Khu nhà tập thể đột nhiên rộ lên phong trào hầm canh xương.
Nhà nhà bật bếp than, đều hầm một nồi canh xương trắng ngần, hương thơm canh xương lan tỏa trên không trung quanh quẩn khắp khu tập thể.
Nhà ai cũng mong con cái thông minh thành đạt, có được bí kíp nuôi dưỡng từ bằng chứng sống thiên tài nhí Hướng Thần kia rồi, nếu năng khiếu bẩm sinh không bằng được thì chí ít cũng phải bồi bổ cho con thông minh hơn chứ. Ăn chút đồ ngon, biết đâu con cái sẽ thông minh hơn thì sao?
Đều là công nhân viên của xưởng cơ khí, thịt có thể không cung cấp đủ, nhưng xương ống lớn là thứ không cần phiếu, giá cả cũng không đắt, luôn có cách kiếm được. Trước đây còn ngại phiền phức tốn củi lửa, bây giờ biết có lợi ích thì nhà ai còn tính toán chuyện này.
Thế là lũ trẻ trong khu nhà tập thể đứa nào đứa nấy đều được uống canh hầm xương ống, tuy không đã miệng bằng ăn thịt mỡ nhưng mùi vị cũng rất tuyệt vời.
Hơn nữa trong xương còn có tủy xương nóng hổi, nhân lúc tủy chưa tan hết vào canh từ chỗ gãy thì gắp xương ra hút một ngụm, tủy xương nóng bỏng trào ra, béo ngậy, thơm không chịu nổi.
Các bậc phụ huynh nhìn con mình ăn ngon lành thì thường sẽ nhắc đến Hướng Thần hai câu, nói Hướng Thần chính là nhờ ăn cái này nên đầu óc mới thông minh như vậy, học tập mới tốt như thế. Bây giờ nhà mình cũng làm cho rồi, thì con phải học hành tử tế, nếu không thì đừng hòng ăn xương nữa.
Lũ trẻ đang húp canh xương, hút tủy xương nghe thấy thế thì vội than cái gì, học không tốt thì không được ăn món ngon này nữa sao? Thế thì không được, đều đang ở cái tuổi vì miếng ăn mà có thể lên trời xuống đất, không phải chỉ là học hành sao, lôi sách ra đọc luôn!
Thế là nhiệt huyết học tập của lũ trẻ trong khu nhà tập thể nhờ sự cám dỗ của canh xương mà tăng cao chưa từng có. Nội dung học của cấp tiểu học thực sự không quá khó, những đứa trẻ có trí lực bình thường chăm chỉ học hành luôn có thể học được gần như theo kịp chương trình học.
Nghiêm túc như vậy, việc học đương nhiên có tiến bộ. Có thành tích nên các bậc phụ huynh ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Đều cảm thấy giám đốc Tống không hổ là người có học thức, là cán bộ, rất biết cách giáo dục con cái, từ đó càng thêm tin phục chú.
Vì chuyện này, uy tín của Tống Văn Bân trong toàn bộ xưởng cơ khí đều được nâng cao, những người sống trong khu nhà tập thê đều là thân quyến của công nhân viên mà.
Những điều này chỉ có thể coi là niềm vui ngoài ý muốn, Tống Văn Bân cũng không để tâm, chú đang ăn món tai heo trộn gỏi mà cháu trai lớn đặc biệt làm cho, nhâm nhi vài ngụm rượu nhỏ thật sảng khoái.
Mấy ngày trước, Tống Văn Bân tìm kiếm khắp nơi mua được một ít gia vị kho, cộng thêm những thứ Hứa Hằng Châu lấy ra từ không gian giả vờ mua từ hợp tác xã mua bán thì cuối cùng cũng đủ nguyên liệu, họ bắt đầu nấu nước kho thịt.
Nước kho có mùi vị nặng, hương thơm đậm đà, nhưng trùng hợp đúng lúc nhà nhà đều đang hầm canh xương nên không quá nổi bật. Hứa Hằng Châu nhân cơ hội này kho hết chân giò và những thứ khác đã sơ chế sạch sẽ.
Phải nói rằng, cái gọi là thiên tài phải là kiểu như Hứa Hằng Châu, làm gì cũng có thể dễ dàng làm tốt hơn rất nhiều người. Ngay cả học nấu ăn cũng thế, món anh làm ra không có món nào là không ngon.
Khi món kho vừa ra lò, Tống Văn Bân và Hướng Thần một lớn một nhỏ đều canh chừng bên nồi kho. Hứa Hằng Châu đành phải cắt một cái chân giò vừa ra lò chia ra cho mỗi người một bát bảo họ ăn.
Chân giò được kho rất thấm vị, chỉ cần nhẹ nhàng mím môi gần như đã tan chảy trong miệng, nhưng vẫn giữ được chút cảm giác dai dẻo, không quá bứ. Miếng thịt nạc kẹp giữa mềm thơm lại là một hương vị tuyệt vời khác.
Hôm đó, Hướng Thần cứ đứng bên nồi, ăn xong thì giơ bát xin anh. Nếu không cho thì cậu sẽ nhìn anh với ánh mắt đáng thương, mềm mại gọi “anh trai”, nói là chưa ăn no.
Hứa Hằng Châu đã thêm cho cậu vài lần, sau đó thấy bụng cậu đã căng tròn đành phải nhẫn tâm cất mấy món hầm đi.
Hướng Thần trơ mắt nhìn anh mình dọn dẹp đồ đạc, nước mắt sắp trào ra, rõ ràng cậu vẫn có thể ăn thêm một đoạn nhỏ đuôi heo hầm nữa mà!
Nhưng sau thời gian dài chung sống, Hướng Thần cũng đã nắm được một chút tính cách của anh trai, một số yêu cầu không quá đáng cậu làm nũng là anh sẽ đồng ý. Nhưng những gì anh đã quyết định thì cậu có làm nũng thế nào cũng vô dụng, chỉ có thể nghe lời anh.
Mặt khác, Tống Văn Bân cũng bị món hầm thơm ngon chinh phục, còn dẫn Hứa Hằng Châu chạy một chuyến đến chỗ lão Chu ở xưởng chế biến thịt, sau đó mang về rất nhiều thứ.
Ngoài giò heo, đuôi heo kia còn có vài miếng thịt ba chỉ và sườn, tranh thủ lúc cơn sốt canh hầm xương ống chưa qua, món nào cần hầm thì hầm, món nào cần luộc thì luộc, đương nhiên cũng không thể thiếu món kho tàu.
Cứ ăn uống không ngừng nghỉ như vậy, Hứa Hằng Châu còn lén lút trợ cấp thêm, hai đứa trẻ lại đang ở tuổi lớn nhanh nên không lâu sau chiều cao của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đã tăng vọt lên một chút.
Tống Văn Bân nhìn thấy mắt cá chân của hai đứa trẻ đều lộ ra rồi thì lo lắng đi tìm bà Lý giúp may quần áo. Cứ lớn nhanh thế này chẳng lẽ quần áo cứ vừa mới làm xong đã không mặc vừa sao.
May mắn là bà Lý may quần áo rất tinh tế, biết trẻ con lớn nhanh nên đã cố ý thu lại một đoạn ở ống tay áo và ống quần. Với chiều cao bây giờ của bọn trẻ thả phần bên trong ra là vừa vặn.
Giày cũng đã làm xong, cố ý làm rộng hơn, bây giờ đi cũng vừa khít. Giày vải đen đế ngàn lớp may thủ công, mềm mại, đi rất thoải mái, Hướng Thần xỏ vào là không muốn cởi ra. Bà ngoại cậu trước đây cũng từng làm cho cậu mấy đôi, sau này sức khỏe càng ngày càng kém thì không làm nữa.
Quần áo của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần trông gần như nhau, đều là áo vải xanh, quần dài, khác nhau chỉ ở cỡ lớn và nhỏ. Hướng Thần thấy anh trai mặc giống hệt mình thì quay lưng đi lén cười một lúc, cái này gọi là gì nhỉ, đồ anh em!
Hứa Hằng Châu làm sao không nhìn ra cậu đang nghĩ gì, tâm tư trẻ con đều thể hiện hết trên mặt, muốn đoán ra cũng quá dễ dàng. Anh thấy chút chuyện nhỏ này cũng có thể làm Hướng Thần vui vẻ một hồi thì một mặt cảm thấy cậu dễ thỏa mãn, một mặt lại không nhịn được mềm lòng, luôn muốn làm cậu vui hơn nữa.
Quần áo mới làm rất thoải mái nhưng thực ra không đẹp lắm, đối với Hứa Hằng Châu, người đã quen với đủ loại thiết kế của đời sau thì chỉ có thể coi là bình thường.
Nhưng Hướng Thần đẹp trai, mặc gì cũng trông khỏe khoắn và xinh đẹp. Hứa Hằng Châu nghĩ đến bộ quân phục nhỏ mà Hướng Thần thích thì cảm thấy có lẽ nên tìm kiếm trong khu vực quần áo trẻ em ở trung tâm thương mại, và cả, nguồn cung quần áo cũng nên tìm lại…
Những ngày tháng an nhàn luôn trôi qua rất nhanh, thời gian ào ào trôi qua hơn một tháng.
Vợ chồng nhà họ Trần bên cạnh lại cãi nhau vài lần, lần nặng nhất Trần Quốc Lương thậm chí còn thốt ra lời ly hôn. Thái Trân ban đầu không dám tin sau đó khóc lớn một trận, ngược lại lại ngoan ngoãn hơn nhiều.
Có lẽ lần bị Trần Phân bán đứng đó đã làm Thái Trân bị tổn thương, sự thiên vị của cô ả dành cho con gái cả đã giảm đi nhiều, chuyển sang quan tâm đến những đứa con khác.
Nhưng cô ả không ưa sự rụt rè không đứng đắn của Trần Phương, lại chê Trần Tiểu Hoa mộc mạc không thích nói chuyện nên toàn bộ tình mẹ đều dành cho Trần Tiểu Thảo còn chưa biết nói, dù sao còn bé thì dễ uốn nắn hơn, con bé yếu ớt lại không thích quấy khóc, Thái Trân trông nó cũng nhẹ nhàng.
Thân phận mẹ nhỏ bấy lâu nay của Trần Tiểu Hoa đột nhiên bị tước đoạt. Ban đầu cô bé còn hơi không quen mà luôn muốn nhìn Trần Tiểu Thảo, sau khi bị Thái Trân đuổi vài lần, cô bé lại thấy Trần Tiểu Thảo được chăm sóc tốt thì không còn lại gần nữa.
Cứ như vậy, ngược lại cô bé lại có thêm thời gian để học tập. Hướng Thần dạy cô bé phiên âm, lại dạy cô bé học được một số chữ Hán cơ bản, Trần Tiểu Hoa dần dần có thể đoán mò mà hiểu được một số bài khóa.
Mỗi ngày Hướng Thần và Hứa Hằng Châu đi học sẽ giấu sách trong đống củi ở hành lang nhà mình. Đợi những người khác trong nhà họ Trần ra khỏi cửa, Trần Tiểu Hoa sẽ lấy sách ra lật xem hết lần này đến lần khác, cái gì thuộc được thì cô bé thuộc lòng hết, sau đó làm các bài toán mà Hướng Thần giao cho cô bé.
Cứ như vậy một tháng trôi qua, sự tiến bộ của Trần Tiểu Hoa gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, các bài học dưới lớp ba hầu như không thể làm khó cô bé được nữa.
Hướng Thần lén nói với Hứa Hằng Châu, cậu bé cảm thấy Trần Tiểu Hoa mới là thiên tài nhí thực sự, còn cậu hoàn toàn là mạo danh.
Hứa Hằng Châu không bình luận gì về điều này, Trần Tiểu Hoa khá thông minh nhưng cũng chỉ là thông minh bình thường, thành thật mà nói theo tiêu chuẩn của Hứa Hằng Châu thì không thể coi là thiên tài. Điều khiến anh chú ý là phẩm tính, một cô bé chưa đầy sáu tuổi mà có thể kiên trì hết lòng học tập. Nếu không có gì bất ngờ thì đứa trẻ này có lẽ sẽ là người thành đạt nhất nhà họ Trần.
Hứa Hằng Châu không nói những lời này với Hướng Thần, cục bông nhà anh là người không có tham vọng, ăn ngon uống tốt là không nghĩ đến chuyện khác nữa, ngày nào cũng cười ngây ngô. Kiểu tính cách hoàn toàn khác biệt với Hứa Hằng Châu như vậy nhưng không những không khiến anh ghét, ngược lại còn muốn chiều chuộng cậu, chỉ mong cậu mãi mãi vui vẻ như vậy.
Cho nên nếu nói những lời thừa thãi khiến Hướng Thần suy nghĩ nhiều, vậy thì hại nhiều hơn lợi.
Vào cuối tháng tư, có một buổi tối sau khi ăn cơm xong, Hướng Thần cười hì hì nói với chú và anh trai: “Lượng Lượng hôm nay cắt tóc rồi, cha cậu ấy cắt cho, chỗ này…”
Tay cậu múa may trên đỉnh đầu phía sau, “Bị cắt trọc một mảng, phần tóc mái phía trước nghe nói ban đầu muốn để lại một chút, nhưng cha cậu ấy cắt không đều, cứ sửa sửa mãi sau cùng cắt hết luôn…”
Hướng Thần vừa nói vừa cười, rõ ràng kiểu tóc mới của đồng bọn nhỏ hài hước vô cùng khiến cậu không nhịn cười được.
Tống Văn Bân và Hứa Hằng Châu tưởng tượng kiểu tóc mà Hướng Thần mô tả đều cảm thấy hình như hơi xấu, bèn cười theo.
Đang cười, ánh mắt Tống Văn Bân rơi xuống mái tóc Hướng Thần. Lâu rồi không cắt nên tóc cậu cũng dài ra, tóc mái phía trước sắp chọc vào mắt rồi.
Tống Văn Bân đưa tay vuốt tóc cậu một cái, thuận miệng nói: “Thần Thần, tóc cháu cũng dài rồi, hay là chú cũng cắt cho cháu nhé.”
Tiếng cười của Hướng Thần ngừng bặt, cậu cứng đờ quay đầu nhìn chú mình, xác định chú không phải đang nói đùa đành lí nhí nói: “Không, không cần đâu…”
“Phải cắt!” Tống Văn Bân vỗ đùi: “Cả cháu và anh trai cháu đều phải cắt.”
Hứa Hằng Châu vốn đang đứng hóng chuyện thấy lửa cháy đến mình cũng không gấp, cười tươi tắn nói: “Chú ơi, tóc chú cũng dài rồi, hay là ba chúng ta cùng cắt đi.”
Tống Văn Bân nghe vậy thì đưa tay sờ tóc mình, hình như là hơi dài thật. Tóc chú mọc chậm nên bình thường không để ý lắm.
“Cũng được.” Tống Văn Bân gật đầu, nói với vẻ đầy kinh nghiệm: “Đun nhiều nước nóng một chút, cắt xong thì tắm luôn kẻo tóc vụn đâm vào người ngứa đấy.”
Hướng Thần hoảng sợ trong lòng, mắt mong chờ nhìn anh trai, hy vọng anh có thể nghĩ ra được kế hay.
Hứa Hằng Châu tiếp tục chậm rãi nói: “Chú ơi, chú tự cắt cho mình được không?”
“Làm sao cắt được!” Tống Văn Bân cười nói: “Có tự nhìn thấy phía sau được đâu. Cứ kệ chú đi không sao đâu, chú sẽ đi tìm người khác cắt cho, trong khu nhà tập thể này có nhiều người biết cắt lắm.”
Hứa Hằng Châu lộ vẻ khó xử: “Bố Lượng Lượng cũng nói là biết cắt…”
Tống Văn Bân lập tức hiểu ra, người ta là biết cắt nhưng cắt ra kiểu gì thì chưa chắc, nếu cắt hỏng thật lại còn cắt thành kiểu chó gặm, chú lại không thể đi tìm người ta bắt đền.
Hứa Hằng Châu thấy vẻ mặt chú do dự, liền lập tức bổ sung: “Hay là… chúng ta đến tiệm cắt tóc xem sao, người ta còn mở cả tiệm thì chắc là cắt không tệ đâu nhỉ. Cả ba chúng ta cùng đi đi, cháu sao cũng được nhưng tóc chú mà không đẹp thì sẽ không đủ uy nghiêm đâu. Nếu Thần Thần mà giống Lượng Lượng thì bạn học sẽ cười nhạo em nó mất.”
Tống Văn Bân nghe xong cũng thấy có lý! Chú sao cũng được, nhưng con cháu nhà mình thì không thể để người khác cười nhạo. Đi tiệm cắt tóc thì đi tiệm cắt tóc, chỉ vài hào thôi, cũng không phải là chú không trả nổi.