Tống Văn Bân lấy một sợi dây đo chiều dài chân Hứa Hằng Châu và Hướng Thần, lại tự mình cầm sợi dây đi xuống lầu tìm bà Lý.
Hứa Hằng Châu bước qua, Hướng Thần đang ngồi trên ghế đẩu lớn, hai chân ngắn ngủn lơ lửng giữa không trung, còn nhàm chán đung đưa chân.
“Nhà họ Trần lại làm sao vậy?” Hướng Thần hỏi Hứa Hằng Châu, cậu không lo lắng chuyện khác, chỉ sợ Tiểu Hoa bị liên lụy.
Ánh mắt Hứa Hằng Châu dừng lại trên bàn tay nhỏ mũm mĩm đang nắm chặt bút chì của Hướng Thần. Anh đưa tay nhéo nhéo cục thịt nhỏ kia, rồi thản nhiên kể cho cậu nghe chuyện hoang đường của nhà họ Trần.
Tống Văn Bân cảm thấy không cần thiết phải nói chuyện nhà họ Trần cho Hướng Thần nghe, nhưng Hứa Hằng Châu biết Hướng Thần không phải là một đứa trẻ hoàn toàn không hiểu gì, cho nên kể ra cũng không có gì phải kiêng dè.
Hướng Thần nghe xong thì lông mày nhỏ nhíu lại: “Nhà bọn họ không có đồ ăn thì Tiểu Hoa làm sao bây giờ?” Bình thường Trần Phân và Trần Phương đều cướp phần ăn của Trần Tiểu Hoa, như vậy chẳng phải cô bé sẽ càng thê thảm hơn sao.
“Em lo chuyện bao đồng làm gì.” Hứa Hằng Châu nắm bàn tay Hướng Thần trong lòng bàn tay mình, lật qua lật lại, hết x** n*n vài cái lại bóp bóp cứ như đang chơi một món đồ chơi nhỏ vậy.
“Cứ yên tâm đi! Trần Quốc Lương sẽ không thực sự nhẫn tâm đến mức để vợ con chết đói đâu. Trong số người nhà họ Trần, chỉ có chú ta là còn có chút đầu óc.” Hứa Hằng Châu nói một cách thản nhiên, tay vẫn không ngừng động tác, lại dùng ngón tay chọc chọc vào chỗ lõm nhỏ trên mu bàn tay Hướng Thần, chọc chọc đến mức tự mình bật cười. Cái bàn tay mũm mĩm này đã mập đến mức chọc vào là lõm thành cái hố luôn rồi.
Hướng Thần khó khăn rút bàn tay nhỏ đang bị trêu chọc của mình ra, nhưng Hứa Hằng Châu nắm quá chặt, cậu không rút ra được, hơn nữa lại không hiểu tại sao Hứa Hằng Châu lại nói như vậy. Bởi vì trong mắt cậu, việc Trần Quốc Lương không màng đến vợ con mà đem toàn bộ lương thực đưa cho bà cụ Trần là một chuyện rất ngu ngốc. Nếu là cậu thì dù có bị bao nhiêu người mắng, cậu cũng phải đảm bảo người nhà mình đủ ăn trước đã.
“Đừng chọc tay em nữa.” Cậu bực bội nói: “Tại sao lại nói Trần Quốc Lương có đầu óc vậy!”
Hứa Hằng Châu đã chơi đùa tay người ta xong nên tốt bụng giải thích cho Hướng Thần: “Người nhà họ Trần sẽ không bị đói đâu. Ngày mai nhà mẹ đẻ của Thái Trân sẽ phải đem số bột ngô đó trả lại. Hơn nữa là được cho bao nhiêu phải trả về bấy nhiêu, biết đâu còn được cho thêm nữa, em có tin không?”
“Tại sao ạ?” Hướng Thần không hiểu, cậu ở nhà họ Trần lâu như vậy, dựa theo quan sát của mình và những lần lỡ lời của vợ chồng Trần Quốc Lương thì có thể đoán được mẹ và chị dâu bên nhà mẹ đẻ của Thái Trân đều không phải là người dễ đối phó. Loại người như vậy, đồ ăn đã vào miệng rồi mà còn chịu nhả ra sao?
Hứa Hằng Châu cười cười: “Bởi vì lúc nãy Trần Quốc Lương cãi nhau với Thái Trân đều mở toang cửa, tất cả hàng xóm hóng chuyện đều biết số bột ngô nhà mình bù nhà họ đã bị Thái Trân mang hết về cho nhà mẹ đẻ rồi.”
Hướng Thần mơ hồ hiểu ra, hôm trước cậu được đưa đến nhà họ Trần, hôm sau tin tức đã truyền khắp hai nhà xưởng. Chuyện nhà Thái Trân náo loạn suốt buổi trưa, lại ầm ĩ thêm một trận buổi buổi tối thì chỉ khiến tin tức lan truyền càng nhanh càng rộng, cha đẻ của Thái Trân chắc chắn cũng sẽ biết.
Đến lúc đó nhà Trần Quốc Lương không có cơm ăn, nhà họ Thái sẽ mang tiếng xấu là bóc lột con gái đã gả đi, khiến cháu ngoại và con rể chết đói. Trong cái thời đại coi trọng danh tiếng và đạo đức này, cha của Thái Trân có thể vì chuyện này mà bị đuổi khỏi chức vị hiện tại, chỉ cần cha Thái Trân không ngốc thì tự nhiên sẽ biết phải làm gì.
Hướng Thần nghĩ thông suốt, lập tức nảy sinh lòng kính phục, anh trai cậu thật là thông minh, đầu óc nhảy số nhanh thật.
“Anh ơi, anh giỏi quá!” Hướng Thần chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi, nhìn Hứa Hằng Châu như một bé fan hâm mộ vậy.
Hứa Hằng Châu được cậu dỗ cho vui bèn có nhiều hứng thú nói chuyện hơn, càng muốn khoe khoang hơn nên là ôm cậu lên đùi mình, cười nói: “Nào, để anh phân tích cho em rõ.”
Hứa Hằng Châu hỏi: “Em có biết tại sao anh nói Trần Quốc Lương còn tính là có chút đầu óc không?”
“Anh vừa mới nói rồi mà!” Hướng Thần: “Chú ta mở cửa cãi nhau, làm tin tức truyền ra ngoài.”
Hứa Hằng Châu: “… Nhưng cái đó không phải là thông minh khôn khéo, là ngu.”
“Hả?” Hướng Thần nghi hoặc.
Hứa Hằng Châu đành phải bất đắc dĩ phân tích lại từ đầu cho cậu: “Em nghĩ với tình huống buổi trưa như vậy, nếu em là Trần Quốc Lương, em sẽ làm gì?”
Hướng Thần thuận theo lời anh hỏi mà suy nghĩ, nếu cậu là Trần Quốc Lương, mẹ già đến đòi lương thực…
“Đưa cho bà ấy một nửa lương thực trong nhà?” Hướng Thần thăm dò.
“Biện pháp trung hòa mà thôi.” Hứa Hằng Châu đánh giá: “Cách này khả thi, nhưng phiền phức sau này quá nhiều, hơn nữa cách làm này vừa không làm bà cụ Trần vừa lòng, vừa làm cho vợ con chú ta oán giận.”
“Vậy không cho cũng không được!” Hướng Thần nói.
“Tại sao không được?” Hứa Hằng Châu nhướng mày: “Bà cụ Trần chỉ giận chú ta, nhưng vốn là con ruột cũng sẽ không dồn ép chú ta đến chết. Chú ta cứ khăng khăng không có lương thực, lại khóc lóc một phen kéo dài thời gian, bà cụ Trần chỉ đành về quê trước thôi. Chỉ cần người gây chuyện không ở đây thì mọi chuyện đều có đường xoay chuyển.”
Hứa Hằng Châu không nói, nếu làm như vậy thì người nhà họ Trần ở quê có lẽ thật sự sẽ bị chết đói mất vài người.
“Không được.” Hướng Thần nhăn cái mặt bánh bao lại: “Vậy thì người nhà ở quê chú ta cũng không thèm quan tâm nữa sao? Như vậy không đúng.”
Hứa Hằng Châu véo một cái trên mặt cậu, cười cười không bình luận về lời nói đó. Cục bông nhà anh mềm lòng lại lương thiện, bản thân anh không phải người như vậy nhưng lại thích Hướng Thần như thế này.
“Làm như vậy… đương nhiên cũng phải có chỗ có lợi chứ.” Hứa Hằng Châu chuyển đề tài: “Đây là lý do tại sao anh lại nói cách làm của Trần Quốc Lương tối nay quá ngu ngốc, mở cửa cãi nhau, phô trương quá mức lại quá lộ là cố ý, cha vợ chú ta lại không nhận ra là đang ép buộc ông ta chắc. Cách làm này của Trần Quốc Lương coi như là triệt để đắc tội với nhà họ Thái còn gì.”
Hướng Thần hiểu ra: “Cho nên nếu chú ta không cho bà cụ Trần lương thực là để lấy lòng nhà họ Thái?”
“Đúng.” Hứa Hằng Châu: “Buổi trưa hôm nay Trần Quốc Lương chỉ có ba lựa chọn: cho một nửa lương thực, có thể giải quyết vấn đề nhưng hai bên đều không hài lòng. Không cho lương thực, bị người ta khinh miệt, nhưng xử lý tốt cũng có thể xoay chuyển hình hình. Hoặc như chú ta đã làm hôm nay, dứt khoát tự tay vét hết lương thực nhà mình trước mặt bà cụ Trần, như vậy dù bà cụ có oán giận lớn đến mấy cũng sẽ không tính lên đầu chú ta, Thái Trân chính là đối tượng để trút giận. Nếu không phải cô ta trưa nay chạy mất thì Trần Quốc Lương đã sớm giải quyết xong chuyện rồi, hôm nay nhà họ Thái đáng lẽ phải đem lương thực đưa qua cho bọn họ luôn.”
“Ra… ra là vậy sao…” Hướng Thần nghe mà đầu óc quay cuồng, cậu sao lại cảm thấy mình và anh trai đang trải qua hai chuyện hoàn toàn khác nhau vậy?
Hứa Hằng Châu nhìn bộ dạng của cậu, cười xoa đầu cậu: “Đã bảo em đừng nghĩ nhiều rồi, có anh bảo vệ em, những chuyện này cứ để anh xử lý là được.”
Hướng Thần lắc lắc đầu, muốn bản thân tỉnh táo lại một chút. Đúng rồi, người như thế nào thì làm chuyện như thế ấy, cậu không thông minh nhưng anh trai cậu thông minh, cậu chỉ cần nghe lời anh trai là được.
Hướng Thần tuy người nhỏ nhưng tấm lòng rộng lớn, rất nhanh đã bỏ chuyện này ra sau đầu.
Sáng sớm hôm sau, Hướng Thần không cần đến trường, hiếm hoi được ngủ nướng một giấc. Đang ôm chăn ngủ ngon lành, cậu bị tiếng ồn ào đột ngột làm cho giật mình ngồi dậy.
Hứa Hằng Châu vốn đang tựa bên giường lén lút sắp xếp đồ đạc trong không gian, vừa nghe tiếng động liền quay đầu nhìn Hướng Thần, lại thấy bé con mặt hoảng hốt ôm chăn ngồi trên giường.
“Thần Thần đừng sợ! Đừng sợ đừng sợ, có anh ở đây…” Hứa Hằng Châu đau lòng ôm đứa bé vào lòng, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng Hướng Thần.
Hướng Thần sờ sờ nhịp tim đang đập hơi nhanh vì sợ hãi của mình, dựa vào lòng Hứa Hằng Châu một lúc, rồi mơ mơ màng màng hỏi: “Anh ơi, có chuyện gì vậy ạ?”
“Lại là bên nhà họ Trần.” Hứa Hằng Châu mặt đầy vẻ chán ghét, nếu không phải không có cách đổi nhà, anh đã sớm không muốn ở chung với nhà này.
“À…” Hướng Thần chậm rãi đáp một tiếng, rõ ràng là vẫn chưa hoàn hồn.
Hứa Hằng Châu xoa mặt cậu, nhẹ giọng hỏi: “Ngủ thêm một lát nữa không? Anh ra ngoài đóng cửa lại cho em.”
“Không ngủ nữa ạ.” Hướng Thần lắc đầu, đột nhiên bị dọa tỉnh, cơn buồn ngủ đã bị dọa chạy mất rồi.
“Vậy dậy ăn cơm.” Hứa Hằng Châu cầm lấy quần áo Hướng Thần đặt cạnh giường, giúp cậu bé mặc đồ: “Anh nấu cháo trứng cho em, vẫn còn giữ ấm trong nồi.”
Có đồ ăn ngon Hướng Thần liền vui vẻ, cậu nhanh chóng rửa mặt xong đi theo sau Hứa Hằng Châu chờ anh bưng đồ ăn ra.
Hứa Hằng Châu đi vào nồi lấy món cháo trứng đang được giữ nóng bằng nước sôi ra cho Hướng Thần, đặt lên bàn nhỏ để cậu ăn.
Hướng Thần bây giờ đã hình thành thói quen ăn được đồ ngon gì liền đút cho Hứa Hằng Châu một miếng trước, lần này cũng không ngoại lệ, múc một thìa liền đưa đến miệng Hứa Hằng Châu: “Anh ăn đi ạ.”
Hành động tương tác giữa hai người, một người không thể tự hình thành thói quen, Hứa Hằng Châu vốn chưa từng chia sẻ đồ ăn với người khác, không biết từ lúc nào đã quen với việc chia sẻ thức ăn với Hướng Thần.
Anh há miệng nuốt miếng cháo trứng Hướng Thần đút cho, thúc giục: “Mau ăn đi, nguội rồi sẽ không ngon nữa.”
Hướng Thần thấy anh đã ăn rồi, mới vui vẻ hưởng thụ bữa sáng của mình.
Giữa chừng Hứa Hằng Châu ra ngoài một lát, nhưng không lâu sau liền quay về. Đợi Hướng Thần ăn xong cháo trứng, anh mới hỏi thăm nhà họ Trần hôm nay lại xảy ra chuyện gì.
“Nhà họ Thái mang lương thực đến rồi.” Hứa Hằng Châu tóm tắt trong một câu.
Sáng sớm, người nhà họ Thái đợi những người trong khu tập thể chưa ra ngoài thì xách theo lương thực, hận không thể khua chiêng gõ trống mang đến.
Cầu thang ba tầng mà người nhà họ Thái leo gần nửa tiếng đồng hồ, kéo theo tất cả những người gặp mặt để tán gẫu, cuối cùng đều phải nhắc đến việc nhà mình đến đưa lương thực cho nhà Trần Quốc Lương.
Tuyệt đối phải để tất cả mọi người đều biết, chuyện Thái Trân mang lương thực về nhà là hành vi cá nhân của cô ả, người nhà họ Thái không hề hay biết. Bây giờ đã hiểu rõ tình hình thì nhanh chóng mang lương thực trả lại.
Tống Văn Bân ra ngoài từ sớm, người nhà họ Thái vừa rời đi không bao lâu thì đạp chiếc xe đạp còn mới tám phần về đến nơi.
Hàng xóm vừa mới tản ra lại tụ tập lại, thời buổi này mua được một chiếc xe đạp cũng giống như Hướng Thần mua được một chiếc xe hơi hạng sang ở thời của cậu vậy. Hàng xóm chỉ vây quanh ngó nhìn, bọn trẻ con thì chạy theo sau xe, đứa nào đứa nấy đều vô cùng phấn khích.
Đồng bọn nhỏ của Hướng Thần dưới lầu đang la hét gọi cậu, Hứa Hằng Châu đứng ở hành lang nhìn xuống, Tống Văn Bân đang ngồi trên xe đạp vẫy tay với bọn họ.
Hứa Hằng Châu liền dẫn Hướng Thần đi xuống lầu, Trương Tiểu Hổ vừa thấy Hướng Thần đã lập tức chạy tới nịnh nọt: “Hướng Thần Hướng Thần, anh cho em tất cả đồ chơi của anh, em cho anh ngồi ké xe đạp một lát được không?”
Hướng Thần nhìn vóc dáng của thằng bé, lại nhìn chiếc xe đạp cà tàng Tống Văn Bân đang cưỡi, lắc đầu: “Không được.” Đi được bình thường thì không sao, nhỡ đâu thằng bé bị ngã, cậu sợ bố mẹ Trương Tiểu Hổ sẽ tìm đến.
Trương Tiểu Hổ ủ rũ cúi đầu, thằng bé cũng không giận Hướng Thần, xe đạp quý giá như thế, Hướng Thần không cho mượn cũng là chuyện đúng thôi. Cùng lắm thì sau này nó đối xử tốt hơn với Hướng Thần, Hướng Thần bảo làm gì thì nó làm cái đó, biết đâu ngày nào đó cậu sẽ chịu cho nó đi ké xe đạp.
Tống Văn Bân nhìn ánh mắt ghen tị của mấy đứa trẻ xung quanh thì vỗ vỗ chiếc xe của mình, nói với Hứa Hằng Châu và Hướng Thần: “Nào, để chú chở hai đứa đi một vòng.”
Tống Văn Bân gọi hai đứa trẻ lên xe, Hứa Hằng Châu nhìn thanh ngang phía trước xe, bất kể là ngồi trong lòng Tống Văn Bân đi chăng nữa thì xét về độ thoải mái, anh đều không muốn qua đó ngồi.
“Thần Thần ngồi phía trước đi, phía sau em ấy ngồi không vững.” Hứa Hằng Châu quyết đoán bế Hướng Thần đặt ngồi ngay trên thanh ngang phía trước trong lòng Tống Văn Bân.
Hướng Thần không hề phát hiện ra dụng ý hiểm độc của Hứa Hằng Châu, vui vẻ ngồi ngay ngắn phía trước, hoạt bát nói với Hứa Hằng Châu: “Anh ngồi phía sau đi ạ!”
Cậu chưa từng ngồi loại xe đạp này, xe địa hình cậu có hai chiếc nhưng chiếc xe trông to lớn này thì chưa thử bao giờ. Hơn nữa ánh mắt ghen tị của bạn bè xung quanh khiến Hướng Thần nhịn không được mà vênh váo một chút, nắm chặt ghi đông với vẻ mặt phấn khích.
Đợi Hứa Hằng Châu nhảy lên ghế sau, Tống Văn Bân búng nhẹ chuông xe, tiếng chuông trong trẻo vang lên, “Đi thôi!”
Tống Văn Bân đạp bàn đạp, chiếc xe đạp lập tức lăn bánh, bọn trẻ con khu tập thể chạy theo sau xe, tiếng cười đùa vang dội khắp nơi.
Lúc đầu Hướng Thần cười rất vui vẻ, nhìn những người bạn nhỏ đuổi theo xe cũng thấy rất thú vị. Nhưng sau khi chiếc xe đạp bị xóc nảy vài lần trên mặt đường không bằng phẳng, nụ cười trên mặt Hướng Thần có hơi không giữ nổi nữa.
Cuối cùng cũng đợi đến lúc Tống Văn Bân đạp một vòng lớn về lại dưới khu tập thể, Tống Văn Bân dừng xe, hỏi Hướng Thần: “Còn muốn chơi nữa không?”
Hướng Thần nhìn chú mình mặt mày phấn khích, bộ dạng như thể chỉ cần cậu nói muốn chơi là sẽ đạp thêm hai vòng nữa, liền liên tục xua tay: “Không chơi nữa không chơi nữa.”
Cậu nghĩ ngợi một chút, cảm thấy từ chối chú mình như vậy không hay lắm, thế là đẩy bạn mình một cái: “Chú ơi, chú chở Tiểu Hổ đi một vòng đi, anh ấy thích xe đạp lắm.”
Trương Tiểu Hổ nghe vậy thì vô cùng cảm kích, cảm thấy Hướng Thần đúng là bạn tốt.
“Được, lại đây.” Tống Văn Bân dứt khoát đồng ý, lại hỏi Hứa Hằng Châu phía sau: “Cháu còn muốn chơi không?”
Hứa Hằng Châu nhanh nhẹn nhảy xuống xe, từ chối: “Không ạ.”
Anh đẩy Hướng Thần: “Bảo bạn của em đi cùng đi.”
Hướng Thần quay đầu nhìn, Lượng Lượng cũng đang nhìn với ánh mắt đầy hâm mộ.
Thế là cậu nói với Tống Văn Bân: “Chú ơi, anh không đi thì để Lượng Lượng ngồi phía sau đi ạ!”
“Lại đây, trèo lên.” Tống Văn Bân cười tủm tỉm nói.
Hai đứa trẻ reo lên một tiếng, dưới ánh mắt ghen tị của những đứa trẻ khác trèo lên xe đạp.
Tống Văn Bân vẫy tay với hai đứa con trai nhà mình, chân dùng sức đạp bàn đạp, chiếc xe liền vút đi xa. Những đứa trẻ còn lại vẫn như lúc trước chạy đuổi theo xe đạp.
Đợi đến khi chỉ còn lại một mình Hướng Thần và Hứa Hằng Châu, Hướng Thần mới mặt mày khổ sở xoa xoa cái mông nhỏ của mình, vừa nãy ngồi phía trên bị cấn đau quá đi mất!
Hứa Hằng Châu nén cười, giả vờ không hay biết xoa đầu Hướng Thần: “Sao không chơi nữa? Không thích xe đạp à?”
Mặt bánh bao của Hướng Thần ửng hồng, ấp úng nói: “Không, không phải không thích, sau này em tự đi xe đạp…”
Nếu tự mình đạp chắc sẽ không bị ê mông nữa đâu ha.
Hứa Hằng Châu khẽ ho một tiếng, nén tiếng cười đã đến lên tận cổ họng xuống. Không được cười, nếu cười bé bánh bao nhà mình sẽ nổi đóa mất.
Tống Văn Bân chở mấy đứa trẻ hiếu kỳ đi thêm mấy vòng nữa, lại dặn bọn trẻ phải chơi chung với hai đứa nhỏ nhà chú nhiều hơn. Chú giống như một ông bố hay lo xa, cháu nhỏ nhà mình thì không nói vì ít ra còn có hai người bạn nhỏ, cháu trai lớn lại cứ như ông cụ non, không bao giờ chịu ra ngoài chơi với những đứa trẻ khác.
Thế là sau khi Tống Văn Bân đạp xe về, một đám trẻ con vây quanh Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đều nói muốn chơi chung với bọn họ, không chỉ có con cháu ở khu nhà này mà còn cả khu nhà bên cạnh.
Hướng Thần có chút mừng rỡ lại có chút ngượng ngùng, Hứa Hằng Châu thì đơn thuần là cảm thấy phiền phức, nhưng anh biết Tống Văn Bân làm vậy là vì tốt cho bọn họ nên cũng không có oán trách gì.
Anh đẩy mấy đứa trẻ vây quanh sang một bên, dắt Hướng Thần theo Tống Văn Bân về nhà trước.
Về đến nhà, trước tiên anh nói với Tống Văn Bân về chuyện nhà họ Trần sáng nay, để Tống Văn Bân có chuẩn bị trước về mặt tâm lý. Sau đó lại nói với chú, anh đi ra bên ngoài khám phá một chút.
“Kinh nghiệm” của Hứa Hằng Châu khác với Hướng Thần, anh đã “từng làm trẻ lang thang mấy năm”, tính cách độc lập, nên Tống Văn Bân vẫn luôn không gò bó anh.
Nghe anh nói vậy, chú lại đưa cho anh một ít tiền và vài tấm phiếu lương thực, dặn dò anh chú ý an toàn, về sớm, ngoài ra không nói thêm gì nhiều.
Hướng Thần vừa nghe anh trai muốn ra ngoài thì lập tức chạy lon ton đi lấy túi xách nhỏ của mình đeo lên rồi qua nắm tay Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu xoa đầu cậu, giọng mềm mại: “Thần Thần ở nhà chơi với Tiểu Hổ và Lượng Lượng được không? Anh sẽ về rất nhanh thôi.”
Hướng Thần hơi ngây người, mơ hồ nói: “Anh không dẫn em đi ạ…”
Hứa Hằng Châu khựng lại, kế hoạch đi ra ngoài cuối tuần anh đã sớm định sẵn, anh muốn tìm một kênh hợp lý để lấy vật tư trong không gian của mình ra.
Phương pháp đã nghĩ xong, nhưng dắt theo Hướng Thần là điều không thể, không chỉ vì phải che giấu không gian mà việc anh sắp làm mà dắt theo một đứa bé thì hoàn toàn không hợp lý.
Thế nhưng nhìn bộ dạng đáng thương như bị bỏ rơi của bé con, Hứa Hằng Châu lại không kìm được mà mềm lòng.
“Anh mang đồ ăn ngon về cho em được không?” Hứa Hằng Châu ngồi xổm trước mặt Hướng Thần, xoa xoa mặt cậu, nhẹ giọng dỗ dành.
Hướng Thần cúi đầu níu dây cặp sách của mình. Trong thời không này, anh trai là người thân cận nhất với cậu, từ khi hai người nhận nhau thì ngoại trừ giờ học, bọn họ hầu như không tách nhau ra. Ngay cả khi đi học, cậu cũng biết anh trai đang ở cùng một tòa nhà với mình, chỉ cần tan học là anh trai sẽ qua đón cậu về.
Cậu đã từng nghĩ anh trai đi đâu cũng sẽ mang cậu theo, nhưng bây giờ mới biết là không phải như vậy. Bọn họ là những cá thể riêng biệt, anh trai không có nghĩa vụ phải canh giữ bên cạnh cậu mãi mãi.
Cậu muốn làm một cái đuôi nhỏ bám anh không rời, nhưng anh trai thì chưa chắc đã muốn thế. Anh ấy có việc cần làm. Lúc này, cậu thậm chí còn không thể khóc lóc gây sự như một đứa trẻ thực sự.
“Được ạ.” Hướng Thần cúi đầu, ngoan ngoãn nói: “Anh về sớm nhé, em đợi anh.” Không thể không ngoan, sẽ bị ghét bỏ mất…
Lòng Hứa Hằng Châu có chút khó chịu, rõ ràng chỉ là đi một lát thôi, chẳng bao lâu sẽ về, sao lại có cảm giác như đã làm điều gì có lỗi với cục bông nhà mình vậy.
Hứa Hằng Châu do dự một chút, hay là hôm nay đưa cậu đi chơi luôn, chuyện vật tư để sau.
Hướng Thần thấy anh chưa đi thì ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nở một nụ cười ngoan ngoãn: “Anh đi đi, em đi tìm Tiểu Hổ chơi.”
Hứa Hằng Châu nghĩ lại, kiểu gì cũng phải có một lần như vậy. Thế là anh đứng dậy, lấy tất cả đồ chơi nhỏ mà Tống Văn Bân làm cho Hướng Thần ra: “Được rồi, vậy anh đi đây.”
“Chú ý an toàn.” Tống Văn Bân lại dặn dò một câu.
Hứa Hằng Châu đáp một tiếng, đeo ba lô đi rồi.
“Thần Thần xuống dưới đó chơi hay là dẫn bạn đến nhà?” Tống Văn Bân thấy tâm trạng Hướng Thần sa sút thì đánh trống lảng để dỗ cậu vui lên.
Hướng Thần im lặng một lát, bây giờ cậu không muốn chơi nhưng không thể để chú lo lắng, thế là cậu nói với Tống Văn Bân: “Xuống dưới chơi ạ.”
Ở dưới đó, anh trai về sẽ có thể nhìn thấy cậu sớm hơn.
Tống Văn Bân liền đưa Hướng Thần xuống lầu một. Bởi vì chuyện xe đạp nên hai đứa nhỏ nhà họ Tống gần như đã trở thành ngôi sao trong đám trẻ con. Đặc biệt là Hướng Thần, phải biết rằng ngoài hai anh em họ ra thì người được ngồi xe của Tống Văn Bân chính là mấy người bạn nhỏ của Hướng Thần.
Hướng Thần vừa xuống lầu đã bị một đám trẻ con nhiệt tình vây quanh, đứa nào đứa nấy đều đòi chơi chung với cậu, cuối cùng suýt chút nữa đánh nhau khiến Hướng Thần dở khóc dở cười.
Không còn cách nào khác, Hướng Thần đành làm người ở giữa để mọi người cùng chơi chung, đồng thời hứa lần sau có cơ hội ngồi xe, nhất định sẽ luân phiên từng người một.
Vì người đông, hơn nữa phần lớn là con trai nên cuối cùng quyết định chơi trò đánh giặc, chính là trò chơi tương tự như quan binh bắt cướp. Tất cả mọi người đều không muốn làm giặc, thế là quyết định oẳn tù tì, Hướng Thần với tư cách là người được cưng chiều nhất nhóm, thu hoạch được phúc lợi không cần tham gia tranh giành cũng được làm Hồng Quân ngay lập tức…
…
Thời đại này người ta không hay bật đèn buổi tối, ngủ sớm dậy sớm.
Hứa Hằng Châu đi lúc mới hơn chín giờ một xíu, anh ra khỏi xưởng cơ khí, theo chỉ dẫn của chú gác cổng lên một chiếc xe buýt.
Suốt buổi sáng hôm đó, Hứa Hằng Châu liên tục đổi tuyến, khi ở trên xe luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, ghi nhớ những điều mình thấy ở thành phố này.
Gần trưa, Hứa Hằng Châu xem giờ thấy cũng gần đến lúc phải về. Anh lên chiếc xe buýt chiều về, quay về xưởng cơ khí.
Sau khi xuống xe, việc đầu tiên anh làm là tìm một chỗ khuất lấy ra một cái bao tải đã được nhét đồ chật kín hơn nửa.
Vật tư trong không gian của anh chỉ cần dùng suy nghĩ là có thể tự động sắp xếp trong không gian.
Bao tải là anh chuẩn bị từ sớm, nửa bao đựng kín đồ, dưới cùng có một lon sữa bột, lớp sơn bên ngoài đã được anh cọ sạch, chỉ còn lại chiếc hộp sắt trơ trụi. Đây là đồ anh chuẩn bị cho Hướng Thần, trẻ con sao có thể không uống sữa? Chỉ ăn kẹo sữa thôi thì không đủ.
Bên trên sữa bột, Hứa Hằng Châu còn đặt vài quả táo và quýt. Đây đều là những loại trái cây khá phổ biến, lấy ra không dễ gây nghi ngờ lại còn có thể bổ sung vitamin cho Hướng Thần.
Trong đống táo còn nhét một chai rượu nhỏ, rất nhỏ. Chai này là dành cho Tống Văn Bân. Chú là người có tác phong chính trực không có sở thích xấu nào, cũng không hút thuốc, chỉ thích rượu.
Chú từng kể cho Hứa Hằng Châu nghe rất nhiều chuyện trước đây, được biết khi ngày xưa khi chú còn làm nhiệm vụ quân đội đã từng phải đến một nơi rất lạnh, hơi thở ra cũng có thể đóng thành băng. Ở đó còn không thể đốt lửa, có đồng đội liền lấy rượu ra chia cho mỗi người một ngụm, hoàn toàn dựa vào đó để sưởi ấm. Tống Văn Bân chính là thích uống rượu từ lúc đó.
Nhưng vì giờ phải nuôi hai đứa trẻ, cộng thêm rượu lại khá đắt nên Tống Văn Bân không đổi phiếu khác lấy phiếu rượu nữa, lâu rồi không uống giọt rượu nào.
Hứa Hằng Châu ghi nhớ trong lòng, đặc biệt kiếm một chai rượu cho anh ấy. Không phải anh không muốn cho nhiều hơn, mà là nhiều hơn nữa thì không tiện, sau này thời gian còn dài, luôn có cơ hội.
Những thứ này cộng lại, đã chiếm gần nửa cái bao tải. Phía trên cùng Hứa Hằng Châu đặt rải rác một ít khoai tây, bên dưới cũng nhét một ít tránh cho bị lồi ra hình dạng hộp sữa bột.
Anh thấy nhiều đứa trẻ thích ăn khoai tây, cũng không biết đứa nhỏ nhà mình có thích không. Dù Hướng Thần không thích, dùng làm lương thực cũng không tệ.
Hứa Hằng Châu kéo rộng miệng bao tải ra nhìn những thứ mình đã chuẩn bị. Rất tốt, mở ra nhìn lướt qua thì chỉ thấy khoai tây mà thooi.
Sắp xếp xong xuôi, anh kéo lê cái bao tải đi về nhà.
Lúc này về đến nơi vừa kịp ăn bữa trưa, cục bột nhà anh hôm nay còn chưa ăn bữa nhẹ buổi sáng đâu, vừa hay kịp pha cho bé con một cốc sữa uống…
…
Cả buổi sáng Hướng Thần đều lơ đễnh, khi chơi trò chơi cậu là Hồng Quân có thành tích tệ nhất, không bắt được một tên giặc nào. Cứ chơi một lát là lại phải ngó đầu ra xem anh trai đã về chưa.
Đợi cả buổi sáng vẫn không thấy người đâu. Đến giờ ăn trưa, Tống Văn Bân xuống lầu gọi Hướng Thần về ăn cơm.
Hướng Thần nhìn ra ngã tư đường, anh trai cậu vẫn chưa về.
Cậu đi theo Tống Văn Bân về nhà. Buổi sáng Tống Văn Bân đã hấp hai nồi bánh ngô lớn, vừa ra lò còn nóng hổi. Chú lấy một cái bỏ vào bát cho Hướng Thần ăn trước.
Hướng Thần cầm bát, cắn từng miếng nhỏ không mấy hứng thú. Tống Văn Bân thấy vậy, hỏi: “Không thích ăn cái này sao? Để chú đi hấp cho con một quả trứng nhé.”
“Không cần không cần, con thích ăn mà.” Hướng Thần vội vàng từ chối, cầm bánh ngô cắn liền mấy miếng lớn, tỏ ra mình thực sự thích ăn.
Tống Văn Bân biết bé con đang nghĩ đến anh trai, cười cười không nói gì.
Hướng Thần gặm nửa cái bánh xong không nhịn được lại hỏi Tống Văn Bân: “Chú ơi, trưa không về nhà thì anh ăn gì ạ?”
Tống Văn Bân thấy dáng vẻ lo lắng nhỏ bé của bé con rất đáng yêu, bèn cười nói: “Đừng lo, anh con có mang theo tiền và phiếu lương thực, có thể ăn ở nhà hàng. Ở đó có nhiều đồ ăn ngon lắm, lần sau chú cũng dẫn Thần Thần đi đến đó rồi gọi cho con một phần thịt kho tàu có được không?”
Hướng Thần gật đầu, ngoan ngoãn nói được. Rồi tiếp tục cầm cái bánh ngô của mình chậm rãi gặm, trong lòng nghĩ, nếu có thể đổi lại là anh trai về sớm hơn thì cậu không ăn thịt kho tàu cũng được.
Chậm rãi ăn xong một cái bánh ngô, Tống Văn Bân hỏi cậu: “Ăn thêm cái nữa không con?”
Hướng Thần lắc đầu, cậu không muốn ăn nữa. Tống Văn Bân liền dọn bát đũa rồi lấy bánh ngô trong nồi ra cất vào tủ chén.
Hướng Thần xách một cái ghế đẩu nhỏ ra ngồi ở chỗ gần cửa ra vào, tay cầm một chiếc ô tô gỗ nhỏ chơi mà hồn vía cứ như ở trên mây.
Hứa Hằng Châu kéo lê cái bao tải lên lầu, Lượng Lượng đang quấn lấy ba mình đòi làm một chiếc ô tô đồ chơi giống của Hướng Thần. Thấy Hứa Hằng Châu vất vả kéo cái bao tải, Lượng Lượng lập tức bỏ mặc ba ruột, lẽo đẽo theo sau Hứa Hằng Châu giúp kéo cái bao tải đó.
Ba Lượng vừa tức vừa buồn cười, đi qua xách cái bao tải trong tay Hứa Hằng Châu lên, đưa thẳng về nhà anh.
Hướng Thần ngồi ở cửa chờ anh trai, người cậu chờ được trước lại là ba của đồng bọn nhỏ. Ba Lượng đặt cái bao tải ở cửa nhà họ Tống, Hứa Hằng Châu và Lượng Lượng mới đến nơi.
Hứa Hằng Châu mở bao tải trước mặt hai người, từ trong bao tải lấy ra hai củ khoai tây đưa cho Lượng Lượng.
Ba Lượng vội vàng từ chối, Hứa Hằng Châu cười nói: “Chú cứ cầm đi ạ, chỉ hai củ thôi mà, cho Lượng Lượng ăn chơi. Em ấy bình thường rất chăm sóc Thần Thần nhà cháu.”
Tống Văn Bân nghe thấy động tĩnh thì từ nhà bếp đi ra, cũng nói thêm vào.
Ba Lượng lúc này mới vỗ vào lưng Lượng Lượng một cái, bảo cậu bé cảm ơn người ta. Lượng Lượng lập tức nói cảm ơn, cười hềnh hệch nhận lấy hai củ khoai tây.
Đợi hai bố con nhà họ Lý đi rồi, Tống Văn Bân mới mở bao tải ra xem, hỏi: “Cháu kiếm đâu ra nhiều khoai tây thế?”
Hứa Hằng Châu làm như không có chuyện gì: “Cháu đi qua hợp tác xã ở Nam Thành, thấy khoai tây có vẻ khá ngon nên mua một ít.”
“Cũng được đấy.” Tống Văn Bân xách bao tải lên định mang khoai tây vào bếp.
Hứa Hằng Châu giữ chú lại, đóng chặt cửa nhà rồi vẫy tay với Hướng Thần đang chớp chớp mắt nhìn anh: “Lại đây, xem anh mang gì về cho em này.”
Hướng Thần lập tức dính lấy anh. Cậu dựa vào bên cạnh Hứa Hằng Châu, nhìn anh mò mẫm trong đống khoai tây moi ra một quả táo.
“Ây da!” Tống Văn Bân nhìn là biết anh đang bày trò gì nên cũng thích thú đưa tay vào, trực tiếp lôi ra một vật thể khá lớn.
Chú lật xem chiếc hộp sắt trơ trụi: “Cái này là gì?”
Hứa Hằng Châu: “Sữa bột ạ.”
Mắt Tống Văn Bân lập tức sáng lên, đồ tốt!
“Sau này cháu và Thần Thần mỗi ngày đều uống một cốc.” Tống Văn Bân nói: “Nghe nói cái này rất bổ dưỡng, trẻ con uống vào không bị ốm.”
Hứa Hằng Châu cười, trêu chọc: “Chú không uống ạ?”
Tống Văn Bân bật cười: “Già đầu như vầy rồi còn uống cái này làm gì?”
“Vậy còn cái này thì sao ạ?” Hứa Hằng Châu từ trong bao tải lấy ra chai rượu: “Cái này chú cũng không uống à?”
Tống Văn Bân giật lấy chai rượu, xem xét cẩn thận, lại mở nắp ra ngửi ngửi, kinh ngạc nói: “Thằng nhóc này khá đấy, kiếm đâu ra nhiều đồ tốt thế?”
Những phiếu chú đưa cho Hứa Hằng Châu đều là những phiếu loại thường thấy, còn đồ Hứa Hằng Châu mang về lại toàn là hàng hiếm
Hứa Hằng Châu cười cười, anh sắp xếp lại đồ vật trong bao tải. Anh lựa trái cây ra cất vào tủ, khoai tây chất đống trong bếp, sữa bột cất vào phòng ngủ.
Tống Văn Bân giúp anh sắp xếp, Hướng Thần cứ dính theo sau đuôi Hứa Hằng Châu, anh đi đâu cậu theo đó.
Sau khi sắp xếp xong hết, anh mới đi rửa tay rồi rửa một quả táo cho Tống Văn Bân, lại bóc một quả quýt tẽ múi ra đút cho Hướng Thần.
Cả nhà ba người vui vẻ thưởng thức trái cây, Hứa Hằng Châu vừa đút cho Hướng Thần ăn vừa kể cho Tống Văn Bân nghe về “kinh nghiệm” buổi sáng của mình.
Nguồn gốc số hàng hiếm Hứa Hằng Châu mang về được anh nói dối là chợ đen.
Khi việc lưu thông vật tư bị hạn chế trên thị trường chính quy thì thường sẽ nảy sinh ra những kênh lưu thông vật tư ngầm, chợ đen chính là sản phẩm của thể chế kinh tế giai đoạn này.
Mỗi thành phố đều có chợ đen, nhưng vì tính chất bất hợp pháp và không thể lộ ra ánh sáng của nó nên thông thường sẽ không cố định lâu dài ở cùng một địa điểm.
Nói về việc hiểu rõ chợ đen thì người hiểu rõ tình hình nhất thường không phải là cư dân thành phố này, cũng không phải là công an có vai trò duy trì trật tự, mà là những đứa trẻ lang thang ẩn mình trong các góc phố.
Chúng không có chỗ ở cố định, lang thang khắp nơi trong các góc khuất của thành phố, môi trường sinh tồn của chúng thường có sự trùng lặp rất lớn với nơi chợ đen mở ra.
Hứa Hằng Châu dùng cái cớ này để giải thích, cái vỏ bọc có “mấy năm kinh nghiệm làm trẻ lang thang” của anh giúp ích rất nhiều, khi cần lại lôi ra dùng. Hơn nữa anh lại nói năng cực kỳ có logic, nghe cứ y như thật, dù sao thì anh cũng đã lừa được Tống Văn Bân rồi.
Hứa Hằng Châu lục lọi túi áo đưa cho Tống Văn Bân xem: “Tất cả tiền, phiếu lương thực, phiếu công nghiệp chú đưa cháu đều đem đổi hết rồi, chỉ còn dư đúng hai tấm phiếu trứng gà.”
“Không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi, chúng ta cũng đâu có bị thiệt.” Tống Văn Bân xua tay, nói: “Lát nữa chú sẽ đưa thêm cho cháu.”
Chú nghĩ ngợi rồi lại nói: “Chú không nói là chuyện này cháu làm sai, chỉ là không được an toàn lắm, cháu…”
Hứa Hằng Châu cười cười an ủi: “Cháu biết mà. Chú cứ yên tâm, cháu sẽ không tùy tiện làm bậy đâu. Hôm nay vốn chỉ muốn đi xem thử, không ngờ lại tình cờ gặp được đồ tốt, nếu bỏ qua thì sẽ khó gặp được dịp như được nữa nên cháu mới đổi luôn.”
Tống Văn Bân gật đầu nói: “Chú biết cháu là đứa trẻ có chừng mực. Chú cũng không nhiều lời nữa, chỉ có một điểm cháu nhất định phải nhớ, an toàn là quan trọng nhất.”
Chú biết tính cách Hứa Hằng Châu có hơi cố chấp, dù chú nói sau này không cho đi nữa thì Hứa Hằng Châu cũng sẽ lén lút đi, đến lúc đó lỡ có chuyện gì xảy ra mà không dám nói với chú thì mới là rắc rối lớn. Chi bằng nói thẳng ra từ đầu để chú nắm được tình hình, sau này có bất cứ tình huống đặc biệt nào cũng dễ dàng xử lý kịp thời.
“Dạ vâng ạ.” Hứa Hằng Châu biết Tống Văn Bân lo cho mình nên đồng ý rất dứt khoát: “Cháu sẽ tự bảo vệ mình thật tốt, có chuyện gì cũng sẽ không giấu giếm chú.”
Tống Văn Bân vừa lòng gật đầu, quay đầu lại nhìn thấy Hướng Thần đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ ngoan ngoãn nghe bọn họ nói chuyện, không quấy rầy cũng không gây rối. Thấy chú nhìn qua, cậu liền nở một nụ cười, thật là đáng yêu hết sức.
“Pha sữa cho Thần Thần uống đi!” Tống Văn Bân bị sự đáng yêu đó làm cho tan chảy, vung tay ra lệnh cho Hứa Hằng Châu: “Cháu mau đi, Thần Thần nhà mình đợi cháu cả buổi sáng rồi.”
Hứa Hằng Châu vô thức cúi đầu nhìn Hướng Thần. Hướng Thần không ngờ Tống Văn Bân đột nhiên nói vậy, mặt b*nh b** tr*ng n*n đỏ bừng một mảng, ấp úng nói: “Không, không có đợi cả buổi sáng mà. Em có đi chơi ở dưới lầu đó chứ…”
Cậu không muốn làm anh trai cảm thấy mình quá bám người, lỡ anh trai không thích như vậy thì sao.
Mắt Hứa Hằng Châu cong lên, tâm trạng tốt cực kỳ. Anh đưa tay nhéo nhéo mặt Hướng Thần sau đó đi pha sữa cho cậu.
Hứa Hằng Châu mở lon sữa bột, nhà chỉ có ba chiếc cốc men sứ để uống nước. Cốc của Hướng Thần nhỏ hơn hai cái kia một chút, nhưng dung lượng kỳ thực không nhỏ, Hứa Hằng Châu dùng cốc này để pha cho Hướng Thần hơn nửa cốc sữa.
Sữa nóng vừa pha xong, hương thơm ngọt ngào lan tỏa.
Hứa Hằng Châu để sữa nguội bớt một lát, sờ thấy không còn quá bỏng tay mới bưng cốc sữa đưa đến miệng Hướng Thần, dặn dò: “Nóng đấy. Để anh giữ cho em, thổi một chút rồi uống.”
Hướng Thần phồng má thổi thổi, sau đó lại thử nếm một chút. Vừa thơm vừa ngọt, uống ngon quá đi mà!
“Anh cũng uống đi ạ.” Hướng Thần đẩy tay Hứa Hằng Châu đang cầm cốc sữa.
Hứa Hằng Châu nhíu mày uống một ngụm rồi lại đưa cốc sữa đến miệng Hướng Thần. Hướng Thần nắm tay anh ừng ực uống sạch hơn nửa cốc sữa mới thở ra một hơi, còn ợ ra một cái toàn hơi sữa nữa chứ.
Hứa Hằng Châu lau đi vệt sữa dính bên khóe miệng cậu, để cậu ngồi chơi một lát còn mình đi rửa cốc cho cậu.
Tống Văn Bân vừa thu dọn xong đồ đạc trong bếp, thấy Hứa Hằng Châu đi vào thì nói với anh: “Buổi chiều chú có chút việc phải ra ngoài, cháu trông em nhé. Lát nữa cho nó ngủ một giấc, buổi trưa còn chưa nghỉ ngơi đâu.”
Hứa Hằng Châu nói: “Dạ vâng ạ.”
Tống Văn Bân thu dọn xong đồ đạc, rửa tay rồi đi ra ngoài.
Hứa Hằng Châu chơi với Hướng Thần thêm một lát rồi đưa cậu đi nghỉ trưa. Bản thân anh vốn không muốn ngủ, anh nằm bên cạnh Hướng Thần một lát, nằm mãi rồi cũng ngủ thiếp đi.
Ngủ một giấc đến giữa buổi chiều mới dậy, sau khi dọn dẹp cơ bản xong thì Tống Văn Bân cũng trở về. Chú đi liên lạc với đồng đội cũ của mình, người đó cũng được phân đến thành phố Thanh Giang, làm việc ở Ban chỉ huy quân sự thành phố.
Buổi tối hâm nóng mấy cái bánh ngô vàng được hấp từ buổi trưa. lần này Hướng Thần ăn rất ngon miệng, một mình ăn hết một cái rưỡi! Sau đó còn uống nửa bát canh khoai tây.
Hứa Hằng Châu nhìn bụng nhỏ của Hướng Thần đã phồng lên thì nhịn không được muốn cười. Anh cảm thấy Hướng Thần đúng là một đứa trẻ khá kỳ lạ. Theo thông tin anh điều tra được, tài sản cá nhân của Hướng Thần không ít, chỉ mỗi tiền cho thuê nhà thôi cũng đủ để cậu sống rất sung túc rồi.
Nhưng cậu lại có thể sống rất tốt trong môi trường mà chính anh cũng thấy có phần không thoải mái như vậy, những món ăn mà anh cho là khó nuốt trôi, Hướng Thần cũng có thể ăn ngon lành, thơm phức, không hề có tí miễn cưỡng nào. Hình như mức độ tiếp nhận của cậu đối với những món ăn này rất cao, tốc độ thích nghi với môi trường cũng rất nhanh.
Hứa Hằng Châu ngẫm nghĩ trong lòng một lát rồi từ bỏ ý định tiếp tục tìm hiểu. Dù sao bây giờ anh cũng không có cách nào tra ra thông tin chi tiết hơn, nếu Hướng Thần muốn nói thì sau này sẽ nói cho anh biết thôi.
Sau khi ăn xong cơm tối, Tống Văn Bân đi rửa bát, Hứa Hằng Châu được phân công kiểm tra bài tập cho Hướng Thần. Cả hai đều cảm thấy hơi khó xử.
Vừa cầm quyển sách trên tay, bên ngoài đột nhiên có người gõ cửa. Hứa Hằng Châu đi mở cửa thì thấy người đến là thím Ngô cùng tầng, phía sau còn theo rất nhiều hàng xóm, dường như còn có người của khu tập thể khác.
Thím Ngô thấy Hứa Hằng Châu, liền hỏi: “Giám đốc xưởng Tống đâu rồi, bọn thím có chút chuyện muốn hỏi anh ấy.”
Đúng lúc Tống Văn Bân nghe tiếng động thì từ trong bếp đi ra, thấy là tìm mình liền mời mọi người vào nhà.
Thím Ngô vội vàng xua tay: “Không cần không cần, chỉ hỏi một chuyện nhỏ thôi. Tôi đứng đây hỏi là được.”
Tống Văn Bân đành thôi, chú đi theo bọn họ ra ngoài. Người quá đông, cho vào hết thì phòng khách nhà chú thì cũng không đủ chỗ ngồi, hơn nữa cũng không có nhiều ghế như vậy.
Ra ngoài rồi thím Ngô mới giải thích: “Giám đốc xưởng Tống, chuyện là thế này. Trước đây không phải nói, nhà máy chúng ta sắp được phân cho đợt thịt sao? Anh cũng biết đấy, thời buổi mất mùa này quanh năm suốt tháng trong nhà không có nổi một tí đồ mặn. Con cái trong nhà ngồi xổm nhà vệ sinh cũng không ra được. Cho nên lần này nghe nói nhà máy chúng ta có thịt, tất cả mọi người đều vui mừng không thôi, nhà nào cũng đổi được ít phiếu thịt. Nhưng sao lại đột ngột nói là không có nữa vậy?”
“Chị đợi một chút.” Tống Văn Bân xua tay, ngẫm lại lời thím Ngô nói. Việc xưởng chế biến Thịt sẽ đưa thịt đến chú vốn biết rõ, bên xưởng cũng đã quyết định kỹ rồi mới dám tung tin ra ngoài.
Đừng nghĩ đây là chuyện nhỏ, lúc này vật tư khan hiếm, đặc biệt là hai năm nay. Cũng giống như thím Ngô nói, quanh năm suốt tháng có khi chỉ có lúc Tết mới được vài lạng thịt, trộn làm nhân bánh bao cũng không đủ.
Bình thường có dịp lễ được phân thêm được chút đồ gì, đó đều là chuyện có thể lên báo. Cho nên phúc lợi phân thịt của xưởng Cơ khí đối với các gia đình hiện tại mà nói thực sự là chuyện lớn.
Bây giờ vừa nghe nói không còn thịt, không được phân thịt đến nữa, mọi người đều sốt ruột, tụ tập lại dò la tin tức nhưng cũng không có kết quả gì.
Cuối cùng có người đề nghị hay là đi hỏi lãnh đạo. Lãnh đạo ở khu tập thể không chỉ có một mình Tống Văn Bân, nhưng quần chúng đều cảm thấy chú thân dân nhất, còn từng dùng xe đạp chở lũ trẻ khu tập thể, cho nên mới tụ tập lại tìm đến đây.