Mở to miệng đọc hết một tiết học các chữ đơn đơn giản như “thiên”, “an”, “môn”, lại học thêm một tiết đếm ngón tay của mình, Hướng Thần cả người đều ủ rũ.
Cậu cảm thấy cứ học lại hết sáu năm tiểu học như thế này, chỉ số thông minh của cậu ít nhất phải giảm đi một nửa.
Khó khăn lắm mới cố đến giờ giải lao, Hướng Thần thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra một nụ cười quay đầu muốn chào hỏi bạn cùng bàn của mình.
Không ngờ còn chưa kịp gọi tên người ta, cô bé tên Hà Oánh Oánh bên cạnh đã dứt khoát dùng phấn vẽ một đường giữa bàn hai người. Hướng Thần ngây người một lúc, mới nhận ra đây chính là vĩ tuyến ba tám trong truyền thuyết.
“Vĩ tuyến 38” là đường vĩ độ 38 độ Bắc trên bản đồ trái đất, chính là đường ranh giới chia đôi bán đảo Triều Tiên sau Thế chiến thứ hai. Meme hóa nó thì là chia ranh giới rõ ràng giữa bạn cùng bàn
Hướng Thần nhìn đường vĩ tuyến ba tám đó rồi nhìn bạn cùng bàn đang quay đầu cho cậu một cái gáy. Thật cạn lời, cậu đâu có trông giống người xấu đâu chớ!
“Ê!” Bàn của Hướng Thần đột nhiên bị vỗ một cái, cậu quay đầu nhìn, mấy cậu bé đang vây quanh bàn cậu.
Thằng nhóc vỗ bàn cậu trông như người cầm đầu, dũng mãnh như hổ, nói chuyện cũng rất thẳng thắn: “Lượng Lượng nói em còn có một cái mũ, sao em không đội!”
Hướng Thần sững sờ, nhìn thấy một cậu bé phía sau cậu ta mới phản ứng lại, hóa ra là Lượng Lượng, cháu trai nhà bà Lý cũng là người dẫn họ đi hợp tác xã mua bán hôm đó. Lần trước cậu mặc cả một bộ quân phục nhỏ nên chắc chắn cậu bé đó đã nhớ kỹ.
“Trong lớp không được đội mũ, em để ở nhà rồi.” Hướng Thần trả lời: “Nếu anh muốn xem thì lần sau em mang đến.”
Cậu không có ý coi thường trẻ con, đã là bạn học rồi thì cũng nên có mấy người bạn cùng lứa tuổi có thể nói chuyện cùng chứ. Không phải cậu giả bộ làm con nít nhưng giờ cậu đi tìm một người hai mươi tuổi kết bạn, người ta cũng chẳng thèm để ý đến cậu.
Thằng nhóc kia nghe vậy lại cảm thấy tính cách của Hướng Thần thật sự không giống với vẻ ngoài của cậu. Vốn tưởng bé bánh bao trắng trẻo mềm mại như vậy chỉ thích mít ướt giống như một đứa con gái, không ngờ lại dễ nói chuyện.
Thế là thằng nhóc vỗ bàn Hướng Thần một cái, nói: “Đi, chúng ta ra ngoài chơi, nói chuyện với con bé kia có gì hay đâu.” Nó cũng nhìn thấy hành động vẽ vĩ tuyến ba tám của cô bé Hà Oánh Oánh rồi.
Hướng Thần nghe vậy liền cùng mấy người bạn mới quen đi ra ngoài.
Khoảng thời gian giải lao ngắn ngủi ấy, sau khi được chiêm ngưỡng kho báu nhỏ của từng người — của Hướng Thần chính là bộ quân phục nhỏ của cậu, thì cậu để mọi người đeo thử chiếc túi sách có ngôi sao đỏ một lần. Mấy thằng nhóc đều không hề tiếc nuối trưng bày ra kho báu của mình. Bao gồm súng gỗ, châu chấu cỏ, tranh ảnh sưu tầm, giấy gói kẹo màu sắc, v.v.
Hướng Thần lần lượt khen ngợi và bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình, mấy thằng nhóc đều nói sau này đều là anh em, có thể cho cậu mượn chơi.
Hướng Thần cũng nhân tiện tìm hiểu rõ thân phận của mấy tên nhóc, đứa cầm đầu tên Trương Tiểu Hổ, ở cùng khu tập thể với Hướng Thần. Hướng Thần ở tầng ba, Trương Tiểu Hổ ở tầng hai, Lý Lượng ở tầng một, nên họ cũng coi hàng xóm của nhau.
Về mấy thằng nhóc khác, người cao to hậu đậu tên Vương Bằng, còn có một cặp anh em, anh là Phùng Hải em là Phùng Hà.
Có đồng bọn rồi nên vừa hết tiết Hướng Thần liền tự giác gia nhập tổ chức nhỏ này cùng mấy thằng nhóc ồn ào chơi đùa. Đừng bắt cậu chăm chỉ học hành gì nữa, lúc trong lớp cậu đã sắp giở nát cả sách giáo khoa mình mang theo rồi.
Thế nên lúc Hứa Hằng Châu tìm đến, liền thấy Hướng Thần đang nằm bò trên đất, cùng mấy đứa trẻ lem luốc dùng sức vỗ tranh ảnh in nhỏ…
Hứa Hằng Châu đã lo lắng cả buổi sáng giờ mới thở dài một hơi, cảm thấy mình thật là lo lắng vô ích, nhóc con này rõ ràng sống thoải mái hơn anh nhiều lắm.
Vốn dĩ giờ giải lao đầu tiên Hứa Hằng Châu đã định đến xem Hướng Thần rồi. Giống như Tống Văn Bân lo lắng, Hứa Hằng Châu cũng lo có người bắt nạt Hướng Thần. Cục bông nhà họ mềm mại như vậy, nhỡ đâu bị người ta đụng cho bị thương thì làm sao bây giờ.
Nhưng điều vô cùng không thuận lợi là Hứa Hằng Châu đến phòng học mới thì phát hiện, anh lại là bạn học cùng lớp với con nhóc tên Trần Phân cách vách. Đương nhiên không phải anh để ý Trần Phân mà là ánh mắt cháy bỏng của Trần Phân thật sự không thể phớt lờ.
Điều càng làm Hứa Hằng Châu phiền lòng là giờ giải lao sau tiết đầu tiên, khi anh vừa đuổi được một đám bạn học nhàm chán tò mò về học sinh mới xong, thì vừa ra khỏi cửa đã bị Trần Phân chặn lại.
Trần Phân cúi đầu, vẻ mặt như chịu phải nỗi uất ức thấu trời xanh, nói Hướng Thần chắc chắn đã nói xấu con nhóc nhưng mọi chuyện không phải như vậy đâu.
Hứa Hằng Châu vốn định đi thẳng, nghe con nhóc nhắc đến Hướng Thần mới dừng bước. Kết quả liền nghe Trần Phân lải nhải một hồi, nói là em gái con nhóc đã lừa nó nên nó mới tưởng Hướng Thần là một đứa trẻ hư. Nhưng con nhóc vốn có ý tốt, nó sợ Hướng Thần biến chất nên mới đứng ra, nhưng nếu Hướng Thần vì chuyện này mà oán hận con nhóc thì nó dù có buồn cũng sẽ không trách Hướng Thần.
Hứa Hằng Châu nghe đến mức đầu óc tê dại, cảm thấy mình đúng là ngu mà, tự dưng đứng đây nghe người có vấn đề về thần kinh trình bày một đống lời vô nghĩa.
Anh lách qua Trần Phân đang chắn đường muốn xuống lầu tìm Hướng Thần. Kết quả Trần Phân lại bám riết theo sau, còn nói nếu Hướng Thần còn giận con nhóc thì nó có thể không so đo sự nhỏ nhen và vô lý của Hướng Thần, nó nguyện ý đi xin lỗi, nhưng hy vọng Hứa Hằng Châu đừng đối xử với nó như vậy.
Hứa Hằng Châu thật sự muốn cười ngược, em trai anh là người khác có thể nói xấu chắc? Huống hồ là người có vấn đề về thần kinh này đã bắt nạt cục bông nhà anh, lẽ nào con nhóc này nghĩ anh ăn chay niệm phật à?!
Nói thật, Hứa Hằng Châu đối phó với loại người này còn khá có kinh nghiệm, được nhiều người theo đuổi thì luôn gặp phải một vài người kỳ quái. Trong trường hợp bình thường Hứa Hằng Châu sẽ nể mặt người ta một chút, nhưng đối với người trước mặt này rõ ràng là không cần thiết.
Thế là Hứa Hằng Châu dùng ánh mắt lạnh lùng kèm theo nghi ngờ đánh giá Trần Phân một lát, rồi hỏi: “Xin hỏi bạn là ai vậy?”
Trần Phân: “…”
sắc mặt Trần Phân nhanh chóng từ đỏ chuyển sang trắng, con nhóc há miệng, mất hết sức lực mà nói: “Mình là hàng xóm của bạn…”
“Ồ…” Hứa Hằng Châu làm ra vẻ bừng tỉnh, rồi lại lạnh mặt trong ánh mắt kinh ngạc của Trần Phân: “Xin lỗi, tôi không quen bạn. Em trai tôi cũng chưa từng nhắc đến bạn, e là bạn nhận nhầm người rồi.”
Sau đó không màng đến sắc mặt từ trắng hoá đỏ, từ đỏ hóa trắng của Trần Phân, Hứa Hằng Châu lách qua con nhóc, quay người rời đi muốn tìm Hướng Thần.
Kết quả vừa đi đến cầu thang thì chuông reo.
Hứa Hằng Châu mặt mày đen xì xì quay lại phòng học, hối hận mình không nên lãng phí thời gian nói chuyện vô nghĩa với con nhóc đó lâu như vậy.
Khó khăn lắm mới lết hết một tiết học, vừa hết tiết Hứa Hằng Châu liền chạy thẳng xuống tầng một, kết quả là thấy Hướng Thần đang chơi đùa với mấy con nít tóc còn chưa mọc hết, chơi vui đến mức mắt cũng cong lên vì cười.
Trong khoảnh khắc này Hứa Hằng Châu có chút hối hận vì đã giúp Hướng Thần thuyết phục Tống Văn Bân để cậu đi học tiểu học, nếu đi học mẫu giáo thì hơn. Anh không tin Hướng Thần có thể chơi vui vẻ như vậy với một đám con nít còn tè dầm.
Nếu như vậy, nhóc con chắc chắn sẽ ngày ngày mong ngóng anh đến đón về nhà, vừa nhìn thấy anh sẽ rất vui, chứ không như bây giờ, sớm đã quên bẵng anh mất tiêu rồi.
Trong lòng có chút chua chát, Hứa Hằng Châu ngoài ý muốn trải nghiệm trước tâm lý của chim mẹ khi chim non rời tổ.
Anh đi qua, đứng sau lưng Hướng Thần ho khan hai tiếng. Nhưng Hướng Thần sắp thắng rồi, đang hứng thú bừng bừng vỗ tranh ảnh nên hoàn toàn không nghe thấy giọng anh, cũng không cảm nhận được oán niệm phía sau.
Hứa Hằng Châu nghiến răng, nhấc gáy áo của Hướng Thần kéo cậu dậy: “Làm gì đấy, tay không đau à!” Bàn tay múp míp đều đã vỗ đỏ lên rồi kìa.
Hướng Thần mặt đầy phấn khích, giây phút nhìn thấy Hứa Hằng Châu thì reo lên một tiếng: “Anh hai!”
Vẻ vui mừng không hề giả dối này đã lấy lòng Hứa Hằng Châu, anh kéo tay Hướng Thần đi ra chỗ vắng vẻ: “Đi theo anh.”
Hướng Thần vẫy tay với các đồng bọn nhỏ, rồi nhảy nhót đi theo anh trai mình.
Đến góc tường sau tòa nhà giảng dạy, Hướng Thần như dâng hiến bảo bối đưa tấm tranh ảnh vừa thắng được đến trước mặt Hứa Hằng Châu: “Anh hai, em vừa thắng được đó, tặng anh.”
Nhìn tấm tranh ảnh rách nát trước mặt và khuôn mặt hưng phấn của đứa nhỏ, sự khó chịu nho nhỏ trong lòng Hứa Hằng Châu lập tức biến mất. Anh bất lực xoa xoa đầu bé con trước mặt, cảm thấy mình thật là vô dụng, lại còn có thấy hơi trân trọng tấm tranh ảnh rách này.
“Anh hai ơi, cô giáo đối xử với anh có tốt không? Bạn học có thích anh không? Trong lớp có gặp điều gì phiền toái không…” Hướng Thần như một bà cụ con cứ liên tục lải nhải hỏi Hứa Hằng Châu chi tiết về ngày đầu tiên đi học, muốn biết tất tần tật mọi thứ.
Hứa Hằng Châu trong lòng dâng lên chút vui vẻ, ngoài miệng chê bai: “Quan tâm anh vậy cơ à? Ban nãy thấy em chơi vui lắm mà, anh đứng sau lưng em còn không phát hiện ra.”
Hướng Thần đỏ mặt, ấp úng không biết nói sao. Cậu vốn chỉ muốn tìm vài người bạn nhỏ có thể nói chuyện, không ngờ chơi vỗ tranh ảnh lại khá vui…
Hứa Hằng Châu nhéo một cái trên mặt cậu, sau khi thỏa mãn thì từ trong cặp của mình lấy ra một chiếc bánh kem nhỏ được đóng gói cẩn thận đưa cho Hướng Thần: “Đói rồi đúng không, ăn mau đi.”
Hứa Hằng Châu còn nhớ ở thời của họ, giờ giải lao ở trường tiểu học đều có bữa ăn nhẹ cho đám trẻ con. Trường tiểu học tư nhân hạng sang anh học hồi nhỏ ó đủ các loại bánh ngọt, trái cây, sản phẩm từ sữa thì lại càng không thiếu.
Anh cảm thấy, cho dù ở thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, những gì cục bông nhà anh nên có thì nhất định phải có. Vốn dĩ đồ ăn ở nhà ăn cũng không đủ ngon, ở trường vừa hay bồi dưỡng thêm chút đồ ăn ngoài.
Cơm nước thời này thiếu dầu mỡ, bụng nhanh đói. Thêm vào đó Hướng Thần vốn là người ăn khỏe, buổi sáng tuy đã ăn no, nhưng giờ sớm đã đói rồi.
Nhìn thấy chiếc bánh kem Hứa Hằng Châu đưa tới, Hướng Thần kinh ngạc nói: “Bánh kem sao! Cho em ạ?”
“Không cho em thì cho ai?” Hứa Hằng Châu thấy Hướng Thần vui vẻ như vậy thì trong lòng cũng vui theo: “Ăn mau đi, lát nữa sắp vào học rồi.”
Hướng Thần vội vàng mở giấy gói, chiếc bánh kem này nhìn là biết được mang từ thời của họ đến. Anh trai vẫn còn giữ cho cậu, thật là tốt quá đi.
Lâu rồi không ăn loại đồ ăn vặt ngọt ngào này nên Hướng Thần thèm không chịu nổi, nhưng cậu vẫn đưa chiếc bánh kem nhỏ đến miệng Hứa Hằng Châu trước: “Anh hai ăn trước đi.”
Hứa Hằng Châu muốn từ chối nhưng Hướng Thần giơ chiếc bánh kem nhỏ lên mặt đầy vẻ kiên trì, vẻ mặt kiên quyết kiểu anh hai không ăn em cũng không ăn.
Hứa Hằng Châu không còn cách nào, đành phải há miệng cắn một miếng, giục: “Rồi, anh ăn rồi, em ăn mau đi.”
Hướng Thần lúc này mới thích thú gặm bánh kem, bánh kem thơm ngọt, cảm giác mềm mịn tinh tế không thể so sánh với những thức ăn thô ráp Hướng Thần đã ăn gần đây.
Ăn một miếng, Hướng Thần vui vẻ đến mức mắt cũng híp lại, vô cùng thỏa mãn.
Dáng vẻ nhỏ bé đó vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, Hứa Hằng Châu nhìn mà mềm lòng, suýt chút nữa lại lấy ra một cái nữa cho cậu.
Chiếc bánh kem đó rất bé, chỉ bằng lòng bàn tay của trẻ con, Hứa Hằng Châu còn cắn một miếng nên Hướng Thần không lâu sau đã ăn hết sạch phần còn lại.
Cậu l**m l**m môi, ánh mắt nhìn giấy gói còn mang theo vài phần lưu luyến và thèm thuồng.
Hứa Hằng Châu buồn cười thu lại giấy gói, lau sạch tay cho Hướng Thần: “Mèo con tham ăn, ngày mai còn nữa, còn muốn bánh kem không? Hay là bánh mì, bánh quy?”
Hướng Thần kinh ngạc mở to mắt, nói chuyện cũng không lưu loát: “Còn, còn nữa sao? Lúc đến đây anh mang theo nhiều đồ ăn vặt như vậy cơ ạ!”
Hứa Hằng Châu người mạo hiểm để lộ bàn tay của mình để cho Hướng Thần ăn: “…”
Xem ra anh vẫn đánh giá cao em rồi.