Hai vợ chồng mặt mày đen sì sì trở về, mấy đứa nhỏ không dám hé răng dù chỉ một lời. Ngay cả Trần Phân cũng chân tay nhanh nhẹn giúp đun nước lau bàn, sợ người lớn trút giận lên người mình.
Dù có tức giận đến đâu cơm vẫn phải ăn, lại là một nồi cháo rau dại cao lương, Thái Trân tâm trạng không tốt. Vốn dĩ loại cháo này đã khó ăn, hôm nay cô ả còn nấu khê. Ăn vào miệng là vị chát của rau dại thêm vị đắng của cháo khê tràn ngập, khó ăn đến mức khiến người ta muốn nôn.
Trần Quốc Lương vừa uống một ngụm đã muốn đập bát, lại cố nén xuống. Lương thực chỉ có bấy nhiêu, quê hắn ta còn đang đói kém, số tiết kiệm được đều phải gửi về, sao có thể lãng phí một bữa ăn.
Thế là Trần Quốc Lương nhăn mày uống ừng ực, cháo dường như đều không kịp qua miệng mà đổ thẳng xuống cổ họng. Mấy đứa nhỏ đều học theo hắn ta, Trần Tiểu Hoa và Trần Phương nhăn mày uống ừng ực, Trần Phân bĩu môi nhưng cuối cùng không dám nói gì.
Lúc Tống Văn Bân đến gõ cửa, người nhà họ Trần đã ăn xong bữa tối tồi tệ đó.
Thái Trân đang dọn dẹp bát đĩa, nghe tiếng gõ cửa liền bảo Trần Phương đi mở.
Trần Phương mở cửa thấy là Tống Văn Bân liền lạch bạch chạy về, kéo áo Thái Trân bảo cô ả nhìn.
Thái Trân vừa nhìn thấy chiếc bao tải Tống Văn Bân xách thì khuôn mặt đang xị xuống lập tức nở nụ cười: “Ôi, giám đốc xưởng Tống đấy à, mau vào mau vào nhà đi.”
Rồi lại quay đầu nói với Trần Phân: “Gái cả, đi rót nước mời khách!”
“Không cần.” Tống Văn Bân trực tiếp từ chối, cũng không nói lời thừa thãi với Thái Trân mà trực tiếp quay ra làm việc với chủ nhà Trần Quốc Lương: “Đồng chí Trần, làm phiền anh ra đây một lát.”
Trần Quốc Lương nghe vậy thì gượng cười đi qua: “Giám đốc xưởng Tống, anh tìm tôi có việc gì?”
Tống Văn Bân lùi ra ngoài hai bước nhường chỗ cho Trần Quốc Lương, rồi đặt chiếc bao tải trong tay vào giữa hai người: “Đây là số lương thực các người đã dùng để mua cháu trai tôi, tôi bù lại cho các người. Anh tìm cái cân cân thử xem đã đủ chưa.”
Không đợi Trần Quốc Lương nói, Thái Trân đã mắt sáng rực tiến đến, đưa tay nhấc chiếc bao tải lên muốn vác vào phòng mình, miệng còn nói: “Không cần cân, chúng tôi đều tin anh mà…”
Không trách Thái Trân làm bộ làm tịch như vậy, 35 kí bột ngô này, ăn dè dặt kèm với bánh hấp đen đủ cho cả nhà họ ăn hai tháng. Hai năm nay đói kém, ở nông thôn chết đói không ít người, Trần Quốc Lương phải gửi về quê không ít lương thực, cộng thêm chuyện mua nhà mua cửa, nhà họ Trần luôn sống chật vật. Một bao bột ngô đối với nhà họ Trần lúc này mà nói là một khoản thu lớn.
Tống Văn Bân làm sao có thể để Thái Trân cứ thế vác lương thực đi. Chú ấn giữ bao lương thực, kiên quyết yêu cầu Trần Quốc Lương tìm cân cân lại.
Trần Quốc Lương không còn cách nào, lấy chiếc cân ra cân trước mặt mọi người một lần, xác định đủ 35 kí không thiếu. Sau đó Tống Văn Bân lại móc ra 50 đồng tiền, đếm rõ ràng giao vào tay Trần Quốc Lương.
Không phải chú muốn đưa thêm, mà là Hướng Thần dù sao cũng đã ăn ở nhà Trần Quốc Lương vài ngày, Tống Văn Bân cảm thấy muốn dứt khoát thì phải dứt khoát triệt để, làm sao cho người nhà họ Trần không tìm được bất kỳ lý do nào để ăn vạ mới được.
Để Trần Quốc Lương đếm lại tiền trước mặt mọi người rồi trả lại đôi giày của Trần Tiểu Hoa cho Thái Trân, Thái Trân nhìn là hiểu Tống Văn Bân biết quần áo không phải của nhà họ, môi ả mấp máy hai cái nhưng cuối cùng không dám dây dưa với chú nữa.
Làm xong những việc này, Tống Văn Bân móc ra giấy bút đã chuẩn bị sẵn, bảo Trần Quốc Lương lập giấy cam đoan, viết rõ “giá chuộc thân” khi mua Hướng Thần lúc trước, chú đã bồi thường cho nhà họ Trần bao nhiêu tiền bao nhiêu lương thực, và cam đoan sau này không còn quan hệ gì với Hướng Thần nữa.
Dưới con mắt của mọi người, mặt Trần Quốc Lương đen đỏ lẫn lộn, tay run run viết xong giấy cam đoan, lại ấn dấu vân tay. Sau đó Tống Văn Bân lại bảo Thái Trân cũng ấn một cái lên đó.
Cất kỹ giấy cam đoan, Tống Văn Bân quay lưng rời khỏi nhà họ Trần, chuyện đã giải quyết xong, chú không muốn dây dưa với gia đình này thêm một giây nào nữa.
…
Ở nhà họ Tống, trước khi Tống Văn Bân xách bột ngô ra ngoài đã dặn hai đứa nhỏ ở trong nhà đừng ra ngoài.
Chú vừa đi, Hướng Thần liền xích lại gần Hứa Hằng Châu, rụt rè hỏi: “Anh hai, chú đi đưa lương thực cho nhà họ Trần đúng không?”
Cả một buổi chiều miệng ríu rít không ngừng, bây giờ cậu gọi Hứa Hằng Châu là anh hai đã rất thuận miệng rồi.
“Ừ.” Hứa Hằng Châu xoa đầu cậu, “Tính toán rõ ràng, tránh sau này họ lại đến lằng nhằng.”
Hướng Thần mở miệng rồi lại rầu rĩ cúi đầu xuống, cậu bây giờ không hiểu tình hình như lúc mới xuyên không nữa, cuộc sống ở nhà Trần Quốc Lương khiến cậu hiểu được lương thực bây giờ quý hiếm đến mức nào. Giá chuộc thân của cậu cũng không hề thấp như cậu nghĩ. Nhiều lương thực như vậy chắc chắn sẽ làm Tống Văn Bân khó xử lắm!
“Nghĩ gì vậy.” Hứa Hằng Châu liếc mắt một cái đã nhìn ra suy nghĩ của cậu, anh kéo bé bánh bao đang ủ rũ bên cạnh vào lòng xoa xoa, nhéo nhéo phần thịt mềm mại trên má cậu, cười nói: “Em lo lắng gì chứ, còn có anh đây mà, sẽ không để em gọi anh trai vô ích đâu.”
Hướng Thần bị nhéo má nên nói cũng ngọng nghịu: “Nhưng anh cũng không có tiền không có lương thực mà!”
Luôn bị Hứa Hằng Châu coi như một con búp bê bự tổ chảng để x** n*n, Hướng Thần bây giờ có chút nghi ngờ cái vị cựu nam thần đương kim anh trai của mình có phải có sở thích giống con gái như thích chơi búp bê gì đó không.
Hứa Hằng Châu bị lời nói của cậu làm cho nghẹn họng, tiền thì anh không có nhiều nhưng lương thực thì nhiều lắm đó!
Nhưng Hứa Hằng Châu gần đây khi sắp xếp không gian cũng phát hiện ra một vấn đề, anh có rất nhiều lương thực, nhưng không thể lấy ra ăn được. Thức ăn của người thời này không chỉ là ngô, cao lương, khoai lang, rau dại, v.v., nghe nói ở những vùng nông thôn bị thiên tai nghiêm trọng còn phải ăn cám gạo, cám lúa mạch, thân cây ngô, và cả rễ cỏ vỏ cây gì đó.
Đương nhiên, gạo trắng hay bột mì thì ở thành phố cũng có cung cấp, đây được tính là lương thực tinh nhưng lại quá ít. Hai năm nay hầu như chỉ có Tết nhất mới có khả năng được cung cấp một ít, mà chưa chắc đã giành được.
Trong không gian của Hứa Hằng Châu có gì? Chưa bàn tới những cái khác, gạo trắng bột mì là thứ bình thường nhất, bột ngô cũng có nhưng quá tinh mịn, muốn trộn lẫn vào chum đựng lương thực nhà mình cũng không che giấu được. Thứ duy nhất có thể lén lút qua ải có lẽ là khoai lang, nhưng Tống Văn Bân lại chỉ xách về một bao bột ngô.
Một mình Hứa Hằng Châu thì có thể tìm cơ hội lén ăn chút đồ ngon, nhưng Tống Văn Bân và cục bông nhà anh thì sao bây giờ?
Có bàn tay vàng nhưng không thể sử dụng, Hứa Hằng Châu không khỏi thở dài một tiếng. Hướng Thần không hiểu những vướng mắc trong lòng anh, cho rằng là lời nói của mình vừa đả kích anh rồi. Có lòng muốn nuôi gia đình nhưng lại không có khả năng nuôi gia đình thì đúng là sầu quá mà.
Hướng Thần đồng cảm dang rộng cánh tay nhỏ bé ra cho Hứa Hằng Châu một cái “ôm giữa những người đàn ông”, an ủi anh: “Không sao đâu, đợi anh lớn lên là có thể kiếm được rất nhiều lương thực rồi.”
Nỗi phiền muộn nhỏ bé trong lòng Hứa Hằng Châu bị cái ôm thần kỳ của Hướng Thần đánh tan hoàn toàn, anh nhịn cười xoa xoa bé bánh bao vẻ mặt nghiêm túc trước mặt, đột nhiên cảm thấy có thể gặp được nhóc con này thật là tốt, ngày tháng sau này cũng không đến nỗi nhàm chán.
Tống Văn Bân vừa bước vào cửa liền thấy hai anh em tình cảm ngồi bên nhau, người cháu trai lớn cứ như ông cụ non của chú tươi cười đầy mặt, tâm trạng tồi tệ do phải làm việc với người nhà họ Trần của Tống Văn Bân lúc nãy lập tức tan biến.
“Nói gì mà vui vẻ thế.” Tống Văn Bân tâm trạng tốt tiến lại gần hỏi một câu.
“Chú ơi, anh hai nói anh ấy phải nhanh chóng lớn lên kiếm thật nhiều lương thực.” Hướng Thần nhanh nhảu tranh trả lời, nói xong còn đắc ý cười với Hứa Hằng Châu một cái hệt như đang khoe công.
Hứa Hằng Châu: “… ANh chưa từng nói thế.”
Hướng Thần: “Anh hai ngại đó!”
Hứa Hằng Châu: “…” Thật sự không thể nuông chiều bé ngốc này thêm được nữa!
“Thôi thôi.” Tống Văn Bân buồn cười nhấc bổng Hướng Thần lên: “Chúng ta đi ăn cơm đã, chuyện kiếm lương thực đợi các cháu lớn lên rồi tính nhé.”
Tống Văn Bân đi vào bếp đun nước nấu bột ngô. Hôm nay chú quá bận, lương thực mua được chỉ có mỗi bột ngô, buổi tối chỉ có thể ăn món này thôi.
Một nồi lớn bột ngô, nấu xong múc ra chậu đặt trên bàn nhỏ, muốn ăn bao nhiêu thì múc bấy nhiêu.
Bát Tống Văn Bân mua về đều giống nhau, cỡ to gần bằng cái bát tô canh Hướng Thần dùng trước đây, Hướng Thần cúi đầu húp cháo mà tưởng như có thể vùi cả mặt vào trong.
Tống Văn Bân có thói quen của quân nhân, ăn rất nhanh, cứ như không sợ nóng mà húp soàm soạp liền một hơi, hai bát cháo đã vào bụng.
Chú ăn xong thấy hai đứa nhỏ vẫn còn đang ăn liền nói với chúng một tiếng, rồi đi thu dọn đồ đạc. Mới chuyển đến nên cái gì cũng cần phải sắp xếp, còn phải ghi chú lại xem thiếu gì để dành thời gian đi mua tiếp.
Hứa Hằng Châu vì được giáo dục tốt nên ăn uống luôn nhai kỹ nuốt chậm. Thêm vào đó anh thực sự không thích loại bột ngô rát cổ này, lại không giống Hướng Thần đã từng bị đói, nên ăn càng chậm hơn.
Hướng Thần ăn chậm là thuần túy vì cháo quá nóng cộng thêm cổ họng trẻ con nhỏ, hơn nữa cũng không có ai giục cậu, không ai muốn giành thức ăn trong bát cậu nên đương nhiên chẳng cần vội vàng đổ vào bụng nữa.
Nhưng không bài xích là một chuyện, thích lại là một chuyện khác. Hướng Thần không phải là đứa trẻ lớn lên ở thời đại này, cậu đã từng được ăn đủ loại sơn hào hải vị, lúc này phải ăn loại bột ngô rát cổ họng này, Hướng Thần lại không kìm được bắt đầu nghĩ đến những món ngon ở thời đại của mình.
Thế là ăn được nửa chừng, Hứa Hằng Châu nghe thấy cậu vừa ăn vừa lẩm bẩm, tò mò ghé sát tai nghe. Liền thấy Hướng Thần húp một ngụm cháo, lẩm bẩm một câu “Mì bò kho”, húp thêm một ngụm, mì dưa chua truyền thống, húp thêm một ngụm, mì tôm tươi chả cá…
Hứa Hằng Châu: “…”
Đứa ngốc này chắc vẫn còn tơ tưởng đến mì gói ở nhà đây mà!
Ăn tối xong, ba người ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm một lát, sau đó liền rửa mặt chuẩn bị lên giường đi ngủ. Tuy trong nhà có đèn, nhưng lúc này tiền điện đắt, họ lại không có hoạt động gì cần phải bật đèn, dứt khoát ngủ sớm cho xong.
Trong nhà có hai phòng, một phòng hơi lớn một phòng hơi nhỏ, Tống Văn Bân vốn định dành phòng lớn cho hai đứa trẻ ở, nhưng Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều không chịu, chú đành phải một mình ở phòng lớn hơn.
Trong phòng ngoài giường ra thì không có gì khác, Tống Văn Bân xem xét một chút, quyết định sẽ dành thời gian đi mua một cái tủ quần áo, rồi mua một bộ bàn ghế học tập về. Hai đứa trẻ đều phải đi học, không có bàn học sao được.
Tống Văn Bân dặn dò Hứa Hằng Châu một hồi, bảo cậu chăm sóc em trai nhiều hơn, rồi quay về phòng ngủ.
Hứa Hằng Châu nhìn cục bông nhỏ đang ngồi trên giường: “Có cần anh giúp em c** q**n áo không?”
Hướng Thần đỏ mặt, cậu có phải là trẻ con thật đâu. Vội vàng lắc đầu, tự mình từ từ cởi cúc áo, c** q**n áo chui vào chăn.
Rồi ngước khuôn mặt nhỏ nhìn Hứa Hằng Châu, lấy lòng cười với anh: “Anh hai mau lên đây, giường mềm lắm!”
Hứa Hằng Châu cười cười, nằm xuống nhéo nhéo mặt Hướng Thần: “Chỉ trải một lớp đệm thôi mà, đệm ở nhà em không mềm hơn cái này sao?”
Hướng Thần nhăn mày, nhỏ giọng nói: “Nhưng đệm ở nhà họ Trần cứng lắm, bông vón cục từng mảng, nằm bị cộm.”
“Đừng nhớ đến nữa.” Hứa Hằng Châu nói: “Nhà họ sau này không còn liên quan gì đến em nữa, nhắm mắt ngủ đi.”
Một lát sau, Hướng Thần lại nhỏ giọng gọi: “Anh hai…”
Hứa Hằng Châu nhắm mắt: “Gì?”
Một bàn tay nhỏ mềm mại từ bên cạnh thò ra, kéo lấy ngón tay Hứa Hằng Châu, giọng sữa non nớt của Hướng Thần trong bóng tối vừa mềm vừa nhẹ: “Gặp được anh thật tốt…”