Mang Theo Nam Thần Xuyên Về Thập Niên 60

Chương 39

Người bạn cũ của Tống Văn Bân, trưởng đồn công an thành phố tỉnh lỵ họ Tưởng, Hứa Hằng Châu phải gọi một tiếng bác Tưởng.

Bác Tưởng nhận được điện thoại của Tống Văn Bân liền dặn dò con trai mình ra ga xe lửa đón người. Nhà bác có ba con trai một con gái, người đến đón Hứa Hằng Châu là con trai thứ hai Tưởng Sâm.

Tưởng Sâm năm nay mới hai mươi tuổi, mới đi làm chưa được bao lâu thì nhận được chỉ thị của cha kiêm cấp trên đến nhà ga đón người. Anh ta chỉ biết người cần đón là con trai của bạn thân cha mình, đến thành phố tỉnh lỵ mua ít đồ, anh ta còn tưởng phải là một thanh niên trạc tuổi mình, không ngờ lại là một thiếu niên nhỏ như vậy, còn nhỏ hơn em trai anh ta là Tưởng Lỗi vài tuổi.

Tưởng Sâm kinh ngạc trong lòng nhưng ngoài mặt không lộ ra, nhiệt tình đón người rồi theo chỉ thị của cha đưa người về nhà trước.

Trên đường không tránh khỏi trò chuyện đôi câu, Tưởng Sâm vốn không xem trọng Hứa Hằng Châu, đứa trẻ nhỏ như vậy mà gia đình cũng thật là mạnh dạn để thằng bé đi xa bên ngoài một mình.

Nhưng vừa trò chuyện, ấn tượng của anh ta về Hứa Hằng Châu đã thay đổi, bất kể anh ta nói về chủ đề gì thì dù biết hay không, Hứa Hằng Châu đều có thể tiếp lời. Nhiều thứ anh ta đã hiểu rõ, Hứa Hằng Châu lại có thể nói một cách rành mạch và có logic.

Tưởng Sâm không khỏi sinh lòng kính phục, như em trai anh ta bây giờ mười lăm mười sáu tuổi rồi, đứng thẳng còn cao hơn mẹ anh ta một khúc mà vẫn suốt ngày ngốc nghếch ăn chơi. So với thiếu niên trước mắt thì nếu không phải thằng kia là em trai ruột thì suýt nữa ném nó xuống mương cho rồi.

Trò chuyện suốt cả quãng đường, đến khi về nhà, dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của Tưởng Sâm, Hứa Hằng Châu gọi anh một tiếng anh hai, Hứa Hằng Châu cũng thuận nước đẩy thuyền để Tưởng Sâm gọi thẳng tên mình.

Đến nhà họ Tưởng, bác gái Tưởng đã đợi sẵn từ sớm. Bà vốn từng là công nhân ở xưởng dệt thành phố tỉnh lỵ, dù chưa đến tuổi nghỉ hưu nhưng sau này con trai lớn Tưởng Hâm kết hôn, gia đình có thêm cháu trai nhỏ, bà liền nhường công việc lại cho con dâu cả rồi tự mình về nhà trông cháu.

Gặp Hứa Hằng Châu, bà vô cùng nhiệt tình kéo anh vào. Đợi người ngồi ổn định liền bưng một bát trứng gà đường đỏ cho Hứa Hằng Châu ăn.

Đường đỏ và trứng gà đều là thứ hiếm hoi, nhà họ Tưởng có thể lấy ra những thứ này để đãi khách cho thấy họ đối xử với anh rất chân thành. Hứa Hằng Châu tuy không muốn ăn lắm nhưng đó là tấm lòng của người ta, anh vẫn nhanh chóng ăn xong rồi cười cảm ơn bác gái Tưởng.

Bác gái Tưởng dọn bát đi rồi mới bế cháu trai nhỏ ra, đứa trẻ mới hai tuổi nói còn chưa sõi, ngửi thấy mùi ngọt ngào chưa tan trong không khí bèn “a a a” đòi ăn.

Hứa Hằng Châu thấy vậy thì mở chiếc túi lớn mình mang theo ra, đương nhiên đây không phải chiếc túi trên tàu mà là chiếc anh đã chuẩn bị ở nhà, lúc xuống tàu nhân lúc không ai chú ý đã đổi lại.

Anh đến thành phố tỉnh lỵ ở nhờ nhà họ Tưởng, cũng không thể tay không mà đến. Tống Văn Bân cũng không phải người không hiểu lễ nghĩa, dù chú ấy và người ta có quan hệ tốt đến mấy, nhưng nhà người ta còn nhiều người như vậy, lễ nhiều không trách.

Tống Văn Bân đã nói qua với Hứa Hằng Châu về tình hình nhà họ Tưởng, sau đó những thứ còn lại đều do Hứa Hằng Châu tự mình chuẩn bị. Tống Văn Bân biết cháu trai lớn nhà mình là người giỏi giang có nhiều con đường, luôn có thể tìm được không ít đồ tốt.

Tưởng Sâm đã xách túi giúp anh suốt cả quãng đường, thấy anh đột nhiên mở ra trước mặt người nhà liền có hơi tò mò nhìn qua.

Túi vừa mở, đập vào mắt trước hết là mấy quả táo tròn trịa, Hứa Hằng Châu lấy ra từng quả từng quả một đặt lên bàn. Sau khi lấy hết táo ra bèn lộ ra hộp thuốc lá đã được anh thay đổi vỏ ngoài, chú Tống đã nói với anh là bác Tưởng thích hút thuốc, là một lão già nghiện thuốc, nên tặng thuốc lá ngon chắc chắn không sai.

Chỉ chừng đó thôi đã làm bác gái Tưởng và Tưởng Sâm đã có chút bối rối. Khi Hứa Hằng Châu mở túi, họ cũng mơ hồ đoán được cậu muốn làm gì, sự giao thiệp bình thường như thế này ai cũng không từ chối, nếu họ đến thành phố Thanh Giang chắc chắn cũng phải chuẩn bị quà cho Tống Văn Bân.

Nhưng quà Hứa Hằng Châu lấy ra có vẻ hơi đắt giá quá. Thời buổi bây giờ ngay cả rau cũng không có mà ăn, nhà ai còn thấy được trái cây tốt như vậy. Còn những điếu thuốc kia, nhìn cũng không giống thuốc cuộn kém chất lượng.

Bác gái Tưởng thấy tay Hứa Hằng Châu còn muốn thò vào trong, liền bất chấp có thất lễ hay không vội vàng giữ tay Hứa Hằng Châu lại, cười nói: “Hằng Châu à, để anh hai mang túi vào phòng cho cháu, cháu từ từ sắp xếp nhé.”

Hứa Hằng Châu rút vài lần không ra, đành cười khổ nói: “Thím ơi thím nói gì vậy? Đây là quà cháu mang đến cho mọi người, cháu mang vào phòng làm gì.”

Bác gái Tưởng phu nhân vội vàng từ chối: “Không được, cái này không được. Nhiều đồ quá, cháu cất lại đi.”

Hứa Hằng Châu nhíu mày giải thích: “Thím ơi, thím nghe cháu nói đã. Những thứ này cũng là do cơ duyên xảo hợp mà có được. Chú của cháu cứ một lòng muốn gửi cho mọi người một ít, dù cháu không đến thì hai ngày nữa đồ cũng gửi đến cho mọi người thôi. Cho nên thực ra là cháu mặt dày đến ké chỗ quà này, nếu thím không nhận, cháu lại phải xách nguyên về rồi mấy ngày nữa lại gửi đến cho thím, phiền phức biết bao!”

Bác gái Tưởng nghe anh nói mà nở mày nở mặt, bà đâu có ngốc mà không nghe ra lời khách khí của Hứa Hằng Châu, nhưng người ta nói chuyện khéo léo, rất được lòng người.

“Đứa trẻ này khéo ăn khéo nói quá cơ.” Bác gái Tưởng bỏ tay ra, cũng không ngăn cản anh nữa.

Hứa Hằng Châu cười bẽn lẽn, dường như thật sự chỉ là một thiếu niên bình thường.

Anh tiếp tục lấy đồ trong túi ra, lần này lấy ra là một chiếc lọ thủy tinh, bên trong là chất lỏng sệt màu hổ phách.

Vừa lấy ra, mắt bác gái Tưởng đã sáng lên, do dự nói: “Đây là…”

Hứa Hằng Châu cười đặt lọ thủy tinh vào tay bà, bác gái Tưởng vội vàng dùng hai tay nâng niu, rồi nghe thấy Hứa Hằng Châu nói: “Cháu đổi được một chút mật ong rừng từ đồng hương, nghe nói thứ này phụ nữ uống là tốt nhất, làm đẹp dưỡng nhan. Nhà cháu chỉ có ba người đàn ông, để ở nhà uống cũng là lãng phí, còn không bằng gửi đến cho thím. Thím uống thử xem, xem có được hiệu quả như lời người ta nói không.”

Bác gái Tưởng ôm lọ mật ong không nỡ buông tay, lại cảm thấy như vậy có vẻ hơi mất thể diện.

Trong thời đại vật chất khan hiếm này, ngay cả những người vốn không thích ăn đồ ngọt cũng sẽ khao khát một chút vị ngọt, đó là nhu cầu của cơ thể. Đối với bác gái Tưởng vốn nghiện đồ ngọt, mà đồ ngọt lại chỉ có thể coi là hàng hóa xa xỉ, lọ mật ong này của Hứa Hằng Châu quả thực là gửi đến tận tâm can bà.

Hứa Hằng Châu nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của bác gái Tưởng thì không quên dặn dò: “Thím ơi, cho cháu nhiều lời một chút, đồng hương đổi mật ong cho cháu nói có một số em bé không thể ăn mật ong trực tiếp. Thím pha chút nước mật ong loãng cho bé nó thử trước chứ đừng cho bé nó ăn trực tiếp nhé.”

Bác gái Tưởng vội vàng gật đầu ghi nhớ, nếu Hứa Hằng Châu không nói, bác gái thực sự đã định giữ lại tất cả cho cháu trai lớn. Nhà chỉ có một đứa cháu được cưng chiều như cục vàng, đồ tốt không cho nó thì cho ai?

Hứa Hằng Châu cũng cân nhắc đến vấn đề này mới nhắc nhở thêm một câu, nếu không đứa trẻ ăn vào có vấn đề gì, anh tặng quà lại thành rước thêm phiền phức.

Lúc này những thứ trong túi của Hứa Hằng Châu đã được lấy ra gần hết, anh mò từ dưới đáy túi ra một vật được bọc kín mít bằng giấy dầu, mở ra từng lớp từng lớp dưới ánh mắt tò mò của bác gái Tưởng và Tưởng Sâm. Lần này đến lượt Tưởng Sâm vui mừng khi nhìn thấy miếng thịt hun khói và lạp xưởng hun khói đỏ au trong tay Hứa Hằng Châu, anh kích động đến mức suýt reo lên. 

Số lượng không nhiều, lạp xưởng chỉ có hai khúc, thịt hun khói cũng chỉ có một miếng không lớn, nhưng đây là thịt đấy! Anh đã bao lâu rồi không được ăn thịt. “Cái, cái thứ tốt như thế này…” 

Bác gái Tưởng có hơi luống cuống rồi: “Sao không giữ lại ở nhà mà ăn, để cho chú của cháu, còn em trai cháu nữa, những miếng thịt ngon này…” 

Hứa Hằng Châu cười một cách chân thật, nói: “Chúng cháu đã ăn rồi ạ, chú bảo cháu mang những thứ này đến cho mọi người nếm thử hương vị.” 

Mặt bác gái Tưởng đỏ lên, trong lòng có một luồng khí nóng dâng trào, cảm thấy người bạn này của chồng bà đối đãi với gia đình họ quả thực là vô cùng chân thành. Nhất định phải nói rõ với lão Tưởng nhà bà để ông ấy ghi nhớ tấm lòng này của người ta. 

Trong lòng đã có quyết định, ánh mắt bác gái Tưởng nhìn Hứa Hằng Châu càng thêm thân thiết, vẻ khách sáo cũng bớt đi hai phần. Nếu nói lúc đầu tiếp đãi Hứa Hằng Châu chỉ vì chồng bà dặn dò, thì bây giờ là thật sự coi Hứa Hằng Châu như con cháu trong nhà. 

Bác gái Tưởng cất những thứ bày đầy bàn đi, quay đầu nhìn thấy con trai thứ hai bên cạnh đang cười toe toét khoe hàm răng trắng thì giận đến mức dậm một chân lên chân Tưởng Sâm. Lớn tướng rồi mà thấy chút thịt thôi cũng cười thành như vậy, Hằng Châu người ta còn nhỏ hơn nó nhiều đấy. Tưởng Sâm đang vui vẻ đột nhiên bị tấn công, đau đến nhăn nhó định nổi cáu nhưng đối diện với ánh mắt của mẹ mình đành phải rụt cổ lại nén cơn giận vào. 

Hứa Hằng Châu đến tỉnh thành đã là giữa buổi chiều, đến nhà họ Tưởng lại mất thêm chút thời gian, đợi anh tặng quà xong lại cùng Tưởng Sâm trò chuyện vài câu, những người khác trong nhà họ Tưởng liền lần lượt trở về. 

Con trai cả nhà họ Tưởng tên là Tưởng Hâm, cũng là cảnh sát. Vợ anh là Lâm Tuyết, tiếp quản công việc của bác gái Tưởng ở xưởng dệt. Hai vợ chồng gặp Hứa Hằng Châu tuy không tỏ ra quá nồng nhiệt nhưng vẫn khá khách sáo. 

Thế là đủ rồi, Hứa Hằng Châu chỉ ở nhờ nhà họ Tưởng vài ngày nên không cần thiết phải tốn tâm tư làm thân với tất cả mọi người. Tặng quà lấy lòng vợ chồng nhà họ Tưởng chỉ là để tăng hảo cảm cho chú của anh mà thôi, biết đâu lúc nào lại cần người ta giúp đỡ, nước đến chân mới nhảy chưa bao giờ áp dụng được trong các mối quan hệ xã giao. 

Hai người nhỏ tuổi hơn nhà họ Tưởng về muộn hơn một chút, con gái út nhà họ Tưởng tên là Tưởng Miểu, mười bảy tuổi, tính cách hoạt bát. Đứa út Tưởng Lỗi vừa tròn mười lăm, đang học lớp chín, theo lời anh hai cậu ta nói thì là người ghét chó chê, cực kỳ đáng ghét. 

Khi Tưởng Sâm nói, Hứa Hằng Châu chỉ cười mà không nói gì, đợi đến khi Tưởng Lỗi trở về, Hứa Hằng Châu mới biết tại sao Tưởng Sâm vừa nhắc đến cậu ta là lại nghiến răng nghiến lợi. Có lẽ vì là con trai út trong nhà, Tưởng Lỗi được nuông chiều hơi quá. Bác gái Tưởng bảo cậu ta chào Hứa Hằng Châu, cậu ta dùng giọng điệu khinh khỉnh gọi Hứa Hằng Châu là em dzai nhỏ, ánh mắt lại liếc xuống phía dưới của Hứa Hằng Châu. 

Hứa Hằng Châu giả vờ không nhận ra ý kháy đểu của cậu ta, Tưởng Lỗi cười khẩy một tiếng rồi không thèm để ý đến anh nữa, nhưng trong lòng Hứa Hằng Châu lại quyết định rời thành phố tỉnh lỵ sớm hơn dự định. Bởi vì theo anh được biết, anh sẽ phải ở chung phòng với Tưởng Sâm và Tưởng Lỗi. Nếu vậy thì thà đi sớm còn hơn, anh không có hứng thú ở lại nhà họ Tưởng dành thời gian dạy dỗ con trai nhà người ta, cục bông nhà anh còn đang chờ anh về nhà. 

Khi ăn tối, bác gái Tưởng đặc biệt cắt một khúc lạp xưởng Hứa Hằng Châu mang đến, lại xào chung với một chút ớt xanh, khi bưng ra đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Bác gái Tưởng cũng nói lạp xưởng là do Hứa Hằng Châu mang đến, đã ăn đồ của người ta rồi nên trừ Tưởng Lỗi, những người khác trong nhà họ Tưởng đều bày tỏ thiện ý đầy đủ. 

Người nhà họ Tưởng đương nhiên không thể tranh giành nhau một đĩa thịt trên bàn ăn, họ đều rất biết kiềm chế, bé con duy nhất ngửi thấy mùi thịt thơm nên ở trong vòng tay mẹ cứ chỉ vào đĩa lạp xưởng đòi ăn. Lạp xưởng hơi cứng, lại được ướp muối nặng, Lâm Tuyết liền ngâm lạp xưởng vào nước nóng, ngâm cho mềm rồi mới từ từ nghiền nát cho bé ăn một ít. 

Bác gái Tưởng còn làm không ít món ăn, có món bánh khoai tây trứng gà mà bé con thích cực kỳ, một mình nó có thể ăn hơn nửa cái, Hứa Hằng Châu tự ăn cũng thấy ngon. Tuy vì cho ít dầu nên hơi khô, nhưng độ mềm mượt của trứng gà và khoai tây đều là thứ trẻ con thích. Hứa Hằng Châu ăn một lát thì động lòng, hỏi về cách làm món bánh khoai tây chiên trứng gà. Bác gái Tưởng ban đầu hơi ngạc nhiên khi anh lại biết nấu ăn, sau đó suy nghĩ một chút thì hiểu ra, trong nhà chỉ có ba người đàn ông, người lớn là trụ cột bận công việc, còn một đứa bé mới tí tuổi phỏng chừng còn chưa với tới bếp, chẳng phải là Hứa Hằng Châu phải đảm nhiệm việc nấu nướng sao?! 

Nhất thời, bác gái Tưởng càng thêm thương xót Hứa Hằng Châu, nghe anh nói muốn học làm bánh khoai tây chiên trứng gà liền giảng giải quá trình từng chút từng chút một cho anh. Cuối cùng còn nói trong nhà có sẵn nguyên liệu, lần sau trực tiếp làm cho anh xem. 

Hứa Hằng Châu cười đồng ý rồi cảm ơn bác gái Tưởng. Bác gái Tưởng lại khen anh vài câu, tưởng là anh thích ăn nên muốn nhường phần còn lại cho anh. Hứa Hằng Châu nào dám đồng ý, còn lại nửa đĩa, anh ăn hết một mình thì ra thể thống gì. Thế là anh giải thích là muốn làm cho em trai ở nhà, em ấy hẳn sẽ thích ăn món này. 

Sau đó chủ đề tự nhiên chuyển sang Hướng Thần, bác gái Tưởng chỉ biết nhà họ Tống còn có một đứa nhỏ, nghe nói rất nhỏ, nhưng cụ thể bao nhiêu tuổi thì không rõ. Lúc này nghe Hứa Hằng Châu nhắc đến, khó tránh khỏi hỏi thêm vài câu. Hứa Hằng Châu vừa nghĩ đến cục bông nhà mình là lại muốn cười, không biết tối nay ngủ một mình cậu có sợ không đây. 

“Em trai cháu… rất ngoan ạ.” 

Hứa Hằng Châu không hề biết, vẻ mặt anh khi nói về Hướng Thần dịu dàng đến mức nào, 

“Em ấy rất nghe lời cháu, dính cháu cực kỳ. Lúc cháu đi em ấy rất không vui, cứ bảo cháu về sớm. Em ấy rất thông minh, học tập cũng tốt, nghe lời lắm ạ…” 

Bác gái Tưởng nghe mà mở to mắt, đây quả thực là một đứa trẻ ngoan, xem ra hai đứa trẻ nhà họ Tống đều không tồi. Bác Tưởng vốn im lặng lại đột nhiên xen vào một câu: “Bác nhớ chú của cháu nói em trai cháu còn nhỏ mà, sao đã đi học rồi?” 

“Thần Thần thông minh nên nhập học sớm. Hơn nữa chú của cháu còn đi làm thủ tục thi nhảy lớp cho em ấy cách đây một thời gian, em ấy nhảy thẳng lên lớp sáu rồi.” Hứa Hằng Châu đầy vẻ kiêu ngạo, hận không thể ca ngợi Hướng Thần lên tận trời, hoàn toàn bỏ qua chuyện Hướng Thần vốn đã max cấp quay về cày le vờ niu bi.

“Chà, thật là ghê gớm!”  Bác gái Tưởng kinh ngạc, đối với một bậc phụ huynh mà nói, việc học giỏi tuyệt đối là một điểm cộng. Đối với một đứa trẻ mang danh thiên tài như Hướng Thần, mức độ hảo cảm của bác gái Tưởng tuyệt đối không ngừng tăng lên. 

Những người khác trong nhà họ Tưởng cũng lộ vẻ kinh ngạc. Tưởng Lỗi tuy khinh thường nhưng cũng biết lúc này nếu nói ra lời nào gây mất hứng, cha mẹ cậu ta tuyệt đối sẽ không tha cho cậu ta nên đã tự giác im miệng. 

Lâm Tuyết là một người mẹ nên trọng tâm chú ý lập tức bị lệch, hỏi Hướng Thần bao nhiêu tuổi, bình thường có được dạy trước gì không và việc trẻ nhỏ nhập học sớm có tốt không, rõ ràng là đang tính toán cho con trai mình. Cô vừa hỏi vậy, bác gái Tưởng cũng hoàn hồn lại, cũng quay qua nhìn Hứa Hằng Châu đầy mong đợi. 

Hứa Hằng Châu trước hết trả lời tuổi tác, hai người vừa nghe Hướng Thần còn chưa đầy năm tuổi liền đồng loạt thốt lên đầy kinh ngạc, hoàn toàn thỏa mãn tâm lý khoe khoang của Hứa Hằng Châu. Sau đó họ hỏi về những tình hình khác, Hứa Hằng Châu ngay lập tức quên đi tâm trạng câm nín của chính mình khi lần đầu nghe Tống Văn Bân chém gió, không chút khách khí sao chép nguyên văn lời lẽ của Tống Văn Bân, còn tự mình thăng hoa thêm một chút. 

Anh gần như đã ca ngợi Hướng Thần thành tiên đồng tái thế, độc nhất vô nhị trên đời. Ước chừng ngay cả Hướng Thần có mặt tại đó cũng không dám đứng ra nhận đứa bé hoàn hảo thông minh ngoan ngoãn đáng yêu trong miệng anh trai mình chính là cậu. 

Cứ như vậy, nửa sau bữa tối và thời gian sau bữa ăn hoàn toàn trở thành sân khấu chính để Hứa Hằng Châu dùng mọi cách khoe em trai. Anh còn có vài khán giả đặc biệt ủng hộ, số một là bác gái Tưởng thỉnh thoảng lại thốt ra những lời tán thưởng chân thành. Số hai là Lâm Tuyết với thái độ học hỏi vô cùng nghiêm túc, còn cầm theo một cuốn sổ nhỏ hận không thể ghi lại từng câu từng chữ Hứa Hằng Châu nói, phỏng chừng muốn nuôi dạy con trai mình thành Hướng Thần tiếp theo. Số ba là bác Tưởng, người này cầm một quyển sách cứ như đang đọc nhưng thực tế theo quan sát của Hứa Hằng Châu thì đã rất lâu rồi chưa lật sang trang mới. 

Mấy người khác trong nhà họ Tưởng, ngay cả Tưởng Lỗi cũng giữ nguyên biểu cảm nhạt nhẽo ngồi ở phòng khách, những người còn lại tuy không cuồng nhiệt như ba vị khán giả kia nhưng vẫn bày tỏ cảm xúc đầy đủ, thường xuyên phối hợp khen ngợi vài câu, giao lưu cũng rất vui vẻ. 

Mãi cho đến hơn tám giờ tối, Hứa Hằng Châu uống hai ly trà mới cảm thấy nói chuyện đủ rồi. Mọi người lần lượt giải tán, bác gái Tưởng dặn dò Hứa Hằng Châu hết lời, lần sau nhất định phải đưa Hướng Thần cùng đến, đứa trẻ tốt như vậy sao có thể không để cho họ gặp mặt chứ. Lâm Tuyết cũng chặn anh lại nói có vài chỗ chưa nhớ rõ, làm phiền anh có thời gian nói lại lần nữa. Chuyện này có gì mà không được? Hứa Hằng Châu vô cùng vui vẻ đồng ý. 

Buổi tối, Hứa Hằng Châu rửa mặt xong nằm trên chiếc giường Tưởng Sâm nhường cho, mãn nguyện nghĩ, thảo nào chú anh thích khoe khoang đến thế, hóa ra làm việc này thật sự rất sung sướng. Nhưng không thể để cục bông nhà anh biết anh đang khoe khoang ở bên ngoài, không thì nhóc con sẽ đắc ý mất.


 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn