Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 37

“Kiểu này thật sự rất đẹp mà!” Hứa Hằng Châu ngồi xổm trước mặt Hướng Thần, giọng điệu chân thành dỗ dành đứa trẻ đang hờn dỗi: “Không tin em hỏi chú mà xem.”

Anh quay đầu hỏi Tống Văn Bân: “Chú, chú nói xem Thần Thần nhà mình cắt kiểu tóc này có phải đẹp cực kỳ không?”

“À? Phải phải phải, đẹp, quá đẹp luôn!” Tống Văn Bân đang ngồi xem trò vui thì bất ngờ bị Hứa Hằng Châu chĩa mũi dùi vào mình. Cháu trai nhỏ cũng đang nhìn chú bằng ánh mắt mong đợi, đứa bé mặt tròn nhỏ tóc mái bằng, đôi mắt đen láy còn chứa đựng vài phần nước mắt quả thực đáng yêu đến mức khiến người ta mềm lòng.

Lời khen ngợi của chú và anh trai ít ra cũng cho Hướng Thần vài phần tự tin, có lẽ, kiểu tóc này thực ra không buồn cười đến thế?

Tuy nhiên cậu nhanh chóng bị vả mặt. Ngày hôm sau, Hướng Thần đi học, tất cả mọi người gặp cậu đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười ha hả rồi hỏi tóc Hướng Thần là ai cắt cho.

Bạn cùng lớp ở trường đều lớn tuổi hơn cậu rất nhiều, lại có anh trai cậu chăm sóc nên họ chỉ lén lút vây xem đồ đáng yêu là cậu rồi bàn tán riêng thôi, cũng không dám nói gì trước mặt cậu cả. 

Tuy nhiên sau khi tan học, Hướng Thần gặp lại những người bạn nhỏ của mình, một đám trẻ con vây quanh Hướng Thần cười vang, ngay cả Lượng Lượng với cái đầu cắt lởm chởm như chó gặm cũng dám cười cậu. Mặt bánh bao của Hướng Thần bé nhỏ nghiêm lại, cậu cố giữ bình tĩnh, cố nén không khóc, nhưng trong lòng vẫn tủi thân vô cùng, anh trai là đồ lừa đảo cực bự!

Lúc đám trẻ con đó vây lại Hứa Hằng Châu đã biết không ổn. Quả nhiên, cục bông nhà anh vừa về đến nhà đã chạy thẳng vào phòng ngủ. Anh đi theo, thấy bé con đã nhảy lên giường vùi mình vào chăn, rồi không động đậy nữa.

Hứa Hằng Châu đứng bên giường một lúc, không nghe thấy tiếng khóc mới cúi người bế Hướng Thần lên.

“Anh trai là đồ lừa đảo!” Bé con giãy giụa trong lòng anh, mắt cậu đỏ hoe, đôi mắt tròn xoe ngấn nước nhìn anh như sắp khóc.

Hứa Hằng Châu trong lòng thắt lại, vô cớ lại dâng lên cảm giác tội lỗi, nghĩ lại lúc anh hãm hại người khác đến tan cửa nát nhà cũng chẳng cảm thấy gì, sao lúc này đột nhiên lại mềm lòng với một đứa trẻ con.

Anh trở mình ngồi xuống giường, rồi đặt Hướng Thần lên đùi mình, nâng khuôn mặt tròn xoe của bé con lên hỏi: “Anh lừa em cái gì?”

Hướng Thần càng tức giận hơn, bàn tay nhỏ béo mũm mĩm nắm thành quyền đặt bên hông, lớn tiếng nói: “Anh rõ ràng có lừa em, anh nói em cắt kiểu này đẹp, nhưng các bạn đều cười em.”

Hứa Hằng Châu giả vờ tức giận xoa xoa má Hướng Thần, nói với cậu: “Em tin chúng nó mà không tin anh à?”

Hướng Thần bị vẻ mặt tức giận của anh dọa sợ một chút, khí thế ngược lại không còn hung hăng nữa mà giọng cũng nhỏ đi nhiều: “Các bạn đều cười em…”

“Chúng nó với em có đến từ cùng một… nơi hay không?” Hứa Hằng Châu hỏi ngược lại: “Em thấy gu thẩm mỹ của anh tốt hơn hay của chúng nó tốt hơn? Em thấy quần áo kiểu tóc hiện tại của chúng nó là kiểu em thích à? Chúng nó thích ăn mỡ heo em cũng thích sao?”

Một loạt câu hỏi ngược làm Hướng Thần choáng váng, cậu mơ màng ngẫm lại một chút, hình như cũng đúng, gu thẩm mỹ của anh trai cậu chắc chắn là tốt hơn, quần áo kiểu tóc gì đó thời đại này cũng không thể so với thời của cậu, còn có cậu thích nhất là thịt kho tàu anh trai cậu làm, sườn kho cũng ngon bá cháy chứ mỡ heo ngấy quá chừng…

Hứa Hằng Châu thừa thắng xông lên: “Vậy em tin anh hay tin chúng nó?”

“Tin anh!” Hướng Thần lập tức nói: “Em tin anh mà anh.”

Hứa Hằng Châu nghiêm mặt: “Vậy còn mắng anh là kẻ lừa đảo không?”

“Xin, xin lỗi…” Hướng Thần cúi đầu hối lỗi, cảm thấy mình thật quá đáng, không phân biệt đúng sai đã oan uổng anh trai, cũng không biết anh có giận không. Nhưng dù có giận cũng đáng, là cậu làm sai mà.

Hứa Hằng Châu “ừm” một tiếng, Hướng Thần chột dạ nhào vào lòng anh trai, thấy anh không từ chối mới ngẩng đầu cẩn thận nói: “Anh đừng giận em có được không?”

Hứa Hằng Châu rũ mắt im lặng một lúc, trông có vẻ hơi thất vọng. Trong lòng Hướng Thần càng thêm áy náy, cậu cảm thấy mình đã làm tổn thương lòng anh trai rồi.

“Anh ơi em thật sự biết lỗi rồi…” Hướng Thần sắp khóc đến nơi, “Anh phạt em cũng không sao nhưng đừng giận em mà…”

Hứa Hằng Châu nghe ra âm khóc trong giọng nói của bé con thì giật mình, biết mình diễn hơi quá bèn vội vàng vỗ nhẹ lưng Hướng Thần, nói khẽ: “Anh không giận, sẽ không giận em đâu mà, đừng sợ…”

“Thật, thật sự không giận sao?” Hướng Thần nấc lên một tiếng, ngước mắt nhìn Hứa Hằng Châu.

“Không giận.” Hứa Hằng Châu cố gắng làm cho biểu cảm của mình dịu dàng hơn, “Anh biết Thần Thần không cố ý mà, em nói đúng không?”

“Đúng ạ.” Hướng Thần gật đầu nói nhỏ: “Anh ơi sau này cái gì em cũng nghe anh.”

“Ngoan lắm.” Hứa Hằng Châu xoa xoa tóc bé con, cảm thấy sau khi cắt tỉa như vậy thì cảm giác chạm vào còn tốt hơn, nhịn không được lại xoa thêm hai cái.

Hướng Thần một lòng muốn lấy lòng anh nên ngoan ngoãn bất động mặc anh xoa.

Cậu ngoan ngoãn như vậy, Hứa Hằng Châu vừa lừa được bé con trong lòng có chút chột dạ hiếm hoi, thế là anh khẽ ho một tiếng, nói với Hướng Thần: “Muốn uống sữa không?”

Hướng Thần hơi sửng sốt rồi cẩn thận quan sát biểu cảm của anh trai, cậu đương nhiên muốn uống chứ, nhưng cậu vừa mới phạm lỗi mà.

Hứa Hằng Châu thấy bé con không nói gì, nhướng mày: “Không muốn uống à?” Hiếm khi anh muốn bồi thường.

“Muốn!” Hướng Thần lập tức giơ tay nói: “Muốn uống.” Kệ đi, dù sao anh trai cũng sẽ không hại cậu.

Hứa Hằng Châu nghe vậy thì lấy ra một hộp sữa tươi từ không gian, xé mở hộp giấy đưa cho Hướng Thần.

Hộp giấy vuông vắn lùn lùn, Hướng Thần phải dùng hai tay mới ôm được, bàn tay nhỏ béo mũm mĩm nắm chặt, ực ực uống hết hộp sữa mà không hề th* d*c.

Hứa Hằng Châu hứng thú nhìn, cục bông nhà anh rõ ràng nhỏ như vậy nhưng mỗi lần uống sữa lại có khí thế kinh người. Hơn nữa bé con cụp mi mắt, biểu cảm chăm chú uống sữa trông rất đáng yêu. Nếu không phải anh biết chắc cậu tuyệt đối sẽ không uống bằng bình sữa, Hứa Hằng Châu thực sự muốn thử một chút.

Hướng Thần uống xong ợ ra hơi sữa, cười mãn nguyện.

Hứa Hằng Châu vừa lau sạch sữa dính quanh miệng cho cậu thì bên ngoài truyền đến tiếng Tống Văn Bân, Hứa Hằng Châu vội vàng lấy ra một chai nước khoáng cho Hướng Thần bảo cậu nhanh chóng súc miệng.

Hộp sữa bột lần trước anh mang về đã uống hết, vẫn chưa tìm được cơ hội mang về nhà thêm. Dù sao sữa bột cũng là đồ hiếm, anh mua được thường xuyên quá sẽ rất đáng ngờ.

Hướng Thần nhanh chóng súc miệng rồi nhổ nước đi, sau đó Hứa Hằng Châu xử lý vỏ hộp sữa. Anh đã sớm phân chia một khu đất trống trong không gian để đựng rác, dù sao nhiều loại bao bì ở thời điểm này không thể cho người khác thấy được. Cái nào đốt được anh đều đốt hết, cái không đốt được đành phải chất trong không gian.

Làm xong những việc này, Hứa Hằng Châu dắt Hướng Thần ra ngoài. Tống Văn Bân vừa đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, nhìn thấy hai anh em thì ánh mắt đảo qua mái tóc của Hướng Thần một vòng, cười nói: “Người ta đều hỏi Thần Thần nhà mình cắt tóc ở đâu mà đẹp thế, còn nói muốn cắt cho con mình một kiểu giống vậy.”

Hướng Thần mở to mắt, không hiểu tại sao ban ngày mấy người này còn cười cậu nữa kìa, mà bây giờ lại muốn cắt kiểu giống vậy, đây là kiểu bệnh gì lạ dị? Cách thể hiện sự yêu thích đặc biệt sao?

Hứa Hằng Châu nghĩ một lát liền hiểu ra, dù sao mùi thơm của canh xương hầm lúc trước đã quẩn quanh khu nhà tập thể rất lâu, ngay cả bây giờ cũng còn không ít nhà vẫn nấu món đó cho con cái. Bây giờ có lẽ cũng là tình huống tương tự, người quan tâm đến mái tóc của cục bông nhà anh thật không ít đâu.

Quả nhiên không lâu sau, khu nhà tập thể đã có thêm rất nhiều bé trai đầu nấm, ngay cả lớp của Hứa Hằng Châu và Hướng Thần cũng có thêm không ít. Kiểu tóc này cắt rất đơn giản, dù sao chỉ cần một cái bát là được, nhưng cũng có người cắt đẹp người cắt xấu. Hơn nữa kiểu tóc này cũng không hợp với tất cả mọi người, có người nhìn rất đẹp, có người thì có vẻ khó coi.

Hứa Hằng Châu quan sát một chút, so đi so lại, vẫn là cục bông nhà anh đáng yêu và đẹp trai nhất. Càng nhìn, anh càng nhíu mày, quần áo không hợp với cậu lắm, quá giản dị. Nhưng bây giờ vải có màu sắc tươi sáng rất khó mua, cho dù anh lấy từ không gian ra thì cũng khó giải thích nguồn gốc.

Vậy thì chỉ có thể nghĩ cách về kiểu dáng, Hứa Hằng Châu ghi nhớ việc này trong lòng, chuẩn bị nghĩ cách tìm cho đứa trẻ nhà mình hai bộ quần áo có thể mặc.

Theo mùa hè ngày càng đến gần, thời tiết dần trở nên nóng hơn. Hướng Thần rất rất không thích mùa hè, không chỉ vì quá nóng, quan trọng hơn là không biết vì sao, cậu thu hút đám muỗi cực kỳ. Cứ đến mùa hè, Hướng Thần chắc chắn bị đốt cho đầy người mẩn đỏ, cậu lại sợ nóng không mặc được quần áo dài nên mùa hè thường rất khó chịu.

May mà trước khi xuyên không cậu đã giàu sụ, cứ đến mùa hè là điều hòa trong nhà bật mức thấp nhất, hận không thể đóng băng trực tiếp đám muỗi. Rồi thà phiền phức mặc quần áo dày hơn một chút, cũng không muốn muỗi hút máu cậu, còn để lại cho cậu đầy người mẩn đỏ.

Nhưng bây giờ… Hướng Thần đã lén nhờ anh trai hỏi thăm một chút, đừng nói là điều hòa, nghe nói quạt điện cũng đã gần hai trăm tệ, hơn nữa còn cần phiếu công nghiệp, rất nhiều phiếu…

Hướng Thần luôn không rõ ràng lắm về giá cả thời đại này, nhưng cậu đổi giá quạt điện thành món sườn cậu thích ăn nhất, sau khi phát hiện số tiền đó có thể mua rất nhiều rất nhiều sườn, cậu liền hoàn toàn từ bỏ ảo tưởng.

Cậu đang lo lắng mùa hè quá nóng mà không biết có người nào đó trong nhà đã bắt đầu hành động.

Hứa Hằng Châu luôn là người có tính cách lo xa, thấy mùa hè ngày càng đến gần, làm sao anh có thể không có chút chuẩn bị nào? Nhà bọn họ coi như mới xây dựng xong, nhìn có vẻ không thiếu gì cả nhưng thực ra là chưa đến lúc cần nên chưa sắm đến thôi. Ví dụ như áo đơn dép xăng đan mùa hè, áo bông lò sưởi mùa đông, cái sau còn lâu nên không cần lo lắng, nhưng cái trước thì sắp phải bắt đầu chuẩn bị rồi.

Hứa Hằng Châu đã cố ý đến các cửa hàng cung ứng và hợp tác xã mua bán trong thành phố xem qua, bây giờ quần áo may sẵn rất ít, của trẻ con hầu như không có. Vải vóc thì có một ít nhưng đều là màu tối, mặc vào mùa hè lại càng nóng hơn.

Giày dép cũng đã xem qua, hợp tác xã mua bán có bán dép xăng đan nhựa, sáu tệ một đôi, còn cần hai phiếu công nghiệp. Tiền với phiếu thì không thành vấn đề, chỉ là giày ở  đó thật sự không đẹp lắm, hơn nữa còn không có cỡ của Hướng Thần, ngay cả loại miễn cưỡng có thể đi cũng không có. Trẻ con đang tuổi lớn như cậu đang lúc lớn nhanh, mua một đôi xăng đan như thế chưa nói đến đắt tiền thì có lẽ cũng chỉ đi được một mùa hè là không đi được nữa. Người mua ít, đương nhiên là không có sản xuất nhiều mà bán.

Hứa Hằng Châu rối rắm một lúc, cuối cùng chỉ mua một đôi Tống Văn Bân có thể đi rồi quay về.

Đồ đạc thiếu thốn không ít, thời gian này anh lại mang về nhà rất nhiều thứ, các loại rau củ quả không thiếu, chủng loại lương thực cũng nhiều hơn một chút, hậu quả là cái cớ chợ đen kia không thể tùy tiện dùng nữa. Đó là chợ đen chứ đâu phải trung tâm bách hóa, làm sao có thể có tất cả mọi thứ.

Tối hôm đó, Hứa Hằng Châu nhìn Hướng Thần xắn tay áo đi chân trần làm bài tập, thầm quyết định trong lòng phải làm một phi vụ lớn thôi…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn