Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 36

Cuối tuần, Tống Văn Bân dẫn Hứa Hằng Châu và Hướng Thần đến tiệm cắt tóc trong thành phố để cắt tóc.

Cửa tiệm họ đến là do Tống Văn Bân nghe đồng nghiệp giới thiệu, được biết thợ ở đây đã cắt tóc mấy chục năm, kinh nghiệm phong phú.

Tống Văn Bân cần chính là giàu kinh nghiệm, cắt tóc cho trẻ con nói thật rất khó, nhất định phải có kinh nghiệm mới đủ an toàn. Trẻ con thích cựa quậy, những con dao, cái kéo kia hoạt động trên đầu trên mặt, lỡ không may làm bị thương cháu chú thì chú biết khóc ở đâu?

Mặc dù cháu trai nhỏ nhà chú ngoan ngoãn nghe lời, nhưng chuyện gì cũng có “lỡ như”, đương nhiên phải tìm một người thợ già có tay nghề tinh xảo, kinh nghiệm phong phú.

Sáng sớm ăn sáng xong thì họ ra khỏi nhà, đi xe buýt đến tiệm cắt tóc, Hướng Thần vẫn còn được miễn vé nhưng xe buýt cuối tuần khá đông. Hướng Thần ngồi trên đùi anh trai, không chớp mắt mà nhìn những tòa nhà và người đi đường bên ngoài.

Tiệm cắt tóc không xa, họ chỉ đi khoảng hai mươi phút là đến nơi. Mặt tiền cửa tiệm rất dễ nhận ra, còn treo một tấm bảng hiệu lớn khiến mặt tiền có vẻ hơi nhỏ.

Tống Văn Bân dẫn hai đứa trẻ bước vào, Hướng Thần hơi tò mò quan sát tiệm cắt tóc của những năm sáu mươi này.

Tiệm cắt tóc không lớn, hai bên trái phải mỗi bên đặt hai chiếc ghế, ghế đối diện với gương nhưng không phải gương toàn thân mà chỉ soi được nửa thân trên. Dưới mép gương có một chiếc bàn hẹp dài, mặt bàn màu vàng gừng trông có vẻ đã có tuổi, trên đó đặt lẻ tẻ một vài dụng cụ cắt tóc.

Trong tiệm có một người thợ khoảng năm mươi tuổi đang cắt tóc cho khách. Thấy ba người Tống Văn Bân bước vào, tay người thợ cũng không ngừng động tác, ông chỉ hỏi: “Cắt tóc à? Mấy người?”

Tống Văn Bân gật đầu đáp lời, nói là 3 người đều cắt hết. Người thợ liền bảo họ ngồi chờ, đợi ông cắt xong cho người khách này cái đã.

Ba người Tống Văn Bân liền tìm ghế ngồi xuống sau đó xem người thợ cắt tóc, dù sao tiếp theo sẽ đến lượt họ, nói chung là vẫn phải quan sát trước một chút.

Người thợ cắt tóc này quả nhiên danh bất hư truyền, động tác tay cực kỳ vững vàng. Ông đang tỉa tóc mái cho khách, kiểu tóc mái chia hai – tám.

Khách hàng là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, thành thật mà nói tướng mạo của vị khách này cũng không hợp lắm với kiểu tóc mái hơi dài này, nhưng nghe qua cuộc trò chuyện của hai người có thể thấy là do anh ta kiên quyết yêu cầu, cho rằng như vậy trông sẽ có vẻ thư sinh hơn.

Người thợ khuyên vài câu nhưng anh chàng này không nghe, người thợ đành phải cắt theo yêu cầu của anh ta. Cắt xong quả nhiên cũng có thêm tí khí chất, nhưng không phải vẻ thư sinh, mà là khí chất lưu manh.

Anh chàng lại khá hài lòng, còn đứng trước gương soi một lúc, sau đó trả ba hào rồi đi.

Kiểu tóc của anh chàng vừa rồi quá mức chấn động, Hướng Thần nhịn cười một lúc mới do dự kéo tay áo anh trai, hỏi có nên đổi tiệm khác không.

Hứa Hằng Châu lắc đầu, anh thấy tay nghề của người thợ vẫn ổn, ít nhất là nếu mình không chỉ đạo lung tung thì sẽ không cắt hỏng.

Thế là nhân lúc người thợ đang dọn dẹp dụng cụ, Hứa Hằng Châu kéo tay áo Tống Văn Bân nói nhỏ: “Chú ơi, hay là để cháu cắt trước đi, cắt kiểu tóc đầu đinh giống chú để xem thử tay nghề của thợ. Nếu tốt thì chú cắt, không tốt thì chúng ta đổi tiệm.”

Tống Văn Bân thấy cảm động trong lòng, cảm thấy cháu trai lớn nhà mình thật sự nghĩ cho chú, luôn giữ thể diện cho chú. Thiện ý khó từ chối, Tống Văn Bân vỗ vai Hứa Hằng Châu rồi đồng ý.

Như vậy, đợi người thợ dọn dẹp xong ra hỏi họ ai cắt trước, Hứa Hằng Châu liền bước ra, anh hỏi: “Bác có thể cắt đầu đinh tròn không?”

Tống Văn Bân nghe thế thì thấy hơi kỳ lạ, kiểu tóc chú cắt là đầu đinh phẳng mà, nhưng nghĩ lại đều là tóc đầu đinh thì hình như không khác biệt nhiều cho lắm?

Người thợ gật đầu nói ông biết cắt, sau đó Hứa Hằng Châu đi gội đầu để chuẩn bị cắt tóc.

Còn về lý do tại sao Hứa Hằng Châu lại muốn cắt trước và muốn cắt đầu đinh tròn.

Đầu tiên là vì anh cảm thấy nếu để Tống Văn Bân cắt trước, đến lượt anh có lẽ sẽ là một câu “cắt kiểu giống tôi”. Tuy nhiên, tóc đầu đinh phẳng bây giờ thực sự rất phẳng, anh đã thấy vài người cắt kiểu đó giống như đội một viên gạch vuông trên đầu. Mặc dù anh cắt kiểu đó thì vẫn có thể đạt hiệu quả ngoại hình không tệ, nhưng tại sao phải đánh cược khả năng này chứ?

Chọn đầu đinh tròn đương nhiên là vì anh từng cắt kiểu này, thời đại học anh từng để kiểu tóc này một thời gian.

Ngoại hình của Hứa Hằng Châu thực ra hơi phóng khoáng, khuôn mặt có nét rất sắc, đường nét rõ ràng cộng thêm khí chất áp người như vậy thì cắt đầu đinh tròn lại càng làm nổi bật khí chất vốn có, nhưng lại có phần quá sắc bén. Sau này bắt đầu đi làm, anh mới vì nhiều lý do mà chuyển sang kiểu tóc trông trưởng thành hơn.

Nhưng hiện tại tuổi anh còn nhỏ, đầu đinh tròn chỉ làm khuôn mặt anh thêm tinh tế, những cái khác thì không vấn đề gì.

Quả nhiên, sau khi người thợ cắt xong, Hướng Thần đi vòng quanh anh hai vòng, mắt long lanh, nhao nhao đòi cắt kiểu giống anh trai mình.

Ngay cả Tống Văn Bân cũng động lòng, nhưng chú nhìn kỹ lại cảm thấy mình vẫn hợp với tóc đầu đinh phẳng hơn. Sau đó cứ thế theo kế hoạch ban đầu, bảo người thợ cắt cho chú kiểu tóc đầu đinh phẳng.

Người thợ bên này bắt đầu cắt tóc, bên kia Hướng Thần vẫn khen anh trai đẹp trai không ngừng miệng, miệng nhỏ líu lo dỗ dành người khác rất chân thành.

Hứa Hằng Châu được khen cười tít mắt, nhưng vẫn chưa bị khen đến mụ mị đầu óc. Hướng Thần không hợp với đầu đinh tròn, kiểu đầu đinh tròn phải có cằm hơi nhọn một chút cắt mới đẹp, Hướng Thần…lúc lớn lên cậu đúng là có cằm nhọn, nhưng hiện tại là mặt bánh bao tròn vo. Đáng yêu thì đáng yêu thật nhưng thực sự không hợp với đầu đinh tròn.

“Vậy em cắt kiểu gì ạ? Kiểu như chú ấy ạ?” Hướng Thần nghe Hứa Hằng Châu nói xong có hơi thất vọng cúi đầu xuống, cậu còn tưởng cậu cũng có thể cắt một kiểu tóc đẹp trai như anh trai cơ.

Người thợ cắt tóc nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của hai anh em thì xen vào: “Đứa nhỏ hơn không hợp với đầu đinh tròn đâu, phẳng cũng không hợp lắm. Cạo trọc là tốt nhất, hình như trời cũng sắp nóng lên rồi, cạo trọc mát mẻ biết bao!”

Tống Văn Bân động lòng, chú đã sớm nhận ra Hướng Thần có vẻ sợ nóng, trời mới bắt đầu nóng lên mà đã nghe cậu kêu nóng rồi. Cạo trọc đi thì ít ra mùa hè đứa nhỏ sẽ thoải mái hơn.

Tuy nhiên, chú còn chưa kịp nói Hướng Thần đã ôm lấy tóc mình, mặt bánh bao lộ vẻ kinh hãi: “Cháu không cạo trọc đâu!”

Hứa Hằng Châu là sau khi lớn mới cắt đầu đinh, còn cậu thì lúc nhỏ cũng từng bị cạo trọc, cũng là do mùa hè nóng quá nên bà ngoại vừa nói là cậu đồng ý ngay. Kết quả không ngờ sau khi cắt tóc xong cậu giống như một tiểu hòa thượng mới hoàn tục, còn bị nhiều bạn học cười nhạo.

Tống Văn Bân do dự, Hướng Thần luôn nghe lời, chú cũng không tiện ép buộc cậu trong chuyện này, bèn dịu giọng hỏi cậu muốn cắt kiểu gì.

Hướng Thần mếu máo, suy nghĩ một lúc rồi nhỏ giọng nói: “Kiểu như con đang để bây giờ, chỉ cắt ngắn đi không được sao ạ?”

Người thợ nghe vậy thì nghiêm túc nhìn kiểu tóc của Hướng Thần, rồi phát hiện… không có kiểu tóc nào hết, quá lâu không cắt nên làm gì nhìn ra hình dạng đâu.

Ông nói vậy xong thì mặt bánh bao của Hướng Thần liền phồng lên, khóe mắt rũ xuống, đáng thương tội nghiệp vô cùng khiến người ta mềm lòng.

Hứa Hằng Châu lướt qua các kiểu tóc của bé trai trong không gian một lượt, có hơi hơi động lòng. Anh bèn bế Hướng Thần lên, nhẹ giọng dỗ dành: “Hay là về nhà anh cắt cho em nhé.”

Hướng Thần ngạc nhiên ngẩng đầu: “Anh biết cắt tóc ạ? Anh từng cắt bao giờ chưa?”

Hứa Hằng Châu mỉm cười kín đáo nói: “Trước đây anh cũng chưa từng nấu cơm.”

Hướng Thần hiểu ngay, anh trai cậu là thiên tài mà! Cái gì cũng biết mới là hình tượng của anh cậu. Hơn nữa anh cậu chắc chắn sẽ không hại cậu, nhất định sẽ cắt cho cậu một kiểu tóc siêu đẹp trai!

Hướng Thần kích động ôm lấy Hứa Hằng Châu, giọng mềm mại: “Anh giỏi nhất, anh cắt cho em đi!”

Khóe mắt Hứa Hằng Châu ánh lên ý cười, nói: “Vậy em phải nghe lời anh đấy nhé.”

Hướng Thần vội vàng gật đầu: “Em nghe hết.”

Hai người thương lượng xong, Hướng Thần quay sang gọi Tống Văn Bân: “Chú  ơi, cháu không cắt nữa, anh cắt cho cháu.”

Tống Văn Bân cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của hai đứa, cháu trai lớn nhà chú chưa bao giờ nói suông, đã nói là có thể cắt vậy nhất định là cắt được.

Người thợ tay nghề không tồi, kiểu đầu đinh phẳng của Tống Văn Bân cắt rất đẹp. Chú hài lòng đưa tiền cắt tóc cho người thợ, Hướng Thần nhìn thấy là năm hào, Tống Văn Bân hết ba hào còn anh trai cậu hai hào.

Rẻ thật! Hướng Thần thầm nghĩ trong lòng.

Tiếp đó, cậu rất nhanh được cảm nhận trực tiếp giá cả thời đại này thấp đến mức nào, sức mua của tiền lớn đến mức nào.

Cắt tóc xong trời đã không còn sớm, Tống Văn Bân đưa bọn họ đi ăn một bữa ở quán ăn quốc doanh.

Lần đầu tiên Hướng Thần đi ăn hàng quán ở thời đại này. Trong quán ăn không có nhiều loại thức ăn, cũng không có cơm trắng mà cậu muốn ăn.

Tống Văn Bân nhìn biển hiệu rồi hỏi bọn họ muốn ăn gì, sau đó gọi ba bát mì bò, lại gọi thêm mấy cái bánh bao. Mì bò một hào rưỡi một bát, bánh bao năm xu một cái, giá rẻ nhưng phải trả thêm bằng phiếu lương thực, mì bò còn phải trả thêm phiếu thịt một lạng.

Mì bò làm xong, Tống Văn Bân nhận ở quầy rồi bưng tới, Hướng Thần mang theo tâm trạng mong đợi mà ăn. Mùi vị cũng được, mấu chốt là chất lượng thịt bò tốt, ăn rất thơm, còn những thứ khác thì bình thường.

Hướng Thần lén nói với anh trai: “Không ngon bằng mì anh nấu.”

Hứa Hằng Châu mím môi cười, nói nhỏ: “Về nhà anh nấu mì cho em.”

Ăn cơm xong, vì còn phải về nhà cắt tóc cho Hướng Thần nên ba chú cháu không đi dạo trong thành phố nữa, mà cũng không có gì đáng để đi dạo, họ về thẳng nhà.

Về đến nhà, Hứa Hằng Châu nhanh nhẹn bắt đầu chuẩn bị, anh đã lật sách xem thêm một lần trên đường đi nên trong lòng đã có căn bản.

Đợi chuẩn bị xong dụng cụ đơn giản, Hứa Hằng Châu kê một cái ghế đẩu thấp cho Hướng Thần ngồi quay lưng lại với anh. Sau đó anh cầm cái bát giả vờ dùng để uống nước lúc nãy, thử úp lên đầu Hướng Thần một cái.

Tống Văn Bân tò mò kê một cái ghế ngồi bên cạnh xem, vừa thấy Hứa Hằng Châu làm như vậy thì suýt nữa bật cười thành tiếng. Chú quay đầu nhịn cười, rồi dưới cái nháy mắt của cháu trai lớn, chú tự giác ngậm miệng lại.

Vừa hay là cái bát vẫn còn to hơn đầu Hướng Thần một vòng, không chạm vào tóc cậu. Cậu chỉ cảm thấy có cái gì đó che trên đầu, còn tưởng là tay anh trai nên không để ý.

Mà Hứa Hằng Châu đã dùng ngón tay vẽ một vòng quanh mép bát trên tóc Hướng Thần và thầm ghi nhớ. Sau khi nhấc bát ra, Hứa Hằng Châu dựa vào đường đã ghi nhớ đó bắt đầu cắt tóc cho Hướng Thần.

Tay anh rất vững, động tác trên tay cũng không nhanh. Dù sao là lần đầu cắt tóc cho người khác, cho dù anh có tự tin đến mấy cũng sợ làm bị thương Hướng Thần.

Nhưng kiểu tóc này vốn dĩ cũng không tốn nhiều thời gian, Hứa Hằng Châu rất nhanh đã cắt xong, lại sửa sang lại một ít đường viền làm cho đường cong tự nhiên hơn. Sau đó anh đặt kéo xuống đứng trước mặt Hướng Thần nhìn kỹ, trong lòng có hơi đắc ý. Anh vừa thấy kiểu tóc này đã cảm thấy rất hợp với cục bông nhà mình, quả nhiên mặt tròn nhỏ là tuyệt phối với tóc mái bằng, rất đáng yêu.

Hướng Thần vẫn đang chìm đắm trong tưởng tượng về kiểu tóc đẹp trai, thấy anh trai dừng tay thì vội vàng hỏi: “Cắt xong chưa ạ? Em có thể cử động chưa?”

Hứa Hằng Châu cười híp mắt gật đầu, ra hiệu là đã hoàn thành.

Hướng Thần reo lên một tiếng, nhảy xuống chạy đến trước gương, kiễng chân lên soi kiểu tóc mới của mình. Sau đó, nụ cười trên mặt cậu dần dần cứng lại, cái đầu nồi cơm điện tròn vo này là ai thế!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn