“Cho nên điều em tiếc nuối nhất kỳ thực là video chưa quay được sao?” Hứa Hằng Châu nghiến răng không cam lòng hỏi, sau khi anh xuyên không thì rất hối hận vì đã từ chối Hướng Thần như vậy.
“Đúng vậy ạ!” Hướng Thần lý lẽ đầy mình: “Lúc đó anh đã từ chối em rồi mà, em còn tưởng chúng ta hết hy vọng rồi, khóc xong thì thôi. Lẽ nào em phải đi dây dưa với anh để anh ghét em thêm?”
Hứa Hằng Châu bị nội thương, nít quỷ này theo đuổi người ta cũng chẳng thành tâm gì cả, bị từ chối lẽ nào không phải nên hẹn ngày tái chiến sao? Lại trực tiếp từ bỏ luôn!
May mà xuyên không rồi, không thì ngày hôm sau anh lại đi tìm Hướng Thần thì chẳng phải sẽ khiến anh trông giống kiểu người rất dễ theo đuổi được sao?
Hướng Thần không biết mình sắp chọc Hứa Hằng Châu tức đến thổ huyết rồi, vẫn tiếp tục nói: “Hơn nữa lúc đó em không biết anh cũng xuyên không, cứ nghĩ sẽ không gặp được anh nữa, em khó chịu biết bao! Uiii da”
Hướng Thần kêu lên một tiếng rồi vội vàng bịt miệng, lắng nghe kỹ thấy bên ngoài không có động tĩnh gì, chú không bị đánh thức.
Lúc này cậu mới che bên má trái bị cắn một miếng trừng mắt nhìn Hứa Hằng Châu: “Anh cắn em làm gì!”
Trong đêm tối không nhìn rõ sắc mặt khó coi của Hứa Hằng Châu, nhưng Hướng Thần từ từ cảm nhận được sự không vui của Hứa Hằng Châu từ bầu không khí trầm lắng.
Cậu hồi tưởng lại những lời mình vừa nói, rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: “Em nói không đúng sao? Hơn nữa cho dù anh có xuyên không rồi, chúng ta bây giờ cũng là anh em mà, cũng không cần phải bận tâm chuyện đó nữa chứ…”
Hứa Hằng Châu bị cậu chọc cho cười, tính cách anh nói ra thì rất lạnh lùng, sống đến gần ba mươi tuổi căn bản chưa từng động lòng, Hướng Thần là người đầu tiên khiến anh nảy sinh thiện cảm và muốn chung sống.
Ba anh từng mắng anh là động vật máu lạnh, kỳ thực không sai, Hứa Hằng Châu bản tính lạnh lùng. Anh nhìn qua có vẻ chung sống tốt với mọi người, nhưng trên thực tế, nếu có một cái máy hiển thị độ thiện cảm như trong game, Hứa Hằng Châu có lẽ là loại nhân vật cực kỳ khó chinh phục, bởi vì độ thiện cảm của anh đối với con người thấp đến mức không thể tin được.
Giả sử giá trị thiện cảm tối đa là một trăm, ví dụ như với ba anh thì độ thiện cảm của Hứa Hằng Châu khoảng âm 50, nếu không phải vì ông ta cung cấp t*nh tr*ng sinh ra anh, thì chắc chắn sẽ đạt giá trị thấp nhất âm 100. Người trợ lý đi theo anh mấy năm chắc khoảng 10, điểm cộng là trung thành, bình thường Hứa Hằng Châu còn chê anh ta hơi ngốc.
Còn những người quen hay không quen khác, độ thiện cảm của Hứa Hằng Châu dao động từ giá trị âm đến 10, rất hiếm có người nào nhích lên được chút.
Chỉ riêng Hướng Thần, trước khi xuyên không, độ thiện cảm của anh dành cho Hướng Thần là khoảng 30. Đừng nghĩ như thế là thấp, điểm cao nhất là mẹ anh, Hướng Thần đã là người thứ hai rồi.
Sau khi xuyên không, qua thời gian chung sống sớm tối bấy lâu, độ thiện cảm của Hứa Hằng Châu dành cho cậu tăng vọt, bây giờ chắc chắn trên 50, hơn nữa còn có xu hướng tiếp tục tăng.
Đương nhiên, người bình thường không có thứ máy hiển thị độ thiện cảm này, Hứa Hằng Châu cũng chỉ cảm nhận được vị trí của Hướng Thần trong lòng mình ngày càng quan trọng.
Hơn nữa Hứa Hằng Châu nhìn qua là một người tài giỏi xuất chúng, kỳ thực lại có vô số tật xấu, tính chiếm hữu mạnh hơn người bình thường, h*m m**n kiểm soát cũng rất nặng, đối với người đã được anh xếp vào phe mình còn có tính bao che rất cao.
Vì anh có vốn liếng dồi dào cộng thêm thủ đoạn đủ cứng rắn nên luôn có thể xử lý mọi chuyện rất tốt, hai tật xấu đầu tiên không lộ ra. Mà người có thể được anh xếp vào địa bàn của mình, cho đến nay chỉ có hai người, mẹ anh và Hướng Thần. Mẹ anh đã mất, Hướng Thần bây giờ là một bé con ham sữa cái gì cũng nghe lời anh.
Bây giờ biết Hướng Thần có lẽ không thích anh như anh tưởng, Hứa Hằng Châu giống như bị người ta đấm một cú vào ngực, tức nghẹn đến không chịu nổi.
“Vậy rốt cuộc em có từng thích anh không?” Hứa Hằng Châu nghiến răng: “Không phải bây giờ, là trước khi xuyên không ấy.”
Hướng Thần chớp chớp mắt: “Từng thích chứ.”
Hứa Hằng Châu lại không dám dễ dàng tin tưởng cậu. Anh xoa xoa ngực mình, nói: “Kể cho anh nghe em thích anh như thế nào. Còn nữa, sao lại nhầm tên anh?!”
Anh vốn không định hỏi chuyện này, sợ mất mặt. Nhưng bây giờ xem ra, có lẽ từ sớm đã mất mặt rồi.
Hướng Thần ấp úng một lát, cậu không muốn nói cho lắm. Rồi dưới cái nhìn chằm chằm lạnh lùng của Hứa Hằng Châu, cậu chậm rãi phân tích từ đầu mối tình đầu của mình cho anh nghe.
Hướng Thần biết mình là người đồng tính là vào năm lớp mười hai. Lúc đó bà ngoại mất, thành tích học tập của cậu không tốt, áp lực cũng lớn, nên luôn muốn ra ngoài giải tỏa.
Hơn nữa lúc đó nhà cậu cũng đã có tiền, ông ngoại thấy cậu từng chịu khổ quá nhiều nên cho tiền cậu rất hào phóng.
Cậu có tiền cũng không tiêu xài lung tung, chỉ mua một chiếc xe đạp địa hình rất đắt tiền mà bà ngoại từng nhắc đến cho mình coi như hoàn thành một tâm nguyện nhỏ của bà ngoại. Số còn lại là đi ăn rất nhiều món mình thích, hoặc mời Hoắc Khải đi ăn.
Sau này Hoắc Khải biết cậu không vui liền đưa cậu đi chơi, họ đến một quán bar.
Ở đó quá ồn ào, Hướng Thần cảm thấy không thể thích nghi liền nói với Hoắc Khải muốn về. Hoắc Khải đưa cậu về, rồi họ bắt gặp một đôi tình nhân đang ôm nhau hôn hít không rời, đều là con trai.
Hướng Thần kinh ngạc, được người già nuôi từ bé đến lớn, cậu lại chưa từng ăn chơi nên kiến thức cũng không đủ cởi mở, Hướng Thần lần đầu tiên biết con trai với con trai còn có thể yêu đương với nhau.
Hoắc Khải lại thấy cậu làm lớn chuyện, nói với cậu bây giờ kỳ thực tình yêu đồng tính rất phổ biến, phổ cập cho cậu một đống kiến thức thường thức. Sau đó lại giới thiệu trang web mình thường đọc truyện cho Hướng Thần, trang web đó chia thành các phân loại, Hoắc Khải thích đọc ngôn tình ở đó. Ngoài ra còn có truyện đam mỹ hoặc bách hợp, kỳ thực toàn là truyện có nhân vật chính là đồng tính!
Cánh cửa thế giới mới mở ra trước mắt Hướng Thần, sau khi liên tục cày mấy ngày, Hoắc Khải bắt đầu giới thiệu truyện ngôn tình mình hay đọc cho Hướng Thần. Mục đích ban đầu cũng là cái này, cậu ta luôn muốn chia sẻ thứ mình thích cho Hướng Thần, nhưng Hướng Thần luôn không chịu đọc. Cậu ta còn tưởng lần này có thể thành công.
Không ngờ, Hướng Thần phát hiện, thể loại ngôn tình cậu vẫn không đọc nổi, thể loại đam mỹ… hình như rất thú vị.
Lần này đến lượt Hoắc Khải kinh ngạc, với tư cách là một trai thẳng thuần túy, mặc dù cậu ta không ghét đồng tính nhưng hoàn toàn không thể đọc loại truyện đam mỹ chỉ thuần kể chuyện yêu đương giữa hai người đàn ông, Hướng Thần vậy mà lại thấy thú vị!
Hướng Thần cứ thế mà phát hiện ra xu hướng tính dục của mình, sau đó lại cứ thế mà cong thành nhang muỗi.
Không phải nói cậu không trải qua giằng xé nội tâm, mà là Hướng Thần cảm thấy cậu tuy không thích con gái cũng chưa từng động lòng với chàng trai nào.
Vì những trải nghiệm hồi nhỏ nên cậu đã khoác một vỏ bọc lên người mình, người khác không vào được, cậu cũng không muốn đi ra. Như vậy làm sao mà yêu đương được?
Nói một câu không may mắn, có lẽ cả đời này cậu cũng không thích nổi ai. Nếu đã như vậy thì việc cậu thích nam hay nữ thì có gì khác biệt.
Vốn dĩ chuyện này ngoài Hoắc Khải cậu không nói với ai, nhưng vì cậu nhất thời tò mò nên đi thư viện mượn vài cuốn sách về tâm lý học đồng tính. Lúc mượn sách cậu không phát hiện, con trai của mẹ kế đã lén lút theo dõi phía sau cậu.
Người đó tra được lịch sử mượn sách của cậu, quay đầu lại nói với mẹ tên đó, sau đó làm lớn chuyện ầm ĩ.
Ba Hướng Thần trực tiếp chỉ vào mũi cậu mắng cậu là b**n th**, còn nói muốn chấm dứt quan hệ cha con với cậu, từ nay về sau đừng nhận ông ta là ba.
Nội tâm Hướng Thần không hề có chút suy xuyển nào thậm chí còn muốn cười, cậu đã coi ba mình như người chết lâu lắm rồi, ba cậu vậy mà còn cảm thấy hai người vẫn còn có quan hệ cha con để nói.
Điều duy nhất cậu lo lắng là ông ngoại, người già cả tuổi cũng cao, nhỡ bị cậu chọc tức xảy ra chuyện gì thì cậu làm sao chịu nổi.
Không ngờ, ông ngoại đối với chuyện này lại rất bình tĩnh.
Ông nói với Hướng Thần: “Con là một đứa trẻ ngoan, ông và bà ngoại đã không chăm sóc con tốt, để con chịu nhiều khổ sở. Bây giờ bà ngoại đi rồi, ông cũng không biết khi nào sẽ đi theo, chỉ còn lại một mình con. Ông cũng không nói lời nào khác, con tìm một người tốt bụng đối xử tốt với con là được rồi, hai đứa sống hạnh phúc…”
Sự cảm động trong lòng Hướng Thần thì không cần phải nói nhiều, hai ông bà nuôi dưỡng cậu từ bé đến lớn đã dành cho Hướng Thần rất rất nhiều tình yêu. Giúp cậu không vì những trải nghiệm tồi tệ đó mà trở nên xấu xa, vẫn giữ được sự lương thiện đối với thế giới này.
Sau này ông ngoại qua đời, Hướng Thần vẫn luôn ghi nhớ lời ông. Người cậu thích phải là người tốt bụng. Còn về việc đối xử tốt với cậu thì phải ở chung mới biết được.
Hứa Hằng Châu nghe đến đây sắc mặt đã không còn được tốt lắm, anh tuy rất tự phụ nhưng cũng không phải không tự hiểu mình, thứ tên tốt bụng vốn không liên quan gì đến anh.
Hướng Thần vẫn không biết gì, tiếp tục kể quá trình cậu thích Hứa Hằng Châu như thế nào.
Hứa Hằng Châu luôn nghĩ lần đầu tiên anh và Hướng Thần gặp mặt là ở trung tâm thương mại nhà anh, Hướng Thần đứng không vững trên thang cuốn, anh đỡ cậu một cái từ phía sau. Đương nhiên không phải là tốt bụng nên đỡ, mà là sợ cậu ngã đập vào người mình.
Sau đó Hướng Thần đỏ mặt cảm ơn anh, yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, từ đó thầm mến anh, còn lén lút dõi theo anh.
Nhưng trong lời kể của Hướng Thần, Hứa Hằng Châu mới phát hiện, đó không những không phải lần đầu gặp mặt, ngay cả lần thứ hai cũng không tính, mà là lần thứ ba.
Lần đầu tiên hai người gặp nhau mà Hướng Thần nói, là ở một trường tiểu học hạng sang.
Lúc đó Hướng Thần vừa bước vào kỳ nghỉ đông năm nhất đại học, có một ngày lớp trưởng lớp Hướng Thần đột nhiên gọi điện thoại cho cậu nói nhờ cậu giúp lấy một tập tài liệu rồi gửi qua cho cậu ta, cậu ta đang cần rất gấp không kịp quay lại trường, bây giờ lại đang kẹt ở chỗ khác không thể đi được. Vì các bạn học khác cơ bản đều đã về quê hết, nhà Hướng Thần lại ở rất gần trường nên mới nhờ cậu.
Lớp trưởng của Hướng Thần là một người khá tốt, tính cách rộng lượng, bình thường cũng hay chăm sóc Hướng Thần nên Hướng Thần không từ chối.
Cậu lấy tài liệu rồi đưa đến địa chỉ lớp trưởng gửi, đến nơi mới phát hiện đó là một trường tiểu học rất lớn.
Sau khi đăng ký ra vào ở phòng bảo vệ, vì lớp trưởng đã dặn trước nên bảo vệ cho cậu vào.
Lớp trưởng ra đón cậu, nhận được tài liệu liền cảm ơn cậu, nói đường xá chỗ này khó đi, taxi cũng ít, nếu cậu không có việc gì thì đợi cậu ta một lát, cậu ta xong việc sẽ đưa cậu về.
Hướng Thần nhìn ra ngoài cổng trường quả thật không thấy chiếc taxi nào, chiếc xe đưa cậu đến cậu quên dặn người ta đợi mình, thế là cậu liền ở lại đợi lớp trưởng cùng về.
Lớp trưởng đưa cậu vào một văn phòng, trong văn phòng có mấy người, hình như là giáo viên và lãnh đạo trường. Còn có hai đứa trẻ, một đứa bị đánh rất thảm, một bên mắt sưng húp, khóe miệng còn có máu, quần áo cũng bị rách. Đứa trẻ còn lại thì đồng phục chỉnh tề, trên mặt không thấy một chút vết thương nào.
Đứa trẻ bị thương kia thấy lớp trưởng liền dựa sát vào, nắm tay cậu ta không chịu buông.
Lớp trưởng nhẹ giọng kể cho Hướng Thần nghe sự việc, đứa trẻ bị thương là em trai cậu ta, bị thằng bé kia tìm một nhóm học sinh lớn tuổi đánh. Hơn nữa lý do đánh em trai cậu ta rất buồn cười, vì bé nó đeo một chiếc cặp sách giống hệt thằng bé kia.
Lớp trưởng thấy em trai bị đánh thành ra như vậy thì có thể tưởng tượng được cậu ta tức giận đến mức nào, nhưng gia đình thằng bé kia có thế lực rất lớn, nhà trường không dám xử lý, chỉ có thể đợi người nhà nó đến.
Khoảnh khắc đó, Hướng Thần nghĩ đến trải nghiệm thời tiểu học của mình, cậu gần như cảm thông sâu sắc với sự uất ức của em trai lớp trưởng.
“Đó là lần đầu tiên em gặp anh.” Hướng Thần nhắm mắt hồi tưởng: “Anh mặc một chiếc áo khoác gió rất dài, trông cao ráo đẹp trai, em chưa từng thấy ai mặc áo khoác gió đẹp hơn anh.”
Phần còn lại không cần Hướng Thần nói, Hứa Hằng Châu cũng tự mình nhớ ra, dù sao chuyện phiền phức như vậy anh cũng chỉ xử lý một lần.
Nếu anh nhớ không lầm, thằng bé kia là một người em trai ngoài giá thú của anh, mẹ ruột nó là người tình bé nhỏ mà ba anh cưng chiều nhất lúc đó. Ba anh đưa người tình bé nhỏ đi du lịch nước ngoài, đứa trẻ đó gây chuyện không giải quyết được nên bị gọi phụ huynh, ba anh bảo thư ký đi, thư ký chưa bao giờ xử lý được thằng quỷ hư đốn đó nên mới phải cầu đến anh.
Hứa Hằng Châu trước đây từng chịu ơn của thư ký, không tiện từ chối mới đi qua. Sự việc rõ ràng đơn giản, hoàn toàn không có chỗ nào đáng để anh phải ra mặt.
Cho nên Hứa Hằng Châu nghe xong, dưới ánh mắt lo lắng bất an của một đám người liền đá bay cái thứ gây chuyện đó, ép nó xin lỗi người ta. Cuối cùng cam đoan bồi thường chi phí thuốc men, trường học xử lý thế nào anh đều chấp nhận, nếu người bị hại không hài lòng có thể đánh trả.
Đối phương đoán chừng không ngờ anh có thái độ này, trường học đưa ra hình phạt xong thì cũng không dây dưa nhiều.
Hứa Hằng Châu lúc đó rất bận, xử lý xong liền đi, trước sau không quá mười phút nên không hề chú ý đến Hướng Thần đang trốn sau lưng lớp trưởng.
“Lúc đó em đã nghĩ, người này thật tốt quá!” Hướng Thần vẫn đang hết lời khen ngợi anh: “Hồi nhỏ mà em gặp được phụ huynh như anh thì tốt rồi.”
“Vì chuyện này mà thích anh à?” Hứa Hằng Châu hỏi. Nếu thật sự là như vậy, anh còn phải cảm ơn cái đồ gây họa kia.
“Không phải đâu ạ!” Hướng Thần phủ nhận: “Đây chỉ là mặt công bằng không thiên vị của anh, không thể hiện được sự tốt bụng của anh.”
Hứa Hằng Châu bị cậu chặn họng đến mức nhất thời không biết nên nói gì.
“Nhưng rất nhanh em đã phát hiện ra mặt tốt bụng của anh!” Hướng Thần an ủi anh: “Sau này em lại gặp anh, là ở trung tâm thương mại nhà anh, anh cấp cứu cho một bà cụ đột nhiên ngất xỉu, người khác đều không quan tâm chỉ có anh tiến lên, còn đưa bà cụ đến bệnh viện.”
Cậu vừa nhắc Hứa Hằng Châu liền nhớ ra, hôm đó anh đang đi tuần tra trung tâm thương mại thì gặp một bà cụ đột nhiên phát bệnh cấp tính. Anh biết căn bệnh đó, nếu cấp cứu kịp thời thì không sao nhưng kéo dài thì sẽ chết người.
Hứa Hằng Châu tự biết cách cấp cứu, nếu có người chết ở trung tâm thương mại do anh phụ trách thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh. Cho nên sau khi Hứa Hằng Châu thấy không ai chịu tiến lên đành phải xắn tay áo tự mình ra tay.
Anh một năm hiếm lắm mới tốt bụng một lần, không ngờ lại trùng hợp được Hướng Thần nhìn thấy.
Hướng Thần tổng kết: “Anh lòng dạ lương thiện, hơn nữa vì chuyện ở trường học, em còn rất có cảm tình với anh, nên mới quyết định theo đuổi anh đó!”
Hứa Hằng Châu tối nay bị cậu làm cho đầu óc quay cuồng, vốn còn đang thương xót cậu, kết quả càng nói càng tức giận, mặt lạnh hỏi cậu: “Người lòng dạ lương thiện nhiều lắm, sao lại để mắt đến mình anh?
Hướng Thần im lặng một lát, nhỏ giọng nói: “Anh đẹp trai mà…”
Hiểu rồi. Hứa Hằng Châu mặt đơ nghĩ, hóa ra nít quỷ này là nhìn mặt mà thích, nếu anh trông xấu xí thì cho dù có làm ngàn việc tốt, đoán chừng cũng không có hy vọng.
Làm sao đây? Rất muốn đánh cậu một cái.
Hứa Hằng Châu cảm thấy tình cảm bị lừa dối thật muốn đè Hướng Thần xuống giường đánh một trận vào mông, nhưng nhìn cái dáng vẻ mặt bánh bao của cậu bây giờ… thôi đi, nhỡ đánh hỏng thì không hay.
Hứa Hằng Châu mệt mỏi hỏi: “Vậy rốt cuộc sao em nhầm tên anh?”
Hướng Thần nhìn anh, tủi thân nói: “Lúc đó em muốn theo đuổi anh mà, nhưng lại không dám nói với anh, chỉ muốn lén lút theo dõi anh vài lần, xem anh thích gì. Rồi em thấy anh nói chuyện với một chị nhân viên bán hàng, em nghĩ chị ấy có lẽ biết anh, nên đã đi hỏi chị ấy anh tên là gì…”
“Rồi cô ta nói với em là anh họ Vương, rồi nói cho em cái tên đó?” Hứa Hằng Châu khựng lại hỏi: “Em hỏi cô ta như thế nào?”
Hướng Thần nghĩ một chút, nói: “Em chỉ hỏi chị ấy anh đẹp trai vừa nói chuyện với chị ấy tên là gì thôi ạ.”
Hứa Hằng Châu: “Lúc đó chỉ có một mình anh nói chuyện với cô ta sao?”
Hướng Thần gật đầu: “Có người khác nữa, nhưng chỉ có một mình anh là nam thôi.”
Được rồi, án đã được phá, Hướng Thần tám chín phần là hỏi trúng người ái mộ Hứa Hằng Châu. Vẻ ngoài của anh như thế nên mặc dù đã nói rõ ràng mình là gay, vẫn có rất nhiều cô gái không chịu bỏ cuộc. Cô nhân viên bán hàng đó đoán chừng là một trong số đó, còn cố ý lừa dối Hướng Thần.
Hứa Hằng Châu không nói gì, Hướng Thần đại khái đoán được nguyên nhân, giọng nói trầm xuống: “Chị ấy cố ý lừa em à?” Cậu và Hứa Hằng Châu suýt chút nữa đã bỏ lỡ nhau.
Hứa Hằng Châu đưa tay xoa đầu Hướng Thần: “Không sao, em xem chúng ta bây giờ không phải quan hệ rất tốt sao?”
“Đúng vậy.” Hướng Thần lập tức vui vẻ: “Giờ anh là anh trai của em rồi!”
Nghe lời này, Hứa Hằng Châu khẽ thở dài trong lòng, kiếp trước anh và Hướng Thần suýt chút nữa đã thành người yêu, mà xuyên không rồi lại trớ trêu thay trở thành anh em.
Anh hiểu rõ quá trình biến đổi tâm lý của bản thân, anh có cảm tình với Hướng Thần, mà bánh bao Hướng Thần mà anh gặp sau khi xuyên không lại quá mức vô hại, lại còn sống không tốt, nên h*m m**n che chở trỗi dậy, muốn kéo người vào lãnh địa của mình mà che chở.
Vừa khéo anh đã bịa ra một lời nói dối, thân phận đã có sẵn, hơn nữa anh cũng không thể nảy sinh ý đồ gì với Hướng Thần khi cậu vẫn còn là bé bánh bao, cho nên thân phận anh em thực chất là một lựa chọn không tệ.
Còn về Hướng Thần, ban đầu anh không hiểu tại sao cậu ấy có thể chấp nhận nhanh như vậy, còn thích nghi với thân phận anh em nhanh hơn cả anh. Tối nay nghe cậu nói nhiều như vậy, Hứa Hằng Châu có lẽ đã hiểu ra rồi.
Anh đã tính sai hai chuyện.
Thứ nhất, Hướng Thần kỳ thật không thích anh nhiều như anh nghĩ, nhiều nhất cũng chỉ là có ý định hẹn hò với anh mà thôi.
Thứ hai là do tính cách của Hướng Thần. Có lẽ vì thời thơ ấu thứ cậu có được quá ít, những gì có thể đạt được cũng quá ít, ước nguyện rất hiếm khi được thỏa mãn. Cho nên tính cách của Hướng Thần, nói tốt thì là Phật hệ, nói khó nghe thì là chẳng có chút chí tiến thủ nào.
Cậu giống như một chú ốc sên co rụt trong vỏ, chỉ thận trọng rụt rè thò ăng-ten ra dò xét, Hứa Hằng Châu vừa từ chối là cậu lập tức rụt đầu lại, kèm theo đó là tự mình trốn hẳn vào trong vỏ.
Sau khi xuyên không, Hướng Thần biết được từ Hứa Hằng Châu rằng anh thật ra không ghét cậu, lại còn biểu hiện thiện ý với cậu. Thế là Hướng Thần lại lần nữa thăm dò tiếp xúc với Hứa Hằng Châu, lần này biểu hiện của Hứa Hằng Châu chắc hẳn đã khiến cậu rất hài lòng, cho nên Hướng Thần càng ngày càng thân thiết với anh.
Thực ra Hứa Hằng Châu không biết, lý do Hướng Thần chấp nhận nhanh như vậy còn có một nguyên nhân khác.
Tuy người ta nói giới đồng tính rất phức tạp, nhưng Hướng Thần chưa từng tiếp xúc qua, kênh để cậu tìm hiểu về vấn đề liên quan chỉ có hai nguồn.
Một là trang web mà Hoắc Khải giới thiệu cho cậu, hai là sách học thuật nghiên cứu tâm lý đồng tính mà cậu mượn ở thư viện, cái quá đáng nhất cũng chỉ là hai anh chàng trẻ tuổi ôm hôn nhau mà cậu thấy ở quán bar lúc trước.
Vậy thì vấn đề đặt ra là, trang web kia nổi tiếng là trong sáng, phần th*n d*** không được phép mô tả, mấy người biết mà. Sách học thuật thì sẽ viết về cái gì? Đương nhiên không cần nói nhiều, bởi vì người bình thường căn bản không đọc nổi, quá nhàm chán.
Cho nên, hậu quả tạo ra là kiến thức của Hướng Thần về mối quan hệ đồng tính cực kỳ ít ỏi. Từ đầu đến cuối đều cho rằng, hai cậu trai yêu nhau, chính là cùng nhau chung sống, nhiều lắm là hôn nhau một cái là hết.
Nếu như vậy thì làm anh em cũng chẳng khác biệt là bao. Nhiều lắm là không được hôn nhau thôi, nhưng cái đó thì có có sao đâu, hôn má cũng được mà. Cậu còn có thể làm búp bê để anh trai chơi, chỉ cần anh trai vẫn tốt với cậu như vậy, cậu sẽ mãi mãi thích anh trai nhất!
Hoàn toàn không nhìn ra manh mối này qua cuộc trò chuyện, Hứa Hằng Châu không hề biết Hướng Thần thực ra chẳng có tí kiến thức nào liên quan đến phương diện này. Nếu mà biết được, e rằng anh thật sự phải phun ra một búng máu.
Anh suy nghĩ một lát, cảm thấy mình đã hiểu rõ thì lại thở dài một hơi, biết làm sao bây giờ? Cho dù đã nghĩ thông suốt, anh đối với bánh bao Hướng Thần cũng chẳng có cách nào. Nuông chiều lâu như vậy suýt chút nữa đã thành thói quen, bé con lại ngoan ngoãn đáng yêu, vẻ ngoài còn đẹp.
Hơn nữa tối nay nghe được nhiều chuyện như vậy, tuy đoạn sau có khiến anh hơi tức nghẹn, nhưng sự thương xót dành cho Hướng Thần lại càng sâu sắc, sau này e rằng sẽ còn cưng chiều hơn nhiều nữa.
Anh đã bỏ lỡ tuổi thơ đầu tiên của Hướng Thần, vậy thì bù đắp cho cậu một tuổi thơ tốt hơn.
Tình yêu thương đầy ắp không có chỗ để đặt vào, cộng thêm mức độ tin tưởng của Hứa Hằng Châu đối với Hướng Thần đã được nâng cao ở một mức độ nhất định, anh nhìn vệt nước mắt còn đọng lại trên mặt bánh bao Hướng Thần dưới ánh trăng, quyết định tặng cậu một bất ngờ.
Anh chọc chọc Hướng Thần, bảo cậu nhìn mình.
Trong ánh mắt tò mò của Hướng Thần, Hứa Hằng Châu mở bàn tay mình ra, trên bàn tay không có gì đột nhiên xuất hiện một hộp sữa tươi.
Hướng Thần ngây người, rụt rè đưa tay ra sờ sờ, xác nhận là thật rồi thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Anh ơi, anh biết làm ảo thuật ạ! Anh giấu hộp sữa ở đâu thế? Anh dạy em với được không ạ?”
Hứa Hằng Châu: “……”
Hứa Hằng Châu mệt mỏi thu sữa lại, Hướng Thần còn bẻ tay anh qua lại xem xét, anh không nhịn được véo Hướng Thần một cái, “Nói cho em nghe chuyện này.”
Hướng Thần mở to mắt: “Chuyện gì ạ?” Là muốn dạy cậu làm ảo thuật sao?
Hứa Hằng Châu giảm tốc độ nói, cho cậu thời gian nhớ lại: “Em còn nhớ đã từng hỏi anh, khi anh xuyên không đến đây mang theo cái gì không?”
Hướng Thần gật đầu: “Nhớ ạ, cái túi nhỏ của em vẫn còn ở chỗ anh, anh phải cất kỹ nhẫn của em nha, cái đó đắt tiền lắm đó.”
Hứa Hằng Châu hỏi: “Em không tò mò anh mang theo cái gì sao?”
Hướng Thần kỳ quái nhìn anh: “Không phải anh mang theo một đống đồ ăn vặt ạ?”
Hứa Hằng Châu: “…Ai nói với em là anh mang theo một đống đồ ăn vặt.”
“Không phải sao…” Giọng Hướng Thần nhỏ lại.
“Không phải.” Hứa Hằng Châu giọng bình thản, cố gắng không để lời nói của mình nghe giống như khoe khoang: “Anh mang cả trung tâm thương mại nhà anh đến đây.”
Một lúc lâu không nghe thấy Hướng Thần nói gì, Hứa Hằng Châu véo má cậu: “Sợ ngây người rồi à?”
Hướng Thần ngơ ngác nhìn anh: “Anh ơi, hình như em bị ảo giác rồi, em nghe thấy là anh mang cả trung tâm thương mại xuyên không.”
“Không phải ảo giác.” Hứa Hằng Châu vừa nói vừa lấy ra vài món đồ nhỏ cho cậu xem, hộp sô cô la, bánh quy này Hướng Thần đã từng ăn, đều là loại hộp rất lớn, cho dù Hứa Hằng Châu có giỏi ảo thuật đến đâu cũng không thể giấu mấy thứ này không dấu vết mà đột nhiên biến ra được
Hướng Thần tự véo vào cánh tay mình một cái, quả thực rất đau, cậu nắm lấy tay Hứa Hằng Châu, vô cùng kích động: “Anh ơi anh ơi, anh thật sự mang cả trung tâm thương mại qua đây rồi ạ?”
Hứa Hằng Châu đĩnh đạc gật đầu: “Không có bàn tay vàngthì gọi gì là xuyên không?!”
Hướng Thần hoàn toàn không nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của anh, mặt dày mày dạn xích lại gần Hứa Hằng Châu hơn chút, nịnh nọt cười với anh: “Anh ơi, em siêu ngoan đó, anh sẽ chia đồ ăn ngon cho em đúng không ạ?”
Hứa Hằng Châu bật cười véo má bé bánh bao, Hướng Thần ngoan ngoãn đưa mặt qua cho anh véo, dáng vẻ bợ đỡ nịnh nọt không thể tả.
“Cho em.” Hứa Hằng Châu cười nói: “Em không phải thích cái con xanh xanh đó sao? Vậy anh làm Doraemon của em, muốn gì anh cũng cho, em chỉ cần ngoan ngoãn là được.”
Nói xong thấy không ổn, anh lại bổ sung thêm một câu: “Đôi khi cũng không cần phải ngoan với những người khác, chỉ cần nghe lời anh là được rồi.”
Trái tim nhỏ của Hướng Thần đột nhiên đập rất nhanh, cậu cảm thấy anh trai mình là anh trai tốt nhất trên đời.
Mặc dù cậu thích Doraemon không phải vì cái túi thần kỳ của nó, cậu thích sự bầu bạn không rời không bỏ của Doraemon đối với Nobita. Cho dù Nobita có bao nhiêu khuyết điểm, nhưng Doraemon vẫn luôn ở bên cạnh cậu ấy.
Nhưng bây giờ, anh trai nói nguyện ý làm Doraemon của cậu.
Hướng Thần không tự chủ nắm lấy tay Hứa Hằng Châu, kích động đến mức nói năng không trôi chảy: “Thật, thật sao ạ? Anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em, không bỏ rơi em chứ?”
“Không bỏ rơi em, anh hai sẽ luôn ở bên cạnh em.” Hứa Hằng Châu biết người thân lần lượt qua đời đã gây ra tổn thương tâm lý rất lớn cho Hướng Thần, cậu sợ cô đơn, sợ bị người mình quan tâm bỏ rơi.
Có lẽ trước khi xuyên không anh không tính là người Hướng Thần thật sự để tâm, nhưng sau khi xuyên không sự phụ thuộc của Hướng Thần vào anh rõ ràng đã tăng lên. Đây mới là lý do cậu phản ứng kịch liệt với việc anh một mình rời đi, cậu sợ anh bỏ rơi cậu.
Hai bàn tay nhỏ mũm mĩm của Hướng Thần nắm chặt tay Hứa Hằng Châu, nhẹ nhàng nhưng kiên định nói: “Anh là anh trai tốt nhất, em thích anh nhất. Em cũng sẽ đối xử với anh thật tốt, cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh.”
“Được, anh biết rồi.” Thanh âm Hứa Hằng Châu mang theo ý cười.
Anh xoa đầu Hướng Thần, lấy ra một túi khăn ướt giúp Hướng Thần lau lại mặt, sau đó thúc giục cậu: “Mau ngủ đi, muộn rồi.”
Hướng Thần gật đầu, nắm chặt tay Hứa Hằng Châu không chịu buông, rõ ràng là định ngủ luôn như vậy, “Anh, ngủ ngon.”
Hứa Hằng Châu mặc kệ cậu nắm một tay, tay kia ôm Hướng Thần vào lòng, giọng nói dịu dàng: “Ngủ ngon nhé Bé Sao”
……
Sáng hôm sau, Hứa Hằng Châu ngủ dậy muộn.
Tối qua thức đến gần nửa đêm, cơ thể hiện tại của anh vẫn chưa phát triển hoàn thiện nên sức chịu đựng cũng kém hơn, buổi sáng đương nhiên ngủ quên mất.
Tống Văn Bân chạy bộ xong về mới phát hiện hai đứa trẻ đều chưa dậy. Cháu trai lớn luôn tự giác, bình thường giờ này đã đánh răng rửa mặt xong, dắt em trai ra ăn sáng rồi.
Anh mở cửa phòng ngủ nhìn một cái, hai đứa trẻ ôm nhau, đầu tựa đầu ngủ rất ngon.
Tống Văn Bân mỉm cười, rút lui đóng cửa lại, trẻ con còn nhỏ, ngủ thêm một lát cũng không sao.
Chú ăn xong bữa sáng, nhìn đồng hồ đã gần đến giờ, nếu không dậy nữa sẽ bị trễ học mới mở cửa phòng ngủ, gọi hai đứa trẻ dậy.
Hứa Hằng Châu vừa được gọi thì tỉnh ngay, anh nhìn thấy Tống Văn Bân đứng đầu giường, vội vàng ngồi dậy: “Chú, con ngủ quên ạ?”
“Không sao, chưa muộn.” Tống Văn Bân an ủi: “Lát nữa chú đạp xe đưa hai đứa đến trường, sẽ không trễ đâu.”
Hứa Hằng Châu gật đầu: “Dạ được.”
Anh tỉnh rồi, nhưng Hướng Thần lại không dễ tỉnh như vậy.
Cơ thể trẻ con cần ngủ đủ giấc, Hướng Thần ngày hôm qua đã chạy nhảy cả ngày, tối lại còn nói chuyện với anh gần nửa đêm, tâm trạng lên xuống quá lớn, vui buồn lẫn lộn là điều mệt mỏi cho tâm trí nhất, bây giờ ngủ say không cần nói nhiều.
Tống Văn Bân gọi mấy lần không gọi dậy được, bé con nhắm nghiền mắt, lông mày đã nhíu lại.
Hứa Hằng Châu có hơi đau lòng, vội vàng nói: “Chú ơi, tối qua Thần Thần gặp ác mộng, khóc một lúc lâu, hay cứ để cho em ấy ngủ đi ạ.”
Tống Văn Bân nhìn một cái, vành mắt Hướng Thần hình như hơi sưng đỏ, sốt ruột nói: “Sao cháu không gọi chú, chú ngủ say quá, thật là… Hay là tối nay để nó ngủ với chú đi.”
“Không cần không cần.” Hứa Hằng Châu vội vàng từ chối: “Cũng không phải chuyện lớn gì, cháu dỗ một lát là em ấy ngủ rồi.”
“Vậy được, cứ để nó ngủ.” Tống Văn Bân nói: “Chú xuống dưới nhà bảo nhóc Hổ Tử xin nghỉ phép cho nó.”
Chú quay người chuẩn bị đi, lại xoay người hỏi Hứa Hằng Châu đang đắp chăn cho Hướng Thần: “Hay là xin nghỉ phép cho cả cháu luôn nhé, tối qua cháu cũng ngủ không ngon đúng không.”
“Cũng được ạ.” Hứa Hằng Châu gật đầu: “Thần Thần ở nhà một mình cháu cũng không yên tâm.”
Tống Văn Bân nghe vậy nói: “Vậy được, chú đi thẳng đến trường xin phép nghỉ cho cả hai đứa luôn.” Nói xong Tống Văn Bân thu dọn đồ đạc rồi đạp xe đi.
Đã dậy rồi, Hứa Hằng Châu cũng không định ngủ bù thêm.
Anh đi rửa mặt, sau đó ăn bữa sáng. Cháo ngô Tống Văn Bân đã nấu, anh lại tự mình lấy một lọ dưa muối ra ăn kèm. Ăn xong lại gặm một quả táo, bữa sáng coi như kết thúc.
Ăn xong bữa sáng, Hứa Hằng Châu quay lại phòng ngủ lấy ra một quyển sách dạy nấu ăn, ngồi bên giường chậm rãi lật xem.
Không ngoài dự đoán thì trong một thời gian rất dài sau này, người nấu ăn trong nhà chỉ có hai người, anh và Tống Văn Bân. Trình độ của Tống Văn Bân đại khái chỉ đến mức nấu chín cơm. Để bản thân sống tốt hơn một chút, Hứa Hằng Châu dự định tự lực cánh sinh.
Khi Hướng Thần ngủ dậy, nhìn thấy chính là cảnh tượng này.
Thiếu niên dung mạo tuấn tú dựa ở mép giường, trong tay cầm một quyển sách đọc với ánh mắt chuyên chú, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi lên mặt anh, tựa như một vầng sáng bao bọc quanh anh.
Hướng Thần chớp chớp mắt, đột nhiên nở một nụ cười vui vẻ. Thật tốt, đây là anh trai của cậu.
“Bé ngốc.” Khi Hướng Thần nhìn qua, Hứa Hằng Châu đã chú ý tới, anh vừa quay đầu lại, đã thấy Hướng Thần nằm trên giường cười ngây ngô.
“Mau dậy đi, không đói sao?” Hứa Hứa Hằng Châu đi qua kéo Hướng Thần dậy lại giúp cậu mặc quần áo, tay chân Hướng Thần ngắn nên tự làm mấy việc này luôn chậm chạp.
Hướng Thần tiếp tục cười với anh, cũng không biết đang vui vẻ chuyện gì.
“Anh ơi.” Hướng Thần đột nhiên gọi anh.
Giường gỗ kiểu cũ rất cao, chân Hướng Thần không chạm đất, Hứa Hằng Châu bế cậu xuống, “Gọi anh làm gì.”
Hướng Thần cười hì hì: “Em thích anh nhất.”
Hứa Hằng Châu bị cậu chọc cho buồn cười, không nhịn được nói: “Mau đi rửa mặt đi, muốn ăn gì lát nữa nói với anh.”
Hướng Thần chạy tới ôm Hứa Hằng Châu một cái, sau đó lon ton chạy đi rửa mặt đánh răng.
Sau khi sửa soạn sạch sẽ, Hướng Thần xáp lại trước mặt Hứa Hằng Châu, mắt trông mong nhìn anh.
Hứa Hằng Châu hỏi: “Muốn ăn gì?”
Hướng Thần mắt sáng rực, nói ra món mỹ thực mà mình đã thèm nhớ bấy lâu: “Mì ăn liền!”
Hứa Hằng Châu: “…Chí hướng của em chỉ đến đó thôi hả?”
Hướng Thần tủi thân: “Em chỉ là muốn ăn thôi mà……”
Hứa Hằng Châu thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Muốn vị gì?”
Hướng Thần lập tức rối rắm: “Thích nhất là vị hồ tiêu tê cay, bò cay cũng không tệ, dưa chua chua cay cũng rất ngon, bò hầm là hương vị kinh điển……”
Cậu gãi gãi đầu, nhỏ giọng đề nghị: “Có thể ăn luân phiên được không ạ?”
Hứa Hằng Châu: “…Không được, chọn một vị.”
“Được thôi.” Hướng Thần rụt rè co lại, giằng co một lúc lâu, mới quyết định: “Vậy lấy vị hồ tiêu đi, em thích nhất hồ tiêu!”
Hứa Hằng Châu im lặng từ trong không gian lấy ra một hộp vị gà hầm nấm hương size nhỏ, chuẩn bị mang đi nấu cho cậu.
Hướng Thần vừa thấy lập tức luống cuống, lấy size nhỏ thì thôi đi, sao lại lấy sai vị rồi?!
Cậu vội vàng kéo tay Hứa Hằng Châu: “Anh ơi anh lấy nhầm rồi, cái này không phải vị hồ tiêu.”
“Anh biết chứ.” Sắc mặt Hứa Hằng Châu không đổi: “Em có nhớ là mình bây giờ bao nhiêu tuổi không? Ăn vị hồ tiêu, không cần dạ dày nữa phải không?”
Hướng Thần ấm ức: “Vậy sao còn bắt em tự chọn……”
Hứa Hằng Châu: “Ồ, anh nói vui vậy thôi.”
Hướng Thần: “……”
Thấy bé con cúi đầu xuống, Hứa Hằng Châu lại mềm lòng: “Thêm một quả trứng được không?”
“Được ạ!” Hướng Thần lập tức phấn chấn: “Lấy loại trứng kho nha!”
Hứa Hằng Châu vốn định cho cậu một quả trứng ốp la nhưng nghe cậu nói vậy thì suy nghĩ một chút, hiểu được thứ cậu nói có lẽ là một nhãn hiệu trứng kho liền đi tìm, quả nhiên có. Sau đó lấy ra một quả đưa cho cậu: “Lát nữa tự mình bỏ vào nhé?”
Hướng Thần liên tục gật đầu: “Được ạ.”
Nhìn Hứa Hằng Châu nhóm lửa chuẩn bị nấu mì, Hướng Thần lại không nhịn được: “Anh ơi……”
Hứa Hằng Châu: “Gì nữa?”
Hướng Thần nhỏ giọng yêu cầu: “Thêm một thanh giò lụa nữa đi ạ……”
Hứa Hằng Châu liếc nhìn cậu một cái, Hướng Thần lập tức ngoan ngoãn đưa mặt qua, với biểu cảm tùy anh véo.
Hứa Hằng Châu thuận tay véo một cái, sau đó lấy ra thịt hộp, lại rửa một ít rau xanh, cuối cùng vẫn là rán cho cậu một quả trứng ốp la lòng đào.
Một tô mì như vậy bưng ra trông rất ra dáng, Hướng Thần ngồi trước bàn nhỏ, nhìn tô mì trước mặt gần như không dám tin đây là một tô mì ăn liền.
“Anh ăn chưa ạ?” Hướng Thần không vội gắp đũa mà trước tiên hỏi Hứa Hằng Châu.
Hứa Hằng Châu: “Ăn rồi.”
“Anh giỏi quá đi!” Hướng Thần chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi Hứa Hằng Châu, cậu gắp một miếng thịt hộp đưa cho Hứa Hằng Châu: “Anh ăn thêm miếng thịt đi.”
Sau khi Hứa Hằng Châu ăn xong, Hướng Thần mới cầm đũa bắt đầu ăn mì với vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Trứng chiên vừa thơm vừa mềm, rau xanh tươi mát giòn tan, thịt hộp có kết cấu đậm đà, cắn một miếng toàn là thịt, cảm giác sảng khoái tăng gấp đôi. Cùng với sợi mì trơn tuột, mì ăn liền nấu lên ăn ngon hơn mì úp gấp mười lần!
Hướng Thần ăn đến mức không ngẩng đầu lên, tay nhỏ đũa lại quá dài gắp không thuận tay, Hướng Thần dứt khoát dùng đũa để cuốn mì ăn. Cuốn thành một cuộn, rồi ‘a ùm’ nuốt sạch vào bụng.
Một tô mì ăn liền, Hướng Thần ăn ra khí thế nuốt chửng núi sông.
Đợi cậu ăn xong, Hứa Hằng Châu thu bát đũa đi rửa, anh nhìn Hướng Thần đang nằm ẹp trên ghế vô cùng thỏa mãn: “Ăn no chưa?”
Hướng Thần gật đầu: “No rồi, mì anh nấu ngon lắm, ngon hơn em tự nấu một trăm lần.”
Hứa Hằng Châu đút cho Hướng Thần ăn xong, trong lòng rất vui, nghe cậu khen anh càng vui hơn, nhưng ngoài mặt lại ra vẻ không quan tâm: “Đừng nịnh hót anh nữa.”
“Em nói thật lòng mà.” Hướng Thần vội vàng đảm bảo: “Thật sự, ngon vô cùng.”
Hứa Hằng Châu kiêu hãnh cười cười, nói: “Cũng thường thôi, anh chưa phát huy hết sức, em ngoan một chút, sau này anh lại nấu cho.”
Anh từ nhỏ đã học gì cũng nhanh, học qua loa cũng làm được ra dáng ra hình. Nấu cơm thôi mà, anh nhất định cũng làm ngon hơn người bình thường.
“Được ạ!” Có được hy vọng, Hướng Thần lập tức vui vẻ không thôi, chạy trước chạy sau giúp Hứa Hằng Châu, tuy rằng do hạn chế về điều kiện cơ thể nên phần nhiều là gây thêm việc, nhưng lòng thì vẫn tốt đẹp.
Hai người dọn dẹp sạch sẽ, Hứa Hằng Châu tìm cho Hướng Thần một quyển sách, hai người liền ngồi ở bàn học mỗi người tự đọc sách của mình. Thỉnh thoảng trao đổi những nội dung thú vị mình đọc được, đọc mỏi mắt thì đặt sách xuống nói chuyện phiếm vài câu.
Vì cuộc trò chuyện tối qua, nhiều chuyện giữa hai người coi như đã nói rõ, cũng thân thiết với nhau hơn một chút.
Trôi qua buổi sáng nhàn nhã như vậy, Hướng Thần còn muốn không đi học nữa, sống những ngày tháng như vậy mới gọi là thoải mái chứ.
Đương nhiên, chỉ là suy nghĩ mà thôi, cho dù bây giờ không đi, sang năm đến tuổi vẫn phải đi, nếu không Tống Văn Bân sẽ không đồng ý. Hơn nữa anh trai cậu phải đi học, không có người bầu bạn, một mình ở nhà đọc sách mãi cũng sẽ chán.
Gần trưa, Hứa Hằng Châu nhìn đã gần tới giờ, liền đi nhặt mấy cái bánh ngô cho vào nồi hấp lên. Mấy thứ này đều đã chín, chỉ cần hâm nóng lại là được.
Đợi Tống Văn Bân về, bữa trưa trong nhà đã chuẩn bị xong. Tống Văn Bân cười tủm tỉm cùng hai đứa trẻ ăn cơm, nhìn con nhà mình chỗ nào cũng thấy thuận mắt.
Ăn xong cơm, Tống Văn Bân báo cho Hướng Thần một tin tốt: “Thần Thần không phải muốn ăn thịt sao? Ngày mai chúng ta có thịt ăn rồi nha!”
Mặc dù buổi sáng đã được thỏa mãn cơn thèm nhưng vào thời buổi này, thịt không bao giờ là đủ, Hướng Thần vui vẻ hỏi: “Ngày mai là được phân thịt cho ạ?”
Tống Văn Bân gật đầu: “Đúng, hôm nay chú đi hỏi rồi, chiều mai thịt sẽ tới, sau khi công nhân tan ca. Đến lúc đó chú sẽ đến trường đón hai đứa, chúng ta cùng nhau đi mua thịt.”