Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 19

Sau một loạt rắc rối liên tiếp, sắc mặt Thái Trân và Trần Quốc Lương đã không thể nhìn nổi nữa.

Hàng xóm nhìn nhau, họ biết Hướng Thần không phải con ruột nhà họ Trần nhưng cũng không biết là mua từ tay bọn buôn người. Nhưng Hướng Thần vừa bị đổ cho là ăn trộm nên họ cũng không biết lời này là thật hay giả.

Người duy nhất bị ảnh hưởng lớn là Tống Văn Bân. Chuyện Hứa Hằng Châu bị bọn buôn người “bắt đi” chú biết rất rõ nên vô thức sẽ chú ý đến vấn đề này.

Ánh mắt Tống Văn Bân dừng lại trên người Hướng Thần, nhìn xong cũng phát hiện ngoại hình của Hướng Thần quả thực không giống với gia đình này.

Chú vừa định xáp lại hỏi han Hướng Thần vài câu, Thái Trân và Trần Quốc Lương đã không thể nhịn được nữa, bất chấp sắc mặt người khác mà túm lấy Hướng Thần định lôi vào nhà trước.

Thái Trân sợ Hướng Thần nói thêm gì nữa nên tay bịt miệng cậu càng chặt hơn. Hướng Thần không thở nổi bèn giơ hai tay bám lấy cổ tay cô ả muốn gỡ ra, nốt ruồi đỏ trên tay cậu lập tức lọt vào mắt Tống Văn Bân.

Không ai hiểu rõ lúc đó xảy ra chuyện gì, chỉ biết vị giám đốc xưởng họ Tống đột nhiên xông lên dùng một tay hất Thái Trân ra, suýt nữa đẩy cô ả loạng choạng ngã. Sau đó ôm lấy Hướng Thần, nắm lấy tay cậu không chịu buông.

“Ủa chuyện gì vậy?”

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Hàng xóm đầy một bụng nghi hoặc, Trần Quốc Lương đỡ lấy Thái Trân vừa mới đứng vững lại được, sắc mặt cũng không mấy tốt đẹp: “Anh đây là có ý gì?”

Tống Văn Bân không thèm để ý đến hắn ta, quay đầu nói với Hứa Hằng Châu: “Mau xem thử xem vị trí có đúng không, có phải là…” Chú không nói hết câu cuối, nhưng Hứa Hằng Châu biết chú ta muốn hỏi là “có phải em trai cháu không”.

Hứa Hằng Châu đi đến ngồi xổm xuống bên cạnh Hướng Thần đang ngơ ngác đứng đó, nhấc cánh tay nhỏ mũm mĩm của cậu lên làm bộ làm tịch nhìn chằm chằm nốt ruồi đỏ đó hồi lâu, nhíu mày nói: “Hình như là vị trí này, màu sắc rất giống, cháu không nhớ rõ lắm…”

Tống Văn Bân kìm nén sự kích động nơi đáy mắt, cố tỏ ra dịu dàng hỏi Hướng Thần: “Cháu mấy tuổi rồi? Cháu nói cháu không phải người nhà này, vậy cha mẹ ruột cháu đâu? Cháu đến đây bằng cách nào?”

Trần Quốc Lương và Thái Trân lập tức hoảng hốt, không màng thân phận của Tống Văn Bân mà xông tới muốn giật Hướng Thần, nỗ lực che đậy chuyện này: “Trẻ con nói linh tinh anh tin làm gì, mau trả con lại cho nhà chúng tôi đi.”

Tống Văn Bân bế Hướng Thần lên né tránh tay Trần Quốc Lương, ánh mắt lạnh lùng: “Hai người định đợi tôi gọi công an đến mới chịu an phận sao?”

Trần Quốc Lương và Thái Trân sợ đến mức cứng đờ tại chỗ, nhìn Tống Văn Bân dịu lại sắc mặt rồi mới quay qua hỏi thăm tình hình Hướng Thần.

Hướng Thần vô thức muốn nhìn Hứa Hằng Châu xin gợi ý nhưng lại nhớ đến lời dặn dò của anh. Cậu cố ép mình không nhìn anh, sau đó kể rõ ràng với Tống Văn Bân mình đã đến nhà họ Trần bằng cách nào.

Còn về cha mẹ trước kia của cậu, cậu dùng lại lời của bọn buôn người, nói là lạc mẹ giữa đường, nhưng lần này không thêm mắm dặm muối nói cha cậu quen người mặc đồng phục.

Ngoài ra Hướng Thần còn kể chuyện xảy ra hôm nay: Kẹo mẹ cậu cho cậu giấu đi không nỡ ăn, đem chia cho Trần Tiểu Hoa ăn một viên, Thái Trân và Trần Phân lại đổ cho cậu ăn trộm.

Tống Văn Bân nghe xong, tuổi tác khớp, dấu hiệu khớp, lại còn bị bọn buôn người bắt cóc, xác suất đúng người thật sự rất lớn. Nhưng cha mẹ trước kia của cậu là một vấn đề, ai biết có phải con ruột nhà đó không.

Tống Văn Bân nhíu mày suy nghĩ một lát, lại nhìn Trần Quốc Lương và Thái Trân đang nhìn chằm chằm bên cạnh thì trong lòng hạ quyết tâm. Dù sao cũng không thể để đứa bé tiếp tục  ở lại nhà này được, nhỡ đâu thật sự là con trai út của Hứa Đại Sơn thì sao có thể để nhà người ta hành hạ thằng bé được đây. Đứa trẻ con bé như thế mà cũng nỡ xuống tay đánh oan nó, còn bắt nạt đổ vạ cho nó, thật không biết xấu hổ.

Hơn nữa cho dù không phải con của Hứa Đại Sơn thì cũng là một đứa trẻ đáng thương bị bắt cóc, không thể bỏ mặc.

Đương nhiên, Tống Văn Bân cũng hiểu đang yên đang lành đòi con người ta là không hợp lý. Chú cố ý nhìn Trần Quốc Lương với vẻ mặt nghiêm túc: “Con trai út nhà em trai tôi bị mất tích, cũng lớn bằng đứa bé này, trên tay cũng có một nốt ruồi đỏ nhỏ như thế này, hai người nói sao?”

Hàng xóm vây xem lúc bấy giờ vừa mới tiêu hóa xong trải nghiệm bị bắt cóc của Hướng Thần, lại nghe Tống Văn Bân nói như vậy thì vô thức liên kết hai chuyện lại, cho rằng Hướng Thần chính là cháu trai út bị mất tích của giám đốc xưởng mới. Thảo nào người ta lại kích động như vậy. Hơn nữa cũng nhận ra vừa rồi bọn họ hiểu lầm Hướng Thần, đều cảm thấy mình bị gia đình Thái Trân lừa gạt, ánh mắt nhìn gia đình họ đều thiếu đi rất nhiều thiện ý.

Trần Quốc Lương và Thái Trân đã hoàn toàn ngây ngốc, sao đứa bé này đột nhiên thành cháu trai giám đốc rồi? Mẹ không phải nói đứa bé này từ nơi xa đến không có người thân sao? Ôi thôi chết, giám đốc xưởng mới đúng là người từ nơi xa đến!

Nghĩ như vậy, Trần Quốc Lương và Thái Trân lại chột dạ trước, đi mua con lại mua trúng người nhà giám đốc xưởng, đây không phải là chưa gì đã vội vàng đắc tội với người ta hay sao? Hai người họ nào còn dám đòi Hướng Thần về nữa.

Tống Văn Bân thấy vậy bèn bế Hướng Thần lên tính vào nhà trước, chuyện sau này chú sẽ tự thân giải quyết. Vừa nãy đứa bé bị dọa sợ rồi, không thể để bé nó dính líu thêm đến gia đình này nữa.

Trần Quốc Lương đen mặt đứng phía sau không dám lên tiếng, Thái Trân không cam lòng gọi với theo: “Giám đốc xưởng Tống ơi, chuyện là… nhà chúng tôi mua cháu anh cũng tốn không ít tiền và lương thực….”

Tống Văn Bân quay lại, nhìn Thái Trân không nói gì.

Thái Trân nhếch miệng, cười gượng nói: “Anh nghĩ xem, nếu không phải chúng tôi mua cháu ngài về thì bây giờ thằng bé vẫn còn đang ở trong tay bọn buôn người, không biết sẽ bị bán đi chịu khổ ở tận đẩu tận đâu…”

Tống Văn Bân cười khẩy một tiếng, lười dây dưa với loại người này, nói thẳng: “Tiền lương thực tôi sẽ bù đủ cho cô, sau này đừng dòm ngó con cháu nhà tôi nữa. Nếu cô dám có ý đồ xấu, đừng trách tôi không khách khí.”

Nói xong không thèm để ý đến Thái Trân đang lộ vẻ mừng rỡ, mà bế Hướng Thần, bảo Hứa Hằng Châu mở cửa đi thẳng vào nhà.

Ngô Quang Minh đứng ở cửa, nhìn hai đứa nhỏ và một người lớn trong nhà thì cười gượng một cái rồi xin phép đi trước. Ý định ban đầu của anh ta cũng giống Thái Trân, muốn lấy lòng giám đốc mới, không ngờ lại đụng phải vở kịch lớn như vậy. Bây giờ người ta rõ ràng có việc nhà, Ngô Quang Minh rất biết điều chào tạm biệt.

Tống Văn Bân tiễn anh ta: “Thật sự xin lỗi, cậu cũng thấy rồi đó, tôi còn có chút việc riêng. Hôm nay làm phiền đồng chí Ngô nhiều rồi, cảm ơn cậu nhiều nhé.”

“Anh khách khí quá.” Ngô Quang Minh vội nói: “Tìm được đứa bé là chuyện tốt, nếu nhà Thái Trân dám làm to chuyện thì bên xưởng sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Anh cứ tiếp tục đi ạ, tôi xin phép đi trước.”

Với thân phận của Ngô Quang Minh thực ra không có tư cách nói lời đại diện cho xưởng sản xuất như vậy, nhưng anh ta là người lanh lợi. Vốn dĩ nhà Thái Trân đã không có lý, ai lại mù quáng thiên vị nhà họ chứ. Cho nên anh ta liền nói lời hay coi như lấy lòng Tống Văn Bân một chút.

Tâm tư nhỏ này của anh ta đương nhiên Tống Văn Bân hiểu rõ, nhưng lời hay ý đẹp ai mà không thích nghe. Tống Văn Bân cười nhận lấy ý tốt từ anh ta. 

Vào nhà rồi, Hướng Thần vẫn còn ngơ ngác, sao đột nhiên lại thành cháu trai của giám đốc xưởng gì gì đó rồi? Còn có Hứa Hằng Châu cứ cầm tay cậu lên xem cái gì vậy? Nốt ruồi của cậu có vấn đề gì không đúng hả?

Hứa Hằng Châu bị vẻ mặt ngây thơ vô tội đó của cậu chọc cười, cuối cùng cũng kéo được nhóc ngốc này về địa bàn của mình rồi, sau này muốn véo thế nào thì véo. Nghĩ vậy, Hứa Hằng Châu liền trực tiếp động thủ véo véo hai má mềm mại của Hướng Thần, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

Hướng Thần không biết tại sao anh đột nhiên véo má mình. Cậu ngốc nghếch nhìn Hứa Hằng Châu, vẫn chờ anh giải đáp thắc mắc.

Hứa Hằng Châu vừa định mở miệng, Tống Văn Bân đột nhiên bước vào. Tay Hứa Hằng Châu di chuyển đến vết đỏ trên trán Hướng Thần chỉ trong một giây, giọng điệu dịu dàng: “Đau không? Anh xoa xoa cho em nhé.”

Hướng Thần: “???”

Tống Văn Bân đóng cửa lại, đi đến trước mặt hai người. Chú thấy hai đứa nhỏ thân thiết hòa thuận, thì hỏi trêu Hứa Hằng Châu: “Chưa gì đã nhận làm anh trai người ta rồi à?”

Hứa Hằng Châu ánh mắt có chút u buồn, thần sắc cũng mang theo vài phần hoang mang: “Chú ơi, cháu càng nhìn càng thấy đứa bé này giống em trai cháu, vừa gặp đã  thấy thân thiết rồi. Có phải là do cháu nhớ em trai quá nên nhìn nhầm rồi không…”

Tống Văn Bân sững lại, vốn trong lòng còn hơi nghi ngờ thì lúc này cũng tan gần hết. Dù sao thì anh em ruột có cảm ứng máu mủ cũng là bình thường, thế là trong lòng chú gần như xác định Hướng Thần chính là con trai út của Hứa Đại Sơn.

Tống Văn Bân vỗ vỗ lưng Hứa Hằng Châu, an ủi: “Chắc chắn là em trai cháu rồi, tìm được là tốt rồi. Sau này hai đứa cùng nhau sống thật tốt, chú cũng coi như đã báo đáp được Đại Sơn rồi.”

Hứa Hằng Châu vẻ mặt cảm động: “Chú ơi, thật sự cảm ơn chú rất nhiều. Nếu không có chú, hai anh em cháu bây giờ còn không biết đang ở tận đâu nữa.”

Nói rồi lại kéo Hướng Thần qua: “Em trai, sau này anh hai sẽ chăm sóc tốt cho em, tuyệt đối sẽ không để em bị lạc nữa.”

Tống Văn Bân mãn nguyện nhìn hai anh em tương thân tương ái, trong lòng thỏa mãn không thôi. Ông trời cuối cùng cũng chiếu cố chú một lần, cả hai đứa trẻ đều tìm được rồi.

Hướng Thần được Hứa Hằng Châu ôm, khuôn mặt đầy dấu chấm hỏi. Không phải, nam thần của tôi bị sao thế này? Em trai gì cơ? Sao tôi lại thành em trai của ảnh rồi? Chẳng lẽ tôi xuyên không đến đây xong còn bị mất trí nhớ nữa hả?

Tuy rất mơ hồ, nhưng Hướng Thần cũng biết bây giờ không phải lúc nên hỏi. Có thắc mắc gì thì hỏi riêng Hứa Hằng Châu sau, bây giờ cậu nên hợp tác với anh mới phải.

Hướng Thần dựa sát vào Hứa Hằng Châu, mặt bánh bao lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn, thăm dò gọi một tiếng: “Anh hai…”

Hứa Hằng Châu sững lại, bé con ngoan ngoãn dựa vào người anh, đôi mắt đen láy, gọi anh một tiếng anh hai mềm mại đến thế. Dường như trong lòng anh đột nhiên bị nhóc con này chạm tới, trái tim đều mềm nhũn cả ra.

Anh có hảo cảm với Hướng Thần, cũng từng rung động nhưng không giống như bây giờ. Lúc đó là muốn hẹn hò, còn bây giờ có lẽ là thật sự muốn cưng chiều như em trai rồi.

“Nào, gọi chú một tiếng đi.” Tống Văn Bân đứng bên cạnh nhìn mà thèm thuồng, cháu trai lớn có lẽ vì ở một mình quá lâu nên tính cách khá độc lập, nào có giống cháu trai nhỏ vừa mềm mại vừa ngoan ngoãn, nhìn thôi đã muốn cưng nựng.

Hướng Thần vô thức nhìn sang Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu cười một cái: “Gọi chú đi.”

Hướng Thần ngoan ngoãn gọi Tống Văn Bân một tiếng “Chú”.

Tống Văn Bân chua chát nói: “Đúng là anh em ruột ha, mới qua một chốc thôi đã chỉ nghe mỗi lời anh trai rồi.”

Lời này vô tình làm Hứa Hằng Châu vui vẻ, ánh mắt anh nhìn Hướng Thần càng thêm dịu dàng.

“Này, cháu trai nhỏ tên gì nhỉ?” Tống Văn Bân vừa định gọi Hướng Thần thì đột nhiên nhận ra không biết nên gọi tên như nào

Hướng Thần lập tức phản ứng lại, không thể gọi cái tên kỳ lạ kia được!

“Cháu tên Hướng Thần!” Cậu lớn tiếng nói với Tống Văn Bân.

“Hướng Thần?!” Tống Văn Bân nghĩ một chút, đại khái là cái tên mà nhà nhận nuôi kia đặt, vậy có cần đổi tên không?

Hướng Thần lén nhìn Tống Văn Bân, sợ chú ta đặt cho mình cái tên như Quốc, Hồng, Chí gì đó bèn nhỏ giọng nói: “Cháu thích tên là Hướng Thần cơ, mẹ cháu nói cháu là Ngôi Sao Nhỏ…”

Nói rồi vành mắt Hướng Thần hơi đỏ lên. Cậu sinh vào ban đêm, đêm đó bầu trời đầy sao, mẹ cậu đặt tên là Thần, nói cậu là một ngôi sao nhỏ.

Tên thân mật hồi nhỏ của Hướng Thần là Bé Sao, sau này mẹ mất, ông bà ngoại cũng mất, trên đời không còn ai gọi tên thân mật của cậu nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn