Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 27

Buổi sáng tan học, đám đồng bọn nhỏ mới quen của Hướng Thần rủ cậu cùng về nhà.

Hướng Thần đứng ở cửa lớp không động đậy: “Em đợi anh hai em về cùng.”

“Là người sáng nay đến tìm em à?” Trương Tiểu Hổ tò mò hỏi: “Anh ấy cũng học ở trường mình sao? Anh ấy cao quá!”

Hứa Hằng Châu quả thực cao hơn bạn cùng lứa một bậc, thời buổi này thiếu ăn, trẻ con không bị đói đã là tốt rồi. Dinh dưỡng tất nhiên là không đầy đủ, chiều cao cũng tăng trưởng chậm hơn.

Hứa Hằng Châu vốn xuyên đến đây với cơ thể của chính mình, với điều kiện gia đình anh như thế thì đừng nói là suy dinh dưỡng, không thừa dinh dưỡng đã là tốt rồi. Dinh dưỡng không bị ảnh hưởng, gen trong nhà lại tốt, từ nhỏ anh đã là người cao nhất trong số bạn cùng lớp, trước khi xuyên không, anh đã cao hơn một mét tám rồi.

Hướng Thần đã thấy dáng vẻ cao ráo đẹp trai của Hứa Hằng Châu nên không có khái niệm gì về chiều cao hiện tại của anh, nhưng khi nghe Trương Tiểu Hổ dùng giọng điệu ngưỡng mộ nhắc đến anh hai mình, liền vui vẻ hệt như người được khen là cậu vậy.

“Là anh trai tôi, anh ấy học lớp sáu.” Hướng Thần ngẩng cái cằm nhỏ lên, khoe khoang anh trai mình với các bạn nhỏ cao hơn cậu: “Anh trai tôi cái gì cũng biết, anh ấy siêu thông minh, đối xử với tôi cũng tốt, anh trai tôi là tốt nhất.”

Lúc Hứa Hằng Châu đến đón người thì nhìn thấy Hướng Thần lùn nhất đang khoe khoang anh trai mình với một đám trẻ con cao hơn cậu, khí thế trong khoảnh khắc đó, quả thực phải cao đến hai mét tám!

Được khen ngợi từ nhỏ đến lớn, đã nghe qua đủ loại lời khen mà Hứa Hằng Châu lại bị lời khen mộc mạc của Hướng Thần làm rung động. Khóe miệng anh không kiềm chế được mà nhếch lên, cảm thấy đứa nhỏ nhà mình chỗ nào cũng đáng yêu, mắt nhìn người cũng tốt, quả thực ngoan không thể tả.

Anh đi qua nắm tay Hướng Thần, tất cả niềm vui đều giấu trong lòng, trên mặt làm ra vẻ bình tĩnh như thể hoàn toàn không nghe thấy lời Hướng Thần nói, cũng không bị cậu dỗ đến nở hoa trong lòng.

Hướng Thần thấy Hứa Hằng Châu đến đón mình rồi thì vẫy tay chào tạm biệt các bạn nhỏ, vui vẻ theo Hứa Hằng Châu về nhà.

Ra khỏi trường, lúc đường vắng người, Hứa Hằng Châu dừng lại lấy ra một viên kẹo sữa thỏ trắng, bóc vỏ kẹo nhét vào miệng Hướng Thần.

Bây giờ anh hết sức hứng thú với việc cho Hướng Thần ăn, chỉ cần thấy miệng Hướng Thần trống là lại muốn nhét đồ ăn gì đó cho cậu. Rất nhiều thứ bây giờ không tiện lấy ra ngoài, nhưng kẹo thì không sai, Hướng Thần lại thích ăn kẹo sữa thỏ trắng nên Hứa Hằng Châu cho cậu nhiều nhất là loại kẹo này.

Hướng Thần ngoan ngoãn há miệng ngậm kẹo. Buổi sáng ở trường, Hứa Hằng Châu đã tiết lộ một chút, nói đồ mình mang theo còn nhiều hơn cậu nghĩ, bảo cậu cứ yên tâm mà ăn.

Hướng Thần nghĩ, anh trai cậu thông minh hơn cậu nhiều, chắc chắn đã có tính toán. Giống như anh trai nói, tốt nhất là đừng lo lắng vô ích, anh trai mãi mãi đúng.

Hơn nữa, kẹo sữa thỏ trắng thật sự ngon, hề hề…

Họ về nhà sớm hơn Tống Văn Bân một chút, Hứa Hằng Châu có chìa khóa nên trực tiếp mở cửa, đi nấu canh trước.

Tống Văn Bân buổi sáng đã nói, buổi trưa chú ra nhà ăn của xưởng mua vài cái bánh ngô về, ở nhà làm chút canh loãng là được. Người đàn ông đang tuổi sung sức mỗi ngày chỉ uống cháo bột ngô đương nhiên không chịu nổi. Đợi khi chú rảnh rỗi cũng sẽ giống như các nhà khác hấp một ít bánh trữ sẵn ở nhà, lúc ăn cũng tiện hơn.

Đương nhiên, bánh nhà họ ăn sẽ không phải là loại bánh hấp đen như nhà Trần Quốc Lương, hiện tại Tống Văn Bân vẫn kiếm ra đủ lượng bột ngô cho cả nhà ăn. Với lại nhà chú ít người, không cần dùng  lương thực tinh đổi lấy lương thực thô để lấp đầy bụng.

Hứa Hằng Châu rửa sạch cải thảo rồi thái nhỏ, đợi nước trong nồi sôi thì thả rau vào, thêm chút dầu muối là có ngay một nồi canh cải thảo rất ngon rồi.

Nghĩ lại Hứa Hằng Châu trước đây cũng là một cậu ấm tay không dính nước, sau khi xuyên không chỉ trong thời gian ngắn đã lên được phòng khách xuống được nhà bếp rồi.

Nhưng cũng thật sự không còn cách nào, người lớn duy nhất trong nhà bận rộn công việc, còn là một người đàn ông độc thân nuôi hai đứa trẻ. Hướng Thần lại quá nhỏ, nhiều việc Hứa Hằng Châu chỉ có thể tự mình học làm, bao gồm cả việc nấu ăn trước đây chưa từng thử.

“Thế nào?” Hứa Hằng Châu múc một thìa canh cải thảo thổi nguội đút cho Hướng Thần.

Hướng Thần như một chú chim non chờ mồi, há to miệng ực một cái nuốt canh vào, nếm được vị liền gật đầu liên tục: “Ngon ạ.”

Cải thảo luộc nước lã thì ngon được đến đâu, cũng đâu phải là món cải thảo nước sôi nổi tiếng kia, họ cũng không có nước dùng gà để nêm nếm. Nhưng may mà nguyên liệu tươi, cải thảo thanh ngọt, nước canh nấu ra thanh mát sảng khoái, cũng có một hương vị đặc biệt.

* Cải thảo nước sôi là món ăn nổi tiếng Tứ Xuyên, cải thảo non được nấu với thứ nước dùng đặc biệt được nấu từ gà, giò heo và giăm bông jin hoa, đầu bếp phải ninh làm sao cho nước dùng trong vắt như nước lọc, nên tên của nó mới là cải thảo nước sôi 

Người nấu ăn vui nhất là thức ăn mình làm ra được người khác yêu thích, Hứa Hằng Châu vừa mới tiếp xúc với nấu nướng, đã gặp được một thực khách rất tốt tính. Hướng Thần quả thực là một em bé ngoan không lãng phí thức ăn bao giờ. Cậu đã từng được ăn mỹ thực được chế biến tỉ mỉ với nguyên liệu quý giá nhưng cũng không từ chối cơm nhà thô sơ giản dị.

Bất cứ thứ gì Hứa Hằng Châu làm ra, cậu đều cảm thấy ngon, Hứa Hằng Châu cũng ngày càng nấu ăn tốt hơn trong những lời khen ngợi của Hướng Thần. Canh cải thảo đơn giản cũng có thể nấu ra có mùi có vị hơn nhiều so với nhà người khác.

Canh suông buổi trưa lại nhận được nhiều lời khen ngợi hơn, Tống Văn Bân cũng nói canh Hứa Hằng Châu nấu ngon hơn nhà ăn của xưởng nhiều.

Ăn trưa xong, Tống Văn Bân đưa một nắm phiếu cho Hứa Hằng Châu. Kể từ lần trước Hứa Hằng Châu đi mua một số đồ đạc còn thiếu trong nhà thì về cơ bản là anh đã quản lý nửa cái nhà này rồi. Tống Văn Bân cách một khoảng thời gian sẽ đưa cho anh một số phiếu các loại, tiền đương nhiên cũng có, bảo anh thiếu gì thì tự mình đi mua.

Hứa Hằng Châu lật xem, lại còn có cả mấy tờ phiếu thịt. Nhưng lần trước khi anh đi hợp tác xã mua bán, ngay cả một vết thịt vụn cũng không thấy, không biết phiếu thịt này phát ra để làm gì.

Tống Văn Bân thấy vậy thì nói với anh: “Nghe nói mấy ngày nữa nhà máy chế biến thịt sẽ chở một lô thịt qua, đến lúc đó nhà mình mua nhiều một chút.”

Hứa Hằng Châu gật đầu, cất kỹ phiếu. Xưởng cơ khí không hổ là xưởng sản xuất lớn, phúc lợi thật không tệ. Bây giờ nơi khác ngay cả lương thực cũng sắp không phát ra được rồi, xưởng cơ khí còn có thể tranh thủ được thịt từ bên nhà máy chế biến thịt.

Hướng Thần bên cạnh mắt sáng lấp lánh, lời chú và anh trai vừa nói cậu nghe thấy hết, sắp có thịt ăn rồi!

Hứa Hằng Châu nhìn thấy thì buồn cười, đưa tay qua nhéo một cái trên mặt cậu: “Mèo nhỏ tham ăn.”

Hướng Thần hề hề cười hai tiếng, ngoan ngoãn đưa mặt lên cho Hứa Hằng Châu nhéo, giọng sữa non nớt hỏi: “Anh hai, mấy nữa chúng ta ăn thịt kho tàu có được không?”

Hứa Hằng Châu nhìn Tống Văn Bân một cái, thấy chú cũng đang cười, mới xoa xoa mặt Hướng Thần, hứa hẹn: “Em phải ngoan thì anh sẽ thử làm xem sao.”

“Vâng ạ.” Hướng Thần hận không thể đứng nghiêm thề thốt với anh, đảm bảo mình nhất định sẽ ngoan. Đối với động vật ăn thịt mà nói, lâu như vậy không dính chút thịt nào quả thực là tra tấn. Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến Hướng Thần trong lòng đã ngứa ngáy không chịu nổi, chỉ hận không thể mua thịt về ngay lập tức.

Kể từ ngày đó, Hướng Thần mỗi ngày về đều mong Tống Văn Bân có thể nhắc một câu rằng thịt đã được vận chuyển đến rồi. Nhưng đợi mấy ngày, trường học cũng sắp nghỉ cuối tuần rồi cũng không thấy bóng dáng thịt đâu.

Hoa Quốc bắt đầu thực hiện chế độ hai ngày nghỉ cuối tuần từ giữa và cuối những năm chín mươi, tức là hiện tại nghỉ cuối tuần chỉ có một ngày Chủ nhật.

Thứ Bảy, học xong buổi học hôm nay là hai đứa nhỏ nhà họ Tống sắp đón kỳ nghỉ cuối tuần đầu tiên kể từ khi đi học. Mặc dù vẫn chưa mong ngóng được món thịt hằng mong hằng nhớ, Hướng Thần vẫn ngoan ngoãn ôm bát ăn hết cơm. Chuẩn bị ngủ trưa một lát, rồi cùng anh trai đi học.

Cậu vừa mới trèo lên giường, áo khoác còn chưa kịp cởi thì đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. Nếu là nhà người khác thì cậu đã không quan tâm rồi, nhưng Hướng Thần nghe thấy giọng của chú mình.

Hướng Thần lại xỏ giày vào, chạy lạch bạch đến bên cửa phòng ngủ bám vào khung cửa thò đầu ra ngoài nhìn. Cậu còn bé như thế đương nhiên phải ưu tiên bảo vệ bản thân, nhỡ đâu bị bắt làm con tin thì gay to.

Bên ngoài, Tống Văn Bân đứng ở gần cửa, Hứa Hằng Châu đứng sau lưng Tống Văn Bân, đối diện họ là người nhà họ Trần. Người dẫn đầu không ai khác chính là bà cụ Trần người đã mua Hướng Thần từ tay bọn buôn người.

Bà cụ chắn ở cửa nhà họ Tống, vừa khóc vừa rống lên sướt mướt: “Mất hết lương tri rồi, đến con trai độc nhất nhà người ta cũng cướp, ôi là đứa nhỏ nhà tôi mà! Cục cưng của bà nội ơi, các người trả cháu trai cho tôi!”

“Mẹ, đừng gây rối nữa, chúng ta đi thôi.” Trần Quốc Lương mặt đầy ngượng ngùng, khuôn mặt đen sạm tím tái lại, kéo bà cụ Trần muốn bà quay về.

“Tao không đi.” Bà cụ thuận thế trượt một cái ngồi thẳng xuống đất, tay đập vào đùi hét to: “Ông xã ơi, mở mắt ra nhìn xem, cháu trai chúng ta bị quan trên cướp đi rồi!”

Công lực chửi bới của bà cụ không hề tầm thường, dễ dàng thu hút hàng xóm láng giềng. Khu tập thể vốn đã đông dân, lại đúng lúc giữa trưa mọi người đều ở nhà nên không lâu sau cửa nhà họ Tống đã vây kín người hóng chuyện đến xem.

Tống Văn Bân mặt đã đen lại, nghe xem bà cụ này nói gì này, cứ như chú ép buộc cướp mất con nhà người ta. Rõ ràng là đứa nhỏ nhà chú, chú còn trả lại tiền và lương thực rồi.

Chú lạnh lùng nói với Trần Quốc Lương: “Đồng chí Trần Quốc Lương, lúc trước đã nói rõ với nhà các anh rồi, đó là cháu trai tôi. Tiền và lương thực nhà các anh bỏ ra mua đứa bé về tôi cũng đã bù đủ cho nhà các anh rồi còn gì. Các anh còn muốn thế nào nữa?!”

Trần Quốc Lương há miệng, ấp úng nói: “Tôi, tôi biết, mẹ tôi bà ấy…”

Tống Văn Bân lại đã mất kiên nhẫn rồi, nói thẳng với hắn ta: “Nếu đã xong xuôi rồi, vậy còn đến nhà chúng tôi gây rối làm gì? Các anh còn không đi tôi sẽ gọi bảo vệ đấy.”

Trần Quốc Lương sắc mặt càng khó coi hơn, kéo  bà cụ Trần nài nỉ: “Mẹ, chúng ta đi thôi…”

“Tao không đi!” Bà cụ Trần vặn người hất tay Trần Quốc Lương ra, trợn mắt nhìn Tống Văn Bân: “Vị lãnh đạo này, anh nói tiền và lương thực gì cơ?”

Sắc mặt Trần Quốc Lương biến đổi rất lớn, kéo bà cụ Trần muốn rời đi, Thái Trân người luôn trốn ở phía sau không dám ra cũng chen qua đám đông xông ra, vừa kéo bà cụ Trần, vừa cười xã giao với Tống Văn Bân: “Giám đốc Tống, là mẹ tôi bà ấy già rồi lẩm cẩm, chúng tôi dẫn bà ấy về ngay.”

“Mày nói ai lẩm cẩm!” Bà cụ Trần gầm lên một tiếng, gạt tay Thái Trân ra, lại vỗ mạnh một cái vào lưng con trai mình: “Tao còn là mẹ mày không, mày muốn làm gì?”

Trần Quốc Lương rụt tay lại ngượng nghịu, mặt tái nhợt đứng tại chỗ.

Tống Văn Bân trên mặt lộ ra vài phần nghi hoặc, chú cũng phát hiện sự việc có hơi không ổn. Chú nói với bà cụ Trần đang đợi chú giải thích: “Nghe nói cháu trai tôi là do nhà các người mua từ tay bọn buôn người, tiền và lương thực tôi bù đủ cho các người rồi đấy!”

“Bù đủ cho chúng tôi tiền và lương thực?” Bà cụ Trần nhận được câu trả lời thì sắc mặt cũng không khá hơn, khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà cụ giật giật vài cái, tiếp tục hỏi: “Anh bù cho bao nhiêu?”

Tống Văn Bân nhíu mày nhìn vợ chồng Trần Quốc Lương một cái, cũng đại khái đoán được là chuyện gì rồi, trong lòng phát  phiền vì họ lại đổ lửa lên nhà mình nên tất nhiên cũng không có ý định giữ thể diện cho họ.Thế là chú nói thẳng với bà cụ Trần: “Bà đợi một chút.” Rồi bảo Hứa Hằng Châu đi lấy giấy cam kết Trần Quốc Lương viết lúc trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn