Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 20

Tống Văn Bân không ngờ hỏi một cái tên thôi mà suýt nữa chọc cho người ta khóc. Bé con mềm mại đỏ hoe mắt, sắp khóc đến nơi mà vẫn cố nén nhìn chú ta, ai mà chịu nổi chứ?

“Được được được, cứ lấy tên Hướng Thần đi, Hứa Hướng Thần. Đợi chú đi làm hộ khẩu cho cháu, cứ chốt tên này nhé.”

Hướng Thần nghe xong thấy tuy họ có thay đổi nhưng không sao cả, cậu từ sớm đã muốn đổi họ rồi. Vậy nên tuy ánh mắt vẫn còn đỏ nhưng trên mặt đã nở nụ cười.

Tống Văn Bân thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa đầu Hướng Thần: “Sau này sống với chú và anh hai nhé…”

Hướng Thần ngơ ngác gật đầu, cậu rất có cảm tình với người đàn ông mang khí chất quân nhân này. Hơn nữa người này còn giúp cậu, cậu nguyện ý làm một đứa trẻ ngoan ngoãn.

Tống Văn Bân vừa định nói thêm vài câu gì đó thì đột nhiên tiếng“ùng ục” vang lên, Tống Văn Bân giật mình, ánh mắt chuyển dời đến nơi phát ra âm thanh.

Mặt Hướng Thần “xoẹt” một cái đỏ như cà chua, mặt bánh bao căng lên ửng hồng, mắt long lanh nước còn hơi lẫn chút tủi thân.

Lại chẳng tủi thân thì sao, bụng đói mà còn bị đổ oan, giờ lại bị mất hết mặt mũi trước mặt người ta. Đừng nhìn Hướng Thần tuổi nhỏ, tuổi nhỏ cũng cần có thể diện chứ bộ!

Hứa Hằng Châu không có kiêng dè gì. Anh cảm thấy hình như bất kỳ biểu cảm nào của Hướng Thần cũng rất thú vị, luôn có thể khiến anh vui vẻ. Thế là trước mặt Hướng Thần, anh cười đến cong cả lưng, cười đến mức mắt Hướng Thần Lại Đỏ Lên.

Tống Văn Bân khẽ ho một tiếng, nén lại tiếng cười gần như muốn bùng phát trong cổ họng, cũng giữ ý cho thể diện của Hướng Thần, nhanh chóng nói: “Chú quên mất cháu còn chưa ăn cơm. Nhà không có đồ ăn, để chú ra nhà ăn của xưởng nhờ làm chút đồ mang về cho cháu.” Nói rồi quay người muốn đi.

Hướng Thần nghe vậy thì không kịp để ý đến gò má đang nóng bừng vì bị cười trêu, kéo vạt áo Tống Văn Bân cầu xin: “Chú ơi, chú có thể qua xem Tiểu Hoa giúp cháu được không? Cháu sợ bọn họ đánh chị ấy…”

Cậu biết yêu cầu này của mình có hơi quá đáng, nhưng cậu thật sự rất lo lắng cho cô bé kia. Cô bé vừa rồi đã nói giúp cậu, không biết Thái Trân đóng cửa lại sẽ xử lý cô bé thế nào. Còn có Trần Phân, bị làm cho bẽ mặt trước đám đông như thế phỏng chừng cũng sẽ không dễ dàng tha cho Trần Tiểu Hoa.

Tống Văn Bân suy nghĩ một chút, hỏi: “Là cô bé nói đỡ cho cháu kia à?”

Hướng Thần gật đầu: “Là chị  ấy ạ. Chị ấy rất ngoan rất biết điều, chăm sóc em gáiút giỏi lắm, đối xử với cháu cũng tốt nữa…”

“Được.” Tống Văn Bân ngồi xổm xuống xoa đầu nhỏ của Hướng Thần: “Để chú qua đó xem, không để bọn họ bắt nạt Tiểu Hoa.”

Trong lòng Hướng Thần khẽ buông lỏng, vô thức mím môi lộ ra một nụ cười. Cậu được đưa đi coi như là thoát khỏi bể khổ, nhưng Trần Tiểu Hoa đã giúp cậu lại vẫn còn ở nhà họ Trần. Nếu vì cậu mà cô bé phải chịu khổ, Hướng Thần sẽ áy náy lắm.

Tống Văn Bân ra ngoài mua đồ ăn cho Hướng Thần, trên hành lang vẫn tụ tập không ít hàng xóm đang tám chuyện gì đó, thấy chú thì đều cất lời chào hỏi.

Tống Văn Bân đáp lại hai câu, gõ cửa nhà họ Trần Quốc Lương dưới ánh mắt tò mò của hàng xóm.

Người mở cửa là Thái Trân, sắc mặt vốn đã không đẹp, thấy người gõ cửa là Tống Văn Bân thì sắc mặt càng khó coi hơn.

“Giám đốc Tống, anh còn có chuyện gì nữa ạ?” Thái Trân kiêng dè thân phận của Tống Văn Bân nên vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười.

Tống Văn Bân dựa vào lợi thế chiều cao, không để lộ dấu vết mà quét mắt bao quát hết căn nhà chật hẹp như bàn tay củanhà họ Trần.

Trần Quốc Lương không có ở đó, rèm che kéo kín, phỏng chừng đã vào phòng trong rồi. Hai cô con gái lớn hơn, một đứa ngồi xổm trước bàn ăn nhai bánh bao, đứa còn lại mặt đen như đít nồi đứng ở góc tường. Bên cạnh nó còn có một cô bé, hẳn là cô bé Tiểu Hoa mà cháu trai nhỏ bảo chú đến xem.

Cô bé đứng ở góc tường, không nhìn rõ mặt nhưng có thể nghe thấy tiếng nức nở rất nhỏ.

Tống Văn Bân sắc mặt lạnh đi, nói với Thái Trân: “Đầu cháu trai tôi là do cô đánh đúng không!”

Trong mắt Thái Trân thoáng qua một tia hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Giám đốc Tống, đây là hiểu lầm thôi…”

“Hiểu lầm hay không tôi không quan tâm.” Tống Văn Bân bày ra dáng vẻ đến để gây sự: “Tôi là người thích trẻ con, ghét nhất là những gia đình đánh đập trẻ con lung tung. Chuyện cháu trai nhà tôi hôm nay thôi thì bỏ qua, nhưng nếu tôi còn phát hiện nhà cô làm chuyện này nữa thì đừng trách tôi gọi thẳng công an đến đó!”

Tống Văn Bân nói như vậy cũng có tính toán riêng. Trần Tiểu Hoa là con ruột nhà họ Trần Quốc Lương, chú không thể nào quản chuyện nhà họ được. Nếu nói thẳng bảo bọn họ đừng bắt nạt cô bé, người nhà họ Trần trong lòng có oán hận đối với chú thì khả năng lớn là không những không nghe lời chú, mà còn trút giận lên Trần Tiểu Hoa nhiều hơn.

Cho nên Tống Văn Bân bày ra dáng vẻ gây sự như thế, trước tiên nhắc đến Hướng Thần, như vậy Thái Trân sẽ cho rằng chú đang ra mặt cho Hướng Thần, đang chờ để bắt lỗi nhà họ nên ngược lại sẽ không dám tùy tiện đánh trẻ con nữa.

Quả nhiên, Thái Trân cười gượng hai tiếng: “Anh nói gì vậy, nhà chúng tôi chưa bao giờ đánh trẻ con, hôm nay là ngoài ý muốn thôi.”

Ánh mắt Tống Văn Bân hướng về phía Trần Tiểu Hoa: “Vậy đứa bé kia là sao? Không phải đang khóc à?”

“Đói bụng, đói bụng thôi.” Thái Trân vội vàng giải thích: “Con bé chưa ăn no nên quấy khóc…”

Nói là nói vậy, nhưng Thái Trân lại lén lút trừng mắt lườm Trần Phân một cái, ý bảo con nhóc đừng có bắt nạt Trần Tiểu Hoa nữa.

Trần Phân không cam lòng đi sang một bên, còn đẩy Trần Tiểu Hoa một cái.

Tống Văn Bân nhìn một chút thấy về cơ bản thì mục đích đã đạt được, nói thêm gì khác sẽ là vẽ rắn thêm chân nên chỉ nói thêm một câu: “Lát nữa tôi sẽ mang tiền với lương thực sang trả cho các người, sau này con cháu nhà tôi không có bất kỳ quan hệ nào với các người nữa.”

“Vâng vâng vâng.” Thái Trân liên tục gật đầu, thấy Tống Văn Bân chuẩn bị đi thì gọi với chú ta ta lại, ấp úng nói: “Giám đốc Tống, Đại Bảo… à không phải, cháu anh vẫn đang mặc quần áo giày dép của nhà chúng tôi, có phải…”

Tống Văn Bân không biết Hướng Thần chỉ đeo đúng một đôi giày của Trần Tiểu Hoa, bèn nhíu mày nói: “Buổi tối tôi sẽ mang trả hết lại cho cô.”

Thái Trân lúc này mới cười hài lòng tiễn Tống Văn Bân đi.

Cửa vừa đóng lại, Trần Phân đã không phục mà la lớn: “Mẹ, nhà mình cứ bỏ qua như thế sao? Còn cả con ranh con này nữa, con muốn xé nát miệng nó ra.”

Trần Tiểu Hoa đang ngồi xổm ở góc tường khẽ co rúm lại. Vừa rồi Trần Phân thật sự đang xé miệng cô bé, chính là kéo khóe miệng sang hai bên, đau đến mức cô bé sắp không khóc thành tiếng được nữa luôn. Trần Quốc Lương và Thái Trân hận cô bé nói linh tinh giúp người ngoài nên cũng không quan tâm Trần Phân hành hạ cô bé thế nào. Nếu không phải Tống Văn Bân đến, Trần Phân sẽ tiếp tục hành hạ cô bé.

“Im miệng.” Thái Trân quát một tiếng, lại áp tai vào khe cửa, sợ Tống Văn Bân chưa đi hẳn mà nghe thấy.

Xác nhận bên ngoài không có tiếng động, Thái Trân mới dỗ dành Trần Phân nói: “Không bỏ qua thì làm sao được nữa, đó là giám đốc xưởng đó! Hơn nữa…”

Cô ả nhìn tấm rèm kéo kín, hạ giọng: “Thằng ranh đó đi rồi cũng tốt, sau này mẹ sinh cho con một đứa em trai ruột.”

Trần Phân không muốn có em trai nào cả, tốt nhất là mẹ con nhóc cả đời này đều không sinh được em trai mới tốt. Nhưng con nhóc cũng biết lúc này không thể nói ra lời trong lòng nên giả bộ hưởng ứng: “Đúng, sinh thên một đứa em trai ruột, ai thèm đứa con hoang đó.”

Thái Trân luôn không ưa Hướng Thần, lúc trước cũng là bất đắc dĩ mới giữ lại Hướng Thần, lúc này có thể tiễn đi, thực ra ả ta còn khá vui.

Hơn nữa, số tiền và lương thực mua Hướng Thần ban đầu đều là do bà cụ Trần bỏ ra. Tuy họ đã trả lại tiền, nhưng lương thực thì vẫn chưa trả, đợi giám đốc Tống mang đến thì họ sẽ giữ lại lương thực đó. Nhiều bột ngô như vậy, ả ta giữ lại một nửa rồi đưa cho nhà mẹ đẻ một nửa thì còn gì bằng!

Thái Trân trong lòng tính toán rào rào, ngay cả bộ quần áo trên người Hướng Thần cũng đã nghĩ xong cách xử lý. Vải tốt như thế, không có một miếng vá nào, nếu mang về cho con trai út Quân Quân nhà anh cả, chị dâu chẳng phải sẽ cảm kích ả ta muốn chếc sao?! Sau này mẹ ả ta trợ cấp cho ả ta xem chị dâu có dám nói ra nói vào không.

Điều duy nhất khiến Thái Trân cảm thấy tiếc nuối là không may để giám đốc Tống đụng phải màn kịch này. Bằng không với cái duyên lớn như vậy có lẽ còn có thể nhờ đó leo lên làm thân với gia đình gián đốc xưởng Tống. Nếu sớm biết thằng ranh kia có một người chú là giám đốc Xưởng, ả ta đã đối xử tốt với nó hơn, lúc này còn có thể giả bộ nhận làm con nuôi gì đó. Hừm, tiếc quá đi.

Cách một bức tường, bên nhà họ Tống lúc này Hứa Hằng Châu đang giải thích cho Hướng Thần Tống Văn Bân là người thế nào, thân phận của họ từ đâu mà có.

Hướng Thần nghe xong thì trợn mắt há hốc mồm, phục Hứa Hằng Châu sát đất. Nam thần không hổ là nam thần, bán cả bọn buôn người cho công an luôn, còn tự mình tìm được một người bác, còn có thể kéo cậu theo.

“Sao ngẩn ra rồi?” Hứa Hằng Châu thấy cậu há hốc miệng ngốc xít vô cùng thì cười vươn tay ra gãi nhẹ lên sống mũi cậu.

Hướng Thần theo phản xạ lấy tay che mũi, giọng lí nhí: “Không được gãi, sẽ bị tẹt mũi đó.”

“Nhóc ngốc này.” Hứa Hằng Châu cười nhạo một tiếng, thấy Hướng Thần che mũi không cho anh chạm vào thì vươn tay xoa rối mái tóc cậu.

Hướng Thần chỉ có hai tay, bảo vệ được chỗ này thì không bảo vệ được chỗ kia, đành bất lực mặc cho Hứa Hằng Châu sờ sờ chỗ này nắn nắn chỗ kia, cứ như thể cậu là một con búp bê cỡ lớn vậy.

“Vậy sau này anh là anh trai em nhé.” Cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ lên hỏi Hứa Hằng Châu, trong mắt còn có vài phần mong đợi.

Nói Hướng Thần không có ý gì với Hứa Hằng Châu là giả, nếu không lúc trước đã không đi tỏ tình, nhưng với tình trạng của hai người họ bây giờ thì đâu còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó nữa. Hứa Hằng Châu có thể tạo cho cậu một thân phận đã là quá tốt với cậu rồi, Hướng Thần không thể tham lam như vậy. Nhưng nghĩ đến có thể thân cận với người mình thích và ngưỡng mộ, trong lòng Hướng Thần vẫn rất vui vẻ.

Hứa Hằng Châu vừa định trêu chọc hai câu rằng mình không có đứa em trai ngốc như vậy, thấy sự mong đợi trong mắt Hướng Thần, lời nói đến miệng lại bị anh nuốt xuống, cúi đầu nói: “Chứ sao nữa? Em muốn làm anh trai tôi à?”

“Không không không.” Hướng Thần vui sướng cực độ: “Anh là anh trai, là anh trai của em!”

Hướng Thần thực ra không phải con một, mẹ kế cậu dẫn theo một đứa con trai lớn hơn cậu một tuổi về nhà họ, sau này lại sinh cho ba cậu một đứa con trai út nhỏ hơn cậu rất nhiều, nên cũng coi như có cả anh trai lẫn em trai.

Ban đầu Hướng Thần cũng từng nghĩ sẽ hòa thuận với người anh trai mới đến, nhưng đứa bé đó tính cách y hệt mẹ nó, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo. Trước mặt ba Hướng Thần thì bày ra đủ kiểu nhường nhịn, ra vẻ một người anh trai tốt. Quay lưng lại liền bắt nạt Hướng Thần, mắng cậu không có mẹ, còn cướp đồ của cậu.

Hướng Thần lúc đó còn nhỏ, không biết suy tính sâu xa nên ngốc nghếch đối đầu trực diện với người ta. Nhưng ba cậu lại bị vẻ ngoài giả tạo của cặp mẹ con kia lừa gạt, cho rằng là cậu gây chuyện, căn bản không tin lời cậu nói.

Hướng Thần tức muốn chết, sau này người kia lại chọc ghẹo cậu, cậu trực tiếp đánh nhau với hắn ta một trận to. Trên đầu mình lưu lại một vết sẹo nhưng cũng làm người kia què quặt mấy tháng, coi như hả được cơn giận.

Sau đó Hướng Thần được ông bà ngoại đón đi, càng lúc càng thất vọng về ba mình, cũng không coi cả gia đình đó là người thân nữa.

Cho nên nói về bản chất Hướng Thần vẫn coi như là con một, Hứa Hằng Châu bằng lòng làm anh trai cậu đối với Hướng Thần, giống như ước muốn thời thơ ấu vốn đã từ bỏ rồi lại đột nhiên thành hiện thực. Niềm vui sướng bất ngờ đó quả thực tăng lên gấp bội!

“Anh hai, anh hai, anh hai, anh hai…” Hướng Thần xoay quanh Hứa Hằng Châu vừa cười vừa gọi anh, hệt như một chú chó con đang chạy nhảy mừng rỡ.

Hứa Hằng Châu bị vẻ ngoài vui vẻ này của cậu lây sang, cười nói: “Em là gà con à? Cứ kêu “chíp chíp chíp” không ngừng.”

Hướng Thần bị trêu chọc cũng không giận. Cậu cong mắt nhìn Hứa Hằng Châu, cả người đều tràn ngập niềm vui.

“Đồ ngốc này.” Hứa Hằng Châu cũng hết cách, bật cười: “Còn nhớ lời em nói không?”

“Lời gì ạ?” Hướng Thần hỏi.

Hứa Hằng Châu nói: “Làm đàn em của tôi, nghe lời tôi, cái gì ngon cái gì hay đều đưa tôi, còn giúp tôi cầm cặp sách.”

Hướng Thần: “…”

Bây giờ rút lại lời đã nói có được không?!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn