Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 24

Hứa Hằng Châu tỉnh dậy, cảm thấy mình như đang ôm một cái lò sưởi nhỏ vậy.

Anh mở mắt ra, trong lòng có một cục bông trắng nõn đang ngủ say. Cái giường rộng như vậy không biết nhóc con này lăn qua bằng cách nào.

Hứa Hằng Châu từ từ ngồi dậy, nhẹ nhàng mặc quần áo. Vốn không muốn đánh thức Hướng Thần, nhưng khi anh xuống giường Hướng Thần vẫn tỉnh giấc.

Mặt bánh bao của Hướng Thần còn in hằn vết đỏ do nằm đè lên, mơ mơ màng màng nhìn Hứa Hằng Châu một lúc mới nhận thức được tình hình hiện tại, bèn quay ra cười với Hứa Hằng Châu một cái, mềm mại gọi một tiếng “Anh hai”.

Hứa Hằng Châu cảm thấy mình hình như càng ngày càng dễ mềm lòng với Hướng Thần, trong đầu còn chưa kịp nghĩ gì cơ thể đã hành động rồi.

Anh xoa xoa cái má nóng hổi vì ngủ của Hướng Thần, lại vỗ nhẹ vào lưng cậu, hạ giọng dỗ dành: “Không có gì, ngủ thêm một lát đi!”

Hướng Thần ngồi thừ người một lúc sau đó chậm rãi lắc đầu, tự mình tụt xuống giường xỏ giày, nắm tay Hứa Hằng Châu cùng anh đi vệ sinh cá nhân.

Tống Văn Bân đã dậy từ lâu, chú thường xuyên sống trong quân ngũ, nếp sinh hoạt đã được định hình từ lâu.

Sau khi chú dậy liền đi nấu cháo trước, rồi lại đi vệ sinh cá nhân, lại tập thể dục đơn giản để khởi động cơ thể.

Lúc Hứa Hằng Châu và Hướng Thần dậy, bữa sáng đã làm xong. Tống Văn Bân vẫn múc một chậu lớn đặt trên bàn, ăn bao nhiêu múc bấy nhiêu.

Tống Văn Bân ăn xong trước, buổi sáng chú phải đến xưởng cơ khí để làm việc.

Hứa Hằng Châu biết tối qua chú đã ghi lại những thứ thiếu trong nhà, đợi khi nào có thời gian rảnh sẽ đi sắm sửa, thế là nhân lúc Tống Văn Bân chưa đi anh bèn nói với chú: “Chú ơi, những thứ thiếu trong nhà cứ để cháu đi mua cho. Đều là những món đồ nhỏ lặt vặt cứ để cháu đi mua cho tiện, chú khỏi phải chạy đi chạy lại.”

Tống Văn Bân do dự một chút rồi đồng ý. Hoàn cảnh của Hứa Hằng Châu mà người bạn thân là trưởng đồn công an kể lại đã để lại ấn tượng rất sâu sắc cho Tống Văn Bân, chú cảm thấy có lẽ là do từ nhỏ đã trải qua nhiều chuyện nên cháu trai lớn nhà mình tính cách độc lập tháo vát, rất biết việc.

Hơn nữa Tống Văn Bân nghĩ, con trai mà, cần phải tự mình học cách gánh vác chuyện gia đình, dù có chịu thiệt một chút cũng không sao. Bây giờ chịu thiệt nhỏ, chịu nhiều thì sẽ nhớ đời, sau này rút ra được bài học rồi sẽ không vấp ngã trong chuyện lớn nữa.

Tống Văn Bân đưa tiền và phiếu cho Hứa Hằng Châu, không nói những thứ này dùng như thế nào mà ngược lại lại dặn dò thêm một lần nữa là nhất định phải trông chừng em trai cẩn thận.

Hứa Hằng Châu gật đầu đồng ý, cất kỹ tiền và phiếu Tống Văn Bân đưa cho. Anh không có hứng thú với việc ở lì trong nhà cả ngày, cần phải tìm hiểu rõ tình hình cơ bản của nơi này trước đã.

Đợi Tống Văn Bân đi, hai người ăn xong cơm lại đi rửa bát.

Hướng Thần lúc ăn cơm đã nghe thấy Hứa Hằng Châu nói muốn ra ngoài. Cậu cũng muốn ra ngoài xem sao, chứ cứ bị nhốt mãi thế này thì dù Hướng Thần không thích ra ngoài cũng bị nhốt đến phát chán rồi.

Hứa Hằng Châu thấy Hướng Thần lại dính sau lưng mình như một cái đuôi nhỏ, trong lòng buồn cười, đưa tay nhéo nhéo mặt Hướng Thần: “Muốn ăn kẹo nữa không?”

Hướng Thần vừa định từ chối, liền thấy Hứa Hằng Châu móc ra một nắm lớn kẹo sữa thỏ trắng từ trong túi. Cậu vốn tưởng kẹo Hứa Hằng Châu đưa cho cậu hôm đó là vét cạn túi rồi nên mới muốn Hứa Hằng Châu giữ lại số còn lại, không ngờ còn nhiều như vậy.

“Còn nhiều thế cơ ạ?” Hướng Thần ánh mắt đầy kinh ngạc và ngưỡng mộ.

“Đã nói là anh có rất nhiều mà.” Hứa Hằng Châu đưa kẹo qua: “Ăn đi, ăn xong rồi lại tìm anh xin.”

Hướng Thần do dự một chút, nhiều hơn nữa thì cũng có được bao nhiêu đâu. Hơn nữa trước khi xuyên không lại mang theo nhiều kẹo sữa thỏ trắng như vậy chắc là anh trai cũng rất thích ăn, còn lừa cậu nói không thích ăn kẹo sữa…

Hướng Thần thèm thuồng nhìn kẹo sữa trong tay Hứa Hằng Châu một cái, cắn răng từ chối: “Em không ăn.” Cậu không thể ăn kẹo của anh trai được nữa, ăn hết rồi anh trai sẽ không còn.

Hứa Hằng Châu không hiểu: “Không thích cái này nữa à? Vậy em thích ăn gì?” Rõ ràng vẻ mặt kia là rất muốn ăn mà!

Hướng Thần thấy anh nhất định phải biết câu trả lời, mới khù khờ nói ra suy nghĩ của mình.

Hứa Hằng Châu cười một tràng, lại cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, dứt khoát tự mình bóc vỏ nhét viên kẹo vào miệng Hướng Thần: “Anh hai cho thì không được từ chối. Anh còn nhiều lắm, đừng lo cho anh. Anh không thích ăn kẹo sữa đâu.” Rồi anh nhét hết số kẹo còn lại vào túi Hướng Thần.

Hướng Thần sờ vào túi đầy kẹo sữa thỏ trắng thì một cảm giác thỏa mãn dâng trào, có thể ăn được rất lâu!

Cậu m*t mát nước kẹo sữa thơm lừng trong miệng, cảm thấy thứ ngon như vậy sao lại có người không thích chứ? Anh trai cậu nhất định là đang dỗ cậu, anh trai thật tốt!

Trong lòng cảm động vô cùng, Hướng Thần móc ra một viên kẹo, học Hứa Hằng Châu bóc vỏ kẹo, nhón chân đưa kẹo đến miệng Hứa Hằng Châu: “Anh hai cũng ăn đi.”

Hứa Hằng Châu không còn cách nào đành há miệng ngậm lấy viên kẹo. Anh thật sự không thích loại đồ ăn vặt này, tất cả thức ăn có vị sữa đều là kẻ thù lớn đối với Hứa Hằng Châu. Hồi nhỏ để cao lên, Hứa Hằng Châu uống sữa đều phải uống trực tiếp, đối với anh không khác gì uống thuốc độc.

Nhưng kỳ lạ là, anh không ghét Hướng Thần ăn kẹo sữa lại gần mình, rõ ràng mùi sữa vương khắp người, nhưng lại cảm thấy bé ngốc nhà mình là ngoại lệ

Hướng Thần trân trọng ăn xong viên kẹo trong miệng rồi vỗ vỗ cái túi căng phồng, không nỡ ăn số còn lại.

Hứa Hằng Châu nhai nhóp nhép rồi nuốt viên kẹo, lại đi uống một cốc nước lọc mới làm trôi đi vị sữa trong miệng.

Hai anh em ăn kẹo xong, Hứa Hằng Châu đi lấy một cái túi đeo chéo khoác lên vai rồi khóa cửa, dắt Hướng Thần đi ra ngoài.

Hướng Thần bước những bước chân ngắn cũn, cười toe toét chạy theo sau Hứa Hằng Châu. Xuyên không đến đây lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cậu có cơ hội đi dạo thoải mái.

Hứa Hằng Châu xuống lầu, không vội đi ra ngoài mà trước tiên đến nhà bà Lý  lần trước đổi than, hỏi thăm vị trí của hợp tác xã mua bán.

Bà Lý đang khâu đế giày nghe thấy Hứa Hằng Châu hỏi thì đặt đồ trong tay xuống, chậm rãi nói: “Hợp tác xã mua bán của thành phố này à, nó ở xa chỗ chúng ta lắm. Nếu cháu muốn đi phải đi xe buýt. Nhưng khu nhà xưởng mình cũng có hợp tác xã mua bán riêng, đồ đạc tuy không đầy đủ bằng cái trong thành phố, nhưng kim chỉ hay đồ lặt vặt thường dùng đều có, cháu muốn đi cái nào?”

Hứa Hằng Châu nghe vậy, cười nói: “Cái ở khu nhà xưởng ấy ạ.”

Anh nghĩ rồi, nhà xưởng lớn như vậy, chắc chắn có điểm cung cấp trao đổi hàng hóa riêng, nếu không thì cuộc sống hàng ngày cũng bất tiện quá. Hơn nữa hai đứa trẻ bọn họ có thể mua được bao nhiêu đồ về? Đi xa như vậy không đáng trừ phi anh để lộ không gian của mình, nhưng như vậy lại càng không đáng.

Bà Lý nghe câu trả lời của Hứa Hằng Châu thì quay đầu gọi mấy cậu bé đang chơi bên cạnh: “Lượng Lượng, lại đây, dẫn anh này đi hợp tác xã mua bán.”

Một cậu bé bảy, tám tuổi lao tới như một con bê, nó nhìn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, lại nhìn bà mình.

Bà Lý vỗ vỗ cậu bé, nói với nó: “Dẫn anh trai với em trai qua đó trước đi, về rồi chơi tiếp.”

Hứa Hằng Châu và Hướng Thần liền đi theo cậu bé tên Lượng Lượng, đứa bé này rất nhút nhát, trên đường không nói một lời, thỉnh thoảng lén nhìn Hướng Thần một cái.

Hướng Thần khó hiểu lắc lắc tay Hứa Hằng Châu, Hứa Hằng Châu cười cười, giúp Hướng Thần đội mũ ngay ngắn. Hướng Thần không nhận ra nhưng anh biết đứa bé này đang nhìn bộ quân phục nhỏ trên người Hướng Thần, ánh mắt ngưỡng mộ đó không thể giấu được.

Hứa Hằng Châu trong lòng cảm thấy tự hào một cách khóhiểu, cái cảm giác hư vinh nho nhỏ khi đứa nhỏ nhà mình được người khác ngưỡng mộ đó khiến anh hạ quyết tâm sau này phải hết sức chăm chút cho cục bông nhà mình, đẹp trai thì phải mặc đồ đẹp.

Đến hợp tác xã mua bán, Hứa Hằng Châu xem xét một chút, thấy nó gần giống cái anh ghé vào lúc mới xuyên không, diện tích còn lớn hơn một chút, hàng hóa bên trong cũng nhiều hơn.

Hứa Hằng Châu đi một vòng, trong lòng đã có tính toán.

Trước tiên anh xem muối, xì dầu, giấm và các loại gia vị khác, cứ ăn mãi cháo bột ngô không có mùi vị gì như thế thì đừng nói Hướng Thần, ngay cả anh  cũng không chịu nổi.

Thời đại này xì dầu, giấm đều bỏ trong một cái chum lớn, có bán lẻ, bình thường trong nhà bảo trẻ con xách chai đến để người bán đong cho. Nhưng nhà Tống ngay cả cái chai xì dầu cũng không có, may mà họ cũng có bán cả chai, chỉ là đắt hơn một chút.

Trong số phiếu Tống Văn Bân đưa có mấy tờ phiếu đường, có đường đỏ đường trắng, đều là mệnh giá vài lạng. Hứa Hằng Châu hỏi còn hàng không rồi đổi hết số phiếu đó lấy đường.

Ngoài ra còn có mấy tờ phiếu trứng gà, Hứa Hằng Châu có ý muốn mua một ít về làm trứng hấp cho Hướng Thần ăn, nhưng hai người họ không thể mang quá nhiều đồ, lại sợ làm rơi vỡ trứng nên đành phải thôi.

Cốc tráng men mua ba cái, lại mua hai cục xà phòng và ba cái khăn mặt, những thứ này đều cần phiếu công nghiệp. May mà phiếu Tống Văn Bân đưa đủ nhiều, không sợ mua không nổi.

Tính toán lại đống đồ đạc vừa mua thấy mua nhiều hơn nữa thì anh sẽ không cầm xuể. Hứa Hằng Châu lại mua một cái chậu, bỏ hết đồ vào chậu, anh bưng chậu, để Hướng Thần xách chai xì dầu và chai giấm.

Hướng Thần lần đầu tiên trải nghiệm việc mua xì dầu trong truyền thuyết*, hứng thú rất cao, xách hai cái chai hăm hở theo sau Hứa Hằng Châu.

*mua xì dầu hay mua nước tương là meme mạng Trung Quốc, ý chỉ việc “tui chỉ là người qua đường, người ngoài cuộc”. Meme này bắt nguồn từ việc phóng viên hỏi một người qua đường về sự kiện “ảnh nóng Hồng Kong”, người đó trả lời “Liên quan gì đến tui, tui chỉ đi mua xì dầu thôi mà)

Bỏ đồ đã mua vào trong nhà, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần lại chạy thêm một chuyến, Lần này không cần Lượng Lượng dẫn đường nữa, Hứa Hằng Châu đã nhớ đường rồi.

Chạy xong chuyến thứ hai, Hứa Hằng Châu nhìn căn bếp đã đầy đủ hơn nhiều, rau củ đã có, không cần chỉ ăn mỗi cháo bột ngô nữa rồi. Những thứ còn lại thì xem ý Tống Văn Bân thế nào nữa thôi.

Buổi trưa Tống Văn Bân trở về nói đang làm hộ khẩu cho Hướng Thần rồi, ngoài ra trường học của Hứa Hằng Châu cũng đã sắp xếp xong, anh sẽ chuyển vào học lớp sáu Trường tiểu học trực thuộc xưởng cơ khí.

Về vấn đề đi học, Hứa Hằng Châu đã nghĩ từ sớm, ở thời đại này có trình độ văn hóa cao chắc chắn là có lợi thế. Xét đến việc sau đây vài năm thời cuộc sẽ có biến động, Hứa Hằng Châu cảm thấy mình tốt nhất nên cố gắng học lên cao nhất có thể trong mấy năm này.

Hơn nữa Hứa Hằng Châu cũng không thể chấp nhận được việc cùng một nhóm trẻ con tuần tự học từng năm một, anh không có thời gian cũng không có kiên nhẫn cho việc này.

Cho nên Hứa Hằng Châu đã nói với Tống Văn Bân, kiến thức tiểu học anh đã tự học hết rồi, hy vọng có thể vào thẳng cấp hai. Tống Văn Bân rất tin tưởng anh, đã đi hỏi trước ở Trường cấp hai trực thuộc Xưởng cơ khí. Nhưng Hứa Hằng Châu không có hồ sơ học tập trước đó, tự nhiên lại chuyển vào đó học người ta không chịu.

Tống Văn Bân không còn cách nào, đành phải sắp xếp cho anh vào trường tiểu học trực thuộc xưởng cơ khí, may mà không đến mấy tháng nữa là tới kỳ thi chuyển cấp. Nếu qua được kỳ thi này thì sau khi vào cấp hai, Hứa Hằng Châu có thể xem xét nhảy lớp.

Hướng Thần nghe chú và anh trai nói xong thì vội vàng giơ tay: “Cháu cũng muốn đi học! Cùng với anh hai.”

Anh hai đi học rồi cậu phải làm sao đây? Ở nhà một mình chán muốn chếc, hơn nữa cậu đi học tiểu học còn có thể giả mạo làm thần đồng nữa. Điều này đối với Hướng Thần từ nhỏ chí có thành tích bình bình mà nói là một sự cám dỗ không nhỏ.

“Thần Thần cũng đi học.” Tống Văn Bân cũng đã sắp xếp cho Hướng Thần: “Anh hai lớn rồi nên học trường khác, Thần Thần cũng phải đi học một trường khác trước đã.”

Hướng Thần nghi ngờ: “Trường nào ạ?”

Tống Văn Bân lộ ra một nụ cười hiền từ: “Trường mẫu giáo.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn