Dân chúng lấy ăn làm trời, câu này nói quả thật không sai. Đặc biệt là trong thời kỳ thiếu dầu mỡ này, một khi liên quan đến chủ đề thịt, tin tức luôn truyền đi nhanh hơn một chút.
Khi Hướng Thần đi học buổi chiều, các bạn học trong lớp đã bàn tán về chuyện chia thịt ngày mai.
Mấy người bạn thân của Hướng Thần đều đã quên hỏi tại sao Hướng Thần buổi sáng không đến lớp, tin tức sắp có thịt ăn tốt đẹp đã chiếm trọn tâm trí của bọn họ.
Trong lớp ồn ào náo nhiệt, nhắc đến các cách ăn thịt khác nhau, từng người thèm chảy dãi, khắp nơi đều vang lên tiếng hút nước miếng.
Giáo viên bước vào nhìn thấy chính là cảnh tượng này cũng mỉm cười, không nói đến đám trẻ chính nhà giáo viên cũng đang mong chờ phần thịt này, làm sao có thể trách mắng chúng được.
Chờ đợi thì thời gian sẽ kéo dài rất lâu, có một cách nói diễn tả cảm giác lúc này rất phù hợp, gọi là một ngày mà dài như một năm.
Trẻ con không hiểu câu đó lắm nhưng đã sớm được trải nghiệm cảm giác này. Việc phân thịt là vào chiều mai chứ không phải hôm nay, bọn trẻ như thể phải đợi một năm rưỡi dài đằng đẵng.
Sau khi nghe nhóc Hổ Tử nói đi nói lại tám trăm lần muốn ăn thịt mỡ bên tai, Hướng Thần nhanh chóng chạy trốn khỏi đám bạn bè, tan học không chơi ô ăn quan mà chỉ nói về thịt thì còn gì thú vị nữa?
Chịu đựng qua hết buổi chiều, Hướng Thần vừa tan học đã bay vút đi tìm Hứa Hằng Châu. Đợi ở cửa lớp một lúc, Hứa Hằng Châu cũng tan học.
“Sao lại chạy lên tầng trên vậy?” Hứa Hằng Châu dắt tay Hướng Thần đi về.
Hướng Thần mặt khổ sở, nói: “Toàn nói về thịt, nói cả buổi chiều, còn nghe nữa là em sẽ không muốn ăn đâu.”
Hứa Hằng Châu bật cười, hiểu được cảm giác của cậu. Không chỉ bạn học của Hướng Thần nói, bạn học của anh cũng nói.
Trên đường về nhà gặp bất kỳ ai cũng đều thấy họ vui tươi hớn hở. Bởi vì lần phân thịt này, dường như toàn bộ khu nhà xưởng đều trở nên phấn khích, thứ niềm vui và sự dễ dàng thấy thỏa mãn này là điều không thể thấy được ở thời đại của Hướng Thần.
Bầu không khí nhà họ Tống vẫn rất tốt, buổi tối ăn cơm sớm, Tống Văn Bân nấu xong cơm thì ném vài củ khoai tây vào bếp lò.
Sau khi ăn cơm xong được một lúc, bài tập của hai anh em cũng đã được làm xong, cả hai trở về phòng chính.
Tống Văn Bân đi vào bếp lò lôi mấy củ khoai tây ra, tro than trong bếp lò vẫn còn hơi ấm, nhờ hơi ấm này mà khoai tây chín vừa vặn.
Hứa Hằng Châu chưa từng ăn khoai tây như vậy bao giờ, nhưng nhìn động tác của Tống Văn Bân, anh rất nhanh đã hiểu ra.
Khoai tây vẫn còn hơi nóng, Tống Văn Bân bóc cho hai người mỗi người một củ, ném vào bát bảo bọn trẻ dùng đũa chọc chọc mà ăn.
Khoai tây vừa nướng xong, mềm, dẻo, thơm, không cần thêm bất kỳ gia vị nào cũng đã rất ngon, ngay cả Hứa Hằng Châu vốn không có khẩu vị mấy cũng ăn liền mấy miếng.
Hướng Thần bẹt cái mặt bánh bao ra thổi khoai tây, thổi nguội một chút là cắn một miếng, bị nóng mà cũng không nỡ dừng miệng, vừa ăn vừa phù phù rất ngon miệng.
Hướng Thần người nhỏ miệng nhỏ, ăn cũng chậm, Tống Văn Bân ăn vài miếng xong hết thì xuống lầu. Chú cũng quen được vài người bạn ở khu nhà công nhân, lúc tan làm có thời gian hay cùng nhau đánh cờ.
Không lâu sau khi Tống Văn Bân đi, một cái đầu nhỏ đột nhiên thò ra từ cánh cửa hé mở.
Hướng Thần lập tức đặt bát xuống, lon ton chạy qua qua, cậu thò đầu nhìn thấy sau lưng cô bé không có ai, mới hỏi cô bé: “Tiểu Hoa, sao chị lại ở bên ngoài một mình thế?”
Trần Tiểu Hoa nói chuyện vẫn nhỏ nhẹ như thế: “Mẹ đưa chị cả về nhà bà ngoại rồi, chị hai chạy ra ngoài chơi mất rồi, không biết cha đi đâu.”
Hướng Thần nhíu mày, xem ra nhà họ Trần lại có chuyện rồi, cậu không muốn xen vào chuyện nhà người ta, nhưng cũng không thể mặc kệ Trần Tiểu Hoa.
“Chị ăn cơm chưa?” Hướng Thần hỏi cô bé.
Trần Tiểu Hoa gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ăn rồi, mẹ chia cho chị nửa bát cháo, chị hai lấy uống hết một nửa, phần còn lại em uống hết sạch.”
Hướng Thần tức đến nỗi nắm chặt hai nắm đấm nhỏ, Trần Phương quả thật quá đáng, lần nào cũng bắt nạt Trần Tiểu Hoa, có bản lĩnh thì đi cướp của Trần Phân đi chứ!
Cậu quay đầu nhìn anh trai mình, Hứa Hằng Châu không nói gì, Hướng Thần liền vẫy tay với Trần Tiểu Hoa: “Chị vào đây đi.”
Trần Tiểu Hoa rụt rè đi vào thêm một chút, nhưng vẫn nép ở chỗ gần cửa không dám đi sâu vào trong.
Hướng Thần cũng không ép buộc cô bé, chạy về bưng bát của mình, định đưa khoai tây cho cô bé ăn.
Hứa Hằng Châu nhớ lại vẻ mặt Hướng Thần ăn ngon lành lúc nãy thì chặn Hướng Thần đang ôm bát chuẩn bị chạy ra ngoài lại: “Cái này em giữ lại.”
Hướng Thần lộ ra vẻ mặt cầu xin, Hứa Hằng Châu đứng dậy, nói: “Đợi anh.”
Anh vào bếp lấy ra một cái bánh ngô hấp vàng ươm sau đó đưa cho Hướng Thần. Hướng Thần vui vẻ nhận lấy, anh trai cậu nghĩ chu đáo thật, khoai tây cậu đã ăn qua rồi, mà bánh hấp lại no bụng hơn khoai tây.
Cậu đưa cái bánh ngô hấp vàng làm hoàn toàn bằng bột ngô đó cho Trần Tiểu Hoa: “Cho chị này, mau ăn đi.”
Trần Tiểu Hoa không dám nhận, khi nhà cô bé còn dư dả lương thực, Thái Trân thỉnh thoảng cũng hấp bánh ngô vàng, nhưng không phải toàn bộ bằng bột ngô mà còn là trộn thêm bột kê hoặc thứ khác vào.
Bánh hấp kiểu như vậy không vàng được như bánh Hướng Thần đưa, cũng không ngon bằng, nhưng so với bánh hấp đen thì tốt hơn nhiều. Thông thường những cái bánh hấp hai phần bột hoặc ba phần bột như vậy hiếm khi đến tay Trần Tiểu Hoa, cô bé cũng chỉ được ăn hai ba lần, còn phải đề phòng hai người chị cướp của mình.
“Cầm lấy đi.” Hướng Thần thấy cô bé không nhận lại đưa tới trước thêm chút.
Trần Tiểu Hoa nuốt nước bọt, vẫn không kìm được sự cám dỗ, nhận lấy bánh hấp liền bắt đầu gặm.
Bánh ngô vàng nguội không ngon bằng lúc nóng, nhưng đối với Trần Tiểu Hoa mà nói đã là thức ăn hiếm lắm mới có được. Cô bé ôm bánh hấp lớn ăn ngon lành, bánh hấp lạnh hơi khô cứng làm cô bé nghẹn đến mức ưỡn cả cổ.
Hướng Thần vội vàng đi rót cho cô bé một bát nước nóng, buổi tối nhà họ sau khi nấu cơm xong hay lợi dụng lửa dư trong nồi đun thêm nước sôi, buổi tối dùng rất tiện. Lúc này nước cũng không còn nóng bỏng miệng nữa, Trần Tiểu Hoa nhận lấy bát liền ừng ực uống hết nửa bát.
Uống xong nước, Trần Tiểu Hoa không kịp nói lời nào, tiếp tục ôm bánh hấp ăn ngon lành. Dựa vào nửa bát nước còn lại, cô bé đã ăn sạch sẽ toàn bộ một cái bánh ngô vàng, đến cả vụn bánh dính trên tay cũng l**m sạch.
Hướng Thần nhìn nụ cười thỏa mãn trên khuôn mặt cô bé có chút xót xa, cậu hạ thấp giọng, hỏi: “Chị ăn no chưa?”
Trần Tiểu Hoa ngượng ngùng cười một cái, gật đầu: “No rồi ạ, ngon lắm, bánh hấp này to thật.” Ở nhà họ Trần, cô bé chưa bao giờ được chia trọn vẹn một cái bánh hấp, mà chỉ được nửa cái hoặc một phần nhỏ của cái bánh.
Hướng Thần quay đầu nhìn Hứa Hằng Châu một cái, anh trai cậu cụp mắt đọc sách trên tay, không để ý tới cậu.
Cậu ghé sát vào Trần Tiểu Hoa, nhỏ giọng nói: “Sau này nếu có lúc nào bị đói bụng, chị cứ lén đến tìm em, em sẽ kiếm đồ ăn cho chị nhưng đừng nói cho người khác biết nhé. Tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai.”
Cô bé ngoan ngoãn thiện lương này đã từng giúp cậu, Hướng Thần cũng muốn thay đổi cuộc sống của cô bé, nhưng trước kia không có năng lực báo đáp. Nhà Trần Quốc Lương là một vũng bùn lớn, cậu không thể kéo cả người nhà mình vào. Lương thực của chú nhà cậu không phải là từ trên trời rơi xuống để cung cấp đủ ăn đủ uống cho cậu và anh trai, cậu lấy đâu ra mặt mũi mà để chú cứu giúp thêm Trần Tiểu Hoa nữa chứ.
Thế nhưng bây giờ cậu đã biết anh trai mình có một bàn tay vàng lớn đến thế, đồ ăn các thứ đại khái sẽ không thiếu, cùng lắm thì cậu ăn ít đi một chút, bớt một phần của mình cho Trần Tiểu Hoa.
Trần Tiểu Hoa lập tức che miệng, lắc đầu: “Chị không nói đâu.”
Hướng Thần tin tưởng cô bé, cô bé tuy tuổi nhỏ nhưng giữ lời. Chuyện ăn kẹo lần trước, Thái Trân đánh đập cô bé dã man như vậy, cô bé cũng không khai ra Hướng Thần.
Hướng Thần nghĩ đến chuyện đó lại đi rót cho Trần Tiểu Hoa một bát nước, bảo cô bé súc miệng. Nếu không phải mùi kem đánh răng quá rõ ràng, cậu còn muốn bảo Trần Tiểu Hoa đánh răng lần nữa.
Cậu thật sự bị hai đứa con gái kỳ quái nhà họ Trần làm cho phát bực, nếu để bọn họ phát hiện Trần Tiểu Hoa đã ăn đồ gì không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa. Bây giờ cậu cũng không còn ở nhà họ Trần nữa, muốn che chở cho Trần Tiểu Hoa cũng không được.
Nghĩ đến hai đứa con gái kỳ quái kia, Hướng Thần thuận miệng hỏi một câu: “Sao mẹ chị lại đưa chị cả của chị về nhà ngoại vậy?”
Dựa theo phân tích của anh trai cậu, bây giờ nhà họ Thái hẳn là rất không ưa nhà họ Trần và Thái Trân mới đúng, sao cô ả còn tự mình đi về.
Trần Tiểu Hoa bưng bát nước nóng vừa từ từ uống, vừa kể cho cậu nghe chuyện xảy ra ở nhà họ Trần hôm nay.
Nguyên nhân mâu thuẫn của nhà họ Trần hôm nay không phải gì khác, chính là chuyện phân thịt mà nhà nhà đều vui vẻ mong đợi.
Trước đã nói qua vì lương thực ít ỏi, nhà họ Trần chắc chắn không đổi được phiếu thịt, muốn mau được thịt cũng cần tiền và phiếu, nhà họ Trần không có, vậy thì thịt đương nhiên không đến lượt nhà bọn họ.
Cho nên kể từ khi xác định thời gian thịt được phân tới, bầu không khí vốn đã dịu đi một chút của nhà họ Trần lại xấu đi. Hai người lớn thì đỡ hơn, tuy có ấm ức nhưng ít ra còn có thể kiềm chế được.
Trẻ con thì khác, ngoài trường học bàn tán ầm ĩ, ai không nhắc đến thịt cứ như là lạc hậu vậy. Bình thường Trần Phân luôn là nhân vật trung tâm tuy là con nhóc tự phong, nhưng lần này, ngay cả lời chen vào con nhóc cũng không có mà nói.
Có bạn học nói: “Nhà tớ tích góp được phiếu thịt hai cân lận đó.” Sau đó xung quanh là một tràng hưởng ứng và ngưỡng mộ, mỗi người đều nói nhà mình tích góp được bao nhiêu.
Trần Phân chỉ có thể im lặng, nhà con nhóc không có một lạng phiếu thịt nào.
Có bạn học nói: “Mẹ tớ bảo sẽ nấu thịt mỡ cho tớ ăn.” Sau đó đề tài lập tức chuyển sang một trăm linh tám cách ăn thịt heo, và dự định nhà ai sẽ ăn như thế nào.
Trần Phân tiếp tục im lặng, nhà con nhóc không có thịt ăn.
Nói đến cuối cùng, các bạn học cùng nhau hít hà nước miếng, sau đó đầy mong đợi nói: “Ngày mai là được ăn thịt rồi!”
Trần Phân cũng cùng hít hà nước miếng, nhưng con nhóc không có tư cách nói câu này.
Trong sự dày vò như vậy, vừa tan học Trần Phân đã chạy thẳng về nhà.
Con nhóc coi như là có chút thông minh, biết rằng nhắc chuyện thịt sẽ gây ra mâu thuẫn trong nhà, một khi làm ầm lên thì bữa cơm tối liệu có đến được miệng hay không còn chưa biết được.
Cho nên Trần Phân nhịn, nhịn đến khi Thái Trân chia xong cơm tối phần riêng của mỗi người, con nhóc ăn qua loa phần của mình xong, lập tức đưa ra yêu cầu.
Con nhóc nhìn Thái Trân với vẻ mặt cầu xin: “Mẹ, ngày mai xưởng được chia thịt, nhà mình cũng mua một chút đi ạ.”
Thái Trân nghe vậy, sắc mặt lập tức khó coi, hiếm hoi lớn tiếng với nó: Thịt gì mà thịt! Nhà mình lấy đâu ra phiếu thịt? Lương thực còn chưa đủ ăn mà còn đòi ăn thịt!”
“Chúng ta đi tìm bà ngoại đi ạ!” Ý tưởng của Trần Phân rất ngây thơ. Là đứa trẻ bị Thái Trân ảnh hưởng sâu sắc nhất nên Trần Phân cũng có một loại kiêu ngạo hư vô, cho rằng nhà ngoại mình là gia đình cán bộ, tính lùi tính tiến thì nó cũng là con cháu cán bộ.
Sắc mặt Thái Trân càng khó coi hơn, cô ả nghĩ đến cái ngày nhà họ Thái trả lại lương thực cùng sắc mặt khó coi của mẹ và chị dâu cả của cô ả. Mẹ cô ả thì không sao, dù sao cũng là con gái ruột của mình, nhưng ánh mắt của hai người chị dâu nhìn cô ả như muốn ăn tươi nuốt sống cô ả vậy.
Sau đó Thái Trân tìm cơ hội về nhà một chuyến, hai người chị dâu bóng gió châm chọc, làm khó đến mức cô ả ngay cả cửa nhà cũng không dám bước vào.
Tin tức Trần Quốc Lương lại mang số lương thực đó về nông thôn truyền đến tai người nhà họ Thái, nhà họ Thái càng tức giận hơn, cho rằng đây quả thực là đang vả mặt người nhà họ! Cho nên Thái Trân đâu có mặt mũi về nhà mượn phiếu thịt.
Trần Phân vẫn không từ bỏ mà khuyên nhủ Thái Trân: “Mẹ ơi, bạn học trong lớp con nói nhà chúng nó đều mua thịt cả đó, mỗi nhà đều mua mấy cân!”
Thực ra lời này là nó nói quá, Phiếu thịt thời đại này người ta đều tính bằng lạng, đến Tết mỗi nhà cũng chỉ có một miếng cỡ lòng bàn tay khoảng một, hai lạng mà thôi. Một lần mua mấy cân chỉ là số ít, rất nhiều người thậm chí là người thân bạn bè nghe nói xưởng cơ khí của họ sắp được cung cấp thịt thì mang tiền phiếu và quà đến tận cửa, cầu xin mua giúp.
Thái Trân biết lời này của con nhóc có phần không thật, nhưng thịt đó, ai mà không muốn ăn? Hơn nữa đến lúc mọi nhà đều ăn thịt, chỉ có nhà cô ả không có thì mất mặt biết bao, cha cô ả còn là phó giám đốc xưởng!
Nghĩ đến đây, Thái Trân nói với Trần Quốc Lương vẫn luôn không lên tiếng: “Hay là, chúng ta cũng đi đổi ít phiếu thịt đi?”
Trần Quốc Lương không thèm ngẩng đầu, lạnh lùng phun ra hai chữ: “Không có lương thực.” Lúc này lương thực là hàng hóa cứng, có thể đổi được rất nhiều thứ.
Thái Trân cười lấy lòng: “Chúng ta không phải vẫn còn chút tiền sao?”
Cô ả đang nhắm đến năm mươi đồng tiền mà Tống Văn Bân cho. Kể từ khi Thái Trân làm kẻ trộm lấy lương thực trong nhà, Trần Quốc Lương không còn quá tin tưởng cô ả nữa, bắt cô ả giao tiền tiết kiệm trong nhà ra.
Thái Trân đương nhiên không chịu, thoái thác nói bao nhiêu năm nay chi tiêu nhiều, không tích góp được bao nhiêu tiền.
Trần Quốc Lương không tin nhưng cũng chẳng có cách nào. Hắn là đàn ông, xưa nay đều là Thái Trân quản lý tài chính, sao hắn nhớ được những khoản chi tiêu lặt vặt.
Bất đắc dĩ, Trần Quốc Lương đành phải lấy lại năm mươi đồng tiền Tống Văn Bân đưa qua. Cái này thì không thể chối được, Thái Trân cũng không có mặt mũi nói đã tiêu hết sạch năm mươi đồng trong thời gian ngắn như vậy. Ả ta mà nói thế thật, Trần Quốc Lương dám thực sự dạy dỗ ả.
Cho nên bây giờ, ý đồ của Thái Trân là bảo Trần Quốc Lương lấy năm mươi đồng đó ra tìm cách đổi lấy ít phiếu thịt.
Trần Quốc Lương nghe lời Thái Trân nói thì cười lạnh một tiếng: “Lấy ra rồi đổi với nhà mẹ cô à? Năm mươi đồng thì đổi được mấy lạng thịt?”
Nói ra thì, Trần Quốc Lương thật ra cũng nhận được chút nâng đỡ từ nhà vợ, dù sao hắn ta làm việc ở xưởng đúc gang, là con rể của phó giám đốc xưởng, cho dù không thiên vị hắn ta trắng trợn nhưng một chút quan tâm nhỏ nhặt vẫn có.
Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, Thái Hồng Chí còn có hai đứa con trai nữa. Con trai con dâu, cộng thêm cả các cháu cũng phải lớn lên thì có thể tính toán tranh thủ được bao nhiêu lợi lộc cho Trần Quốc Lương đây?!
Mấy năm nay, Trần Quốc Lương và Thái Trân hai vợ chồng đều là công nhân có việc làm đàng hoàng, con cái còn nhỏ không ăn được gì mấy, theo lý mà nói cũng nên tích góp được một khoản kha khá. Nhưng không phải như vậy, Trần Quốc Lương còn phải chu cấp cho mẹ và anh em ở nông thôn, Thái Trân cũng không chịu kém cạnh, chuyển hết những đồ vật tốt hiếm có nhà mình có được về nhà mẹ đẻ.
Trước kia, Trần Quốc Lương còn nhắm mắt làm ngơ, nhưng chuyện bột ngô đó thực sự chọc vào điểm mấy chốt của hắn, mẹ và anh em ruột của hắn suýt chết đói! Như vậy hắn có chết cũng không có mặt mũi đi gặp cha mình.
Trong lòng Trần Quốc Lương bây giờ với Thái Trân đã gần như không còn là người một nhà. Giống như lời mẹ hắn đã nói lần trước khi hắn mang lương thực về, một người vợ luôn hướng về nhà mẹ đẻ thì giữ lại làm gì chứ?
Thái Trân không biết chồng mình đã nảy sinh suy nghĩ này, nếu biết chắc chắn không dám náo loạn nữa.
Nhưng cô ả không biết, cho nên nghe Trần Quốc Lương mỉa mai nhắc đến nhà ngoại thì Thái Trân lập tức bùng nổ, cãi nhau với Trần Quốc Lương.
Hai vợ chồng suýt nữa lật tung cả nhà, cãi nhau đến cuối cùng, Trần Quốc Lương dùng lời nói chặn họng Thái Trân, nói nếu cô ả có bản lĩnh về nhà ngoại mà xin được phiếu thịt, hắn ta lập tức xin lỗi.
Thái Trân đâu chịu nổi sự khiêu khích này, lập tức đứng dậy đi về nhà ngoại, Trần Phân thấy vậy cũng chạy theo mẹ mình.
Trần Phương nhân cơ hội loạn lạc cướp nửa bát cháo rau dại của Trần Tiểu Hoa, ăn xong rồi nhanh chân chạy mất.
Trần Quốc Lương trong lòng uất ức, hoàn toàn không để ý đến Trần Tiểu Hoa bị bắt nạt, cũng đứng dậy bỏ đi.
Hướng Thần nghe xong mà thán phục, cái nhà này quả thật biết bày trò, may mà anh trai cậu có bản lĩnh kéo cậu ra được, nếu không với cái thân thể nhỏ bé này của cậu không biết có thể trụ được mấy hiệp trong cuộc giao tranh của người lớn nhà họ Trần.
Trần Tiểu Hoa kể xong, nước trong bát cũng uống cạn. Cô bé luyến tiếc đặt bát xuống, nói với Hướng Thần là phải về, em gái út vẫn còn ở nhà.
Thái Trân chăm sóc không kỹ, chỉ dùng chút cháo loãng cho Trần Tiểu Thảo uống, đứa bé hơn một tuổi rồi vẫn chưa biết nói dù chỉ một chữ, khi khóc cũng chỉ có tiếng yếu ớt, nhỏ đến mức đáng sợ. Phần lớn thời gian đều là Trần Tiểu Hoa chăm sóc em, cô bé mới hơn năm tuổi mà đã như một người mẹ nhỏ vậy.
Hướng Thần cũng không giữ cô bé lại, lại dặn dò cô bé vài câu, bảo cô bé tự chăm sóc bản thân, có chuyện gì thì lén đến tìm cậu, sau đó liền mở cửa cho cô bé đi ra ngoài.
Sau khi Trần Tiểu Hoa đi, Hướng Thần lén xích lại gần Hứa Hằng Châu, ánh mắt nhỏ trộm quan sát anh.
Hứa Hằng Châu vẫn nhìn chằm chằm vào quyển sách trên tay, không thèm ngẩng đầu: “Nhìn anh làm gì?”
Hướng Thần nhỏ giọng hỏi anh: “Anh không tức giận sao?”
Cậu cảm thấy Hứa Hằng Châu hẳn là đã nghe thấy những gì cậu nói với Trần Tiểu Hoa, là một đứa trẻ con hoàn toàn dựa vào anh trai và chú mới có thể ăn no mặc ấm lại còn hứa hẹn với người ta đói bụng thì đến tìm cậu, ý đồ như vậy quá rõ ràng rồi.
Nếu anh trai cậu vì chuyện này mà giận cậu, Hướng Thần cũng không ngạc nhiên, Trần Tiểu Hoa đã giúp đỡ cậu nhưng lại không có quan hệ gì với anh trai cậu.
Hứa Hằng Châu đặt sách xuống, xoay người nhìn thẳng vào Hướng Thần: “Em sẽ nói cho con bé biết về không gian của anh sao?”
“Sao có thể?” Hướng Thần kinh ngạc hỏi ngược lại: “Sao anh lại nghĩ như vậy? Em đâu có ngu, sẽ không nói cho bất kỳ ai biết đâu, ngay cả chú cũng không.”
Cậu suy nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Anh cũng đừng nói cho người khác biết nữa, sẽ bị coi là yêu quái đó.”
Hứa Hằng Châu cười cười kéo Hướng Thần lại gần mình hơn chút: “Vậy em có định hỗ trợ những người khác trong nhà họ Trần không?”
Hướng Thần phồng mặt bánh bao lên, bất mãn nói: “Anh hỏi toàn câu kỳ lạ gì vậy, em quan tâm đến bọn họ làm gì. Em muốn giúp Tiểu Hoa, là vì con bé cũng đã giúp em mà thôi.”
“Vậy tại sao anh phải tức giận?” Hứa Hằng Châu cười nói: “Em tự biết chừng mực, biết ơn báo đáp là một phẩm chất tốt, anh chỉ là lấy ra một chút đồ vật không đáng kể để cho em trai anh giúp đỡ người mà em ấy muốn giúp, có vấn đề gì sao?”
Hướng Thần nghe hiểu ý của Hứa Hằng Châu, cảm động ôm chầm lấy anh trai, cánh tay nhỏ ôm chặt lấy Hứa Hằng Châu không chịu buông, nũng nịu nũng nịu: “Anh là tốt nhất.”
Hứa Hằng Châu vỗ vỗ bé bánh bao trong lòng, trong lòng thầm nhủ: “Đúng vậy, biết ơn báo đáp là một phẩm chất tốt, nhớ kỹ anh đã giúp em bao nhiêu…”
……
Sáng hôm sau, Hứa Hằng Châu đã khôi phục lại nhịp sinh hoạt thường ngày, sau khi rửa mặt xong thì đi gọi Hướng Thần dậy.
Hai anh em cùng nhau đến trường, hứng thú bàn tán về thịt của các bạn học không những không suy giảm mà sau một đêm ủ nhiệt còn càng thêm mãnh liệt.
Hướng Thần cảm thấy, mắt các bạn học của mình đều lấp lánh ánh sáng, nhìn ai cũng như nhìn thịt, Hướng Thần da trắng thịt non hết tiết cũng không dám ở lại trong lớp, tự tìm chỗ trốn đi.
Khi Hứa Hằng Châu đến tìm Hướng Thần lúc hết tiết phát hiện cậu đang co rúm lại ở góc tường mà hai người thường gặp mặt, không dám ló đầu ra, có thể thấy đã bị dọa đến mức nào.
Hứa Hằng Châu cố nén cười an ủi bé bánh bao bị dọa sợ, sau đó theo thường lệ cung cấp đồ ăn nhẹ giữa giờ.
Vì chuyện không gian đã nói rõ với Hướng Thần, Hứa Hằng Châu khi lấy đồ ra đã không còn quá câu nệ nữa. Anh lấy cho Hướng Thần một cái bánh kem bơ rất mới, cùng với một hộp sữa.
Hướng Thần có đồ ăn ngon là quên hết chuyện khác, sau khi dùng nĩa nhỏ chọc một miếng lớn đút cho anh trai liền vui vẻ ăn bánh kem.
Theo ý cậu thì kem bơ và bánh kem quả thực là một cặp đôi tuyệt vời, nếu như ăn riêng hai thứ này chỉ gọi là ngon, thì khi đặt chung lại chính là ăn ngon tuyệt đối.
Hướng Thần ăn xong bánh kem nhỏ, lại uống cạn sữa.
Khác với Hứa Hằng Châu, cậu rất thích uống sữa. Lúc cậu học tiểu học vừa hay gặp phải kế hoạch gì đó của quốc gia, nhiều trường tiểu học đều phát loại sữa học sinh hộp giấy vuông, có đủ các vị, các bạn học thì chọn vị mình thích để uống, bị phát cho vị không thích thì rất không vui.
Nhưng Hướng Thần thì khác, loại nào cậu cũng thích, khác biệt chỉ là thích và càng thích hơn, bởi vì lúc đó sống ở nhà bà ngoại, Hướng Thần rất ít khi được uống loại đồ uống ngọt ngào này.
Có lẽ những hộp sữa thời thơ ấu đã để lại cho Hướng Thần chút hồi ức ngọt ngào, cho nên cậu rất thích uống sữa, lớn lên có tiền rồi lại cảm thấy con trai thích uống sữa nghe không hay lắm, chỉ dám lén lút mua về nhà uống.
Hứa Hằng Châu là người thế nào, sở thích của Hướng Thần anh chỉ cần quan sát một chút là hiểu gần hết rồi. Khi bé bánh bao ôm sữa uống, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn và hạnh phúc.
Cho nên gần đây anh bắt đầu tăng lượng sữa cung cấp cho Hướng Thần, dù sao con nít uống sữa rất tốt, còn có thể xem nhóc này rốt cuộc thích thứ đồ uống ngọt ngào này đến mức nào.
Hướng Thần ăn uống xong xuôi cũng gần đến giờ vào lớp. Hai anh em tạm biệt, hẹn nhau tan học gặp lại.
Buổi chiều, thời gian được chia thịt càng ngày càng gần, đến hai tiết học cuối cùng, trong lớp đã không thể giảng bài được nữa, bên dưới toàn là tiếng nói chuyện, cả những người không nói chuyện cũng không tập trung vào bài giảng.
Đến giáo viên cũng đành bó tay, tiết học cuối cùng dứt khoát cho tan sớm.
Hướng Thần muốn đi tìm anh trai, nhưng lại bị đám người đổ xô ra cổng trường cuốn đi về phía trước, cậu quá lùn không nhìn thấy mặt người, sốt ruột không thôi.
Không biết ai xô cậu một cái, Hướng Thần suýt ngã, may mà bên cạnh có nhóc Hổ Tử và những người khác, bọn họ vây quanh Hướng Thần đỡ cậu đứng vững lại.
Hướng Thần đành chịu, thuận theo dòng người đi ra ngoài, muốn tìm một chỗ bên ngoài đợi anh trai mình trước.
Vừa ra khỏi cổng trường, Hướng Thần lại nhìn thấy Tống Văn Bân, bình thường giờ này bọn họ còn chưa tan làm.
Tống Văn Bân bước nhanh tới, bế Hướng Thần đặt lên ghế sau xe đạp, bảo cậu giữ chặt yên xe ngồi vững, rồi cùng nhau đợi Hứa Hằng Châu ra.
Hướng Thần hỏi anh: “Chú, hôm nay sao chú về sớm vậy ạ?”
Tống Văn Bân cười hì hì nói: “Bởi vì hôm nay chia thịt mà!”
Không chỉ công nhân mong thịt, lãnh đạo cũng mong mà. Sau khi xe của xưởng chế biến thịt đến vào buổi chiều, chẳng bao lâu tin tức đã lan khắp khu nhà xưởng
Công nhân trong xưởng xao động, lãnh đạo suy nghĩ, thôi bỏ đi, giữ lại cũng không làm được bao nhiêu việc, chi bằng hôm nay tan làm sớm đi chia thịt trước đi, coi như là cho các anh em công nhân một cái tết nhỏ.
Lúc Tống Văn Bân đến đón hai đứa trẻ, khu vực mua thịt đã xếp thành một hàng dài, luôn có những nhà có sẵn người ở nhà, vừa nghe tin là xách giỏ nắm chặt tiền và phiếu xông tới trước.
Đừng nói là thịt nhiều không cần vội, chuyện mua thịt là có thể đợi được sao? Một con heo có thịt ngon thịt dở, có mỡ có nạc. Cùng một lạng, nhà người ta là thịt ngon có mấy ngón mỡ dày, đến lượt mình lại là thịt nạc có lẫn cả xương, chẳng phải làm người ta tức chết sao.
Cho nên đợi Tống Văn Bân đón được Hứa Hằng Châu, ba chú cháu định quay về nhà lấy giỏ, hàng người mua thịt đã gần xếp đến khu nhà ở rồi.
Hướng Thần vốn không vội, nhưng vừa nhìn thấy hàng dài kia, đột nhiên cũng sốt ruột theo, kéo Hứa Hằng Châu nói cậu và anh trai đi xếp hàng trước, bảo Tống Văn Bân đạp xe về nhà lấy giỏ.
Chuyện nhỏ như vậy, Tống Văn Bân làm sao không đồng ý. Để hai đứa trẻ xuống ở chỗ chia thịt, sau đó tự mình đạp xe như bay về nhà.
Bởi vì Hứa Hằng Châu sau khi tan học trước tiên đi tìm Hướng Thần nên bị chậm trễ thời gian, nhà bọn họ coi như là xếp ở vị trí cách quầy thịt rất xa.
Nhưng phía sau luôn có người đến muộn hơn bọn họ, Thái Trân dẫn theo Trần Phân lúc này cũng đến, xếp ở hàng bên cạnh bọn họ.
Hai hàng gần nhau sát sao, nhưng hai gia đình ở cuối hàng hiển nhiên không muốn có bất kỳ trao đổi nào với đối phương. Chỉ có Trần Phân vẫn không cam lòng lén nhìn Hứa Hằng Châu.
Hướng Thần vô cớ bực bội, có một cảm giác khó chịu vì anh trai hoàn hảo của nhà mình bị kẻ xấu dòm ngó. Cậu xích lại gần Hứa Hằng Châu một chút, sau đó nắm chặt tay Hứa Hằng Châu đang nắm tay mình.
Hứa Hằng Châu nhìn ra cục bông nhà mình đang rối rắm chuyện gì, trong lòng buồn cười, dứt khoát kéo Hướng Thần đứng trước mặt mình, hai tay ôm lấy cậu.
Mặc dù hàng xếp dài nhưng tốc độ chia thịt lại không chậm, công nhân xưởng chế biến thịt cũng cần về nhà ăn cơm mà. Những người đang chia thịt này tay nghề đều không tồi, ngay cả cân cũng không cần, bạn muốn một cân, tuyệt đối không cho bạn chín lạng. Mặc dù vì chọn thịt tốn chút thời gian, nhưng tốc độ hàng người dịch chuyển vẫn rất nhanh.
Những người mua thịt ở phía trước, từng người đều vui vẻ hớn hở, khiến người xếp hàng phía sau ai nấy đều xao động.
Chuyện xếp hàng mua đồ này, đồ tốt rất dễ bị người xếp hàng trước chọn mất, đến lúc Tống Văn Bân bọn họ thì, trên bàn thịt còn lại, toàn là những thứ người khác đã chọn rồi chừa lại.
Nào là tai heo, đuôi heo, chân heo, còn có một số nội tạng, thứ tốt hơn một chút là mấy khúc xương sườn dính thịt, một ít thịt ba chỉ thuần túy, thứ trông ra hồn nhất chính là một miếng thịt lớn bằng lòng bàn tay có dính mỡ.
Tống Văn Bân nhìn một cái, ôi chao, không còn lựa chọn nào khác, chú móc phiếu thịt ra muốn người ta gói miếng thịt kia cho mình.
Tuy nhiên một giọng nữ chói tai đã nhanh hơn một bước nói: “Miếng này, miếng có mỡ này cho chúng tôi!”
Ba người nhà họ Tống nhìn theo tiếng, quả đúng là oan gia ngõ hẹp, người chặn đường cướp giữa chừng này không phải là Thái Trân thì là ai.
Cô ả cũng thật kỳ quái, xếp hàng ở quầy bên cạnh, nhưng mua đồ lại mua đến quầy nhà họ Tống đang mua. Tống Văn Bân nhìn quầy thịt ở hàng cô ta, liền hiểu ra.
Thì ra quầy chỗ Thái Trân còn thảm hơn cả hàng bọn họ, nhà bọn họ ít nhất còn có chút mỡ, quầy của Thái Trân ngay cả thịt ba chỉ cũng chỉ còn lại một miếng lớn bằng lòng bàn tay.
Tống Văn Bân không để ý đến cô ả, bảo người nhân viên chia thịt cân miếng thịt kia cho chú. Thái Trân trừng mắt đến mức tròng mắt sắp lòi ra, vội vàng chặn người nhân viên kia lại, cười lấy lòng với Tống Văn Bân nói: “Đồng chí Tống, anh xem hai nhà chúng ta là hàng xóm, cháu trai anh còn từng ăn cơm nhà chúng tôi. Quan hệ như vậy đáng lẽ phải thân thiết lắm chứ, anh nhường miếng thịt này cho chúng tôi đi.”
Tống Văn Bân cười như không cười nặn ra một nụ cười giả lả với cô ả “Đồng chí Thái nói đùa rồi, hai nhà chúng ta chẳng có quan hệ gì cả. Cháu tôi ăn cháo rau dại nấu với cao lương nhà cô, tôi cũng đã trả tiền lại cho cô rồi, nếu cô vẫn cảm thấy không hài lòng… hay là thế này, cô trả lại tiền cho tôi, nó ăn bao nhiêu thức ăn tôi trả lại cho cô đúng y hệt.”
Thái Trân lập tức rụt lại, mấy ngày Hướng Thần ăn ở nhà cô ả cũng chỉ có chút ít, làm gì đáng giá bao nhiêu tiền, nếu thật sự để Tống Văn Bân đòi lại tiền thì mới là thiệt thòi lớn.
Nhìn người nhân viên đang gói thịt cho Tống Văn Bân, Thái Trân tức đến nghiến răng nghiến lợi, lại không dám đối đầu với anh ta, đành phải lẩm bẩm nói xấu: “Làm giám đốc xưởng còn đi tranh miếng ăn với công nhân …”
Tống Văn Bân thật sự không muốn để ý đến cô ả, loại người này giống như ruồi nhặng vậy, bạn phải tìm vợt đập ruồi mà đập cô ả chứ tự mình đánh lại làm bẩn tay, tự mình khiến mình ghê tởm.
Hướng Thần không có tâm trạng để ý đến Thái Trân, ánh mắt cậu đã sớm bị những thứ trên bàn thịt thu hút. Những thứ người khác coi là không tốt không cần, Hướng Thần đã quen ăn mỹ thực thời đại sau này nhìn những thứ đó trong đầu hiện lên toàn là các loại món ngon.
Tai heo trộn gỏi, đuôi heo kho, chân heo kho, sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu… Chà, toàn là đồ ăn ngon!
Thứ duy nhất cậu không thèm nhìn là miếng thịt lớn có mỡ trắng nõn kia, nhưng chú cậu lại chỉ mua đúng miếng đó, xem ra không định lấy miếng khác nữa.
Hướng Thần lập tức sốt ruột, vội vàng kéo góc áo Tống Văn Bân.
Tống Văn Bân cúi đầu nhìn cậu, Hướng Thần lời đến miệng lại nuốt xuống, thôi bỏ đi, mặc dù những miếng thịt kia tương đối rẻ, nhưng cũng tốn không ít phiếu thịt với tiền, chú cậu vất vả lắm mới tiết kiệm được mà.
“Thần Thần muốn ăn gì nào?” Tống Văn Bân nhìn ra cậu có lẽ muốn thứ khác, liền hỏi.
Hướng Thần lắc đầu, chỉ vào giỏ của Tống Văn Bân nói: “Chỉ ăn cái này thôi ạ.”
Hứa Hằng Châu đột nhiên xen vào: “Chú ơi, chúng ta mua nhiều thêm chút đi ạ. Không biết đến bao giờ mới được ăn thịt lần sau nữa.”
Tống Văn Bân nghe vậy, cũng thấy có lý, gia cảnh nhà hắn còn khá dư dả, thỉnh thoảng xa xỉ một lần như vậy cũng được.
Thế là Tống Văn Bân vỗ vỗ vai Hứa Hằng Châu: “Đi xem có muốn thứ gì không, mua nhiều thêm một chút cũng không sao.”
Có lời này của chú, Hứa Hằng Châu liền đi chọn lựa ngay. Anh mua bốn cái tai heo, thứ này làm đồ nhắm rượu rất ngon, Tống Văn Bân hẳn là sẽ thích.
Những thứ khác cũng không bỏ sót, ánh mắt thèm muốn của Hướng Thần vừa rồi anh nhìn thấy cả, những thứ cậu muốn có Hứa Hằng Châu cũng không bỏ qua, mỗi thứ mua một chút, cuối cùng chất đầy cả giỏ.
May mà những thứ này so với miếng thịt có mỡ mà Tống Văn Bân mua giá thấp hơn nhiều, gần như là cho không. Nhưng vì phải tốn phiếu thịt, mà xương lại chiếm phần lớn nên cho không cũng chẳng ai mua, chất một đống trên quầy.
Bởi vì bọn họ mua nhiều nên người ở quầy thịt rất vui, anh ta kéo ra một cái thùng lớn từ phía sau, trong thùng toàn là xương ống lớn, nói sẽ tặng bọn họ một cái, hỏi bọn họ có cần không.
Ánh mắt Hướng Thần lập tức sáng lên, cần chứ, xương ống lớn vậy hầm nước dùng ngon hết sảy!
Thứ cậu nghĩ được Hứa Hằng Châu sao có thể không nghĩ tới, anh lập tức hỏi người nhân viên xem xương này bán thế nào.
Người nhân viên nghe vậy gãi gãi đầu, thứ nhiều nhất ở xưởng thịt chính là những cái xương này, thịt đã cạo sạch sẽ chỉ còn lại xương trơ trọi, làm gì có ai muốn mua. Đương nhiên cũng có người biết thứ này có thể hầm canh, nhưng quá tốn thời gian, tốn củi. Hơn nữa đồ ngon thời đại này là loại cắn vào là miệng ngập mỡ, canh xương so ra thì có vẻ thanh đạm.
Người thợ nghe cậu nói muốn mua, liền nhìn Tống Văn Bân, chuyện này đương nhiên phải do người lớn quyết định.
Tống Văn Bân cười cười, ra hiệu lời của trẻ con có giá trị.
Người thợ nghĩ nghĩ, những cái xương này không dính chút thịt nào, đương nhiên không thể lấy phiếu thịt của người ta. Xương kiểu này chất thành núi ở xưởng thịt, anh ta cũng không thể lừa người ta, bán được hết ở đây còn đỡ phải mang về nhà.
Thế là nhân viên báo một cái giá cực kỳ thấp, thấp đến mức nào? Bốn xu một cân, miếng thịt ngon Tống Văn Bân mua là sáu hào một cân, có thể mua được mười lăm cân xương… mà còn không cần phiếu.
Không cần Hướng Thần nói nhiều, Hứa Hằng Châu nói thẳng muốn lấy cả thùng, còn nói với nhân viên là mượn thùng của anh ta, mang xương về nhà rồi sẽ trả lại thùng.
Ở đây đều là người của xưởng cơ khí, nhân viên cũng không sợ bọn họ chạy mất.
Cả nhà trở về với chiến lợi phẩm đầy đủ, lúc bọn họ chuẩn bị đi, Thái Trân vẫn đang cãi vã với người nhân viên ở quầy thịt của cô ả, nhất quyết bắt người ta phải cắt phần riêng thịt nạc trên miếng thịt ba chỉ ra, cô ả chỉ muốn mua phần mỡ lẫn tí tẹo nạc còn lại…
Cả nhà về đến nơi, Hứa Hằng Châu xung phong nói đi trả thùng, Tống Văn Bân muốn anh nghỉ ngơi một lát bèn nói để mình đi.
Hứa Hằng Châu nháy mắt với Hướng Thần, Hướng Thần lập tức hiểu ra, kéo Tống Văn Bân nói lung tung về chuyện hôm nay cậu bị chen lấn lúc tan học, suýt nữa thì ngã.
Tống Văn Bân vừa nghe, vội vàng nhào tới hỏi, Hứa Hằng Châu nhân cơ hội cầm thùng chạy đi.
Đợi anh đến chỗ bán thịt, người mua thịt đã đi hết rồi, các nhân viên đang thu dọn đồ đạc còn lại, chuẩn bị chất lên xe.
Hứa Hằng Châu tìm được người nhân viên bán thịt cho nhà mình trả lại thùng, trước tiên nói vài câu phiếm với người ta để kéo quan hệ, sau đó lại hỏi những thứ còn lại của bọn họ được xử lý thế nào.
Người nhân viên thấy cậu bé này rất tháo vát, nói chuyện cũng dễ nghe, liền trả lời rằng xưởng thường xử lý nội bộ với giá thấp.
Hứa Hằng Châu nghe vậy, liền thăm dò nói: “Là thế này, nhà cháu có mấy người họ hàng, phiếu thịt không đủ nên không dám nghĩ đến thịt ngon. Chú xem có thể giúp một tay, nhường cho chúng cháu một ít những phần vụn này không?”
Anh thấy sắc mặt người nhân viên có chút do dự, lập tức bổ sung: “Đương nhiên, chúng cháu không bảo chú vi phạm kỷ luật, chúng cháu có thể thêm chút tiền……”
Sắc mặt người nhân viên động lòng, những cái móng giò đuôi heo này cho dù mang về xưởng thường cũng sẽ bán nội bộ với giá thấp, cũng cần rất ít phiếu. Nếu anh ta bán ở đây thò số lượng đó sẽ ghi vào phần nhà mình, lấy nhỉnh hơn một tí so với giá nội bộ xưởng thì có thể kiếm được tí lời.
Hứa Hằng Châu thấy vậy lại thêm một câu: “Số xương còn lại của chú, cháu cũng có thể giúp chú xử lý một phần, cứ theo giá chú vừa bán cho chúng cháu lúc nãy, sáu xu tiền một cân được không ạ?”
Người thợ nghe vậy, lập tức hiểu ra, xương anh ta vừa bán cho nhà này không phải 6 xu mà là 4 xu, phần nhiều ra đó chính là tiền hoa hồng cho anh ta. Hơn nữa loại xương này phía xưởng cũng không kiểm chặt, xưởng kiểm chặt phần mỡ hơn.
“Được.” Người nhân viên nhìn Hứa Hằng Châu, ánh mắt kia phải gọi là vô cùng từ ái: “Đều là anh em công nhân, chuyện này cứ để lão Chu tôi giúp một tay!”
Hứa Hằng Châu lập tức thừa thắng xông lên, cười nói: “Chú Chu giúp chúng cháu việc lớn rồi, hay là chú để lại địa chỉ, sau này chúng ta thường xuyên liên hệ nhé?”
Lão Chu nghe cũng mà hiểu được ý tứ, đây là còn có lần sau! Thịt ngon khó tìm nhưng những thứ đứa bé này muốn mua bên xưởng có rất nhiều, anh ta mua về bán lại, đó chính là một con đường kiếm thêm tiền.
Hai người nhanh chóng đàm phán xong, lão Chu viết địa chỉ cho anh. Hứa Hằng Châu lại lấy tiền mua rất nhiều thứ, lão Chu còn cố ý tìm cho anh hai cái thùng lớn để đựng, đợi anh dùng xong rồi trả lại.
Hứa Hằng Châu nói dối là có người nhà ở cách đó không xa đang đợi để từ chối ý tốt muốn tiễn của lão Chu. Lão Chu nghe vậy cũng thấy đúng, nhà nào dám giao nhiều tiền như vậy cho một đứa trẻ cầm theo mà không có người trông coi.
Hứa Hằng Châu tìm một chỗ không có người lập tức đem đồ đổ vào cái thùng lớn đã chuẩn bị sẵn trong không gian từ lâu, sau đó đi trả thùng.
Đến một nơi vắng người, Hứa Hằng Châu lấy ra một cái túi nhỏ, bên trong là một đoạn xương sườn và hai cái móng giò anh đã tách riêng ra.
Hứa Hằng Châu hài lòng vô cùng vì vừa bổ sung được thêm vật tư cho không gian, vốn tiền trong tay anh cũng không ít.
Lúc ở thành phố tỉnh lỵ một mình, anh đã dùng nhiều cách khác nhau để kiếm được một khoản tiền vào trong tay. Sau này anh quản lý việc gia đình, Tống Văn Bân cũng đưa cho anh không ít, lúc anh mang sữa bột các thứ về nhà, anh đều nói tiền tiêu hết rồi, nhưng đồ vật là anh lấy ra từ trong không gian, tiền thì tự mình giữ lại.
Vốn dĩ anh không định mua nhiều như vậy nhưng lúc mua thịt vừa rồi, anh lén so sánh những miếng thịt này với thịt trong không gian của mình, phát hiện thịt ngon trong không gian của anh có, nhưng phần lớn cảm giác không tươi ngon bằng thịt bán ở xưởng chế biến thịt.
Nghĩ đến vấn đề an toàn thực phẩm của đời sau là biết tại sao rồi.
Đã có đồ tốt thì đương nhiên phải ăn đồ tốt, đồ ngon ai mà chê nhiều chứ. Đồ trong không gian của anh lại không bị hỏng, tích trữ thêm một chút cũng không có gì hại.
Hơn nữa nguồn gốc vật tư trong không gian của anh luôn là một vấn đề, cứ lấy cớ chợ đen mãi cũng không được, làm gì có chuyện anh suốt ngày tình cờ gặp được nhiều đồ tốt như vậy.
Lần này là một cơ hội, sau khi Hứa Hằng Châu kết nối được với lão Chu thì sau này mang thêm thịt về nhà sẽ có lý do để nói.
Số đồ anh lấy về lần này có thể nói với Tống Văn Bân là mua với giá cao, sau đó nói về đường dây của lão Chu cho Tống Văn Bân nghe. Tống Văn Bân cũng không phải người quá bảo thủ, sau này nhà không còn lo thiếu thốn thịt thà nữa.
Cục bông nhà anh còn nhỏ, chỉ ăn ngũ cốc thô mãi sao mà được. Nước hầm xương ống bổ sung canxi cũng giống như sữa cần phải được cung cấp lâu dài.
Thịt cũng không thể ăn ít, cái má bánh bao kia nhéo vào cảm giác tốt như vậy, nếu để bé con gầy đi mất má phính thì tiếc lắm…