Hứa Hằng Châu thầm lẩm bẩm trong lòng. Nghĩ lại mới thấy nhóc con này thảm thật, có thể sống sót tới khi gặp được mình cũng là nhờ may mắn.

“Em xuyên không đến đây chỉ mang theo mấy thứ này à?” Hứa Hằng Châu chỉ vào cái túi nhỏ của Hướng Thần, tò mò hỏi. Anh cảm thấy mình còn được mang theo cả một trung tâm thương mại đến đây, mà cùng là xuyên không, chẳng Hướng Thần không có gì cả à!

“Không phải đâu!” Hướng Thần xòe ngón tay đếm cho anh nghe: “Em còn có ví tiền, có cả quần áo nhưng bị em cắt hỏng rồi, có lẽ không mặc được nữa. Đúng rồi, em còn có kẹo!”

Hướng Thần lấy kẹo cao su của mình ra, như dâng bảo bối đưa cho Hứa Hằng Châu: “Anh ăn đi, cho anh hết đó. Em ăn kẹo sữa rồi.” Cậu nghĩ bây giờ cuộc sống khó khăn thế này thì Hứa Hằng Châu có lẽ cũng lâu rồi không được ăn gì ngon, kẹo cao su dù sao cũng có thể giúp anh ngọt miệng một chút.

Hứa Hằng Châu: “…”

Thấy anh không nhận, Hướng Thần buồn bã nói: “Em không biết anh cũng xuyên không tới đây. Em ăn hết kẹo sữa rồi, nếu biết trước thì đã để dành cho anh rồi.”

Nhìn biểu cảm rũ mắt tủi thân của bé con, Hứa Hằng Châu im lặng nhận lấy ba cái kẹo cao su đã bị bẻ cong: “Tôi không thích ăn kẹo sữa, kẹo cao su cũng được.”

Nói rồi anh thò tay vào túi quần, thực chất là lấy từ không gian ra một nắm kẹo sữa đưa đến trước mặt Hướng Thần: “Giúp tôi ăn cái này đi.”

“Kẹo sữa thỏ trắng!” Hướng Thần mừng rỡ nhận lấy, không kịp chờ đợi bóc vỏ một viên bỏ vào miệng, hương thơm sữa bò đậm đà tan ra trong miệng, Hướng Thần vui vẻ đến mức híp mắt lại.

Hứa Hằng Châu nhìn cái má phồng lên trên khuôn mặt bánh bao của bé con, trông cứ như hamster đang giấu đồ ăn dở vào túi má. Trước đây anh chưa từng thấy loài động vật nhỏ này đáng yêu, nhưng nhìn bộ dạng của Hướng Thần lúc này, anh đột nhiên cảm thấy có vẻ như là đáng yêu thật đó.

Hướng Thần chóp chép ăn xong một viên kẹo sữa rồi thỏa mãn thở ra một hơi, rốt cuộc trong miệng không còn vị đắng của rau dại nữa.

Cậu đếm số kẹo mà Hứa Hằng Châu đưa, còn lại năm viên. Thế là cậu lấy ba viên trả lại Hứa Hằng Châu: “Anh giữ bằng này nhé. Ở đây đồ ăn ngon hiếm lắm, có lẽ phải rất lâu nữa mới được ăn kẹo đó.”

Hứa Hằng Châu thấy vẻ mặt nghiêm túc của cậu thì buồn cười: “Sao thế? Đói bụng à?”

Lúc nãy Hướng Thần kể về chuyện xuyên không của mình chỉ kể những điểm quan trọng, chuyện không được ăn no dường như có hơi xấu hổ nên đương nhiên không nói với Hứa Hằng Châu.

Lúc này anh hỏi tới, Hướng Thần có hơi ngại ngùng, nhưng lại sợ anh không nhận nên bèn gật đầu, nói: “Đúng đó, không có ngày nào được ăn no, đói lắm.”

Hứa Hằng Châu lúc nghe cậu kể suýt chết đói một lần còn tưởng Hướng Thần nói quá lên để đùa, không ngờ cậu thật sự bị đói, nhất thời trong lòng có hơi không thoải mái.

“Vậy hàng ngày em ăn gì?” Hứa Hằng Châu nhíu mày hỏi.

“Cháo rau dại nấu với cao lương.” Hướng Thần buột miệng nói ra, thấy sắc mặt Hứa Hằng Châu không đúng, lại rụt rè nói thêm: “Còn có cháo bột ngô loãng và khoai lang sấy khô nữa, ăn cũng ngon lắm…”

Sắc mặt Hứa Hằng Châu càng khó coi hơn, anh biết người thời này sống rất khổ cực, nhưng anh chưa bao giờ đồng cảm sâu sắc. Mình có cái ăn cái mặc sống tốt là được, quan tâm người khác làm gì.

Nhưng Hướng Thần thì khác, đây là tên ngốc nhỏ của anh, người mà anh từng để trong tim, cho dù…Hứa Hằng Châu nhìn đứa bé trước mặt thở dài một hơi. Thôi được rồi, cho dù teo nhỏ lại anh cũng cần phải che chở, sao có thể để em ấy chịu khổ như vậy được chứ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn