Tống Văn Bân mua từ nhà ăn về hai cái bánh ngô, một phần canh rau, và một món cà tím xào.
Mở hộp cơm bằng nhôm mượn từ nhà ăn ra, Hướng Thần có hơi bất ngờ: “Có món xào ạ!” Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy món xào kể từ khi xuyên không đến đây đấy.
Nhà Trần Quốc Lương không có nhà bếp. Khu tập thể này mỗi tầng có một nhà bếp dùng chung, nhưng bình thường nấu cháo gì đó đều dùng bếp than tổ ong tự chế bằng chum sành để nấu.
Như nhà Trần Quốc Lương đây, ba bữa một ngày đều là cháo rau dại cao lương, bánh hấp, một lần hấp là trữ rất nhiều nên cơ bản là không cần xào nấu gì cả. Món rau duy nhất là dưa muối trên bàn, mà dưa muối Thái Trân làm còn rất khó ăn, ngoài vị mặn ra không có mùi vị gì khác. Ngay cả như vậy, Hướng Thần cũng chỉ được ăn một lần, là cái lần bà cụ Trần đến.
Cho nên nhìn thấy món xào đã lâu không gặp, Hướng Thần không khỏi có chút bất ngờ.
“Mau ăn đi!” Tống Văn Bân cười nói, lại hỏi Hứa Hằng Châu: “Cháu có ăn nữa không?”
Tống Văn Bân cảm thấy cả hai đứa trẻ đều đang tuổi lớn, ăn được bao nhiêu thì cứ ăn bấy nhiêu cho đủ no, nên cố ý mua thêm một chút.
Không đợi Hứa Hằng Châu trả lời, Hướng Thần đã lấy lòng đưa một cái bánh ngô trong tay cho Hứa Hằng Châu: “Anh hai cũng ăn đi.”
Hứa Hằng Châu cười nhận lấy cái bánh: “Đừng tưởng lấy lòng anh là có thể lừa gạt cho qua chuyện nhé.”
Vừa rồi Tống Văn Bân chưa về, anh còn đang tính lại nợ cũ với Hướng Thần. Hướng Thần ư ử muốn lơ đi, em trai là để cưng chiều, đàn em là để sai vặt, có thể làm em trai thì mắc gì phải làm đàn em.
Hứa Hằng Châu bị vẻ mặt giở trò lưu manh này của cậu chọc cười, cái cục kẹo bé tẹo thế này thì làm đàn em hiểu gì. Nhưng phản ứng của Hướng Thần lại rất buồn cười nên Hứa Hằng Châu mới không tha cho cậu, chẳng qua là muốn trêu chọc cậu thôi.
Mắt Hướng Thần đen láy đảo qua đảo lại, nhìn cái bánh trên tay Hứa Hằng Châu, nhỏ giọng: “Đưa cho anh rồi mà…”
Tay Hứa Hằng Châu khựng lại, mới thế này đã tính là “cái gì ngon” rồi à? Vừa định trêu chọc Hướng Thần hai câu, đã thấy cậu tự mình ôm bánh ngô lên cắn, hàm răng xinh yêu như hạt gạo cắn một miếng rồi má phồng lên ăn trông ngon miệng cực kỳ.
Hứa Hằng Châu lúc này mới nhớ lại những gì Hướng Thần đã kể với anh về đồ ăn ở nhà họ Trần, trong khoảnh khắc anh có hơi xót xa, ý định trêu chọc Hướng Thần cũng tan biến. Anh tự mình xé bánh ngô thành miếng nhỏ, ngâm vào canh cho Hướng Thần ăn. Trong lòng anh cũng đang nghĩ xem nên kiếm thứ gì đó trong không gian đưa cho Hướng Thần, còn phải làm sao để hai người kia không nghi ngờ.
Tống Văn Bân nhìn hai anh em tình cảm đưa đồ ăn qua lại, thấy họ hòa hợp như vậy, trong lòng chú cũng rất vui.
Cả đời này chú không định kết hôn, hai đứa trẻ này tuy nói là cháu trai, nhưng thực ra không có quan hệ máu mủ với chú. Nhưng trong mắt Tống Văn Bân, đây chính là con của chú, chú sẽ nuôi dưỡng chúng lớn lên, dạy dỗ chúng thành tài, nếu không, dù có chết cũng không cònmặt mũi nào đi gặp Hứa Đại Sơn.
Tống Văn Bân nhìn một lúc, nói: “Hai đứa ăn trước đi, chú đi làm chút việc rồi về, Hằng Châu chăm sóc tốt cho em trai nhé.”
Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều gật đầu, Hướng Thần cố nuốt thức ăn trong miệng, giọng nhỏ nhẹ như sữa: “Chú về sớm nha.”
Đứa trẻ sống thực dụng này đã bị một bữa cơm mua chuộc.
Hứa Hằng Châu đứng dậy, hỏi: “Có cần cháu giúp gì không ạ?”
“Không cần.” Tống Văn Bân từ chối, định đi rồi lại nhớ ra, nói với Hứa Hằng Châu: “Lát nữa chú sẽ nhờ người mang đồ về, cháu nhận giúp chú nhé. Còn nữa, thay quần áo cho em trai đi, nhà họ Trần muốn lấy lại. Trước hết cứ cho thằng bé mặc đồ của cháu đã, đợi chú mua vải rồi tìm người may cho thằng bé.”
Hướng Thần sửng sốt, còn muốn lấy lại quần áo? Mặt dày thật đấy!
“Đây là quần áo của cháu mà.” Hướng Thần ấm ức nói với Tống Văn Bân. Bộ đồ này cậu đặc biệt mua để tỏ tình có, đắt lắm đó, nhà họ Trần Lấy Đâu ra mà cho cậu.
Tống Văn Bân cũng ngớ người, chú đương nhiên tin Hướng Thần nên biết ngay Thái Trân lừa mình, nhíu mày nói: “Thế thì thôi, giày là của nhà họ đúng không. Thay giày đi, để chú đi hỏi xem có đôi nào cháu mang vừa không để mua tạm đối phó đã.”
Nói xong, Tống Văn Bân liền ra khỏi nhà. Chú phải đi gom lương thực, sớm giải quyết xong chuyện bên nhà họ Trần, tránh sau này lại có phiền phức gì.
Ngoài ra, tuy trong nhà không thiếu đồ nội thất lớn, nhưng các đồ lặt vặt khác lại không có. Khi chú và Hứa Hằng Châu đến đây chỉ mang theo quần áo tùy thân, và một ít hành lý đơn giản. Quần áo của Hứa Hằng Châu còn là may tạm ở tỉnh lỵ.
Tính ra số tiền và phiếu cần phải chi tiêu chắc chắn không ít, may mắn cấp bậc của Tống Văn Bân đủ cao, lương cũng cao, phiếu do quân đội phát lại là phiếu thông dụng. Một mình chú sống bao nhiêu năm qua quả thực tích lũy được không ít, nuôi thêm hai đứa trẻ cũng dư dả.
Tống Văn Bân đã báo trước với bên xưởng xin nghỉ nửa ngày buổi chiều để đi sắm sửa đồ đạc trong nhà. Bên xưởng còn điều hai người đến giúp chú, trong đó có cả Ngô Quang Minh.
Có tiền có phiếu lại có người, thân phận ở xưởng cơ khí cũng rất có ích, Tống Văn Bân rất nhanh đã mua xong những thứ cần mua. Chú đi mua trực tiếp, đồ đã mua xong thì nhờ người mang về.
Ban đầu trong nhà có một cái bàn, vài cái ghế đẩu. Mỗi phòng một cái giường, những thứ này đều là tài sản của xưởng, ngoài ra không còn gì khác. Muốn sống lâu dài ở đây cần phải sắm sửa rất nhiều thứ.
Trong nhà, Hứa Hằng Châu nhìn Hướng Thần ăn hết một cái rưỡi bánh ngô, cà tím xào cũng ăn sạch, canh cũng uống gần hết.
Anh không nhịn được đưa tay sờ bụng Hướng Thần, bé con nhỏ như thế sao có thể ăn nhiều đến vậy. Phải biết bánh ngô này không phải loại nhỏ và mỏng như bán ở thế giới cũ của họ, bánh ngô của nhà ăn là cho công nhân ăn, một cái vừa to vừa dày. theo Hứa Hằng Châu thấy, thay vì nói là bánh ngô không bằng nói là cái màn thầu cỡ lớn.
Loại bánh ngô như thế này, một công nhân cường tráng ăn hai cái là no bảy phần rồi. Thời buổi này cũng làm gì có ai được ăn no, suất ăn no bảy phần này vốn là khẩu phần ăn bình thường của một công nhân, kết quả một mình Hướng Thần ăn hết một cái rưỡi!
Hướng Thần bị Hứa Hằng Châu nhìn đến ngại ngùng, che miệng ợ một cái, đỏ mặt nói nhỏ: “Không ăn hết cũng lãng phí mà…”
Thực ra là do thời gian dài không được ăn no nên cậu mới không chú ý mà ăn nhiều quá. Sau khi trải qua cái đói, cậu mới hiểu ăn no bụng là một chuyện hạnh phúc đến nhường nào.
Hứa Hằng Châu có gì đâu mà không hiểu, anh mềm lòng muốn lấy đồ ăn từ không gian ra cho Hướng Thần. Nhưng lại nghĩ đến cậu vừa ăn cơm xong nên chỉ lấy ra một viên kẹo sữa thỏ trắng ra bóc vỏ nhét vào miệng Hướng Thần.
Anh cảm thấy Hướng Thần hình như rất thích ăn cái này, liền âm thầm kiểm kê số kẹo sữa thỏ trắng trong không gian của mình, cảm thấy cung cấp cho Hướng Thần cả đời chắc chắn không thành vấn đề.
Bất thình lình trong miệng lại được nhét một viên kẹo, Hướng Thần vừa không nhịn được m*t mát vị ngọt ngào trong miệng, vừa nhíu mày nhỏ, giọng điệu thấm thía mà dạy bảo Hứa Hằng Châu: “Anh tự giữ mà ăn đi chứ, đừng đưa cho em nữa. Không thể cứ ăn tùy tiện như này được đâu, sau này không còn mà ăn nữa xem anh có hối hận không.”
Nếu bỏ qua má bánh bao phồng lên và giọng nói non nớt như sữa dính dính của cậu, có lẽ lời nói này sẽ tăng thêm chút sức thuyết phục.
Hứa Hằng Châu ậm ừ gật đầu qua loa, nhìn bé bánh bao nheo mắt lại ăn một viên kẹo sữa thỏ trắng với dáng vẻ như đang thưởng thức món cao lương mỹ vị, trong lòng thầm nghĩ, thảo nào nhiều người thích nuôi thú cưng như vậy. Cho bé nó ăn quả thực là một hoạt động làm tinh thần vui vẻ thư thái.
Hướng Thần còn chưa ăn hết một viên kẹo, người được Tống Văn Bân sắp xếp mang đồ đến đã tới.
Đầu tiên là chăn và đệm, thứ này Tống Văn Bân đã nhờ người làm sẵn sau khi văn bản chuyển ngành được duyệt, sau khi ra ngoài chú bèn đi nhận hàng trước rồi nhờ người mang đến.
Hứa Hằng Châu dẫn người vào nhà, bảo họ đặt chăn lên giường trước. Vừa đặt chăn xong, người mang những thứ khác cũng đã đến đợi bên ngoài.
Những món đồ nhỏ như bếp than tổ ong, ấm đun nước, chậu men, bình thủy, bát đũa, cốc chén trà, v.v., Ngô Quang Minh vác một bao lớn mang đến cho họ.
Ngô Quang Minh còn chưa đi, bên ngoài lại có người gọi bảo đi nhận than, thì ra Tống Văn Bân đã đặt mấy trăm cục than tổ ong nhờ người mang đến. Ngô Quang Minh dứt khoát ở lại giúp chuyển than lên rồi xếp gọn gàng ở hành lang.
Hứa Hằng Châu thấy vậy thì dặn Hướng Thần ở trong nhà, tự mình xắn tay áo đi giúp. Hướng Thần không chịu, cũng giúp đỡ chuyển than tổ ong. Vóc dáng c** nh* bé, mỗi lần hai tay chỉ ôm được một cục, hì hục hì hục bò lên cầu thang.
Khi đi ngang qua nhà Trần Quốc Lương, Hướng Thần dừng lại một chút, người lớn nhà họ đã đi làm, Trần Phân và Trần Phương đi học, còn Trần Tiểu Hoa lại bị nhốt trong phòng.
Hướng Thần nhìn quanh trái phải, cách cửa gọi hai tiếng, một lát sau nghe thấy giọng nhỏ nhẹ đáp lại của cô bé.
Hỏi thăm tình hình cô bé, nghe cô bé nói không sao Hướng Thần mới thở phào nhẹ nhõm, lại dặn dò thêm hai câu bảo cô bé tránh xa Trần Phân một chút, rồi mới tiếp tục hì hục hì hục đi chuyển than.
Có Ngô Quang Minh là chủ lực ở đó, thêm cả người giao than cũng giúp một tay nên rất nhanh than tổ ong đã được đặt gọn gàng ở hành lang.
Hứa Hằng Châu thấy Ngô Quang Minh mồ hôi nhễ nhại, tay và quần áo đều đen thui, có hơi ngại ngùng bảo anh ta nghỉ một lát, anh đi đun chút nước.
Ngô Quang Minh không bận tâm xua tay, tự mình đi vào nhà bếp chung rửa tay sạch sẽ, lại ghé vào vòi nước uống một hơi, sau đó định rời đi.
Hứa Hằng Châu khách sáo tiễn Ngô Quang Minh đi, trong lòng hiểu tại sao anh ta lại nhiệt tình như vậy. Nhưng người ta giúp đỡ là thật, mà những chuyện này tạm thời chưa đến lượt anh lo lắng, Tống Văn Bân sẽ xử lý tốt thôi, đây chính là lợi ích của việc làm trẻ con.
Sau khi Ngô Quang Minh đi, Hứa Hằng Châu nhìn lại bản thân, hai tay đen sì, còn Hướng Thần, bé bánh bao trắng trẻo đã biến thành bánh bao đen, trên mặt lem luốc từng vệt, trông như một con mèo hoa bẩn thỉu vậy. Ấy thế mà bé con lại không hề hay biết, thấy Hứa Hằng Châu nhìn mình thì ngu ngơ toe toét cười với anh, hàm răng trắng tinh càng làm bé con trông ngốc nghếch hơn.
Hứa Hằng Châu quay đầu cười một lúc, rồi đi xử lý bếp than tổ ong. Lúc anh ở nhờ nhà mấy chú công an ở tỉnh lỵ cũng không phải là không làm gì cả, một số công việc đơn giản anh đều học được gần hết.
Xử lý bếp xong, lại đi xuống lầu đến nhà có người ở đổi lấy hai cục than đang cháy dở đặt vào bếp nhà mình, bên trên đặt thêm một cục mới rồi đặt ấm đun nước đã đầy nước lên.
Nước sôi, Hứa Hằng Châu pha thêm nước lạnh rửa sạch những thứ Ngô Quang Minh mang về trước, sau đó lại hứng nước tiếp tục đun.
Sau khi hai phích nước đều được đổ đầy, Hứa Hằng Châu đóng cửa lại, kéo Hướng Thần vào phòng vệ sinh. Mèo con bẩn thỉu phải đi tắm thôi, Hứa Hằng Châu cảm thấy vẫn là bé bánh bao trắng trẻo trông đẹp hơn.