Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 16

Hứa Hằng Châu nhận lấy kẹo sữa trên tay Hướng Thần, bóc vỏ kẹo rồi nhét viên kẹo vào miệng Hướng Thần: “Mau ăn đi, tôi còn nhiều lắm.”

“Thật ạ!” Hướng Thần ngậm kẹo nên nói không rõ chữ, giọng nói ngọt ngào, còn ngọt hơn cả kẹo sữa.

Hứa Hằng Châu nhìn cậu được ăn một viên kẹo sữa mà vui vẻ như vậy, nhớ đến thông tin về Hướng Thần mà mình điều tra được lại càng thêm đau lòng, sao lại đáng thương đến thế.

“Thật đó, tôi có nhiều đồ ăn lắm.” Hứa Hằng Châu xoa đầu cậu, nhìn Hướng Thần thỏa mãn ăn xong viên kẹo trong miệng.

“Thật tốt quá đi.” Hướng Thần hâm mộ vô cùng: “Mấy ngày nay em cứ nhớ đến mì ăn liền ở nhà, em còn nhiều mì bò hầm lắm ý, giá mà mang được hết qua đây thì tốt.”

Nói rồi lại thở dài một hơi: “Đáng lẽ không nên uống nhiều rượu như vậy, đồ nướng bạn thân em mua cho còn chưa ăn hết nữa, thèm quá đi mất.”

“Uống rượu?” Hứa Hằng Châu nhanh chóng nắm được trọng điểm.

Hướng Thần lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, ngượng ngùng cười cười: “Bạn thân em cứ khăng khăng rủ em đi nhậu…”

Dưới ánh mắt cười như không cười của Hứa Hằng Châu, Hướng Thần dần im bặt, cuối cùng lầm bầm: “Được rồi, là vì anh từ chối em, em buồn quá nên mới uống rượu…”

Hứa Hằng Châu không nhịn được lại véo má phúng phính của cậu một cái, không vui nói: “Tỏ tình sai tên thì ai mà thèm chấp nhận lời tỏ tình đó? Ai biết được em thích tôi hay thích Vương Đại Quý chứ!”

Hướng Thần kinh ngạc ngẩng đầu: “Vậy thật ra anh không ghét em đúng không?! Em thích anh lắm đó, chỉ thích mình anh thôi!”

Theo lý mà nói Hứa Hằng Châu bây giờ hẳn phải rất vui, nhưng nhìn bé con trước mặt chỉ cao đến ngực mình nhất thời trong lòng nghẹn lại. Nhưng nhìn đôi mắt lấp lánh của Hướng Thần, anh vẫn dịu giọng nói với cậu: “Không ghét cậu.”

Hướng Thần càng vui hơn, vui đến mức không biết phải làm sao, cậu chạy vòng quanh Hứa Hằng Châu hai vòng, nhét cả túi nhỏ và chiếc nhẫn vàng vào tay Hứa Hằng Châu: “Đồ của em đều cho anh hết, sau này có đồ ngon cũng cho anh!”

Cậu thật sự rất vui, mẹ mất sớm từ khi cậu còn bé xíu xiu, ba đưa về một bà mẹ kế giả tạo. Hướng Thần lúc đó còn bé tí, làm sao đấu lại được người phụ nữ đó. Sau vài lần chịu thiệt, Hướng Thần bèn khóc lóc không chịu ở chung với họ nữa, chuyển qua sống cùng ông bà ngoại.

Sau này xu hướng tính dục của Hướng Thần lộ ra, ba cậu nổi giận, lại có mẹ kế châm dầu vào lửa nên ba cậu đoạn tuyệt quan hệ cha con với cậu.

May mà vẫn còn ông bà ngoại, sau này ông bà ngoại cũng không còn nữa, Hướng Thần sống một mình. Có lẽ vì quá cô đơn, nên Hướng Thần rất nhạy cảm và phản ứng khá mạnh với thiện ý hay ác ý của người khác. Người tốt với cậu thì cậu một lòng muốn báo đáp.

Hứa Hằng Châu là người đầu tiên và cũng là người duy nhất cậu thích, cậu gần như muốn dâng hết những gì mình có cho Hứa Hằng Châu. Cho nên lúc trước khi tưởng rằng Hứa Hằng Châu ghét mình, Hướng Thần thật sự rất buồn bã.

Bây giờ Hứa Hằng Châu nói không ghét cậu, Hướng Thần vui sướng vô cùng, cậu chỉ muốn cho Hứa Hằng Châu thật nhiều thật nhiều thứ, nhưng cậu không có. Cậu không còn là cậu ấm có năm căn nhà cho thuê nữa, ngay cả bộ trang sức cũng chỉ còn lại một chiếc nhẫn…

Hứa Hằng Châu bị cậu nhét đầy tay thì dở khóc dở cười nhìn Hướng Thần từ phấn khích chuyển sang thất vọng, không hiểu bộ óc bé nhỏ của cậu đang nghĩ gì.

Hướng Thần có hơi thất vọng trong chốc lát. Cậu nghĩ xem mình còn có thể cho Hứa Hằng Châu thứ gì rồi lại vực dậy tinh thần, nịnh nọt nói: “Em làm đàn em cho anh được không?”

Hứa Hằng Châu: “Hả?”

“Làm đàn em chạy vặt cho anh đó!” Hướng Thần nói với vẻ mặt hưng phấn: “Sau này cái gì em cũng nghe theo anh, giúp anh chạy việc vặt, đồ ăn ngon đồ chơi thú vị đều cho anh, còn giúp anh mang cặp sách đến trường nữa!”

Hướng Thần thật sự không đùa, hồi nhỏ khi cậu mới tiếp xúc với phim ảnh là xem mấy phim như xã hội đen nên đã giữ lại ấn tượng sâu sắc. Nhưng lúc đó tuổi còn quá nhỏ, không thể cảm nhận được mấy thứ ý nghĩa sâu xa như nghĩa khí giang hồ, chỉ là cực kỳ hâm mộ những tay đại ca có một đám đàn em rất nghe lời.

Đàn em nghe lời mà Hướng Thần tưởng tượng ra được đại khái chính là những gì cậu vừa nói với Hứa Hằng Châu, nghe lời đại ca, có gì ngon gì hay đều nhường ra hết. Cậu luôn muốn có một đàn em như vậy, đáng tiếc chưa được như ý.

Cho nên Hướng Thần suy nghĩ rất lâu, cảm thấy nếu mình làm đàn em cho anh, Hứa Hằng Châu nhất định sẽ rất vui. Không làm được người yêu thì họ có thể làm anh em kết nghĩa, anh em xã hội mà.

Hứa Hằng Châu nghe Hướng Thần kể hết suy nghĩ của cậu xong thì không biết phải nói gì cho phải. Ngốc nghếch như vậy, nếu anh không che chở thì sẽ bị người ta bắt nạt đến chếc mất thôi

“Thế nào thế nào? Đại ca, em làm đàn em cho anh nha!” Hướng Thần không chịu bỏ qua mà hỏi tới cùng.

Hứa Hằng Châu đưa tay vuốt một cái trên đầu Hướng Thần, không vui nói: “Đợi em cao hơn tôi rồi hẵng nói!”

Hướng Thần nhíu mày: “Vốn dĩ anh đã cao hơn em rồi mà, làm sao em cao hơn anh được…”

Lời chưa nói hết đã bị Hứa Hằng Châu nhét một viên kẹo vào miệng.

Hướng Thần ngậm kẹo vẫn không chịu yên, nói lắp bắp: “Không thể ăn nữa, phải để dành. Ăn hết rồi là không còn…”

Hứa Hằng Châu thật sự bó tay với cậu. Việc lo cơm ăn áo mặc cho Hướng Thần đối với anh là không thành vấn đề, nhưng bắt anh nói ra chuyện mình mang theo cả một trung tâm thương mại đến đây ngay bây giờ thì là không thể. Không phải là nghi ngờ Hướng Thần mà là Hứa Hằng Châu vốn dĩ không phải là người dễ dàng tin tưởng người khác, việc anh dám mạo hiểm bị phát hiện để cho Hướng Thần ăn kẹo sữa là có thể thấy hảo cảm của anh dành cho Hướng Thần cao đến mức nào.

Có lẽ chỉ số thông minh của Hướng Thần cũng cho Hứa Hằng Châu cảm giác an toàn rất lớn…

Hướng Thần ăn xong viên kẹo sữa trong miệng thì mãn nguyện l**m l**m môi, cong mắt nói với Hứa Hằng Châu: “Ngon thật đó.”

Hứa Hằng Châu bị dáng vẻ con nít này của cậu làm cho mềm lòng, nói thật, Hướng Thần lúc lớn rất đẹp trai, lúc còn là bánh bao nhỏ thì thật sự rất đáng yêu, đúng kiểu thiên sứ bé nhỏ vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại.

Lúc cậu ngoan ngoãn cười với Hứa Hằng Châu, anh lại thò tay vào túi, suýt nữa thì lấy ra một nắm kẹo nữa cho cậu.

Kẹo còn chưa lấy ra, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng kêu hoảng hốt của một bé gái: “Em trai, em trai ơi? Em trai đâu mất rồi!”

Hướng Thần giật mình, quay người định mở cửa ra ngoài, Hứa Hằng Châu kéo cậu lại, hạ giọng hỏi: “Là cái nhà mua em đấy à?”

Hướng Thần gật đầu: “Là một em gái nhỏ đó, ngoan lắm.”

“Đợi lát nữa hãy ra ngoài.” Hứa Hằng Châu thấp giọng nói: “Đừng để người ta biết em quen tôi, lần gặp sau phải giả vờ như lần đầu gặp nhau, biết chưa?”

Đầu óc Hứa Hằng Châu nhảy số rất nhanh. Nghe Hướng Thần kể về trải nghiệm của mình xong là Hứa Hằng Châu biết Hướng Thần không thể ở nhà họ Trần lâu được, để ở dưới mí mắt mình tự trông coi vẫn tốt hơn.

Hay là vận may của Hướng Thần tốt, trời xui đất khiến thế nào Hứa Hằng Châu đã sớm tạo cho cậu một thân phận. Mặc dù biến thành em trai ruột có hơi hố một tí, nhưng nhìn bộ dạng Hướng Thần hiện tại… Thôi bỏ đi, em trai thì em trai, anh cũng không phải b**n th**.

Còn về sau này… Thời gian dài như vậy, liệu tình cảm của hai người họ có thay đổi sang hướng khác hay không còn chưa chắc, bây giờ nói điều này còn quá sớm. Đợi Hướng Thần lớn lên, nếu Hứa Hằng Châu vẫn thích cậu thì đương nhiên sẽ nghĩ cách khác.

Nhưng Hứa Hằng Châu cũng không thể chạy thẳng đến nói với Tống Văn Bân là đã tìm được em trai mình. Lời người khác nói làm sao đáng tin bằng tận mắt nhìn thấy, chỉ cần để Tống Văn Bân nhìn thấy nốt ruồi đỏ nhỏ trên tay Hướng Thần thì chú ấy sẽ tự mình đi điều tra.

Không cho Hướng Thần nói quen biết nhau đương nhiên là không muốn khiến Tống Văn Bân nghi ngờ.

Hướng Thần không hiểu tại sao nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cậu sợ Trần Tiểu Hoa sốt ruột nên vội vàng nhét viên kẹo trên tay lại cho Hứa Hằng Châu, chỉ giữ lại một viên cho Trần Tiểu Hoa.

Cậu trì hoãn như thế làm Trần Tiểu Hoa bên ngoài sốt ruột lắm rồi, nghe thấy giọng cô bé dần xa về phía cầu thang, vừa chạy vừa gọi: “Em trai ơi! Đại Bảo ơi! Trần Đại Bảo!”

Hướng Thần: “…”

Hứa Hằng Châu: “…Phụt.”

“Đừng cười mà!” Hướng Thần xông lên, không biết nên bịt tai Hứa Hằng Châu hay bịt miệng anh, gấp đến mức vành mắt đỏ hoe, trông đáng thương vô cùng.

Hứa Hằng Châu cố gắng nén cười, xoa xoa đôi má bánh bao của Hướng Thần: “Được rồi, tôi không cười nữa.”

Hướng Thần nhìn thấy ý cười dưới mắt Hứa Hằng Châu, bĩu môi không hài lòng lắm, nhấn mạnh: “Em không phải tên đó đâu, bọn họ gọi bậy đó, em không đáp bao giờ luôn.”

“Ừ ừ, phải rồi.” Hứa Hằng Châu gật đầu, đẩy Hướng Thần một cái: “Mau đi đi, để thêm lát nữa không tìm thấy em là bé nó cuống lên đấy.”

Hướng Thần nắm chặt viên kẹo sữa thỏ trắng chạy ra ngoài, vừa chạy ra đã nghe thấy tiếng cười trong trẻo của thiếu niên.

Hướng Thần: “…Tôi không nghe thấy gì cả!”

Trần Tiểu Hoa chạy một vòng quanh cầu thang, cô bé hỏi bà cụ ở tầng dưới thì biết Hướng Thần không xuống dưới liền chạy lên lại, vừa lúc gặp Hướng Thần đang đứng trước cửa nhà mình.

“Em đi đâu vậy?” Cô bé chạy đến mồ hôi đầm đìa, thấy Hướng Thần bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.

Hướng Thần cười tủm tỉm đưa tay ra trước mặt Trần Tiểu Hoa: “Cho chị nà.”

“Cái gì đây?” Trần Tiểu Hoa nhận lấy viên kẹo sữa thỏ trắng kia, mân mê một hồi: “Có thỏ nhỏ nè!”

“Kẹo sữa thỏ trắng đó! Chị chưa thấy bao giờ à?” Hướng Thần hiếu kỳ hỏi. Cậu nhớ bà ngoại nói hồi nhỏ bà đã được ăn kẹo sữa thỏ trắng rồi, chẳng lẽ bây giờ vẫn chưa có loại kẹo này sao?

Thực ra là Hướng Thần nghĩ sai rồi. Kẹo sữa thỏ trắng đã ra đời từ năm 1959, cách hiện tại chỉ mới hai năm ngắn ngủi, hơn nữa vì sản lượng thấp và tình trạng vật tư khan hiếm hiện nay nên kẹo sữa thỏ trắng được coi là loại cao cấp trong các loại kẹo. Kẹo thông thường giá từ một hai xu đến một đồng một cân, kẹo sữa Thỏ Trắng lại tận hơn hai đồng một cân nên việc Trần Tiểu Hoa chưa thấy kẹo sữa thỏ trắng bao giờ là có thể hiểu được.

Trần Tiểu Hoa lắc đầu: “Chưa thấy bao giờ.”

Hướng Thần nghe vậy thì trực tiếp bóc giấy gói kẹo ra nhét viên kẹo vào miệng Trần Tiểu Hoa: “Là kẹo đó, mau ăn đi.”

Trần Tiểu Hoa vừa mới được nhét cho một viên kẹo tròn, lại được nhét thêm một viên kẹo sữa thỏ trắng. Kẹo sữa thỏ trắng ngon hơn viên kẹo dỏm kia của Hướng Thần nhiều lắm. Nhưng đối với Trần Tiểu Hoa thì không có loại kẹo nào không ngon, chỉ có ngon và ngon hơn mà thôi.

Cô bé ăn đến chảy cả nước miếng, miệng chóp chép đầy vẻ vui sướng, cũng quên luôn phải hỏi Hướng Thần vừa rồi chạy đi đâu mất.Hướng Thần nhìn cánh cửa đóng kín nhà bên cạnh, dắt tay Trần Tiểu Hoa đi về. Cậu quên hỏi tình hình của Hứa Hằng Châu rồi, lần sau có cơ hội hỏi tiếp vậy. Sắp trưa rồi, Trần Quốc Lương bọn họ cũng sắp về rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn