Lúc ăn cơm tối, Hướng Thần chỉ ăn được nửa bát đã no.
Tống Văn Bân lo lắng hỏi: “Sao con ăn ít vậy, có phải không khỏe không?”
Chú sợ Hướng Thần buổi trưa bị dọa sợ đến giờ vẫn chưa trấn tĩnh lại được, trẻ con vía yếu không chịu được việc bị dọa, nếu thật sự là vậy thì phải mau tìm cách.
Hướng Thần đỏ mặt, che miệng ợ một cái nho nhỏ: “Không có ạ, do buổi trưa ăn nhiều quá…”
Buổi chiều ở trường, một mình cậu ăn gần hết hai cái đùi gà. Cái đùi thứ hai anh trai chỉ cắn một miếng, phần còn lại đều đút cho cậu. Hai cái đùi gà nhìn thì nhỏ, nhưng thịt rất chắc, ăn nhiều vậy nên buổi tối Hướng Thần đương nhiên không ăn được bao nhiêu.
Ăn xong cơm tối, ba chú cháu ngồi lại trò chuyện đôi câu, sau đó Hứa Hằng Châu và Hướng Thần về phòng làm bài tập, Tống Văn Bân xuống lầu tìm bà Lý. Chú kiếm được một ít vải về, định may thêm vài bộ quần áo nữa cho hai đứa trẻ.
Mấy hôm trước, Tống Văn Bân nhờ người kiếm về một cái bàn học lớn đặt ở cạnh cửa sổ phòng ngủ của Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, đặt thêm hai cái ghế ở đó để hai đứa trẻ có thể đọc sách, làm bài tập.
Trước khi có bàn học, Hướng Thần và Hứa Hằng Châu cũng giống như những đứa trẻ khác trong khu tập thể, hoặc ngồi dưới đất ghé lên ghế đẩu làm bài tập, hoặc là dựng bàn ăn nhà mình lên để ngồi học. Mỗi nhà mỗi hộ đều có nhiều con cái, còn chẳng đủ chỗ kê cho mỗi người một giường nữa là chỗ đặt bàn học.
Để tránh tình trạng khó xử này, Hứa Hằng Châu ngày hôm sau thường dậy sớm đến trường làm bài tập, về nhà liền trông Hướng Thần làm bài tập bổ sung.
Hướng Thần cũng rất ấm ức, bài tập lớp một không phải là cậu không biết làm, toàn là chữ đơn và số đếm dưới mười, nếu là trước kia, cậu có thể viết xong trong nháy mắt.
Thế nhưng bây giờ, nhìn bàn tay mũm mĩm của mình cầm bút lên trông y chang một cục thịt nhỏ, nhìn thôi đã muốn nhéo hai cái. Khi điều khiển bút chì thì quả thực không được thuận tay cho lắm, ngón tay không có lực, chữ viết ra không đẹp bằng Hứa Hằng Châu đã đành còn viết cực kỳ chậm.
Mỗi ngày Hướng Thần mặt ủ mày chau làm bài tập, Hứa Hằng Châu liền kê ghế ngồi bên cạnh cậu. Thời buổi này vốn nhiều thời gian rảnh rỗi, xem nhật ký khổ sở của Hướng Thần hằng ngày chính là hoạt động giải trí mà Hứa Hằng Châu thích thú.
Bài tập hôm nay vẫn đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, Hướng Thần trải vở ra, bắt đầu chậm chạp viết chữ. Vừa viết đến hàng thứ hai thì nhà bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng hét thất thanh của con gái, tay Hướng Thần run lên, chiếc bút chì kéo một vệt dài trên vở.
Hứa Hằng Châu lấy cục tẩy xóa giúp cậu, vỗ vỗ lưng cậu: “Đừng để ý, tiếp tục viết đi.”
Hướng Thần lén nghe một chút, hình như không phải giọng của Trần Tiểu Hoa mà chắc là Trần Phân, vậy thì cậu không cần quan tâm.
Hứa Hằng Châu thấy bé con cúi đầu viết rất chăm chú thì bóc một viên kẹo sữa thỏ trắng nhét vào miệng cậu: “Ngoan ngoãn ở yên đây, để anh đi xem thử.”
Hướng Thần hút một ngụm nước đường, ngoan ngoãn gật đầu.
Hứa Hằng Châu quay về rất nhanh, kẹo trong miệng Hướng Thần còn chưa ăn xong anh và Tống Văn Bân đã cùng nhau trở về.
Tống Văn Bân vừa mới mang vải xuống, chú đã nói chuyện với bà Lý về chuyện nhờ may quần áo từ lâu. Bà Lý là thợ may giỏi nổi tiếng gần xa, Tống Văn Bân vừa đến khu này hỏi thăm chuyện may vá, người ta đều giới thiệu bà ấy, Tống Văn Bân liền tìm đến thẳng nhà.
Đương nhiên, chú cũng không để người ta làm không công, chú muốn trả tiền nhưng bà Lý lại không chịu nhận, nói rằng chỉ cần cho bà những mảnh vải vụn may còn thừa là được.
Quần áo thời này mặc rách là phải vá, vá cũng cần vải, lượng vải ít ỏi của một gia đình cả năm may một bộ quần áo còn chưa chắc đủ thì làm sao có thể cắt vải để vá, dùng những mảnh vải vụn như vậy là vừa hay.
Hơn nữa tay nghề bà Lý lại giỏi, bà ghép mấy mảnh vải vụn này lại là có thể may được một bộ quần áo chắp vá cho người lớn và trẻ con. Đều là vải tốt, mặc sát người là thoải mái nhất.
Tống Văn Bân mang đến khá nhiều vải, bà Lý xem xét, lại đo đạc vài cái, nói với chú là phần dư ra có thể may thêm cho hai đứa trẻ một đôi giày. Giày vải đế êm, đi vào mềm mại thoải mái, trẻ con đi là tốt nhất, có lợi cho sự phát triển của bàn chân.
Tống Văn Bân nghe bà nói có lý liền chuẩn bị lên lầu đo chân hai đứa trẻ. Vừa đi đến cửa cầu thang tầng ba đã nghe thấy nhà Trần Quốc Lương lại làm ầm ĩ.
Tống Văn Bân sợ tới mức vọt lên một bước, vừa vặn đụng phải Hứa Hằng Châu từ trong nhà đi ra, chú hỏi rõ Hướng Thần vẫn an toàn trong phòng ngủ mới yên tâm.
Tuy không muốn nhúng tay vào chuyện nhà họ Trần, nhưng dù sao cũng có liên quan đến nhà mình, biết được chút tin tức thì mới có thể đề phòng trước. Thế là Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu liền lẫn vào đám hàng xóm hóng chuyện xem nhà họ Trần lại gây ra chuyện gì nữa.
Mấy ngày này nhà họ Trần cũng không yên ổn, ba bữa lại có chuyện, chủ đề tám chuyện cả năm của khu tập thể đều bị nhà họ bao trọn.
Chuyện tối nay thực ra là hậu quả của buổi trưa.
Buổi trưa Trần Quốc Lương đưa bà cụ Trần về nhà xong, liền đi thẳng tới bếp vét sạch lu gạo nhà mình. Hắn cũng đủ tàn nhẫn, không chừa lại tí lương thực nào cho gia đình mình, lấy cả đống bánh hấp đen do Thái Trân hấp sẵn để trong tủ chén, toàn bộ đổ vào túi cho bà cụ Trần mang đi.
Quái lạ, những người khác trong nhà họ Trần không ngăn cản sao? Đương nhiên là có ngăn cản rồi, Trần Tiểu Hoa và Trần Tiểu Thảo còn quá nhỏ không có tiếng nói cũng không dám lên tiếng, Trần Phương không dám đứng ra, nhưng Trần Phân đâu phải là mất nhận thức, cha con nhóc cho hết lương thực đi rồi, con nhóc sẽ phải chịu đói, chuyện này sao mà được?!
Nó ngay lập tức ôm chặt túi lương thực không chịu buông, bà cụ Trần hôm nay vừa bị lừa vừa đau lòng nên cơn giận bùng lên, ở chỗ bà không có quy tắc không đánh con cái, nên tát Trần Phân hai cái thật mạnh.
Trần Phân bị đánh cho choáng váng, từ bé đến lớn đây là lần đầu tiên nó bị ăn đòn. Trần Quốc Lương không có thói quen đánh con cái, bình thường dạy dỗ thì chỉ phạt quỳ phạt đứng hoặc để Thái Trân ra tay. Thái Trân lại thương nó nhất, mấy đứa em đều bị ăn đòn rồi, chỉ có mình nó chưa từng bị.
“Bà đánh tôi?” Trần Phân ôm mặt không dám tin, bà cụ Trần cũng đâu chịu nương tay. Bà ta vừa véo vừa vặn làm đôi tay Trần Phân đang ôm lương thực tuột ra, trực tiếp kéo theo cái bao tải định bỏ đi.
Trần Phân hét lên một tiếng chói tai, xông lên đẩy bà cụ Trần một cái làm bà cụ loạng choạng, lần này đến lượt bà cụ Trần không tin nổi. Bà cụ là trụ cột nhà họ Trần, ai mà chẳng kính trọng nâng niu, nay lại bị một đứa cháu gái đẩy suýt ngã làm bà cụ Trần tức đến mức suýt nữa không thở nổi mà ngất đi.
“Thằng!” Bà cụ Trần mắt đỏ ngầu nhìn con trai mình: “Mày, mày nuôi được đứa con gái tốt lắm!”
Trần Quốc Lương cũng không ngờ con gái cả lại dám động thủ với bà nội nó. Không bàn đến chuyện khác thì Trần Quốc Lương hiếu thuận là thật, nếu không cũng sẽ không vét hết lương thực nhà mình đưa cho mẹ đẻ.
Thấy mẹ già tức giận như vậy, Trần Quốc Lương cũng cảm thấy Trần Phân không tôn trọng người lớn, cần phải dạy dỗ, hắn thuận tay cầm lấy cây chổi bên cạnh bổ nhào về phía Trần Phân mà đánh tới tấp.
Trần Phân vừa tránh vừa kêu la: “Mẹ! Mẹ mau đến đây xem này! Cha con muốn đánh chết con, mẹ mau đến đi!”
Nhưng Trần Phân định sẵn là không gọi được mẹ mình đến rồi, bởi vì mẹ nó chạy mất từ lâu rồi.
Trần Quốc Lương đánh đến gãy một cây chổi mới làm bà cụ Trần hả giận. Hắn không để ý đến Trần Phân đầy thương tích đang nằm khóc trên đất, cũng không để ý đến mấy đứa con gái khác đang sợ hãi đến mức không dám lên tiếng mà trực tiếp tiễn bà cụ Trần về quê.
Trần Quốc Lương tiễn bà cụ Trần đi xong, lại vội vã đi làm. Đợi bận rộn xong quay về nhà thì trong nhà vắng tanh, Thái Trân vẫn chưa về.
Trần Phân nằm trên giường, buổi chiều nó không đi học. Trên mặt lưu lại hai vết tát khiến Trần Phân cảm thấy ra ngoài gặp người còn khổ hơn là chết đi.
Trần Quốc Lương lấy ra một cái bánh ngô, đây là cái hắn mượn được ở nhà ăn công nhân.
Hắn chia bánh cho mấy đứa trẻ để lót dạ, sau đó đi đun nước.
Ấm nước vừa đun xong thì Thái Trân trở về. Cô ả đi đến cửa thấy nước nhà mình đã sôi thì thuận tay xách ấm nước nóng đi vào nhà.
Trần Phân vừa thấy mẹ, nỗi ấm ức trong lòng liền dâng lên, nhào tới bắt đầu khóc lóc thảm thiết.
Lúc náo loạn buổi trưa nay, mọi người đều biết nhà Trần Quốc Lương có chuyện, những ai muốn xem đều đã xem xong. Tiếng khóc bất ngờ buổi tối lại thu hút hàng xóm kéo đến.
Vết thương trên mặt Trần Phân sau một buổi chiều đã hơi nổi lên, để lại hai vệt lươn đỏ ửng trên mặt trông có hơi đáng sợ.
Thái Trân vừa thấy còn chưa kịp hỏi, Trần Phân đã ôm lấy mẹ mình mà khóc, từ chuyện bà cụ Trần tát nó đến chuyện cha nó cũng đánh nó, tất cả đều không gây chấn động bằng câu cuối cùng “Lương thực nhà mình đều bị bà nội mang đi hết rồi”.
Thái Trân vừa nghe câu này thì giật mình nhảy dựng lên, lập tức chạy đi lục thùng lương thực nhà mình, bên trong trống rỗng, ngay cả chút bụi cũng không còn. Nhìn sang tủ chén, số bánh hấp đen cô ả đã cất kỹ, sáng nay còn đếm được hơn hai mươi cái giờ lại không còn một cái nào!
Thái Trân như bị đâm một nhát dao, nhào tới chất vấn Trần Quốc Lương: “Lương thực nhà mình đâu hết rồi? Anh để mẹ anh mang đi hết rồi hả?”
Còn nửa tháng nữa mới đến kỳ lĩnh lương, lương thực trong nhà đều mang đi hết rồi thì những ngày còn lại sống sao đây?
Trần Quốc Lương nhếch mắt cười lạnh một tiếng: “Lương thực nhà mình ư? Không phải cô mang hết về nhà mẹ đẻ rồi à?”
Nói ra thì cũng là cái nghiệp của Thái Trân. Lúc trước Tống Văn Bân trả cho nhà họ mấy chục kí bột ngô, là để bù lại số lương thực mà bà cụ Trần đã dùng để mua Hướng Thần.
Thế nhưng khi lương thực vào tay, vợ chồng nhà họ Trần lại có suy nghĩ khác nhau. Trần Quốc Lương muốn sớm gửi bột ngô về quê trả cho mẹ già, còn Thái Trân lại tính toán chia một nửa cho nhà mẹ đẻ mình.
Vì Trần Quốc Lương phải đi làm vốn định cuối tuần mới gửi đi, cho nên lương thực cứ để tạm ở nhà.
Cứ để ở nhà như vậy lại xảy ra vấn đề.
Có phòng vạn lần cũng khó phòng kẻ trộm trong nhà. Thái Trân lén lút dùng bột ngô nấu một bữa thịnh soạn cho mấy đứa nhà mình rồi xách toàn bộ số bột ngô còn lại về nhà mẹ đẻ mình.
Thái Trân tính toán như vầy, nếu cô ả chỉ đưa cho bà cụ Trần một nửa số bột ngô thì bà cụ nhất định sẽ hỏi nguồn gốc, việc gom đủ nhiều bột ngô như vậy không dễ dàng gì.
Như vậy thì chuyện Tống Văn Bân trả bù lương thực sẽ không giấu được, chuyện cô ả tiếp tế nhà mẹ đẻ tất nhiên cũng bại lộ.
Thế nên Thái Trân quyết tâm làm đến cùng, trực tiếp nuốt sạch số lương thực này. Đến lúc bị hỏi về Hướng Thần thì chỉ cần lôi thân phận giám đốc xưởng của Tống Văn Bân ra, e rằng bà cụ Trần cũng không dám đến nhà giám đốc làm phiền. Như vậy thì không chỉ có lương thực, mà năm mươi đồng tiền kia cũng là của cô ả hết.
Không ngờ bà cụ Trần lại không làm theo tính toán của Thái Trân, bà ta không hiểu quy củ cũng không hiểu tôn ti trật tự, xông thẳng đến nhà giám đốc gây chuyện.
Thái Trân lẫn vào đám đông muốn kéo bà cụ Trần về, nhưng sự việc phát triển đến mức này đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô ả nữa.
Thấy chuyện bại lộ, Thái Trân lập tức xách giày chuồn đi mất.
Bây giờ không chạy thì chờ đến khi về nhà là bị chồng và mẹ chồng cùng nhau tính sổ!
Thái Trân chạy về nhà mẹ đẻ ở lại nửa ngày, buổi chiều cũng không dám đi làm, nhờ người xin nghỉ phép giúp. Cô ả mang nhiều lương thực về nhà mẹ đẻ như vậy nên mẹ và chị dâu đều tươi cười với cô ả. Nghỉ ngơi ở nhà mẹ đẻ nguyên một buổi chiều, còn nói chuyện tâm sự với mẹ ruột, thật sự là quá an nhàn.
Buổi tối thấy đã gần đến giờ ăn, Thái Trân nghĩ bà cụ Trần chắc giờ này cũng về quê rồi mới phủi mông trở về nhà họ Trần.
Cô ả đã sống với Trần Quốc Lương bao nhiêu năm nên rất biết cách đối phó với Trần Quốc Lương. Cùng lắm là hắn cãi vã với cô ả một trận, dù sao cô ả cũng đã chiếm hời rồi, sợ cái gì chứ.
Không ngờ, Trần Quốc Lương trong tình thế bất đắc dĩ lại trực tiếp rút củi dưới đáy nồi.
Thái Trân tính toán thế nào cũng không tính ra nổi, số lương thực cô ả đem về cho nhà mẹ đẻ đó cuối cùng lại phải dùng chính lương thực gia đình mình để lấp vào