Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 18

Tiếng kêu của Trần Phân làm sự chú ý của Trần Quốc Lương và Thái Trân đều đổ dồn qua đó.

Trần Phân thông minh hơn Trần Phương, biết nắm bắt điểm mấu chốt. Ăn vụng và ăn vụng kẹo sữa là hai khái niệm khác nhau, đồ ăn trong nhà con cái đói không chịu nổi mà ăn vụng một ít thì cũng có thể chấp nhận được. Nhưng kẹo sữa! Ngay cả hai người lớn nhà họ Trần còn chưa chắc đã có ăn, Trần Tiểu Hoa lấy từ đâu ra mà ăn vụng?

Thái Trân nhìn chằm chằm Trần Tiểu Hoa: “Mày ăn kẹo sữa à?”

Trần Tiểu Hoa sợ đến mức mặt trắng bệch, liều mạng lắc đầu không dám nói gì.

“Mẹ ơi, người nó có mùi kẹo sữa, vừa rồi gái hai sờ miệng nó còn nếm được vị ngọt, chắc chắn là kẹo sữa!” Trần Phân vội nói ra suy luận của mình.

“Lại đây!” Thái Trân kéo Trần Tiểu Hoa về phía mình cúi đầu ngửi ngửi. Quả nhiên có mùi ngọt rất nhạt, nhất thời sắc mặt trở nên khó coi.

Thực ra nếu là thời Hướng Thần, thì sẽ không có chuyện này. Đứa trẻ nhà nào mà không có chút mùi sữa, kể cả con gái lớn bằng Trần Phương thì đa số gia đình vẫn còn cho uống đủ loại sữa, có mùi sữa là chuyện bình thường.

Nhưng đây là những năm sáu mươi vật tư khan hiếm, phiếu sữa chỉ có thể cung cấp cho trẻ sơ sinh. Nhiều đứa trẻ nhà quê, nếu sữa mẹ không đủ, chỉ có thể lớn lên nhờ chút nước cháo ngũ cốc tinh chế, ngay cả mùi sữa cũng không ngửi được.

Cho nên một chút mùi sữa gần như không ngửi thấy trên người Trần Tiểu Hoa lúc này bỗng trở nên đột ngột, đột ngột đến mức Trần Phân và Thái Trân vừa ngửi thấy đã nảy sinh nghi ngờ.

Thái Trân lạnh mặt chất vấn Trần Tiểu Hoa: “Kẹo đâu ra?”

Trần Quốc Lương cũng nhíu mày nhìn, ánh mắt nghiêm nghị. Nếu thật sự là ăn trộm của người ta, đến lúc người ta tìm đến thì người lớn trong nhà còn phải đền.

Trần Tiểu Hoa sợ đến mức mắt đỏ hoe, cắn môi không dám nói. Cô bé không thể nói, em trai đã dặn là không được nói là cậu cho kẹo, không được nói.

“Tao hỏi mày lấy ở đâu ra?!” Trần Tiểu Hoa không chịu nói, Thái Trân lập tức nổi giận, xoay người cô bé lại mà giáng một cái tát xuống mông cô bé.

Trần Tiểu Hoa khóc thút thít, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhưng vẫn không chịu nói ra kẹo từ đâu mà có.

Thái Trân thấy cô bé không chịu nói thì tức giận hừ lạnh một tiếng, một cái tát rồi lại một cái tát giáng xuống mông và lưng Trần Tiểu Hoa: “Mày có nói không? Tao bắt mày nói…”

Hướng Thần không đành lòng nhìn nữa, xông lên ôm lấy tay Thái Trân, lớn tiếng nói: “Kẹo là cháu cho chị ấy, cô đừng đánh chị ấy nữa.”

“Mày cho?” Thái Trân nghi ngờ nhìn Hướng Thần: “Mày lấy kẹo đâu ra?”

Hướng Thần ngập ngừng một chút, kẹo là Hứa Hằng Châu cho, nhưng Hứa Hằng Châu cũng dặn không được nói quen biết anh thì đương nhiên cậu không thể bán đứng cậu ta được.

“Mẹ cháu mua cho cháu.” Hướng Thần cắn răng, ngẩng cổ nói: “Mẹ ruột của cháu, không phải cô!”

“Mày nói bậy gì đó!” Khuôn mặt của Thái Trân lộ vẻ giận dữ, giơ tay lên đánh một cái vào đầu Hướng Thần.

Hướng Thần vốn chỉ muốn chuyển hướng hỏa lực của Thái Trân, không ngờ Thái Trân vừa mới nghe đã ra tay với cậu, cái tát của người lớn lực rất mạnh, chỉ đánh một cái làm đầu Hướng Thần choáng váng.

“Bà đánh đầu thằng bé làm gì.” Trần Quốc Lương chạy lên cản lại một chút, nắm lấy cánh tay Hướng Thần nói: “Đại Bảo xin lỗi mẹ đi con. Với lại con là con của nhà ta, không có mẹ ruột nào khác.”

Đầu Hướng Thần vẫn còn choáng váng, cậu mà thèm xin lỗi con mụ Thái Trân vừa đánh mình này à. Còn bảo là mẹ cơ, mẹ ruột cậu tốt lắm, đâu có xấu xa như Thái Trân.

Cậu không chịu cúi đầu nhận lỗi, Thái Trân càng giận hơn, giữ Hướng Thần lại định đánh tiếp.

Trần Quốc Lương nhíu mày nói một câu: “Đừng đánh vào đầu.” rồi buông tay không quản nữa. Hắn ta khá có thiện cảm với Hướng Thần, nhưng điều kiện là Hướng Thần phải là con trai hắn ta. Nếu Hướng Thần cứ mãi nghĩ về bố mẹ ruột, Trần Quốc Lương sẽ không bảo vệ cậu.

Hướng Thần bị Thái Trân tát một cái vào lưng thì lập tức tỉnh táo lại. Cậu giãy giụa không thoát, nhưng không giống Trần Tiểu Hoa khi bị đánh chỉ khóc thút thít, cậu lập tức thanh cổ họng gào khóc thật to.

Giọng trẻ con khóc vốn chói tai, Hướng Thần lại rất am hiểu cách khóc ra vẻ thảm thương nhất. Tiếng gào khóc vang lên từng hồi, chẳng mấy chốc đã có hàng xóm gõ cửa.

Thái Trân đang định bịt miệng cậu, còn chưa kịp hành động thì tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc” bên ngoài đã vang lên, giọng Hướng Thần lập tức lớn thêm hai phần.

Trần Quốc Lương cảm thấy mất mặt, Thái Trân đen mặt lại đi mở cửa, vừa hé cánh cửa ra một khe nhỏ, hàng xóm bên ngoài đã đẩy cửa xông vào.

“Ôi trời, chuyện gì thế này? Sao để con khóc dữ vậy.” Thím Ngô nhà bên vừa vào cửa đã nhìn quanh quất, hai đứa nhỏ đều đang đầm đìa nước mắt.

“Không có gì đâu.” Thái Trân cười gượng: “Nó không nghe lời, em vừa vỗ hai cái nó đã khóc toáng lên, làm phiền mọi người quá.”

“Trẻ con mà, có biết gì đâu” Chị lớn Phan bên cạnh nhà Thím Ngô chen vào: “Răn dạy cho đàng hoàng là được rồi, đừng đánh. Xương trẻ con mềm, đánh gãy thì phiền phức lắm.”

“Phải phải phải.” Thái Trân vội cười: “Tí nữa em sẽ nói chuyện tử tế với nó, ban nãy em tức quá ấy mà.” Nói rồi cô ả muốn đuổi mấy bà hàng xóm đi.

Hướng Thần sao có thể để mấy vị cứu binh này đi mất. Cậu không tin Thái Trân sẽ tha cho mình dễ dàng như vậy, đợi người đi rồi chắc chắn sẽ cho cậu biết tay.

Thế là Hướng Thần vội vàng chạy tới, kéo tay Chị lớn Phan đang nói tốt cho mình, giọng sữa non nớt còn mang theo chút nức nở: “Dì ơi con ngoan mà, cô kia muốn đánh cháu, cháu sợ…”

Khuôn mặt bánh bao bé nhỏ tủi thân như thế, Chị Phan nhất thời mềm lòng, ngồi xổm xuống định bế Hướng Thần lên.

Trần Phân đứng bên cạnh thấy vậy thì hét lên chói tai: “Nó nói dối đó, nó ăn trộm đồ, nó ăn trộm đồ trong nhà, nó là đồ ăn trộm!”

Tay Chị Phan vừa đưa ra lập tức cứng đờ, không nghe lời và ăn trộm là hai khái niệm khác nhau. Trẻ con đứa nào chả có lúc không nghe lời, nhưng ăn trộm đồ ư, nhà nào lại thích đứa trẻ như vậy.

Hướng Thần cũng hiểu rõ nếu dính cái danh ăn trộm thì sẽ có hậu quả gì, sau này có thể người khác sẽ không tin lời mình nói nữa, thế là mặt đỏ bừng muốn biện giải.

Thái Trân nhanh tay lẹ mắt túm lấy Hướng Thần, đưa tay bịt miệng cậu, miệng còn nói: “Vừa mới đến ở nhà em nên vẫn còn chưa dạy dỗ tốt…”

Đây là muốn vạch rõ quan hệ, Hướng Thần ăn trộm là do cha mẹ ruột cậu dạy, không liên quan đến nhà họ.

Hướng Thần gấp muốn chết, bị vu oan đã đành, ngay cả mẹ ruột của cậu cũng bị mang tiếng lây. Cậu ư ử giãy giụa muốn nói lại bị Thái Trân giữ chặt.

Ánh mắt hàng xóm nhìn Hướng Thần đã bắt đầu hơi sai sai rồi, đúng lúc này, có người từ phía sau nói một câu: “Đứng chặn ở đây làm gì vậy?”

Hàng xóm quay đầu nhìn, thì ra là Ngô Quang Minh dẫn theo đứa con trai giám đốc xưởng kia quay lại, còn có một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, chắc là vị giám đốc xưởng mới đến. Vì hàng xóm đứng chặn trước cửa nhà Trần Quốc Lương để hóng chuyện làm nghẽn cả hành lang nên họ đi không qua được, Ngô Quang Minh mới lên tiếng.

Hàng xóm tản ra nhường đường cho giám đốc xưởng, Thái Trân và Hướng Thần đang đứng ở cửa lập tức lộ ra trước mắt mọi người.

Hướng Thần vừa nhìn thấy Hứa Hằng Châu thì đôi mắt lập tức sáng lên, ánh mắt cầu mong được giúp đỡ hướng về phía anh.

Hứa Hằng Châu vừa đi ăn cơm về, suốt dọc đường anh luôn suy nghĩ xem nên làm thế nào để Tống Văn Bân nhìn thấy nốt ruồi đỏ trên tay Hướng Thần một cách tự nhiên nhất.

Kết quả vừa lên đến cầu thang lại phát hiện trước cửa nhà Trần Quốc Lương có một đám người đứng chặn, trong lòng Hứa Hằng Châu cảm thấy không ổn.

Đợi mọi người tản ra, Hứa Hằng Châu nhìn thấy mặt bánh bao của Hướng Thần đẫm nước mắt, trên trán còn có vết đỏ. Cậu bị một người phụ nữ bịt miệng giữ chặt, lửa giận trong lòng anh gần như muốn bùng cháy.

Tống Văn Bân cũng nhìn thấy, chú vốn thích trẻ con, thấy bộ dạng thảm thương của Hướng Thần thì xen lời hỏi một câu: “Cháu bé làm sao thế?”

Thái Trân thấy vị giám đốc xưởng mình luôn muốn lấy lòng kia xem được chuyện xấu nhà mình thì sắc mặt khó coi vô cùng. Trong lòng cô ả hận Hướng Thần thấu xương, hạ quyết tâm sau khi đóng cửa lại phải dạy cho cậu một bài học nhớ đời.

“Không có gì đâu ạ. Nó ăn trộm, còn nói dối nên dạy dỗ một chút.” Thái Trân cười gượng dùng lại cái cớ ban nãy của Trần Phân, trực tiếp bịa chuyện đổ lên đầu Hướng Thần.

Hàng xóm bên cạnh cũng nhao nhao nói gì đó mà trẻ con phải dạy dỗ cho tốt, không thể để cho hư đốn được. Nếu tình hình cứ tiếp diễn như thế thì Hướng Thần sẽ chết danh ăn trộm mất. 

Thực ra cũng không thể trách hàng xóm tin lời nói dối của Thái Trân, gia đình này tuy có vài tật xấu nhưng trong mắt hàng xóm vẫn khá là đáng tin cậy.

Có lẽ vì Thái Trân có cha làm cán bộ nên trong lòng có chút kiêu ngạo. Khi giao tiếp với hàng xóm cô ả luôn chú trọng giữ thể diện, nên người bình thường nhìn vào vẫn thấy đây là một gia đình đàng hoàng. Tính cách con cái trong nhà thì tạm không bàn đến nhưng trộm vặt thì tuyệt đối không có tiền lệ bao giờ.

Hướng Thần là đứa trẻ được nhận nuôi mới đến được mấy ngày, hàng xóm lại không biết cậu bị bắt cóc nên đương nhiên sẽ đoán già đoán non không biết tại sao cha mẹ ruột lại bỏ rơi cậu. Lúc này Thái Trân nói như vậy thì trong lòng hàng xóm sẽ nghiêng về phía nhà họ nhiều hơn.

Tống Văn Bân tuy thấy Hướng Thần đáng thương, nhưng chú không hiểu rõ tình hình, còn tưởng Hướng Thần là con ruột của Trần Quốc Lương, lại nghe hàng xóm nói như vậy thì cảm thấy nên không tiện can thiệp.

Hướng Thần tức nghẹn đến mắt đỏ hoe, Hứa Hằng Châu sắc mặt khó coi nắm chặt tay, rất muốn mặc kệ tất cả xông lên kéo Thái Trân ra.

Đúng lúc này, một giọng nói nho nhỏ từ phía sau Thái Trân vang lên: “Em trai không ăn trộm đồ, cũng không nói dối. Chị cả mới nói dối.”

“Mày nói bậy gì đó?!” Trần Phân mặt đỏ bừng, vung tay tát một cái vào mặt Trần Tiểu Hoa. Cô bé đứng không vững, trực tiếp ngã lăn ra đất.

Hàng xóm không kịp để ý những chuyện khác, vội vàng đỡ Trần Tiểu Hoa lên. Nguyên khu vực đó náo loạn, Hướng Thần cũng vội quay đầu định xem tình hình Trần Tiểu Hoa.

Thấy không ai để ý, Hứa Hằng Châu lén ra hiệu cho Hướng Thần bằng khẩu hình miệng “bọn buôn người”. Hướng Thần tuy không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng vẫn ngơ ngác nháy mắt với Hứa Hằng Châu, tỏ vẻ mình đã thấy.

Trần Tiểu Hoa được đỡ dậy, trên mặt còn hằn vết tát. Thím Ngô cách vách kiểm tra qua thấy không bị thương chỗ nào khác, mới trách mắng Trần Phân: “Con bé mới bao lớn, cháu là chị cả sao lại ra tay nặng thế.”

Trần Quốc Lương cũng theo đó mắng Trần Phân mấy câu, Trần Phân đỏ bừng mặt, ánh mắt lướt ra ngoài cửa, bất mãn nói: “Nó nói bậy còn đổ oan cho cháu, cháu dạy dỗ nó tí thì làm sao?!”

“Im miệng!” Sắc mặt Thái Trân vô cùng khó coi, dạy dỗ một đứa con không hiểu quy củ đã đủ mất mặt rồi, còn bị giám đốc xưởng mới tới nhìn thấy, Thái Trân trong lòng bực bội không nói nên lời. Ai dè người nhà còn không chịu để yên, tự bày ra trò cười cho người ta xem.

Thái Trân cố gắng nặn ra một nụ cười: “Trẻ con không biết điều nói nhăng nói cuội, làm mọi người chê cười rồi. Thôi mọi người giải tán đi, nhà tôi còn chưa ăn cơm xong…”

Nói rồi lại cười lấy lòng với Tống Văn Bân: “Làm phiền anh rồi, thật sự xin lỗi.”

Mọi người ngó vào mới thấy đúng là vậy, bánh hấp trên bàn mới ăn được một nửa. Hơn nữa thái độ Thái Trân cũng coi như  hạ mình rồi, họ bèn nhao nhao quay người định rời đi.

Hướng Thần thấy vậy bèn biết không ổn, lại thấy Hứa Hằng Châu liên tục nháy mắt với mình. Thêm vào đó lúc Thái Trân nói tay cô ả cũng nới lỏng ra một chút, cho cậu cơ hội.

Hướng Thần vùng ra thoát khỏi bàn tay đang bịt miệng mình của Thái Trân, hét lớn: “Bọn họ không phải bố mẹ cháu, cháu bị bọn buôn người bắt cóc bán đến đây!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn