Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 22

“Lại đây, em trốn gì vậy?!” Hứa Hằng Châu kiên nhẫn vươn tay về phía Hướng Thần, muốn kéo Hướng Thần đang co rúm thành một cục đứng dậy.

“Không chịu.” Hướng Thần co ro trong góc tường, đáng thương như một con mèo nhỏ bị dẫm phải đuôi.

“Chỉ là tắm rửa thôi, em trốn làm gì?” Hứa Hằng Châu bật cười: “Em xem em dơ đến mức nào rồi, không tắm thì tối nay ngủ dưới đất nhé!”

Căn nhà này chỉ có hai phòng ngủ, Hướng Thần chắc chắn phải ngủ chung phòng với Hứa Hằng Châu.

Hướng Thần đỏ bừng mặt, cúi đầu không chịu nói. Cậu không phải không muốn tắm, lâu như vậy không tắm quả thực khó chịu chếc đi được, được tắm nước nóng thì thoải mái biết bao.

Hơn nữa cậu cũng không có ý kiến gì về việc Hứa Hằng Châu muốn giúp mình, cậu không xách nổi phích nước, Hứa Hằng Châu cũng là sợ cậu bị bỏng mới muốn giúp cậu.

Điều Hướng Thần thực sự không muốn, là Hứa Hằng Châu giúp cậu c** q**n áo… Cậu vừa nhớ ra, thứ cậu đang mặc không phải là quần đùi bình thường, cho dù vì lăn lộn bấy lâu nay đã xám xịt không nhìn ra nguyên bản, nhưng nó vẫn là một chiếc q**n l*t boxer đó!

Hứa Hằng Châu mà nhìn thấy chắc chắn lại cười trêu cậu mãi thôi.

“Sợ anh thấy cái gì à?” Hứa Hằng Châu dứt khoát ngồi xổm xuống trước mặt Hướng Thần, mỉm cười hỏi: “Chẳng lẽ em thực ra là con gái sao?”

“Em không phải con gái đâu nhé!” Bị nghi ngờ giới tính, Hướng Thần lập tức xù lông: “Em giống con gái chỗ nào? Em…”

Cậu đứng dậy muốn nói lý lẽ với Hứa Hằng Châu, kích động đến mức suýt nữa muốn chứng minh thân phận tại chỗ.

Hứa Hằng Châu một tay túm lấy bé mèo con bẩn thỉu tự mình chui ra, cười dỗ dành: “Ừ ừ, Thần Thần là con trai, anh nói linh tinh đó.”

Hướng Thần bị dỗ đến choáng váng, mặc cho Hứa Hằng Châu cởi cúc áo và cởi tuột chiếc áo trông như giẻ lau của cậu, còn lắp bắp nói với Hứa Hằng Châu: “Em, em thật sự là con trai đó, không lừa anh đâu.”

Hứa Hằng Châu vừa gật đầu vừa cởi dây lưng cho cậu, tháo xuống xong liền thấy hơi kỳ lạ, hình dạng này… là cà vạt à? Hứa Hằng Châu vô thức nhìn sang quần đùi của Hướng Thần.

Hướng Thần lập tức phản ứng lại, người cứng đờ không biết làm sao cho phải. Hứa Hằng Châu trước mặt đã nghiên cứu ra rốt cuộc đây là cái thứ gì, quay đầu ho nhẹ một tiếng, nhịn cười an ủi Hướng Thần: “Đây là không còn cách nào khác, anh hiểu mà. Không sao đâu, trừ anh ra không ai biết Thần Thần mặc q**n l*t ra ngoài đâu, còn là hình Siêu Nhân nước Mỹ, chẳng phải cũng…”

“Đừng nói nữa.” Hướng Thần đơ mặt nhìn Hứa Hằng Châu nhịn cười đến mức khóe miệng co giật, sống không còn gì luyến tiếc nói: “Anh muốn cười thì cứ cười đi.”

“Anh hai sao lại cười em chứ?” Hứa Hằng Châu còn muốn che giấu một chút, kết quả nói được nửa câu, Hướng Thần liền thấy vẻ mặt anh từ nén cười được chuyển sang không nhịn cười nổi nữa, rồi ha ha ha ha…

Hướng Thần: “… Đồ xạo sự!”

Hứa Hằng Châu cười xong mới phát hiện cục bông trắng kia đã tủi thân tự ngâm mình  vào trong nước rồi. Cái chậu gỗ lớn mới mua kia chứa vừa vặn một cục bông luôn.

Hứa Hằng Châu nhúng nước một chiếc khăn mặt, lấy lòng ghé sát lại: “Anh hai kỳ lưng cho em nhé.”

“Em tự tắm!” Hướng Thần tức đến mức nói cũng không rõ lời.

Hứa Hằng Châu chẳng hề để tâm, cục bông nhỏ mềm mại, giận dỗi cũng như làm nũng mà thôi, nuôi cậu thật thú vị quá đi mà.

Dưới sự “giúp đỡ” của Hứa Hằng Châu, Hướng Thần cuối cùng cũng tắm rửa sạch sẽ, thậm chí còn phải thay hai chậu nước tắm.

Hướng Thần sạch sẽ so với bộ dạng xám xịt ban đầu thì độ đáng yêu lại tăng lên một bậc, Hứa Hằng Châu hài lòng lau tóc cho cậu, bất ngờ cảm nhận được niềm vui của các bé gái khi chơi búp bê…

Tắm rửa xong cho Hướng Thần rồi đặt cậu ngồi trên ghế đẩu, Hứa Hằng Châu cũng tự mình tắm sơ qua và thay một bộ quần áo khác. Quần áo của anh Hướng Thần mặc vẫn hơi rộng, nhưng bảo cậu tiếp tục mặc bộ cũ kia thì đừng nói Hứa Hằng Châu, bản thân Hướng Thần cũng không chịu.

May mắn là vị cứu tinh đã nhanh chóng trở về, Tống Văn Bân mang theo những thứ còn lại về nhà.

Chú đặt một bao bột ngô vào nhà bếp, chiếc nồi lớn là món đồ lớn chú mang về, trực tiếp đặt lên bếp, những đồ lặt vặt mua được đặt vào các vị trí riêng.

“Chú ơi, chú về rồi.” Hướng Thần ngoan ngoãn ngồi trên ghế đẩu chào hỏi.

Tống Văn Bân bế cậu lên, cười híp mắt nói: “Tắm rửa sạch sẽ trông còn đẹp trai hơn nhể.”

Được người lớn khen, Hướng Thần ngượng ngùng cười một tiếng.

Tống Văn Bân đặt cậu xuống, rồi đưa bọc đồ mình mang về ra trước mặt cậu: “Mở ra xem đi.”

Hướng Thần mở ra, lập tức bất ngờ thốt lên thành tiếng: “Là cho cháu sao ạ?”

Trong bọc là một bộ quân phục màu xanh cỡ nhỏ, người thời kỳ này đều vô cùng sùng bái quân nhân, đối với kiểu quân phục mô phỏng như thế này tuy không cuồng nhiệt như vài năm sau đó nhưng cũng đã là thứ được ưa chuộng nhất rồi. Mặc một bộ quần áo như vậy ra ngoài chắc chắn sẽ là đối tượng ghen tị của tất cả trẻ con.

Tống Văn Bân xoa đầu cậu: “Mặc thử xem.”

Hứa Hằng Châu nghiện chơi búp bê bèn chủ động bế Hướng Thần vào phòng, giúp cậu thay bộ quần áo Tống Văn Bân mang về.

Bộ quần áo này rất đầy đủ, từ mũ đến giày, ngay cả dây lưng cũng có một cái, Hướng Thần thay vào, kích cỡ vừa vặn. Cậu hớn hở nhón chân đi soi gương, cảm thấy mình mặc bộ này vào thật sự đẹp trai vô cùng, vừa ngầu vừa đẹp trai!

Hứa Hằng Châu cười híp mắt nhìn cậu từ phía sau. Anh thấy bé bánh bao nhà mình bất kể làm gì mặc gì cũng chỉ có đáng yêu và đáng yêu hơn, khác biệt cũng chỉ là dễ thương và dễ thương hơn mà thôi. Còn về ngầu và đẹp trai gì đó, đừng đùa, không tồn tại đâu.

“Chú ơi, chú xem cháu này!” Hướng Thần tự mãn xong còn tí ta tí tách chạy ra cho Tống Văn Bân xem.

“Ây da, rất có tinh thần đó!” Tống Văn Bân rất biết cách khen ngợi, giơ ngón cái lên khen làm Hướng Thần cười không thấy mắt đâu, vui đến mức suýt không tìm thấy phương hướng.

Tống Văn Bân nói: “Đợi chú kiếm cho cháu một mảnh vải rồi tìm người may cho một cái cặp, sau này Thần Thần nhà ta cứ mặc cái này đi học, để tất cả bạn học đều phải ghen tị.”

Hướng Thần vẫn còn nhớ đến Hứa Hằng Châu, vội nói: “Cháu không cần cặp, để làm quần áo cho anh trai.”

Khi cậu ở nhà Trần Quốc Lương coi như đã được mở mang tầm mắt. Trần Phân là đứa trẻ được cưng chiều nhất nhà nhưng tất cả quần áo có thể mặc cộng lại chỉ có một bộ áo bông mùa đông, hai chiếc áo cộc mùa hè, hai ba bộ quần áo xuân thu và hai cái quần, đông hay hè cũng là hai cái quần này mặc đổi nhau.

Hai đứa em gái Trần Phương và Trần Tiểu Hoa thì càng thảm hơn, mặc lại quần áo Trần Phân không mặc nữa, cơ bản đều vá chằng vá đụp.

Cho nên Hướng Thần cảm thấy có cặp hay không không quan trọng, làm một bộ quần áo cho Hứa Hằng Châu thì tốt hơn, chứ như nhà họ Trần thì lại bần hàn quá.

Hứa Hằng Châu không ngờ bé con còn nhớ đến mình, trong lòng như bị mèo con dùng đệm thịt vỗ nhẹ một cái, ngứa ngứa, cứ muốn đưa tay xoa xoa.

“Anh trai cũng sẽ có.” Tống Văn Bân ngày càng yêu thích hai đứa trẻ này, hứa sẽ may quần áo mới cho cả Hứa Hằng Châu.

Nói chuyện với hai đứa trẻ một lúc, Tống Văn Bân đi kiểm kê những thứ vừa nhờ người mang đến. Lúc này chú mới phát hiện chăn đệm đã được trải, bếp than đã được đốt, nước đang đun, những thứ khác cũng đã được rửa sạch.

Tống Văn Bân trong lòng có một cảm xúc khó tả, vừa vui mừng vừa xót xa. Mấy năm nay chú đều sống một mình, gia đình của chú sớm đã rạn nứt, ký túc xá quân đội chính là nhà chú ta, nhưng bất kể khi nào trở về đều chỉ có một mình chú.

Bây giờ trong cuộc sống đột nhiên có thêm hai đứa trẻ, căn nhà trống rỗng bỗng trở nên náo nhiệt, ngay cả trong lòng cũng ấm áp theo.

Tống Văn Bân vỗ vai Hứa Hằng Châu: “Sau này việc nhóm lửa, đổ nước gì đó cứ để chú làm, đừng để bị bỏng.”

Hứa Hằng Châu cười cười không đáp lời, anh không phải là trẻ con thực sự, không thể cứ thế mà không làm gì chờ người khác chăm sóc được. Bé ngốc nhà anh thì quá bé không làm được gì, nhưng anh thì khác, tuy sức còn chưa đủ lớn, nhưng những công việc cơ bản này không cần phải đẩy cho người khác làm.

Đang nói chuyện thì nước trên bếp than đã sôi, Tống Văn Bân đi rửa cái nồi sắt rồi đun một nồi nước khác. Nếu chỉ có một mình chú, chắc chắn sẽ ngày nào cũng ăn ở nhà ăn xưởng, nhưng bây giờ còn nuôi thêm hai đứa trẻ, chúng nó cần phải ăn chút đồ ngon bồi bổ, cho nên Tống Văn Bân mới tốn sức mang về một cái nồi lớn.

Tống Văn Bân bận rộn Hứa Hằng Châu cũng không thể đứng nhìn, anh phụ làm những việc trong khả năng. Hướng Thần lén lút soi gương chiêm ngưỡng vẻ anh dũng của mình một lát, sau đó lẽo đẽo chạy theo sau Hứa Hằng Châu như một cái đuôi nhỏ. Vừa có được một người anh trai, sự hưng phấn của Hướng Thần còn chưa hết, luôn muốn lại gần Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu vừa quay đầu lại, bé con đã cong mắt tặng anh một nụ cười ngoan ngoãn, rồi mềm mại gọi một tiếng “Anh hai”. Khiến Hứa Hằng Châu vốn định chê cậu vướng tay vướng chân muốn đuổi qua một bên đành phải dừng lại, xoa xoa đầu nắn nắn mặt, làm sao cũng không nỡ giận bé con.

Bận rộn một hồi mới dọn dẹp nhà sạch sẽ, ba người nhìn căn phòng sáng sủa như mới, cảm giác thành tựu và thỏa mãn dâng trào, sau này đây chính là nhà của họ.

Lúc này đã là buổi tối, khu nhà tập thể bắt đầu náo nhiệt, người đi làm người đi học đều đã về.

Tống Văn Bân đi mượn một chiếc cân, cân ra 35 kí bột ngô để riêng ra, số còn lại đổ vào chum đựng lương thực mới mua về. Sau đó lại lấy năm mươi đồng tiền.

Lúc chú đi mượn cân đã thu hút sự chú ý của hàng xóm rồi. Thêm vào đó là buổi chiều tin tức nhà họ Trần mua phải cháu trai của giám đốc xưởng mới từ tay bọn buôn người đã lan truyền khắp xưởng Đúc gang và xưởng Cơ khí.

Cho nên Tống Văn Bân vừa xách bao tải ra ngoài, người dưới lầu cũng lên lầu thăm hỏi người quen, người cùng tầng thì đều đang bận rộn ở hành lang, thực ra đều là đang hóng chuyện.

Tống Văn Bân vui vẻ để họ xem, bản thân chú cũng muốn làm sáng tỏ mọi chuyện trước mặt mọi người mới tốt, trước mặt tất cả mọi người chú đi gõ cửa nhà Trần Quốc Lương.

Bình thường giờ này, nhà Trần Quốc Lương sẽ không đóng cửa, khu nhà tập thể khắp trên dưới trừ khi trong nhà không có người hoặc buổi tối nghỉ ngơi thì bình thường sẽ không khóa cửa.

Nhưng hôm nay thì khác, nhà họ Trần coi như mất hết mặt mũi. Khi Trần Quốc Lương đi làm, một đám người hoặc công khai  hoặc lén lút hỏi thăm chuyện Hướng Thần. Hai ngày trước còn là thiện ý hoặc hóng qua loa, hôm nay chủ yếu là xem trò vui nhà người ta. Hắn lại không giống Thái Trân da mặt dày miệng lưỡi linh hoạt, chưa nói được vài câu đã bị người ta kháy khịa đến đỏ bừng mặt, suýt chút nữa bỏ việc chạy về.

Lúc Trần Quốc Lương về đến nhà mặt mày đã đen sạm, Thái Trân cũng chẳng kém cạnh. Tống Văn Bân là cấp trên trực tiếp của cô ả, thêm vào việc cô ả bình thường còn sống hơi phông bạt, luôn cho rằng bản thân xuất thân từ gia đình cán bộ. Dù bề ngoài tỏ ra hòa đồng với mọi người, nhưng thực ra người có chút tinh ý đều có thể nhìn ra sự khinh thường của cô ả đối với người khác.

Đều là gia đình công nhân cả, cao quý hơn ai mà bày đặt khinh thường! Người ta ít nhất còn là thi tuyển chính quy mà vào, hoặc là tiếp quản vị trí của người lớn trong nhà. Đâu như Thái Trân đi cửa sau vào, lấy đâu ra mặt mũi mà đi coi thường người khác!

Bình thường không có chuyện gì thì thôi họ cũng phiên phiến, không ai đi so đo với Thái Trân. Lần này chuyện Hướng Thần xảy ra, người cười nhạo kháy đểu Thái Trân nhiều hơn bên Trần Quốc Lương nhiều lắm.

Ban đầu Thái Trân còn muốn giả vờ là Tống Văn Bân rất cảm kích gia đình cô ả, muốn cáo mượn oai hùm một phen. Nhưng cô ả cũng không nghĩ xem, có bao nhiêu người trong nhà tập thể nhìn thấy Tống Văn Bân lạnh mặt nói muốn gọi công an. Hơn nữa nhà họ còn đổ oan cho cháu trai giám đốc Tống, bày đặt gì mà nhà người ta cảm kích, bộ bị thối não hay gì!Thế là lời nói dối của Thái Trân vừa mở đầu đã bị người ta vạch trần, mặt mũi đều bị người ta bóc xuống ném xuống đất giẫm hai phát. Đối với Thái Trân coi trọng thể diện mà nói, điều này chẳng khác nào muốn lấy mạng cô ả!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn