Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 38

Hứa Hằng Châu là một người có khả năng thực thi rất mạnh, sau khi đưa ra quyết định thì ngày hôm sau, anh đã nói với Tống Văn Bân là anh muốn đi tỉnh thành một chuyến.

Tống Văn Bân rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao anh đột nhiên lại muốn đi thành phố tỉnh lỵ. Hứa Hằng Châu thẳng thắn nói muốn đi mua một số thứ phù hợp, anh thì không sao nhưng không thể nhìn Hướng Thần tiếp tục đi giày vải dày giữa mùa hè nóng nực hoặc giống như những đứa trẻ khác đi chân trần, đi dép cỏ được.

Hôm qua Tống Văn Bân mới nhận đôi sandal mới cháu trai lớn mua cho mình nên trong lòng vẫn còn cảm động, bây giờ nghe anh nói vậy, hồi tưởng lại đôi bàn chân mũm mĩm trắng nõn của cháu trai nhỏ, cảm thấy đúng là không phù hợp thật.

“Đúng là nên mua giày mới.” Tống Văn Bân suy tư gật đầu, nói: “Là lỗi của chú không nghĩ chu đáo. Thế này đi, cháu đợi một thời gian nữa, cuối tuần này chú đưa cả hai đứa đi cùng.”

Chú vẫn không yên tâm để Hứa Hằng Châu đi một mình, dù có giỏi giang đến mấy cũng vẫn là một đứa trẻ còn chưa thành niên.

“Có lẽ không kịp.” Hứa Hằng Châu nhíu mày nói: “Cháu đã hỏi qua vé tàu, chuyến tàu từ chỗ chúng ta đi thành phố tỉnh lỵ gần mười giờ sáng mới khởi hành, đợi đến nơi thì đã buổi chiều, như vậy buổi tối chúng ta không kịp quay về đâu ạ. Hơn nữa thời tiết nóng như này, trên tàu lại oi bức nên cũng không biết Thần Thần có say tàu không. Nếu hai chú cháu mình đi để thằng bé ở nhà một mình cũng không yên tâm!”

Tống Văn Bân nghe xong cũng lo lắng, cháu trai lớn nói có lý, mọi việc đều được thằng bé suy nghĩ chu toàn, nhất thời chú không tìm được cách nào tốt hơn.

Hứa Hằng Châu thấy vậy thì cười cười tiếp tục thuyết phục: “Chú có phải không hiểu cháu đâu mà. Không giấu gì chú chứ nơi cháu từng đi qua có lẽ còn nhiều hơn chú đó, cháu đều ghi nhớ trong đầu ở đâu có cái gì rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Sau đó anh còn nói về tình hình đại khái của một vài thành phố, có núi gì có cảnh gì có đặc sản gì, nói được đâu ra đó. Trong thời đại thông tin không lưu thông này, nếu Hứa Hằng Châu chưa từng đến những nơi này thì không thể biết rõ ràng như vậy được.

Tống Văn Bân kinh ngạc, chú biết cháu trai lớn nhà mình giỏi giang nhưng không ngờ lại lợi hại đến thế.

Ngay lập tức, sự tự tin của Tống Văn Bân đối với Hứa Hằng Châu tăng cao chưa từng thấy, cũng không còn quá phản đối để anh đi thành phố tỉnh lỵ một mình nữa. Chú nói với Hứa Hằng Châu để chú nghĩ thêm, rồi quay ra gọi điện thoại cho người bạn tốt ở thành phố tỉnh lỵ. Người đó cũng là người quen của Hứa Hằng Châu, chính là trưởng đồn công an đã kể chuyện của anh cho Tống Văn Bân nghe.

Hai người vốn có quan hệ tốt nên không cần nói lời khách sáo, sau khi hỏi thăm nhau vài câu, Tống Văn Bân bèn trực tiếp nói tình hình bên mình. Chỉ nói hai đứa nhỏ nhà mình đều là những đứa bé ngoan, cháu trai lớn muốn đi thành phố tỉnh lỵ một chuyến nên nhờ trưởng đồn bên kia quan tâm một chút. Đây là chuyện nhỏ, trưởng đồn hứa hẹn đồng ý ngay, ông ấy còn bảo chú cứ yên tâm, còn nói trong nhà luôn có người, đứa nhỏ đến lúc nào cũng được.

Tống Văn Bân gọi điện thoại xong mới hoàn toàn yên tâm, chú quay đầu báo tin này với Hứa Hằng Châu, hỏi anh muốn đi lúc nào. Hứa Hằng Châu nghe xong thì cũng không tính chờ thêm nữa. Hơn nữa kế hoạch của anh không chỉ dừng lại ở mỗi thành phố tỉnh lỵ, nhưng có vài thứ chuẩn bị vẫn phải làm trước. 

Tối hôm đó, Hứa Hằng Châu sắp xếp hành lý đơn giản để chuẩn bị khởi hành vào ngày hôm sau. Hướng Thần mắt đã đỏ hoe, cứ dính chặt sau lưng anh trai, chỉ hận không thể nhét chính mình vào hành lý để anh mang đi cùng. Hứa Hằng Châu dở khóc dở cười, trong lòng lại rất hài lòng với sự quyến luyến của cậu. Buổi tối đi ngủ anh ôm cục bông nhà mình dỗ dành đến nửa đêm, rồi lại lén lút nhét cho cậu ít kẹo dặn cất kỹ. 

Ngày hôm sau, Tống Văn Bân xin nghỉ nửa ngày để chở Hứa Hằng Châu ra ga, Hướng Thần nhất định đòi đi theo. Tống Văn Bân nghĩ thấy hai đứa trẻ nhà mình đều không phải lo chuyện học hành, đi thì cứ đi thôi, chuyện xin nghỉ gì đó xin cho một đứa cũng là xin, cho hai đứa cũng là xin thôi mà, chẳng khác gì nhau. 

Thế là Tống Văn Bân trước hết đến trường xin nghỉ dài hạn cho Hứa Hằng Châu, rồi xin nghỉ ngắn hạn cho Hướng Thần, sau đó mới vội vã dẫn hai đứa trẻ đến ga. Vé tàu đã mua từ hôm qua, sau khi bọn họ đến không lâu nhà ga liền thông báo soát vé lên tàu. Tống Văn Bân lại dặn dò một lần nữa phải cất giữ tiền và vé cẩn thận, chú ý an toàn, mình nghèo ở nhà nhưng giàu ngoài đường. Tối qua chú đã đưa cho Hứa Hằng Châu không ít tiền và phiếu, chỉ sợ anh ra ngoài không đủ dùng. 

Hứa Hằng Châu đáp lời từng câu rồi bế Hướng Thần đang buồn bã lên. Từ lúc đến ga, cậu bé vẫn luôn ít nói, còn nắm tay anh không chịu buông. 

“Thần Thần không tạm biệt anh sao?” Hứa Hằng Châu biết Hướng Thần dính anh rất chặt, lúc này lại không có các công cụ liên lạc tiện lợi như thời hiện đại, anh đi nhiều ngày như vậy mỗi ngày gọi được một cuộc điện thoại là tốt lắm rồi. Đứa trẻ không nỡ cũng có thể hiểu, nhưng bây giờ sắp phải lên tàu rồi, không thể trì hoãn nữa. 

Hướng Thần cố gắng cong khóe miệng nặn ra nụ cười, cậu biết anh trai thích cậu vui vẻ, mặc dù bây giờ cậu không hề muốn cười. “Anh ơi anh về sớm nhé.” 

Hướng Thần không nói tạm biệt mà chỉ ôm Hứa Hằng Châu một cái, rồi muốn tự mình xuống. Hứa Hằng Châu đặt cậu xuống, lại xoa xoa đầu cục bông nhà mình, cúi người ghé vào tai cậu nói khẽ: “Lần sau anh dẫn em đi cùng.” 

“Vâng ạ.” Hướng Thần ngoan ngoãn gật đầu, lại không nhịn được lặp lại một lần: “Anh ơi anh nhất định phải về sớm nha!” 

Hứa Hằng Châu véo nhẹ má cậu rồi chào tạm biệt Tống Văn Bân, sau đó xách hành lý lên tàu. Tàu rất đông, người lên người xuống chen chúc thành một khối ở cửa ra vào, lúc này không ai cúi đầu nhìn nên không ai để ý chiếc túi trên tay Hứa Hằng Châu từ lúc nào đã được đổi thành một chiếc túi giống hệt nhưng đồ đạc bên trong hoàn toàn khác. Trong túi là một số thứ hiếm có ở thời đại này mà Hứa Hằng Châu đã chuẩn bị trước. Cơ hội lần này khó có được, anh cũng muốn nhân cơ hội kiếm một mẻ tiền và số lượng phiếu lớn tích trữ trong tay, sau này cần dùng cũng tiện. 

Hứa Hằng Châu nhanh chóng tìm được chỗ ngồi của mình, vị trí không tồi, cạnh cửa sổ. Trên chiếc ghế bốn người đối diện nhau chỉ có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang ngồi. Anh ta ăn mặc có vẻ thư sinh, trông giống như một người làm công việc trí thức, nhưng Hứa Hằng Châu lại cảm thấy người này không an phận như vẻ ngoài. 

Hứa Hằng Châu dừng lại ở lối đi bên cạnh chỗ ngồi rồi khó nhọc đặt chiếc túi lớn lên giá hành lý phía trên. Mặc dù anh được coi là cao trong số những người cùng tuổi, nhưng so với người lớn vẫn còn một khoảng cách. Người đàn ông thấy vậy, vội vàng đứng dậy giúp một tay, đỡ hành lý của anh lên giá. Khi ngón tay chạm vào chiếc túi của Hứa Hằng Châu bỗng có cảm giác một bên tròn một bên cứng khiến mắt anh ta sáng lên. 

Hứa Hằng Châu không dấu vết mà thu hết sự thay đổi ánh mắt của người đàn ông vào tầm mắt, rồi nở một nụ cười biết ơn với anh ta: “Thật sự cảm ơn chú quá ạ.” 

Người đàn ông vội vàng xua tay, hòa nhã nói: “Không có gì không có gì, chuyện nhỏ thôi mà. Tôi họ Từ, nếu cậu em không chê thì gọi tôi một tiếng chú Từ cũng được, cậu em tên gì?” 

Hứa Hằng Châu ngồi xuống chỗ của mình, anh và chú Từ ngồi đối diện nhau, đều ở vị trí cạnh cửa sổ. Anh nghe vậy thì cười nói: “Chú Từ khách sáo rồi, cháu họ Hứa, chú cứ gọi cháu Tiểu Hứa là được.” 

“À, Hứa nào ấy nhỉ?” Chú Từ hỏi. 

Hứa bộ ‘ngôn’ ghép với ‘ngũ’ ấy ạ.” Hứa Hằng Châu trả lời. 

Chú Từ đập mạnh vào đùi: “Có duyên quá!” Rồi lập tức lấy ra một nắm đậu phộng từ chiếc túi nhỏ mang theo bên mình đặt trước mặt anh, nhiệt tình nói: “Ăn đậu phộng đi, chú vừa mang từ quê lên. Thơm lắm đó, cậu em nếm thử ít.” 

Hứa Hằng Châu cười híp mắt cầm một hạt đậu phộng bóc vỏ. Hào phóng thật, trong cái thời buổi thiếu ăn thiếu mặc này mà có thể cho người lạ không quen biết trên tàu đồ ăn, xem ra người này thật sự có chút thú vị. 

Anh ném hạt đậu phộng đã bóc vỏ vào miệng, quả thực khá thơm, không biết cục bông nhà mình có thích không nhỉ… 

“Thế nào? Hương vị không tồi chứ!” Chú Từ tựa như chỉ là một người qua đường tốt bụng thích nói chuyện phiếm, cũng không quản Hứa Hằng Châu có trả lời hay không đã tự mình nói tiếp: “Chú ấy mà, khó khăn lắm mới về quê một lần mà mẹ già cứ nhất quyết bắt chú mang số đồ ăn tích cóp này đi. Chú đâu có muốn, nhưng không mang không được. Vợ mới sinh, con lại không có sữa uống, tiền có mà chỉ thiếu đồ tốt thôi. Đừng thấy chúng ta là người thành phố, nhưng cũng chỉ được cung cấp lương thực thô cho mà mua, cứ thế vợ con trong nhà sao mà sống nổi! Chú có tiền cũng không có chỗ để tiêu…” 

Chú Từ vừa nói vừa thở dài thườn thượt, dường như chuyện này thực sự khiến chú ta lo lắng không thôi nên mới cảm thán với một đứa trẻ ở trên tàu như vậy. Rồi lại như sực tỉnh, cười gượng gạo, nói với Hứa Hằng Châu: “Ôi xem chú này, nói với cậu em chuyện này làm gì cơ chứ! Ăn đậu phộng đi, ăn đậu phộng…” 

Hứa Hằng Châu nhập vai ngay lập tức, động tác bốc đậu phộng trên tay dừng lại song song với lời chú ta, rồi cũng cười gượng gạo. Nếu anh thật sự là một thiếu niên có gia cảnh ưu việt hơn, nghe người ta nói vậy nhất định sẽ cảm thấy áy náy. Số đồ ăn này là mẹ già người ta tích cóp, là khẩu phần ăn cho vợ và con trai người ta, nếu mình có khả năng thì làm sao cũng nên nghĩ cách bù đắp một chút chứ. 

Hứa Hằng Châu làm ra vẻ chột dạ ngại ngùng, nhưng chết sống không đả động đến chiếc túi của mình mà nói lảng sang chuyện khác hỏi thăm tình hình của chú Từ. Chú Từ thấy vậy thì đáy mắt xẹt qua một tia thất vọng, nhưng cũng không vì thế mà có thái độ lạnh nhạt, ngược lại vẫn là vẻ mặt ôn hòa mà kể thêm một vài thông tin không quan trọng. Nhưng vẫn không ngừng nhắc đến vợ con mình trong cuộc nói chuyện, bày tỏ mình thực sự rất lo lắng về chuyện này.

Cứ thế bạn qua tôi lại, hai người hiểu nhau sâu hơn một chút.

Hứa Hằng Châu biết được chú Từ tên thật là Từ Hữu Lương, anh phán đoán hẳn là tên thật. Người ở thành phố Hải nhưng quê quán ở tỉnh Lan, thời niên thiếu đi xa quê để học hành, sau khi thành tài thì làm việc ở thành phố Hải. Sau này lại trải qua một số chuyện, chú ta dứt khoát cưới vợ sinh con rồi định cư ở thành phố Hải.

Từ Hữu Lương có hai đứa con trai. Đứa lớn năm tuổi, đứa nhỏ vừa mới sinh, vợ thiếu sữa nên con cũng không đủ dinh dưỡng, thường xuyên bị ốm.

Tuy nói bây giờ thành phố cung cấp phiếu sữa cho trẻ mới sinh nhưng nguồn sữa không đủ, thường xuyên gặp tình trạng cầm phiếu đi ra hợp tác xã cũng không mua được sữa. Huống chi bản thân những phiếu sữa đó đã rất ít, dù có sữa thì số phiếu đấy cũng không đủ để đáp ứng nhu cầu sữa hàng ngày của một em bé.

Từ Hữu Lương tự xưng là một nhân viên nhỏ của cơ quan chính phủ, thỉnh thoảng đi công tác xa nhà. Nhưng Hứa Hằng Châu cảm thấy chú ta ít nhiều cũng là một lãnh đạo, đúng là có đi công tác nhưng người này tuyệt đối không phải là đi làm việc đàng hoàng, mang theo hàng tư là điều chắc chắn.

Mà Từ Hữu Lương đối với Hứa Hằng Châu cũng có thêm nhiều “hiểu biết”. Ban đầu khi mới gặp Hứa Hằng Châu, chú ta chỉ cảm thấy thiếu niên này dung mạo khí chất không tầm thường, ăn mặc cũng giống như con nhà lành. Để kết một mối thiện duyên, chú ta mới tiện tay giúp đỡ.

Không ngờ vừa chạm vào chiếc túi của đứa trẻ này, Từ Hữu Lương đã phát hiện không đúng. Chú ta thường xuyên đi công tác gặp qua không ít hàng tốt, trong túi của đứa trẻ này tám chín phần mười chứa đồ tốt.

Cái tròn xoe thì không cần nói, chú ta không tin đứa trẻ này đeo một túi khoai tây khoai lang, tám chín phần mười là các loại trái cây. Chiếc hộp cứng ngắc chú ta chạm vào hơi giống hộp thuốc lá nhưng lại to hơn hộp thuốc lá, không biết đựng gì.

Hơn nữa khi chú ta đỡ chiếc túi lên còn nghe thấy tiếng kim loại va chạm, đó chắc chắn cũng là đồ tốt.

Từ Hữu Lương lập tức động lòng, những lời chú ta nói nửa thật nửa giả, con cái trong nhà vừa sinh là thật, vợ không có sữa cũng là thật, nhưng lương thực trong nhà thực ra không quá thiếu.

Dù sao những năm này chú ta lợi dụng việc đi công tác mà không ít lần làm chuyện trao đổi hàng tư, không cần làm gì quá đáng mà chỉ cần đổi chác đồ hiếm giữa hai nơi, thân là trung gian cũng có thể kiếm được không ít lợi nhuận, tích lũy được nhiều đồ tốt.

Thực ra đây được coi là phúc lợi cho các đồng chí thường xuyên đi công tác, người ta đi xa chẳng lẽ không được mang theo quà về à? Đều là dùng cho gia đình hoặc người thân, cũng không mang ra bán nên không tính là vi phạm kỷ luật.

Thêm vào đó, chú ta thường xuyên tiện tay mang đồ về cho đồng nghiệp trong đơn vị, xử lý quan hệ tốt nên thỉnh thoảng có làm quá một chút cũng không ai nói gì, còn bao che cho chú ta.

Lần đi công tác này có đi qua quê nhà, chú ta tiện đường về thăm rồi mang theo một số đồ hiếm ở quê lên thành phố. Quê chú ta vốn cũng không có gì ngon, mẹ chú ta liền bắt mang hết chút đậu phộng tích cóp trong nhà mà không dám ăn đi.

Vì về nhà tốn thêm chút thời gian nên Từ Hữu Lương không còn thời gian đi tìm kiếm đồ tốt nữa, chỉ có thể vội vàng lên chuyến tàu trở về. Nhưng không ngờ trên tàu lại có bất ngờ, không biết đứa trẻ tình cờ gặp được này có thể cho chú ta chút lợi ích gì.

Lúc này chú ta đã biết tên của Hứa Hằng Châu, cũng biết anh đi thăm người thân ở thành phố tỉnh lỵ, thăm bạn của trưởng bối trong nhà là trưởng đồn công an.

Hứa Hằng Châu nói ra những thông tin này đương nhiên là vì vấn đề an toàn của bản thân. Dù anh có giỏi giang đến mấy cũng chỉ là thân thể của một thiếu niên, nói ra những điều này ít nhiều cũng có thể hù dọa người khác.

Hai bên nói chuyện thêm một lúc, không khí có vẻ thân mật hơn nhiều, Từ Hữu Lương lại bốc thêm một nắm đậu phộng đặt lên bàn cho anh, bảo anh đừng khách sáo.

Hứa Hằng Châu cầm một hạt trong tay, không vội bóc vỏ mà ngược lại lộ ra vẻ mặt hơi do dự, ánh mắt cũng liếc nhìn giá hành lý.

Trong lòng Từ Hữu Lương mừng rỡ, biết là có cửa nên là càng thêm hòa nhã, giọng điệu khi nói chuyện với Hứa Hằng Châu cũng dịu dàng hơn nhiều.

Cuối cùng, Hứa Hằng Châu cắn răng, ra hiệu cho Từ Hữu Lương nghiêng đầu qua, rồi thì thầm bên tai chú ta: “Chú Từ này, cháu mang theo một ít đồ, thím và em trai nhỏ có lẽ dùng được, nhưng mà…”

Nói đến đây anh cố ý dừng lại, Từ Hữu Lương hiểu ý, lập tức nói: “Hiểu, chú hiểu mà, chắc chắn không để cháu cho không đâu, hết bao nhiêu tiền chú trả gấp đôi!”

Hứa Hằng Châu làm ra vẻ mặt tức giận: “Chú Từ, chú đây là coi thường cháu sao? Còn nghĩ cháu sẽ đòi tiền chú? Mấy thứ này của cháu đều là mang cho bác của cháu, chỉ có thể chia cho chú chút ít thôi nên cháu mới do dự, chú thật là…”

“Là chú nhầm rồi, tại chú tại chú.” Từ Hữu Lương cười xòa: “Tiểu Hứa đừng giận, là chú đây lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, cậu em đừng để ý.”

Hứa Hằng Châu lại giả vờ giận thêm một lúc mới không cam lòng nói: “Thôi được, vậy chú xem qua trước đi, thực ra có lẽ không cần dùng đến đâu.” Nói rồi đứng dậy lấy chiếc túi lớn trên đầu xuống.

Từ Hữu Lương nào có cần anh phải tự mình làm, chú ta giành trước giúp anh lấy túi xuống rồi đặt lên bàn nhỏ, ra hiệu cho anh tự mở.

Hứa Hằng Châu nháy mắt với Từ Hữu Lương, Từ Hữu Lương phối hợp đứng dậy giả vờ hoạt động cơ thể, nghiêng người che khuất tầm nhìn của hành khách phía bên kia lối đi.

Hứa Hằng Châu mở túi ra để lộ một khe hở cho Từ Hữu Lương xem.

Từ Hữu Lương vừa nhìn thấy đồ trong túi liền hít vào một hơi khí lạnh, những thứ có thể nhìn thấy ngay là rượu thuốc đều có, đều là hàng cao cấp. Còn có trái cây mà chú ta đã đoán ra, mấy cái hộp thiếc khác thì không nhìn ra đựng gì.

Hứa Hằng Châu thò tay vào, lật một món rồi nói tên cho chú ta nghe.

Trái cây không có nhiều loại, chỉ có táo, quýt, lê phổ biến, nhưng phẩm chất đều rất tốt, quả to lại tươi, vừa nhìn là đã khiến người ta thèm thuồng.

Rượu thuốc thì khỏi nói, Hứa Hằng Châu đều tìm hộp không bao bì khác để đựng, thuốc lá lấy ra một điếu cho Từ Hữu Lương ngửi, vừa ngửi đã biết là đồ tốt. Rượu thì không dám mở trên tàu, mùi mà tản ra thì gay go.

Ngoài ra còn có những thứ Từ Hữu Lương không nhận ra, một cái hộp kim loại trơn tuột, Hứa Hằng Châu nói là sữa bột, còn vài cái hộp dẹt hơn một chút, nói là đồ hộp, có cá hộp, thịt hộp linh tinh,…

Anh kể tên một món, mắt Từ Hữu Lương lại sáng thêm một chút, nói đến sau cùng, Từ Hữu Lương quả thực muốn cướp lấy chiếc túi này. Toàn là đồ tốt, bất kể là ăn ở nhà hay là mang đi biếu đi tặng, hay là tuồn ra ngoài muốn bán, đây đều là những mặt hàng khan hiếm nhất.

Cho đến cuối cùng, Hứa Hằng Châu thò tay vào đáy túi mò mẫm một lát, Từ Hữu Lương mong đợi mà nhìn, anh kéo ra một túi vải nhỏ buộc chặt từ dưới đáy. Mở ra xem, hạt gạo trắng tinh khiến Từ Hữu Lương không kìm được phải dụi mắt.

“Cái, cái này…” Từ Hữu Lương há hốc miệng nhưng không biết nói gì, chú ta đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy gạo.

Mấy năm nay, trong số các loại lương thực tinh được cung cấp, tốt hơn một chút là bột mì thô được xay rất sơ sài, sau này bột ngô cũng được coi là lương thực tinh, rồi sau đó là khoai lang khô gì đó, miễn là có tinh bột đều được tính là lương thực tinh. Không mua ư? Mỗi tháng chỉ có bấy nhiêu suất, không mua cái đó thì cũng không mua được thứ khác, không mua thì đói, không mua thì luôn có người khác tranh nhau mua!

Khổ nỗi nhà Từ Hữu Lương, cả nhà đều thích ăn cơm, không ăn được thì nhớ nhung bồn chồn, có nhớ cũng không có cách nào, vì làm gì có nơi nào cung cấp đâu!

Tính ra lần cuối cùng ăn được cơm gạo trắng là một năm trước, nơi Từ Hữu Lương đi công tác là một vùng đất trù phú về lúa gạo, nhưng vụ thu hoạch năm thiên tai mất mùa cũng không tốt. Từ Hữu Lương phải tốn rất nhiều công sức mới kiếm được một cân gạo tấm lẫn sỏi từ người dân địa phương.

Sau khi mang được chút gạo đó về nhà, cả nhà đều vui mừng không thôi, mỗi ngày đều bốc một nắm nhỏ nấu cháo. Nước cháo loãng mỗi người một bát, dù sao cũng nếm được vị gạo. Tuy nhiên, dù có tiết kiệm đến mấy thì cân gạo đó cũng hết nhanh chóng, sau đó Từ Hữu Lương không có thêm cơ hội nào kiếm được gạo nữa.

Bây giờ nhìn thấy túi gạo trắng tinh trong túi của Hứa Hằng Châu, Từ Hữu Lương kích động đến mức tay run rẩy, những thứ khác có thể không cần, gạo nhất định phải giữ lại!

Hứa Hằng Châu thấy vẻ mặt này của chú ta thì còn gì mà không hiểu. Tại sao anh lại giới thiệu từng món, không phải là rảnh rỗi mà chắc chắn là có nguyên nhân! Quan sát biểu cảm của Từ Hữu Lương khi nhìn thấy các loại đồ vật mới có thể biết chú ta muốn nhất là thứ gì.

Bây giờ đã biết rồi, Hứa Hằng Châu nhanh chóng buộc lại miệng túi gạo rồi đóng túi lại.

Từ Hữu Lương trơ mắt nhìn một đống đồ tốt khiến chú ta động lòng biến mất, cảm thấy tim như đang âm ỉ đau.

Hứa Hằng Châu giả vờ không biết, nói nhỏ: “Chú Từ, chú xem xong rồi chứ, thực ra cũng không có gì tốt cả. Cháu thấy chú có thể dùng được chỉ có lon sữa bột kia thôi, có thể cho em trai nhỏ nhà chú uống.”

“Không phải.” Từ Hữu Lương vội vàng nói: “Dùng được chứ! Đều dùng được hết.”

Hứa Hằng Châu nhíu mày: “Chú đều dùng được cháu cũng không thể cho chú hết được, cái này là mang cho bác của cháu, cho chú rồi người lớn nhà cháu sẽ xử lý cháu mất.”

Từ Hữu Lương cắn răng, hỏi như cắt thịt: “Vậy, vậy có thể chia cho chú bao nhiêu?”

Hứa Hằng Châu suy nghĩ một chút rồi nói: “Sữa bột thì cho chú, cháu nói với người nhà một chút chắc sẽ không giận cháu, còn những thứ khác… nhiều nhất chỉ có thể cho chú thêm hai quả trái cây, cháu sẽ nói là cháu ăn trên đường rồi.”

“Ít vậy sao?!” Từ Hữu Lương không cam lòng: “Chia thêm chút nữa đi cậu em, mỗi thứ chia cho chú một ít, chú trả thêm tiền cho cậu em, cậu em mang tiền về không phải được sao.”

“Cái đó không được.” Hứa Hằng Châu lắc đầu từ chối: “Cái này là cho bác của cháu. Cháu đã nói rõ rồi mà, thiếu nhiều quá cháu không giải thích được.”

Từ Hữu Lương khuyên nhủ hết lời, Hứa Hằng Châu vẫn cắn chặt không buông, Từ Hữu Lương chỉ đành nuốt cục tức chấp nhận. Không chấp nhận thì chú ta làm được gì, chọc giận người ta thì có khi một ít cũng không có!

Bàn bạc xong xuôi, Hứa Hằng Châu mở túi ra lần nữa để Từ Hữu Lương mở lon sữa bột ra kiểm tra hàng. Anh sắp xuống tàu ở thành phố tỉnh lỵ nên chỉ có thể giao dịch trên tàu.

Từ Hữu Lương mở nắp lon, thò tay vào móc một nắm sữa bột từ dưới đáy ra nhét thẳng vào miệng, rồi giơ ngón cái lên.

Lon sữa bột lớn 900 gram, Từ Hữu Lương trực tiếp trả hai mươi tệ. Đắt thì đắt thật, nhưng chất lượng tốt, đủ cho con trai nhỏ nhà chú ta uống thật lâu, vợ và con trai lớn cũng có thể uống một chút bồi bổ cơ thể.

Trái cây Hứa Hằng Châu để chú ta chọn hai quả, chú ta so đi so lại chọn một quả táo lớn nhất và một quả lê lớn nhất. Chú ta vốn cũng không thiếu tiền, hai quả này chú ta trả một tệ một quả.

So với giá cả hiện tại có cao hơn, Hứa Hằng Châu thầm nghĩ, đúng là đồ trên tàu cũng phải tăng giá hơn tí.

Chọn xong, thấy Hứa Hằng Châu chuẩn bị đóng túi lại, Từ Hữu Lương không nhịn được giữ anh lại, hết lời cầu xin muốn anh chia thêm một chút gạo cho chú ta, dù chỉ là một nắm thôi.

Hứa Hằng Châu giả vờ bị chú ta làm phiền, hét giá bừa để hù dọa chú ta: “Một nắm hai tệ!”

Hai tệ! Bây giờ trên chợ đen nếu có gạo cũng chỉ có hơn hai tệ một cân, một nắm thì sao mà được một cân.

Vấn đề là chợ đen không có gạo để bán! Từ Hữu Lương dù có muốn mua gạo giá cao hơn hai tệ một cân cũng không mua được.

Chú ta cắn răng, nói: “Được, hai tệ thì hai tệ.” Ít nhất là gạo chất lượng cao, trên chợ đen không có loại gạo tốt như vậy.

Hứa Hằng Châu đành phải mở túi gạo ra, cố ý nói: “Chú nói là một nắm, tự chú bốc, bốc được bao nhiêu thì tính bấy nhiêu, đừng nói cháu lừa chú đó.”

Từ Hữu Lương lúc nãy còn chê giá cao, bây giờ muốn tự tát vào miệng mình, sao lại lỡ lời nói câu đó chứ? Bây giờ thì hay rồi, muốn mua người ta cũng không bán.

Chú ta hít một hơi, cố gắng hết sức mở rộng năm ngón tay, muốn bốc được càng nhiều gạo càng tốt. Nhưng ngón tay cuối cùng cũng phải khép lại, không khép lại thì rơi qua kẽ tay, khép lại thì gạo cứ thế ào ào chảy xuống, thứ chảy đi không phải là gạo, mà là nước mắt của Từ Hữu Lương!

Cuối cùng Từ Hữu Lương nín thở, bỏ số gạo trong tay vào chiếc túi đã chuẩn bị sẵn, chỉ đủ trải một lớp mỏng dưới đáy túi, nhìn còn chưa được nửa cân.

Dù vậy, Từ Hữu Lương vẫn phải cảm ơn Hứa Hằng Châu, dù sao cũng là người ta tốt bụng chia cho chú ta.

Hứa Hằng Châu dường như cũng cảm thấy giá gạo hơi cao nhưng lại không muốn bù thêm cho chú ta, chỉ lầm bầm nói: “Cũng là chúng ta gặp nhau không đúng lúc, nếu gặp muộn hơn một chút, cháu chắc chắn có thể chia cho chú nhiều hơn.”

Từ Hữu Lương mắt sáng lên, nói: “Lời này là sao?”

Hứa Hằng Châu cất túi đi, từ từ giải thích cho chú ta: “Chú  xem đồ của cháu này, có vẻ nhiều đúng không!”

Từ Hữu Lương gật đầu, quả thật là nhiều, còn để một đứa trẻ mang cũng không sợ bị mất, gia đình này điều kiện thật tốt.

Hứa Hằng Châu tiếp tục: “Thực ra, những thứ này đều là chú của cháu và anh cháu mang về. Họ làm vận tải, bình thường đi nhiều nơi lắm, luôn mang về được đồ tốt.”

Lúc này lái xe là một kỹ năng rất hiếm, người biết lái xe rất ít, đội vận tải luôn là nơi có phúc lợi và đãi ngộ tốt nhất.

Từ Hữu Lương hiểu ra, thảo nào nhà người khác một người trong đội vận tải đã có thể sống rất tốt, gia đình này nghe nói là có mấy người làm thì đương nhiên phải có hàng hóa phong phú rồi

Hứa Hằng Châu tiếp tục bịa: “Anh trai cháu sắp về rồi, chỉ mấy ngày nữa thôi, anh đã nói là mang đồ tốt cho cháu. Nếu chú gặp cháu muộn vài ngày thì cháu thực sự có thể chia cho chú nhiều hơn rồi.”

Từ Hữu Lương lập tức tính toán trong lòng, thời gian chú ta đi công tác lần này sắp hết, không thể kéo dài thêm. Vậy thì chỉ có thể xem liệu sau khi về có thể lập tức xin đi công tác lại không, nhưng khả năng không lớn.

Xem ra đã định là bỏ lỡ rồi, Từ Hữu Lương thở dài một tiếng trong lòng.

Hứa Hằng Châu rảnh rỗi, lại bắt chuyện với Từ Hữu Lương: “Thành phố Hải có vui không? Có gì tốt không?”

Từ Hữu Lương nghe vậy, lấy lại tinh thần kể cho cậu nghe về phong cảnh thành phố Hải. Vừa nhận đồ của người ta, tuy là đã trả tiền nhưng thời buổi bây giờ là thị trường của người bán, hành động này của chú ta cũng coi như nợ đứa trẻ trước mặt một ân tình.

Thành phố Hải là một thành phố rất phồn hoa, chủng loại hàng hóa cũng nhiều hơn Thanh Giang rất nhiều. Hứa Hằng Châu nghe rất say sưa, cuối cùng cảm thán: “Thật tốt, cháu cũng muốn tới đó xem.”

“Được thôi.” Từ Hữu Lương nói: “Đợi người nhà cháu dẫn cháu đến, chú sẽ tiếp đãi các cháu, làm hướng dẫn viên cho mọi người luôn.”

“Cháu không cần người dẫn.” Hứa Hằng Châu nói: “Cháu tự đi.”

Từ Hữu Lương cười trêu chọc: “Người nhà cháu yên tâm để cháu một mình đi xa như vậy sao?”

“Có gì mà không yên tâm?” Hứa Hằng Châu làm ra vẻ cáu vì bị xem thường, giả vờ tức giận nói: “Cháu còn từng bám theo xe anh trai, cùng anh ấy đi đến thành phố ven biển rồi đấy!”

Từ Hữu Lương giật mình, lá gan của đứa trẻ này thật không nhỏ.

“Người nhà cháu không tức giận à?” Chú ta tò mò hỏi. Nếu là con trai nhà mình thì chắc chắn phải đánh cho một trận.

Hứa Hằng Châu xoa xoa mũi, bịa chuyện đâu ra đấy: “Tức giận chứ, nhưng không phải cháu đã về bình an sao, người nhà cháu vẫn hay nói con trai thì nên lăn lộn nhiều một chút. Hơn nữa sau này cháu cũng muốn vào đội vận tải, thích nghi trước một chút cũng đâu có sai, cháu lái xe giỏi lắm.”

Trong lòng Từ Hữu Lương khẽ động, thăm dò hỏi: “Cháu muốn đi thành phố Hải lúc nào? Nói trước với chú một tiếng, chú còn chuẩn bị tiếp đãi cháu.”

Hứa Hằng Châu thản nhiên nói: “Tùy ạ, lúc nào cũng được, tùy tâm trạng cháu.”

Trong mắt Từ Hữu Lương dâng lên một tia hy vọng, không để lại dấu vết mà nhắc đến những món ngon gần đây ở thành phố Hải Thị, tòa nhà bách hóa gần đây lại nhập về những mặt hàng mới nào, cuối cùng mới nói với Hứa Hằng Châu: “Hay là cháu đến trong hai ngày này đi.” Tốt nhất là mang theo tất cả đồ tốt anh trai cháu mang về nữa.

Cuối cùng cũng đợi được, Hứa Hằng Châu trong lòng nhẹ nhõm, anh tạo tiền đề nhiều như vậy chính là chờ câu này đây.

Từ lúc Từ Hữu Lương nói chú ta là người Hải Thị, Hứa Hằng Châu đã nảy ra ý định. Thành phố tỉnh lỵ lớn như vậy, lại bị người ta giám sát ngay trước mắt nên cậu muốn lấy đồ trong không gian ra giả vờ là mua cũng không thể, hàng tốt như vậy làm gì có chuyện người nhà trưởng đồn lại chưa từng nghe nói đến?

Ngay từ đầu anh đã không đặt điểm đến cuối cùng của chuyến đi này ở thành phố tỉnh lỵ. Cho dù không phải thành phố Hải thì cũng sẽ là nơi khác, vấn đề anh cần giải quyết là chỗ ở. Bây giờ đi đến đâu cũng cần giấy giới thiệu, điểm đến còn chưa thể xác định, anh không thể nào bảo Tống Văn Bân cấp cho anh một giấy giới thiệu trắng được. Vừa nói ra, Tống Văn Bân sẽ đoán ra anh muốn làm gì, đến lúc đó ngay cả thành phố tỉnh lỵ cũng không được đi.

Nhưng bây giờ xem ra, vấn đề chỗ ở có lẽ đã được giải quyết.

Hứa Hằng Châu do dự một chút, nói với Từ Hữu Lương: “Cũng được, cháu giao đồ cho bác cháu xong, rồi đợi anh cháu nữa, nếu anh ấy mang đồ tốt về, cháu sẽ mang một ít qua. Nhưng tiền với phiếu là không thể thiếu đâu nhé, cháu còn muốn mua thêm đồ tốt ở Hải Thị nữa.”

“Được được được.” Từ Hữu Lương liên tục nói: “Tôi nhất định chuẩn bị sẵn sàng, cậu đến ở nhà tôi, tôi bảo vợ tôi làm món ăn vặt đặc trưng của Hải Thị cho cậu.”

Mọi chuyện hoàn toàn diễn ra theo hướng cậu mong muốn, không uổng công cậu đóng một màn kịch lại tốn nhiều lời như vậy. Tiếc là lần này về lâu lắm mới ra được, nếu không Từ Hữu Lương đây cũng có thể trở thành một kênh.

Hai người nói xong, Từ Hữu Lương viết cho Hứa Hằng Châu địa chỉ nhà mình, và một bản đồ tuyến đường chi tiết, đi từ ga xe lửa đến nhà ông ta bằng cách nào, đi tuyến xe buýt nào, đánh dấu rõ ràng.

Nhìn Hứa Hằng Châu cất giấy đi, Từ Hữu Lương thở phào nhẹ nhõm, lại không kìm được dâng lên vài phần mong đợi, không biết đứa trẻ này có thể mang đến cho ông ta những đồ tốt nào.

Có người nói chuyện, thời gian trôi qua nhanh hơn, rất nhanh tàu hỏa đã đến tỉnh thành, Hứa Hằng Châu nên chuẩn bị xuống tàu.

Từ Hữu Lương lại giúp anh lấy túi xuống, rồi lấy cớ xuống tàu hóng mát, đi theo cậu xuống tàu.

Tỉnh thành là một ga lớn, người lên tàu nhiều người xuống tàu cũng nhiều, những người như Từ Hữu Lương cũng không có gì lạ. Hứa Hằng Châu mặc kệ ông ta đi theo, xuống tàu xong thì vẫy tay chào tạm biệt.

Từ Hữu Lương nhìn Hứa Hằng Châu đi về phía một người đàn ông mặc cảnh phục dáng người thẳng tắp, người đó nói với cậu hai câu rồi cười nhận lấy chiếc túi của Hứa Hằng Châu, cùng nhau rời đi.

Thành phố Thanh Giang.

Tan học buổi chiều, Hướng Thần cứ ở lại lớp học cho đến khi giáo viên khóa cửa mới đi ra ngồi xổm trước cửa lớp.

Thời gian tan học của cậu sớm hơn thời gian Tống Văn Bân tan làm, trước đây có Hứa Hằng Châu đưa cậu về nhà, bây giờ cậu chỉ có thể đợi Tống Văn Bân tan làm đến đón.

Tống Văn Bân tan làm xong liền đạp xe đạp đến trường, cháu trai nhỏ nhà chú còn bé quá, để cậu về nhà một mình chú không yên tâm, chỉ có thể để cậu đợi ở trường trước.

Hướng Thần vừa nhìn thấy Tống Văn Bân liền kích động nhào tới, trong lòng Tống Văn Bân ấm áp, cảm thấy đứa trẻ chắc là đợi một mình sợ nên muốn gặp chú rồi.

Chú vừa bế Hướng Thần lên, vừa định an ủi cậu vài câu liền nghe Hướng Thần vội vàng nói: “Chú ơi, anh trai bây giờ đến nơi chưa? Anh ấy gọi điện thoại cho chú chưa? Khi nào anh ấy về ạ?”

Tống Văn Bân: “…” Thằng nhóc không lương tâm này.

Trong lòng có hơi bực bội, nhưng lời cần nói vẫn phải nói, Tống Văn Bân chuyển sang an ủi: “Đến rồi, bác ở bên kia đã gọi điện thoại cho chú rồi, bác ấy bảo con trai bác ấy đi đón rồi.”

“Vậy khi nào anh trai về ạ?” Hướng Thần tiếp tục truy hỏi.

Tống Văn Bân nghẹn lời một chút, nó mới đi mà, làm gì mà nhanh thế được, thế là chú đáp qua loa: “Sắp rồi.”

Hướng Thần còn muốn hỏi sắp là mấy ngày, nhưng thấy vẻ mặt chú hình như không tốt lắm liền ngoan ngoãn nuốt lời lại, ngoan ngoãn ngồi trên xe để chú chở về nhà.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn