Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 17

Hướng Thần và Trần Tiểu Hoa vừa về không lâu thì Trần Quốc Lương và Thái Trân lần lượt về đến nhà.

Thái Trân thậm chí chưa kịp nấu cơm đã kéo Trần Quốc Lương bắt đầu dọn dẹp đồ đạc tạp nham ở cửa. Chẳng bao lâu sau Trần Phân và Trần Phương cũng về, Thái Trân vội vàng thúc giục chúng nó ra giúp một tay.

Trần Phân đặt cặp sách xuống, lầm bầm nói mình còn phải làm bài tập về nhà.

Trần Quốc Lương trừng mắt nhìn con nhóc, lúc nào rồi còn lười biếng: “Qua đây phụ việc trước đi, bài tập không làm xong thì làm cả lúc ăn cơm nữa, khỏi cần ăn luôn.”

Trần Phân nghe vậy thì tức đến phát điên, nhưng lại không dám đối chất với Trần Quốc Lương, miễn cưỡng đi giúp dọn đồ.

Trần Phương thấy thế thì nào dám nhiều lời, ngoan ngoãn đi theo phía sau hỗ trợ.

Thực ra đồ đạc tạp nham bên ngoài không nặng chỉ là rất bừa bộn, số lượng nhiều nên Trần Quốc Lương mới lôi hai đứa con gái ra giúp. Nếu là việc nặng thật sự thì chưa chắc hắn ta đã nỡ để hai cô con gái của mình làm.

Bọn họ đang dọn đồ đạc ở đó, hàng xóm các nhà thấy vậy đương nhiên hỏi han vài câu, Thái Trân sợ người khác chiếm hời thay phần mình nên giả bộ cười: “Chỉ là dọn dẹp một chút thôi. Chỗ gỗ này lựa ra cái tốt để lão Trần nhà tôi tiện thể đóng cho Đại Bảo cái ghế.”

Nói cứ như thể cô ả yêu quý Hướng Thần lắm vậy.

Đuổi khéo hàng xóm xong nhà họ Trần tiếp tục làm việc, kết quả vừa dọn được nửa chừng thì có người đi từ tầng dưới lên.

Thái Trân tuy không nổi bật ở nhà máy cơ khí nhưng cô ả biết cách nhìn người. Lãnh đạo nhà máy có những ai và những ai không thể đắc tội, cô ả nhớ rõ mồn một.

Giống như cậu thanh niên vừa đi lên này là Ngô Quang Minh, nhìn thì trẻ tuổi nhưng người ta lại là chân chạy việc cho giám đốc xưởng, chẳng là người không thể đắc tội sao? Thái Trân nhớ rõ anh ta.

“Ôi chao, đồng chí Ngô Quang Minh, sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé qua đây vậy? Mau vào nhà uống ngụm nước đi.” Tiểu Ngô còn chưa đi tới cửa nhà Trần Quốc Lương, Thái Trân đã niềm nở chào đón.

“Không được không được.” Ngô Quang Minh liên tục xua tay, cười nói: “Còn nhiệm vụ, không làm phiền nhà mình nữa.”

Anh ta đã nói vậy Thái Trân đương nhiên cũng không tiện níu kéo nữa. Thái Trân biết Ngô Quang Minh là ai thì những công nhân khác của xưởng cơ khí sao lại không biết, mọi người ở tầng một đều cố ý vô tình nhìn đồng chí Ngô Quang Minh này, xem anh ta đến có nhiệm vụ gì.

Ngô Quang Minh đi đến trước căn phòng cuối hành lang, giơ tay gõ cửa.

Hàng xóm khác chưa hiểu lắm, chẳng phải căn phòng đó bỏ trống sao, sao lại còn gõ cửa! Thái Trân và Trần Quốc Lương liếc nhìn nhau, hỏng rồi, giám đốc xưởng tới rồi.

Cửa mở, một thiếu niên hơn mười tuổi dáng người đĩnh bạt, thân thể cao ráo bước ra, tuổi còn nhỏ mà đã có khí chất như vậy.

Ngô Quang Minh mặt đầy tươi cười, nói với Hứa Hằng Châu: “Xưởng trưởng Tống và mọi người đang ở nhà ăn, bảo tôi đến đón cậu đi ăn cơm.”

Hứa Hằng Châu gật đầu quay người khóa cửa cẩn thận, đi theo Ngô Quang Minh ra ngoài. Lúc đi ngang qua cửa nhà Trần Quốc Lương anh làm như không nhìn thấy Hướng Thần đang ngồi xổm ở cửa, cứ thế đi thẳng một mạch.

Đợi hai người họ đi xuống lầu, hành lang mới ồn ào náo nhiệt trở lại, ai nấy đều xì xào bàn tán gì đó. Vừa rồi họ cũng nghe được lời Ngô Quang Minh nói, ai cũng đoán được người mới chuyển đến là con của giám đốc xưởng.

Hàng xóm vừa rồi hỏi Thái Trân dọn đồ làm gì cũng đã hiểu ra vấn đề, biết là bị cô ả lừa gạt nên lúc này có hơi bất mãn, kháy đểu: “Mẹ gái cả à, nhà cô đúng là trùng hợp ghê ha. Lại dọn đồ đúng ngày giám đốc xưởng mới dọn đến đây chứ”

Thái Trân mặt trắng bệch, gượng cười nói: “Vâng vâng, trùng hợp quá…” Biết rõ người ta đang kháy đểu mình nhưng cũng chỉ đành chịu đựng. Việc lấy lòng giám đốc xưởng thì không ai có ý kiến gì, nhưng cái kiểu lén lút bị vạch trần thế này thì rất khó xử, đối với Thái Trân coi trọng thể diện mà nói thì quá mất mặt, Trần Quốc Lương đứng bên cạnh mặt cũng đỏ bừng.

Thái Trân cứng đờ người đứng một lát, cô ả bóp miếng da vụn trong tay quay người định vào nhà thì cánh tay không cẩn thận chạm vào Trần Phân đang đứng cạnh. Trần Phân cầm một cái chum sành cũ bị giật mình, cái chum rơi xuống đất.

“Đứng đờ ra đó làm gì!” Thái Trân cau mày nói: “Mau xem có vỡ không.”

“Không, không có ạ.” Trần Phân nói năng lộn xộn không biết mình đang nói gì, mặt đỏ bừng cả lên, vừa rồi người ta gọi Thái Trân là “Mẹ gái cả” con nhóc còn không phản ứng lại. Nếu là bình thường nó đã sớm  mồm năm miệng mười cãi lại rồi, đủ để thấy lúc nãy con nhóc ngẩn người đến mức nào.

“Không có cái gì?” Thái Trân thấy bộ dạng thất thần của con nhóc thì bực mình, tiện tay tát một cái vào lưng nó. Cô ả tự mình nhặt cái chum lên rồi kéo Trần Phân đi vào nhà.

Trần Phân đỏ mặt, quay đầu nhìn về phía cầu thang.

Trên hành lang, các hàng xóm vẫn đang bàn tán về thiếu niên họ thấy lúc ban nãy.

“Không hổ là con giám đốc nhể, trông oai phong quá…”

“Lại chả, cao ráo, đẹp trai, đúng là có khí thế.”

“Con nhà giám đốc trưởng sao có thể giống như cái đám vừa ngu vừa khờ chỉ biết ăn chơi nhà mình được..”

Trong nhà Trần Quốc Lương, Thái Trân vừa vào cửa đã ném miếng da vụn trong tay xuống đất: “Con mụ nhiều chuyện, nhà tao dọn đồ liên quan gì đến mụ. Còn chẳng phải ghen tị nhà tao ở gần xưởng trưởng sao, có bản lĩnh thì…”

“Thôi thôi, nói ít thôi.” Trần Quốc Lương ngắt lời cô ả, cau mày nhặt miếng da vụn dưới đất lên.

Thái Trân lại lầm bầm vài câu bất mãn rồi mới thu lại vẻ giận dữ trên mặt, quay người đi ra ngoài tiếp tục dọn đồ. Đồ đạc tạp nham còn lại không nhiều, cả nhà cùng ra sức nên chẳng mấy chốc đã dọn xong.

Dọn xong Thái Trân bắt đầu nấu cơm, Trần Phân đi tìm chiếc rương đựng quần áo của mình. Tìm một lát lại chạy ra hỏi Thái Trân: “Mẹ ơi, cái áo khoác màu đỏ của con đâu? Cái màu đỏ ấy.”

“Áo khoác?” Thái Trân nghĩ một chút, nói: “Cho em họ San San của con rồi còn gì, chẳng phải con không mặc vừa nữa rồi à?”

“Mẹ làm gì vậy!” Trần Phân tức giận kêu to: “Đó là cái áo đẹp nhất của con đó, không phải mẹ nói sẽ giữ lại cho con sao?”

Chiếc áo khoác màu đỏ đó là do anh hai của Thái Trân đi công tác ngoại tỉnh mua về cho, Trần Phân thích nó vô cùng, khi mặc cũng rất giữ gìn nên đến giờ trông vẫn còn bảy phần mới, là chiếc áo tốt nhất của Trần Phân.

“Con không mặc vừa nữa thì giữ làm gì!” Thái Trân tức giận nói: “Quần áo đó là bác hai mua về cho con, giờ cho em họ con* là đúng lý hợp tình rồi còn gì nữa!”

(Chú thích: Ở Trung Quốc anh chị em họ phân chia vai vế lớn nhỏ theo tuổi, không phải theo vai vế của bố mẹ. Ví dụ anh trai của mẹ có con gái nhỏ tuổi hơn mình thì vẫn gọi là em họ)

“Con mặc vừa mà, mẹ sửa lại cho con là mặc vừa rồi còn gì?” Trần Phân tức đến đỏ cả mắt: “Mẹ đi đòi lại cho con đi.” Lúc trước con nhóc không mặc vừa nữa, Trần Phương cũng thích lắm mà con nhóc cũng nhất quyết không cho. Chờ có vải tốt mẹ nó sửa lại cho thì vẫn mặc tiếp được, sao có thể cho người khác.

“Nói linh tinh gì vậy.” Thái Trân gạt tay Trần Phân đang kéo áo mình ra, mất kiên nhẫn nói: “Đã cho người ta rồi còn đòi lại, có thấy mất mặt không? Bác hai mày mua cho mày nhiều đồ như vậy, một cái áo không mặc vừa cho người ta thì làm sao? Qua bên kia, đừng làm phiền tao.”

“Mẹ!” Trần Phân lại kêu lên một tiếng, thấy Thái Trân không để ý đến mình thì đành giậm chân, hậm hực chạy về phòng.

Mãi đến lúc ăn cơm, Trần Phân vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Hai người lớn cũng chẳng thèm để tâm đến cái tính hay giận dỗi của con nhóc, mấy đứa nhỏ ở kèo dưới lại càng co rúm lại, sợ con nhóc trút giận lên người mình.

Thái Trân chia cháo xong, Trần Phương ôm bát cháo vùi đầu ăn ngấu nghiến. Lần nào con bé cũng là người ăn xong cơm trước tiên, ăn xong rồi thì mắt thèm thuồng nhìn bát của người khác. Trần Phân đôi khi chê con bé quá thì mắng mỏ vài câu, phần lớn thời gian là không thèm để ý.

Trần Tiểu Hoa với thân phận dưới đáy xã hội trong cái nhà này cũng giống với Trần Phương, có đồ ăn là nhanh chóng bỏ vào bụng. Bởi vì dù là Trần Phân hay Trần Phương, chỉ cần chúng muốn cướp đồ của cô bé thì cô bé cũng không giữ được.

Thế nhưng hôm nay, Trần Tiểu Hoa ôm bát cháo không động đậy. Không phải cô bé không đói, chỉ là trong miệng vẫn còn lưu lại hương thơm ngọt ngào của kẹo sữa, cô bé không nỡ để cháo rau dại cuốn trôi hết vị ngọt kia đi, muốn giữ lại lâu hơn một chút.

Trần Phương ăn ngấu nghiến hết cháo, vừa nhai miếng bánh hấp vừa lén lút nhìn quanh quất, ánh mắt chủ yếu tập trung vào bát của Trần Tiểu Hoa và Hướng Thần. Con bé cũng chỉ có thể chiếm hời từ hai đứa này được thôi

Nhìn một lúc thì phát hiện không ổn, Hướng Thần thì thôi đi, tuy ăn chậm nhưng nước cháo trong bát đã vơi đi một nửa rồi. Còn Trần Tiểu Hoa vậy mà còn chưa uống một miếng cháo nào trong bát!

Trần Phương nhìn chằm chằm Trần Tiểu Hoa vẫn không có ý định uống cháo, thấy cô bé thè lưỡi l**m môi thì ánh mắt dừng lại trên một vệt trắng nhỏ nơi khóe miệng Trần Tiểu Hoa.

“Mày ăn vụng cái gì à?” Trần Phương trợn to mắt chất vấn Trần Tiểu Hoa.

Trần Tiểu Hoa ngẩn người một chút, lập tức luống cuống, giọng nhỏ nhẹ nói: “Em, em không có ăn vụng mà…”

“Mày nói dối!” Trần Phương chỉ vào Trần Tiểu Hoa lớn tiếng hét lên: “Bố, mẹ, chị, nó ăn vụng!”

Trần Quốc Lương liếc nhìn, lười nói chuyện. Thái Trân quản lý lương thực trong nhà rất nghiêm ngặt, đứa trẻ này lại nhát gan thế thì ăn vụng kiểu gì được?

Thái Trân cùng suy nghĩ với Trần Quốc Lương, không kiên nhẫn bảo Trần Phương đừng gây sự, mau ăn cơm đi.

Trần Phân thì nhếch mắt nhìn Trần Tiểu Hoa một cái, rồi lại mất hứng cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Chỉ có Hướng Thần biết chuyện mới giật mình, cậu quay đầu nhìn Trần Tiểu Hoa, nhìn kỹ mới phát hiện khóe miệng cô bé có vết trắng mờ. Đó là lúc ăn kẹo sữa thỏ trắng, viên kẹo quá to nên nước đường chảy ra dính lên đó. Nhưng nếu không nhìn kỹ thì không nhận ra, Hướng Thần lén thở phào một hơi, cái con bé Trần Phương này mắt tinh thật .

Trần Phương bị mắng thì rụt cổ lại. Nó vẫn không cam lòng, đột nhiên thò tay qua quẹt một cái nơi khóe miệng Trần Tiểu Hoa, rồi đưa thẳng ngón tay vào miệng m*t m*t.

Ánh mắt Hướng Thần còn chưa kịp thu lại đã bị hành động của Trần Phương làm cho khiếp sợ, còn có thể làm như vậy nữa hả?!

Bên này Trần Phương nếm được chút vị ngọt, mắt lập tức sáng lên, lại vì vừa rồi bị Thái Trân mắng nên không dám la lớn nữa. Lần này nó xáp lại bên cạnh Trần Phân, nói nhỏ: “Chị ơi, nó ăn vụng kẹo đó, trên miệng còn có vị ngọt nè!”

Trần Phân lập tức có tinh thần, quay đầu nghiêm túc quan sát Trần Tiểu Hoa. Trần Tiểu Hoa rụt rè muốn né tránh nhưng không dám, cứng đờ tại chỗ mặc cho đôi chị em kia quan sát.

Trần Phân rất nhanh cũng phát hiện ra vết trắng nơi khóe miệng Trần Tiểu Hoa, con nhóc ghé sát mặt Trần Tiểu Hoa ngửi ngửi, một mùi hương sữa nhàn nhạt.

“Kẹo sữa!” Trần Phân kêu lên kinh ngạc. Con nhóc đâu phải Trần Phương hay Trần Tiểu Hoa không hiểu sự đời, con nhóc đã được ăn kẹo sữa ở nhà ông ngoại cùng Thái Trân rồi, đúng là loại kẹo có hương vị sữa, còn ngọt cực kỳ. Nhưng loại kẹo đó đều rất đắt, nhà họ không mua nổi.“Cha mẹ ơi, nó ăn vụng kẹo sữa!” Trần Phân vừa kinh ngạc vừa đố kỵ, con nhóc chết tiệt kia còn dám ăn kẹo sữa, đồ kẹo nhà mình đáng lẽ phải là của con nhóc mới đúng

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn