Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 34

“Anh ơi, anh xong chưa ạ?” Hướng Thần giống như một chú chim nhỏ mập mạp bị bỏ đói lâu ngày bay vòng quanh Hứa Hằng Châu đòi ăn, miệng còn líu lo hỏi.

Hứa Hằng Châu nhấc nắp nồi xem những khối thịt đang sôi lục bục trong nồi, lại dùng đũa chọc nhẹ một cái, cảm thấy vẫn còn thiếu chút lửa liền dùng xẻng đảo qua một lượt, sau đó đậy nắp nồi lại.

Hướng Thần trông mong nhìn loạt động tác của anh trai, khoảnh khắc nắp nồi được nhấc lên, mùi thơm của thịt kho tàu tỏa ra lập tức bao trùm cả không gian. Cuối cùng khi nắp nồi được đậy lại mùi thơm liền thu hẹp về trong nồi, chỉ còn lại một chút mùi thịt thoang thoảng khiến Hướng Thần không nhịn được hít hít mũi.

Hứa Hằng Châu thấy buồn cười, bé con còn chưa cao bằng bếp nấu, vẻ mặt thèm thuồng vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Anh nghĩ nghĩ, nhấc nắp nồi lên, dùng đũa xiên một miếng khoai tây đã ninh mềm đưa đến bên miệng Hướng Thần: “Thổi thổi đi, nếm thử mùi vị.”

Hướng Thần vội vàng phồng má bánh bao thổi mạnh mấy hơi, sau đó ‘a ùm’ nuốt sạch củ khoai tây vào bụng.

Khoai tây được hầm cùng thịt thấm đẫm nước sốt thịt kho, cắn một miếng là củ khoai tây mềm nhũn tan chảy không chút chống cự trong miệng, giống như ăn một chén khoai tây nghiền mềm nhũn, ăn vào lại có mùi thịt thơm.

Hướng Thần ăn đến mức mắt nheo lại, trong miệng vẫn đang nhai nhồm nhoàm khoai tây hầm hơi nóng, tay giơ ngón cái với anh trai mình.

Hứa Hằng Châu hài lòng gật đầu, xem ra lần đầu tiên làm thịt kho ra thành quả không tệ, không uổng công anh lật xem nhiều công thức nấu ăn đối chiếu.

“Uầy, thơm quá!” Tống Văn Bân xách một cái thùng đi vào, thuận tay đặt thùng bên cửa. Chú vừa mới đi chẻ xương, cái xương ống lớn bọn họ mua thật sự rất lớn, không chẻ ra thì không thể hầm được.

Chú đi đến bên cạnh bếp lò, tự mình nhấc nắp nồi lên.

Miếng thịt ba chỉ có da mà bọn họ mua buổi chiều đã được chú cắt thành khối vuông nhỏ theo yêu cầu của Hứa Hằng Châu, bây giờ đã chuyển thành màu nâu sẫm, đang sôi lục bục trong nồi. Miếng thịt bóng mỡ, nhìn là thấy thèm ăn.

Tống Văn Bân vừa ở ngoài chẻ xương, ngửi thấy không ít mùi thịt bay ra từ nhà người khác, nhưng không nhà nào thơm bằng nhà mình.

Chú gắp một miếng, không sợ nóng mà nhét thẳng vào miệng, hít mấy hơi, nước sốt thịt kho lập tức tràn đầy khoang miệng. Răng khẽ cắn một cái, miếng thịt lập tức tách ra, mỡ thì mịn màng, thịt nạc thì mềm ngon, hai thứ kết hợp lại béo mà không ngấy.

Tống Văn Bân nhanh chóng nuốt thịt trong miệng, sau đó lại ăn thêm một miếng nữa mới đặt đũa xuống, khen ngợi: “Ngon, thật ngon, cháu trai lớn đúng là có bản lĩnh.”

Hứa Hằng Châu cười cười không nói gì, nhìn thịt đã nấu xong liền lấy một cái chậu nhỏ múc ra. Thịt nấu cùng với khoai tây, phần này số lượng không ít.

Anh bưng thịt ra ngoài, Tống Văn Bân bưng bánh hấp nóng ra, Hướng Thần vội vàng ôm bát đũa của ba người ra ngoài.

Ba chú cháu quây quần ngồi xuống bên bàn nhỏ, ở giữa đặt hai cái chậu, một chậu thịt kho khoai tây, một chậu bánh bao ngô vàng, trông rất phong phú.

Tống Văn Bân hô một tiếng, ba chú cháu lập tức bắt đầu ăn. Một miếng thịt một cái bánh hấp, thơm ngon đến mức người ta suýt nuốt cả lưỡi vào trong.

Lúc này, mùi thơm của thịt lan tỏa khắp khu nhà ở của xưởng cơ khí, nhà nhà đều vui vẻ, một bữa thịt mang đến niềm vui và hạnh phúc đơn thuần cho mọi người.

Một chậu thịt lớn, nửa chậu bánh hấp được nhà họ ăn đến tận khi chỉ còn sót lại hai cái bánh hấp, thịt không còn một chút nào, ngay cả nước sốt dưới đáy chậu cũng bị Tống Văn Bân dùng bánh hấp lau sạch mà ăn hết.

Hướng Thần mắt to bụng nhỏ, miệng còn thèm thuồng nhưng bụng đã không ăn nổi nữa, chỉ có thể nhìn chú mình ăn hết nửa chậu thịt, mấy cái bánh hấp Thậm chí cậu còn nghi ngờ chú mình trước kia có phải chưa từng được ăn no bao giờ không.

“Nấu như vậy ngon quá đi mất.” Tống Văn Bân đặt bát xuống, uống một ngụm nước hãm cơn thèm, sau đó nói: “Sau này chúng ta lại làm món thịt kho này ăn nữa nhé.”

Hứa Hằng Châu đứng dậy thu dọn bát đũa, nghe vậy nói: “Lần đầu làm nên cảm giác vẫn còn thiếu sót, hơn nữa hôm nay nguyên liệu chưa mua đủ, lần sau có thể chuẩn bị trước một chút.”

Sau bữa ăn này, Tống Văn Bân hoàn toàn phục tài nấu nướng của cháu trai lớn nhà mình. Lúc đầu nghe Hứa Hằng Châu nói tự mình làm thịt kho tàu, Tống Văn Bân chỉ nghĩ, cứ để nó làm cũng được, dù sao thịt cứ nấu chín là ngon rồi. Nhưng chú không ngờ lại ngon đến mức này!

“Được.” Tống Văn Bân dứt khoát nói: “Chú đưa tiền với phiếu cho cháu, thiếu gì thì cháu tự đi mua, hoặc nói cho chú biết chú đi mua cũng được.”

Hứa Hằng Châu nghĩ một chút, nói: “Vừa hay, hôm nay khi làm thịt kho còn thiếu ít gia vị. Khi nào chú rảnh rỗi giúp cháu tìm một chút nhé, cháu không thấy ở hợp tác xã mua bán của khu xưởng.”

Những thứ còn lại ngoài xương ống thì kho lên thì tốt hơn, lúc ăn tiện mà mùi vị cũng ngon.

Tống Văn Bân đồng ý: “Được, lát nữa cháu viết ra cho chú để chú đi tìm cho.”

Dọn dẹp xong bàn ghế bát đũa, Tống Văn Bân giúp Hứa Hằng Châu đổ xương ống đã rửa sạch vào nồi đun. Xương phải hầm khá lâu, tối nay có thể nấu trước, lúc cần dùng thì đun sôi lại.

Nước xương ống hầm trong nồi lớn, vớt bọt đi, lại thêm hành gừng tỏi khử mùi tanh, xem chừng gần được, lại chuyển sang nồi đất nhỏ đun lửa than liu riu chậm rãi.

Như vậy nấu gần nửa đêm, than đốt hết lửa sẽ tắt, nhưng nước xương ống đã hầm xong hoàn toàn.

Sáng sớm hôm sau khi Tống Văn Bân dậy thì làm cơm sáng theo lời Hứa Hằng Châu nói, không làm cháo ngô, múc một ít nước xương ống đổ vào nồi hâm nóng, lại thêm mấy cái bánh hấp.

Hai đứa trẻ dậy sau, trong bếp đã có mùi thơm của nước hầm xương ống.

Mỗi người một bát canh xương, thêm một cái bánh hấp. Canh xương nhìn có vẻ thanh đạm nhưng uống vào lại đậm đà tươi ngon, mỗi người một bát nhanh chóng uống hết.

Tống Văn Bân liên tiếp ăn hai bữa ngon miệng, càng ngày càng tin tưởng Hứa Hằng Châu. Cháu trai lớn nhà chú tuổi nhỏ vậy thôi chứ làm gì cũng đâu ra đấy.

Ăn sáng xong, hai đứa trẻ cùng nhau đến trường, Tống Văn Bân đi làm.

Hôm nay trên mặt mọi người đều nở nụ cười, bữa thịt đã lâu mới có được tối qua đã thỏa mãn phần nào nhu cầu về chất béo của cơ thể con người, đồng thời mang đến một bầu không khí vui vẻ.

Hướng Thần đến trường, phát hiện không khí bàn luận về thịt vẫn còn đó, chỉ là trung tâm của đề tài là tối qua nhà mình đã ăn thịt gì. Hướng Thần lén nghe một chút rồi lại so sánh trong lòng, cảm thấy vẫn là anh trai cậu làm ngon nhất, lập tức cảm thấy thỏa mãn.

Buổi tối ăn cơm xong, Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu xử lý số thịt còn lại trong nhà. Phần mỡ heo có thể dùng để rán lấy mỡ nấu nhiều cách như nấu xanh hay xào đều ngon, tóp mỡ thêm chút đường trắng cũng là món ăn vặt hiếm có của trẻ con, thậm chí  dùng để đãi khách cũng không tồi. Nguyên liệu còn lại chuẩn bị để kho thịt cũng cần xử lý trước, đợi nước kho đã sẵn sàng là có thể cho thẳng vào nồi.

Lúc rán mỡ heo, hơi mỡ bay rất cao, ngửi có chút ngấy, nhưng đối với người thời bấy giờ mà nói chẳng khác gì mùi hương thơm lừng.

Tóp mỡ mới ra lò giòn thơm, Hứa Hằng Châu lấy một cái bát nhỏ múc một ít cho Hướng Thần, sau đó rắc thêm chút đường trắng trộn đều, đưa bát cho Hướng Thần rồi bảo cậu ra ngoài ăn.

Hướng Thần ôm bát nhỏ ngồi trong phòng chính, vừa mới bắt đầu ăn liền nghe thấy hình như nhà bên cạnh lại cãi nhau. Cậu dừng lại, xong lại từ từ ăn vài miếng, nghe thấy nhà bên cạnh đóng sầm cửa xong không có động tĩnh nữa. Cậu lại đợi một lúc mới bưng bát đứng sau cánh cửa thò đầu ra ngoài nhìn.

Nhà họ Trần im ắng, ngay cả một ngọn đèn cũng không thắp. Hướng Thần nghĩ nghĩ, lén lút mò đến dưới cửa sổ bên ngoài nhà họ, dẫm lên một khúc gỗ nhìn vào trong. Quả nhiên, trong căn phòng tối om chỉ còn lại một m*nh tr*n Tiểu Hoa, cô bé đang ngồi xổm trên đất, không biết đang làm gì.

Hướng Thần gọi nhỏ hai tiếng, Trần Tiểu Hoa nhìn theo tiếng thấy là Hướng Thần thì lập tức chạy ra với khuôn mặt đầy nụ cười.

“Chị ăn cơm chưa?” Hướng Thần vừa thấy cô bé liền hỏi, có lẽ vì trong ký ức của cậu Trần Tiểu Hoa luôn không được ăn no.

Trần Tiểu Hoa gật đầu, mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm: “Ăn rồi, hôm nay ăn được hơn nửa bát đó.”

Hướng Thần có hơi kinh ngạc, Thái Trân lương tâm trỗi dậy nên biết là đã bỏ đói Trần Tiểu Hoa sao? 

Rõ ràng là không có chuyện đó, Trần Tiểu Hoa hôm nay coi như là nhặt được của hời.

Hôm qua nhà máy chia thịt, Thái Trân sau khi cãi nhau một trận với Trần Quốc Lương liền về nhà ngoại mượn phiếu thịt. 

Sau chuyện bột ngô kia, có thể đoán được kết quả là gì. Thái Trân không mượn được phiếu, nếu cứ thế quay về thì cũng không sao. Ly hôn là chuyện lớn, Trần Quốc Lương tuy đã có hơi lung lay nhưng cũng không thể dứt khoát ly hôn với cô ả ngay được. 

Nhưng Thái Trân cảm thấy cứ thế quay về thì quá mất mặt, cho nên cô ả lấy một ít tiền riêng trong tay ra lén đổi lấy phiếu thịt, sau đó đi mua thịt, về nhà lại nói là nhà ngoại cho. Trần Quốc Lương cảm thấy cô ả nói dối, nhưng thịt đã bày ra trước mặt, hắn ta lại không thể đi hỏi thẳng nhà vợ. 

Mấy đứa trẻ trong nhà đều nhìn chằm chằm vào miếng thịt nhỏ đó. Trần Quốc Lương thở dài, không nói thêm gì nhiều nữa, chỉ bảo Thái Trân đi làm thịt. 

Thái Trân liền cắt một miếng nhỏ từ miếng thịt vốn đã rất bé sau đó nấu một nồi cháo lớn. Mấy lát thịt mỏng trong cháo được người nhà chia nhau, Trần Tiểu Hoa và Trần Phương hai người mới được chia một miếng. 

Hai đứa nhỏ được chia thịt lập tức nhét vào miệng. May mà lần này Trần Phương phải đề phòng Trần Phân giành của mình nên không đi giành của Trần Tiểu Hoa trước, nhờ vậy Trần Tiểu Hoa mới có cơ hội ăn được miếng thịt.

Đáng lẽ ăn thịt xong phải vui vẻ nhưng đến tối, Thái Trân làm cơm tối tiện thể đi xem miếng thịt cô ả khóa trong tủ. Vừa nhìn đã phải thốt lên “không xong rồi”, miếng thịt đã mất một nửa! Chìa khóa tủ chỉ có cô ả và Trần Quốc Lương có. Cô ả lập tức nghĩ đến Trần Quốc Lương, cho rằng Trần Quốc Lương đã cắt thịt để mang cho bà cụ Trần. 

Trần Quốc Lương tan ca về nhà, đón chào hắn ta là tiếng gào thét giận dữ của Thái Trân. Hắn ta bị làm cho ngơ ngác, hoàn toàn không biết Thái Trân đang làm loạn cái gì. Hai vợ chồng suýt đánh nhau, mãi đến khi Trần Quốc Lương thề thốt Thái Trân mới bán tín bán nghi mà thôi. 

Vậy thì vấn đề là, không phải Trần Quốc Lương thì là ai đã trộm thịt?! Ánh mắt nghi ngờ của Thái Trân quét qua mấy đứa trẻ, sắc mặt khó coi của Trần Phân đã bại lộ. Tuy Thái Trân rất không muốn tin là do cô con gái cưng nhất của mình làm nhưng với tính cách của Trần Phân, nếu không phải con nhóc thì nó đã sớm cùng cô ả la hét ầm ĩ trách cha nó rồi. 

Trần Phân lợi dụng sự tin tưởng của Thái Trân, trước hết trộm chìa khóa tủ sau đó lén lút cắt mất một nửa miếng thịt. Buổi chiều nó dùng giấy gói mang đến trường, sau khi tan học lại tìm chỗ nướng thịt trong ánh mắt ghen tị của mấy đứa bạn. Đám bạn thân mỗi người được chia một chút, suýt nữa khiến Trần Phân được tung hô lên trời. Lòng hư vinh của Trần Phân được thỏa mãn, hoàn toàn vứt gia đình ra sau lưng. 

Thái Trân nổi giận trong lòng, không màng đây là đứa con cưng nhất kéo con nhóc lại muốn đánh. Vừa đánh hai cái, Trần Phân đã tức đến đỏ cả mắt, con nhóc hét to vạch trần chuyện mẹ mình lấy tiền đổi phiếu thịt cho cha nó biết. 

Lần này thì hay rồi, chiến tranh thăng cấp, Trần Quốc Lương tức đến đứng không vững. Thái Trân đuối lý, lại cảm thấy Trần Phân hại mình nên đuổi theo con nhóc đòi đánh. Cô ả đánh, Trần Quốc Lương liền cản, cứ qua lại như vậy làm cơn giận càng bùng to hơn, hai vợ chồng suýt đánh nhau thật. 

Cuối cùng Trần Quốc Lương giận dữ bỏ đi, Thái Trân cũng ôm mặt chạy ra ngoài, lần này cũng không thèm dẫn theo Trần Phân. Trong nhà không có người lớn, hai đứa lớn hơn không chịu ngồi yên nên chẳng mấy chốc cũng chạy ra ngoài.

Hướng Thần nghe xong hít một hơi, cái nhà này biết gây chuyện quá trời, cảm giác sớm muộn gì cũng tan tành. Cậu chia cho Trần Tiểu Hoa mấy miếng tóp mỡ, hai đứa trẻ xúm lại nói chuyện. 

Cậu hỏi Trần Tiểu Hoa: “Lúc nãy chị ngồi xổm dưới đất làm gì thế?” 

Trần Tiểu Hoa trân trọng ăn tóp mỡ, cô bé chưa từng ăn món nào ngon như vậy. Nghe thấy câu hỏi của Hướng Thần, cô bé nhỏ giọng nói: “Chị đang học viết chữ, chị muốn học cấp ba.” 

Hướng Thần ngẩn người, ngay cả tiểu học Trần Tiểu Hoa cũng chưa được đi học, sao lại có ý nghĩ này? 

Cậu hỏi ra thắc mắc của mình, Trần Tiểu Hoa giải thích: “Chị thường nghe mẹ nói với chị cả, bảo chị ấy học hành tử tế, sau này học cấp ba rồi thi vào xưởng cơ khí làm, chị cũng muốn thi vào xưởng cơ khí.”

Hướng Thần nghe vậy cảm thấy cô bé rất có chí tiến thủ. Lúc này thi cử ở trường rất khó, học sinh cấp ba rất ít, Trần Quốc Lương cũng chỉ có bằng cấp hai mà thôi

Trần Tiểu Hoa nói xong lại dùng một que củi nhỏ viết những chữ cô bé học được cho Hướng Thần trên đất, đều là do cô bé lén lấy sách giáo khoa của Trần Phân ra học theo.

Hướng Thần nhìn cô bé dùng que củi viết chữ trên đất, nét chữ rất cứng, có chữ còn sai nét, nhưng vẫn có thể nhận ra cô bé vừa viết những chữ nào

Hướng Thần có chút kinh ngạc, có thể hoàn toàn dựa vào trí nhớ để ghi nhớ hình dáng của chữ rồi viết ra đã là rất không tồi. Phải biết cô bé chưa đầy sáu tuổi, điều này cho thấy trí nhớ và trí thông minh của cô bé hẳn là rất tốt.

“ Mỗi ngày chị học một chút, dần dần sẽ học được nhiều chữ hơn.” Trần Tiểu Hoa nói chuyện vẫn nhỏ nhẹ, cô bé nhìn Hướng Thần, nhẹ giọng cầu xin: “Em trai, đợi chị học viết xong rồi, em có thể dạy chị nhận mặt chữ được không?”

Cô bé không đặt hy vọng được đi học nhận mặt chữ vào cha mẹ mình, bởi vì có một hôm cô bé nghe mẹ nói với cha: “Mấy đứa con trong nhà không có đứa nào thông minh, chỉ có gái cả là học hành tạm được, hay là chúng ta chỉ lo cho một đứa đi học thôi nhé? Học phí của mấy đứa nó cộng lại cũng không phải là một khoản tiền nhỏ…”

Tối hôm đó, Trần Tiểu Hoa co rúm lại không dám động, cô bé nghe cha mình nói: “Để tính sau…”

Câu nói này quá mơ hồ, hoàn toàn không thể cho cô bé cảm giác an toàn, mong muốn đi học của cô bé có lẽ sẽ không thể thực hiện được. Nhưng Trần Tiểu Hoa không vì thế mà từ bỏ, ở nhà họ Trần, cô bé luôn ở đáy của chuỗi thức ăn. Cô bé thực ra rất thông minh, cô bé nghĩ đi học là để nhận ra con chữ, nếu cô bé nhận ra con chữ rồi thì có phải có thể đi học không? Thế nên mới có chuyện lén trộm sách học chữ.

Nghe Trần Tiểu Hoa nói vậy, Hướng Thần vội vàng gật đầu. Trần Tiểu Hoa muốn học tập đương nhiên cậu sẵn lòng giúp đỡ, vừa rồi cậu đang nghĩ đến chuyện khác.

Trần Tiểu Hoa năm nay gần sáu tuổi, nếu nhà họ Trần muốn cho cô bé đi học cũng phải là sau hai năm nữa. Mặc dù đời trước cậu học không giỏi nhưng những sự kiện lịch sử cơ bản cậu vẫn nhớ. Vài năm sau sẽ có một khoảng thời gian biến động, đó không phải là thời cơ tốt để học tập kiến thức.

Tuy nhiên không thể vì sợ nghẹn mà bỏ ăn, bây giờ chỉ có thể cố gắng hết sức để Trần Tiểu Hoa học thêm nhiều kiến thức. Học được rồi mới là của mình, luôn có lúc dùng đến.

Từ ngày đó trở đi, Hướng Thần bí mật trở thành thầy giáo nhỏ của Trần Tiểu Hoa, cậu bắt đầu dạy cô bé các bài học theo đúng thứ tự trong sách giáo khoa của mình. Cô bé thực sự rất thông minh, hơn nữa cũng rất nỗ lực. Mỗi ngày ở nhà ngoài việc chăm sóc em gái út thì phần lớn thời gian cô bé dùng để ôn tập kiến thức Hướng Thần dạy. Hướng Thần chỉ có thể tăng tốc độ, rất nhanh đã dạy xong hết các bài học trong quyển sách giáo khoa của bản thân.

Chuyện này Hướng Thần không giấu anh trai và chú cậu. Tống Văn Bân tuy không ưa người nhà họ Trần nhưng cũng không đến mức so đo với một cô bé nhỏ tuổi như vậy. Hơn nữa chú cũng biết Trần Tiểu Hoa đã từng giúp Hướng Thần nên chỉ dặn cậu phải tự bảo vệ mình, đừng để người nhà họ Trần nhân cơ hội gây phiền phức.

Hứa Hằng Châu suy nghĩ xa hơn một chút. Em trai nhà mình hình như rất thích thú với việc được sống lại thời thơ ấu, cộng thêm kiến thức bây giờ còn đơn giản nên cậu thường xuyên chơi đùa vui vẻ với mấy cậu bé dưới lầu, có mấy lần chạy đi chơi biền biệt đến mức không thấy bóng người.

Hứa Hằng Châu nghĩ làm thầy giáo nhỏ cũng tốt, cậu dạy học trước cửa nhà ngay trong tầm mắt của anh, còn có thể ôn tập kiến thức nhiều hơn chuẩn bị cho việc học vượt lớp sau này, thật tốt biết bao. Cho nên khi nghe Hướng Thần nói rằng cậu đã dạy xong hết các bài trong sách giáo khoa, Hứa Hằng Châu còn chủ động giúp cậu nghĩ cách.

Cách của Hứa Hằng Châu là đẩy vấn đề cho Tống Văn Bân. Anh nói với Tống Văn Bân là Hướng Thần đã học xong sách giáo khoa của chính cậu từ sớm, lại được củng cố thêm một lần trong quá trình dạy Trần Tiểu Hoa nên kiến thức đã rất vững rồi. Chi bằng cho cậu học trước kiến thức lớp hai  cũng được, nếu không thì cũng chỉ lãng phí thời gian.

Tống Văn Bân có hơi kinh ngạc nhưng không hề nghi ngờ gì lời anh vừa nói. Bởi vì trong mắt chú, hai đứa trẻ nhà mình đều thông minh. Hứa Hằng Châu thì khỏi phải nói rồi, ngay cả Hướng Thần cũng khác biệt với những đứa trẻ bình thường, thông minh ngoan ngoãn sạch sẽ xinh đẹp, chưa bao giờ mè nheo, nuôi dưỡng cậu thực sự chẳng hề tốn nhiều sức.

Cho nên Tống Văn Bân tìm hiểu tình hình xong thì dứt khoát mượn toàn bộ sách giáo khoa từ lớp một đến lớp năm cho cậu, sách lớp sáu có thể dùng sách của Hứa Hằng Châu. Theo lời chú nói thì là: “Trẻ con thông minh ham học là chuyện tốt, làm phụ huynh không thể cản bước con em được.”

Trùng hợp thay, lúc Tống Văn Bân xách chồng sách đó lên nhà thì gặp vài người trong khu nhà tập thể, người ta nhìn thấy liền hỏi han vài câu. Mọi người đều biết hai đứa trẻ nhà họ Tống, khi nhìn thấy đống sách Tống Văn Bân xách lên đều cho là là cho Hứa Hằng Châu. Dù sao anh là đột nhiên chuyển trường đến đây, nghe nói trước đây chưa từng đi học nên không theo kịp cũng là chuyện bình thường. Những cuốn sách Tống Văn Bân xách lại còn là từ lớp một đến lớp năm, bọn họ đều cho là chú chuẩn bị cho Hứa Hằng Châu học bù.

Đương nhiên rất nhanh sau đó lời nói của Tống Văn Bân đã phủ nhận suy nghĩ của bọn họ. Cho nên mới nói khoe con cái tuyệt đối là bản năng của người làm cha làm mẹ, người ta vừa hỏi Tống Văn Bân liền lập tức cười hì hì nói con nhà mình học nhanh, mới đi học không bao lâu mà đã học xong sách giáo khoa rồi, chú đi lấy cho nó mấy cuốn sách lớp lớn hơn để xem trước.

Mọi người mới hiểu ra người chú nói là Hướng Thần.

Lúc này hàng xóm mới ngạc nhiên, Hướng Thần nhỏ như vậy mà đã được đưa đến trường nên người trong khu nhà tập thể đều cho rằng vì nhà giám đốc xưởng Tống không có phụ nữ giúp chăm sóc đứa bé nên mới đưa nó đến trường, chẳng qua là coi trường học như nhà trẻ. Lúc Hướng Thần mới đến trường, còn có người đoán già đoán non không biết bao lâu sẽ bị trả về, căn bản không ai tin Hướng Thần thật sự có thể học được gì. Bây giờ Tống Văn Bân nói như vậy mọi người đều bán tín bán nghi, nhưng trong khu nhà tập thể cũng có con cái nhà khác học cùng lớp với Hướng Thần mà. Gọi đến hỏi thì toàn nghe được lời hay, nào là thông minh, hỏi gì cũng biết, bài tập làm rất giỏi linh tinh

Lúc này mọi người mới tin, cháu trai nhỏ nhà giám đốc xưởng Tống đúng là một thiên tài học tập. Mà trông ngoại hình con người ta kìa, mặt có nhiều thịt thế nhìn là biết sau này sẽ làm cán bộ. 

Đương nhiên không phải ai cũng tin, luôn có người kiên trì cho rằng làm gì có đứa trẻ con nào nhỏ như vậy mà đã biết nhận chữ đọc sách, còn học tốt hơn những đứa trẻ lớn tuổi hơn? Cho nên đống sách đó nhất định là để cho Hứa Hằng Châu, nói là Hướng Thần chẳng qua chỉ để che mắt mà thôi. Bình thường trong khu, mọi người hay lén lút nói với nhau những câu chuyện phiếm tầm phào như vậy, có người tin có người không tin. Nhưng một truyền mười, mười truyền trăm, rồi không biết tam sao thất bản thế nào mà lại biến thành trong hai đứa trẻ nhà giám đốc xưởng Tống, đứa nhỏ thông minh cực kỳ, bé vậy đã biết đọc sách, sau này chắc sẽ làm được cán bộ. Đứa lớn rất dốt, nhiều chữ còn chả biết đọc, đoán chừng sẽ phải học lại lớp.

Người nhà họ Tống sau khi nghe được những lời đồn đại vô tình này: “……”

Hướng Thần: “…Phụt.”

Hứa Hằng Châu cũng cảm thấy dở khóc dở cười,còn nghĩ trước kia bản thân lớn lên với cái danh thiên tài, không ngờ lại có ngày bị người ta cho rằng sẽ bị đúp lớp.

Nhìn Hướng Thần đang che miệng cười vụng trộm, Hứa Hằng Châu bế cậu lên làm bộ giận dỗi: “Làm cán bộ cơ đấy? Đang cười nhạo anh đấy hả?”

Hướng Thần cười khúc khích trong lòng anh trai, vội vàng ôm anh trai dỗ dành: “Anh là thông minh nhất.”

Hứa Hằng Châu ôm người vào lòng x** n*n một trận làm cho bé con cười đến mức không thở nổi mới dừng tay theo lời cầu xin của Hướng Thần. Hướng Thần tuy cười trêu anh nhưng cũng không thực sự muốn người ta nói về anh trai cậu như vậy. Anh trai cậu là thông minh nhất, không chấp nhận phản bác.

Cách giải quyết tin đồn rất đơn giản, chỉ cần Hứa Hằng Châu thi được điểm cao là được. Vấn đề là bây giờ không giống đời sau học sinh phải thi biết bao nhiêu kỳ thi lớn nhỏ trong một năm học, tình hình là còn lâu mới đến kỳ thi tiếp theo.

Cho nên Hướng Thần quyết định tự mình hành động. Cậu nói với Tống Văn Bân là cậu muốn nhảy lớp. Kế hoạch này đã có từ sớm, vốn dĩ dự định đợi cậu lớn hơn một chút mới nói vì dù sao tuổi cậu còn quá nhỏ. Nhưng bây giờ, Hướng Thần quyết định hành động sớm luôn.

Tống Văn Bân bình thường ở nhà cũng thấy Hứa Hằng Châu dạy Hướng Thần học sách giáo khoa lớp lớn hơn nên vừa nghe Hướng Thần nói muốn nhảy lớp, chú lập tức đồng ý. Tại sao không đồng ý? Đứa nhỏ nhà mình thông minh như vậy, cứ bắt nó ở lại lớp một chẳng phải là đang lãng phí tài năng của nó sao.

Thế là sau khi bàn bạc đơn giản ở nhà xem nên nhảy lên lớp mấy, đúng vậy, bọn họ không định chỉ nhảy một lớp, thì Tống Văn Bân liền đi tìm lãnh đạo nhà trường.

Là trường tiểu học trực thuộc xưởng cơ khí nên việc báo trước với xưởng rất cần thiết, tin tức cũng truyền đi nhanh chóng. Danh tiếng thiên tài của Hướng Thần từ sớm đã được giáo viên và lãnh đạo nhà trường biết đến. Lãnh đạo còn đặc biệt hỏi thăm tình hình học tập của giáo viên chủ nhiệm lớp Hướng Thần là Trương Tiểu Mạn.

Cô giáo Trương khen Hướng Thần rất nhiều, hồi trước việc nhận Hướng Thần vào lớp thực sự là do bất đắc dĩ, mặc dù cô không làm gì Hướng Thần nhưng lúc đầu trong lòng quả thực không cam lòng. Nhưng không ngờ, Hướng Thần không những không phải là một phiền phức mà còn là một thiên tài nhí! Biểu hiện ở trường vẫn luôn rất tốt, học giỏi lễ phép lại còn sạch sẽ đáng yêu, học sinh như vậy thầy cô nào mà không thích?!

Sau khi nghe cô giáo Trương khen xong, lãnh đạo nhà trường đối với Hướng Thần đã có ấn tượng tốt. Đợi Tống Văn Bân tìm đến nói muốn làm thủ tục nhảy lớp cho Hướng Thần, lãnh đạo nhà trường lập tức đồng ý, còn khen Hướng Thần một tràng, ngay cả Tống Văn Bân cũng được khen mấy câu là biết cách dạy dỗ.

Nhưng quy củ vẫn phải có, muốn nhảy lớp thì phải tham gia kỳ thi nhảy lớp, phạm vi đề thi là của năm lớp muốn nhảy. Tống Văn Bân đương nhiên không có vấn đề gì với yêu cầu của nhà trường, chú rất tin tưởng Hướng Thần, hơn nữa sau khi được lãnh đạo và giáo viên khen ngợi thì sự tự tin càng bùng nổ!

Cho nên khi lãnh đạo nhà trường hỏi Hướng Thần muốn nhảy lên lớp mấy, Tống Văn Bân hơi do dự, ở nhà bọn họ bàn bạc là lớp ba, đợi một thời gian nữa Hướng Thần biểu hiện tốt rồi mới nhảy tiếp. Nhưng lúc này đầu óc Tống Văn Bân bị lời khen của lãnh đạo nhà trường làm cho nóng lên, cảm thấy cháu trai nhỏ nhà mình là một kỳ tài cái thế, hơn nữa ông cũng thấy Hướng Thần còn học cả sách của Hứa Hằng Châu, có lúc Hứa Hằng Châu còn bảo Hướng Thần chép bài tập cho anh….

Tống Văn Bân nhất thời bốc đồng liền nói với lãnh đạo nhà trường: “Nhảy lên lớp sáu.”

Lần này lãnh đạo nhà trường không cười nổi nữa, bọn họ cho rằng Hướng Thần nhiều nhất cũng chỉ nhảy lên lớp ba, không ngờ người ta lại có chơi lớn như vậy! Nhưng lại không tiện từ chối Tống Văn Bân trước mặt, các lãnh đạo nhìn nhau, thôi được, muốn nhảy thì cứ nhảy, dù sao cũng phải thi nữa mà, thi không qua thì không thể trách bọn họ được.

Có lãnh đạo tinh ý hơn nghĩ nghĩ, nếu thi thẳng lớp sáu mà Hướng Thần không qua, được thì chẳng phải giám đốc xưởng Tống cũng mất mặt sao? Thế là ông ta đề nghị, trước tiên thi một bài của lớp ba, sau đó thi của lớp sáu.

Tống Văn Bân là người thế nào? Chú xuất thân là trinh sát nên rất nhanh đã hiểu được lãnh đạo nhà trường thực ra không quá tin vào việc Hướng Thần có thể thi đậu vào lớp sáu.

Tống Văn Bân trong lòng hơi buồn bực, rõ ràng đứa nhỏ nhà mình thông minh như vậy. Cho nên chú nén một hơi, thầm nghĩ đợi thi xong rồi là họ sẽ biết thôi mà!

Sau khi bàn chuyện thỏa thuận xong xuôi rồi hẹn trường học ngày mai sẽ đưa Hướng Thần đến tham gia thi, Tống Văn Bân liền đạp xe về nhà. Vừa về đến nhà, Tống Văn Bân liền gọi Hướng Thần đến, vỗ vỗ vai nhỏ của cậu nói phải thi cho thật tốt, lấy thể diện cho chú.

Hướng Thần nghe vậy thì mặt nhỏ lập tức nghiêm túc, cậu còn tưởng là nhà trường không muốn cho cậu nhảy lớp, làm chú cậu giận rồi. Cho nên Hướng Thần lập tức vỗ vỗ ngực cam đoan với Tống Văn Bân tuyệt đối sẽ thi cho tốt, lấy thể diện cho chú!

Ngày hôm sau, Hướng Thần nghiêm chỉnh chuẩn bị, từ lúc bước vào phòng hiệu trưởng được chọn làm phòng thi tạm thời, cậu đã luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không có một chút cười cợt. Người lớn cho rằng cậu bé căng thẳng nên cũng không nghĩ gì khác.

Bắt đầu thi, giáo viên phát đề thi đã chuẩn bị sẵn cho Hướng Thần, hiệu trưởng bấm đồng hồ tính giờ cho cậu, một đám người lớn nhìn chằm chằm Hướng Thần nắm chặt bút chì làm bài. Hướng Thần viết chữ rất chậm, cậu cảm thấy chữ mình không đẹp, nhưng đó là so với anh trai thôi, là một học sinh đã viết mười mấy năm thì cho dù có xấu đến đâu cũng đẹp hơn đứa trẻ lớp một mới học viết chữ.

Làm xong một bài liền mang đi cho giáo viên chấm điểm, lãnh đạo nhà trường cũng đi theo hóng chuyện. Vừa nhìn liền bất ngờ, điểm tuyệt đối luôn!

Thế là ánh mắt nhìn Hướng Thần có chút thay đổi, cảm thấy người ta quả thực có bản lĩnh mới dám đòi nhảy lên tận lớp sáu. Hướng Thần làm xong bài thi các môn lớp ba, giáo viên lại đưa cho cậu đề lớp sáu. Hướng Thần lướt qua đề thi trước, cảm thấy đề này so với đề lớp hai vừa rồi hình như khoảng cách hơi lớn, cậu nhớ chương trình học của lớp ba hình như không sâu đến mức này! 

Có lẽ đề thi nhảy lớp sẽ hơi khó một chút, Hướng Thần nghĩ như vậy, tay không chậm lại tiếp tục làm bài. Cậu còn nhớ đã hứa với chú là phải thi thật tốt để lấy thể diện cho chú. Cho nên Hướng Thần vốn định không thi lấy điểm tuyệt đối với đề thứ hai đã thay đổi kế hoạch, cậu không những phát huy toàn bộ thực lực mà còn kiểm tra lại mấy lần, cố gắng dùng điểm tuyệt đối trấn trụ tất cả mọi người, làm cho bọn họ hiểu rõ coi thường cậu là không đúng, tốt nhất còn phải xin lỗi chú cậu.

Cậu quả thực đã trấn trụ được tất cả mọi người. Đừng nói là lãnh đạo nhà trường, Tống Văn Bân tuy có lòng tin vào cậu nhưng cũng cho rằng việc cậu thi lớp sáu đại khái là miễn cưỡng, nhiều nhất cũng chỉ được tám hoặc chín mươi điểm, không ngờ cậu lại toàn điểm tuyệt đối.

Hiệu trưởng cầm tập bài thi đã được giáo viên chấm, ánh mắt nhìn Hướng Thần như nhìn bảo bối, đây chính là tài năng học tập trời phú đó! Ông chuyển bài thi cho những người khác xem rồi nắm tay Tống Văn Bân nói một cách chân thành: “Giám đốc xưởng Tống, ngài đã giáo dục ra một thiên tài rồi! Chuyện nhảy lớp trường chúng tôi nhất định sẽ phối hợp toàn lực, lập tức sẽ chuyển cậu bé lên lớp sáu.”

Tống Văn Bân mặt đỏ bừng, quá vẻ vang! Quá có thể diện! Chú nắm chặt lại tay hiệu trưởng, cố gắng không để mình trông quá đắc ý, làm ra vẻ khiêm tốn nói: “Đều là do trường mình dạy tốt, thực ra tôi cũng không dạy nhiều lắm, nó toàn tự sách, cũng học một chút từ anh trai nó…”

Hiệu trưởng nghe vậy cũng vui theo. Nghe thấy không, người ta bảo là do nhà trường dạy đấy, có câu nói này thì sau này trường họ cũng có một nửa vinh quang dạy ra được thiên tài nhí!

Hiệu trưởng vui mừng không thôi, ánh mắt nhìn Hướng Thần cứ như là con đẻ mình vậy, nghe Tống Văn Bân nhắc đến anh trai của Hướng Thần bèn hỏi han vài câu.

Tống Văn Bân thuận nước đẩy thuyền nói anh trai đang học lớp sáu, hy vọng hai đứa trẻ có thể học cùng một lớp, dù sao Hướng Thần còn quá nhỏ, có người nhà trông coi thì yên tâm hơn một chút. 

Yêu cầu nhỏ như vậy thì có gì không được? Hiệu trưởng lập tức đồng ý, nhất định để hai anh em cùng một lớp.

Tống Văn Bân và hiệu trưởng lại trò chuyện thân thiết một hồi, rồi đề nghị đưa Hướng Thần vào lớp trước, có thể đi học sớm thì đi sớm, tránh làm chậm trễ việc học của đứa nhỏ. Thế là hiệu trưởng đích thân dẫn đường, Tống Văn Bân bế Hướng Thần đi phía sau.

Cho đến khi được Tống Văn Bân bế lên, đầu óc Hướng Thần vẫn còn mơ hồ. Hình như sai sai, không phải chú nên giải thích cho con nghe sao? Không phải là để con nhảy lên lớp ba sao? Sao lại thành lớp sáu rồi!

Thế là, Tống Văn Bân ôm Hướng Thần mặt ngơ ngác bước vào lớp của học sinh lớp sáu, hiệu trưởng đích thân giới thiệu bạn học mới là thiên tài nhảy lớp, đồng thời nghiêm khắc cảnh cáo không ai được bắt nạt bạn học mới. Đám học sinh bên dưới, đứa nhỏ nhất mười hai tuổi, lớn nhất mười bảy tuổi, đồng loạt nhìn đứa bé còn đang được phụ huynh bế trong lòng với khuôn mặt ngơ ngác, đều cảm thấy mình đang nằm mơ.

Hiệu trưởng hỏi rõ ai là anh trai cậu rồi bảo giáo viên điều chỉnh chỗ ngồi, để Hướng Thần ngồi cạnh Hứa Hằng Châu. Hướng Thần bị Tống Văn Bân đặt lên ghế cạnh Hứa Hằng Châu, vừa quay đầu lại liền đối diện với khuôn mặt không biểu cảm của anh trai, Hướng Thần theo phản xạ nở một nụ cười ngoan ngoãn.

Đặt Hướng Thần xuống xong, Tống Văn Bân liền cùng hiệu trưởng đi thẳng, giáo viên còn đang giảng bài, cháu trai lớn sẽ tự chăm sóc tốt cho cháu trai nhỏ.

Trong lớp im lặng một lát, giáo viên trên bục giảng khẽ ho một tiếng, tiếp tục giảng bài.

Hai anh em nhà họ Tống ngồi cạnh nhau nghe giảng, tháng thứ hai sau khi xuyên không, hai anh em trở thành bạn học kiêm bạn cùng bàn, từ nay về sau ngay cả khi đi học cũng không cần tách nhau ra. Chuyện này thật đáng mừng, vui sướng lan tỏa khắp nơi…

……

Trên đường tan học, Hướng Thần thành thật kể lại quá trình tham gia kỳ thi nhảy lớp hôm nay, ngay cả quá trình suy nghĩ của mình cũng không bỏ sót. Hứa Hằng Châu căn cứ theo lời cậu phân tích một chút, xác định không phải do Hướng Thần có vấn đề, vậy thì là do Tống Văn Bân đăng ký lớp sáu.

Mặc dù trong lòng có chút không vui nhẹ, nhưng nghĩ lại thấy Hướng Thần nhảy lên lớp sáu vẫn có lợi. Thứ nhất là mình có thể chăm sóc lúc nào cũng được, thứ hai là đợi vài tháng nữa khi có kỳ thi chuyển cấp, Hướng Thần có thể tham gia cùng anh, hai anh em sẽ không cần phải tách ra mỗi người một trường khi vào cấp hai. Nếu không thì trường cấp hai trực thuộc xưởng cơ khí còn phải đi xa hơn, hơn nữa còn không cùng đường, anh lại tan học muộn hơn, Hướng Thần tan học sớm nhất sẽ phải tự về nhà một mình, điều này khiến anh không yên tâm.

Sau khi tính toán rõ ràng được mất trong lòng, Hứa Hằng Châu cúi đầu nhìn Hướng Thần, đứa trẻ nhạy cảm cảm nhận được tâm trạng anh không tốt thì không dám cười cũng không dám nghịch ngợm, luôn dùng mắt lén lút đánh giá anh. Hứa Hằng Châu trong lòng lại dâng lên chút áy náy, nhưng bảo anh nói lời xin lỗi thì không có chuyện đó đâu, thế là dứt khoát lấy ra một viên kẹo sữa thỏ trắng, bóc vỏ kẹo rồi nhét vào miệng Hướng Thần.

Từ khi biết chuyện có không gian, Hướng Thần đã khôi phục lại một số thói quen xấu. Ví dụ như kẹo Hứa Hằng Châu cho trước kia cậu đều tích góp, rất lâu mới dám ăn một viên. Sau này biết có không gian, cậu liền ăn hết một hơi. Rõ ràng là biết sau này còn có nên không định tích trữ nữa. Hứa Hằng Châu không phải sợ cậu ăn hết, chỉ là cứ ăn như vậy chẳng phải là muốn vứt răng đi luôn hả?

Thêm nữa, vì cậu thích uống sữa, cộng thêm Hứa Hằng Châu luôn cảm thấy cậu không đủ dinh dưỡng, không chỉ giờ ăn nhẹ hàng ngày được uống một hộp mà buổi tối trước khi ngủ cũng có, bình thường Hướng Thần nói muốn uống, anh cũng sẽ cho. Nhưng thời gian dài, tần suất Hướng Thần muốn sữa ngày càng cao, Hứa Hằng Châu phát hiện nhóc này gần như nghiện sữa, cho bao nhiêu uống bấy nhiêu, chưa bao giờ uống không hết. Hứa Hằng Châu không dám tùy tiện cho nữa, bất kể thứ gì đều phải giới hạn đến mức độ vừa phải, nhỡ uống hỏng bụng thì sao? 

Từ đó về sau, Hứa Hằng Châu đã hạn chế đồ ăn vặt của Hướng Thần, ngoài giờ ăn nhẹ hàng ngày không bị hủy bỏ thì sữa buổi tối giảm một nửa. Đồ ăn vặt khác cung cấp theo định mức, cách một thời gian mới ăn một lần. Hướng Thần làm nũng không được đành phải chấp nhận.

Cho nên bây giờ được Hứa Hằng Châu cho một viên kẹo sữa thỏ trắng, Hướng Thần lập tức vui vẻ, cậu lén nhìn anh trai một cái, Hứa Hằng Châu cười xoa đầu cậu. Cuối cùng anh trai cũng vui vẻ rồi! Hướng Thần thở phào nhẹ nhõm, ăn kẹo ngon lành, nắm tay anh trai đi về nhà.

Gần về đến khu nhà ở thì gặp phải một vài người hàng xóm, ánh mắt nhìn Hướng Thần như nhìn thấy thứ gì đó rất kỳ lạ. Còn có một bà mẹ trẻ nhất quyết muốn Hướng Thần chạm đầu với em bé một tuổi của cổ, như thể đang tiến hành một nghi thức bí ẩn nào đó. 

Hướng Thần: “……”

Hướng Thần trải qua lần ngơ ngác thứ hai trong ngày, Hứa Hằng Châu nhìn bộ dạng ngơ ngác khó hiểu của đứa trẻ, rốt cuộc không nhịn được nữa mà quay mặt đi cười. Chuyện này còn chưa xong, hành động của bà mẹ trẻ kia như nhắc nhở những người xung quanh vậy. Trong nháy mắt, Hướng Thần bị những người lớn bồng con bao vây, đều muốn cậu đầu chạm đầu đám con nít còn ê a nói chưa sõi, Hướng Thần nhìn những đứa trẻ có mái tóc rối bù vì lâu không gội, cực lực từ chối.

Hứa Hằng Châu thấy tình hình không ổn bèn bế Hướng Thần lên, che đầu cậu lao về nhà. Mãi mới thoát khỏi vòng vây, Hứa Hằng Châu thở hổn hển đặt Hướng Thần xuống, đưa việc rèn luyện thân thể vào danh sách kế hoạch, quyết định ngày mai sẽ dậy sớm cùng Tống Văn Bân đi tập thể dục.

Trong một góc không có người thở lấy hơi, Hứa Hằng Châu nắm tay Hướng Thần đi về nhà, vừa đi tới chỗ cách khu nhà mình ở không xa liền nghe thấy Tống Văn Bân đang lớn giọng nói gì đó.

Hai người đi đến gần hơn, thì thấy dưới khu nhà ở gia đình họ có một đám đông tụ tập, không chỉ có hàng xóm trong khu nhà này mà còn có cả người từ những nơi khác.

Hướng Thần ngay lập tức nhớ lại nỗi sợ hãi khi bị đám đông bao vây ban nãy gần như muốn co giò chạy về, quá kinh khủng, bọn họ chặn đến tận cửa nhà cậu rồi sao?

Nhưng chưa kịp chạy, đã có người hàng xóm quen nhìn thấy cậu, dì đó lập tức sáng mắt lên, cất giọng oang oang gọi một câu: “Mau, thiên tài nhí về rồi!”

Đám đông tản ra, đều chạy về phía Hướng Thần, Hướng Thần chưa kịp chạy đã bị vây lại. Cậu vội vàng nắm chặt tay Hứa Hằng Châu, vùi mặt vào lòng anh trai, một lòng mong anh trai lại bùng nổ một lần nữa dẫn cậu đột phá vòng vây.

Hứa Hằng Châu cũng căng thẳng cơ thể, ôm Hướng Thần sẵn sàng ứng chiến.

Ngay lúc này, đám đông đang chen chúc đột nhiên tách ra một khe hở từ phía sau, Tống Văn Bân bước ra từ khe hở đó.

Hứa Hằng Châu thở phào nhẹ nhõm, có người lớn ở đây thì tốt rồi, Tống Văn Bân ở đây, anh và Hướng Thần sẽ không chịu thiệt thòi gì.

Quả nhiên, Tống Văn Bân đi đến bên cạnh hai đứa nhỏ nhà mình, vỗ vỗ lưng Hướng Thần đang hơi sợ hãi, sau đó cất giọng hô thật lớn: “Trật tự, tất cả trật tự. Có vấn đề gì thì từng người một hỏi, đừng làm đứa nhỏ nhà tôi sợ. Ai còn làm ồn sẽ không được phép hỏi gì đâu nhé.”

Dù sao chú cũng là cán bộ, khí thế tỏa ra rất nhanh đã trấn áp được tình hình. Đám đông vây quanh tản ra tự giác xếp thành hàng. Dù giữa chừng có tranh cãi nhỏ, nhưng dưới vẻ mặt lạnh lùng của Tống Văn Bân, mọi việc nhanh chóng được dàn xếp ổn thỏa.

Đợi người đầu tiên đặt câu hỏi, Hứa Hằng Châu và Hướng Thần mới hiểu những người này muốn làm gì.

Người đứng đầu hàng không phải ai khác, chính là mẹ của nhóc Hổ Tử, người bạn nhỏ của Hướng Thần.

Thím Trương nhìn Hướng Thần với ánh mắt nhiệt tình, nói với Hướng Thần: “Thần Thần à, làm sao cháu học được giỏi như vậy? Hay là cháu dạy Hổ Tử nhà thím với, hai đứa là bạn tốt mà!”

Không đợi Hướng Thần trả lời, Tống Văn Bân đã chen vào: “Vừa nãy không phải tôi đã nói với các vị rồi sao, toàn là tự học sách giáo khoa đó. Tôi nói cho các vị biết, đứa nhỏ nhà tôi thông minh lắm, xem một lần là học được ngay, tính toán còn chẳng cần xòe ngón tay ra đếm, trong đầu vừa nghĩ là ra đáp án ngay”

Hướng Thần: “……”

Hứa Hằng Châu: “…… Phụt.”

Hướng Thần mặt đơ ra nghe chú mình thổi phồng mình một tràng, cảm thấy mình có lẽ sắp bị thổi lên trời rồi.

Mấy chữ đơn giản đó cậu nhìn một lần mà còn không học được ý hả? Thầy giáo kiếp trước của cậu sẽ khóc mất. Phép cộng trừ trong phạm vi mười nếu cậu mà còn phải đếm ngón tay thì đó không phải là không thông minh mà là thiểu năng rồi! Hơn nữa, tính nhẩm gì đó cũng chỉ là phép cộng trừ hai chữ số thôi, còn chưa dùng đến phép nhân, cậu chỉ xen vào một câu lúc Tống Văn Bân tính sổ, chỉ có một lần thôi đó!

Vấn đề là những người lớn đang lắng nghe đều tỏ vẻ tin tưởng tuyệt đối!

Lúc này, nhân vật chính thực sự đã bị quên lãng sau đầu, Tống Văn Bân đang trả lời câu hỏi về việc nên cho con ăn gì để thành thiên tài.

Sau đó Hướng Thần nghe thấy Tống Văn Bân thổi phồng bữa ăn nhà mình: “Ăn đồ ngon chứ, tốt nhất là thịt, không ăn đồ ngon thì đầu óc sao mà thông minh được? Đứa nhỏ nhà tôi …. Gì cơ? Không có thịt, thì hầm canh xương cũng được, xương thì mua được đúng không…”

Hướng Thần mặt đơ nhìn Tống Văn Bân thao thao bất tuyệt, hình tượng người quân nhân trầm ổn đáng tin cậy trong lòng cậu từng chút sụp đổ…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn