Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 31

Tống Văn Bân hiểu rõ mọi chuyện, liền nói với bọn họ: “Hiện tại tôi không nghe được bất kỳ tin tức nào nói là không phân thịt nữa cho nên mọi người đừng vội tin vào tin đồn nhảm, cũng đừng hoảng. Nếu thật sự không được phân thịt nữa thì xưởng nhất định sẽ ra thông báo công khai giải thích rõ ràng với mọi người.”

“Vậy rốt cuộc là được phân thịt hay không được vậy!” Có người ở phía sau hỏi.

Chuyện này Tống Văn Bân làm sao nói chắc được, nếu thật sự là bên xưởng chế biến thịt kia xảy ra sự cố gì không gửi được thịt đến thì xưởng cơ khí cũng đành chịu, chú càng không có cách nào.

Cuối cùng, Tống Văn Bân chỉ có thể nói đợi ngày mai đi làm sẽ đi hỏi lại, đến lúc đó có tin tức sẽ thông báo cho họ. Chú lại an ủi thêm hai câu mới tiễn mọi người ra về.

Ồn ào náo động lâu như thế cũng không thấy người nhà họ Trần nào đi ra. Bình thường nếu có chuyện như vậy, Thái Trân chắc chắn sẽ là người dẫn đầu.

Nhưng thời thế đã khác, nhà họ Trần vì chuyện làm ngu ngốc của Thái Trân, đã hoàn toàn đắc tội với nhà mẹ đẻ nàng.

Trần Quốc Lương có lẽ không có ý định làm mất lòng nhà họ Thái, dù sao hắn còn nhiều chuyện phải trông cậy vào cha vợ. Nhưng hắn xử lý chuyện không đủ khéo léo, nếu việc này để Hứa Hằng Châu làm chắc chắn có thể khiến nhà họ Thái trả lại lương thực rồi còn phải cảm ơn, chỉ là cuối cùng Thái Trân sẽ phải mang tiếng xấu. Nhưng vốn dĩ là chuyện ả ta gây ra, mang tiếng xấu một chút cũng không sao.

Nói đi cũng phải nói lại, nhà họ Trần không ra mặt, không chỉ là mất thể diện không dám gặp người, mà còn là thật sự lương thực trong nhà không được dư dả cho lắm.

Trần Quốc Lương người này, nói thế nào thì cũng xứng đôi với Thái Trân. Nhà họ Thái gửi trả lương thực về, hắn thì hay rồi, không nói hai lời chỉ giữ lại khẩu phần ăn nhà mình, số còn lại đều đưa hết về quê cho mẹ hắn.

Hắn khác với Thái Trân, nhà mẹ đẻ Thái Trân là cán bộ, không nói đến việc cuộc sống riêng tư như thế nào thì bề ngoài chắc chắn là khiến người ta ngưỡng mộ. Nhưng nhà Trần Quốc Lương, người ta đều biết mẹ hắn và các anh em vẫn ở quê sống không đủ ăn, hắn chu cấp thêm một chút cũng không ai nói ra nói vào được gì.

Điều duy nhất ghê tởm ở người này chính là người nhà họ Thái trong lòng hắn ta bao gồm cả vợ hắn là Thái Trân.

Như vậy, nhà họ Trần tuy có trữ lại lương thực đủ ăn, có thể cầm cự đến lần phát lương tiếp theo nhưng không còn hy vọng đổi lấy phiếu thịt nữa rồi, cho nên chuyện phân thịt này kỳ thật không liên quan gì đến nhà họ Trần nữa.

Tống Văn Bân nói chuyện với mọi người xong, quay về nhà mình.

Vào đến cửa, Hứa Hằng Châu hỏi: “Chú ơi, không phân thịt nữa ạ?”

Anh vừa nãy đứng ở cửa nghe ngóng một chút cũng biết đại khái tình hình thế nào. Anh hỏi không phải vì bản thân mà anh biết Hướng Thần đang mong mỏi bữa thịt đó. Bây giờ đồ trong không gian của anh chưa tiện lấy ra, lại vừa mới mang về nhiều đồ như vậy, giờ đi lấy thêm thịt nữa thì quá dễ gây chú ý.

Hứa Hằng Châu có hơi hối hận, sớm biết thế thì buổi chiều đã nghĩ cách mang chút thịt về, không nên vì ngại đồ tươi sống khó mang theo mà bỏ qua.

“Không sao.” Tống Văn Bân an ủi: “Ngày mai chú đi hỏi lại. Nếu thật sự không được phân thịt nữa, chú sẽ dẫn hai đứa xuống quán ăn, chúng ta đi nhà hàng ăn thịt.”

“Cháu không cần ăn thịt đâu.” Hướng Thần biết đi nhà hàng chắc chắn sẽ khá tốn kém. Tống Văn Bân nuôi bọn họ đủ đầy ăn ngon uống no như này đã rất tốt rồi, không nên đòi hỏi quá nhiều.

Thế là Hướng Thần ngước đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc nói với Tống Văn Bân: “Con có sữa để uống rồi, con không cần ăn thịt.”

“Thần Thần nhà ta thích uống sữa à!” Tống Văn Bân rõ ràng không xem lời bé con là thật, vừa cười vừa bế Hướng Thần lên: “Để chú ngửi xem nào, hừ, đúng  bé con ham sữa đây rồi!”

Vì lý do chiều cao nên Hướng Thần bình thường chỉ có thể hít thở không khí tầng dưới, đột nhiên cảm nhận được tầm nhìn rộng rãi ở tầng trên thì cậu ngẩn người một chút, sau đó mím môi cười lên.

“Chơi vui không!” Tống Văn Bân thấy cậu cười cũng cười theo, sau khi nhấc bổng lên cao lại cho Hướng Thần chơi một lần trò tung lên cao nữa.

Lúc đầu Hướng Thần còn hơi sợ, sau khi được bàn tay to lớn của Tống Văn Bân đỡ lấy vững vàng thì chỉ còn lại niềm vui sướng. Cậu giống như một bé ngốc vui vẻ bảo Tống Văn Bân tung mình lên rồi đỡ, cười đến mức không biết phải diễn tả thế nào.

Khoảnh khắc này, hình tượng của Tống Văn Bân dường như trùng khớp với hình tượng người cha mà cậu vẫn luôn tưởng tượng trong đầu. Người cha ruột của cậu khiến cậu từ thất vọng đi đến tuyệt vọng, từ đó từ bỏ sự khao khát tình cha. Xuyên qua không gian thời gian, loanh quanh một hồi, lại nhận được tình thương của cha từ một người không có chút huyết thống nào với mình.

Đùa giỡn một lúc lâu, Tống Văn Bân mới đặt Hướng Thần xuống. Bé con cười đến mặt đỏ bừng, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm nhỏ, cười hì hì giống như một phúc thần vậy.

Hứa Hằng Châu thấy bé con lăn lộn đến đầm đìa mồ hôi bèn vắt một chiếc khăn lông lau mặt cho cậu, lau xong phát hiện cổ cậu cũng ướt đẫm. Anh dứt khoát xách ấm đun nước đi đun hai ấm nước sôi rồi kéo chiếc chậu gỗ lớn ra chuẩn bị tắm cho Hướng Thần.

Bị ngâm trong chậu tắm rồi bé con vẫn chưa hoàn hồn, ngây ngô cười ngốc ở đó, giống như một cái bánh bao hé miệng, không biết cười cái gì mà cười mãi.

Hứa Hằng Châu thấy buồn cười, xấu tính mà cố ý chọc vào cái mông tròn vo của cậu một cái, Hướng Thần như con mèo bị giẫm phải  đuôi, suýt chút nữa nhảy ra khỏi chậu.

“Anh, anh làm gì vậy?” Hướng Thần mở to mắt nhìn Hứa Hằng Châu, mặt đều phồng lên.

Hứa Hằng Châu giả bộ vô tội: “Có con muỗi á.”

“Thật sao?” Hướng Thần nửa tin nửa ngờ sờ sờ chỗ Hứa Hằng Châu vừa chọc.

“Không thì em nghĩ anh làm gì?” Hứa Hằng Châu giả vờ giận, kỳ thật trong bụng sắp cười đến chuột rút rồi.

Hướng Thần vừa nghe thế thì cho rằng mình thực sự hiểu lầm anh, vội vàng nói: “Em sai rồi, anh đừng giận.”

“Tha cho em đấy.” Hứa Hằng Châu nhân cơ hội nhéo một cái trên mặt Hướng Thần, “Anh đi thêm nước nóng cho em.”

Hướng Thần tắm xong, sau khi Tống Văn Bân kiểm tra cặp sách của cậu thì giục hai đứa trẻ đi ngủ. Ngày mai là thứ Hai, hai đứa nhỏ đều phải đến lớp.

Hướng Thần lên giường trước ôm chăn lăn một vòng, sau đó nhìn Hứa Hằng Châu đang sắp xếp bàn học mà ngây người.

Hứa Hằng Châu khác với cậu, cậu chỉ là người bình thường, mọi mặt đều bình thường, còn trên người Hứa Hằng Châu có một khí chất rất trầm tĩnh, khiến người ta không tự giác mà bỏ qua tuổi tác của anh. Đây cũng là một trong những lý do Tống Văn Bân không bao giờ hạn chế hành động của Hứa Hằng Châu, năng lực và cách xử lý của anh rất dễ khiến người khác có được cảm giác tin tưởng.

“Nhìn gì đó!” Hứa Hằng Châu sắp xếp đồ đạc xong thì quay người chuẩn bị c** q**n áo đi ngủ, sau đó liền phát hiện trên giường có một cục bông đang nằm ngây ngốc nhìn anh.

“Không, không nhìn gì cả.” Hướng Thần có hơi ngượng ngùng vùi mặt vào chăn, cậu rất ngưỡng mộ người ưu tú như anh trai, luôn mong mình cũng có thể được như vậy.

Hứa Hằng Châu nhìn ra cậu không nói thật nhưng cũng không ép buộc cậu. Cũng không phải chuyện gì lớn, cậu nhìn anh chứ không phải người khác, không cần phải lo lắng.

Hứa Hằng Châu thay quần áo xong thì nằm lên giường, bảo Hướng Thần nhắm mắt ngủ, sau đó mình cũng nhắm mắt lại. Bề ngoài nhìn như đã ngủ, kỳ thật là đang sắp xếp vật tư trong không gian. Vật phẩm trong không gian quá nhiều, nhưng thứ có thể quang minh chính đại lấy ra lại không nhiều, anh phải chọn lọc phần này ra.

Trong không gian của Hứa Hằng Châu, thời gian là tĩnh, nhưng nếu tinh thần anh đi vào thì thời gian lại đồng bộ với bên ngoài. Nói cách khác, tinh thần anh ở trong không gian bao lâu, thời gian bên ngoài cũng trôi qua bấy lâu, mà cơ thể anh thì không thể thực sự đi vào không gian đó.

Đồng thời, khi tinh thần anh đang ở trong không gian, những chuyện xảy ra bên ngoài anh vẫn có cảm nhận được.

Bởi vì ngày mai còn phải đi học, Hứa Hằng Châu không ở trong không gian quá lâu, khoảng nửa tiếng sau anh đi ra.

Sau khi để tinh thần quay lại, Hứa Hằng Châu chuẩn bị đi ngủ, xoay người muốn xem chăn của Hướng Thần đã đắp hẳn hoi chưa, vừa xoay người mới phát hiện bé con bên cạnh kỳ thật đang giả vờ ngủ.

Rõ ràng là nhắm mắt, nhưng hàng mi dài lại run rẩy từng đợt, rất rõ ràng chủ nhân của nó không quá am hiểu kỹ thuật giả vờ ngủ.

Trong lòng Hứa Hằng Châu dâng lên một tia nghi hoặc, cục bông nhà anh vốn ăn được ngủ được, ban ngày nô đùa lâu như vậy thì bây giờ cũng nên mệt mỏi buồn ngủ rồi, sao vẫn chưa ngủ nhỉ? Chỉ là ngủ không được đã đành, nít quỷ này còn đang giả vờ ngủ!

Nghĩ không thông, Hứa Hằng Châu dứt khoát nhắm mắt lại, chuẩn bị đợi một lát nữa Hướng Thần vẫn không ngủ được thì đi pha cho bé con một cốc sữa uống cho ngủ ngon hơn.

Bản thân anh lặng lẽ nằm yên, hơi thở đều đặn, kỹ năng giả vờ ngủ không biết bỏ xa Hướng Thần mấy con phố, nhìn thế nào cũng là một người đã chìm vào giấc ngủ say.

Cứ như vậy trôi qua khoảng mười phút, hơi thở bên cạnh vẫn lúc nhẹ lúc nặng, Hứa Hằng Châu đã chuẩn bị đứng dậy pha sữa cho Hướng Thần, thì Hướng Thần đột nhiên động đậy.

Hứa Hằng Châu hơi thở không loạn, chỉ cảm nhận được một bàn tay ấm áp từ bên cạnh đưa tới nhẹ nhàng đặt lên tay anh. Bàn tay  nhỏ ấm áp nắm lấy hai ngón tay anh, sau đó hơi thở của bé con bên cạnh liền trở nên đều đặn hơn, giống như vừa trút được gánh nặng.

Trong lòng Hứa Hằng Châu bật cười, thì ra là sợ tối sao? Mấy ngày trước lại không phát hiện ra, có lẽ là vì Hướng Thần ngủ quá nhanh.

Biết được nguyên nhân Hứa Hằng Châu cũng lười giả vờ nữa, trực tiếp đưa tay ra nắm lấy bàn tay mũm mĩm đang nắm ngón tay mình, sau đó nghiêng người vỗ vỗ lưng nhóc con: “Đừng sợ, anh ở đây với em.”

Hướng Thần vốn tưởng anh đã ngủ rồi, đột nhiên nghe thấy anh nói thì sợ tới mức nấc cụt.

Hứa Hằng Châu buồn cười vỗ lưng cho cậu ổn định lại, Hướng Thần lại có chút ngây ngốc, cậu sợ gì vậy? Anh trai biết rồi sao?

Trong lòng cậu rối bời, trước khi đi ngủ suy nghĩ một đống chuyện lung tung, những chuyện cậu tưởng đã quên rồi, trong đêm tối này đều hiện lên rõ ràng trong đầu cậu.

Càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng ngủ không được, cậu ép mình không được nghĩ nữa, nhưng sự hoảng sợ trong lòng sao cũng không đè xuống được. Vậy nên cậu mới giả vờ ngủ, muốn lén nắm tay Hứa Hằng Châu.

Hứa Hằng Châu không biết suy nghĩ trong lòng Hướng Thần, anh vỗ một lát, thấy Hướng Thần không nấc nữa, liền đẩy Hướng Thần bảo cậu nằm xuống, sau đó buông tay đang nắm tay Hướng Thần ra, muốn đắp chăn cho cậu.

Trong tay đột nhiên trống rỗng, Hướng Thần hoảng sợ nắm chặt tay Hứa Hằng Châu, mềm giọng cầu xin: “Anh ơi, em sẽ ngoan mà, anh đừng bỏ em lại.”

Tay Hứa Hằng Châu đang đắp chăn khựng lại, đầu óc anh nhảy số rất nhanh, dễ dàng đoán ra Hướng Thần vì sao lại nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ và không hợp lý rằng “anh sẽ bỏ rơi cậu”. Anh tưởng chuyện buổi sáng đã qua rồi, không ngờ Hướng Thần vẫn còn nghĩ tới.

Hứa Hằng Châu đắp chăn xong cho cậu, nhẹ giọng an ủi: “Thần Thần rất ngoan mà, anh sẽ không bỏ rơi em đâu.”

Hướng Thần nghe lời này lại không vui như anh tưởng, chỉ nắm chặt tay anh không nói gì.

Trong lòng Hứa Hằng Châu có chút không thoải mái, xoa đầu cậu: “Không vui sao?”

Hướng Thần một lúc lâu không nói gì, ngay khi Hứa Hằng Châu tưởng cậu sẽ không trả lời, thì giọng Hướng Thần nghèn nghẹn truyền ra từ trong chăn: “Mẹ cũng nói như vậy…”

Mẹ cũng nói như vậy, sau đó mẹ ra đi. Khi Hướng Thần còn rất rất nhỏ, từ lúc cậu có nhận thức thì dường như mẹ luôn bị bệnh. Sắc mặt mẹ luôn luôn tái nhợt, khi cười rất xinh đẹp nhưng cũng rất yếu ớt. 

Công việc của ba rất bận rộn, luôn nói với cậu: “Hướng Thần, con phải ngoan, phải giữ yên tĩnh, đừng làm phiền.” 

Lúc đó Hướng Thần còn quá nhỏ nên không hiểu nhiều chuyện, nhưng cũng ngoan ngoãn nghe lời ba. Cậu không ra ngoài chơi với các bạn nhỏ, chỉ cầm sách cổ tích bầu bạn với mẹ, mẹ tỉnh thì kể chuyện cho cậu nghe, mẹ ngủ rồi cậu liền tự mình xem. Hướng Thần nghĩ cậu ngoan như vậy rồi sẽ có một ngày mẹ khỏe lại, đưa cậu đi công viên giải trí chơi, giống như những bạn nhỏ khác. 

Nhưng sau đó, bệnh của mẹ bộc phát ngay trước mặt cậu, khuôn mặt xinh đẹp của mẹ biến thành màu xanh trắng đáng sợ, bà khó khăn hít thở rồi ngất đi trước mặt Hướng Thần. Hướng Thần sợ đến ngây người, may mắn là ba về kịp thời đưa mẹ đến bệnh viện. 

Hướng Thần ầm ĩ đòi đi gặp mẹ, ba vô cùng tức giận nói với cậu: “Hướng Thần, sao con lại không ngoan như vậy. Đã bảo con giữ yên tĩnh, tại sao con lại đi làm phiền mẹ!” 

Hướng Thần bàng hoàng đứng tại chỗ, cậu đâu có không ngoan, cậu chưa từng khóc ăn vạ trước mặt mẹ, ngay cả nói to cũng không dám. Ngày hôm đó mẹ chỉ đang kể chuyện cho cậu nghe thì không biết tại sao lại đột nhiên ngã xuống. Cậu rất sợ hãi, cậu rất sợ mẹ sẽ bỏ rơi cậu.

 Sau này mẹ cuối cùng cũng đỡ hơn chút, mẹ từ bệnh viện về nhà, Hướng Thần lén lút đi thăm mẹ, nắm tay mẹ nói: “Mẹ ơi, con sẽ ngoan, mẹ đừng bỏ rơi con nhé.” 

Hôm đó sắc mặt mẹ rất tốt, mẹ ôm Hướng Thần vào lòng hôn lên trán cậu, cười nói: “Bé Sao à, con là đứa trẻ ngoan nhất thế giới. Mẹ sẽ không bỏ rơi con đâu.” 

Hướng Thần vui vẻ biết bao, cậu còn tưởng bệnh của mẹ sắp khỏi rồi. Nhưng không bao lâu sau, mẹ mất. 

Năm đó cậu vừa mới vào tiểu học, một ngày nọ khi tan học về nhà, mẹ đã ra đi rồi, ngay cả gặp mặt lần cuối cậu cũng không được gặp. “Con thật sự đã rất ngoan mà.” 

Trong đêm tối, nước mắt Hướng Thần chảy dọc theo má, rơi xuống chăn để lại một vệt nước, “Mẹ từng nói sẽ không bỏ rơi em, mẹ lừa em” 

Hứa Hằng Châu vô thức ôm chặt bé con vào lòng, tim anh như bị kim châm dâng lên cảm giác đau đớn triền miên. Hướng Thần lại như rơi vào cơn ác mộng nào đó tiếp tục kể về quá khứ khiến cậu đau khổ đến không ngủ được, trong màn đêm tĩnh lặng hoàn toàn mở lòng với Hứa Hằng Châu. 

Sau tang lễ của mẹ, ông bà ngoại đến thăm cậu, bà ngoại lén lút nói với cậu sau lưng ba: “Bé Sao à, con phải ngoan nhé, phải nghe lời ba, đừng làm ông ấy giận. Con nhất định phải ngoan đấy…” 

Hướng Thần ngây thơ gật đầu, lớn lên cậu mới hiểu vì sao bà ngoại lại dặn dò cậu như vậy. Ba cậu đang độ tuổi tráng niên, tướng mạo anh tuấn, sự nghiệp cũng đang trong thời kỳ đi lên, ắt sẽ cưới người phụ nữ khác tìm một mẹ kế của cậu. 

Quả nhiên, không lâu sau, mẹ kế vào cửa. Mẹ kế không đẹp bằng mẹ cậu, nhưng mẹ kế rất khỏe mạnh. Bà ta ly hôn với chồng trước, mang theo một đứa con trai về đây ở. 

Cậu bé kia lớn hơn Hướng Thần hai tuổi. Một ngày trước khi họ vào cửa, banói với cậu: “Hướng Thần, con phải ngoan, phải hòa thuận với mẹ kế và anh trai đấy.” 

Hướng Thần còn nhớ lời bà ngoại dặn, cậu nghe lời ba gọi mẹ kế là dì, gọi con trai bà ta là anh hai, còn chia sẻ đồ chơi của mình cho cậu ta. Cậu bé kia trước mặt ba cậu rất lễ phép, đối xử với cậu cũng rất tốt, chuyện gì cũng nhường nhịn cậu. 

Hướng Thần rất vui, cậu từ nhỏ luôn không có bạn chơi cùng, bây giờ có thêm một người anh trai bầu bạn với cậu thật sự là quá tốt. Nhưng rất nhanh Hướng Thần phát hiện, người anh trai này chỉ đối xử tốt với cậu khi có ba ở nhà, sau lưng ba thì thái độ của cậu ta với cậu càng ngày càng tệ, đôi khi còn xô đẩy, ngắt véo cậu. 

Có lần Hướng Thần bị cậu ta xô ngã làm rách da chân, cậu rất đau, muốn đợi ba về mách ba. Mẹ kế không cho phép cậu nói với ba, còn nói cậu có nói thì ba cũng sẽ không tin. 

Hướng Thần không tin bà ta, đợi ba vừa về liền khóc lóc cho ông xem đầu gối bị té rách của mình, nói cho ông biết đôi mẹ con kia bắt nạt cậu. Nhưng mẹ kế lại ra vẻ hổ thẹn nói với ba: “Hai đứa trẻ chơi cùng nhau, Tiểu Vũ không trông em cẩn thận để nó bị ngã.” 

Sau đó lại kéo con trai mình qua, bắt cậu ta xin lỗi Hướng Thần. Cậu bé kia liền bày ra vẻ mặt tủi thân xin lỗi Hướng Thần, biến tất cả lời khóc lóc tố cáo của Hướng Thần thành vu khống. 

Lời thật trở thành lời nói dối, ba tức giận nói: “Sao con lại không ngoan như vậy, tuổi còn bé tí đã học được nói dối gạt người, còn vu oan người khác. Con không thể học hỏi anh trai mà ngoan ngoãn được sao?” 

Tối hôm đó Hướng Thần bị phạt không được ăn cơm tối, cậu bị đói bụng khóc gần cả đêm, cậu không muốn làm một đứa trẻ ngoan nữa. 

Sau ngày hôm đó, Hướng Thần thay đổi, cậu không nói chuyện với đôi mẹ con kia, cũng không thèm để ý đến bộ dạng giả vờ trước mặt ba cậu của họ. Mặc dù ba luôn nói cậu không lễ phép, nhưng Hướng Thần căn bản không thèm nghe. 

Mỗi khi thằng bé kia lại bắt nạt cậu sau lưng ba, cậu đánh trả. c** nh* con nên đánh không lại cậu ta, liền dùng cả tay cả chân ,à đánh, còn dùng răng để cắn, mặc dù bản thân bị thương nặng hơn nhưng tuyệt đối không để người bắt nạt cậu được yên. 

Vì mẹ kế luôn có cách đẩy mọi mâu thuẫn của hai người thành lỗi của cậu, ba ngày càng thất vọng về cậu, nói cậu cũng không nghe, sau này liền lười quản cậu nữa. 

Rồi sau đó, chính là một trận mâu thuẫn lớn, cậu ta mắng cậu là đứa trẻ mất mẹ, còn cười mẹ cậu là quỷ đoản mệnh. Loại lời này nghe một cái là biết học từ ai. Hướng Thần nổi trận lôi đình, như một con hổ nhỏ lao lên, cậu dùng ghế đập bị thương chân cậu ta, bản thân mình cũng bị đập đầu chảy máu. 

Mẹ kế đưa con trai bà ta đến bệnh viện, Hướng Thần bị bỏ lại ở nhà. Lúc ba cậu về đến nhà, cả khuôn mặt cậu đều bị máu che phủ. 

Vì chuyện lần này làm ầm ĩ quá lớn, ông bà ngoại bên kia cũng nghe được tin tức. Họ đến thăm Hướng Thần, Hướng Thần khóc lóc gào thét đòi đi theo họ. Ông bà ngoại nghe cậu kể xong chuyện xảy ra với mình thì giận đến không chịu nổi, chạy đi tìm ba người kia nói lý lẽ. 

Người phụ nữ kia khóc lóc thảm thiết trước mặt ba cậu, nói Tiểu Vũ nhà bà ta bị thương chân còn không biết sau này có để lại tật gì hay không. Kỳ thực bác sĩ đã nói từ sớm, con trai bà ta chỉ bị nứt xương, tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ khỏe. Nhưng tình cảnh thảm thương lúc đó của Hướng Thần có lẽ đã dọa đến ba cậu cho nên lần này ông không hoàn toàn tin lời đôi mẹ con kia.

Sau này người phụ nữ kia gặp riêng ông bà ngoại, uy h**p rằng nếu Hướng Thần không cút đi thì sớm muộn gì bà ta cũng sẽ làm gãy một chân cậu, để cậu cả đời làm một người què. 

Bà ngoại tức giận đến mức bệnh tim suýt tái phát, nhưng họ không dám đánh cược, cho dù có nói với ba Hướng Thần, ông ta cũng không thể canh chừng Hướng Thần mãi được. Họ chỉ có một đứa con là mẹ Hướng Thần, nhỡ đâu Hướng Thần xảy ra chuyện gì thì chính là đòi mạng hai ông bà. 

Ông bà ngoại xin ba cậu quyền nuôi dưỡng Hướng Thần, Hướng Thần theo họ đi không thèm quay đầu lại. 

“Em còn tưởng ông ta sẽ giữ em lại.” Giọng nói nhỏ mềm mại của Hướng Thần như bị đóng băng, khi nói lời này tỏa ra một sự lạnh nhạt: “Ông bà ngoại muốn đón em đi, ông ta thậm chí không hề nói một câu giữ lại. Lúc đó em mới biết, có lẽ ông ta sớm đã không muốn nuôi em nữa rồi. Hoặc nói cách khác, ông ta sớm đã biết đôi mẹ con kia đã làm gì em nhưng người ông ta chọn không phải em.” 

Hứa Hằng Châu gần như nghiến nát cả hàm răng, anh đưa ngón tay lên trán Hướng Thần, nhẹ nhàng v**t v* chỗ từng để lại vết sẹo. 

Anh đã gặp Hướng Thần sau khi lớn lên, cũng đã thấy vết sẹo trên trán cậu. Hơn mười năm trôi qua, vết sẹo đó vẫn còn rất rõ vắt ngang trên trán Hướng Thần, có thể thấy vết thương ban đầu nặng đến mức nào. 

Hướng Thần đã không còn khóc nữa, khi cậu nhắc đến ông bà ngoại, giọng nói lập tức tan băng: “Ông bà ngoại đối xử với em rất tốt…” 

Ông bà ngoại sống trong căn nhà cũ ở ngoại ô, chỗ rộng nhưng nhà rất cũ và tồi tàn, buổi tối còn nghe thấy chuột chạy trên màn. Điều kiện gia đình cũng không tốt lắm, bà ngoại có bệnh tim, bệnh của mẹ là di truyền từ bà, may mà Hướng Thần là một em bé khỏe mạnh. 

Trong nhà có hai người bệnh tim nên chỉ riêng tiền thuốc men đã là một khoản lớn, nhà bà ngoại cứ thế mà suy sụp. Sau này mẹ lấy chồng, ông ngoại cũng đã về hưu, ông dùng tiền lương hưu ít ỏi để lo thuốc thang cho bà ngoại cùng với cuộc sống của hai người. 

Đây cũng là lý do vì sao sau khi mẹ mất, ông bà ngoại không đề cập đến việc đón Hướng Thần về sống cùng. Điều kiện ở đây quá kém, ông bà sợ sẽ liên lụy đến đứa cháu. Nhưng Hướng Thần không để tâm lắm, ở đây sẽ không có ai bắt nạt cậu, ngay cả một quả trứng gà bà ngoại cũng sẽ nhường cho cậu ăn. Cậu thà ở nhà ông bà ngoại ăn màn thầu dưa muối, cũng không muốn về nhà với ba cậu. 

Đúng, đó là nhà của ba cậu, không phải nhà của cậu. 

Hướng Thần ở lại nhà bà ngoại, cũng chuyển trường từ trường tiểu học trọng điểm trong thành phố sang một trường tiểu học bình thường gần nhà bà ngoại. Cậu không có bố mẹ đi họp phụ huynh, thời gian lâu dần, thầy cô bạn bè đều biết cậu là đứa trẻ không có bố mẹ. 

Hướng Thần lớn lên đẹp trai, ngoan ngoãn nghe lời, tuy không thông minh nhưng học hành chăm chỉ, rất nhiều giáo viên yêu thích cậu. Nhưng sự thiên vị thường gây ra ghen ghét, những đứa trẻ ngây thơ chỉ biết dùng những cách trực tiếp và mãnh liệt nhất để thể hiện cảm xúc của mình. 

Không biết từ khi nào, cặp sách của Hướng Thần luôn bị tìm thấy trong thùng rác, bài tập đã làm xong bị xé nát, sách vở bị người ta vẽ bậy lung tung. Hướng Thần nhẫn nhịn một lần, hai lần, cho đến khi không thể nhịn được nữa thì cậu đánh cho thằng bé xé sách vở của mình bầm tím mặt mày. 

Cậu và thằng bé kia đều bị gọi phụ huynh, nhà kia ùn ùn kéo đến một đám người nhét kín cả văn phòng giáo viên. Nhà cậu chỉ có ông ngoại đến, mấy ngày đó bà ngoại không khỏe, cậu cầu xin thầy cô đừng nói với bà ngoại. 

Gia đình kia ồn ào náo loạn trong văn phòng giáo viên, la hét đòi đánh chết Hướng Thần, ép trường đuổi học Hướng Thần. Thầy cô giải thích với họ, nói là con nhà họ bắt nạt Hướng Thần trước, mẹ của đứa trẻ mặt mày dữ tợn trừng mắt nhìn Hướng Thần: “Cho dù Kỳ Kỳ nhà tao ném cặp sách của mày, cho dù nó xé bài tập của mày thì mày cũng không được đánh nó chứ! Sao mà mày lại độc ác đến vậy!” 

Hướng Thần không hiểu, tại sao phải bỏ qua, mua thêm một quyển vở bài tập cho cậu là nhà phải bớt ăn một quả trứng gà. Cặp sách của cậu cũng chỉ có một cái, làm bẩn rồi cũng chỉ có thể đeo cặp sách bẩn đi học. 

Lúc đó Hướng Thần còn chưa hiểu, đôi khi kết quả của sự việc không được phán đoán dựa trên đúng sai. Khi cậu nhìn thấy ông ngoại cúi lưng xin lỗi đứa trẻ lớn bằng cậu, Hướng Thần khó chịu đến mức suýt khóc ngay tại chỗ. 

Sau lần đó, tất cả góc cạnh trên người Hướng Thần dường như đều bị mài mòn. Nếu sự phản kháng của cậu đổi lại là ông ngoại phải thay cậu xin lỗi, cậu thà làm một đứa trẻ ngoan ngoãn bị ai bắt nạt cũng được. 

Khi lên 8 tuổi cậu lại chuyển trường, trong 5 năm tiểu học, cậu không có một người bạn nào. Không chỉ vì có người bắt nạt cậu mà còn vì Hướng Thần không muốn nói chuyện với người khác, cậu luôn một mình, tan học xong liền tự mình đeo cặp về nhà. 

Khi lên cấp hai, Hướng Thần vẫn thi vào trường gần nhà. Ông ngoại ngày càng già yếu, Hướng Thần không dám cũng không thể đi học quá xa. Trường cấp hai này không tốt lắm, bạn học toàn mặc những bộ quần áo kỳ lạ, tóc nhuộm đủ màu, trốn học, yêu sớm, đánh nhau, mắng chửi, hút thuốc, nói tục có đủ cả. 

Ở đây không ai muốn học, ngay cả giáo viên cũng giảng bài một cách qua loa. Hướng Thần ở giữa các bạn học giống như một dị loại, rất nhiều người dùng ánh mắt ác ý nhìn cậu. 

Ban đầu Hướng Thần tưởng rằng, cậu lại phải chịu đựng ba năm nữa. May mắn là cậu gặp được Hoắc Khải. Hoắc Khải lúc đó nhuộm tóc bảy màu, cậu ta nói Hướng Thần trắng trẻo mềm mại giống con thỏ cậu ta nuôi hồi nhỏ, không hiểu sao lại muốn che chở cho cậu. 

Nhờ có Hoắc Khải, Hướng Thần đã có cuộc sống học đường ba năm tương đối thoải mái. Nhưng thành tích của cậu càng ngày càng kém, cậu vốn không phải là một đứa trẻ thông minh, hồi tiểu học còn có thể nhờ chăm chỉ mà đứng đầu lớp. Đến cấp hai, kiến thức học tập dần sâu hơn, cộng thêm giáo viên giảng bài cũng không tận tâm mà nhà cậu lại không có tiền mời gia sư. Hướng Thần liều mạng học hành ba năm đó cũng chỉ miễn cưỡng thi đỗ vào một trường cấp ba rất bình thường. 

Trường đó cách nhà hơi xa, Hướng Thần không muốn đi lắm. Nhưng ông bà ngoại đều không đồng ý, họ ép Hướng Thần phải đi học bằng được. 

“Hoắc Khải là người bạn duy nhất của em.” Hướng Thần nhắc đến người đó thì có chút ý cười hiếm hoi, “Lúc trước anh từ chối em, chính là cậu ấy đã cùng em uống rượu giải sầu đó.” 

Hứa Hằng Châu lại không mấy chú ý đến người Hướng Thần nhắc tới này, anh vẫn chìm đắm trong sự phẫn nộ vì Hướng Thần bị người khác bắt nạt. Nếu họ còn ở thời đại đó, anh thề, anh nhất định sẽ trả thù, anh sẽ khiến tất cả những người đã từng bắt nạt Hướng Thần phải khóc lóc thảm thiết, hối hận vì những chuyện mình đã làm. 

“Là lỗi của anh.” Sự phẫn nộ trong mắt Hứa Hằng Châu gần như không thể kìm nén, nhưng anh vẫn dịu giọng nói lời xin lỗi với Hướng Thần: “Lúc trước anh không nên nói với em như vậy, Thần Thần đừng giận anh nhé?”

“Không giận đâu ạ.” Hướng Thần dựa sát vào lòng Hứa Hằng Châu, “Bây giờ anh là anh trai em rồi, em thích anh nhất đó.”

Hứa Hằng Châu xoa đầu cậu, muốn cậu đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa, cố ý trêu chọc: “Thích nhất? Không phải là chỉ thích thôi à? Thần Thần lớn lên đẹp trai như vậy chắc chắn rất nhiều người theo đuổi, đã từng thích người khác chưa?”

“Tuyệt đối không có.” Tai Hướng Thần đỏ ửng.

Thời trung học phổ thông, Hướng Thần dần trổ mã, vẻ ngoài đẹp đẽ thừa hưởng ưu điểm của cha mẹ khiến cậu rất được hoan nghênh trong vòng bạn bè.

Sự nhiệt tình của bạn học lại khiến Hướng Thần sợ hãi, một thời gian dài đối tượng giao tiếp của cậu chỉ có ba người, ông bà ngoại và Hoắc Khải, Hướng Thần lúc đó chắc mắc chứng sợ xã hội nhẹ. Bạn học càng nhiệt tình, vẻ mặt cậu càng cứng đờ. Mọi người đều nghĩ là do cậu lạnh lùng kiêu ngạo, kỳ thật cậu chỉ là hoảng sợ.

Khi Hướng Thần học cấp ba, điều kiện kinh tế gia đình ngày càng khó khăn, học phí và các chi phí khác của cậu lại tăng lên rất nhiều. Bà ngoại phải uống thuốc, cậu phải đi học, tiền lương hưu của ông ngoại thì chỉ có bấy nhiêu.

Khi Hướng Thần phát hiện bà ngoại lén lút giảm lượng thuốc để tiết kiệm tiền mua đồ dùng sách vở học tập cho cậu, Hướng Thần đã chọn cách trơ trẽn đi tìm ba ruột để xin tiền.

Sau khi bị đôi mẹ con kia sỉ nhục một trận, cậu lấy được tiền học phí nửa năm của mình. Hướng Thần cầm tiền đi còn nhớ nói lời cảm ơn ba, bởi vì cậu không biết đây có phải là lần cuối cùng đến xin tiền hay không. Nếu không phải thì cậu phải làm quen dần.

Cầm số tiền đó đóng xong học phí còn nợ, Hướng Thần một mình trốn ở nơi không người khóc lớn một trận. Cậu không biết mình tại sao phải khóc, nhưng trong lòng cậu buồn vô cùng.

Khóc xong, Hướng Thần lau khô nước mắt về nhà như thể không có chuyện gì xảy ra, cậu không thể để ông bà ngoại phải bận lòng vì cậu nữa.

Hướng Thần từng nghe người ta nói, khổ nạn của con người là có số, nếu hưởng ngày tháng tốt đẹp trước thì có lẽ sau này chỉ còn lại cay đắng. Nhưng nếu vượt qua hết khổ nạn trước thì những ngày sau sẽ ngọt ngào hạnh phúc.

Hướng Thần trước đây không tin lời này, bởi vì ông bà ngoại và mẹ cậu rõ ràng vẫn luôn chịu khổ cả đời.

Nhưng sau này, Hướng Thần tin rồi.

Năm lớp mười một, trong thông báo mới ban hành về quy hoạch thành phố, khu vực nhà ông bà ngoại được đưa vào diện quy hoạch. Nói cách khác, chỉ cần căn nhà cũ phá đi, nhà họ sẽ có tiền, bà ngoại có thể uống thuốc tốt hơn, cậu cũng không cần phải đi xin tiền ba nữa.

Cả nhà đều rất vui, bà ngoại còn nói với cậu đợi có tiền rồi sẽ mua cho cậu một chiếc xe đạp tốt nhất, chính là loại mà các cậu trai trẻ đều rất thích.

Lúc đó thật tốt biết bao, dường như cuộc sống mới thật sự sắp đến.

Nhưng cảnh đẹp không kéo dài được lâu, tin tức giải tỏa khu phố cổ truyền đi rộng rãi, bên ba cậu cũng biết.

Lúc đó công việc của ba cậu dường như cũng xảy ra chút vấn đề, sinh hoạt hằng ngày thì không cần lo nghĩ nhưng muốn thăng tiến nữa thì không thể. Con trai của mẹ kế vừa vào đại học, tiền tiết kiệm trong nhà vừa đủ để mua cho cậu ta một căn nhà tân hôn ở trung tâm thành phố. Vấn đề là mẹ kế và ba cậu ba năm trước lại sinh thêm một cậu con trai út, ba cậu làm sao cam lòng bỏ hết tiền ra cho thằng anh cả, còn đứa con út thì sao?

Mẹ kế liền đặt ý đồ lên người cậu.

Không biết mụ ta nói thế nào thuyết phục được ba cậu, chưa đầy hai năm trước sinh nhật mười tám tuổi của Hướng Thần, lương tâm của ba cậu đột nhiên quay trở lại, nói muốn đón cậu về, còn nói muốn gửi cậu ra nước ngoài du học.

Hướng Thần đã không còn là đứa trẻ khao khát tình cha nữa rồi, bao nhiêu năm không hỏi han đã khiến Hướng Thần nhìn rõ ba cậu là người như thế nào.

Cậu từ chối “tình cha” đến muộn này, chỉ muốn cùng ông bà ngoại sống tốt cuộc sống của mình, nhưng bọn họ lại không chịu buông tha cậu.

Khi cậu đang học ở trường, ba và mẹ kế cậu trực tiếp tìm đến nhà ông bà ngoại. Không biết họ đã nói gì, bà ngoại bị kích động trực tiếp tái phát bệnh tim.

Hướng Thần đang học bị gọi ra, giáo viên chủ nhiệm lái xe đưa cậu đến bệnh viện.

Ngày hôm đó bà ngoại mất, Hướng Thần cũng không còn ba nữa.

“Lúc đó em hận ông ta biết bao…” Giọng Hướng Thần đầy vẻ bàng hoàng: “Rất nhiều lần, em cầm con dao lang thang gần nhà ông ta. Em từng nghĩ phải giết ông ta như thế nào, thậm chí còn nghĩ liệu khi đó ông ta có xin lỗi em không…”

Tim Hứa Hằng Châu thắt lại, mặc dù biết rõ Hướng Thần chắc chắn không ra tay nhưng vẫn cảm thấy đau lòng. Anh không sợ Hướng Thần giết người, nhưng lại sợ Hướng Thần làm bẩn tay mình. Nếu Hướng Thần thật sự đâm chết ba ruột mình thì bất kể là vì lý do gì, cuộc đời cậu cũng sẽ bị hủy hoại.

Hứa Hằng Châu nghĩ, nếu anh có thể gặp Hướng Thần sớm hơn thì tốt biết bao, anh sẽ bảo vệ cậu, đuổi đi tất cả những người bắt nạt cậu. Anh sẽ cho cậu tất cả những gì cậu muốn, để cậu sống vui vẻ như một hoàng tử nhỏ.

“Anh… có ghét em không?” Hướng Thần đột nhiên ngẩng đầu hỏi Hứa Hằng Châu: “Em thật ra không ngoan như anh nghĩ, em rất xấu xa. Mặc dù không thật sự giết ba ruột, nhưng em cũng đã làm rất nhiều chuyện xấu.”

Hứa Hằng Châu bật cười: “Em có thể làm được chuyện xấu gì cơ chứ?!”

Bất kể là quá khứ Hướng Thần vừa kể cho anh nghe hay những ngày anh ở chung với Hướng Thần, trong mắt anh, Hướng Thần thật sự ngoan đến không thể tả, mềm mại như một cục bông vậy.

Hướng Thần do dự một chút, sau khi Hứa Hằng Châu một lần nữa khẳng định, tuyệt đối sẽ không ghét cậu, mới nhỏ giọng nói: “Em, em tìm người quyến rũ ba và mẹ kế của em”

“Cái gì?” Hứa Hằng Châu kinh ngạc.

Giọng Hướng Thần càng nhỏ hơn: “Là, là Hoắc Khải giúp em tìm một cô gái và một người đàn ông, em đưa tiền cho họ, họ phụ trách lần lượt quyến rũ tán tỉnh ba và mẹ kế của em…”

Vừa nghe xong quá khứ bi thảm của Hướng Thần như thế vốn không nên cười, nhưng Hứa Hằng Châu lại hơi nhịn không được, anh hỏi: “Sao em lại nghĩ ra cách này?” 

Anh cảm thấy với tính cách của Hướng Thần, khả năng tìm người đánh cho cặp vợ chồng kia một trận sẽ lớn hơn.

Anh đoán cũng khá đúng, Hướng Thần giải thích: “Em vốn muốn tìm người đánh họ, nhưng Hoắc Khải nói với em như vậy quá rõ ràng, họ chắc chắn sẽ đoán ra là em làm, còn sẽ đến gây rối với em, rất phiền phức.”

Hứa Hằng Châu nhướng mày: “Rồi cậu ta bày cho em cách này sao?”

“Đúng vậy ạ!” Hướng Thần gật đầu: “Hoắc Khải thích đọc các loại truyện ngôn tình, đặc biệt thích đọc mấy loại truyện không được hài hòa cho lắm. Những tác giả đó trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, viết ra đủ kiểu tình tiết mới lạ, Hoắc Khải lấy cảm hứng từ đó để đưa ra ý kiến này cho em.”

Có lẽ vì không có cơ hội gặp lại bạn tốt nữa, nên Hướng Thần bán đứng Hoắc Khải không hề do dự: “Cậu ấy nói trước hết cứ để người khác quyến rũ hai người đó. Đợi thời cơ đến thì làm lớn chuyện, để họ tự cắn xé nhau.”

“Thế họ đã cắn xé nhau chưa?” Hứa Hằng Châu hứng thú hỏi.

“Vẫn chưa nữa.” Hướng Thần có chút thất vọng.

Cậu bắt đầu thực hiện kế hoạch này là lúc vừa mới vào đại học năm nhất, sau khi bà ngoại qua đời, sức khỏe ông ngoại cũng suy yếu ngay lập tức, nếu không phải lo lắng cậu tuổi nhỏ bị người ta bắt nạt thì có lẽ đã không chống đỡ nổi rồi.

Quả nhiên, không lâu sau sinh nhật mười tám tuổi của cậu, ông ngoại đã ra đi trong giấc ngủ.

Khoảng thời gian đó Hướng Thần lòng đầy phẫn uất, vô cùng chán ghét thế giới này. Cậu một lòng muốn tìm bố và mẹ kế để trả thù, vẫn là Hoắc Khải giúp cậu tỉnh táo lại.

Đương nhiên, Hoắc Khải có lẽ đọc quá nhiều truyện máu chó nên mạch não rất kỳ lạ, cậu ta nói: “Nếu mày đâm chết ba mày sẽ phải đền mạng, vậy nhà và tiền của ba mày sẽ thuộc về mẹ kế và con trai bà ta hết, chẳng khác nào đang giúp họ. Thảm hơn nữa là nếu ba mày không chết mà chỉ bị thương, mày phải ngồi tù thì tiền và nhà của mày cũng thuộc về họ, mày có thấy như vậy là tự dưng chịu thiệt không!”

“Em cũng thấy như vậy rất thiệt thân.” Cậu nói với Hứa Hằng Châu như vậy: “Hơn nữa em tính toán rồi, với khả năng của em cũng không thể một hơi g**t ch*t cả ba người họ.”

Hứa Hằng Châu nhìn mặt bánh bao nghiêm túc nói ra những lời hung ác, không biết tại sao anh không những không cảm thấy tức giận hay ghét bỏ, ngược lại giống như nhìn thấy một chú mèo con vung móng vuốt nói “tui siêu hung dữ” vậy!

Muốn x** n*n quá đi. Hứa Hằng Châu mặt không chút biểu cảm nghĩ, để duy trì bầu không khí này, anh còn không thể cười.

“Rồi Hoắc Khải liền bày cho em ý đó.” Hướng Thần không hề biết tâm tư xấu xa của Hứa Hằng Châu, vẫn tiếp tục kể cho anh nghe: “Em thấy khá tốt, nếu tình cảm của họ thật sự kiên trinh bất khuất, thì em chúc họ bên nhau đến bạc đầu. Nhưng kỳ thực không lâu sau, họ đã ngoại tình với người khác.”

“Người đi quyến rũ họ nói với em là cả hai người họ đều rất dễ tiếp cận, chỉ cần ám chỉ một chút là đã mắc câu rồi.” Hướng Thần nói đến đây còn có hơi tức giận, cậu cảm thấy mẹ cậu gả cho loại người tồi tệ như vậy thật sự quá thiệt thòi, “Anh không biết đâu, cô gái đó nói với em, cô ta cảm thấy ba em không phải lần đầu ngoại tình, rất thành thạo quen tay.”

“Loại đàn ông như vậy…” Hứa Hằng Châu nhớ đến bố mình, cười khẩy một tiếng, “Sự đểu cáng của mấy tên đàn ông tồi quả thực đều giống nhau như đúc.”

Anh hỏi Hướng Thần: “Không phải đã thành công rồi sao? Sao không thấy họ làm ầm lên với nhau? Chẳng lẽ ngoại tình rồi vẫn có thể sống chung với nhau à?”

“Không phải đâu ạ.” Hướng Thần nhíu mày, bất mãn nói: “Tay đàn ông kia nói với em mẹ kế có thể đã mang thai rồi, đứa bé không phải của ba em. Lúc đó thai còn quá nhỏ không nhìn rõ được, em định đợi thêm chút nữa.”

Hướng Thần hả hê: “Đợi ba em biết mình bị cắm sừng chắc chắn sẽ tức chết, ông ta là loại người rất sĩ diện, em còn chuẩn bị cả máy quay phim, chỉ chờ ngày đó thôi. Em đã nghĩ kỹ rồi, video em sẽ sao chép ra nhiều bản, một bản giữ lại tự xem, hai bản đốt cho ông bà ngoại, mỗi người một bản xem cho hả giận. Số còn lại cách một thời gian lại gửi cho ba em một bản, để ông ta khỏi quên.”

Hứa Hằng Châu không nhịn được nữa ôm Hướng Thần cười đến run cả người, anh không ngờ cục bông nhà mình lại có nhiều ý xấu như vậy, anh có thể tưởng tượng được ba Hướng Thần xem video sẽ tức giận đến mức nào.

Đột nhiên cảm thấy cách làm của Hướng Thần thật sự rất tuyệt, nếu chưa xuyên không, anh chắc chắn sẽ làm theo, người tình bé nhỏ mà bố anh cưng chiều nhất còn muốn kiếm chuyện với anh, vừa hay để ả ta yên tĩnh một chút.

“Đáng tiếc.” Hướng Thần thở dài: “Video còn chưa kịp quay, em đã xuyên tới đây rồi…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn