Buổi sáng, Tống Văn Bân thức dậy vệ sinh cá nhân xong, theo lệ thường đi nấu bữa sáng trước. Cháu trai lớn không có nhà nên chú cũng không làm món gì cầu kỳ, chỉ nấu chút cháo bột ngô, cắt một củ khoai lang vào nấu cùng để tăng thêm độ ngọt rồi vớt thêm chút dưa muối nhỏ cháu trai lớn đã muối sẵn, vậy là một bữa sáng rất tươm tất rồi.
Nghĩ đến vẻ mặt ủ rũ của cháu trai nhỏ ở nhà, Tống Văn Bân lại đập một quả trứng gà làm món trứng chưng theo cách làm của cháu trai lớn. Cơm đang nấu trong nồi, Tống Văn Bân thấy thời gian còn sớm nên muốn xuống lầu chạy hai vòng trước rồi mới lên gọi cháu trai nhỏ dậy. Không ngờ vừa ra khỏi bếp, đã thấy Hướng Thần mặc quần áo chỉnh tề ngồi trước bàn nhỏ, ngoan ngoãn chờ bữa sáng.
Tống Văn Bân có hơi kinh ngạc, hai đứa trẻ nhà chú, cháu trai lớn tự kỷ luật đến mức không giống trẻ con, mỗi sáng không cần chú gọi cũng có thể tự mình thức dậy. Thằng bé thường vệ sinh cá nhân xong rồi đi gọi em trai dậy, sau đó hai anh em cùng nhau ăn sáng. Cháu trai nhỏ thì khác với anh trai, có lẽ vì còn nhỏ nên luôn thiếu ngủ, buổi sáng không dễ gọi dậy. Tống Văn Bân từng có vài lần chứng kiến đứa lớn gọi đứa bé dậy, bé con nhỏ xíu cứ chui vào trong chăn cuộn tròn thành một quả bóng, có thể lăn từ đầu giường đến cuối giường. Cuối cùng khi bị anh trai lột chăn ra còn nhắm mắt làm nũng đòi ngủ thêm một lát.
Nhưng hôm nay mặt trời mọc đằng Tây rồi sao? Tống Văn Bân rất muốn thò đầu ra ngoài xem thử, tại sao cháu trai nhỏ vốn thích ngủ nướng như vậy hôm nay lại tự dậy mà không cần ai gọi. Trong lòng nghi hoặc, chú liền hỏi thẳng: “Sáng nay sao dậy sớm thế? Chú còn định lát nữa mới gọi cháu đó.”
Hướng Thần rủ mắt nhìn chằm chằm mặt bàn, sớm sao? Hình như là hơi sớm. Bình thường giờ này cậu phỏng chừng còn đang ngủ ngon lành, còn anh trai cậu giờ này đã dậy đánh răng rửa mặt rồi. Sau đó mới vào phòng gọi cậu, cậu còn phải ngủ nướng một lúc mới chịu dậy, cứ như thể giấc ngủ mà không ngủ nướng thì không coi là giấc ngủ trọn vẹn vậy. Nhưng không biết vì sao, sáng nay cũng không có ai gọi cậu mà cậu lại tự tỉnh, có lẽ là biết người gọi cậu dậy đã không có ở đây…
“Tỉnh rồi thì dậy thôi ạ, chú ơi, chúng ta ăn sáng đi.” Hướng Thần ngẩng đầu lên, dường như việc dậy sớm chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Tống Văn Bân vào bếp xem một chút, thấy trứng chưng đã chín rồi liền bưng ra cho Hướng Thần trước: “Nếm thử đi, chú làm theo cách của anh con đấy, xem có ngon không.”
Hướng Thần múc một muỗng lên thổi nguội đưa vào miệng, cười nói với Tống Văn Bân: “Ngon ạ!”
Tống Văn Bân cũng cười theo, nói một câu bảo cậu cứ từ từ ăn, rồi tự mình xuống lầu chạy bộ. Nhìn bóng dáng Tống Văn Bân biến mất khỏi cửa, nụ cười trên mặt Hướng Thần dần dần nhạt đi, động tác trên tay cũng chậm lại. Hôm nay Tống Văn Bân đã phát huy rất tốt, trứng chưng vừa thơm vừa mượt, độ mặn nhạt vừa phải. Nhưng Hướng Thần lại không hiểu sao không có khẩu vị, món ăn thường ngày rất thích cũng có cảm giác khó nuốt.
Cậu lại đưa một muỗng trứng chưng vào miệng, khẽ lẩm bẩm một câu: “Anh trai làm là ngon nhất…”
…
Thành phố tỉnh lỵ.
Buổi sáng bác gái Tưởng cũng làm cháo bột ngô làm bữa sáng, ngoài ra còn có bánh hấp tổng hợp ba loại bột* (là bánh hấp được làm từ 3 loại bột kê, bột mì bột ngô trộn chung). Sau khi người nhà ăn xong, bà lại lấy ra hai hộp cơm bằng nhôm, mỗi hộp đựng hai cái bánh hấp và gắp thêm một đũa dưa muối nhỏ, rồi đậy nắp lại đưa cho Tưởng Miểu và Tưởng Lỗi.
Những người khác trong nhà họ Tưởng đều đi làm rồi nên buổi trưa có thể ăn ở căng tin, vừa tiện lợi vừa nóng sốt. Chỉ có hai đứa nhỏ đều đang đi học, học sinh nội trú thì tự mang gạo nộp cho căng tin nấu cho, chắc chắn không tinh tế được bằng đồ nhà làm, bọn họ chỉ đi học bán trú còn không bằng mang đồ từ nhà đi, trưa lại hâm nóng ở trường.
Những người khác ăn xong thì ai nấy đi làm, đi học. Ban đầu, bác Tưởng đã đề nghị hôm nay để Tưởng Sâm đi theo hỗ trợ Hứa Hằng Châu để tiện chỉ đường hay giúp xách đồ, nói chung là có thể phụ giúp một tay.
Tuy nhiên, Hứa Hằng Châu đã từ chối. Anh nói muốn tự mình đi dạo trước, có cần gì thì sẽ nói với họ sau.
Bác Tưởng suy nghĩ một lát rồi đồng ý, dặn anh chú ý an toàn, có chuyện gì cần thì đến tìm ông hoặc tìm Tưởng Hâm hay Tưởng Sâm đều được. Sau đó, ông đi làm.
Tưởng Lỗi, người đang xách cặp sách chuẩn bị ra ngoài nghe được cuộc đối thoại giữa cha và Hứa Hằng Châu thì hơi ngạc nhiên. Ban đầu, cậu ta cứ ngỡ Hứa Hằng Châu là người thân nghèo khó đến nhà họ tá túc, sau đó nghe mẹ nói về món quà Hứa Hằng Châu tặng lại nghĩ là nhà người kia có việc cần nhờ cha mình. Không ngờ hình như không phải là chuyện như vậy?
Chưa kịp nghĩ kỹ, Tưởng Miểu đã vội giục cậu ta ra cửa. Trường của hai người gần nhau nên bình thường họ đều cùng nhau đến trường.
Tưởng Lỗi bực bội đáp lại vài tiếng rồi xách cặp sách đi theo Tưởng Miểu. Dù sao thằng nhóc này vẫn còn ở nhà cậu ta vài ngày nữa, có khuất tất gì thì kiểu gì cũng moi ra được.
Tiễn gia đình họ Tưởng đi rồi, Hứa Hằng Châu lại nói với bác gái Tưởng rằng buổi trưa có lẽ anh sẽ không về ăn cơm, rồi khoác chiếc ba lô của mình rời đi.
Vào thời điểm này, nếu muốn mua sắm thứ gì đó thì không có chợ bán buôn, trung tâm thương mại hay siêu thị nào cả. Hoặc là đến hợp tác xã mua bán, hoặc là đến tòa nhà bách hóa. Nếu không mua được ở hai nơi này, thì đành bỏ cuộc thôi.
Nhưng trong kế hoạch của Hứa Hằng Châu, chắc chắn có bao gồm thêm một nơi khác, đó là chợ đen.
Thứ nhất là thực sự muốn tìm kiếm một số thứ, không chỉ để dùng cho gia đình, mà còn để lấp đầy không gian trữ đồ của mình. Mặc dù không gian của anh có đầy đủ vật tư không thiếu thứ gì, nhưng trên thực tế lại rất thiếu những thứ có thể công khai lấy ra dùng trong thời đại này.
Ngoài ra, số tiền anh có trong tay tuy đã tích góp được một ít, nhưng đối với Hứa Hằng Châu mà nói thực sự không nhiều. Anh muốn tận dụng mấy năm này khi tình hình còn chưa quá loạn mà kiếm đủ tiền, phiếu và vật tư trước đã.
Thứ hai, thành phố tỉnh lỵ ở xa, anh lại có thể lấy một số thứ từ không gian ra để giả vờ là mua được ở chợ đen. Lần này có thể kiếm nhiều hơn một chút, dù sao anh cũng không thường xuyên tới đây nên không cần phải duy trì kiểu phát triển từ từ bền vững như ở thành phố mình ở
Tuy nhiên, Hứa Hằng Châu vẫn đến hợp tác xã mua bán và tòa nhà bách hóa trước. Ít nhất cũng phải làm bộ làm tịch cái đã, nếu không vừa ra khỏi nhà đã đi thẳng đến chợ đen thì quá giả.
Thành phố tỉnh lỵ là thủ phủ của tỉnh nên vật tư đương nhiên phong phú hơn. Những thứ mà thành phố Thanh Giang có sẵn rồi, Hứa Hằng Châu cũng không định mua. Nhưng có một số thứ, dù Thanh Giang có bán nhưng lại thường xuyên không mua được nên Hứa Hằng Châu đã mua không ít.
Ví dụ như, các loại bánh ngọt phổ biến trong thời đại này: có bánh quy hạnh nhân, một loại bánh nướng hơi giống bánh trung thu nhưng tròn hơn, và cả những chiếc bánh quy vuông lớn.
Trong ánh mắt kinh ngạc của nhân viên bán hàng, anh đã mua hết những món hàng đắt đỏ này. Dù sao không cần phiếu, và tiền chưa bao giờ là vấn đề mà Hứa Hằng Châu cần phải lo lắng.
Sau đó, anh nhờ nhân viên bán hàng chia ra gói giúp. Cô nhân viên nhanh nhẹn dùng giấy gói cẩn thận cho anh, rồi cho vào chiếc túi lớn mà Hứa Hằng Châu mang theo. Cuối cùng vẫn không đựng hết, anh đành phải mua thêm một cái túi nữa.
Vừa ra khỏi cửa hàng, Hứa Hằng Châu lập tức tìm một nơi vắng vẻ, cho phần lớn bánh ngọt vào không gian, rồi chỉ giữ lại vài gói nhỏ. Hai gói để lại cho nhà họ Tưởng, số còn lại sẽ gửi về nhà.
Sau đó, Hứa Hằng Châu bắt đầu một cuộc đại càn quét. Bột sữa mạch nha*, cái này tốt, mua hết. Các loại kẹo, loại cao cấp nhất mua hết, loại trung cấp và thấp cấp cũng mua một ít. Đương nhiên, anh không tính mua những thứ này cho Hướng Thần ăn, dù sao thời gian trong không gian luôn bất động, mua về sau này kiểu gì cũng có chỗ dùng đến. Những thứ vốn có trong không gian của anh ngược lại khó mà lấy ra ngoài.
*Bột sữa mạch nha là 1 loại bột dinh dưỡng hòa tan bao gồm mạch nha và sữa bột rất được trẻ con ưa chuộng ở Trung Quốc giai đoạn thập niên 60 – 80
Ngoài ra, thuốc lá và rượu gì đó anh cũng mua một ít. Việc mỗi lần phải tự mình thay vỏ bao bì rất phiền phức, anh đang cân nhắc xem có nên thu thập một ít vỏ bao thuốc lá và vỏ chai rượu thời đại này về để dùng hay không.
Buổi trưa, anh đến quán ăn quốc doanh ăn cơm. Hứa Hằng Châu bất ngờ phát hiện ở đây có món thịt lợn chiên giòn do đầu bếp làm rất ngon, anh ăn cảm thấy rất hợp miệng. Vì vậy, sau khi ăn xong, Hứa Hằng Châu lại gọi thêm hai suất nữa. Sau đó, anh giả vờ lấy từ trong túi ra một hộp cơm, nhờ đầu bếp cho vào đó để gói mang đi.
Ra khỏi quán ăn, anh bỏ hộp cơm vào không gian. Đến khi về nhà lấy ra, nó vẫn sẽ nóng hổi như vừa mới ra lò.
Chuyện này đã gợi ra thêm ý tưởng cho anh. Hứa Hằng Châu quyết định sắp xếp một loạt hộp cơm có thể dùng được từ trong không gian ra. Sau khi rửa sạch sẽ, chờ khi đến thành phố Hải, anh sẽ mua thêm vài suất những món ngon đặc sản mà bản thân gặp được. Hy vọng cục bông nhỏ nhà anh sẽ không giận anh quá lâu vì những món ăn này.
Sau bữa trưa, Hứa Hằng Châu lại mua thêm một số thứ linh tinh khác. Mãi cho đến khi số tiền trong tay đã gần hết, Hứa Hằng Châu mới dừng tay, xách những món đồ đã phân loại rõ ra là cần gửi về nhà hoặc tặng cho nhà họ Tưởng, rồi trở về nhà họ Tưởng.
Anh về hơi muộn, những người khác trong nhà họ Tưởng đã về hết. Hứa Hằng Châu đưa hai gói bánh ngọt đã mua cho họ. Bác gái Tưởng đương nhiên không chịu nhận, Hứa Hằng Châu thuyết phục mãi, bác gái đành phải nhận.
Tuy nhiên, bác gái Tưởng lại nói riêng với trưởng đồn Tưởng, bảo ông lấy một ít rượu ngon mà ông đã cất giữ ra. Đợi Hứa Hằng Châu đi rồi thì gửi cho Tống Văn Bân. Sao có thể cứ chiếm hời mãi của người ta như vậy được.
Trưởng đồn Tưởng xót xa nhăn nhó, nhưng cũng biết lời vợ nói đúng, đành phải nén đau lòng mà đem đi tặng. Trong lòng, ông thầm tính toán hay là tranh thủ thời gian hôm nào đi gặp bạn già của mình, tiện thể uống hết chỗ rượu đó luôn cho xong.
Sáng hôm sau, Hứa Hằng Châu viện cớ đồ đạc quá nhiều không xách nổi muốn đến bưu điện gửi về. Trưởng đồn Tưởng nghe vậy cũng thấy phải, anh vốn chỉ là một đứa trẻ, trên xe lại đông đúc nên đã bảo Tưởng Sâm giúp anh xách đồ đến đó.
Lần này Hứa Hằng Châu không từ chối, bởi vì anh cần một người làm chứng.
Sau khi Tưởng Sâm giúp gửi đồ xong, Hứa Hằng Châu lại nói muốn hôm nay đi mua vé tàu để sáng mai về. Tưởng Sâm giữ anh lại vài câu, Hứa Hằng Châu nói đã bàn với gia đình là về sớm, anh còn phải đi học nữa.
Tưởng Sâm không thể làm gì khác đành phải đi cùng anh đến ga xe lửa, nhìn anh mua vé tàu về thành phố Thanh Giang cho ngày hôm sau.
Trưa về đến nhà họ Tưởng, bác gái Tưởng nghe nói ngày mai Hứa Hằng Châu sẽ đi thì khuyên nhủ rất lâu. Nhưng Hứa Hằng Châu đã quyết định rồi, bác gái Tưởng đành phải làm những món sở trường của mình, muốn Hứa Hằng Châu ăn ngon miệng hai bữa.
Hơn nữa, buổi trưa Hứa Hằng Châu còn học lại cách làm món bánh khoai tây trứng với bác gái Tưởng một lần nữa. Món anh tự làm cuối cùng cũng đã ra hình ra dạng rồi, bác gái Tưởng hết lời khen anh thông minh, có năng khiếu nấu ăn.
Buổi chiều, Hứa Hằng Châu nói với bác gái Tưởng rằng anh muốn đi dạo quanh tỉnh thành. Bác gái Tưởng biết anh đã mua không ít đồ, lo lắng anh hết tiền liền lén nhét cho anh một ít, dặn anh thấy thích cái gì thì cứ mua.
Lần này Hứa Hằng Châu không từ chối. Tiền không đáng bao nhiêu, đó là tấm lòng của người ta, cần nhận thì cứ nhận, dù sao cũng có thể trả lại được.
Buổi chiều anh đi chơi nên Tưởng Sâm không cần phải đi theo nữa. Sau khi ăn trưa và nghỉ ngơi một lúc, anh ta vội vã đến đơn vị làm việc.
Sau khi Tưởng Sâm đi, Hứa Hằng Châu vẫn khoác ba lô của mình ra ngoài. Buổi chiều, anh phải đến chợ đen để xuất hàng và nhập hàng. Chỉ cần xong trong buổi chiều nay, ngày mai anh sẽ đi ngay, người khác muốn tìm cũng không tìm được.
Khi ở thành phố Thanh Giang, việc Hứa Hằng Châu thường xuyên nhắc đến chợ đen đương nhiên không phải là chuyện không có căn cứ. Anh đã sớm nắm rõ vài khu chợ đen ở Thanh Giang. Đến thành phố tỉnh lỵ, anh cũng không hề mờ mịt mà cứ theo suy đoán trong lòng mình từ từ tìm đến.
Vừa đi được hai con phố, trong lòng Hứa Hằng Châu khẽ động, chân anh đổi hướng rẽ vào một con hẻm nhỏ hẻo lánh. Vào hẻm xong anh liền tăng tốc rồi tìm một góc khuất để ẩn mình.
Quả nhiên không lâu sau, bóng dáng một thiếu niên xuất hiện trong hẻm, ngó trước nhìn sau tìm kiếm tung tích của anh.