Tống Văn Bân nhận lấy giấy cam kết Hứa Hằng Châu đưa tới, mở ra trước mặt bà cụ Trần: “Bà xem này, đây là giấy cam kết con trai bà viết, trên đó có dấu tay của anh ta và con dâu bà.”
Bà cụ Trần không biết chữ, run tay hỏi trên đó viết gì.
Tống Văn Bân đọc cho bà nghe một lần, rồi nói: “Nếu bà không tin có thể tìm người khác biết chữ đến xem.”
Khóe miệng bà cụ Trần giật giật vài cái, quay đầu nhìn Trần Quốc Lương đang đứng bên cạnh: “Thằng Tư, mày nói đi, có phải mày viết không, người ta nói có thật không?”
Trần Quốc Lương cúi đầu không dám nhìn bà cụ Trần, hồi lâu sau mới khó khăn gật đầu.
“Vậy lương thực với tiền đâu?” Bà cụ Trần hét lên với hắn ta: “Mày đưa nhiều lương thực như vậy đi đâu rồi?”
Trần Quốc Lương giữ im lặng đến cùng, hôm nay hắn ta quá mất mặt rồi. Mẹ già đến tận nhà lãnh đạo gây rối, lại còn là lỗi nhà mình, tên đàn ông trọng thể diện này đã bị đả kích đến mức đầu óc cũng không còn tỉnh táo nữa.
Bà cụ Trần bị hắn ta chọc tức đến mức thở một hơi thật sâu, đập vào ngực mình khóc than: “Tao dốc hết vốn liếng tính toán cho mày, vét hết sạch đồ ăn trong nhà kiếm con trai cho mày rồi mà mày cũng không nỡ đưa trả lương thực. Mày, mày muốn bỏ đói mẹ già của mày à… Mày đem lương thực của tao đi đâu rồi…”
Bà cụ tóc tai rối bời ngồi trên đất khóc lóc thê thảm. Bà là thật sự đau lòng. Trần Quốc Lương là đứa con bà yêu thương nhất, lời bà nói cũng là sự thật, để mua một đứa trẻ cho Trần Quốc Lương bà gần như dốc sạch toàn bộ lương thực tích trữ trong nhà.
Bây giờ khắp nơi vẫn còn nạn đói, bà cụ Trần phải lấy một lượng lớn lương thực thô trong nhà đổi thành bột ngô mới mua được Hướng Thần. Bà cụ nghĩ chỉ cần thằng Tư nhà bà còn ở đây, sẽ không để bà đói nên mới an tâm bỏ ra lương thực như thế.
Kết quả là thấy nhà sắp hết sạch cái ăn rồi mà Trần Quốc Lương vẫn không gửi lương thực về trả. Bà cụ Trần không yên tâm, lúc này mới đến thành phố xem sao.
Đến nơi thì Trần Quốc Lương còn chưa tan làm, là Thái Trân tiếp đón bà, vừa nghe bà đòi lương thực liền bắt đầu kêu than nghèo khổ, nói mấy đứa trẻ trong nhà đều sắp chết đói rồi, đâu còn dư thừa lương thực để gửi về quê.
Bà cụ Trần đương nhiên không tin, đứa con dâu này của bà ta gian xảo nhất, lời nó nói nhiều lắm chỉ có thể tin một nửa. Bà cụ Trần không vội, chờ con trai về đưa lương thực cho bà.
Trong lúc ngồi rảnh rỗi chờ Trần Quốc Lương, bà cụ liền hỏi thăm tung tích của Hướng Thần. Từ lúc vào cửa đến giờ không thấy đứa bé đâu, nếu không phải trong lòng còn vấn vương lương thực, bà cụ Trần đã hỏi lâu rồi.
Thái Trân nghe vậy thì lập tức khóc lóc kể lể với bà cụ Trần, nói bà cụ đã hại Trần Quốc Lương và mình, mua trẻ con làm sao lại mua trúng đứa trẻ nhà giám đốc. Mất tiền mất lương thực không nói còn đắc tội với giám đốc, sau này còn không biết bị gây khó dễ như thế nào nữa.
Thái Trân nói như vậy đương nhiên là muốn hù dọa bà cụ Trần. Nhưng cô ả không nhận ra thân là một bà lão nông thôn, bà cụ Trần không có sự kính sợ lớn đối với Tống Văn Bân như cô ả và Trần Quốc Lương. Bình thường yên ổn không có chuyện gì bà cụ Trần đương nhiên sẽ tôn trọng người ta, nhưng liên quan đến lương thực thì có khác gì mạng người đâu?
Thái Trân không kịp cản, bà cụ Trần đã xông thẳng đến nhà Tống bên cạnh rồi. Tống Văn Bân ở đâu cũng là do Thái Trân nói, cô ả ghét bà cụ Trần to mồm quá nên cố ý nói để hù dọa bà ta. Không ngờ không hù dọa được người còn tạo cơ hội cho bà cụ Trần tìm đến tận cửa.
Khi Trần Quốc Lương trở về, điều hắn nhìn thấy là mẹ ruột đang chặn ở cửa nhà họ Tống làm loạn, hắn không cản được. Sự việc phát triển giống như cậu Vàng bị tuột xích chạy thục mạng khiến hắn không thể nào ghìm lại được.
Bà cụ Trần khóc lóc thảm thiết, hàng xóm nghe thấy đều có chút không đành lòng. Nhà ai mà chẳng có vài thân thích nghèo khổ, làm công nhân xưởng cơ khí lương cao phúc lợi tốt, trợ cấp cho người thân cũng là chuyện thường tình.
Giống như Trần Quốc Lương, mẹ ruột anh em sắp chết đói mà vẫn thờ ơ, làm con cái mà thế thì coi như vứt.
Có người hàng xóm nhiệt tình qua đỡ bà cụ Trần từ dưới đất dậy, lại còn mang nước ấm đến cho bà. Cũng có người khuyên can Trần Quốc Lương đừng quá nhẫn tâm, làm người sao có thể chỉ lo cho nhà mình. Nếu là họ hàng xa thì thôi đi, đây là mẹ ruột cơ mà!
Trần Quốc Lương có nỗi khổ khó nói, nếu hắn có lương thực thì đã sớm gửi về cho mẹ rồi, chẳng phải là do…
Hắn nghiến răng, bước tới đỡ lấy cánh tay bà cụ Trần: “Mẹ, chúng ta về thôi, con sẽ lấy lương thực cho mẹ!”
Bà cụ Trần nghe vậy, lập tức không khóc nữa, cùng Trần Quốc Lương về nhà, hàng xóm vừa khuyên giải vừa tản ra.
Tống Văn Bân nhìn cặp mẹ con kia đi vào nhà bên cạnh mới đóng chặt cửa nhà mình lại. Vừa quay đầu, một cục bông nhỏ đã xông thẳng vào lòng chú.
Tống Văn Bân thuận tay đỡ lấy Hướng Thần, dịu giọng dỗ dành: “Sợ rồi hả, đừng sợ đừng sợ, có chú ở đây, sẽ không để bọn họ đưa con đi đâu.”
Hướng Thần lắc đầu, vành mắt hơi đỏ lên. Cậu lại một lần nữa nhận ra có được một mái nhà trong cái thời đại này hạnh phúc biết nhường nào. Cảm ơn chú, cảm ơn anh trai, có bọn họ ở đây thật tốt quá, cậu thật sự không muốn quay lại nhà họ Trần nữa.
“Được rồi được rồi, ngoài kia làm ầm ĩ khiến các con cũng không được nghỉ ngơi đàng hoàng.” Tống Văn Bân nhìn giờ giấc, đã đến lúc phải đến trường, đẩy Hướng Thần: “Mau đi lấy cặp sách, cùng anh trai đến trường đi.”
Hướng Thần vội vàng chạy đi lấy cặp sách của mình, sau đó lại đi nắm tay Hứa Hằng Châu, bàn tay mũm mĩm nắm chặt tay Hứa Hằng Châu, cứ như sợ anh sẽ bỏ chạy mất vậy.
Hứa Hằng Châu thấy bé con có vẻ thật sự bị dọa sợ liền nắm chặt tay Hướng Thần, dắt cậu đi học. Đi sớm tí cũng tốt, cách xa nhà bên cạnh một chút, tốt nhất là đừng để bọn họ tiếp xúc với Hướng Thần nữa.
Hứa Hằng Châu luôn đưa Hướng Thần đến tận cửa lớp cậu. Vì anh thường xuyên đưa đón Hướng Thần đi học nên giáo viên và bạn bè của Hướng Thần cũng quen biết anh.
Hứa Hằng Châu đẩy Hướng Thần, bảo cậu vào lớp. Hướng Thần nắm tay Hứa Hằng Châu không chịu buông, chớp chớp mắt nhìn anh: “Anh tan học đến đón em sớm nha.”
Lòng Hứa Hằng Châu mềm nhũn, suýt chút nữa muồn đưa bé con về nhà. Anh xoa đầu Hướng Thần, giọng nói mềm mại: “Được, tan học anh sẽ qua đón em ngay.”
Hướng Thần lại nhìn Hứa Hằng Châu vài lần rồi mới lưu luyến không rời quay người vào lớp.
Giờ giải lao chiều hôm đó, Hướng Thần chẳng có tâm trạng chơi đùa cùng các bạn nhỏ.
Nhờ có Trương Tiểu Hổ và Lý Lượng là hàng xóm, bọn họ đã nghe người nhà kể về lai lịch của Hướng Thần nên đương nhiên cũng biết Hướng Thần từ đâu đến. Tuy không hiểu rõ rốt cuộc cậu bị làm sao, nhưng cũng nhìn ra cậu không vui cho nên biết điều không trêu chọc cậu.
Lý Lượng còn nói với Hướng Thần, nếu cậu không thích người nhà họ Trần, cậu có thể bảo anh trai mình đánh cho Trần Phân một trận. Lúc này Hướng Thần mới biết anh họ của Lý Lượng tên Lý Minh, đã học cấp hai rồi.
Hướng Thần từ chối tấm lòng của cậu bạn nhỏ, rồi đưa khẩu súng nhỏ mà Tống Văn Bân làm cho họ mượn mới tiễn được đám bạn nhỏ nhiệt tình kia đi.
Buổi chiều tan học, Hứa Hằng Châu vừa học xong đã chạy xuống lầu. Nhìn thấy đứa bé ngoan ngoãn chờ mình ở cửa lớp, lòng anh lập tức mềm nhũn.
Anh bước nhanh qua đó, ngồi xổm trước mặt Hướng Thần: “Đợi lâu rồi hả.” Học sinh lớp Một tan học sớm nhất, chỉ đành để Hướng Thần chờ anh chứ cũng không có cách nào khác.
Hướng Thần vừa nhìn thấy Hứa Hằng Châu mắt liền sáng lên, cậu nhét bàn tay nhỏ bé của mình vào tay Hứa Hằng Châu, giọng nói trẻ con vừa mềm vừa ngọt: “Không đợi lâu đâu ạ. Anh ơi chúng ta về nhà thôi.”
Hứa Hằng Châu nắm chặt bàn tay mũm mĩm kéo cậu đứng dậy, không đưa cậu về nhà ngay mà lại dẫn cậu đến phía sau tòa nhà dạy học.
Hướng Thần mơ hồ đi theo, anh trai mỗi buổi sáng đều đến đưa đồ ăn ngon cho cậu, đủ các loại bánh ngọt bánh mì bánh quy, không bao giờ trùng lặp.
Mỗi buổi sáng thức dậy, Hướng Thần mong chờ nhất chính là bữa ăn nhẹ buổi sáng kia. Nhưng sáng nay cậu đã ăn hai cái bánh quy bơ rồi, bây giờ anh trai lại dẫn cậu đến đây làm gì?
Đến một góc khuất, Hứa Hằng Châu thò tay vào cặp sách của mình, Hướng Thần lập tức nhìn chằm chằm. Cặp sách của anh trai cậu như túi thần kỳ của Doraemon vậy, chứa đầy các loại đồ ăn ngon.
Trong ánh mắt mong đợi của Hướng Thần, Hứa Hằng Châu móc ra hai cái đùi gà nhỏ được hút chân không. Anh biết Hướng Thần luôn muốn ăn thịt, nhưng đồ ăn nấu sẵn trong không gian của anh khó lấy ra, mà loại đồ ướp sẵn này Hứa Hằng Châu vẫn luôn không đánh giá cao, vốn dĩ không định cho Hướng Thần ăn. Nhưng Hướng Thần hôm nay bị dọa sợ nên muốn an ủi bé con một chút, thỉnh thoảng ăn một hai lần cũng không vấn đề gì.
“Đùi gà!” Hướng Thần nhìn hai cái đùi gà nhỏ kia kinh ngạc: “Anh ơi anh đúng là Doraemon mà!”
“Cái con xanh lè đó à?” Hứa Hằng Châu khịt mũi cười, rõ ràng là không mấy coi trọng thần tượng của Hướng Thần, sau đó đưa đùi gà đến trước mặt Hướng Thần: “Mau ăn đi, ăn xong chúng ta về.”
Hướng Thần sung sướng xé bao bì, theo thói quen đưa đùi gà đến miệng Hứa Hằng Châu trước: “Anh cắn một miếng đi.”
Đùi gà ướp rồi đóng gói chỉ bé tí tẹo, lại thêm cả xương, thật chẳng còn bao nhiêu thịt. Hứa Hằng Châu nhìn ánh mắt Hướng Thần nhìn đùi gà, gạt tay cậu ra nói: “Còn một cái nữa mà, cái này em ăn đi.”
Hướng Thần cắn cắn môi, nhìn cái đùi gà còn nguyên bao bì trong tay Hứa Hằng Châu, nhẹ giọng nói: “Chú còn chưa được ăn đâu, anh ơi chúng ta ăn cái này thôi. Cái kia để dành cho chú ăn được không ạ?”
Tống Văn Bân đối với cậu và Hứa Hằng Châu luôn hết lòng hết dạ, mỗi lần lén lút ăn đồ ngon, trong lòng Hướng Thần đều cảm thấy hơi áy náy. Nhưng bánh ngọt bánh mì Hứa Hằng Châu đưa cho cậu đều là loại có hạn sử dụng tương đối ngắn, cậu không dám mạo hiểm làm lộ bí mật của hai người để chia cho Tống Văn Bân, cho nên dứt khoát tự mình ăn hết.
Nhưng cái đùi gà nhỏ này thì khác, được hút chân không nên thời gian bảo quản lâu, lại không giống quá hiếm gặp như những món bánh ngọt kia, Hướng Thần mới động lòng.
Ôi bé con hay mềm lòng này.
Hứa Hằng Châu véo véo mặt Hướng Thần một cái, nói: “Nghĩ nhiều sẽ không cao được đâu, bảo em ăn thì cứ ăn đi. Em ngoan ngoãn nghe lời, qua một thời gian nữa sẽ có nhiều đồ ăn hơn.”
Hướng Thần không hiểu ý của Hứa Hằng Châu lắm, cũng không biết tại sao qua một thời gian nữa lại có thêm đồ ăn, nhưng cậu tin anh trai, thế là ngẩng đầu hỏi: “Chú cũng có sao ạ?”
Hứa Hằng Châu: “Ai cũng có.”
Hướng Thần lúc này mới nở nụ cười, yên tâm cắn một miếng đùi gà.
Đùi gà ướp có hương vị vô cùng đậm đà, cắn một miếng toàn là thịt, đối với Hướng Thần đã lâu không được ăn thịt mà nói cái đùi gà này quả thực thơm không gì sánh nổi, ăn xong hoàn toàn không dừng lại được.
Đến khi cậu dừng lại, trên tay chỉ còn lại một cái xương trơ trụi.
Hứa Hằng Châu nhìn Hướng Thần nhấm nháp đùi gà với vẻ mặt thỏa mãn, thong thả xé giấy gói đùi gà trên tay mình rồi cắn một miếng trong ánh mắt thèm thuồng của Hướng Thần.
“Ngon không ạ?” Hướng Thần vừa hỏi vừa nhìn với vẻ mặt háo hức.
“Không phải em vừa mới ăn xong sao?” Hứa Hằng Châu từ tốn nuốt miếng thịt trong miệng, anh vốn không thích ăn mấy thứ này, nhưng vẻ mặt ghen tị của cục bông nhà mình quá buồn cười nên Hứa Hằng Châu không nhịn được muốn trêu chọc cậu một chút.
Hướng Thần l**m môi, thất vọng nói: “Em ăn nhanh quá…”
Hứa Hằng Châu sặc một cái, có phải là củ nhân sâm đâu!
Hứa Hằng Châu: “Há miệng.”
Hướng Thần theo phản xạ há miệng, giây tiếp theo miệng đã được nhét đầy thịt.