“Mỗi người một quả trứng.” Tống Văn Bân lần lượt đưa trứng gà đã luộc chín cho Hứa Hằng Châu và Hướng Thần.
Hứa Hằng Châu đập vỏ trứng, rất nhanh bóc ra một quả trứng hoàn chỉnh, rồi đặt quả trứng trong tay mình vào bát Hướng Thần.
“Cảm ơn anh hai ạ.” Hướng Thần cười híp mắt chấp nhận ý tốt của Hứa Hằng Châu, rồi đặt quả trứng trong tay mình đến trước mặt Hứa Hằng Châu.
Tống Văn Bân vẫn là người ăn xong đầu tiên. Chú đặt bát xuống, đi kiểm tra cặp sách của Hướng Thần.
Đó là một chiếc túi đeo chéo nhỏ màu xanh lá, bên trên còn có một ngôi sao đỏ, rất hợp với bộ quân phục nhỏ của Hướng Thần. Đây là Tống Văn Bân cố ý tìm vải, nhờ bà Lý dưới lầu may giúp. Hướng Thần thích vô cùng, vừa nhận được đã đeo cả ngày.
Xác nhận trong túi sách đã có đầy đủ vở bài tập với hộp bút chì, Tống Văn Bân mới đặt túi xuống, nói với Hướng Thần: “Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, Thần Thần phải nghe lời cô giáo nhé. Nếu có gì không quen thì về nói với chú, chúng ta quay trở lại học mẫu giáo. Nếu có ai bắt nạt cháu thì đi tìm anh hai, cháu có nhớ anh hai học ở đâu không?”
Hướng Thần vội vàng gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Nhớ ạ, cháu sẽ nghe lời cô giáo.”
Vốn dĩ trẻ con thời này đi học khá muộn, bình thường tám tuổi vào lớp một là chuyện bình thường. Hướng Thần mới có tí tuổi nên Tống Văn Bân không muốn cậu đi học tiểu học, luôn lo lắng những đứa trẻ lớn hơn sẽ bắt nạt cậu.
Nhưng Hướng Thần không chịu, làm nũng vòi vĩnh, suýt nữa học theo đám con nít hư lăn ra khóc lóc ăn vạ. May mà Hứa Hằng Châu xem đủ trò vui xong cũng đứng ra giúp khuyên vài câu. Anh nói có lý có căn cứ, thêm vào đó anh lại học cùng trường với Hướng Thần, tuy phòng học của hai người không cùng một tầng nhưng ở cùng một tòa nhà, có gì anh cũng có thể giúp trông chừng.
Tống Văn Bân do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn nhượng bộ. Chú đồng ý để Hướng Thần đi học tiểu học trước, nếu không thích nghi được, thì quay về.
Khó khăn lắm mới được chú đồng ý cho mình đi học tiểu học, Hướng Thần làm sao cam lòng quay về học mẫu giáo. Cậu đâu phải là trẻ con thật, đi học cùng học sinh tiểu học đã đủ bi thảm rồi. Nếu đi học mẫu giáo, cậu là cùng khóc với lũ trẻ con bên cạnh, hay là cùng chúng nó chơi đất sét đây?
Ăn sáng xong, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đeo cặp sách được Tống Văn Bân dẫn đến trường. Đây là lần đầu tiên đi học mới có đãi ngộ này, hôm nay Tống Văn Bân cố ý xin nghỉ phép, sau này Hứa Hằng Châu và Hướng Thần tự mình đến trường.
Họ ra khỏi nhà, Tống Văn Bân cầm chìa khóa khóa cửa nhà lại, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đứng bên cạnh đợi ông. Đột nhiên cửa nhà Trần Quốc Lương bên cạnh mở ra, Trần Phân đeo cặp, mặt đầy bực bội bước ra.
Nhìn thấy ba người nhà họ Tống, Trần Phân khựng lại một chút, sự bực bội trên mặt lập tức thu lại. Ánh mắt nó dừng lại trên người Hứa Hằng Châu một lát, trên gò má vàng vọt đột nhiên phớt một chút hồng.
Nói về ngoại hình của mấy đứa trẻ nhà họ Trần, Trần Tiểu Thảo nhỏ tuổi quá không nhìn ra nét gì, ba đứa còn lại thì Trần Phân là người giống mẹ Thái Trân nhất, mặt gầy và dài, da không được đẹp lắm, nhưng ngũ quan có thể nhìn ra nét giống Trần Quốc Lương, nói chung là thanh tú tạm chấp nhận được.
Trần Phương thì thảm hơn, không biết đứa trẻ này bị làm sao mà toàn thừa hưởng khuyết điểm của cha mẹ. Trần Quốc Lương mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính, chỉ là nước da hơi ngăm đen nhưng cũng có thể coi là anh tuấn, nếu không cũng sẽ không được “con gái phó giám đốc xưởng” Thái Trân để ý.
Nhưng Trần Phương lại rất bi thảm, nước da đen giống Trần Quốc Lương, ngũ quan không đẹp giống Thái Trân, lại còn lùn. Bình thường đi theo sau Trần Phân rất không có cảm giác tồn tại, nhìn thoáng qua cứ như một con chuột nhỏ xám xịt.
Hướng Thần cảm thấy, cô bé đẹp nhất nhà họ Trần là Trần Tiểu Hoa. Thật sự không phải do c** nh* nhen lắp filter vô mắt nhìn người khác mà quả thực cô bé Tiểu Hoa hoàn toàn trái ngược với Trần Phương, toàn thừa hưởng ưu điểm của cha mẹ. Tuy còn nhỏ, nhưng đã có thể lờ mờ nhìn ra ngũ quan thanh tú, da dẻ tuy vì không đủ ăn mà hơi vàng vọt, nhưng tuyệt đối không phải do nước da gốc của cô bé là như vậy.
Lúc này Trần Phân má hơi ửng hồng nhìn Hứa Hằng Châu, tuy không dám nhìn thẳng, chỉ giả vờ đứng đợi Trần Phương rồi thỉnh thoảng liếc nhìn lén lút, nhưng Hướng Thần vẫn nhìn ra chút tâm tư này của con nhóc.
Ghê gớm thật, Hướng Thần thầm nghĩ, Trần Phân ánh mắt thật tinh, vừa nhìn chưa được mấy lần đã thích anh trai nhà cậu. Nam thần không hổ là nam thần, đi đến đâu cũng có thể thu hoạch người hâm mộ. Đáng tiếc anh trai nhà cậu là gay, chỉ yêu lam nhan không yêu hồng nhan, cậu lúc đó cũng điều tra kỹ rồi mới dám đi tỏ tình đó.
Hơn nữa, anh trai cậu bây giờ mới bao lớn chứ, Trần Phân hình như cũng chỉ lớn hơn anh trai một tuổi mà thôi, gì mà phát triển sớm thế.
Chuyện Hướng Thần nhìn ra được, Hứa Hằng Châu càng nhìn ra được. Anh cụp mắt nhìn cục bông bên cạnh,như thể không biết có người đang lén nhìn mình.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Hứa Hằng Châu với ngoại hình và gia thế như vậy thì từ nhỏ đã lớn lên trong ánh mắt ngưỡng mộ của các chàng trai cô gái, loại người như Trần Phân ở trong thế giới của Hứa Hằng Châu, chẳng thể dấy lên được dù chỉ là một gợn sóng nhỏ.
Hai anh em ngàn suy vạn nghĩ vậy thực ra cũng chỉ diễn ra trong chốc lát, Tống Văn Bân nhanh chóng khóa cửa xong, dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đi về phía cầu thang.
Trần Phương đã sớm trốn ở bên cửa rồi, Trần Phương không đi con bé cũng không dám đi. Ba người Tống Văn Bân vừa rời đi, Trần Phân lập tức theo sau, nó cố ý bước chậm, hệt như chỉ là một người đi cùng đường.
Trên đường, Tống Văn Bân lại dặn dò Hướng Thần một hồi. Chú xuất thân quân nhân nên sớm đã phát hiện phía sau có hai cô bé đi theo, nhưng chú không nghĩ quá nhiều, chỉ nghĩ thật sự là đi cùng đường mà thôi, dù sao cũng học cùng trường cả.
Sau khi đến trường, Tống Văn Bân dẫn hai đứa trẻ đến văn phòng giáo viên trước, học sinh chuyển lớp giữa chừng được giáo viên dẫn vào sẽ tốt hơn.
Giáo viên chủ nhiệm của Hứa Hằng Châu là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, họ Lưu, vẻ ngoài rất nhã nhặn. Lúc gặp Tống Văn Bân thầy chỉ gật đầu, không nói lời thừa thãi mà dẫn Hứa Hằng Châu đi.
Giáo viên của Hướng Thần tuổi trẻ hơn một chút, trông chỉ khoảng hai mươi tuổi, tết hai bím tóc, thấy Hướng Thần thì cười với cậu trước.
Tống Văn Bân giao Hướng Thần cho cô giáo tên Trương Tiểu Mạn này, lại không yên tâm dặn dò thêm hai câu. Không phải chú có tính hay lải nhải mà thật sự là Hướng Thần nhỏ tuổi quá, nhỏ hơn bạn cùng lớp một nửa lận.
Cô Trương nghiêm túc nghe Tống Văn Bân nói xong, bảo với chú là sẽ chăm sóc Hướng Thần thật cẩn thận rồi dẫn Hướng Thần đến phòng học. Hướng Thần học lớp một, phòng học ở tầng một nên không cần leo cầu thang, đi thẳng tới đó là được.
Tống Văn Bân nhìn cô Trương nắm tay Hướng Thần đi về phía phòng học mới quay lưng rời khỏi trường, chú còn phải vội đi làm. Mới vào nhà máy nên chú bận rộn vô cùng.
Trường tiểu học trực thuộc có hai lớp một, Hướng Thần vào lớp số hai. Cô Trương dẫn Hướng Thần đi về phía phòng học, lúc đi ngang qua lớp số một có một người phụ nữ bước ra từ phòng học.
Người phụ nữ đó cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi, nhìn thấy cô Trương thì ánh mắt lóe lên một tia khinh thường: “Có một số người ấy mà, thật sự vì nịnh bợ người ta mà ngay cả thể diện cũng không cần. Rõ ràng là giáo viên tốt lại cứ phải như một bảo mẫu đi trông trẻ cho người ta, xấu hổ chết đi được.”
Trương Tiểu Mạn vốn định chào Trương Lệ Lệ vì dù sao cũng là đồng nghiệp, nghe cô ta nói như vậy thì không thèm dừng bước nữa mà nắm tay Hướng Thần đi thẳng về lớp mình. Người ta đã không muốn nói chuyện tử tế, thì không cần phải tiếp lời làm gì.
Trương Lệ Lệ bị bỏ lại phía sau, sắc mặt lập tức cứng đờ: “Trương Tiểu Mạn, cô có chút lễ phép lịch sự nào không, tôi nói chuyện cô không nghe thấy hả? Thấy đàn chị mà ngay cả việc chào một tiếng cũng không thèm là sao?”
Trương Tiểu Mạn quay người lại, cười nói: “Cô Trương à, tôi còn tưởng ban nãy cô đang bận tự nói một mình, ngại làm phiền cô nên mới không chào thôi.”
Hướng Thần đứng một bên nghe mà muốn cười, không ngờ cô giáo của cậu cũng ghê gớm thật.
Trương Tiểu Mạn thật sự cảm thấy cái cô giáo tên Trương Lệ Lệ này có hơi phiền, chẳng qua là cô ta đến trường sớm hơn mình một tí thôi mà? Lúc nào cũng bày ra vẻ bề trên, có chuyện tốt thì lao lên nhận, chuyện phiền phức thì đẩy sang cho cô, còn nói là cho cô cơ hội rèn luyện.
Giống như lần này, nghe nói giám đốc xưởng mới muốn cho cháu trai mình chuyển lớp vào học, Trương Lệ Lệ lập tức đi tìm hiệu trưởng nói lớp mình tốt thế nào, cô ta có kinh nghiệm giảng dạy gì gì đó.
Kết quả vừa nghe nói đứa trẻ đó chỉ mới bốn tuổi, Trương Lệ Lệ lập tức đổi ý. Bởi vì cô ta trước đây cũng từng nhận một đứa trẻ con lãnh đạo tuổi còn nhỏ nhập học, đứa bé đó sáu tuổi rồi mà vẫn thường xuyên tè dầm, tè xong còn khóc lóc, Trương Lệ Lệ chỉ có thể đưa nó đến văn phòng của mình để giặt giũ lau chùi. Giữa mùa đông còn không có nước nóng, cứ thế vật lộn một tháng trời, Trương Lệ Lệ rốt cuộc không chịu nổi nữa.
Trương Lệ Lệ bỏ cuộc, nhà trường không còn cách nào đành để Trương Tiểu Mạn thay thế. Kết quả bây giờ hai người đụng mặt nhau, Trương Lệ Lệ lại đầy một bụng ấm ức, luôn cảm thấy Trương Tiểu Mạn đã hớt tay trên của mình. Cho nên mới châm chọc mỉa mai, lại bị Trương Tiểu Mạn đáp trả.
Trương Lệ Lệ bị Trương Tiểu Mạn châm chọc hai câu này thì tức trắng mắt, ngón tay chỉ vào Trương Tiểu Mạn run lên.
Trương Tiểu Mạn làm như không thấy, vẫn mỉm cười nói: “Cô Trương, tôi dẫn học sinh đi trước nhé. Hôm nay tôi dạy tiết đầu, xin phép không làm phiền cô nữa.”
Nói xong không màng đến sắc mặt khó coi của Trương Lệ Lệ, dẫn Hướng Thần đi thẳng một mạch.
Bên cạnh là phòng học lớp số hai, Trương Tiểu Mạn nắm tay Hướng Thần bước vào phòng học.
Giáo viên chưa đến, trong phòng học hỗn loạn, Trương Tiểu Mạn vừa bước vào thì phòng học dần dần yên tĩnh lại. Trẻ con thời này có sự kính nể rất lớn đối với giáo viên, bình thường không dám tùy tiện nghịch ngợm quậy phá trước mặt giáo viên.
Trương Tiểu Mạn nắm tay Hướng Thần đi lên bục giảng: “Đây là bạn học mới chuyển đến lớp chúng ta, bạn ấy tên là Hứa Hướng Thần. Sau này mọi người phải hòa đồng với bạn ấy nhé. Nào, cả lớp chào mừng bạn học mới!”
Trong phòng học lập tức vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt, Hướng Thần đứng trên bục giảng, bị những đôi mắt tò mò bên dưới nhìn chằm chằm, mặt bánh bao cố làm ra vẻ nghiêm túc có hơi không trụ nổi nữa.
May mà cô giáo Trương nhanh chóng giải phóng cho cậu, cô vỗ vai Hướng Thần, chỉ vào một cô bé ở hàng ghế đầu nói: “Em ngồi cạnh Hà Oánh Oánh nhé.” Nói xong lại bảo bạn cùng bàn của Hà Oánh Oánh đổi chỗ.Hướng Thần ngoan ngoãn đi đến bên cạnh cô bé đó ngồi xuống, nhìn chiếc váy nhỏ sạch sẽ và đôi giày da nhỏ của cô bé liền biết tại sao cô Trương lại sắp xếp cậu ngồi ở đây. Nếu đoán không sai thì phụ huynh của cô bé này có lẽ làm cùng văn phòng với chú của cậu.